Hoa Nở Khắp Góc Sân
Hoa Nở Khắp Góc Sân (花又開滿籬院) qua giọng hát trong trẻo, đằm thắm của Đàm Tùng Vận như một khúc ca tĩnh lặng giữa những sóng gió của Lan Hương Như Cố. Không mang giai điệu dồn dập, bài hát chạm vào lòng người bằng nét mộc mạc: Hình ảnh khói bếp, ngọn đèn dầu và mái hiên đầy tuyết. Dưới từng nốt nhạc nhẹ nhàng là một sức sống kiên cường, tựa như nhân vật Hứa Lan Hương lặng lẽ bứt phá khỏi số phận. Đây không chỉ là một bản OST, mà còn là góc nhỏ bình yên, vỗ về những trái tim từng trải qua biến cố tìm về bến đỗ an yên.
Bộ phim Lan Hương Như Cố do Hoàng Dĩnh Tương và Trần Đan làm đạo diễn, Đàm Tùng Vận cùng Lưu Học Nghĩa đóng chính. Từ khói lửa nhân gian của bách tính vùng Giang Nam đến những biến động phong vân của chốn hào môn sâu rộng trước thời thế, bộ phim mở ra bức tranh về những người nam nữ thời cổ đại biết đứng lên chống lại số phận, theo đuổi cuộc sống bình đẳng và tình yêu tự do.
Cháu gái trưởng của Đại học sĩ là Thẩm Gia Lan vốn có hôn ước với Lâm Cẩm Kỳ - cháu trưởng của gia tộc họ Lâm (Lượng bộ thượng thư). Tuy nhiên, triều đình bất ngờ biến động, Thẩm Đại học sĩ bị khép vào tội mưu phản, Thẩm gia chịu thảm cảnh diệt môn. Để tự bảo vệ mình, Lâm gia đã hủy hôn với Thẩm gia và kết thân với Triệu gia - thế lực mới nổi trước ngai vàng. Vợ chồng Hứa Vạn Toàn (vốn là gia nô Lâm gia từng được mẹ của Gia Lan là Thôi thị giúp đỡ) đã dùng người con gái vừa bệnh mất của mình là Hứa Lan Hương để tráo đổi, cứu sống Gia Lan. Từ đó, Gia Lan mang thân phận Hứa Lan Hương, trở thành nha hoàn cấp ba trong Lâm phủ.
Dù rơi vào cảnh túng quẫn nguy nan, Lan Hương chưa từng cúi đầu trước số phận. Cô luôn nỗ lực vì hạnh phúc của bản thân và gia đình, kiên cường chống lại mọi bất công và áp bức. Cuối cùng, bằng sự thiện lương cùng trí tuệ của mình, Lan Hương đã bứt phá khỏi sự trói buộc của cấp bậc xã hội. Cô không chỉ chiếm trọn trái tim Lâm Cẩm Kỳ mà còn giành được sự thán phục, kính trọng của toàn bộ Lâm gia, trở thành người nắm quyền gia tộc, tự tay làm chủ vận mệnh và giải oan cho Thẩm gia.
風 吹過遠山
Fēng chuīguò yuǎn shān
Gió thổi qua núi xa
月 吻着炊煙
Yuè wěnzhe chuīyān
Trăng hôn lên khói bếp
誰家 油燈一盞
Shéi jiā yóudēng yī zhǎn
Nhà ai ngọn đèn dầu thắp sáng
照三處心安
Zhào sān chù xīn'ān
Soi rọi sự bình yên cho ba chốn lòng người
歲月 是掌心繭
Sùiyuè shì zhǎngxīn jiǎn
Năm tháng là vết chai trong lòng bàn tay
是 眉頭波瀾
Shì méitóu bōlán
Là gợn sóng lăn tăn nơi chân mày
飛鳥 銜木枝走遠
Fēiniǎo xían mù zhī zǒu yuǎn
Chim bay tha cành cây đi xa
地上兩雙盼
Dìshàng liǎng shuāng pàn
Trên mặt đất hai đôi mắt dõi theo ngóng chờ
花又 開滿籬院
Huā yòu kāi mǎn lí yùan
Hoa lại nở đầy hàng rào quanh sân
雪又 落白屋檐
Xuě yòu luò bái wūyán
Tuyết lại rơi phủ trắng mái hiên nhà
四季枯榮年復年
Sìjì kū róng nían fù nían
Bốn mùa héo tươi năm này qua năm khác
誰腳步深了又淺
Shéi jiǎobù shēnle yòu qiǎn
Bước chân ai khi hằn sâu lúc lại mờ nhạt
你是 河流向岸
Nǐ shì hélíu xìang àn
Chàng là dòng sông chảy về phía bờ
你是 雲穿過山
Nǐ shì yún chuānguò shān
Chàng là đám mây bay qua ngọn núi
歸程總帶着悲歡
Guīchéng zǒng dàizhe bēihuān
Chặng đường trở về luôn đong đầy buồn vui
人聚了又散
Rén jùle yòu sàn
Con người hợp rồi lại tan
遺憾 是展信安
Yíhàn shì zhǎn xìn ān
Tiếc nuối là khi mở thư thấy lời hỏi thăm bình an
卻 背影蹣跚
Què bèiyǐng pánshān
Nhưng bóng lưng lại bước đi xiêu vẹo
故鄉 葉落青瓦片
Gùxiāng yè luò qīng wǎpìan
Cố hương, lá rơi trên mái ngói xanh
剩 小屋一間
Shèng xiǎowū yī jiān
Chỉ còn lại một căn nhà nhỏ
花又 開滿籬院
Huā yòu kāi mǎn lí yùan
Hoa lại nở đầy hàng rào quanh sân
雪又 掛滿屋檐
Xuě yòu gùa mǎn wūyán
Tuyết lại đọng đầy trên mái hiên
四季枯榮年復年
Sìjì kū róng nían fù nían
Bốn mùa héo tươi năm này qua năm khác
誰腳步深了又淺
Shéi jiǎobù shēnle yòu qiǎn
Bước chân ai khi hằn sâu lúc lại mờ nhạt
河這邊也是岸
Hé zhè biān yěshì àn
Phía bên này sông cũng là bờ
山這頭深深念
Shān zhè tóu shēn shēn nìan
Đầu núi bên này gửi gắm nỗi nhớ thương sâu sắc
掃去四月門前草
Sǎo qù sì yuè mén qían cǎo
Quét sạch cỏ dại trước cửa tháng Tư
說聲夢裡見
Shuō shēng mèng lǐ jìan
Khẽ nhắn một câu: "Hẹn gặp lại trong mơ"
晚風 吹過遠山
Wǎnfēng chuīguò yuǎn shān
Gió chiều thổi qua núi xa
月 吻着炊煙
Yuè wěnzhe chuīyān
Trăng hôn lên khói bếp
誰家 點油燈一盞
Shéi jiā diǎn yóudēng yī zhǎn
Nhà ai thắp một ngọn đèn dầu
照三處心安
Zhào sān chù xīn'ān
Soi rọi sự bình yên cho ba chốn lòng người
Hoa Nở Khắp Góc Sân (花又開滿籬院) qua giọng hát trong trẻo, đằm thắm của Đàm Tùng Vận như một khúc ca tĩnh lặng giữa những sóng gió của Lan Hương Như Cố. Không mang giai điệu dồn dập, bài hát chạm vào lòng người bằng nét mộc mạc: Hình ảnh khói bếp, ngọn đèn dầu và mái hiên đầy tuyết. Dưới từng nốt nhạc nhẹ nhàng là một sức sống kiên cường, tựa như nhân vật Hứa Lan Hương lặng lẽ bứt phá khỏi số phận. Đây không chỉ là một bản OST, mà còn là góc nhỏ bình yên, vỗ về những trái tim từng trải qua biến cố tìm về bến đỗ an yên.
Bộ phim Lan Hương Như Cố do Hoàng Dĩnh Tương và Trần Đan làm đạo diễn, Đàm Tùng Vận cùng Lưu Học Nghĩa đóng chính. Từ khói lửa nhân gian của bách tính vùng Giang Nam đến những biến động phong vân của chốn hào môn sâu rộng trước thời thế, bộ phim mở ra bức tranh về những người nam nữ thời cổ đại biết đứng lên chống lại số phận, theo đuổi cuộc sống bình đẳng và tình yêu tự do.
Cháu gái trưởng của Đại học sĩ là Thẩm Gia Lan vốn có hôn ước với Lâm Cẩm Kỳ - cháu trưởng của gia tộc họ Lâm (Lượng bộ thượng thư). Tuy nhiên, triều đình bất ngờ biến động, Thẩm Đại học sĩ bị khép vào tội mưu phản, Thẩm gia chịu thảm cảnh diệt môn. Để tự bảo vệ mình, Lâm gia đã hủy hôn với Thẩm gia và kết thân với Triệu gia - thế lực mới nổi trước ngai vàng. Vợ chồng Hứa Vạn Toàn (vốn là gia nô Lâm gia từng được mẹ của Gia Lan là Thôi thị giúp đỡ) đã dùng người con gái vừa bệnh mất của mình là Hứa Lan Hương để tráo đổi, cứu sống Gia Lan. Từ đó, Gia Lan mang thân phận Hứa Lan Hương, trở thành nha hoàn cấp ba trong Lâm phủ.
Dù rơi vào cảnh túng quẫn nguy nan, Lan Hương chưa từng cúi đầu trước số phận. Cô luôn nỗ lực vì hạnh phúc của bản thân và gia đình, kiên cường chống lại mọi bất công và áp bức. Cuối cùng, bằng sự thiện lương cùng trí tuệ của mình, Lan Hương đã bứt phá khỏi sự trói buộc của cấp bậc xã hội. Cô không chỉ chiếm trọn trái tim Lâm Cẩm Kỳ mà còn giành được sự thán phục, kính trọng của toàn bộ Lâm gia, trở thành người nắm quyền gia tộc, tự tay làm chủ vận mệnh và giải oan cho Thẩm gia.
Trailer phim
風 吹過遠山
Fēng chuīguò yuǎn shān
Gió thổi qua núi xa
月 吻着炊煙
Yuè wěnzhe chuīyān
Trăng hôn lên khói bếp
誰家 油燈一盞
Shéi jiā yóudēng yī zhǎn
Nhà ai ngọn đèn dầu thắp sáng
照三處心安
Zhào sān chù xīn'ān
Soi rọi sự bình yên cho ba chốn lòng người
歲月 是掌心繭
Sùiyuè shì zhǎngxīn jiǎn
Năm tháng là vết chai trong lòng bàn tay
是 眉頭波瀾
Shì méitóu bōlán
Là gợn sóng lăn tăn nơi chân mày
飛鳥 銜木枝走遠
Fēiniǎo xían mù zhī zǒu yuǎn
Chim bay tha cành cây đi xa
地上兩雙盼
Dìshàng liǎng shuāng pàn
Trên mặt đất hai đôi mắt dõi theo ngóng chờ
花又 開滿籬院
Huā yòu kāi mǎn lí yùan
Hoa lại nở đầy hàng rào quanh sân
雪又 落白屋檐
Xuě yòu luò bái wūyán
Tuyết lại rơi phủ trắng mái hiên nhà
四季枯榮年復年
Sìjì kū róng nían fù nían
Bốn mùa héo tươi năm này qua năm khác
誰腳步深了又淺
Shéi jiǎobù shēnle yòu qiǎn
Bước chân ai khi hằn sâu lúc lại mờ nhạt
你是 河流向岸
Nǐ shì hélíu xìang àn
Chàng là dòng sông chảy về phía bờ
你是 雲穿過山
Nǐ shì yún chuānguò shān
Chàng là đám mây bay qua ngọn núi
歸程總帶着悲歡
Guīchéng zǒng dàizhe bēihuān
Chặng đường trở về luôn đong đầy buồn vui
人聚了又散
Rén jùle yòu sàn
Con người hợp rồi lại tan
遺憾 是展信安
Yíhàn shì zhǎn xìn ān
Tiếc nuối là khi mở thư thấy lời hỏi thăm bình an
卻 背影蹣跚
Què bèiyǐng pánshān
Nhưng bóng lưng lại bước đi xiêu vẹo
故鄉 葉落青瓦片
Gùxiāng yè luò qīng wǎpìan
Cố hương, lá rơi trên mái ngói xanh
剩 小屋一間
Shèng xiǎowū yī jiān
Chỉ còn lại một căn nhà nhỏ
花又 開滿籬院
Huā yòu kāi mǎn lí yùan
Hoa lại nở đầy hàng rào quanh sân
雪又 掛滿屋檐
Xuě yòu gùa mǎn wūyán
Tuyết lại đọng đầy trên mái hiên
四季枯榮年復年
Sìjì kū róng nían fù nían
Bốn mùa héo tươi năm này qua năm khác
誰腳步深了又淺
Shéi jiǎobù shēnle yòu qiǎn
Bước chân ai khi hằn sâu lúc lại mờ nhạt
河這邊也是岸
Hé zhè biān yěshì àn
Phía bên này sông cũng là bờ
山這頭深深念
Shān zhè tóu shēn shēn nìan
Đầu núi bên này gửi gắm nỗi nhớ thương sâu sắc
掃去四月門前草
Sǎo qù sì yuè mén qían cǎo
Quét sạch cỏ dại trước cửa tháng Tư
說聲夢裡見
Shuō shēng mèng lǐ jìan
Khẽ nhắn một câu: "Hẹn gặp lại trong mơ"
晚風 吹過遠山
Wǎnfēng chuīguò yuǎn shān
Gió chiều thổi qua núi xa
月 吻着炊煙
Yuè wěnzhe chuīyān
Trăng hôn lên khói bếp
誰家 點油燈一盞
Shéi jiā diǎn yóudēng yī zhǎn
Nhà ai thắp một ngọn đèn dầu
照三處心安
Zhào sān chù xīn'ān
Soi rọi sự bình yên cho ba chốn lòng người