#4. Những ngày em nhớ anh da diết
Em kể anh nghe những ngôi nhà cao cửa
Nơi giật mình, ngửa lên
Đau mỏi cổ
Em nghe người ta gọi
Sài Gòn
Nơi em và anh lao đầu vào guồng quay công việc
Em không nói
Anh cũng chỉ lặng im.
Chúng ta cứ lặng lẽ bước đi
Đứa này biết đứa kia nhớ thương nhiều lắm
Nhưng rồi cũng ngậm ngùi
Bận lắm rồi thôi đợi đến tuần sau.
Đi với anh em mắt ướt tèm lem
Nỗi nhớ thương như cuộn lên trào sóng
Đi với anh em thấy đời xanh lắm
Nắm tay anh em thấy cả bầu trời.