Không đúng Vy Vy cậu thân với Lập Mỹ từ lúc nào?
Đến rồi biểu cảm của Yên Tử nghi ngờ rồi, Vy Vy khó xử nhìn lên trời, gãi gãi ngón tay lên trán.
Ngạn Đình và Từ Lôi đã đến giúp Lập Mỹ lấy đồ ở bên kia.
Vy Vy uống nước liên tục, Yên Tử hỏi vào vấn đề cô nghi ngờ:
"Cậu quen với tiền bối Lập Mỹ từ lúc nào?"
Cô bạn bị sặc nước ập ờ: "Là.. là hôm sinh hoạt câu lạc bộ văn nghệ."
"Cậu còn giấu những gì?" Vy Vy khua tay: "Không có, không có!" Chạy qua ngồi cạnh Yên Tử.
"Cậu đừng giận ha!"
Độ ngọt thì không nói may mà cô bạn có mang theo hai cuốn tiểu thuyết, cho Yên Tử đọc đề phòng nghi ngờ.
Ở bên lò nướng Từ Lôi đang lấy bia và nước ngọt, Ngạn Đình chờ ông chủ nướng thịt, Lập Mỹ ở bên cạnh thì thầm: "Học trưởng Ngạn, cậu đã chuẩn bị tinh thần chưa vậy, nhìn cậu chẳng có chút lo lắng, hồi hộp nào?"
Sao lại không đừng tưởng nhìn bề ngoài anh như vậy mà đoán anh không lo nhé! Trong lòng đang nôn nao từ chiều đến giờ.
"Cảm ơn cậu trước, lần này có thành công hay không, đều nhờ cậu."
Anh không có kinh nghiệm tỏ tình, vì thế đều do Lập Mỹ sắp xếp, nhưng mà thành công hay không đều do anh cả.
Lập Mỹ vỗ tay lên vai anh. "Mình tin một vị học trưởng tài cao như cậu chắc chắn thành công."
Lời động viên rất cổ vũ nhưng anh lo sợ nếu lần này cô ấy từ chối, có thể có lần sau không.
Ông chủ gọi hai người đến lấy đồ.
Yên Tử đang đọc tiểu thuyết. Lập Mỹ hỏi lớn: "Hai người đọc cái gì mà chăm chú quá vậy."
Cậu đặt thịt nướng xuống bàn. Vy Vy bỏ sách xuống hít hơi sâu: "Thật là thơm."
Ngạn Đình nhận ra cuốn tiểu thuyết trên tay Yên Tử, cô gấp lại cho vào balô. Ngạn Đình nói với cô: "Em cứ tiếp tục đọc nó đi không sao đâu." Cô gật nhẹ hiểu ý, nhưng đã cất vào rồi, không tiện lấy ra lần nữa.
Từ Lôi đặt trên bàn mỗi người một chai nước.
"Vy Vy em mà cũng có sở thích đọc thể loại này à?"
Ý nói tính cách cô bạn không hợp để đọc thể loại này. Nghĩ lại hơi sai Từ Lôi cô cũng đọc mà.
Từ Lôi lấy trong túi một quyển tiểu thuyết.
Vy Vy ối lên: "Không phải chứ, chị Từ Lôi mà cũng đọc mấy thể loại
ngôn tình này sao."
Thế mới nói không thể nhìn bề ngoài mà đoán bên trong được.
Vy Vy khoái chí, ngay cả Yên Tử cũng bất ngờ nữa là.
Lập Mỹ mở chai rượu, rót đầy cốc cho mọi người: "Nào, nào khai tiệc thôi, hôm nay là ngày Lập Mỹ tôi kết thúc bài luận, chờ ngày ra trường, mọi người cùng cạn ly."
Anh bạn còn tuyên bố Vy Vy là bạn gái của anh, nghe được lần này Yên Tử mới sắc nước.
"Vy Vy cậu ra đằng này nói chuyện với tớ một chút."
Chết rồi, làm sao đây, Lập Mỹ sao anh gấp gáp vậy?
Ngạn Đình nhìn theo dáng cô, Từ Lôi hỏi cậu bạn có chuyện gì, Lập Mỹ lắc đầu chẳng biết.
Bên kia sông những tòa nhà cao tầng, rọi ánh sáng phản chiếu dưới mặt sông, bồng bềnh nước, ánh trăng cũng lấp lánh nằm ở dưới.
Vy Vy lúc này cúi đầu, nắm hai tay chà chà nhau, Yên Tử khẽ cười: "Tớ có làm gì cậu đâu, mà trông như sắp khóc đến nơi."
"Tớ sai rồi, chuyện này nên nói cho cậu biết sớm hơn."
Vy Vy chuộc lỗi, cứ tưởng cô lại sắp giận mình ai ngờ không phải thế.
"Cậu sợ mình không vui, nên mới không giám nói, nếu cậu tìm thấy người thật lòng thích cậu thì tớ yên tâm, đâu có quyền ngăn cản cậu."
Vy Vy ôm lấy Yên Tử: "Cậu đúng là người bạn, tốt nhất của mình."
Yên Tử gọi cô bạn ra nói chuyện để làm rõ, suy nghĩ của mình và cô bạn khác nhau, cô không nên áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác đặc biệt là Vy Vy.
Vy Vy cũng hiểu rõ Yên Tử không hề ngăn cấm không cho mình yêu đương, mà cô ấy đang chăm lo cho mình, gặp phải người không tốt, lại càng rắc rối thêm vì vậy cả hai mới hiểu nhau.
Ngạn Đình, không phút giây nào rời mắt khỏi Yên Tử, cô đứng bên bờ sông gió thổi làm bay tóc cô, anh rất muốn vén tóc cho cô, nói thích cô thật nhiều.
Cả hai quay lại bàn, Lập Mỹ hỏi hai người có chuyện gì vui mà cười từ nãy đến giờ.
Vy Vy mới nói: "Cậu ấy đồng ý cho hai chúng ta tìm hiểu nhau rồi."
Lạy đất cuối cùng Lập Mỹ cũng thở phào nhẹ nhõm, lúc nãy cậu cố tình nói để cho Yên Tử biết vì nghe Vy Vy kể phải có sự đồng ý của Yên Tử mới được mà tính Yên Tử thì cậu cũng biết rất khó để nói chuyện.
Hai cô cậu nhìn nhau âu yếm, phát ngọt khắp nơi.
Từ Lôi cầm ly rượu lên, bảo mọi người tiếp tục cạn ly, cùng nhau ăn uống vui vẻ.
Ngạn Đình ngồi đối diện Yên Tử, anh nhận điện thoại sau đó hướng mắt đến cô, điện thoại trên bàn có tin nhắn.
"Một chút nữa đến công viên phía trước, anh có chuyện muốn nói với em."
Yên Tử nhìn anh, tim đập nhanh có một dự cảm, chuyện sắp sảy ra là điều từ sâu thẳm tim cô đã chờ đợi rất lâu.
Bỗng Từ Lôi và Vy Vy kéo cô rời khỏi, và đến một cửa hàng gần đó.
Yên Tử hỏi ba người họ đến đây làm gì.
Từ Lôi nắm bả vai cô nói rằng cô cũng đã là sinh viên, thứ cần chăm chút, thì phải chăm chút chu đáo.
Có một dự cảm chuyện sắp sảy ra khi cô cầm trên tay chiếc váy, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng mặc váy, đến suy nghĩ chạm nó còn không có huống gì mặc nó một lần.
Càng không nghĩ mình trang điểm lại đẹp đến như vậy.
Vy Vy thốt lên: "Yên Tử cậu quá sinh đẹp, nếu cậu mặc như thế này, hẳn có rất nhiều chàng trai theo đuổi cậu."
Theo đuổi ư? Tim cô đánh một hồi trống.
Từ Lôi đặt tay lên vai cô, hướng vào phía gương.
Nhận xét khuôn mặt và dáng của cô đã có nét sẵn. Từ nay cô hãy cho mọi người thấy, cô khác ngày xưa như thế nào.
Mọi người tốt với cô quá nhiều.
Cô cảm ơn hai người họ. Đúng cô cần thay đổi bản thân mình.
Vy đang trả lời tin nhắn, cho Lập Mỹ biết tình hình ở đây đã hoàn thành, chỉ chờ bên đó nữa.
Cô bạn vui vẻ hớn hở kéo tay Yên Tử Chạy ra ngoài, còn hứa to cho cô một bất ngờ lớn, Từ Lôi theo sau. Kéo đến khu công viên không có đèn, ngày thường đèn sáng sao hôm nay lại tắt hết, dự cảm của cô ngày càng đến gần, hồi hộp ngày một lớn, Vy Vy bảo cô đứng đây đợi họ lại chạy đi đâu hết.
"Người đến, có biết anh vui cỡ nào không?" Bài nhạc cô yêu thích vang lên, Ngạn Đình cầm theo đóa hoa hồng trên tay, bước dần phía cô bước đến đâu đèn sáng tới đó.
Giờ phút này, không gian này em sẽ mãi là của anh.
Hết chương 11