Bạn được Vyl Hana mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
2543 18
Ta đợi chàng nghìn năm đáng không

Tác giả: Meobangly

Thể loại: Tiên hiệp, ngôn tình

Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Meobangly

XkcORil.jpg


Văn án:

Nàng bỏ chức vị nữ vương, bỏ cả tộc mèo tinh, bỏ cả ước mơ thống nhất ma tộc chỉ vì chàng nhị hoàng tử thiên tộc Nhất Minh. Chàng nói chỉ cần nàng bỏ ma tộc sẽ lấy nàng nhưng nàng đợi chàng 1000 năm, hủy hết ma pháp học tiên pháp cuối cùng chàng vẫn lấy người khác. Nàng sụp đổ hoàn toàn tâm ma phản kích nàng lần nữa trở thành nữ đế ma tộc, lệnh chúa vực tộc mang trong mình tầng tối cao của ma lực chống lại thiên tộc. Không biết bao nhiêu hoàng thân thiên tộc bị nàng giết hại! Chàng giờ là chủ thiên tộc nhìn thấy nàng tàn sát hủy hoại chính mình ngực chàng như dao đâm nghìn mảnh chàng nhận ra thứ chàng cần là nàng mà không phải quyền lực
 
Chỉnh sửa cuối:
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương1: Chàng xứng không

Ta biết chàng không thích ta nhưng ta vẫn muốn cùng chàng đi đến vạn nơi. Ta biết ma-thiên không thể chung đường nhưng ta vẫn mong người cho ta một cơ hội và rồi chàng củng gặp ta, ta cũng có thể nói rõ với chàng:

- Nhất Minh ta muốn chàng làm phu quân của ta, ta có thể bỏ tất cả hai chúng ta sẽ sống rất hạnh phúc.

(chàng mỉm cười) Ta chỉ cần ngươi bỏ ma tộc 1000 năm ta luyện tiên pháp sau chịu được 98 thu lôi nguyệt thăng làm nhất tiên ta sẽ đồng ý.

Chàng chỉ nói vậy rồi đi để ta ở đó một mình.

Qua nghìn năm chị bao khổ cực khi ta là người ma giới mà lại học tiên pháp, chịu đau đớn khi phế đi ma thuật, ma tộc vì ta gần như tan rã, vực tộc không có ta sụp đổ hoàn toàn. Ngày hôm đó mình đầy thương tích nhưng ta cũng đã được thăng lên nhất tiên ngang hàng với chủ thiên tộc. Thay y phục đầy máu ta liền đến tìm chàng nhưng ta đâu ngờ ngay cả làm thiếp thất của chàng ta cũng không xứng.

Ta là người ma tộc thì sao? Ta không cần làm nữ vương ma tộc ta chỉ cần chàng còn chàng ngay cả dọn một căn phòng nhỏ trong phủ để ta ngày ngày mà thấy chàng cũng không thể. Ta hi sinh nhiều vậy chàng xứng không! Không chàng không xứng mãi mãi không! Đúng chàng chỉ xem ta là trò đùa thì ta sẽ cho cả thiên tộc nhuốm máu, sẽ cho phi tần của chàng và chàng sống không được chết không xong. Chính ta cũng không thể kiểm soát nổi, toàn bộ linh lực của ta nhuốm màu hận thù ta. 1000 năm tu luyện tiên lực khó nhưng chỉ một khắc thôi ma thuật ta được đẩy lên mức thượng thừa. Ta phục hưng ma tộc, lập lại vực tộc. Thiên hạ máu chảy thành sông nhưng ta không có lỗi lỗi tại chàng quay lại với ta. Ta giữ gìn người ma tộc không cho họ lạm sát nhưng giờ ta sẽ cho họ thỏa thích làm càng. Nhưng ta không bao giờ ngờ về phía chàng khi ta điên loạn tàn sát chàng đau lòng khôn tả. Nhất minh ngày mà chàng từ chối Nguyệt Linh vì chàng chỉ nghĩ người này chỉ là kẻ thế thân cho người vương phi chàng yêu bị mất phách nhưngcho đến lúc nàng bang phát điên chàng mới nhận ra trước từ lâu nay nàng đã không còn là người thay thế chỉ là chàng nhận ra muộn. Tim chàng nhói như ngày sợi chỉ mỏng mà chắc đang cứa đứt tim. Ta có thể làm gì để cứu nàng khi trên lưng chàng còn cả một thiên tộc. Giờ ta chỉ là một tên quân chủ vô dụng ngay cả người ta yêu ta cũng không thể bảo vệ thập chí còn để nàng hận ta thấu xương
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 2: Trung thu năm ấy

Từ ngày Nguyệt Linh thống nhất ma giới cũng đã 7 tháng rồi phá loạn dương gian, hoành hành ngang dọc, làm việc tùy hứng nhưng vẫn không vui nhìn lên trời ánh trăng vàng rực rỡ bỗng nhiên cô nói:

- Bắc quyền bây giờ là ngày mấy. (Bắc quyền là trợ thủ của Nguyệt Linh hết mực trung thành, khi có việc anh là người đầu tiên gánh vác thay cô khi cô bỏ đi anh cũng là người lãnh đạo ma giáo)

- Linh vương hôm nay là trung thu. Người có muốn lên nhân gian chơi không? Dạo này người không đi đâu.

Trung thu sao cô ngẩn ngơ. Chính ngày này hơn 1000 năm trước ta đã gặp chàng cũng là ngày bắt đầu mọi việc này. Khung cảnh lúc này yên tĩnh ánh trăng rọi vào người nàng toát lên sự u buồn đến nơi sâu trong tim.

- Bắc Quyền huynh chuẩn bị đi muốn đi chơi 1 xíu. Đừng gọi là Linh vương nữa dù sao huynh vẫn từng lãnh đạo ma giới.

- Vậy ta đi chuẩn bị.

* * *

Ở thiên giới

Đèn khổng tước từ nhân gian bay lên rất nhiều cả môt vùng sáng rực.

- Lại đến trung thu rồi ngươi thu đèn khổng tước lại đây ta sẽ thực hiện ước mơ của con người.

Tên nô tài thu đèn lại cho Nhất Minh chàng xem từng cái rồi dừng lại chàng ngạc nhiên khi cái đèn này chẳng có lời cầu nguyện chỉ có một màu đỏ sẫm của máu. Chàng cười lên nhưng trong lòng đau nhói lại. Chỉ có nàng mới thả đèn kiểu này. Nhớ lại lúc đầu gặp nàng, nàng cũng thả một cái đèn không như vậy nhưng nó màu trắng thuần khiết chứ không như cái này. Nguyệt Linh cũng từng nói cuộc sống của cô đã quá tốt nên không cần thêm gì, cô cũng từng nói về ý nghĩa của màu cho anh nghe.

Nguyệt Linh lẽ nào nàng muốn nhuộm máu tam giới sao-Nhất Minh buồn bã.

* * *

Ở nhân gian

Dòng người tấp nập đông vui họ thả hoa đăng, thả đèn khổng tước. Nàng lên tiếng:

- Huynh giúp ta mua 1 đèn khổng tước màu đỏ được không.

- Ta đi mua liền.

Sau 1 lúc nàng thả đẻng khổng tước bay đi. Bắc quyền lên tiếng hỏi:

- Không phải muội thích màu trắng sao. Sao lại chọn đèn đỏ để thả.

- Ta không thả ta gửi 1 lá thư. Lúc trước ta thích màu trắng vì nó thuần kiết, trong trắng còn giờ ta thấy nó thật ngu ngốc. Huynh biết màu đỏ tượng trưng cho gì không. Nó là máu và quyền lực.

Bẳc Quyền chỉ cười anh biết nàng từ tính cách đến nội tâm nhưng giờ khác rồi. Anh biết tâm hồn cô vẫn còn màu trắng nhưng ta cô đã nhuộm máu tanh. Hận mình không bảo vệ được cô kiến cô sống trong dằn vặt, thù hận.

- Bắc Quyền chúng ta về thôi ta muốn huynh làm bánh trung thu cho ta lần này chỉ một lần nữa thôi.

- Được ta làm cho muội. Ta sẽ làm cho muội ăn lúc nào muội muốn.

- Không có lẽ ta chỉ được ăn lần này nữa thôi.

Hai người quanh về ma giới

Ngày Nguyệt Linh thống nhất ma giới cũng đã 7 tháng rồi phá loạn dương gian, hoành hành ngang dọc, làm việc tùy hứng nhưng vẫn không vui nhìn lên trời ánh trăng vàng rực rỡ bỗng nhiên cô nói:

- Bắc quyền bây giờ là ngày mấy. (Bắc quyền là trợ thủ của Nguyệt Linh hết mực trung thành, khi có việc anh là người đầu tiên gánh vác thay cô khi cô bỏ đi anh cũng là người lãnh đạo ma giáo)

- Linh vương hôm nay là trung thu. Người có muốn lên nhân gian chơi không? Dạo này người không đi đâu.

Trung thu sao cô ngẩn ngơ. Chính ngày này hơn 1000 năm trước ta đã gặp chàng cũng là ngày bắt đầu mọi việc này. Khung cảnh lúc này yên tĩnh ánh trăng rọi vào người nàng toát lên sự u buồn đến nơi sâu trong tim.

- Bắc Quyền huynh chuẩn bị đi muốn đi chơi 1 xíu. Đừng gọi là Linh vương nữa dù sao huynh vẫn từng lãnh đạo ma giới.

- Vậy ta đi chuẩn bị.

* * *

Ở thiên giới

Đèn khổng tước từ nhân gian bay lên rất nhiều cả môt vùng sáng rực.

- Lại đến trung thu rồi ngươi thu đèn khổng tước lại đây ta sẽ thực hiện ước mơ của con người.

Tên nô tài thu đèn lại cho Nhất Minh chàng xem từng cái rồi dừng lại chàng ngạc nhiên khi cái đèn này chẳng có lời cầu nguyện chỉ có một màu đỏ sẫm của máu. Chàng cười lên nhưng trong lòng đau nhói lại. Chỉ có nàng mới thả đèn kiểu này. Nhớ lại lúc đầu gặp nàng, nàng cũng thả một cái đèn không như vậy nhưng nó màu trắng thuần khiết chứ không như cái này. Nguyệt Linh cũng từng nói cuộc sống của cô đã quá tốt nên không cần thêm gì, cô cũng từng nói về ý nghĩa của màu cho anh nghe.

Nguyệt Linh lẽ nào nàng muốn nhuộm máu tam giới sao-Nhất Minh buồn bã.

* * *

Ở nhân gian

Dòng người tấp nập đông vui họ thả hoa đăng, thả đèn khổng tước. Nàng lên tiếng:

- Huynh giúp ta mua 1 đèn khổng tước màu đỏ được không.

- Ta đi mua liền.

Sau 1 lúc nàng thả đẻng khổng tước bay đi. Bắc quyền lên tiếng hỏi:

- Không phải muội thích màu trắng sao. Sao lại chọn đèn đỏ để thả.

- Ta không thả ta gửi 1 lá thư. Lúc trước ta thích màu trắng vì nó thuần kiết, trong trắng còn giờ ta thấy nó thật ngu ngốc. Huynh biết màu đỏ tượng trưng cho gì không. Nó là máu và quyền lực.

Bẳc Quyền chỉ cười anh biết nàng từ tính cách đến nội tâm nhưng giờ khác rồi. Anh biết tâm hồn cô vẫn còn màu trắng nhưng ta cô đã nhuộm máu tanh. Hận mình không bảo vệ được cô kiến cô sống trong dằn vặt, thù hận.

- Bắc Quyền chúng ta về thôi ta muốn huynh làm bánh trung thu cho ta lần này chỉ một lần nữa thôi.

- Được ta làm cho muội. Ta sẽ làm cho muội ăn lúc nào muội muốn.

- Không có lẽ ta chỉ được ăn lần này nữa thôi.

Hai người quanh về ma giới
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 3: Sự thật sau lớp vỏ

Ở ma giới:

- LINH VƯƠNG THIÊN QUYỀN.

Điện ma tộc tràn đầy oán khí tinh thần khiêu chiến tam giới địa lục tràn đầy. Nguyệt Linh ngồi trên huyết ngự mặt lạnh như băng vĩnh cửu. Hôm nay là ngày khai chiến thiên giới thống nhất lãnh địa tgực hiện điều ma nữ vương muốn.

- Ma tộc của ta, tộc mèo tinh, hàng nghìn tộc tinh thân yêu chúng ta đã được tự do. Không phải sợ ai ngán đường không bị kinh bỉ nữa. Hôm nay ta chính thức mang lại cho tất cả sự bá ngược thuộc về nơi đây.

Lời nói mang lại thời kỳ đen tối nhất lịnh sử lại được nó ra tủ miệng của một cô gái từng lương thiện nhất ma giới này sao. Hàng vạn người ma tộc ấp ủ điều mơ ước này từ rất lâu rồi cuối cùng họ đã làm được.

* * *

Ở thiên tộc

Nghe ma tộc tiến vào thiên giới vào đêm trăng tròn hôm nay mọi thứ như loạn nên. Nữ tử thiên giới nhìn nhau kgóc than nhớ lại nữ ma đầu năm đó họ khinh bỉ giờ thì sắp làm nô lệ chi nàng ta hành hạ. Binh lính thiên giới áo giáp hùng hậu người lãnh đạo họ là Nhất minh điện hạ.

* * *

Ranh giới giữa Vực lục và Thiên giới.

- Ta không nuốn làm khó cho người thiên tộc. Các ngươi chỉ cần đầu hàng ta đảm bảo không ai mất cộng tóc, giọt máu nào.

Từ trong ngự thuyền không đỏ máu ấy giọng nàng nghe thật ma mị xảo quyệt nhẹ nhàng như gió.

- Đừng hòng con yêu nữ vô liên xỉ kia- một vị tướng quân hét lớn

Nghe từ vô liên xỉ ấy bất ngờ một giọt nước mắt lăng trên má cô. Từ sâu tâm can không bao giờ nghĩ mình nhơ nhốc như thế. Chẳng biết từ lúc nào thật âm cách làm nàng và chàng và chàng cách biệt âm thanh với thế giới khác. Nhất Minh lên tiếng:

- Ta cầu xin ngươi đừng hại chúng xin nữa. Quay đầu là bờ ta hứa với nàng sẽ bù đắt lỗi lầm của ta nàng không.

Nàng bừng tỉnh

- Ta hỏi chàng đã bao giờ yêu ta chưa. Bù đắp sao ta như vậy không tốt sao ngươi thật giả tạo kinh tởm. Nếu không vì ngươi ta đâu như vậy. Chúng sinh ư ta kinh

- Là vua thiên tỡc không bao giờ cho phép ai làm hại chúng sinh. Tình cảm cũng phải vì thiên hạ.

Thuật âm cánh hết hiệu lực hai người chở về thế giới thực.

- Bắc quyền rút binh ta phải làm họ tậm phục hoàn toàn.

* * *

Ở ma giới

- Bắc Quyền ca ca ta..

Giọt nước mắt cứ trào ra đã lâu lắn rồi anh mới thấy sự yếu đuối của cô như vậy.

- Ta biết muội mà đừng cố trả thù nữa caca giúp muội trị vì ma giới. Huynh chỉ muốn muội hạnh phúc vui vẻ như trước kia

- Không ta phải trả thù. Bọn họ đáng bị vậy. Đừng nói với ai ta như vậy được chứ.

Nguyệt Linh trở về với tính cách lạnh băng lúc đầu
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 4 chuyển kiếp

10 năm trôi qua sóng yên biển lặng thiên giới ai ai cũng nghĩ ma giới từ bỏ tham vọng, tam giới lục địa yên bình.

* * *

Ở thiên giới

- Ta cũng đã đến thời gian chuyển kiếp mọi việc giao lại cho thiên hậu (thiên hậu tên Nhã Uyển tâm địa không được lương thiện, dung mạo mỹ miều, từng được nam chính Nhất Minh sủng ái và nhiều người ái mộ).

Chuyện Nhất Minh chuyển kiếp được dấu kín ai nhắc đến chuyện này đều bị nghiêm trị. Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ta ma giới biết việc này liền trở mình chiếm tam giới chiếm lục địa. Thiên giới giờ chỉ còn vài thiên trì.

Sau đó không lâu nữ ma vương tiến vào âm giới lục tan mỗi sổ sách để tìm ra chuyển kiếp của Minh vương. Ai ngờ ràng vì là thiên vương nên chuyển kiếp không ghi trong sổ sách.

* * *

Ở ma giới

- Ma vương muốn làm chủ mọi nơi phải giết được chuyển kiếp của hắn. Người không được bỏ qua cơ hội tốt vậy.

Ánh mắt nàng nhìn về tên quân hầu kia lạnh như hàn băng vậy.

- Từ lúc nào mà các ngươi được phép đoán ý chủ nhân vậy.

- Ma vương bớt giận là chúng thần sai.

Trở về tẩm cung nàng quỵ xuống linh lực quá lớn so với hồn phách. Bắc quyền đi vào nhìn thấy liền phong ấn linh lực của nàng tiếc rằng 9 hồn giờ chỉ còn lại 6. Tỉnh lại trên băng nguyên hàn nhìn thấy huynh ấy mất gần hết linh lực. Bắc quyền quỳ xuống hét lớn:

- Tha lỗi cho ta là ta không tốt. Ta không giúp được muội.

Cô nhẹ nhàng ôm lấy anh vỗ về như lúc cô còn bé được anh chăm sóc. Một lúc dao anh kể lại mọi việc cho cô nghe.

- Không sao huynh cùng ta lên nhân gian tìn 3 hồn về là được việc ở đây giao cho Ngọc nhi (em gái Bắc quyền thông minh lanh lợi, dễ thương tốt tính hài hòa cô và nhữ chính có thể xem là bạn tri kỷ) xử lý.

Hai người đến nhân gian tìm hồn giả làm thương nhân buôn bán lớn. Trong thời gian này cuộc chiến giữa hai tộc cũng tạm thời ngưng lại nhân thế yên ổn 1 thời gian
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 5: Hội ngộ

- Bắc quyền.. ta đau đầu quá.. khó

Quyền.. ta đau đầu quá.. khó chịu.. ÁÁÁ

Nguyệt Linh lại bộc phát linh khí. Lần trước còn 9 hồn mà cô đã nội thương không biết lần này có qua nổi không. Anh đau lòng nước mắt cứ nhỏ xuống từng giọt. Anh đã từng thề với ma tôn không để cô phải chịu một tổn thương nào cả dù là nhỏ nhất vậy mà giờ.. Một ngày, hai ngày đã qua 1 tháng rồi cô vẫn nằm đó ngủ sâu trong dòng linh lực. Hết cách rồi bắt buộc phải phong ấn nó lại. Anh hi sinh 100 năm tu hành chỉ mong cô tỉnh lại. Sau phong ấn Nguyệt Linh tỉnh lại nhưng cô chỉ như một nữ tử nhân gian quên hết mọi việc trong quá khứ. Bắc quyền tự nhủ có lẽ như vậy sẽ tốt cho cô. Câu đầu tiên cô hỏi sau tỉnh dậy:

- Ta là ai? Huynh? Đây?

Nhẹ nhàng xoa đầu Nguyệt Linh:

- Nha đầu ngốc nhà mình cò không nhận ra ư. Từ giờ muội không được trốn ra ngoài nữa. Đi 1 lần về mà hàiiiii..

Nói dối như vậy lòng anh đau lắm. Nhưng trước mặt anh bây giờ là một cô bé ngây thơ vui vẻ như hơn nghìn năm trước sao anh có thể nói thật để cô ôm thù trong lòng được. Dù chết anh cũng muốn cô vui vẻ. Cười nhẹ anh nói:

- Nha đầu muội nghỉ đi. Tháng sau là lễ tịnh thất ta đưa muội đi chơi.

Vài ngày bình phục hẳn cô tìm Bắc quyền đòi quản lý một phần sổ sách. Tuy tinh nghịch nhưng sổ sách chi tiêu trong nhà không một chút sai xót. Bắc quyền phong ấn linh lực của cô nhưng vẫn lo nó sẽ bộc phát trở lại liền đem những cuốn sách về khống chế linh lực dao cho và bắt học thuộc rồi tu luyện.

- Được ca ca hứa rồi đó.

Quay về với chuyện của Nhất Minh sau khi chuyển kiếp anh thành 1 vương gia quyền lực ngay cả hoàng thượng cũng phải nể 3 phần nhưng chàng lại tỏ ra vô lo. Cả ngày không can dự triều chính nhưng cũng không sa đọa hồng trần chỉ chuyên tâm đọc sách tu luyện linh lực. Năm lần bảy lượt hoàng thái hậu tuyển vương phi đền thất bại.

Ngày tịnh thất đến Nguyệt Linh trang điểm đẹp tìm Bắc Quyền đòi đi chơi. Ở vương phủ Nhất Minh cũng ra phố tìm đồ tặng cho công chúa muội muội.

Sao một tháng bị nhốt trong nhà giờ được ra ngoài cô vui không còn gì hơn nhưng lại bị bắt đeo rèm che mặt và không rời ca ca nữa bước.

Lại còn thêm 3-4 tên gia nô theo sao. Anh đưa cô đến cửa hàng son phấn rồi đến cửa hàng lụa rồi đi mau y phục tất cả đồ được chọn đều là màu sáng hơi nhạt. Mệt mỏi cô nhõng nhẽo:

- Ca huynh hứa đưa muội đi chơi sao lại đi mấy nơi này mệt chết ta mất.

- Nha đầu ngốc đi chơi phải chờ buổi tối chứ về nhà thay y phục mới rồ ta dẫn muội đi chơi.

Ở dưới phố nhộn nhịp, huyên náo cô chen giữa đám người ăn đủ món chơi đủ trò. Nhìn cô như vậy Bắc Quyền vui nhưng cũng rất lo lắng. Anh sợ một ngày nào đó cô.. Đang mê man dòng suy nghĩ thì nghe có người hét - Có người rớt xuống hồ rồi.

Chạy nhanh đến nơi thì thấy cô trong tay vương gia.

- Nha đầu muội không sao chứ

Nhìn lên mặt vị vương gia hắn chính là hắn. Ta sẽ không để ngươi hại muội muội nữa đâu không bao giờ.

- Đa tạ huynh ta đưa muội muội về nhà.

Bế cô Bắc Quyền đi về nhà. Tên hầu cận nói nhỏ:

- Vương gia cô gái đó rất giống công chúa có nên dò xem thử.

- Không cần hắn ta nắm trong tay mua bán cả 3 nước không nên dây vào.

Ai biết Bắc Quyền đã nghe câu chuyện của hai người. Công chúa sao ba hồn của muội muội là cô ta. Ta sẽ lấy lại.

Từ khi về nhà trong đầu Nguyệt Linh toàn hình của người đã cứu cô hôm đó
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 6 phục dung

Không lâu sau thông tin hoàng tử nhất minh tuyển phi. Nàng cũng có tên trong các tú nữ được tuyển vào cung. Hai âm mưa được vạch ra rõ ràng mà Nguyệt Linh vừa là thuốc chữa của một bên, nhưng bên quyền Minh nàng lại là người cần thuốc và cô công chúa kia chính là thuốc.

Ngày tuyển tú đến mọi danh môn khuê nữ đều y phục mượt mà, kẻ hầu hạ và gia nhân phải ở ngoài cung chờ cô nương nhà mình. Bỗng có một vài tú nữ đến phía nàng người đi đầu là Hồng Quyên con gái của thừa tướng đương chiều.

- Ai đây con nhà thương gia từ lúc nào được làm tú nữ vậy.

- Cô là.. À Hồng Quyên tiểu thư cô sao mặc loại y phục này không khác gì nữ tử thanh lâu a

- Ngươi..

Bốp nàng ta đánh Nguyệt Linh nhưng sao lại như đánh vào..

- Vương gia.. Ta.. Tiểu muội xin người thứ tội do ả đàn bà không đứng đắn này nói muội.. Huhu người phải làm chủ cho ta

- Ta nghe các ngươi nói rồi. Người đâu con gái thừa tướng không đủ dung hạnh tước quyền tham gia tuyển tú.

Nước mắt dàn dụa cô ta hét "vương gia muội sai rồi"

Các tú nữ khác nói nhỏ với nhau

- Vương gia thích cô ta rồi. Sau này phải tốt với Nguyệt Linh một chút mới mong được bay lên cành cao.

Tại điện cung tuyền.

- Các cô nương ta là ma ma cung này. Lúc nữa thái hậu ra cô phải thể hiện hết mình.

- Vâng ma ma.

Vào bên trong người thử đồ, người thử đàn, bôi thêm son phấn. Ai ai cũng muốn vương gia để mắt may mắn có thể hoàng thượng chú ý sẽ thành tài nhân.

Hoàng thượng, thái hậu, hoàng hậu và người chính Nhất Minh vương gia bước vào. Các tú nữ người yêu kiều, người thanh lịch từng người một thể hiện tài năng. Đến lượt nàng vừa múa vừa vẽ tranh. Dáng vẻ thanh thoát không ai bì kịp. Ngoài mặt nàng cười ngưng trong lòng lại mâu thuẫn nàng vốn không muốn vào cung hay lấy vương gia, lọt vào mắt hoàng thượng gì cả vậy mà ca ca Quyền Minh một hai bắt nàng nhập cung. Buổi tuyển chọn kết thúc nàng và 4 tú khác được chọn ở lại trong cung học lễ nghi ba tháng sau tuyển vương phi.

Vậy từ giờ nàng mất đi tự do phải học các lễ nghi nhưng nàng học rất dễ dàng có lẽ vì trước kia trên thiên giới các lễ nghi quá nhiều nàng đã quen rồi.

Thuận thiên thừa vận hôm nay ngày lành tháng tốt ban hôn cho vương gia Nhất Minh và tú nữ Nguyệt Linh. Ngày 24 tháng chạp tổ chức hôn lễ. Bốn tú nữ còn lại gả cho bốn vị vương gia trấn thủ bốn miền. Khâm thử.

- Tạ ơn Nguyên hoàng. Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Tại hoa viên hoàng cung:

Quận chúa Băng Thảo dạo trong tâm tình không vui. Tại sao hoàng huynh lại lấy cô ta huynh ấy lừa ta sao. Buồn bã ủ rủ lê từng bước chân thì cô gặp Nguyệt Linh và các tú nữ khác lén kể với nhau những cuốn sách dung tạp, trò vui ngoài hoàng cung. Nàng chạy đến bỏ lại sự ủ rũ ở lại. Sau lúc lâu trò chuyện nàng quên đi thân phận quận chúa. Mải miết trong cuộc bàn luận chiều tà đã xuống ai ai trở về cung của người đó.

Đêm xuống nàng hỏi các tú nữ lú ngày là ai tại sao ở với công chúa. Lúc này nữ tì bên cạnh trả lời:

- Cô ấy không phải công chúa mà là hoàng tẩu tượng lại đấy ạ.

- Thật sự rất giống tỷ tỷ.

Sự ghét bỏ với Nguyệt Linh được bỏ xuống nàng mong hai người họ thành đôi.

Ngày hôn lễ tại minh vương phủ:

- Tân nương mời trà tân lang.

Nguyệt Linh bê ly trà lên nhìn về phía Bắc Quyền mắt cầu khẩn. Thấy nàng như vậy anh lên tiếng:

- Tiểu muội của ta không thể kính trà người. Từ nhỏ nó đã mang thiên mệnh kính trà ai người đó sẽ.. Hài. Hay thay kính trà bằng uống rượu giao môi như những nhà bình thường đi.

- Vậy cũng được.

Nhất Minh lên tiếng.

Chàng bước vào phòng Nguyệt Linh đỡ chàng lên giường.

- Nhất Minh điện hạ tộc ta có luật trong phu thê năm đầu tiên không được chung giường. Mong người hiểu cho tiểu nữ.

- Ta hứa sẽ không đụng vào nàng nhưng đừng xưng hô xa xôi vậy. Nàng ngủ trên giường đi ta ngủ ở phả.

Hơi bối rối nàng hỏi lại:

- Vậy còn.. Khăn hồng.. hỷ thì.. sao.

Nghe dứt câu Minh vương xoa đầu nàng. Hắn cười lấy dao cắt một đường trên tay:

- Vậy là có rồi.

- Để ta băng lại cho chàng.

Đêm dần xuống mọi thứ chìm vào giấc ngủ sâu.

Sáng hôm sau tại hoàng cung:

- Nhi thần (nhi nữ) tham kiến mẫu hậu.

Nụ cười phúc hậu nở trên môi hìang thái hậu. Cũng đã lâu rồi Minh nhi mới đến thăm bà hơn nữa còn mang theo vương phi chứng tỏ hai đứa đã tình sâu nghĩa năng với nhau rồi. Nhẹ nhàng lên tiếng:

- Ai gia cuối cùng cũng được thấy con thành thân. Khăn hồng hỷ đưa sang cho hoàng thượng đi ai gia không cần xem đâu. Trưa nay ở lại dùng thiện với ai gia đi.

- Ân mẫu hậu.

Nguyệt Linh và Băng Thảo quận chúa đỡ hàng thái hậu ra ngự hoa viên còn Nhất Minh đi đem khăn hồng hỷ cùng với ma ma qua tẩm cung của hoàng thượng.

Ngoài ngự hoa viên:

- Thảo Nhi ai gia biết con muốn gả cho Minh vương nhưng tuyển tú làm phi là ý của y. Thân con làm quận chúa không thể làm thiếp. Ai gia mong con không làm khó Nguyệt Linh.

Cười tinh nghịch chen chút làm nũng:

- Tổ mẫu con đâu có nhỏ nhen vậy.

- Tiểu nhà đầu này. Con nói vậy ta yên tâm rồi.

Xoa đầu quận chúa hoàng thái hậu nhìn Nguyệt Linh vẻ buồn rầu:

- Ta biết con gả cho Minh nhi là thiệt thòi. Tuy vẻ ngoài lãng tử, tài năng vượt trội nhưng với người bên cạnh luôn lạnh nhạt. H.. à.. à.. i.. i..

- Mẫu hậu con hiểu rồi ạ tổ mẫu không cần lo lắng.

Nhẹ nhàng trầm buồn:

- Tất cả đều từ vụ cháy 2 năm trước..

Chưa kịp nói xong nàng xen vào.

- Mẫu hậu không cần lo lắng đâu ạ Linh nhi biết vụ cháy năm đó. Mẫu hậu da người ngay càng nhiều vết nhăn người lên cười nhiều một chút.

- Hai tiểu nha đầu bọn con. Trong hậu cung này chắc chỉ có hai con hiể ai gia.

Hương thơm từ hoa nhẹ nhàng thoảng qua một ý nghĩ loé lên trong đầu nàng.

- Mẫu hậu Linh nhi biết một cách làm da người trở lại như lúc còn trẻ con xin mẫu hậu cho nhi nữ..

- Thật sao..

Nhẹ nhàng nàng trả lời:

- Ân

Băng thảo quận chúa nhanh nhẹn nói:

- Bãi giá nhân thọ cung.

Tại nhân thọ cung Nguyệt Linh dùng hoa nghiền thành bột dùng thuật lúc trước của ca ca dạy cô nhẹ nhàng xoa lên da của hoàng thái hậu.

Ngoài phòng Băng Thảo chán nản đi qua đi lại. Hai canh giờ trôi qua cô càng lo lắng sao tổ mẫu với vương phi chưa ra.

Một lúc sau nàng đi ra quận chúa chạy tới hỏi hang dồn dập:

- Tổ mẫu của ta đâu. Sao người không ra?

Cười nàng cốc đầu Băng Thảo:

- Mẫu hậu đang thay y phụ xíu nữa sẽ ra.

Chưa kịp nó hết câu cô dã đẩy nàg xông vào.

- Tổ mẫu, Tổ mẫu.. /đứng hình một lúc/ tổ mẫu người đẹp hơn con nữa không vui chút nào.

- Tiểu nha đầu này. Lần này ta phải trọng thưởng cho tiểu Linh nhi. Tới giờ rồi các con cùng ta đi dùng thiện.

- Ân mẫu hậu (tổ mẫu) /hai người cùng lên tiếng.
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 7

Tại nhân thọ cung buổi trưa Nguyệt Linh cùng hoàng thái hậu và Băng thảo quyận chúa đạng trò chuyện thì hoàng thượng và Nhất Minh vương gia đến.

- Nhi thần tham kiến mẫu hậu. (cả vương gia và hoàng thượng cùng nói) Tâm trạng mẫu hậu hôm nay rất tốt có việc gì vui sao.

- Nhi nữ tham kiến hoàng thượng.

- Minh ca hảo.

Hoàng thái hậu quay lại nhìn hai hài tử của mình. Hoàng thượng và Minh vương thốt lên:

- Mẫu hậu người..

- Ai gia được như vậy đều nhờ Minh phi cả đấy. Y thuật của nàng ngự y cũng không bằng.

Hoàng thượng lên tiếng:

- Vương phi đúng là công dung ngôn hạnh còn giỏi y thuật ta sẽ trỗng thưởng. Haha.

Cúi đầu nhẹ đáp:

- Tạ bệ hạ nhưng mẫu hậu đã thưởng cho ta rồi.

- Oh oh các ái phi cũng đang buồn vì nếp nhăn ngươi qua đó giúp nàng được không..

Minh vương chen ngang

- Hoàng huynh người nhờ nàng ấy hậu cung huynh nhiều người như vậy có phải muốn nàng ấy mệt chết sao.

- Tiểu tử này ai gia thấy con.. Tình mặn nồng quá rồi.

Mọi người cười vui vẻ. Trong hậu cung này đã không biết bao lâu rồi không có những tiếng cười như vậy.

Tại Minh vương phủ:

- Tại sao chàng kông cho ta chữa cho các quý phi.

Chàng không nhìn ta:

- Hậu cung hiểm ác giúp người này thành kẻ thù người kia. Dù sao cũng là thê tử của ta ta không muốn nàng gặp bất trắc.

Nói xong chàng đi vào thư phòng. Ta vẫn giữ ý nghĩ chàng quan tâm ta nên xuống bếp làm điểm tâm ai ngờ. Lúc bê điểm tâm lên thư phòng ta nghe chàng cùng một chiêm tinh nói chuyện.

- Bao giờ có thể cứu muội muội.

- Vương gia thứ tội thần bấm quẻ thấy công chúa không tròn vẹn không phải là mất hồn phác vì vậy không thể dùng máu tim của vương phi để cứu nàng.

Giọng chàng lúc này như muốn khùng lên:

- Ý ngươi là sao.

- Hồi vương gia công chúa không phải chủ nhân hồn phách mà là một số hồn phách của vương phi tạo thành. Công.. chúa.. giống như phần tử của vương phi thôi.

Như khùng lên chàng quát:

- Ta không tin sao lại như vậy.

Giọng run rẩy hắn thưa:

- Vương gia còn một việc nữa.

Bình tĩnh lại chàng nói:

- Chuyện gì.

- Thật ra ngài và vương phi có tiền duyên từ kiếp trước vì ngài phải bội cô ấy làm cô ấy bộc phát ma linh lên mới gây tách hồn phách như vậy.

- Không phải chỉ ma giáo mới bị tách hồn phách sao. Vậy nàng ta là ma giáo.

- Ngài từng nghe chuyện tình trăm năm trước của thượng tiên thiên đình và chủ tộc ma giáo. Đó.. là kiếp trước của hai người.

- Ta là chuyển thế của người đó sao.. Thôi ngươi lui ra ngoài đi.

Cốc, cốc

- Vương gia ta vào được không?

- Vào đi nàng đến lúc nào.

- Thần thiếp mới đến nghe Vương gia nói ta là người đó là ai vậy.

- Không có gì. Nàng đến đây làm gì?

- Ta đến đưa điểm tâm cho chàng.

Lạnh nhạt chàng nói

- Nàng về nghỉ sớm đi ta và chiêm tinh còn bàn chút việc xíu ta sẽ ăn.

- Thần thiếp cáo lui.

Về đến phòng Nguyệt Linh bật khóc cô luôn nghĩ ai cũng tốt như ca ca của mình. Nhưng nào ngờ lòng người hiểm ác. Lúc gả cho hắn Bắc Quyền ca luôn dặn không được thích hắn phải trách xa một chút vậy mà vài sự quan tâm nhỏ cô đã quên mất lời ca ca. Hắn chỉ xem cô là thuốc dẫn. Mà kiếp trước là sao? Không chịu được mớ hỗn độn này cô gọi nha hoàng thân cận trở về tìm ca ca. Vừa bước khỏi cổng phủ cô nghe Nhất Minh gọi:

- Nàng đi đâu vậy?

Nàng đi về phía hắn ra vẻ làm nũng:

- Ta gả cho chàng ở trong viện rất chán mà ta cũng nhớ ca ca nữa ta muốn về thăm. Ta muốn về thăm ca ca.

Gật đầu cười:

- Ừ vậy về đi không hạ nhận lại nói ta bắt nạt nàng.

- Ân tướng công.

Quay đầu đi lòng cô không muốn quay về nơi vương phủ đen tối ấy cô thật sự rất sợ. Người Nguyệt Linh nghĩ đến bây giờ chỉ có Bắc Quyền luôn che chở cho cô.

Về đến nhà cô chạy vào lòng anh khóc thút thít. Không dỗ Bắc Quyền chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô. Một lúc sau nàng mới ngước mặt lên hỏi:

- Ca ca muội ở trong phủ nghe nói muội và Nhất Minh có tiền kiếp hơn nữa muội và công chúa là cùng một nguyên thể tác ra huynh có biết việc này không muội rất sợ.

- Muội vào chỉnh chu lại y phục đi tối ca ca sẽ kể cho muội nghe.

Tối đó sau bữa ăn nàng lại hỏi về việc này Nhất Minh nhẹ nhàng chấn tỉnh nàng rồi kể:

- Cách đây 1500 năm nàng gặp hắn trong lễ hoa đăng từ đó từ bỏ ma giới cho anh lo phế ma thuật dùng hơn 1000 năm để luyện tiên thuật của thiên giới cho dù người đầy vết thương cũng không bỏ cuộc. Khi thăng lên là thượng tiên muội liền tìm hắn nhưng lại bị từ chối. Công tính bộc phát muội trở tjành chủ ma giới và lục địa bao gồm cả vực tộc nhiều lần đánh úp thiên tộc nhưng muội đều bỏ giữa trừng. Đến 200 năm trước muội bộc phát linh khí làm 3 hồn của muội bị tách ra đi luân hồi. 10 năm trước linh khí lại bộc phát muội quên hết mọi việc cũ. Nói lại chỉ có hắn và ba hồn còn lại của muội đi luân hồi còm muội chỉ là mất trí nhớ thôi. Các cách tu luyện ca ca dạy muội cũng chỉ để áp chế ma khí.

Nghe Bắc Quyền kể lại công yên tâm hơn rất nhiều.

- Vậy giờ muội phải lam gì.

Cười hiền lành anh nói:

- Giờ muội về phủ tìm cách tra ra nơi công chúa đó ở ca ca sẽ thường xuyên đến thăm muội.

- Nhưng muội không muốn công chúa đó như muội khi nghe được chuyện..

- Muội yên tâm cô ấy đã như thực vật rồi sau 2 năm nữa cho dù muội không lấy lại hồn thì cô ta cũng hồn siêu phách tán. Còn muội không lấy lại hồ ma tộc chúng ta sẽ gặp đại họa.

- Muội nghe huynh.

Sáng hôm sau anh đưa Nguyệt Linh trở về phủ Minh vương.
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 8

Tại cửa Minh vương phủ:

- Ca muội sợ muội..

Xoa đầu Nguyệt Linh:

- Nha đầu đừng sợ ta sẽ bảo vệ muội mà.

Không còn biết gì cô nhẹ nhàng trả lời:

- Ân ca.

Nhất Minh từ trong phủ đi ra:

- Cảm ơn huynh đã đưa vuơng phi về làm phiền huynh trưởng rồi.

Ra vẻ nhõng nhẽo nàng níu tay Bắc Quyền:

- Ca huynh ở đây chơi với muội mấy ngày đi nha ca ca.

Nhất Minh cười cũng nói anh ở lại.

Quay lại quản gia y nói:

- Ngươi quay về quản lý sổ sách ta sẽ ở lại đây với tiểu muội muội vài ngày.

Lão nô bộc trả lời rồi lên xe ngựa đi về.

Ở viện của Nguyệt Linh cô ngồi trên xích đu Bắc Quyền dùng linh khí đẩy cho nàng chơi.

- Ca ca muội muốn cao hơn nữa cao nữa.

- Được.

Bụp sợi dây của xích đu đứt ra nàng rơi xuống lúc đó Nhất Minh đi vào thấy liền chạy đến đỡ nàng nhưng chàng lại té chà mặt xuống đất còn nàng trên tay Bắc Quyền. Nhìn lại y hai người cười lén. Anh lên tiếng:

- Xin vương gia thứ tội ta trước giờ chưa từng để muội ta có một vết xước lên đã làm vương gia mất đà rồi.

Đứng dậy phủi quần áo chàng lên tiếng:

- Thật ra ta đến đây tìm huynh có việc có thể đến thư phòng ta một lúc được không.

Quay sang Nguyệt Linh anh cười:

- Không cần đâu vào vào phòng muội ta bàn việc được rồi.

Cả ba cùng nhau đi vào phòng của cô.

Ngồi xuống ghế chàng lên tiếng:

- Tình trạng ngân khố của triều đình chắc huynh cũng nghe rồi.

- Ta đã nghe khi giao hàng vào cung rồi. Nguyệt Linh muội nghĩ việc này nên làm sao.

Trầm tư một lúc Nguyệt Linh lên tiếng:

- Trong cung có vườn dâu sai không thử nuôi tằm dệt vải, có vườn nho rộng sao không thử ngâm rượu.

Cười lớn Bắc Quyền nói trêu chọc:

- Đây là muội đang phả đường làm ăn của ta rồi. Nữ tử gả đi quên ca ca này rồi.

- Ca ca muội không có.

Mặt anh nghiêm lại.

- Ta cũng có việc cần nói với vương gia.

Nét mặt thanh tú hài hòa:

- Xin cứ nói.

- Ta giờ phải về. Ngày mai có chuyến hàng phải đi xa mong vương gia chăm sóc tiểu nữ đừng để muội ấy chịu bất kỳ tổn hại gì.

Nguyệt Linh bỗng bí xị.

- Ca huynh không ở lại chơi với muội nữa sao.

- Ngoan bao giờ ca về mua quà cho muội được không.

- Ân.

Tiễn Bắc Quyền đi mặt nàng trở về đúng nét thục nữ hiền hòa. Nàng rời bước vào viện Nhất Minh thầm nghĩ có lẽ ngoài Bắc Quyền ra sẽ không ai thấy tính thật sự của nàng. Kiếp trước là ta nợ nàng quá nhiều đó có lẽ cũng là rào cản của kiếp này nhưng ta sẽ bù đắp lại cho nàng. Mong sẽ có ngày nàng tha tứ cho ta.

- Hoàng thái hậu quận chúa và con gái thừa tướng đang chờ ngoài cửa ạ.

- Cho vào.

Ma ma ra ngoài gọi hai người vào.

- Tham kiến tổ mẫu (hoàng thái hậu).

- Miễn lễ. Thảo nhi lên đây với ai gia.

- Ân tổ mẫu.

Nhìn về phía Hồng Quyên bà hỏi với giọng lạnh nhạt:

- Tiểu thư thừa tướng đến đây có việc gì.

Uất ức nàng ta trả lời:

- Xin hoàng thái hậu làm chủ cho nhi nữ nhi nữ..

- Ai dám bắt nạt ngươi mà cần ta làm chủ.

- Thưa thái hậu hôm tuyển tú nữ nhi đến bị ả Nguyệt Linh nói là nữ tử thanh lâu..

Chưa kịp nói hết thì quận chúa qoát ầm lên:

- Ngươi thật to gan vương phi mà ngươi dám gọi là ả sao thật vô lễ. Nếu không phải ngươi nói muốn đến thăm tổ mẫu còn lâu ta mới cho ngươi vào cung.

Thái hậu hiền hậu nhỏ nhẹ:

- Thảo nhi để nàng nói xong đã.

- Tạ thái hậu. Hôm đó nhi nữ đến hỏi thăm nàng ta do trước giờ chưa từng có chuyện con gái nhà thương được chọn làm tú nữ tuyển vào cung ai ngờ nàng ấy lại nói ta như nữ tử thanh lâu con ức quá nên mới định đánh nàng ta không ngờ lại trúng vương gia. Sau hôm ấy nhi nữ đến mấy lần định xin lỗi nào ngờ lại bị nàng ta chặn tại cửa kb cho vào. Người phải làm chủ cho nhi nữ.

- Ngươi vu oan cho tỷ tỷ xem ta trị ngươi thế nào.

Băng Thảo quận chúa định đánh ngàng ta thì thái hậu cản lại.

- Ta không thể nghe từ một phía hay cho gọi vương gia, vương phi vào hỏi xem.

Tại Minh vương phủ:

- Ma ma có việc gì sao?

Nói nhỏ vào tai vương phi:

- Hồng Quyên tiểu thư đến kể tội người với thái hậu. Thái hậu triệu người vào cung.

- Vậy phiền ma ma rồi.

Đi chưa được mấy bước thì Nhất Minh lên tiếng:

- Có người đổ oan cho phu nhân của ta mà ta lại không biết nhỉ. Ta sẽ vào cung với nàng.

Tại nhân thọ cung:

Vừa bước vào đã nghe tiếng thút thít của nữ nhân kia sắc mặt vương gia biến đổi nhưng vẫn chào thái hậu:

- Chúng con thỉnh an mẫu hậu.

Nàng ta vừa thấy chàng liền chạy đến cáo trạng:

- Vương gia tiểu nữ biết hôm bữa mình sai tiểu nữ không nên quá kích động. Nhưng xin người làm chủ cho ta, đã mấy lần đến vương phủ xin lỗi nhưng đều bị chặn ở cửa vương phi làm vậy là kinh thường phủ thừa tướng ta sao.

Nguyệt Linh nhẹ nhàng thưa:

- Thưa mẫu hậu con chưa từng làm việc đó mong người xem xét lại. Con cũng không biết nàng ấy đã từng đến vương phủ chưa.

Hất ả nữ nhân kia qua một bên Nhất Minh thưa:

- Mẫu hậu lệnh đó là do nhi thần ban Nguyệt Linh nàng ấy không hề biết.

- Vậy mọi việc coi như hòa nhau. Hồng Quyên ngươi lên xin lỗi Linh nhi một tiếng đi chứ hả.

- Tiểu nữ xin lỗi vương phi mong vương phi thứ tội.

Nhất Minh quát:

- Chỉ một câu của ngươi xóa được mọi lỗi lầm sao.

- Minh nhi nói cũng đúng vậy phạt như vậy đi. Ma ma nói đi.

- Nhi nữ thừa tướng càng quấy hậu cung, đổ oan xho vương phi phạt ăn chay và học lại lễ nghi trong một năn không được ra khỏi phủ.

- Dân nữ tuân mệnh.

Mọi người rời đi Băng Thảo quỳ trước mặt thái hậu nói nhỏ:

- Tổ mẫu lần này con sai người không giận con chứ.

- Nha đầu ngốc cho dù con không cho cô ta vào cung thì cô ta cũng nghĩ cách vào thôi.

- Hả. Vậy tổ mẫu người phạt cô ta vậy quá nhẹ không.

- Con bé ấy không ác chỉ là hơi kiêu căng không chịu được ủy khuất thôi. Sau một năm ta sẽ ban lệnh cho nó và Hàn công tử thành hôn con không cần phải lo.

Nghe xong quận chúa cười vui vẻ, thái hậu cũng xoa đầu người cười phúc hậu.
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 9

- Nghịch nữ ngươi làm mất hết mặt mũi của ta rồi.

Vừa khóc vừa ra vẻ ấm ức đau lòng nói:

- Cha, nương người còn xem tiểu nữ là con không? Con bị người ta ức hiếp không hiểu con thì thôi lại còn híc huhu..

Mẹ nào nhìn con đau mà không xót.

- Nó là con một trong nhà ông nhỡ lòng nào. Tôi mang con về nhà mẹ.

Dịu lại ông nói:

- Ta do tức giận nhất thời. Người đâu đưa tiểu thư đi nghỉ ngơi.

Tiếng công công từ ngoài cửa vọng vào:

- Ý chỉ của hoàng thái hậu đến.

Nói nhỏ thừa tướng thì thầm:

- Tai họa đập xuống phủ ta rồi.

Tuy vậy hắn vẫn tỏ ra vui vẻ ra đón.

- Theo ý chỉ của hoàng thái hậu con gái thừa tướng Hồng Quyên phỉ báng hoàng tộc từ nay không được gả cho người hoàng tộc nhưng thừa tướng có công nên ban hôn cho tiểu nhi nữ Hồng Quyên và đại công tử nhà hỗ Hàn.

- Thần cảm tạ ý chỉ của hoàng thái hậu.

Công công vừa rời đi mẹ nàng ta khóc trách chồng:

- Ông làm thừa tướng có tác dụng gì ngay cả con gái cũng không gả cho người nó thích cũng không được.

Bực tức hắn quát vợ:

- Thì đã sao bà biết Minh vương gia nắm hơn 50% chuyện trong triều. Tình thân giữ hoàng thượng và hắn vô cùng tốt. Con gái chúng ta gây họa chưa bị chém đầu cả nhà là may rồi.

Đau lòng lắm nhưng chỉ thở dài vì chẳng làm được gì.

- Nhưng ít nhất gả cho ai sao thái hậu lại gả cho tên đó chứ. Hắn là thương buôn thì thôi đi lại còn chỉ đứng thứ hai sao không gả cho Bắc Quyền người đứng đầu thương buôn nước ta chứ.

Khùng lên thừa tướng quát:

- Bà biết đó là huynh trưởng của Vương phi không bà muốn hại chết nó à.

Ngạc nhiện không còn biết nói gì bà ta đi vào phòng con. Trong phòng Hồng Quyên khóc như mưa lũ.

- Nương con muốn gả cho Minh vương. Con không gả cho Hàn công tử gì đó đâu.

Nhẹ nhàng khuyên bảo con:

- Nương hiểu ý con nhưng ta kể cho con một việc. Tuy Vương phi giỏi nhưng nàng ta vào được vị trí này không hoàn toàn do năng lực mà do Vương gia đã nhắm đến cô ta nên mới xin thái hậu ý chỉ tuyển phi. Con không vào được đâu. Hàn công tử cũng rất tốt hơn nữa lòng dạ nam nhân ai biết được nhất là nhà vương bao giờ nàng ta thất sủng con lật bàn cờ cũng không muộn. Còn con được ý chỉ của hoàng thái hậu cha con còn làm thừa tướng hắn phải nể con ba phần dám khi dễ con đâu.

Ngưng khóc:

- Vâng con nghe nương.

Ở Minh vương phủ:

- Tiểu thư cái kết như vậy nha đầu ta rất vui còn tiểu thư sao không vui xíu nào.

Thở dài nàng nói:

- Ai cũng bày cảm xúc trước mặt như muội thì sao sống được ở nơi này chứ.

Vừa nó dứt câu Vương gia bước vào.

- Vương phi thật hiểu sự đời.

- Để Vương gia chê cười rồi.

Cười ma mị:

- Ta báo cho nàng tin vui ca ca nàng về rồi nàng thay y phục rồi qua đó với ta.

- Vương gia đợi một lát thần thiếp xong ngay a.

Nàng đi vào phòng chàng nhìn theo không biết tại sao trong lòng vui như vậy.

Tại nhà Nguyệt Linh:

- Ca muội về rồi.

Đi từ nhà ra Bắc Quyền chào Minh vương rồi quay qua nàng:

- Muội đấy bao giờ mới bỏ được tính ham chơi đây. Tính thục nữ của muội đâu.

Qua biểu hiện của ca ca nàng nhận ra đã có việc gì rồi. Nàng đáp lại:

- Là muội muội lỗ mãn rồi huynh trưởng thứ tội.

Vẫn với vẻ nghiêm nghị anh mời hai người vào nhà. Ngồi xuống ghế anh nói:

- Gia tộc có truyện ta không nên bực tức với muội nhưng lần này muội phải về với ta. Một tháng nữa là lễ tuyển nhân muội nhất định phải về.

- Ca nhưng muội bây giờ chỉ là người phàm không thể tiến vào ma giới.

Nhất Minh thở dài chàng nói:

- Tuy ta từng muốn cứu công chúa muội muội ta nhưng nàng ấy không thể nữa rồi chi bằng trả hồn lại chi vương phi. Mọi người đều nghĩ công chúa đã chết rồi nên một người chết chết thật cũng không ai để ý đâu.

Hơi lo lắng Bắc Quyền trả lời:

- Nhưng đó là muội ruột của người.

Cười trừ anh nói:

- Không sao ba hôm sau là ngày tiến hành ta cũng đã sắp xếp rồi có điều dù nhớ lại điều gì ta cũng mong nàng tha thứ cho ta không trách ta cho ta một cơ hội chăm sóc lại được không.

- Ta hứa với chàng

Nói rồi cô đi về phía phòng mình.

Trong phòng khách giờ chỉ còn chàng và Bắc Quyền. Anh lên tiếng:

- Vương gia người làm dậy tại sao. Ngươi đạ nhớ lại kiếp trước rồi.

Thầm lặng mặt trầm ngâm:

- Có một cô gái luôn xuất hiện trong giấc mơ của ta. Ta chỉ thấy ta làm tổn thương rất nhiều. Lúc đầu ta nghĩ nàng ấy là công chúa muội ta sau này ta nghe tiên tri nói mới biết nàng ấy là Nguyệt Linh. Ta chỉ muốn bù đắp cho nàng.

Ra vẻ khó chịu anh đưa ra yêu cầu:

- Ngươi sẽ không đem lại hạnh phúc cho muội ta sau khi ngươi nhớ ra tất cả muội ấy lại phải chịu đả kích tổn thương một lần nữa. Sau khi lễ phục hồn hoàn thành ta sẽ đưa Nguyệt Linh về ma giới ngươi cũng nên cắt đứt quan hệ với nàng.

Tức giận chàng nói:

- Ta chỉ muốn bù lại lỗi lầm. Còn lại do nàng quyết định.

Nàng từ phòng đi ta với một nha hoàng còn đang run cầm cập.

- Ca muội về với huynh ba ngày sau ta sẽ có mặt ở lễ phục hồn. Giờ ngươi về đi.

Nàng như thay đổi hoàn toàn không còn vẻ yêu kiều hay nhõng nhẽo trẻ con mà thay vào đó là một người cao ngạo lạnh lùng hơn cả bậc đế vương. Bắc Quyền quay sang nữ tỷ đi sao nàng.

- Tiểu thư sao vậy?

- Tiểu.. thư về phòng thì..

Chen ngang:

- Ta nhớ lại rồi linh lực phong ấn cũng đã phá. Ca giờ ta với huynh về ma giới.

Biết mình đã dư thừa trong lòng nàng lẫn ở đâu Minh vương lặng lẽ ra về. Anh kể lại mọi việc ở ma giới cho nàng. Tối đó hai người tiến vào ma giới.
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 10

Tại ma giới:

- Ma Vương đệ nhất, Ma tộc truyền kỳ vững chắc.

Liếc đảo mắt một vòng quanh những con dân quần thần ma giới ở dưới.

- Đứng lên đi. Ta nghe Bắc Quyền nói lúc ta không có ở đây các ngươi muốn làm loạn.

Một trưởng lão trong thập nhị tướng đứng lên phía trước thưa:

- Ma vương đã hơn trăm năm người không triệu tập dân quần thần chúng cin chỉ muốn nhìn ngắm hào quan của người.

Giọng mỉa mai Bắc Quyền vang lên:

- Không phải ai xũng monh như ông. Ta nhớ không nhầm thì mọi người đâu như vậy. Chỉ có ông nói ma vương nên đổi người.

Mặt sợ sệt hắn quỳ rập:

- Ma vương tha tội.

Chẳng quan tâm nàng phủi tay:

- Đưa vào vòng luân hồi vĩnh viễn không được trở lại ma giới. Không ai có việc gì thì giải tán đi.

Vào trong vương động thì gặp Ngọc Nhi (muội ruột Bắc Quyền từng xuất hiện ở chap 4) nàng ta kéo nàng và phòng băng kể nể:

- Ma vương tỷ tỷ hơn trăm năm không về mấy đại lão làm loạn nếu tỷ không về chắc muội bị ép đến tức chết mất. Tỷ đừng đi nữa muội sợ..

Xoa đầu nàng ta nàng lắc đầu:

- Không được sáng mai ta và Bắc Quyền phải đến dương gian làm lễ nhập hồn nếu không không bao lâu nữa ta sẽ lại mất trí nhớ.

Hoảng hốt Ngọc nhi hỏi lại:

- Ma Vương tỷ mất trí nhớ.. Sao ca không nó muội biết làm muội trách tỷ đi chơi để muội gánh cả ma quốc híc.. huhu.. Ca ca thật xấu.

Đúng lúc đó chàng bước vào:

- Cho muội biết để cả ma tộc này biết à.

Thở dài nàng nói:

- Nghỉ ngơi sớm đi. Thời gian tới nhờ muội rồi nha đầu.

- Ân ma Vương tỷ yên tâm.

Ba người ai về viện người đó.

Sáng hôm sau trên đại điện cô tuyên bố:

- Thời gian trước đại lão làm loạn ma tộc ta phải trở về một số việc trên dân gian chưa xong nay đã ổn định ta phải đi. Thời gian một tháng mọi việc do Ngọc Nhi quản lý ai làm loạn lấy đại lão làm gương để xử lý.

Toàn dân ma tộc nói to:

- Mọi việc theo lời Ngọc thần nữ. Ma Vương thuận lợi trở về.

Nàng và anh quay đầu đi cánh cửa lại mở ra lần nữa đưa hai người trở về dân gian. Lễ phục hồn cũng đã chuẩn bị xong.

Tại hoa viên của Minh vương phủ: Nàng cùng Bắc Quyền bước vào khung cảnh ở đây như lại và âm u đi mấy phần. Lần trước ở đây nàng mặc những bộ màu trang nhã vậy mà giờ nhìn nàng một màu đỏ u ám, chết chóc. Quay người lại Nhất Minh cười ấm áp. Nụ cười đó làm nàng thấy khó chịu lúc trước nàng lúc nào cũng mong chàng cười với mình một cái còn giờ nàng lại chán ghét nó đến vậy. Không phản ứng gì nàng cao ngạo đi tới:

- Những gì cần đã chuẩn bị xong chưa ta không thích việc chờ đợi.

- Đã xong chỉ chờ nàng đế là tiên tri có thể thi hành lễ.

Chẳng thèm nhìn chàng lấy một cái. Lòng Nhất Minh đau như hàng tỷ lưỡi dao đâm vào. Thế nào chăng nữa ta cũng là phu quân của nàng vậy mà.. rất cuộc kiếp trước ta đã mắc lỗi gì. Cắt ngang dòng suy nghĩ ấy Nguyệt Linh lên tiếng:

- Không cần tiên tri các ngươi ra ngoài hết đi. Ca giúp ta thi triển thuật là được.

Tất cả rời khỏi hoa viên nàng đi vào trung thân thần lễ Bắc Quyền thi triển thuật. Lúc gần kết thúc Nhất Minh từ đâu chạy ra cắt tay nhỏ máu của mình vào phần chữ của thi thuật bỗng chốc chàng tan biến thành cát bụi, Nguyệt Linh nằm trên đất không động đậy có lẽ do tự thi thuật nên đã mất quá nhiều năng lượng. Bế nàng rời phủ anh nhận ra gia nhân trong phủ đều đã đi, ra khỏi cửa chính phủ tan trong biển lửa. Anh chợt nhận ra hắn vì cứu muội muội mà tính mạng không màn việc chuyển kiếp của hắn lại phải làm lại thì mới trở về được thiên giới. Kiếp trước anh không biết hắn có yêu Nguyệt Linh không nhưng trong kiếp này anj chắc chắn điều đó. Về đến nhà anh đặt nàng lên giường rồi rời đi đến các cửa tiệm tìm dược liệu trị thương.

Tại nhà của Nguyệt Linh và Bắc Quyền ở dân gian: Lúc cô tỉ dậy:

- Ca muội đã không còn gì liên quan đến hắn ta. Chúng ta có thể về ma giới sống bì bình an an rồi.

Cúi đầu anh không dảm nhìn cô nhỏ nhẹ nói:

- Muội phãi bình tĩnh nghe ca nói. Có lẽ muội nợ hắn một ân tình. Để muội phục hồn hắn từ bỏ kiếp này không thể về thiên giới mà phải chuyển kiếp một lần nữa.

Cô khóc khóc thật to gục mặt vào Bắc Quyền cô nức nở:

- Tại sao hắn ta lại dày vò muội như vậy muội đã làm gì sai. Muội thật sự muốn quên hắn mà sao lại thành nợ một ân tình muội không can tâm.

Vỗ về nàng anh an ủi:

- Kiếp sau hắn đầu thai vào nhà thương buôn kia muội giúp hắn chuyển kiếp thành công coi như là trả ân tình này đi xong việc chúng ta sẽ về ma giới được chứ.

Ngày hôm sau hai người đi đến Thiên La nơi Nhất Minh luân hồi chuyển kiếp.
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 11

Tại nhà thương gia học Bạch.

- Bắc Quyền công tử, Nguyệt Linh tiểu thư phu nhân ta đang sanh. Mong hai vị không trách lưu mỗ tiếp đón không chu đáo.

Nguyệt Linh đỡ Bạch lão gia lên ân cần:

- Ta và ca ca đến không đến bàn chuyện làm ăn mà vì con trai ông.

Ngạc nhiên ông hỏi lại:

- Tiểu thư người sai gì không lão già này không có con trai.

Tươi cười nàng đáp:

- Phu nhân trong nhà đang sinh mà phải không.

Vui mừng ông reo:

- Tốt quá rồi.

Bỗng nhìn sang hai người ông giật mình lắp bắp.

- Lưu mỗ xin lỗi mời hai vị vào nhà.

Ngồi ở phòng khách. Một lúc sau bà mụ bế ra một đứa bé trai bụ bẫm lão gia họ Bạch hỏi lại:

- Xin hỏi hai vị sao lại biết phu nhân ta sinh con trai.

Bắc Quyền tiếp lời:

- Tối hôm trước ta và muội muội cùng mơ thấy có một tiên đồng giáng thế vào nhà họ Bạch các người còn có một tiên ông nó tên của tiên đồng sau khi đầu thai và mong ta và Linh muội có thể nhận đứa bé làm nghĩa tử sau này gách vác sản nghiệp hai gia đình.

Mặt bối rối ông gặng hỏi:

- Nhưng còn con của hai người.

Nhìn nhau cười rồi nói:

- Lão gia ngươi yên tâm ta và ca mệnh hợp nhưng khắc phu thê không thể gả. Ta mong ông đồng ý điều kiện nhà ông chuyển đến ở với huynh muội ta sau khi đứa nhỏ 5 tuổi để ta và ca dạy dỗ.

Thở nhẹ nhõm ông nói tiếp:

- Vậy mong hai vị đặt tên cho hài tử của ta.

- Tên Bạch Nhất Minh đi

- Nhất trong đệ nhất mong đứa trẻ hơn người, Minh trong minh mẫn bình tĩnh trong mọi việc.

Đi gần lại đứa trẻ nàng lấy kim đâm vào đầu ngón tay rồi nhỏ máu vào miệng đứa trẻ. Thấy vậy lão gia họ Bạnh bối rối. Bắc Quyền lên tiếng:

- Máu muội muội thuần kiết có thể bảo vệ đứa trẻ. (thật ra vì là chuyển kiếp của hoàng đế thiên tộc nên thu hút ma quỷ khi có máu của Ma vương ở trong người kiến ma quỷ không dám đến gần)

- Thì ra là vậy làm lưu mỗ hết hồn xin lỗi tiểu thư mong người không trách ta.

Đặt đứa trẻ lại tay bà đỡ. Nàng quay đi dặn quản gia của mình sắp xếp nhũ mẫ chuẩn bị đồ tháng sau nhà họ chuyển đến ở cùng nàng và ca ca.

Nàng cùng Bắc Quyền rời đi lòng Bạch lão gia vừa mừng vừa lo.

Một tháng sau nhà họ chuyển đến mọi việc đều được nàng sắp xếp hoàn hảo đến cả nhũ mẫu của Nhất Minh cũng 500 người chọn 10 người hầu kẻ hạ cũng tuyển chọn rất kỹ. Nỗi lo trong lòng Bạch lão gia dần một mất đi thay vào đó là lòng biết ơn vô tận.

Năm năm sau, nàng đưa Nhất Minh về trong viện ở chung với nàng. Từ đây giờ giấc ăn uống phải theo một trật tự nghiêm chỉnh bội phần, cách luyện tập cũng cực khổ lên trăm. Sống với nàng y từ đứa trẻ năn tuổi lại mang tích cách hiểu chuyện và tjể lực của người 16, 17 tuổi.

Tại nhà của Nguyệt Linh:

- Đứng vững lên, đánh mạnh vào, đọc thiên tự to lên cho ta.

Mồ hôi ướt đẫn áo Nhất Minh thưa:

- Ân, nghĩa mẫu.

Từ ngoài bước vào Bắc Quyền lắc đầu thở dài:

- Muội xem giáo hoấn nghiêm như vậy nó còn là con người không. Từ lúc lên ba, hai năm trời ngày nào cũng vừa luyện võ vừa đọc thiên thư mấy đứa trẻ bằng nó hết ăn lại chơi, mấy đứa 10 tuổi cũng chỉ học kinh thư hoặc tập võ mà muội lại bắt nó làm cả hai còn học thiên thư nữa chứ hàààiiiiii..

Thánh thơi rảnh rỗi nàng không thèm nhìn anh chỉ nó mục đích:

- Sau 10 tuổi bắi buộc nó phải tinh thông tất cả như người nghiên cứu lâu năm.

Mặt vẫn hồ hởi dù rất mệt Nhất Minh gọi:

- Nghĩa phụ người không phải li cho con nghĩa mẫu dạy đúng mà Minh nhi biết người rất lo cho ta.

Đập bàn nàng quát:

- Ta cho con nói chưa đứng thêm 2 canh giờ cho ta, đứng xong về chép thiên thư trăm lần chưa xong chưa được đi ngủ nghe rõ chưa.

Hét to tuy chỉ là đứa bé năm tuổi nhưng lại có giọng nói chắc mịch và hùng hổ:

- Hài tử biết rồi, con sẽ làm ngay.

Quay đi nàng nói:

- Ca có việc gì. Ma giới có việc gì sao.

Cười anh nói:

- Cũng không có việc gì chỉ là ta biết muội nôn nóng trả xong ơn để cắt đứt với hắn nhưng hắn bây giờ chỉ là đứa trẻ con năm tuổi muội không nên quá nghiêm khắc với y cũng đừng dằn vặt mình nữa.

Cười nhẹ nhàng nhưng lại làm cho người đối diện thất được uy nghiêm cao ngạo:

- Ca à ta chỉ muốn bồi dưỡng ra một người có thể là đối thủ của ta.

Thở dài phiền não:

- Ta e đối thủ của muội chính là trái tim muội thôi. Ngày mai cho nó về với thân phụ và thân mẫu của nó mấy ngày ta và muội về ma giới. Muội nói đi sáu tháng giờ đã sáu năm muội cũng nên hiểu cho ca và Ngọc nhi chứ.

- Ca về trước đi mai ta cùng ngươi về ma giới mội chuyến.

Bắc Quyền bước ra nàng gọi Nhất Minh vào nói:

- Mai ta và nghĩa phụ ngươi có việc đi xa ngươi có thể về nhà thân mẫu, thân phụ của ngươi nhưng cuốn tién thư mới này ngươi phải học hết ngày nào cũng phải luyện tập. Ta sẽ cho ảnh nữ theo sát ngươi đừng có mà lười biếng.

Cúi đầu hành lễ:

- Cảm ơn nghĩa mẫu hài tử chuẩn bị, còn trăm luợt thiên thư con sẽ chép xong trong tối nay.

- Được ngươi ra ngoài đi.
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 12

Nhà cha nương của Nhất Minh:

Cậu đi vào chắp tay, cúi đầu chào kính cẩn.

- Cha nương con đã về. Cha nương vẫn khoẻ chứ ạ.

Đỡ co dậy.

- Cha nương vẫn khỏe đây là nhà con. Con không cần giữ lễ nghĩa vậy đâu. Vào nhà đi để ta ngắm con.

- Ân nhưng nghĩa mẫu đã dạy dù ở đâu ở nhà hay ngoài thiên hạ con đều phải giữ lễ nghĩa.

Xoa đầu cậu nương nhẹ nhàng nói:

- Đường xa mệt con vào trò chuyện với cha. Nương đi chuẩn bị đồ ăn cho con.

Hơi cúi đầu cậu nói nhỏ:

- Xin lỗi nương nhưng đồ ăn của con đề theo trật tự nhất định không thể ăn tùy tiện.

Lúc này người hầu bên cậu lên tiếng:

- Tiểu gia gia, chủ tử nói những ngày ở đây người có thể không cần giữ lễ nghĩa cũng không cần ăn đúng khẩu phần. Chủ tử chỉ cần người luyện công và học thuộc thiên kinh là được.

Vui vẻ cậu hỏi lại:

- Thật sao.

- Vâng tiểu gia gia.

- Vậy nương để con giúp người.

Cười hiền lành nương Nhất Minh nói:

- Được.

Cha cũng lên tiếng:

- Ta cũng giúp.

Chưa bao giờ nữ sát thủ đó cảm nhận được một gia đình ấm áp vui vẻ như vậy. Bỗng nương cậu quay lại.

- Nữ nhi cô cũng vào giúp chúng tôi với.

- Ta tới ngay đây.

* * *

Tại ma giới.

Các trưởng lão cung kính.

- Thưa ma vương người nói đi 6 tháng sau lại thành 6 năm. Ma giới không thể một ngày không có người chủ đạo.

Ra vẻ lẳng lơ nhưng lại rất đáng sợ.

- Ồ vậy các ngươi muốn ta truyền lại chức ma vương này cho một số các ngươi. Các ngươi muốn phế truất ta.

Mọi người quỳ rập xuống mặt không dám ngước lên.

- Ma vương tha tội, ma vương tha tội..

Cười nhếc mép.

- Các ngươi không phải thỉnh tội. Hôm nay ta về đây để thông báo ta để cho Ngọc nhi tạm thời giữ chức vụ ma vương điều hành Ma giới và ngoại tộc. Sau 100 năm nữa ta sẽ về lại ma giới. Trong thời gian này ai tạo phản gây rối sẽ bị đưa vào vòng luân hồi vĩnh viễn không được vào tam giới.

- Chúng thần nghe lệnh ma vương. Ma vương an hảo.

Quay đầu nàng đi trong lòng có người vui có người lo. Nhưng điều đương nhiên ai cũng biết là không phải khuôn khổ như lúc trước.

Tại động băng ma giới:

- Ma vương tỷ tỷ. Người nói sau khi về sẽ quản lý ma giáo cho muội lên dương gian chơi sao mà sao lại thành muội quản lý ma giới cho tỷ đi tiếp.

Nguyệt Linh không nói gì nhìn mắt nàng nhìn vào hư vô như nuối tiếc mà đầy hận thù nhưng phải chịu ơn. Nhìn nàng Bắc Quyền vỗ về Ngọc nhi.

- Muội muội ngoan để ma vương ở đây một lúc. Muội ra ngoài cùng ta nói chuyện.

- Nhưng..

Muốn nói nhưng lại thôi cô theo anh ra ngoài. Ra khỏi động không xa anh hỏi cô:

- Muội biết lần này Nguyệt Linh lên nhân gian đã gặp phải chuyện gì không. Tâm trạng nàng rất tệ nên muội cũng không nên trách nàng.

Ra vẻ lo lắng cô hỏi:

- Rất cuộc tỷ và ca đã gặp việc gì?

Thở dài anh kể lại mọi việc. Kể hết những gì anh biết. Ngọc nhi nghe xong thấy khó chịu trong lòng rồi vô tình nói ra một câu.

- Hắn ta kiếp trước hại ma vương như vậy kiếp này lại làm cho tỷ ấy phải mang ơn hắn rồi phải trả ơn. Khác nào phải nuôi kẻ thù của mình chứ.

Vùng vằng cô định chạy vào động băng nói rõ cho nàng nghe thì bị ngăn lại.

- Nàng ấy đang rất mệt mỏi nên để nàng ấy nghỉ ngơi.

- Nhưng ca tỷ ấy đang tự dày vò bản thân mình đó. Huynh không quan tâm sao!

- Muội ấy dày vò bản thân vài năm hơn hối hận mang ơn người làm muội ấy tổn thương. Có lẽ nàng ấy lựa chọn như vậy cũng tốt. Ta vào đi cùng muội ấy lên nhân gian muội quản lý tốt ma giới đó đừng gây họa.

- Vâng ca muội biết rồi.

Dù vẫn lo nhưng cô cũng chẳng biết làm gì hơn đành để nàng tự quyết định vậy.

Bắc Quyền đi vào động băng thấy nàng khóc. Người cao cao tại thượng lại mang một trái tim tổn thương, một mặt khác của con người yếu đuối đến cùng tận. Chỉ khi một mìnb mới biểu lộ ra rõ ra người thật. Nhẹ nhành đến bên.

- Muội còn có ca khóc đã đi mai sẽ là một ngày mới chúng ta cùng cố gắng vì một ma tộc vững mạnh được chứ.

Lau khô nước mắt nàng mỉm cười:

- Ta không sao chúng ta về dân gian thôi.

- Thần nghe lệnh thưa ma vương.

- Có lẽ ta chỉ có huynh và Ngỗc nhi là người thân.

Xoa đầu nàng:

- Không phải còn con dân ma tộc còn ám vệ như người trong nhà sao.

Lắc đầu:

- Người ma tộc chỉ lo cho mình vốn không coi muội là người nhà còn ám vệ không thể vào ma giới không bất tử họ chỉ là gia đình tạm thời.

- Muội ngốc rồi sao. Có một loại thuốc khiến con người bất tử và có thể tin và có thể tiến vào ma giới.

- Lâu quá ta quên. Về dân gian thôi mọi việc còn chờ xử lý đó.

Tại nhà cha nương Nhất Minh:

- Nhất Minh tham kiến nghĩa mẫu. Đạ lâu không gặn người.

Gật đầu nàng nói:

- Dạo này con đã học thuộc quyển thiên kunh con đưa ta chưa. Đọc cho ta nghe.

- Muội chưa hỏi thăm nó đã bắt nó đọc thiên kinh có phải là vô tình quá không?

- Nghĩa tử của muội phải văn võ song toàn không chút khuyết điểm nếu để tâm tình người sẽ khiến nó nhụt chí.

- Nghĩa mẫu con đọc"Trong tam giới lục địa tồn tại hai giáo chính tà, chính tà lưỡng lập, chính chưa chắc là chính tà chưa chắc là tà nhưng tà không phải chính, chính không phải tà, chính tà không thể cùng tồn tại cũng không hẳn phải đối lập.. (lược bỏ hơn một vạn từ) Nghĩa mẫu con đã đọc xong.

- Không tồi lần này ta mang cho con năm võ sĩ trong vòng hai tuần con phải đánh thắng bỗn họ.

Cha, nương của cậu tỏ ra vô cùng lo lắng còn Bắc Quyền hét to:

- Nhất Minh mới hơn năm tuổi sao có thể.

- Muội làm đúng người bình thường muốn hiểu thiên kinh phải mất mười năm nhưng chỉ một tuần nó đã thuộc hết thì năm võ sĩ cấp một này không là gì cả.

- Ta nghĩ nhiều rồi ta tưởng muội nói võ sĩ siêu cấp. (giải thích: Võ sĩ có năm cấp cấp một yếu nhất rồi dần đến cấp năm khi vượt quá cấp năm sẽ thăng lên siêu cấp ngang ám vệ cấp hai (làm được ám vệ là những người có thiên phú nhưng không có địa vị)) .

Quay sang cậu nàng nói:

- Về phủ ta mệt rồi. Đã làm phiền Bạnh gia rồi.

Bối rối Bạnh lão gia đưa họ ra cửa.

- Cha nương con đi. Người bảo trọng.

* * *

Tại phủ của Nguyệt Linh (mới nâng cấp và mở rộng cho các ảnh vệ và ám vệ)

- Nhất Minh ngươi lại đây. Đây là 5 người ngươi cần đánh bại sau hai tuần nến ngươi không hoàn thành thì hậu quả ngươi tự gánh chết hay bị thương ta không quan tâm. Ta chỉ cần kết quả. Hai năm ta chỉ dạy ngươi đừng làm ta thất vọng.

Ngoan ngoãn nhưng lại đầy khí chất và rắng rỏi:

- Ân nghĩa mẫu con sẽ không làm người thất vọng.

Không nhìn đám võ sĩ cô chỉ ra lệnh:

- Các ngươi Không cần nương tay với đứa trẻ này chỉ cần cho ta thấy thực lực thật của các ngươi. Ta trả công cho người có thực lực không phải kẻ xu nịnh.

- Vâng, phủ chủ bọn ta biết nên làm. Tiểu thiếu gia thất lễ rồi.

Quay lưng đi về phòng.

- Các ngươi đi tập luyện đi. Người đâu đưa họ đến võ đài viện.

- Mời các vị theo nô gia.

- Đa tạ cô nương

- Ngươi cũng theo họ luyện tập đi Nhất Minh.

- Nghĩa mẫu nhi tử cáo lui.
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 13

Tại chợ đen (mọi người ở đây đều mang khăn đen che mặt thông qua giọng nói và y phục, nội công để xác định thân phận) :

Nàng mặc một y phục màu đỏ đen khá ngắn và quần dài bo chân còn chàng mặc bộ đồ đen tuyền viền vàng (chú thích thêm đồ của Bắc Quyền màu xanh biển đậm, chỉ nhữ nhân vật lớn mới mặc đồ màu đa số các gia tộc và người khác đều mặc đồ trắng) đi tới tiệm đấu giá:

- Quỷ y (thân phận khác của Nguyệt Linh) Phương gia đã thu mua phần lớn đan dược của chợ đen rồi.

Lạnh lùng lãnh đạm nàng hỏi lại:

- Trong chợ đen gia tộc này không lớn mạnh tại sao lại.

- Người lâu không đến đan dược của người ngày càng hiếm giá 1 vạn tinh thể (đơn vị tiền tệ ở chợ đen, một tinh thể bằng 10 lượng vàng bạnh kim) cũng không đủ mua. Bên Phương gia có một người có thể gộp tiểu đan thành thần đan nên..

- Ồ vậy sao ngươi lui đi.

Quay sang Nhất Minh nàng nói:

- Đi đển Phương gia với ta một chuyến.

- Vâng sư. (Lúc ở chợ đen vì không để lộ thân phận nên thay vì gọi nghĩa mẫu thay bằng sư)

Tại Phương gia.

- Vào báo cho chủ người Nhật Nguyệt đến.

Khinh bỉ người hầu nói.

- Nhật Nguyệt gì chứ không phải quỷ y ở trong phủ Phương gia ta sao. Đi đi đi.

- Ồ vậy sao vậy đưa linh thần đơn này cho chủ tử nhà ngươi.

Ngạc nhiên hắn ta liền chạy vào trong:

- Lão gia, lão gia chuyện lớn rồi.

- Không thấy quỷ y đang luyện đơn sao. Trong chợ đen ai địch qua người mà ngươi phải hốt hoảng.

Ung dung đi vào chàng lên tiếng.

- Hình như ngươi nhận nhầm người rồi. Nhìn xem ai là quỷ y.

- Này là sao quỷ y người..

Tên quỷ y giả kia quay qua mặt tái mép.

- Sao ngươi biết cấm thuật. (Nguyệt Linh hỏi)

- Quỷ y ta.. ta từng vào trộm bí thuật ở Tào Hưng các (tiệm cầm đồ lúc trước).

- Ngươi chết được rồi.

- Quỷ y tha mạng.. tha mạng.

Lắc đầu nàng quay đi cón hắn phụt máu chết tại chỗ. Phương lão gia giọng run run:

- Tại sao.. lại.

- Ta không guết hắn khi sử dụng cấm thuật quá 21 lần sẽ phụt máu chết. À mà thần đơn hợp từ linh đơn sau 5 năm sẽ thành lại tiểu đơn ngươi tự sắp xếp đi.

- Quỷ y cứu ta.. xin người đó

- Ngươi phản ta ta sao phải cứu ngươi. Trục xuất Phương gia ra khỏi chợ đen thủ tiêu toàn bộ đan dược.

Ngồi sụp xuống nước mắt rơi dài rồi hắn chảy máu mắt chết. Nhất Minh hỏi nàng:

- Sao hắn lại như vậy.

- Người sử dụng hợp đan khi thất vọng sẽ chảy máu mắt chết. Thôi về nhà nghĩa phụ con còn có việc quan trọng cần con đó.

Thế cậu luyện tập thắng võ sư rồi ngay cả trăm người siêu ám vệ cũng bại trước chàng. Năm năm tháng tháng từ cậu bé 5 tuổi cậu thành chàng trai vạn người mê (khi này chàng mới 18 tuổi). Đọc ngàn thiên sách, hết kinh thư thông hiểu mọi việc nhưng điều chàng không bao giờ hiểu được là nghĩa mẫu và nghĩa phụ rất cuộc là ai. Hôm nay Nhất Minh vào thư phòng chàng nhìn thấy một cuốn sách từ hơn 600 năm trước, sách nào chàng cũng từng thấy qua tại sao cuốn sách này lại không có một chút ấn tượng. Cầm cuốn sách chàng đến hỏi Bắc Quyền. Bước vào phòng chàng cúi chào:

- Nghĩa phụ. Con có truyện muốn thỉnh giáo người.

- Nghĩa tử có gì từ từ nói.

Đặt cuốn sách lên bàn. Bắc Quyền thấy mặt liền biến sắc khó coi.

- Cuốn sách này con lấy ở đâu. Con có biết đây là cuốn sách cấm của gia tộc không. Lấy ở đâu trả về đó đi đừng để nghĩa mẫu con thấy.

- Ân thưa nghĩa phụ. Nhưng con thấy đây pà cuốn truyện bình thường mà sao lại thành sách cấm vậy.

Lắc đầu anh nói:

- Cuốn sách này đã bị ma tộc đốt từ 500 năm trước không biết sao lại sót lại cuốn này. Nội dung trong đó sai sự thật về họ nên đã bị xóa bỏ từ lâu. Con không nên đọc nó.

- Thưa nghĩa phụ nhi tử chưa đọc nhưng người có thể kể cho con nghe về sự thật của nó không.

Cầm cuốn sách thiêu vào lửa vừa kể:

- Nữ ma vương đó không phải độc ác trăm phần mà là yêu vị thái tử kia quá nhiều đến lúc bị phản bội chịu không được mới như vậy. Năm đó cũng không phải ma tộc thua thảm hại mà vị nữ vương kia si tình cho ma tộc rút lui, trả lại hơn nửa cho ma tộc. Ta nói con ma tộc chưa chắc ác mà thiên tộc cũa chưa chắc thiện.

- Nhi tử hiểu rồi thưa nghĩa phụ.

- Con hứa với ta một điều được chứ.

- Nhi tử hứa chỉ cần việc gì người giao con sẽ hoàn thành.

- Ta không cần điều đó ta chỉ mong con đừng làm nghĩa mẫu buồn, sau này dù chuyện gì cũng hiểu cho muội ấy.

- Con đồng ý. Nhưng người nói vậy là sao.

Cười buồn

- Sau này con sẽ hiểu.

- Nghĩa phụ con ra ngoài đây.

- Ừ.

Anh thấy lòng lo lắng cũng không biết vì sao? Có lẽ mội đại họa lại sắp đến.

- Bắc Quyền ca và Nhất Minh nói gì vậy?

Giật mình trước lời nói của nàng.

- Không có gì chỉ là sách năm đó ma tộc đốt vẫn sót lại một cuốn thôi.

Mặt buồn hẳn nàng nói.

- Không phải mà là muội cố tình giữ là giờ ca đốt rồi cũng tốt.

- Muội vẫn không quyên được chuyện đó sao.

- Gần rồi. Mọi việc qua rồi ta không muốn nhắc lại. Muội đi trước đây.

Tại chợ đen (mọi người ở đây đều mang khăn đen che mặt thông qua fiọnf nó và y phục, nội công để xác định thân phận) :

Nàng mặc một y phục màu đỏ đen khá ngắn và quần dài bo chân còn chàng mặc bộ đồ đen tuyền viền vàng (chú thích thêm đồ của Bắc Quyền màu xanh biển đậm, chỉ nhữ nhân vật lớn mới mặc đồ màu đa số các gia tộc và người khác đều mặc đồ trắng) đi tới tiệm đấu giá:

- Quỷ y (thân phận khác của Nguyệt Linh) Phương gia đã thu mua phần lớn đan dược của chợ đen rồi.

Lạnh lùng lãnh đạm nàng hỏi lại:

- Trong chợ đen gia tộc này không lớn mạnh tại sao lại.

- Người lâu không đến đan dược của người ngày càng hiếm giá 1 vạn tinh thể (đơn vị tiền tệ ở chợ đen, một tinh thể bằng 10 lượng vàng bạnh kim) cũng không đủ mua. Bên Phương gia có một người có thể gộp tiểu đan thành thần đan nên..

- Ồ vậy sao ngươi lui đi.

Quay sang Nhất Minh nàng nói:

- Đi đển Phương gia với ta một chuyến.

- Vâng sư. (Lúc ở chợ đen vì không để lộ thân phận nên thay vì gọi nghĩa mẫu thay bằng sư)

Tại Phương gia.

- Vào báo cho chủ người Nhật Nguyệt đến.

Khinh bỉ người hầu nói.

- Nhật Nguyệt gì chứ không phải quỷ y ở trong phủ Phương gia ta sao. Đi đi đi.

- Ồ vậy sao vậy đưa linh thần đơn này cho chủ tử nhà ngươi.

Ngạc nhiên hắn ta liền chạy vào trong:

- Lão gia, lão gia chuyện lớn rồi.

- Không thấy quỷ y đang luyện đơn sao. Trong chợ đen ai địch qua người mà ngươi phải hốt hoảng.

Ung dung đi vào chàng lên tiếng.

- Hình như ngươi nhận nhầm người rồi. Nhìn xem ai là quỷ y.

- Này là sao quỷ y người..

Tên quỷ y giả kia quay qua mặt tái mép.

- Sao ngươi biết cấm thuật. (Nguyệt Linh hỏi)

- Quỷ y ta.. ta từng vào trộm bí thuật ở Tào Hưng các (tiệm cầm đồ lúc trước).

- Ngươi chết được rồi.

- Quỷ y tha mạng.. tha mạng.

Lắc đầu nàng quay đi cón hắn phụt máu chết tại chỗ. Phương lão gia giọng run run:

- Tại sao.. lại.

- Ta không guết hắn khi sử dụng cấm thuật quá 21 lần sẽ phụt máu chết. À mà thần đơn hợp từ linh đơn sau 5 năm sẽ thành lại tiểu đơn ngươi tự sắp xếp đi.

- Quỷ y cứu ta.. xin người đó

- Ngươi phản ta ta sao phải cứu ngươi. Trục xuất Phương gia ra khỏi chợ đen thủ tiêu toàn bộ đan dược.

Ngồi sụp xuống nước mắt rơi dài rồi hắn chảy máu mắt chết. Nhất Minh hỏi nàng:

- Sao hắn lại như vậy.

- Người sử dụng hợp đan khi thất vọng sẽ chảy máu mắt chết. Thôi về nhà nghĩa phụ con còn có việc quan trọng cần con đó.

Tại nhà của ba người:

- Nguyệt Linh muội vừa đến chợ đen với Nhất Minh sao.

- Ân ca có việc gì tìm ta sao?

- Muội vào nhà đi rồi hãy nói.

Hai người đi vào vặn đế nến cửa mật thất mở ra bước vào trong các trưởng lão chợ đen (chợ đen có 12 trưởng lão trong đó 7 người là của ma tộc, ngồi ở đây chỉ có 7 ngườu này. 5 trưởng lão khác thuộc các gia tộc trong chợ đen không tham gia) ngồi quanh chiếc bàn tròn. Cùng ngồi xuống Bắc Quyền bắt đầu lên tiếng:

- Ta gọi các vị đến đây là muốn nói rõ một điều cũng coi nhưlà một thông báo.

Các trưởng lão Đồng thanh lên tiếng:

- Hộ pháp cứ nói.

- Huynh nói đi ta nghe nếu được thì thực hiện.

Ngẫm một lúc anh nó với dáng vẻ quả quyết.

- Mọi người đã biết Ma vương vì sao phải ở lại dương gian. Mỗi người đề là những người vô cùng trung thành ta mong sẽ không ai phản đối quyết định này của ta. Ngôi vị giáo chủ chợ đen nên để Nhất tiếp quản coi như đã trả hết nợ cho y.

Sắc mặt các vị trưởng lão đắng đo còn mặt nàng tối sầm lại:

- Ca ta gọi huynh một tiếng ca không có nghĩa là ta để mọi thứ huynh quyết định.

- Muội như vậy là muốn tiếp tụy ở bên y sao.

Đập bàn nàng đứng dậy.

- Ca ta nuôi dưỡng hắn cho hắn quyền thừa kế không có nghĩa ta muốn bên hắn hay đem căn cứ của chúng ta tại nhân gian cho hắn.

Các trưởng lão cũng lên tiếng:

- Ma vương nói đúng hộ pháp không nên bỏ đi chức vụ giáo chủ chợ đen này.

Lãnh đạm nàng nói:

- Ngày mai ta sẽ trục xuất hấn khỏi chợ đen đem toàn bộ gia nghiệp đền bù cho y. Dù sao chợ đen cũng phải giữ lại. Còn một việc ta muốn nhờ huynh và các vị đây điều tra giúp.

- Có việc gì sao. (Cả Bắc Quyền và các trưởng lão sốt sắng).

- Cấm thuật chợ đen bị lộ ra ngoài. Ta nghĩ cuốn luyện đan đó không tự nhiên bị một người phàm lấy được.

Nhìn nhau các trưởng lão thưa.

- Ma vương, hộ pháp thật ra các thuộc hạ cũ cón sót lại của lão đại đã chép nửa đầu của cuốn sách đó truyền ra ngoài tuy chúng đã bị bắt nhưng không biết vì sao vẫn có 10 tờ đầu lọt ra ngoài. Công chúa Tuyết Ngọc (Ngọc nhi) đang xử lý sợ người lo nên không cho nói.

- Ta biết rồi các người về nói với Ngỗc nhi xử lý gọn gẽ bọn họ. Huynh đi xếp lại chợ đen phải xong trong ngày nay. Ta không muốn ma tộc có bất kỳ tổn thất nào cũng không muốn chợ đen vì những loại người không ra gì mà rối loạn.

Nói rồi nàng bước đi.

- Cung tiễn ma Vương
 
78 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương cuối

Tại phủ của Nguyệt Linh.

Từ sáng sớm các nữ tỳ đã chạy đôn chạy đáo chuẩn bị cho lễ thừa nghiệp các trưởng lão cthợ đen đã đến (12 vị) cha nương của Nhất Minh cũng đã ở đây. Mỗi người ngồi vào vị trí của mình thì một cô nương đến và cúi chào:

- Tiểu nữ là Tuyết Ảnh xin ra mắt mọi người.

Vừa nhìn thấy cô gái ấy nàng liền nhận ra là Tuyết Ảnh nương nương người năm xưa gián tiếp đẩy nàng vào hoàn cảnh đó. Mặt nàng xám lại.

- Tuyết Ảnh tiểu thư đây là lễ thừa nghiệp nữ nhi ngoại tộc không được phép vào.

- Nghĩa mẫu người nói vậy làm nữ nhi rất buồn dù sao ta.. cũng sắp gả cho Nhất Minh sao có thể là người ngoại tộc được a. Chả lẽ lễ thừa nghiệp của phu quân nương tử không được tham gia.

Bắc Quyền đến đỡ lấy Nguyệt Linh. Nói nhỏ "Muội không sao chứ". Cười nhẹ nàng đi lên vị trí giữa đài. Còn ả ta tự đến vị trí nữ chủ ngồi.

- Các vị hôm nay ta mở lễ thừa nghiệp chắc mọi người cũng biết việc gì. Ta tuyên bố NHẤT MINH TRỞ THÀNH NGƯỜI THỪA KẾ CỦA BẠCH GIA VÀ 1/5 GIA SẢN CỦA TA ĐỒNG THỜI RÚT KHỎI CHỢ ĐEN KHÔNG THAM GIA VÀO BẤT KỲ HOẠT ĐỘNG NÀO.

Vừa dứt lời thì Tuyết Ảnh đứng lên phản bác.

- Người làm vậy là sao Nhất Minh là nghĩa tử duy nhất của người tại sai lại chỉ thừa hưởng 1/5 gia sản còn phải rút khỏi chợ đen.

Bắc Quyền lên tiếng:

- Tiểu thư quy luật ở phủ này là người vô dụng nhu nhược, không sáng suốt sẽ không bao giờ được dụng.

- Ý nghĩa phụ là vì Nhất Minh lấy nhi nữ nên không được dụng sao. Nhi nữ..

- Tuyết Ảnh tiểu thư có vài điều ta cần nói với cô. Thứ nhất ta và ca không phải nghĩa mẫu, nghĩa phụ của cô. Thứ hai ta không chấp nhận con dâu chưa qua cửa gọi ta là như vậy. Thứ ba Nhất Minh chỉ ở chợ đen luyện tập không có quyền ở lại đó sau khi có quyền thừa kế. Thứ tư ta và ca vẫn còn sao phải giao gia nghiệp cho người bị nữ nhân che mắt không nhìn xa trông rộng.

Ngạc nhiên hòa tội lỗi đau lòng:

- Nhi tử biết tội xin chịu phạt mong cha nương, nghĩa mẫu, nghĩa phụ ta lỗi.

- Ngươi đạ thừa kế gia nghiệp ta và ca không cón là nghĩa mẫu, nghĩa phụ của ngươi nữa. Từ giờ phủ này của ngươi vùng đất đông bắc và sản nghiệp ở đó thuộc về ngươi. Cũng từ giờ chợ đen không chào đón ngươi.

- Nghĩa mẫu hài nhi biết sai rồi ta nhận chịu phạt người đừng đi.

Đánh một trưởng vào Nhất Minh chàng bay vào tường. Không quay lại nàng nói.

- Ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt. Ta không có đứa nhi tử nhu nhược như ngươi.

Nàng bước đi các trưởng lão đi sau nàng. Giờ chỉ còn lại cha nương và Tuyết Ảnh ở đó. Ả lên tiếng:

- Chàng không sao chứ. Chàng uống linh dược này đi sẽ không sao nữa.

Cha nương chàng cũng lo lắng:

- Sao Nguyệt Linh tiểu thư lại tuyệt tình vậy chứ dù sao con cũng do nàng ta chăm sóc mà.

- Cha nương con không sao người đâu đưa Tuyết Ảnh tiểu thư về phủ.

- Ta biết ta sai chàng cho ta ở lại chăm sóc chàng đi.

Xoa đầu ả chàng cười:

- Ta không sao nàng về phủ đi.

- Vậy ta về phủ chàng ở lại dưỡng thương chăm só tốt bản thân.

Nói rồi nàng ta ra về. Chàng cũng nói cha nương về phòng. Vào biệt viện của Nguyệt Linh chàng hét to:

- TA ĐÃ LÀM GÌ SAI SAO NGƯỜI BỎ TA.

Chàng khóc lần đầu trong mười mấy năm chàng khóc. Vừa khó chàng vừaa lẩm bẩm:

- Ta thích nghĩa mẫu sao không người là tiền bối của ta. Vậy sao ta lại khó chịu đến vậy. Tại sao lần đầu gặp Tuyết Ảnh ta rung động đến vậy mà sao giờ ta lại chán ghét nàng.

Mê man chàng ngủ thiếp đi. Trong mơ chàng mơ thấy tất cả sự việc của hai kiếp trước. Lúc tỉnh dậy chàng mệt mỏi nằm dài trên bãi cỏ.

Ngoài phủ của Nhất Minh (phủ được thừa kế từ Nguyệt Linh) Tuyết Ảnh đi ra khỏi phủ liền gọi Nguyệt Linh một cảch kinh bỉ kiêu ngạo.

- Nguyệt Linh có chuyện muốn nói với cô cùng ta vào trong kiệu đi.

- Tuyết Ảnh cô nương có việc gì cứ nói ở đây cũng không có người lạ.

- Được vậy ta nói. Nhất Minh là của ta. Chàng là phu của ta cô nên biết chàng không yêu cô. Cô nên buôn tha cho chàng đi. Cô có cố níu chàng thì chàng cũng ghét bỏ cô thôi.

Giọng nhạo báng nàng nói lại ả ta:

- Không phải ta đã để y lại cho cô sao. Ta chỉ là trả ơn hắn giúp ta hoàn hồn Tuyết Ảnh nương nương người nói vậy là nói ta bỉ ổi, vô sỉ giống người sao.

- Cô nói vậy tại sao lại không giao toàn bộ tài sản và chợ đen cho chàng làm vậy quá đáng không.

- Cái này là Tuyết Ảnh nương nương người sai rồi. Đây là gia sản của ma tộc ta hơn nữa chợ đen là điểm chốt của ma tộ ttên nhân gian sao phải giao cho thiên tộc các người. Hơn nữa chỉ tính riêng chỉ dạy cho y võ và tiên thuật cho y là đã trả xong ơn rồi.

- Ngươi.. ngươi..

- Câm miệng cho ta gọi ngươi là Tuyết Ảnh nương nương là nể mặt rồi. Chỉ cần một búng tay là đủ để giết ngươi. Người đâu chúng ta đi.

Hậm hực ả đi về thiên tộc.

- Cút cút hết cho ta. Ả ta là gì chứ có quyền gì tranh Minh ca với ta, ta không cam tâm.

Con nô tỳ bên cạnh khuyên bảo:

- Nương nương người hà cớ chi phải giận không phải vài tháng nữa thiên vươngy sẽ về ở bên người sao. Tới lúc đó ả ta làm gì cũng vô dụng a

Cười ma mị ả ta đáp:

- Cũng đúng người ngoài cuộc suy nghĩ vẫn tốt hơn. Ban thưởng.

Tại ma tộc:

- Nguyệt Linh nếu muội thấy khó chịu thì ở lại bên hắn vài hôm đi. Hắn ta cũng sắp về thiên giới rồi đó muội..

- Ca người còn nhớ trước đây trên người ta chịu bao nhiêu vết thương vì y không. Nếu không có dung thuật có lẽ ta đã thành dị hợm rồi. Ơn đã trả thù ta cũng ắc sẽ báo.

- Ta không can thiệp vào chuyện của muội nữa cũng mong muội đừng hối hận về sau.

Nói rồi anh bước ra ngoài để cô trong động băng một mình. Thở dài anh nghĩ ' ma tộc phồn vinh như giờ là do có muội ấy nhưng cái giá muội ấy phải trả thật sự quá lớn, bỏ đi hạnh phúc đổi lấy một gia tộc phồn vinh cũng quá cao rồi.'Bước về hướng lễ đàn anh cầu cho mọi việc về sau đều an lành bình yên nhưng có lẽ giông bão lại sắp nổi nên rồi.

Không lâu sau đó ma tộc và thiên tộc gây chiến. Trận chiến nhuốm máu biết bao sinh linh đến thần khí bí mật của thiên tộc cũng lôi ra sử dụng. Trong trận chiến này cả Nhất Minh và nàng đều tiêu toàn bộ linh lực trở về giống người phàm. Hoàng Hậu Thiên giới vì muốn nàng mãi mãi biến mất mà dùng độc làm nàng không thể ngưng hồn, chàng mất đi trí nhớ. Bắc Quyền dùng toàn bộ linh khí giúp nàng ngưng hồn nhưng tới lúc chết hồn nàng cũng chỉ kết thành cây thảo dược. Như nhi lên nắm quyền ma tộc đời đời an cư không gây thù địch. Nghìn năm sau nàng thức tỉnh bước ra từ cây thảo mộc. Cũng vào đêm hoa đăng hai người gặp mặt chàng nhớ lại mọi việc. Về thiên giới chàng phế bỏ Hoàng vị lấy nàng làm thê. Thiên ma thống nhất, lục địa yên bình không phân thiên ác cân đối hài hòa.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back