Sau khi giật mình với cái suy nghĩ chỉ có trong những cuốn
truyện mà Mai Linh thường hay đọc, thì cô bắt đầu sắp xếp lại tất cả những gì mà mình đã trải qua cùng với hoàn cảnh cuối cùng và đoạn thoại của nàng tiên kia trước đó. Đầu tiên là mình đang đi trên cầu nghĩ về những truyện đã xảy ra, sau đó mình nhảy xuống cầu, mình thấy hình ảnh của Nam đang không ngừng gọi mình. Sau đó mình mất ý thức và gặp một nàng tiên, khi tỉnh lại đã ở trong hình hài của một em bé..
Mãi nghĩ mà Mai Linh không để ý rằng là mình đã được ôm đi và rơi vào cái ôm của mẹ. Mai linh giật mình và run sợ khi nghe thấy tiếng của người mà cô hận nhất..
"Nghĩa! Anh xem này con gái chúng ta thật đáng yêu!" Mẹ Mai Linh đầy dịu dàng ôm cô, giọng nói suy yếu nhưng ngọt ngào đầy yêu thương.
Một hồi bất ngờ Mai Linh bất chợt theo bản năng sợ hãi, cô òa khóc "Oa.. oa.. oa" mẹ cô không ngừng cất những lời nói an ủi cô thế nhưng càng bà càng an ủi cô càng khóc lớn, một tiếng nói non nớt của một bé trai vang lên làm cô càng khóc to hơn và không chịu ngừng khóc cho dù mẹ cô đã làm mọi biện pháp.
"Mẹ cho con ôm em với!" Quân, người anh trai ruột thịt của cô đang đi tới và muốn chạm vào cô!
Cô vùng vẫy kịch liệt, thế nhưng với sức của một đứa bé cô có thể làm gì hơn ngoài việc nhìn vào người cha đang bối rối, không ngừng lo lắng nhìn cô. Như nhận được lời cầu xin của cô ba cô bước tới, dang hai tay và nói:
"Trinh! Để anh bế cho!" Ông cẩn thận ôm cô vào lòng và coi như cô chính là kho báu của ông vậy.
"Con bé có nín không? Em lo quá!" Bà vừa nói vừa trao bé cho ông Nghĩa, thật lạ là khi cô bé vừa vào lòng cha đã nín khóc và bắt đầu ngủ vì quá mệt.
Mọi người xung quanh và cả y tá đều rất ngạc nhiên khi thấy mẹ bé cho dù có làm gì bé cũng không ngừng khóc thế nhưng bố vừa ôm là bé đã ngừng khóc và ngủ rất ngoan đâu còn bộ dạng quấy khóc lúc trước chứ.
Còn về phần Mai Linh cô cảm thấy thật hạnh phúc khi lại được ba ôm vào lòng, cô cười thật tươi và bắt đầu ngủ để hồi sức. Những ngày sau đó cô lúc nào cũng khóc khi mẹ và anh trai mình đến gần, thế nhưng đối với những người khác Mai Linh không bao giờ quấy khóc, làm mọi người cảm thấy kì lại khi cô bé cách xa mẹ mình như vậy.
Còn về bà Trinh, bà rất đau lòng khi con gái mình lại cách xa mình, hằng đêm bà đến phòng nhi, bà xin các y tá cho mình vào thăm con. Các y tá cũng thông cảm với bà nên cũng không từ chối. Bà bước đến bên một cái nôi được đề tên 'Vũ Hoàng Mai Linh', nhìn con ngủ mà bà đau lòng nghĩ về việc con cách xa mình, để thỏa lòng thương bà không ngừng hôn vào hai má bầu bĩnh mà nước mắt không ngừng rơi trên mặt cô. Sau khi bà và các y tá đi Mai Linh đột nhiên mở mắt.
Một hình ảnh mờ nhạc hiện về trong ký ức bị bao phủ bởi một tầng hận thù là hình ảnh của một bà mẹ hiền lành, dịu dàng không ngừng cổ vũ cô từng bước tập đi, hạnh phúc khi cô cất tiếng mẹ lần đầu tiên. Thì ra mẹ cô là một người dịu dàng như vậy, vậy chuyện gì đã làm bà thay đổi chứ? Những câu hỏi không có câu trả lời cứ vang lên trong tiềm thức của mình, đã làm cô ngủ lúc nào không biết.
Sáng hôm sau, mọi người ngạc nhiên khi thấy cô chủ động nắm tay mẹ mình. Bà Trinh cứng người và sau đó thay thế bằng niềm vui bà vội vàng bế con, bà nâng niu Mai Linh như vàng như bạc, mọi người thì vây lại chúc mừng bà. Thế nhưng điều đó không thể thay đổi việc cô không cho người anh trai một tuổi chạm vào mình. Trong những đoạn hồi ức đó cô thấy có một người không ngừng tranh giành đồ chơi với cô và đã thể hiện sự ích kỷ ngay khi còn nhỏ.
Sau mười ngày ở trong bệnh viện thì cô cũng được về ngôi nhà của mình.
Sau khi về đến nhà, xuất hiện trước mắt cô là một ngôi biệt thự xa hoa, đâu phải ngôi nhà nát của cô trước kia.
Thì ra đây là ngôi nhà trước đây của cô. Nếu không nhầm thì nhà cô là một công ty khá nổi tiếng về thời trang, thế nhưng nó đã phá sản khi cô lên năm.
Những ký ức tại sao nhà Mai Linh phá sản thì đã bị cô chôn sau vào một góc tối của ký ức.
Quay lại với lúc cô về nhà, ngôi biệt thự sang trọng được bao phủ bởi một lớp sơn màu trắng, hai bên là hai hàng hoa ly tím. Khi cô bước vào trong. Ngôi nhà với phong cách cổ điển nhưng không thiếu phần tao nhã lịch sự, khiến người vào có cảm giác thật thoải mái.
"Nhà của chúng ta đẹp không con?" Bà Trinh hỏi Mai Linh đang được ông Nghĩa ôm.
"A.. a.. a.." Ngôn ngữ trẻ em cất lên như thể hiện sự đồng tình.
"Hahaha." Vợ chồng ông Nghĩa cười to, trong tiếng cười không thiếu sự hạnh phúc.
"Thôi! Vào nha đi anh, Quân và Linh cũng mệt rồi." Bà Trinh nhìn hai con đã mệt mỏi nói.
"Ừ." Sau khi ông Nghĩa trả lời thì ông bà vào nhà cho các đi ngủ.
ĐIỀU GÌ ĐÃ KHIẾN CHO BÀ TRINH THAY ĐỔI MỌI NGƯỜI HÃY ĐÓN XEM VÀO CHƯƠNG TỚI NHÉ!