Ngay trong ngày được gặp bố mẹ mình, cô nhõng nhẽo than phiền chợt nhắc "bố mẹ gặp qua Dương Yến chưa", bố nói "nó chào qua chúng ta, có việc về thành phố, vài ngày nữa trở lại", "có việc gì gấp không bố", "ta cũng không biết", mẹ dí ngón tay trên trán "con bé này bản thân lo chưa xong, bố mẹ biết đường nào mà lần". Chỉ biết cười>o<.
Trên chuyến xe định mệnh, Dương Yến tìm đến Đường Gia gặp ông lão, mọi bí mật liên quan tới chiếc bút được giải đáp "mấy nghìn năm nay người có duyên với cây bút không nhiều cháu là người thứ một trăm sở hữu nó, hãy sử dụng cho đến khi không còn duyên nữa".
Thực ra cô phát hiện bí mật này trước đó, muốn tìm người xác nhận lại một lần cho rõ ràng tâm mới yên nhưng sao lòng trống rỗng không vui, qua chuyện từng chứng kiến, tại sao nó sảy ra đúng Mã Thu. Nghĩ qua liệu mình làm như vậy có tốt cho cô ấy không.
Chiếc xe vẫn lăn bánh, cô tựa đầu vào nghế lim dim mắt ngủ.
Tại bệnh viện, lúc này 5 giờ 30 phút chiều, bản tin thời sự đưa tin, "vào lúc 2 giờ 50 phút cùng ngày, xảy ra một vụ tai nạn xe buýt kì lạ, trên tuyến đường thành phố C, hiện trường cho thấy chiếc xe đang nằm ở dưới vực núi 5m, rất may không có người tử vong, mười người bị thương nặng và đặc biệt một người mất tích chưa tìm thấy.
Nguyên nhân đang được cục cảnh sát điều tra và làm rõ, chi tiết chúng tôi luôn cập nhật trên bản tin hằng ngày kính mong mọi người theo dõi".
Nghe được tin Mã Thu quay qua, linh cảm điều chẳng lành "Dương Yến đã trở lại đây chưa bố mẹ" "còn chưa, sao thế con".
Tay cầm điện thoại run bần bật gọi điện, nhịp tim tăng nhanh "nghe máy đi", tút.. tút.. tút, gọi không bắt máy, nhắn tin không hồi âm cứ kiểu này chắc chắn xảy ra chuyện. "A lô cô chú An Nhiên ạ cháu Mã Thu đây Dương Yến đang ở nhà hay..", "..."
Nghe xong mặt cô biến sắc, "mẹ ơi Dương.. Dương Yến mất tích rồi, con muốn về đó ngay bây giờ". Tim gan ai cũng nóng như lửa đốt hẳn ai nấy đều rất lo lắng cầu mong cô bé đừng có mệnh hệ nào.
"Cậu đừng dọa tớ nữa bất luận ra sao nhất định phải bình an trở về" khóc ròng rã mấy ngày liền mà vẫn chưa có tung tích, cô tự nhốt mình trong phòng không ăn uống.
Mặt khác ở nơi nào đó vận mệnh đang xoay chuyển.
Người ta nghi ngờ cô gái này trượt chân ngã xuống vực sâu điều lực lượng tìm kiếm, nhưng chỉ là con số không.
Mã Thu vẫn tin cô đang còn sống nên đã năn nỉ cục cảnh sát cho tìm liên tục trong nữa tháng nếu không có kết quả mới chịu từ bỏ.
Trong một đêm mơ tại rừng đào, phía trước mặt là phủ Dương Gia, Mã Thu được người làm dẫn lối gặp một người. Cô hét lên "Dương Yến đúng là cậu rồi" ôm chầm nhau, "nhưng sao cậu ăn mặc kỳ lạ thế, hơn nữa đây là đâu", "cậu bình tĩnh nghe tớ nói", "ừm", "nơi này là một thế giới khác nói theo cách khác tớ đã
xuyên không, khoãng vài ngày nữa sắp sếp mọi việc ở đây tớ sẽ quay lại" "òa kì diệu thật" cô hớn hở vui mừng sau giấc đó.
Một ngày đẹp trời, qua ô cửa cô chứng kiến cảnh, một cô gái xinh đẹp ôm Thụy Phong trong vui mừng cả hai vui vẻ vào nhà cậu ta.
Nỗi thất vọng tràn trề, tình cảm ngần ấy năm chỉ toàn nhận tổn thương, "chắc hẳn trong mắt cậu trong tim cậu tôi không có một vị trí nào cả".
Đau lòng đến thế ấy mà cô không hề ý muốn từ bỏ, lao ngay xuống nhà rình rập trước cửa nhà người ta.
"Cô bé cháu muốn tìm ai", gặp mặt bác gái hơi ấp úng, "dạ.. cháu", "Mã Thu đó à đến tìm Thụy Phong phải không", "á, vâng", bác gái nhớ cô còn mời vào nhà, lần này biết nói gì đây, cô mặt dày không biết ngại đối mặt với cậu ta, khiến cô bé kia cũng ngạc nhiên, sắc mặt cậu ta vẫn lạnh nhạt, "chắc không hoan nghênh mình rồi", tự nhiên nhớ ra chuyện "hôm đó còn cười với mình, nắm tay ôm ấp giờ làm ra vẻ không nhớ gì, tên đáng ghét này còn dẫn bạn gái về nhà" cô thầm khóc lóc trách móc.
"Mã Thu à ở lại ăn cơm với gia đình bác đi".
Ôi người mẹ của năm, "cả Lục Bình nữa".
Cùng bác gái nấu ăn trong bếp nhưng mắt lại dán ra phía kia, xem họ có làm hành động bất thường không.
"Bác gái sao bác lại cười", ai tâm lý nhìn ra mà chẳng không cười, dấu hiệu rõ ràng ràng trước mắt còn chối. "Thôi mất thể diện hét lần này vậy, cô thì thầm" Bạn gái của Thụy Phong xinh đẹp bác nhỉ "," bạn gái gì chứ chúng nó là chị em mà ". Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác," nhưng lúc nãy sao bác lại mời ở lại ăn cơm "," à tụi nó là chị em cùng cha khác mẹ, hai người ở riêng lâu lâu con bé mới đến một lần "." Thì ra là như vậy ".
Yên tâm rồi chứ gì, trời ơi không tin nỗi lại được ngồi ăn cơm cùng Thụy phong, còn trong nhà cậu ta nữa chứ, lần này cô vui chưa.
" Ăn nhiều vào "," cảm ơn bác "." em gái thích Thụy Phong nhà chị hả "trời ơi có cần nói toạc ra vậy không.
Tuy bên ngoài không biểu hiện gì nhưng cậu ta cũng đang đợi câu trả lời từ cô.
Lắc đầu không được đành cúi đầu gậc gậc, ôi chịu thừa nhận thích người ta trước mặt đúng là can đảm quá đi, ngại đỏ mặt đi mất.
Bác gái cùng chị gái nhìn cậu ta cười ngầm ý mừng.
Giờ không giám ngẩng đầu ăn cơm luôn, tay run bần bật.
Trời ơi nam thần gắp thức ăn cho cô kìa, mãn nguyện chưa.
Khe khẽ liếc qua khuôn mặt đó tủm tỉm cười" cảm ơn ".
Cô nương quá ngốc ngếch mà.
Quả nhiên một ngày tươi đẹp tuy không nghe cậu ta nói chuyện, nhưng chỉ cần ngắm cậu ta là đủ rồi về nhà lại vẽ, hôm trước vẽ cảnh nắm tay hôm nay vẽ cảnh ngồi ăn cơm chung.
Có ai được may mắn như cô không!
Đêm lại mơ gặp Dương Yến" lúc nào cậu mới về "," vài ngày nữa ". Hai người nói chuyện luôn có một thành phần lúc nào cũng kể về nam nhân mà mình thích.
" Bó tay với cậu rồi Mã Thu ".
Đúng lời hứa khoãng ba ngày sau hai người gặp nhau trên ngọn đồi thành phố G. Lúc đi trên đường cảm giác một hình bóng theo sau khiến Mã Thu sợ hãi nhưng mùi vị quen thuộc lạ kỳ.
Dấu mình trong bụi cây," Để xem lần này ta có nhìn rõ mặt ngươi không ".
Nấp hồi lâu cũng chẳng thấy con mồi xuất hiện, bực mình chẳng nấp nữa có người đang chờ nên đành ló mặt chui ra bụi cây.
" Nàng tưởng ta ngốc để cho nàng lừa sao ".
" Giật hết cả mình, sao ngươi bám ta hoài vậy ".
Biết ngay sẽ bị lừa mà" nàng muốn đi đâu ta đưa nàng đi "," Không cần".
Lại nữa dù cho nàng nói không hắn vẫn làm theo ý mình bế cô lên bay trên không hướng đến ngọn đồi.