Official

The Very Important Personal
92 ❤︎ Bài viết: 116 Tìm chủ đề
3055 45
Tuổi 17 là quãng thời gian rất đặc biệt, khi người ta vẫn còn là một đứa trẻ nhưng trong lòng đã bắt đầu có những suy nghĩ của người lớn. Ở tuổi 17, có những buổi chiều ngồi ngẩn ngơ nghĩ về tương lai, những áp lực học tập, thi cử, và cả những rung động đầu đời chưa dám nói thành lời. Đó là độ tuổi của sự hồn nhiên xen lẫn chênh vênh, của những ước mơ còn mơ hồ nhưng lại rất chân thật. Những trang nhật ký tuổi 17 vì thế chứa đầy cảm xúc – có vui, có buồn, có lo lắng và cả những hy vọng thầm lặng cho ngày mai. Nếu bạn đang sống trong những năm tháng của tuổi 17, hoặc từng đi qua tuổi 17 với nhiều kỷ niệm, hãy viết ra và gửi vào đây để cùng nhau chia sẻ những cảm xúc rất thật của một thời thanh xuân bạn nhé.

54981433620_d8b164af9e_o.jpg


Người ta thường nói tuổi 17 chông chênh với bao nhiêu kỷ niệm đáng nhớ, những lo toan và quyết định trong cuộc sống. Tuổi 17 là "bẻ gãy sừng trâu"! Cái tuổi có quá nhiều hoài bão, ước mơ, đó cũng là độ tuổi đẹp nhất của thời học trò, cái tuổi để chuẩn bị bước trên hành trình mới của cuộc đời.

Tuổi 17..

Độ tuổi lưng chừng của tuổi trẻ, tuổi mà chúng ta vẫn loay hoay chọn cho mình một ước mơ hay một lối đi trong tương lai, trở thành người mà mình từng mong ước. Đó là những ngày vùi đầu vào những bài kiểm tra bất chợt của thầy cô. Rồi cùng với đám bạn lang thang khắp các phố lớn, ngõ nhỏ.

Tuổi 17..

Tuổi mà ta đã biết thích thầm một ai đó, yêu thương không dám nói thành lời. Cái tuổi chỉ vì một nụ cười dưới ánh nắng chiều trong giờ thể dục đã đủ làm trái tim ta lỡ đi một nhịp, rộn ràng mà hạnh phúc, hay chỉ vì một câu nói vu vơ cũng làm mình khắc cốt ghi tâm. Và cũng ở cái tuổi của mọi thứ lưng chừng này thì mối tình đầu cũng đẹp như nắng sớm.

Tuổi 17..

Cái tuổi ngang bướng, còn là cái tuổi của sự nông nổi, bốc đồng, thích thể hiện mình, muốn làm "người lớn", điều gì cũng cho là mình đúng. Cáu gắt vì lời nhắc nhở của mẹ để rồi sau này khi trưởng thành nước mắt lại rơi, hối hận và thương mẹ nhiều.

Tuổi 17..

Cái tuổi chuẩn bị cho hành trình mới trong cuộc đời, chuẩn bị trở thành "người lớn" thì suy nghĩ của chúng ta cũng phải trưởng thành lên, bớt trẻ con hơn. Chúng ta phải luôn biết cố gắng chuẩn bị đầy đủ mọi hành trang, tâm thế để có thể "vượt rào" sang tuổi 18 thành công.

Tuổi 17 của chúng ta là độ tuổi chập chững bước vào cuộc sống, vẫy vùng giữa vô vàn chông chênh ở ngoài kia, chúng ta choáng ngợp trước những điều đẹp đẽ, lạ lẫm và trải nghiệm những cảm xúc mới mẻ đầu đời. Tuổi 17 là những hồi ức thanh xuân tươi đẹp nhất mà sau này sẽ theo ta mãi đến cuối đời nhưng chắc chắn không bao giờ được quay lại có lần thứ 2. Tuổi 17 cùng biết bao hoài niệm của tuổi trẻ, biết bao ước mơ, hoài bão lớn lao và những mối tình đầu đời còn non nớt, vụng về đáng yêu. Tuổi 17 vẫn mãi còn đó dù ta có già đi chăng nữa, 17 của chúng ta vẫn sẽ sống mãi trong tim mỗi người.

54981171126_693eb68784_o.jpg


Những câu nói hay về tuổi 17​


Tuổi 17, tôi viết lên những trang nhật ký đầy ước mơ và nhiệt huyết.

Bảy mươi phần trăm hy vọng, ba mươi phần trăm mộng mơ, đó là tuổi 17 của tôi.

Tuổi 17, tôi không sợ thất bại, chỉ sợ không dám thử.

Cứ mơ đi, cứ khát khao đi, tuổi 17 cho phép bạn tất cả.

Tương lai gọi tên, và tuổi 17 đang lắng nghe.

Chắp cánh cho ước mơ bay cao, tuổi 17 là thời điểm tốt nhất.

Mỗi ngày tuổi 17 là một bước gần hơn đến ước mơ.

Tuổi 17, tôi tin vào phép màu của sự cố gắng.

Đánh đổi thanh xuân lấy một tương lai rạng rỡ, tuổi 17 xứng đáng.

Ước mơ của tuổi 17 là kim chỉ nam cho cả cuộc đời.

Đừng giới hạn bản thân, tuổi 17 là để vượt qua mọi giới hạn.

Gieo mầm hy vọng trên đất tuổi 17, chờ ngày hái quả ngọt.

Tuổi 17 là tuổi của những bản kế hoạch vĩ đại.

Bay cao hơn những gì người khác nghĩ, đó là tuổi 17.

Không có gì là không thể khi bạn 17 tuổi.

Tuổi 17, tôi sẵn sàng cho mọi thử thách.

Khát vọng rực cháy, tuổi 17 không ngừng tiến bước.

Tôi vẽ tương lai bằng những nét cọ của tuổi 17.

Mơ ước không mất phí, tại sao không mơ thật lớn ở tuổi 17?

Tuổi 17: Nơi mọi ước mơ bắt đầu và không bao giờ kết thúc.
 
Last edited by a moderator:
168 ❤︎ Bài viết: 50 Tìm chủ đề

Thanh xuân tuổi 17​


Người bên bạn năm 17 tuổi, có lẽ chính là những người khiến bạn cả đời không thể quên được, dù muốn dù không vẫn mặc nhiên lưu lại trong kí ức..

Một câu hỏi quen thuộc thôi: 'Người bên bạn năm 17 tuổi giờ ra sao rồi?'

Thanh xuân của mỗi người trong chúng ta, ai cũng đã đều bỏ lỡ một ai đó. Bởi vì vào những năm tháng ngốc nghếch trẻ dại ấy, chúng ta còn chưa biết cách yêu một người, chưa học được cách trân trọng. Nhưng tôi rất muốn hỏi một câu tại sao lại là người ấy? Tại sao phải để tôi gặp được người cả đời tôi yêu nhất vào những năm tháng định sẵn sẽ bỏ lỡ kia?

Giữa quãng lưng chừng tuổi trẻ ấy, tớ có thể trở thành người cậu thích nhưng không thể là người cùng cậu đi đến cuối cuộc đời. Lời hứa hẹn của tuổi mười mấy chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện.

Mỗi chúng ta đều giữ trong lòng rất nhiều câu chuyện dài, và rất nhiều người ở trong câu chuyện ấy đã không còn bên mình nữa.

Lý do mọi người nghĩ mối tình đầu đẹp không phải bởi vì tình yêu đẹp, hay vì người mà chúng ta yêu đầu tiên ấy thực sự đẹp. Mà là bởi vì chúng ta yêu vô điều kiện, yêu trong sáng, thậm chí có chút ngốc nghếch trong tình yêu đầu đời ấy. Và cũng bởi vì chúng ta biết là, chúng ta không bao giờ có thể quay trở lại những ngày tháng tuổi trẻ đầy đam mê ấy nữa.

Có một chân lý như thế này: Chàng trai 17 tuổi năm đó đi cùng bạn không thể đi cùng bạn mãi được. Người bạn yêu năm 17 tuổi có thể là người bạn yêu nhất cuộc đời, nhưng người ở đến năm 70 tuổi vẫn ở cùng bạn hoàn toàn có thể là một người khác. Mỗi người đều có thanh xuân.

Mỗi thanh xuân đều có câu chuyện.

Mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc.

Mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận.

Chúng tôi đã cùng nhau trải qua thời thanh xuân ngông cuồng tươi đẹp như thế, ở bên nhau vào những ngày tháng học hành thi cử khổ sở nhất như thế. Nhưng sau này lại không thể ở bên nhau nữa.

Sự tiếc nuối lớn nhất trong quá trình trưởng thành nằm ở chỗ chúng ta luôn gặp được người tốt nhất khi chúng ta ấu trĩ nhất, mà mỗi người lại không tự nhận ra.

Nếu có kiếp sau tôi nhất định sẽ tìm gặp lại cậu. Tìm đúng lúc cậu chưa có ai. Tìm đúng lúc cậu đã trưởng thành. Tìm đúng lúc cậu cần kết hôn. Chứ không như lúc này, gặp cậu năm 16 tuổi ấy để rồi bất lực buông bỏ..
 
Last edited by a moderator:
1,590 ❤︎ Bài viết: 1511 Tìm chủ đề

Chênh vênh tuổi 17​


Tuổi 17 – cái tuổi nằm giữa những giấc mơ rực rỡ và hiện thực đầy mông lung.

Một chút trưởng thành, một chút ngây thơ.

Một chút tự do, một chút gò bó.

Một chút yêu thương, một chút tổn thương.

Lạc lối không phải vì không biết đường, mà vì có quá nhiều ngã rẽ.

Chênh vênh không phải vì yếu đuối, mà vì đang học cách mạnh mẽ lên từng ngày.

Tuổi 17, hãy cứ lạc lối, nhưng đừng ngừng tìm kiếm chính mình.

Cứ chênh vênh, nhưng đừng đánh mất niềm tin vào những điều tốt đẹp.

Vì rồi thời gian sẽ dạy ta cách bước đi vững vàng hơn, yêu thương đúng cách hơn,

Và hiểu rằng: Lạc lối cũng là một phần của hành trình trưởng thành.
 
Last edited by a moderator:
124 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề

Bão 17​


Tuổi 17, cái tuổi nói nhỏ, không nhỏ, nói lớn, không lớn, nói vô tư, không vô tư, nói lo âu, không lo âu. Vậy mà có ai cảm thấy không? Có những đợt sóng tâm hồn vẫn cứ dữ dội trong lòng, đôi lúc nhẹ nhàng, hiền lành mà đôi khi mạnh mẽ, dạt dào. Và, tôi thích gọi đó là bão 17.

Tuổi mười bảy đến sao mà nhẹ nhàng, tưởng như gót chân êm của thời gian còn lười biếng chưa chạm đất thì đã gọi mười bảy sang. Tuổi mười bảy, cái tuổi thật đặc biệt! Mười bảy tuổi tức là ta đã qua cái tuổi mười lăm, mười sáu vô tư hồn nhiên với những suy nghĩ màu hồng về cuộc đời nhưng ta vẫn chưa mười tám, chưa phải trở thành người lớn để đối mặt với cuộc đời, với những nỗi lo vô hình. Nhưng rồi, ta cũng nhận ra rằng, ta sắp phải chia li mãi mãi với năm tháng "tuổi hoa" để bước vào cuộc đời đầy gai nhọn. Cả lí trí và tình cảm của ta lúc này vẫn chưa đủ chín chắn để quyết định mọi chuyện nhưng đã không còn non nớt như ngày nào. Mọi thứ đều lênh đênh, đều có chút rõ, chút ảo, chút mơ, chút hồ.. Mười bảy tuổi, lòng ta có bão!

Bão mười bảy là những cảm xúc hỗn độn không có thái cực rõ ràng. Xưa ngây dại thì ai mà quan tâm nhiều việc đến thế? Nhưng vừa mười bảy thì bao nhiêu chuyện nhỏ nhặt cũng làm ta suy nghĩ đắn đo. Có lẽ cảm xúc đã đòi hỏi ta phải tinh tế hơn trong cách lắng sâu về cuộc sống. Nó đâu cho phép ta hững hờ, thờ ơ với vạn vật mà đòi hỏi sự hòa điệu mạnh mẽ từu phía tâm hồn mình. Một nhành hoa rơi, một giọt nước tràn cũng lấy đi những cảm xúc của ta. Đó có lẽ là điều kiện tiên quyết để khi bước vào tuổi mười tám, ta không quá lãnh đạm với cuộc sống quanh mình mà trở nên vô tâm trong mắt người đời.

Bão mười bảy là khi ta tự biết trách mình vô tâm lâu nay chưa thấu hết nỗi vất vả của mẹ cha. Trong lòng chợt trào lên niềm yêu thương mãnh liệt vô bờ bến dành cho cha mẹ. Ta muốn ôm, muốn hôn, muốn được bé lại trong vòng tay cha mẹ. Ta khát khao làm được một việc gì đó cho cha mẹ của mình. Thật muốn quay trở về ngày còn bé, ta sẽ biết nghe lời hơn, không để cha mẹ phải buồn lòng. Ta đang tiến dần đến tuổi mười tám, ta đang dần trưởng thành và bước ra bên ngoài thế giới kia. Cuộc sống không êm đềm như thềm nhà mình, rồi sẽ có ganh đua, sẽ có trả giá. Mười bảy tuổi chưa biết cuộc sống đó rồi sẽ ra sao nhưng đã tiếc lắm tuổi thơ êm đềm của mình. Trong lòng đột nhiên dậy những con sóng ào ạt vỗ bờ như ngàn tiếng gọi mẹ cha.

Bão mười bảy còn là yêu thương đầu đời! Những cảm xúc trở nên khó diễn tả quá, lần đầu ta biết nhớ thương một bóng hình thực sự, tình cảm không còn hời hợt, dễ hợp tan như ngày nào mà cứ lớn dần trong lòng. Chỉ một ánh mắt, một nụ cười, cũng làm cho ta phải xao xuyến, thời gian như ngừng lại khi đôi mắt chạm một tia nhìn. Vì đó là lần đầu biết rung động thực sự, nhớ thực sự, đã không còn là thích mà đã là yêu. Có khi lại biết đau nhói con tim vì đoạn tình cảm không được đáp lại. Trong lòng không ngừng cuồng phong gào thét nỗi đau đớn tột cùng vì bị tổn thương. Nhưng rồi, ta cũng phải đứng dậy, để tình yêu ấy rơi vào dĩ vãng. Vậy đấy, tình yêu tuổi mười bảy là thế, nhưng lại đẹp, đẹp vì không có vụ lợi, không có toan tính, đơn thuần mà lại không kém đậm sâu. Sự đậm sâu ấy còn đọng hương mãi tỏa đến những năm tháng sau này như một kỉ niệm đẹp đẽ của thanh xuân.

Và bão mười bảy còn là sự chạy đua không ngừng với thời gian để mong giữ lại thời đẹp đẽ thanh thuần nhất. Ta chưa mười tám và không mong mười tám. Vậy mà thời gian có đợi lòng người bao giờ, ai mà biết vào một lúc chưa sẵn sàng nào đó, tuổi mười bảy đã nhường chỗ cho tuổi mười tám. Vậy là tuổi hết mơ, đời hết thơ, cuộc đời chờ đón ta với khát vọng và những nỗi lo. Có chút buồn, có chút không nỡ nên mười bảy cứ vậy mà níu giữ thời gian, mạnh mẽ muốn quay ngược lại thời gian, muốn thanh xuân dừng lại từ đây, ở cái tuổi lưng chừng đẹp đx này. Nhưng rồi, mười bảy cũng hiểu là không thể, vì ta vẫn phải mười tám, vẫn phải trưởng thành để bay đi với khung trời ước mơ ngoài kia. Những con sóng ngầm trong lòng chỉ còn biết giữ lại chút âm thanh tuổi mười bảy trong kí ức.

Là vậy đấy, bão mười bảy tuy không mạnh bạo nhưng cũng không kém phần dữ dội. Là bước đệm chuyển mình để snag tuổi mười tám- tuổi trưởng thành của những khát khao, hoài bão, tuổi mười bảy là bước chuẩn bị cả về cảm xúc và tâm lí cho hành trình dài rộng sau này. Mười bảy tuổi, con người ta biết yêu thương đúng nghĩa và hành động ý nghĩa. Và bão mười bảy nôi lên để thổi bay tòa thành mơ màu hồng đem ta đến với cuộc sống một cách chân thành, sâu sắc.

Tuổi mười bảy ơi! Yêu lắm thanh xuân! Ta hãy sống tràn đầy tuổi mười bảy để chờ đón một tuổi mười tám tươi đẹp, bạn nhé!
 
Last edited by a moderator:
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Tình yêu tuổi 17​


Ở một góc nhỏ của một ngôi trường nào đó, có một cô học trò nhỏ với tà áo dài bay bay trong gió chiều, cứ ngẩn mặt trong theo một bóng lưng cả một thời thanh xuân đẹp đẽ..

Chắc rằng tuổi học trò sẽ bớt đẹp nếu thiếu đi những thứ tình cảm ngây thơ vụng dại, khi mà trái tim tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, vô tư vô nghỉ chợt một ngày đẹp trời vô tình được khắc lên một bóng hình nào đó. Đâu đó có cậu trai cứ ngày ngày gửi yêu thương vào những lời chọc ghẹo, hay những viên kẹo, hộp quà. Đâu đó có cô gái đợi đến giờ tan học mới bẻn lên nhét lá thư tỏ bày vào ngăn bàn của một cậu nào đó.. Nhưng, cũng đâu đó có một cô học trò vào những năm 17 tuổi cứ đứng đó trông theo một dáng người dưới bóng nắng mà chẳng một ai biết, chẳng ai biết cả..

Cô không biết vì sao và khi nào bắt đầu thích cậu, cũng không biết từ khi nào cậu bắt đầu xuất hiện trong những giấc mơ của cô mĩm cười và đưa đôi tay mảnh khảnh của mình cho cô nắm lấy. Không biết khi nào cô bắt đầu cười một mình và nghỉ đến ngày giấc mơ của cô thành sự thật.

Và cũng không biết từ khi nào trong ánh nắng nhẹ nhàng của mỗi buổi chiều tan học, cô lại đứng ở lang can trường trông xuống bóng cậu bước ra nhà xe, rồi chờ cái bóng mảnh khảnh ấy cùng chiếc xe đạp mờ dần sau cánh cổng trường rồi tươi cười mang cặp ra về. Cô biết số điện thoại của cậu, cô có add facebook của cậu, cô đã từng viết những dòng tâm tình cho câu, nhưng chỉ viết rồi lại xóa đi, cô đã từng nghỉ ra những trò như trong phim để làm quen với cậu những tất cả chỉ dừng lại ở suy nghỉ. Cứ như thế từng từng từng ngày qua đi, cậu vẫn xuất hiện trong những giấc mơ mỗi tối, cô vẫn đứng ở góc lang can trông về cậu mỗi buổi chiều, vẫn nhìn trộm cậu mỗi giờ ra chơi mà chẳng ai hay biết. Và rồi ngày tốt nghiệp gần kề, cô nhận ra rằng ngày cậu mãi mãi bước ra khỏi cuộc đời cô đã sắp đến, cô sợ một ngày cô quên đi hình dáng cậu, khuôn mặt cậu, sợ một ngày cậu không còn bước vào giấc mơ của cô nữa, những ngày đó cô đã khóc rất nhiều. Ngày cuối cùng đến trường, tan học, cô sắp xếp tập vở, ra góc lang can thân thuộc, gió chiều nhẹ nhàng xuyên qua từng kẻ tóc, cô thở nhẹ đưa đôi mắt buồn nhìn về phía cậu lần cuối cùng. Nắng chiều hôm ấy tắt sớm, bóng cậu dần khuất đi nhanh hơn, cô không khóc nữa, cô hạnh phúc vì đã được gặp cậu, được thích cậu, được vì cậu mà cố gắn rất nhiều. Một nụ cười xuất hiện trên môi, cô thì thầm "tạm biệt cậu- thanh xuân của mình". Buổi chiều tắt sớm hôm ấy trên con đường mập mờ ánh đèn đường, có hai người đi ngược hướng nhau. Một người không hề biết đến người kia, một người đã xem người kia là cả tuổi trẻ..

Tình yêu đôi khi là giấc mơ chỉ của một người.
 
Last edited by a moderator:
12 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Tuổi 17 là tuổi đẹp nhất​


Có lẽ mỗi chúng ta ai cũng sẽ bước qua cái tuổi thanh xuân vui đùa hồn nhiên nhưng cũng là cái tuổi đang phải định hướng về tương lai của mình rồi.

Tôi 17, một cái tuổi đáng lẽ ra vẫn còn lo còn chơi và còn tận hưởng tuổi trẻ nhưng đâu được như vậy, tuy tuổi thơ cũng dữ dội như bao trẻ khác nhưng tôi định hướng sớm hơn và nhìn nhận sớm hơn những đứa trẻ sơ với cùng trang lứa. Tôi tự lập và bắt đầu kiếm tiền để phụ giúp gia đình nên mọi thứ đối với tôi như áp lực vậy, mệt mỏi cô đơn bao trùm lấy tôi, tôi kiệt sức. Nhưng tôi biết nhiều thứ khác mà có lẽ nhiều người cùng trang lứa không biết, tôi kinh doanh sớm và tính tôi rất hay tò mò nên chính vì thế tôi biết những điều rất thú vị về internet. Máy họ mua chỉ dùng để chơi game, máy tôi tuy rẻ nhưng cũng đủ để làm một số điều thú vị. Từ bé tôi đã phải chịu khổ rất nhiều nên tôi chỉ mong rằng sau này có thể kiếm tiền và giúp đỡ nhiều người nghèo khổ khác.

Tiền không là tất cả nhưng nếu không của tiền bạn cũng sẽ không làm được gì cả, hãy kiếm thật nhiều tiền khi còn có thể để sau này có thể giúp bố mẹ được phần nào. Tuy bây giờ con tạo chưa được nhiều tiền nhưng nhất định sai này con sẽ kiếm tiền để bố mẹ được hưởng thụ.
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back