50 0
Bài thơ: Đất mật

Tác giả: Hoàng Trần Cương


Thể thơ: Thơ tự do

Thời kỳ: Hiện đại

Tháng mười trời chóng tối

Bờ ao tím rần túm lá lộc mưng

Lá lộc mưng trảy non chát ngòm cổ họng

Tôi bứt về nhà giúp mẹ thay cơm

Giúp đêm bớt dài

Giúp mai chậm đến

Giúp các em tôi khuây nỗi khát thèm

Giúp cành lộc mưng kịp lên da non

Và giúp tôi dụm dành niềm hy vọng

* * *

Chiều chiều mẹ ra sông mót cá

Tôi tha thẩn khắp vườn bòn mấy quả mận xanh

Thủ thỉ với con diều tre trận mưa đá đêm qua làm sã cánh

Thủ thỉ với bóng cò trong ca dao mới dạt vào tránh bão

Thủ thỉ với chiếc sào phơi bện rễ cây rừng

Thủ thỉ với cây mít còm nhựa ứa rưng rưng

Đâu biết có bà vẫn lần theo canh chừng gai góc

Lụi hụi dáng lưng còng lóng ngóng vịn cơn mưa

* * *

Tuổi ngoài tám mươi bà ngồi bện dây thừng

Bện cả màn sương vào mái tóc

Cái khăn nâu bà vấn trên đầu

Quấn chặt những đêm dài không ngủ

Chỉ còn câu hát ru

Tối tối mượt mà bay vào giấc mơ của cháu

Những lời ru nồng đượm sắc màu

Mùa thu ngấn xanh

Mùa đông phả ấm

Những lời ru ngọt như đường ngậm

Lọc từ năm tháng cay chua

Biết lấy chi cho lũ cháu nô đùa

Bà xâu mấy đồng xu rỉ xanh rỉ vàng chuột tha vào trong ngạch

Quàng lên buồng chuối sau nhà

Quàng lên buổi chiều buồn thời gian không đấu giá

Hy vọng nhòa vào chùm sao tua rua

* * *

Hy vọng đổi mùa

Cuối vườn tiếng lá chuối khô xô nhau như xáo ốc

Hoa bèo khô rốc còn sởn da gà run cả bờ ao

Tuổi thơ tôi đi qua

Trong nắng mưa lấn bấn

Trong bóng bà đã lấm bóng hoàng hôn

Những khi bà ốm

Giàn trầu không đầu hồi bỗng dưng trụi lá

Mùi hương bay váng vất cả chiều

Gió mang lá trầu vàng đặt vào manh chiếu

Ngoài sân

Một mình cây cau dầm trong sương muối

Âm thầm cúi đầu

Giấu bóng vào hiên

Đợi chừng nửa đêm khi bà tỉnh giấc

Mây buông mảnh trăng liềm

Ánh trăng nâng bóng cau non đặt mớm vào mép võng

Bỏm bẻm miếng trầu

Rón rén thức mùi hương

* * *

Trầm tích của mạch nguồn luồng lạch

Bây giờ phẳng lặng đất nâu
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back