Vẫn như mọi ngày, Normal - một thám tử tư địa phương vẫn ngồi bên chiếc bàn tròn nhỏ vừa nhâm nhi tách cà phê espresso vừa đọc từng trang truyện
trinh thám, đăm chiêu, mơ màng, tưởng tượng từng cảnh hiện ra ngay trước mắt mình. Tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt đi bầu không khí tĩnh lặng. Một số điện thoại lạ lẫm gọi đến, nhưng với cái nghề thám tử tư của mình, anh không thể không nghe:
- A lô! Ai đó
Ở đâu dây bên kia, một giọng của một nam trung niên nhẹ nhàng nhưng lại có một chút gấp gáp:
- Đây là thám tử Normal đúng không? Cậu có ở văn phòng chứ? Tôi là trợ lý của ngài Clever. Chúng tôi có chuyện muốn nói.
- "Tôi đang ở văn phòng. Anh và ngài ấy có thể qua", Normal đáp không chút do dự
Thế nhưng gã trợ lý của ngài Clever lại không muốn đến và ngay cả ngài Clever cũng vậy. Vốn dĩ họ là một gia tộc giàu nhất vùng, nghe theo người đối diện là điều không thể xảy ra. Normal hiểu là vậy nhưng gã trợ lý kia lại khăng khăng muốn Normal tới căn biệt thự riêng của nhà Clever để bàn chuyện sắp tới. Hắn sẽ cùng tài xế qua và đưa Normal tới. Dù chẳng hứng thú gì khi phải làm việc với những người như thế, tuy là thám tử tư nhưng Normal lại luôn ưu tiên giúp đỡ những người yếu thế, thậm chí có thể làm không công, vậy mà lần này anh lại chấp nhận. Normal muốn tìm cho mình một thử thách mới, biết đâu lần này anh lại có được một vụ đáng tầm đáng sức.
Chiếc xe sang trọng đỗ trước cửa, tiếng động cơ báo hiệu giờ G đã tới. Normal chầm chậm bước lên không khỏi ngỡ ngàng với câu chuyện mình sắp phải nghe và sắp phải nói. Dường như bản chất tò mò đã ngấm vào máu của người làm nghề thám tử, Normal ngay lập tức hỏi gã trợ lý kia rằng có chuyện gì mà hệ trọng tới vậy. Nhưng gã trợ lý kia chẳng tiết lộ đến một lời, kín như bưng chỉ mở ra một câu: "Chút nữa anh sẽ biết".
Suốt một quãng đường đi, Normal không ngừng thắc mắc trong đầu về chuyện gì mình sẽ biết, chẳng nhẽ điều tra một người nguy hiểm sao? Văn phòng thám tử cũng đâu có gì mà sợ người khác biết? Anh vội vàng mở chiếc điện thoại, lướt web xem tin tức trên các trang báo địa phương xem có thông tin gì về nhà Clever không. Normal thở dài, vẫn là mấy dòng tin ca ngợi sự kếch xù của gia tộc này kèm với những bức ảnh về những thành viên trong đó. "Chẳng có gì mới!", Normal đờ mắt, ngán ngẩm xem những thứ sáo rỗng, chán chường trước mắt mình. Anh bắt đầu suy luận: "Nếu như hôm nay vẫn như vậy thì chắc chắn ông ta cần mình đến để điều tra một ai đó. Nếu vậy thì đó là ai?" Normal mông lung đầu óc, chẳng thể giải trước được cái câu hỏi bí ẩn kia. Anh đành nhắm mắt chờ đến khi bước vào căn biệt thự đồ sộ kia vậy.
Điều mà Normal luôn mong đợi đã tới, chiếc xe sang trọng đi qua cảnh cổng sắt tiến vào trong sân nhà Clever, đã đến lúc Normal sẽ được biết mình sẽ phải làm việc gì. Tiến vào bên trong căn biệt thự, Normal không khỏi tròn mắt với cái không gian bên trong, cái không gian anh chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến mà không phải trên tranh ảnh hay trên màn hình vô tuyến. Một cái không gian mang đậm chất cổ điện, y hệt như một tòa lâu đài thời Hy Lạp cổ đại với những chiếc cột trắng tinh, những bức tranh khảm mô tả những vị thần nằm sừng sững trên tường. Normal chợt nhớ đến những câu chuyện thần thoại mình từng đọc, tự đưa mình vào một cơn mê. Tiếng gã trợ lý bỗng đưa Normal về thực tại, đối diện với anh chính là cái người anh vừa nhìn mỏi mắt trên màn hình điện thoại - Ngài Clever. Ông Clever tựa như bao hình mẫu về một doanh nhân thành đạt lớn tuổi, luôn khoác trên mình một bộ vest lịch lãm, là lượt bảnh bao, luôn nhìn người đối diện với ánh mắt thừa sự tự tin. Ông Clever đưa tay, giọng không hết sự đanh thép:
- Chào cậu. Tôi cũng không cần phải giới thiệu nữa. Chúng ta ngồi xuống đây nói chuyện
Gã trợ lý hơi cúi đầu ngoan ngoãn hai tay khép lại, đứng bên cạnh ông chủ chờ một lệnh nào đó, người quản gia thì vội vàng lui đi pha trà tiếp khách. Xung quanh Normal luôn tràn đầy một sự tĩnh lặng. "Nhà giàu có khác!", Normal thầm nghĩ trong đầu khi trải nghiệm một loạt những gì trong phần đầu của buổi sáng hôm nay. Ông Clever hắng giọng từ từ nói:
- Tôi phải nói với anh Cast - trợ lý của tôi đây đưa anh tới đây sở dĩ là vì có một chuyện rất quan trọng muốn anh làm. Tôi không muốn đến văn phòng, đây là một chuyện tôi muốn nói riêng tư.
Normal choáng ngợp không thể đáp lại một lời nào, anh lặng im nghe ông Clever tiếp tục, thủng thẳng trình bày câu chuyện "riêng tư" :
- Con trai và con dâu tôi đã hai ngày hôm nay không thấy tin tức gì. Tôi có thấy tờ giấy ghi trên bàn trong thư phòng như mọi khi mỗi khi chúng nó đi đâu đấy. Chúng nó luôn viết báo cho tôi. Chuyện này là thông lệ trong cái nhà này rồi. Tôi có gắn định vị trên xe của nó để theo dõi cho yên tâm nhưng định vị đã bị ngắt từ đêm hôm trước.
Normal cũng đã từng làm một vài vụ tìm kiếm như thế này nhưng hầu như là những người đó muốn tự do hoàn toàn nên tìm cách ngắt định vị và vui chơi cho thỏa thích hoặc đi một nơi đâu xa ở nơi định vị ban đầu vài cây số. Nghi ngờ rằng có khi là điều đó, Normal từ tốn nói với ông Clever rằng đừng quá lo, có thể hai người kia đang muốn như vậy. Nhưng ông Clever một mực từ chối, khẳng định rằng có điều gì đó bất thường xảy ra, mọi khi hai người con đó vẫn đi chơi như vậy nhưng không bao giờ ngắt định vị và đặc biệt là người con trai phóng túng, chiều chuộng người tình trăm năm luôn luôn sử dụng thẻ tín dụng mỗi ngày. Thế vậy mà đã hai ngày rồi, ông chưa thấy tin nhắn báo của ngân hàng khi thẻ được sử dụng. Normal bất giác như một phản xạ tự nhiên:
- Ông không báo cảnh sát sao?
Ông Clever cau mày, ông không thể báo cảnh sát vì con trai ông nổi tiếng là một người hay gây rắc rối, ngay cả sau khi lập gia đình, chuyện đó vẫn không hề chấm dứt. Ông ngại nếu báo cảnh sát, với tiếng tăm của gia đình này thì cánh báo giới đến thì chuyện được loan ra, người xem bàn ra tán vào, ảnh hưởng không tốt. Ông sợ rằng hai người đó không may va chạm với ai đó trong khi đi chơi xa nhà hay có khi dính dáng vào những nhóm người đáng sợ rồi gặp chuyện không hay. Ngay kể cả mỗi khi gặp rắc rối, cậu ta thường gọi điện cầu cứu ông và gã trợ lý Cast sẽ là người dọn dẹp, xử lý, nhưng đến nay không thấy tăm hơi gì, ông lo lắng không biết chuyện gì đang xảy ra. Cho dù thế nào ông cũng muốn Normal tìm ra vợ chồng con trai ông.