Tiên Hiệp Ta Đợi Chàng Nghìn Năm Đáng Không - Meobangly

Thảo luận trong 'Truyện Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Meongan, 17/7/2019.

  1. Meongan

    Meongan Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Xem: 120
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Ta đợi chàng nghìn năm đáng không

    Tác giả: Meobangly

    Thể loại: Tiên hiệp, ngôn tình

    Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Meobangly

    Văn án:

    Nàng bỏ chức vị nữ vương, bỏ cả tộc mèo tinh, bỏ cả ước mơ thống nhất ma tộc chỉ vì chàng nhị hoàng tử thiên tộc Nhất Minh. Chàng nói chỉ cần nàng bỏ ma tộc sẽ lấy nàng nhưng nàng đợi chàng 1000 năm, hủy hết ma pháp học tiên pháp cuối cùng chàng vẫn lấy người khác. Nàng sụp đổ hoàn toàn tâm ma phản kích nàng lần nữa trở thành nữ đế ma tộc, lệnh chúa vực tộc mang trong mình tầng tối cao của ma lực chống lại thiên tộc. Không biết bao nhiêu hoàng thân thiên tộc bị nàng giết hại! Chàng giờ là chủ thiên tộc nhìn thấy nàng tàn sát hủy hoại chính mình ngực chàng như dao đâm nghìn mảnh chàng nhận ra thứ chàng cần là nàng mà không phải quyền lực
     
    Last edited by a moderator: 2/8/2019
  2. Đang tải...
  3. Meongan

    Meongan Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương1: Chàng xứng không

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ta biết chàng không thích ta nhưng ta vẫn muốn cùng chàng đi đến vạn nơi. Ta biết ma-thiên không thể chung đường nhưng ta vẫn mong người cho ta một cơ hội và rồi chàng củng gặp ta, ta cũng có thể nói rõ với chàng:

    - Nhất Minh ta muốn chàng làm phu quân của ta, ta có thể bỏ tất cả hai chúng ta sẽ sống rất hạnh phúc.

    (chàng mỉm cười) Ta chỉ cần ngươi bỏ ma tộc 1000 năm ta luyện tiên pháp sau chịu được 98 thu lôi nguyệt thăng làm nhất tiên ta sẽ đồng ý.

    Chàng chỉ nói vậy rồi đi để ta ở đó một mình.

    Qua nghìn năm chị bao khổ cực khi ta là người ma giới mà lại học tiên pháp, chịu đau đớn khi phế đi ma thuật, ma tộc vì ta gần như tan rã, vực tộc không có ta sụp đổ hoàn toàn. Ngày hôm đó mình đầy thương tích nhưng ta cũng đã được thăng lên nhất tiên ngang hàng với chủ thiên tộc. Thay y phục đầy máu ta liền đến tìm chàng nhưng ta đâu ngờ ngay cả làm thiếp thất của chàng ta cũng không xứng.

    Ta là người ma tộc thì sao? Ta không cần làm nữ vương ma tộc ta chỉ cần chàng còn chàng ngay cả dọn một căn phòng nhỏ trong phủ để ta ngày ngày mà thấy chàng cũng không thể. Ta hi sinh nhiều vậy chàng xứng không! Không chàng không xứng mãi mãi không! Đúng chàng chỉ xem ta là trò đùa thì ta sẽ cho cả thiên tộc nhuốm máu, sẽ cho phi tần của chàng và chàng sống không được chết không xong. Chính ta cũng không thể kiểm soát nổi, toàn bộ linh lực của ta nhuốm màu hận thù ta. 1000 năm tu luyện tiên lực khó nhưng chỉ một khắc thôi ma thuật ta được đẩy lên mức thượng thừa. Ta phục hưng ma tộc, lập lại vực tộc. Thiên hạ máu chảy thành sông nhưng ta không có lỗi lỗi tại chàng quay lại với ta. Ta giữ gìn người ma tộc không cho họ lạm sát nhưng giờ ta sẽ cho họ thỏa thích làm càng. Nhưng ta không bao giờ ngờ về phía chàng khi ta điên loạn tàn sát chàng đau lòng khôn tả. Nhất minh ngày mà chàng từ chối Nguyệt Linh vì chàng chỉ nghĩ người này chỉ là kẻ thế thân cho người vương phi chàng yêu bị mất phách nhưngcho đến lúc nàng bang phát điên chàng mới nhận ra trước từ lâu nay nàng đã không còn là người thay thế chỉ là chàng nhận ra muộn. Tim chàng nhói như ngày sợi chỉ mỏng mà chắc đang cứa đứt tim. Ta có thể làm gì để cứu nàng khi trên lưng chàng còn cả một thiên tộc. Giờ ta chỉ là một tên quân chủ vô dụng ngay cả người ta yêu ta cũng không thể bảo vệ thập chí còn để nàng hận ta thấu xương
     
  4. Meongan

    Meongan Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Trung thu năm ấy

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Từ ngày Nguyệt Linh thống nhất ma giới cũng đã 7 tháng rồi phá loạn dương gian, hoành hành ngang dọc, làm việc tùy hứng nhưng vẫn không vui nhìn lên trời ánh trăng vàng rực rỡ bỗng nhiên cô nói:

    - Bắc quyền bây giờ là ngày mấy. (Bắc quyền là trợ thủ của Nguyệt Linh hết mực trung thành, khi có việc anh là người đầu tiên gánh vác thay cô khi cô bỏ đi anh cũng là người lãnh đạo ma giáo)

    - Linh vương hôm nay là trung thu. Người có muốn lên nhân gian chơi không? Dạo này người không đi đâu.

    Trung thu sao cô ngẩn ngơ. Chính ngày này hơn 1000 năm trước ta đã gặp chàng cũng là ngày bắt đầu mọi việc này. Khung cảnh lúc này yên tĩnh ánh trăng rọi vào người nàng toát lên sự u buồn đến nơi sâu trong tim.

    - Bắc Quyền huynh chuẩn bị đi muốn đi chơi 1 xíu. Đừng gọi là Linh vương nữa dù sao huynh vẫn từng lãnh đạo ma giới.

    - Vậy ta đi chuẩn bị.

    * * *

    Ở thiên giới

    Đèn khổng tước từ nhân gian bay lên rất nhiều cả môt vùng sáng rực.

    - Lại đến trung thu rồi ngươi thu đèn khổng tước lại đây ta sẽ thực hiện ước mơ của con người.

    Tên nô tài thu đèn lại cho Nhất Minh chàng xem từng cái rồi dừng lại chàng ngạc nhiên khi cái đèn này chẳng có lời cầu nguyện chỉ có một màu đỏ sẫm của máu. Chàng cười lên nhưng trong lòng đau nhói lại. Chỉ có nàng mới thả đèn kiểu này. Nhớ lại lúc đầu gặp nàng, nàng cũng thả một cái đèn không như vậy nhưng nó màu trắng thuần khiết chứ không như cái này. Nguyệt Linh cũng từng nói cuộc sống của cô đã quá tốt nên không cần thêm gì, cô cũng từng nói về ý nghĩa của màu cho anh nghe.

    Nguyệt Linh lẽ nào nàng muốn nhuộm máu tam giới sao-Nhất Minh buồn bã.

    * * *

    Ở nhân gian

    Dòng người tấp nập đông vui họ thả hoa đăng, thả đèn khổng tước. Nàng lên tiếng:

    - Huynh giúp ta mua 1 đèn khổng tước màu đỏ được không.

    - Ta đi mua liền.

    Sau 1 lúc nàng thả đẻng khổng tước bay đi. Bắc quyền lên tiếng hỏi:

    - Không phải muội thích màu trắng sao. Sao lại chọn đèn đỏ để thả.

    - Ta không thả ta gửi 1 lá thư. Lúc trước ta thích màu trắng vì nó thuần kiết, trong trắng còn giờ ta thấy nó thật ngu ngốc. Huynh biết màu đỏ tượng trưng cho gì không. Nó là máu và quyền lực.

    Bẳc Quyền chỉ cười anh biết nàng từ tính cách đến nội tâm nhưng giờ khác rồi. Anh biết tâm hồn cô vẫn còn màu trắng nhưng ta cô đã nhuộm máu tanh. Hận mình không bảo vệ được cô kiến cô sống trong dằn vặt, thù hận.

    - Bắc Quyền chúng ta về thôi ta muốn huynh làm bánh trung thu cho ta lần này chỉ một lần nữa thôi.

    - Được ta làm cho muội. Ta sẽ làm cho muội ăn lúc nào muội muốn.

    - Không có lẽ ta chỉ được ăn lần này nữa thôi.

    Hai người quanh về ma giới

    Ngày Nguyệt Linh thống nhất ma giới cũng đã 7 tháng rồi phá loạn dương gian, hoành hành ngang dọc, làm việc tùy hứng nhưng vẫn không vui nhìn lên trời ánh trăng vàng rực rỡ bỗng nhiên cô nói:

    - Bắc quyền bây giờ là ngày mấy. (Bắc quyền là trợ thủ của Nguyệt Linh hết mực trung thành, khi có việc anh là người đầu tiên gánh vác thay cô khi cô bỏ đi anh cũng là người lãnh đạo ma giáo)

    - Linh vương hôm nay là trung thu. Người có muốn lên nhân gian chơi không? Dạo này người không đi đâu.

    Trung thu sao cô ngẩn ngơ. Chính ngày này hơn 1000 năm trước ta đã gặp chàng cũng là ngày bắt đầu mọi việc này. Khung cảnh lúc này yên tĩnh ánh trăng rọi vào người nàng toát lên sự u buồn đến nơi sâu trong tim.

    - Bắc Quyền huynh chuẩn bị đi muốn đi chơi 1 xíu. Đừng gọi là Linh vương nữa dù sao huynh vẫn từng lãnh đạo ma giới.

    - Vậy ta đi chuẩn bị.

    * * *

    Ở thiên giới

    Đèn khổng tước từ nhân gian bay lên rất nhiều cả môt vùng sáng rực.

    - Lại đến trung thu rồi ngươi thu đèn khổng tước lại đây ta sẽ thực hiện ước mơ của con người.

    Tên nô tài thu đèn lại cho Nhất Minh chàng xem từng cái rồi dừng lại chàng ngạc nhiên khi cái đèn này chẳng có lời cầu nguyện chỉ có một màu đỏ sẫm của máu. Chàng cười lên nhưng trong lòng đau nhói lại. Chỉ có nàng mới thả đèn kiểu này. Nhớ lại lúc đầu gặp nàng, nàng cũng thả một cái đèn không như vậy nhưng nó màu trắng thuần khiết chứ không như cái này. Nguyệt Linh cũng từng nói cuộc sống của cô đã quá tốt nên không cần thêm gì, cô cũng từng nói về ý nghĩa của màu cho anh nghe.

    Nguyệt Linh lẽ nào nàng muốn nhuộm máu tam giới sao-Nhất Minh buồn bã.

    * * *

    Ở nhân gian

    Dòng người tấp nập đông vui họ thả hoa đăng, thả đèn khổng tước. Nàng lên tiếng:

    - Huynh giúp ta mua 1 đèn khổng tước màu đỏ được không.

    - Ta đi mua liền.

    Sau 1 lúc nàng thả đẻng khổng tước bay đi. Bắc quyền lên tiếng hỏi:

    - Không phải muội thích màu trắng sao. Sao lại chọn đèn đỏ để thả.

    - Ta không thả ta gửi 1 lá thư. Lúc trước ta thích màu trắng vì nó thuần kiết, trong trắng còn giờ ta thấy nó thật ngu ngốc. Huynh biết màu đỏ tượng trưng cho gì không. Nó là máu và quyền lực.

    Bẳc Quyền chỉ cười anh biết nàng từ tính cách đến nội tâm nhưng giờ khác rồi. Anh biết tâm hồn cô vẫn còn màu trắng nhưng ta cô đã nhuộm máu tanh. Hận mình không bảo vệ được cô kiến cô sống trong dằn vặt, thù hận.

    - Bắc Quyền chúng ta về thôi ta muốn huynh làm bánh trung thu cho ta lần này chỉ một lần nữa thôi.

    - Được ta làm cho muội. Ta sẽ làm cho muội ăn lúc nào muội muốn.

    - Không có lẽ ta chỉ được ăn lần này nữa thôi.

    Hai người quanh về ma giới
     
  5. Meongan

    Meongan Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3: Sự thật sau lớp vỏ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ở ma giới:

    - LINH VƯƠNG THIÊN QUYỀN.

    Điện ma tộc tràn đầy oán khí tinh thần khiêu chiến tam giới địa lục tràn đầy. Nguyệt Linh ngồi trên huyết ngự mặt lạnh như băng vĩnh cửu. Hôm nay là ngày khai chiến thiên giới thống nhất lãnh địa tgực hiện điều ma nữ vương muốn.

    - Ma tộc của ta, tộc mèo tinh, hàng nghìn tộc tinh thân yêu chúng ta đã được tự do. Không phải sợ ai ngán đường không bị kinh bỉ nữa. Hôm nay ta chính thức mang lại cho tất cả sự bá ngược thuộc về nơi đây.

    Lời nói mang lại thời kỳ đen tối nhất lịnh sử lại được nó ra tủ miệng của một cô gái từng lương thiện nhất ma giới này sao. Hàng vạn người ma tộc ấp ủ điều mơ ước này từ rất lâu rồi cuối cùng họ đã làm được.

    * * *

    Ở thiên tộc

    Nghe ma tộc tiến vào thiên giới vào đêm trăng tròn hôm nay mọi thứ như loạn nên. Nữ tử thiên giới nhìn nhau kgóc than nhớ lại nữ ma đầu năm đó họ khinh bỉ giờ thì sắp làm nô lệ chi nàng ta hành hạ. Binh lính thiên giới áo giáp hùng hậu người lãnh đạo họ là Nhất minh điện hạ.

    * * *

    Ranh giới giữa Vực lục và Thiên giới.

    - Ta không nuốn làm khó cho người thiên tộc. Các ngươi chỉ cần đầu hàng ta đảm bảo không ai mất cộng tóc, giọt máu nào.

    Từ trong ngự thuyền không đỏ máu ấy giọng nàng nghe thật ma mị xảo quyệt nhẹ nhàng như gió.

    - Đừng hòng con yêu nữ vô liên xỉ kia- một vị tướng quân hét lớn

    Nghe từ vô liên xỉ ấy bất ngờ một giọt nước mắt lăng trên má cô. Từ sâu tâm can không bao giờ nghĩ mình nhơ nhốc như thế. Chẳng biết từ lúc nào thật âm cách làm nàng và chàng và chàng cách biệt âm thanh với thế giới khác. Nhất Minh lên tiếng:

    - Ta cầu xin ngươi đừng hại chúng xin nữa. Quay đầu là bờ ta hứa với nàng sẽ bù đắt lỗi lầm của ta nàng không.

    Nàng bừng tỉnh

    - Ta hỏi chàng đã bao giờ yêu ta chưa. Bù đắp sao ta như vậy không tốt sao ngươi thật giả tạo kinh tởm. Nếu không vì ngươi ta đâu như vậy. Chúng sinh ư ta kinh

    - Là vua thiên tỡc không bao giờ cho phép ai làm hại chúng sinh. Tình cảm cũng phải vì thiên hạ.

    Thuật âm cánh hết hiệu lực hai người chở về thế giới thực.

    - Bắc quyền rút binh ta phải làm họ tậm phục hoàn toàn.

    * * *

    Ở ma giới

    - Bắc Quyền ca ca ta..

    Giọt nước mắt cứ trào ra đã lâu lắn rồi anh mới thấy sự yếu đuối của cô như vậy.

    - Ta biết muội mà đừng cố trả thù nữa caca giúp muội trị vì ma giới. Huynh chỉ muốn muội hạnh phúc vui vẻ như trước kia

    - Không ta phải trả thù. Bọn họ đáng bị vậy. Đừng nói với ai ta như vậy được chứ.

    Nguyệt Linh trở về với tính cách lạnh băng lúc đầu
     
  6. Meongan

    Meongan Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4 chuyển kiếp

    Bấm để xem
    Đóng lại
    10 năm trôi qua sóng yên biển lặng thiên giới ai ai cũng nghĩ ma giới từ bỏ tham vọng, tam giới lục địa yên bình.

    * * *

    Ở thiên giới

    - Ta cũng đã đến thời gian chuyển kiếp mọi việc giao lại cho thiên hậu (thiên hậu tên Nhã Uyển tâm địa không được lương thiện, dung mạo mỹ miều, từng được nam chính Nhất Minh sủng ái và nhiều người ái mộ).

    Chuyện Nhất Minh chuyển kiếp được dấu kín ai nhắc đến chuyện này đều bị nghiêm trị. Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ta ma giới biết việc này liền trở mình chiếm tam giới chiếm lục địa. Thiên giới giờ chỉ còn vài thiên trì.

    Sau đó không lâu nữ ma vương tiến vào âm giới lục tan mỗi sổ sách để tìm ra chuyển kiếp của Minh vương. Ai ngờ ràng vì là thiên vương nên chuyển kiếp không ghi trong sổ sách.

    * * *

    Ở ma giới

    - Ma vương muốn làm chủ mọi nơi phải giết được chuyển kiếp của hắn. Người không được bỏ qua cơ hội tốt vậy.

    Ánh mắt nàng nhìn về tên quân hầu kia lạnh như hàn băng vậy.

    - Từ lúc nào mà các ngươi được phép đoán ý chủ nhân vậy.

    - Ma vương bớt giận là chúng thần sai.

    Trở về tẩm cung nàng quỵ xuống linh lực quá lớn so với hồn phách. Bắc quyền đi vào nhìn thấy liền phong ấn linh lực của nàng tiếc rằng 9 hồn giờ chỉ còn lại 6. Tỉnh lại trên băng nguyên hàn nhìn thấy huynh ấy mất gần hết linh lực. Bắc quyền quỳ xuống hét lớn:

    - Tha lỗi cho ta là ta không tốt. Ta không giúp được muội.

    Cô nhẹ nhàng ôm lấy anh vỗ về như lúc cô còn bé được anh chăm sóc. Một lúc dao anh kể lại mọi việc cho cô nghe.

    - Không sao huynh cùng ta lên nhân gian tìn 3 hồn về là được việc ở đây giao cho Ngọc nhi (em gái Bắc quyền thông minh lanh lợi, dễ thương tốt tính hài hòa cô và nhữ chính có thể xem là bạn tri kỷ) xử lý.

    Hai người đến nhân gian tìm hồn giả làm thương nhân buôn bán lớn. Trong thời gian này cuộc chiến giữa hai tộc cũng tạm thời ngưng lại nhân thế yên ổn 1 thời gian
     
  7. Meongan

    Meongan Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 5: Hội ngộ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Bắc quyền.. ta đau đầu quá.. khó

    Quyền.. ta đau đầu quá.. khó chịu.. ÁÁÁ

    Nguyệt Linh lại bộc phát linh khí. Lần trước còn 9 hồn mà cô đã nội thương không biết lần này có qua nổi không. Anh đau lòng nước mắt cứ nhỏ xuống từng giọt. Anh đã từng thề với ma tôn không để cô phải chịu một tổn thương nào cả dù là nhỏ nhất vậy mà giờ.. Một ngày, hai ngày đã qua 1 tháng rồi cô vẫn nằm đó ngủ sâu trong dòng linh lực. Hết cách rồi bắt buộc phải phong ấn nó lại. Anh hi sinh 100 năm tu hành chỉ mong cô tỉnh lại. Sau phong ấn Nguyệt Linh tỉnh lại nhưng cô chỉ như một nữ tử nhân gian quên hết mọi việc trong quá khứ. Bắc quyền tự nhủ có lẽ như vậy sẽ tốt cho cô. Câu đầu tiên cô hỏi sau tỉnh dậy:

    - Ta là ai? Huynh? Đây?

    Nhẹ nhàng xoa đầu Nguyệt Linh:

    - Nha đầu ngốc nhà mình cò không nhận ra ư. Từ giờ muội không được trốn ra ngoài nữa. Đi 1 lần về mà hàiiiii..

    Nói dối như vậy lòng anh đau lắm. Nhưng trước mặt anh bây giờ là một cô bé ngây thơ vui vẻ như hơn nghìn năm trước sao anh có thể nói thật để cô ôm thù trong lòng được. Dù chết anh cũng muốn cô vui vẻ. Cười nhẹ anh nói:

    - Nha đầu muội nghỉ đi. Tháng sau là lễ tịnh thất ta đưa muội đi chơi.

    Vài ngày bình phục hẳn cô tìm Bắc quyền đòi quản lý một phần sổ sách. Tuy tinh nghịch nhưng sổ sách chi tiêu trong nhà không một chút sai xót. Bắc quyền phong ấn linh lực của cô nhưng vẫn lo nó sẽ bộc phát trở lại liền đem những cuốn sách về khống chế linh lực dao cho và bắt học thuộc rồi tu luyện.

    - Được ca ca hứa rồi đó.

    Quay về với chuyện của Nhất Minh sau khi chuyển kiếp anh thành 1 vương gia quyền lực ngay cả hoàng thượng cũng phải nể 3 phần nhưng chàng lại tỏ ra vô lo. Cả ngày không can dự triều chính nhưng cũng không sa đọa hồng trần chỉ chuyên tâm đọc sách tu luyện linh lực. Năm lần bảy lượt hoàng thái hậu tuyển vương phi đền thất bại.

    Ngày tịnh thất đến Nguyệt Linh trang điểm đẹp tìm Bắc Quyền đòi đi chơi. Ở vương phủ Nhất Minh cũng ra phố tìm đồ tặng cho công chúa muội muội.

    Sao một tháng bị nhốt trong nhà giờ được ra ngoài cô vui không còn gì hơn nhưng lại bị bắt đeo rèm che mặt và không rời ca ca nữa bước.

    Lại còn thêm 3-4 tên gia nô theo sao. Anh đưa cô đến cửa hàng son phấn rồi đến cửa hàng lụa rồi đi mau y phục tất cả đồ được chọn đều là màu sáng hơi nhạt. Mệt mỏi cô nhõng nhẽo:

    - Ca huynh hứa đưa muội đi chơi sao lại đi mấy nơi này mệt chết ta mất.

    - Nha đầu ngốc đi chơi phải chờ buổi tối chứ về nhà thay y phục mới rồ ta dẫn muội đi chơi.

    Ở dưới phố nhộn nhịp, huyên náo cô chen giữa đám người ăn đủ món chơi đủ trò. Nhìn cô như vậy Bắc Quyền vui nhưng cũng rất lo lắng. Anh sợ một ngày nào đó cô.. Đang mê man dòng suy nghĩ thì nghe có người hét - Có người rớt xuống hồ rồi.

    Chạy nhanh đến nơi thì thấy cô trong tay vương gia.

    - Nha đầu muội không sao chứ

    Nhìn lên mặt vị vương gia hắn chính là hắn. Ta sẽ không để ngươi hại muội muội nữa đâu không bao giờ.

    - Đa tạ huynh ta đưa muội muội về nhà.

    Bế cô Bắc Quyền đi về nhà. Tên hầu cận nói nhỏ:

    - Vương gia cô gái đó rất giống công chúa có nên dò xem thử.

    - Không cần hắn ta nắm trong tay mua bán cả 3 nước không nên dây vào.

    Ai biết Bắc Quyền đã nghe câu chuyện của hai người. Công chúa sao ba hồn của muội muội là cô ta. Ta sẽ lấy lại.

    Từ khi về nhà trong đầu Nguyệt Linh toàn hình của người đã cứu cô hôm đó
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...