37
0
Khi rảo bước trong mưa, một số người trong chúng ta không sao hiểu được vì sao mắt lại đau, do mưa tạt hay do nước mắt cứ mãi lăn dài.
Người ta chỉ khóc khi đau đớn hoặc khi sung sướng, chỉ khi mọi xúc cảm dồn nén bỗng vỡ tung.
Một ngày nọ trên con đường đẫm mây đen vây kín, lời chia tay hững hờ buông rơi như thể chẳng có ý nghĩa gì ngoài trút bỏ gánh nặng.
Một ngày nọ trên con đường mưa tuôn như thác, gió quật như giông, bão táp không sao khiến người con gái ấy sợ hãi bằng vẻ lạnh băng giá trong đôi mắt đã không còn chút nhìn về hướng cô.
Một ngày nọ trên con đường ấy, một bóng dáng cô đơn khẽ tựa vào bức tường tróc sơn cũ nứt, đầu cúi gằm, nhìn đăm đăm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong vũng nước ứ đọng.
Nhìn ngược lại cô là một đứa con gái mặt mày sưng tấy, môi run bần bật trong làn gió cuồng nộ vây siết. Cô nghĩ mãi, người con gái kia là ai, cô không sao nhớ ra. Cô không chắc là mình đã từng gặp cô gái đang nhìn trực diện vào mình mà than khóc. Cô thắc mắc không biết câu chuyện của cô ấy có giống với mình hay không, rằng tình yêu mà cô vun đắp bằng tất cả những gì tốt đẹp nhất của mình đã trôi đi mãi mãi theo dòng nước buốt giá kia. Rồi bóng hình phản chiếu kia với xuống cổ tay còn lại, vụng về tháo chiếc vòng tay bằng bạc ra, ném mạnh xuống vũng nước.
Đất cát lăn tăn sủi lên nâu đặc che khuất ánh bạc lạnh lẽo tàn nhẫn ấy đi. Để quen với sự trống trải nơi cổ tay ấy sẽ mất một thời gian dài, nhưng cô gái không quan tâm. Trống vắng mà được giải thoát, còn hơn tự giam cầm mình vào mối quan hệ bế tắc như ngục tù.
Và khi người con gái ấy ngước lên, gương mặt cô bỗng sáng bừng lên cho dù đầu tóc bết lại vì mưa, do dù môi thâm đi vì lạnh, do dù mắt đỏ hoe hốc hác đi vì cơn đau cứ cháy âm ỉ trong trái tim vẫn rộn ràng nhịp đập tuổi trẻ.
Hình ảnh phản chiếu ấy không phải là hình ảnh mà mẹ cô muốn nhìn thấy, hay người em trai lúc nào cũng xem cô là chỗ dựa vững chắc. Cô không biết mình phải làm gì tiếp theo, nhưng cô biết chắc rằng nếu không thoát khỏi vũng nước ấy thì vẻ u hoài sẽ luôn ngự trị trên gương mặt tươi tắn mẹ đã tặng cho cô. Chỉ cần nghĩ tới việc mẹ sẽ buồn phiền thế nào khi nhận ra vẻ tiều tụy này đã khiến lòng cô còn đau hơn khi nghe thấy lời nói lãnh đạm kia.
Cô không cần anh ta.
Cô cần cuộc sống này, cần niềm vui bên gia đình ấm áp của mình.
Vén tóc vào một bên tai, cô gái co người bước đi. Cô vẫn đau thắt ngực, vẫn lạnh thấu cõi lòng, vẫn sợ hãi tột độ, tuy nhiên cô sẽ không ngừng bước đi. Cô sẽ phải tiếp tục bước đi cho đến khi nào cô trở về được với gia đình.
Họ cần cô, cô cần họ.
Tạm thời, như vậy thôi đã là đủ.
Cô không cố mỉm cười, làm vậy chỉ khiến nước mắt ứa ra không ngừng. Cô ôm lấy những cái nhói tim ấy bằng đôi bàn tay nhăn riết vì ngâm nước lâu. Cô đối diện với tất cả những điều tồi tệ đang diễn ra bên trong cô. Chưa bao giờ cô thấy mình yếu ớt đến vậy, nhưng đâu đó sâu thẳm trong cô đang có một điều gì đó khác lạ. Cô thấy nụ cười của mẹ, thấy mái đầu tròn nho nhỏ của em trai, và thấy cả bàn tay ấm nóng khác đang chờ đợi để nắm lấy tay cô đưa cô đi tiếp bước đường tìm đến hạnh phúc đầy chông gai.
Sẽ có lúc cô có được điều mình xứng đáng sở hữu. Ngay lúc này đây, cô phải tự mình đối đầu cơn bão lòng đang cào xé tâm hồn cô, chỉ có như vậy, cô mới bước tiếp được.
Dù thế nào cũng phải bước đi, dù thế nào cô cũng phải bỏ cơn mưa này lại đằng sau.
Người ta chỉ khóc khi đau đớn hoặc khi sung sướng, chỉ khi mọi xúc cảm dồn nén bỗng vỡ tung.
Một ngày nọ trên con đường đẫm mây đen vây kín, lời chia tay hững hờ buông rơi như thể chẳng có ý nghĩa gì ngoài trút bỏ gánh nặng.
Một ngày nọ trên con đường mưa tuôn như thác, gió quật như giông, bão táp không sao khiến người con gái ấy sợ hãi bằng vẻ lạnh băng giá trong đôi mắt đã không còn chút nhìn về hướng cô.
Một ngày nọ trên con đường ấy, một bóng dáng cô đơn khẽ tựa vào bức tường tróc sơn cũ nứt, đầu cúi gằm, nhìn đăm đăm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong vũng nước ứ đọng.
Nhìn ngược lại cô là một đứa con gái mặt mày sưng tấy, môi run bần bật trong làn gió cuồng nộ vây siết. Cô nghĩ mãi, người con gái kia là ai, cô không sao nhớ ra. Cô không chắc là mình đã từng gặp cô gái đang nhìn trực diện vào mình mà than khóc. Cô thắc mắc không biết câu chuyện của cô ấy có giống với mình hay không, rằng tình yêu mà cô vun đắp bằng tất cả những gì tốt đẹp nhất của mình đã trôi đi mãi mãi theo dòng nước buốt giá kia. Rồi bóng hình phản chiếu kia với xuống cổ tay còn lại, vụng về tháo chiếc vòng tay bằng bạc ra, ném mạnh xuống vũng nước.
Đất cát lăn tăn sủi lên nâu đặc che khuất ánh bạc lạnh lẽo tàn nhẫn ấy đi. Để quen với sự trống trải nơi cổ tay ấy sẽ mất một thời gian dài, nhưng cô gái không quan tâm. Trống vắng mà được giải thoát, còn hơn tự giam cầm mình vào mối quan hệ bế tắc như ngục tù.
Và khi người con gái ấy ngước lên, gương mặt cô bỗng sáng bừng lên cho dù đầu tóc bết lại vì mưa, do dù môi thâm đi vì lạnh, do dù mắt đỏ hoe hốc hác đi vì cơn đau cứ cháy âm ỉ trong trái tim vẫn rộn ràng nhịp đập tuổi trẻ.
Hình ảnh phản chiếu ấy không phải là hình ảnh mà mẹ cô muốn nhìn thấy, hay người em trai lúc nào cũng xem cô là chỗ dựa vững chắc. Cô không biết mình phải làm gì tiếp theo, nhưng cô biết chắc rằng nếu không thoát khỏi vũng nước ấy thì vẻ u hoài sẽ luôn ngự trị trên gương mặt tươi tắn mẹ đã tặng cho cô. Chỉ cần nghĩ tới việc mẹ sẽ buồn phiền thế nào khi nhận ra vẻ tiều tụy này đã khiến lòng cô còn đau hơn khi nghe thấy lời nói lãnh đạm kia.
Cô không cần anh ta.
Cô cần cuộc sống này, cần niềm vui bên gia đình ấm áp của mình.
Vén tóc vào một bên tai, cô gái co người bước đi. Cô vẫn đau thắt ngực, vẫn lạnh thấu cõi lòng, vẫn sợ hãi tột độ, tuy nhiên cô sẽ không ngừng bước đi. Cô sẽ phải tiếp tục bước đi cho đến khi nào cô trở về được với gia đình.
Họ cần cô, cô cần họ.
Tạm thời, như vậy thôi đã là đủ.
Cô không cố mỉm cười, làm vậy chỉ khiến nước mắt ứa ra không ngừng. Cô ôm lấy những cái nhói tim ấy bằng đôi bàn tay nhăn riết vì ngâm nước lâu. Cô đối diện với tất cả những điều tồi tệ đang diễn ra bên trong cô. Chưa bao giờ cô thấy mình yếu ớt đến vậy, nhưng đâu đó sâu thẳm trong cô đang có một điều gì đó khác lạ. Cô thấy nụ cười của mẹ, thấy mái đầu tròn nho nhỏ của em trai, và thấy cả bàn tay ấm nóng khác đang chờ đợi để nắm lấy tay cô đưa cô đi tiếp bước đường tìm đến hạnh phúc đầy chông gai.
Sẽ có lúc cô có được điều mình xứng đáng sở hữu. Ngay lúc này đây, cô phải tự mình đối đầu cơn bão lòng đang cào xé tâm hồn cô, chỉ có như vậy, cô mới bước tiếp được.
Dù thế nào cũng phải bước đi, dù thế nào cô cũng phải bỏ cơn mưa này lại đằng sau.
Hết.
