"Kiếp trước, sự ích kỷ và kiểm soát quá mức của tôi đã vô tình tước đi bầu không khí tự do của em, để rồi phải nhận lấy kết cục tàn nhẫn nhất. Kiếp này được quay trở lại quá khứ, khi em vẫn chưa từng quen biết tôi, tôi nhất định sẽ học cách kiềm chế, dùng một thân phận mới để bắt đầu lại với em từ đầu."
[Trích nhật ký Trần Ngạn Thâm]
Dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu của khu phố nghèo ngoại ô, Dương An Nhiên đứng chôn chân tại chỗ. Toàn thân cậu cứng đờ, đôi mắt bàng hoàng nhìn chằm chằm vào người đàn ông vừa bước xuống từ chiếc xe Limousine sang trọng.
Trần Ngạn Thâm - thiếu gia nhà họ Trần, chúa tể của thế giới ngầm. Hắn mặc bộ âu phục đen may thủ công tỉ mỉ, vóc dáng cao lớn mang theo áp lực khủng khiếp của một Alpha. Tin tức tố mùi gỗ trầm hương nồng đậm phát tán, như một làn gió dịu dàng vây lấy vạn vật xung quanh. Đôi mắt anh sâu hoắm như đầm lầy, găm chặt vào bóng dáng gầy gò của cậu học sinh lớp 12 trước mặt. Trong lòng anh lúc này đang cuộn trào cơn bão hối hận muộn màng và khao khát được chuộc lỗi, nhưng ngoài mặt, anh phải giữ vẻ cao ngạo để diễn tròn vai người theo đuổi.
Anh hoàn toàn không biết linh hồn trong thân xác ấy cũng đã trải qua một lần sinh tử. Anh đinh ninh cậu vẫn là đứa trẻ của quá khứ, chưa từng biết anh là ai.
"Cậu là Dương An Nhiên?" Trần Ngạn Thâm lên tiếng, chất giọng trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm nhưng đượm vẻ ôn tồn.
An Nhiên nuốt nước bọt, cậu siết chặt quai cặp, ép bản thân phải dập tắt mọi sự run rẩy từ linh hồn 24 tuổi. Ba mẹ mất sớm, cậu đã quen với việc tự sinh tự diệt một mình, giờ đây đối diện với kẻ kiếp trước từng giam lỏng tự do của mình, cậu cố gắng giữ cho đôi mắt mèo chỉ còn lại sự rụt rè, hoang mang của một thiếu niên lần đầu gặp đại nhân vật thượng lưu. Cậu nhìn anh như nhìn một người hoàn toàn xa lạ: "Dạ.. Đúng là tôi. Xin hỏi tiên sinh là ai? Tìm tôi có việc gì không ạ?"
Cái ánh mắt xa cách, cái danh xưng "tiên sinh" đầy rụt rè ấy làm tim Trần Ngạn Thâm nhói lên một nhịp đau đớn. Chính anh đã tự tay phá nát sự ngây thơ ấy ở kiếp trước, giờ đây đối diện với cậu, anh không dám cầu xin sự tha thứ, chỉ muốn dùng cả đời để bù đắp. Anh khẽ nhếch môi, cố tình bày ra bộ dạng xa cách, lạnh lùng nói: "Tôi là Trần Ngạn Thâm. Gia tộc họ Trần có một bản hợp đồng liên hôn gửi đến cậu. Thầy bói nói bát tự của cậu rất hợp với tôi, vì vậy, tôi hy vọng cậu chuẩn bị tinh thần để gả vào Trần gia đi."
An Nhiên lùi lại một bước, vẻ mặt hiện lên sự hoảng hốt rập khuôn của một thiếu niên bỗng dưng bị ép hôn vì phong kiến dị đoan: "Liên hôn? Bát tự? Các người nhầm rồi, tôi còn phải đi học, tôi không muốn gả cho ai cả!"
"Cậu không có quyền từ chối, Dương An Nhiên." Trần Ngạn Thâm bước lên một bước, áp sát cậu, mùi gỗ trầm hương dịu ấm khóa chặt lấy hương oải hương của cậu. Hắn cúi đầu nhìn chú mèo nhỏ đang xù lông trước mặt, khẽ nói bằng chất giọng trầm khàn đầy sự che chở: "Quyết định đã đưa ra, em cứ coi đây là cuộc hôn nhân sắp đặt, tôi sẽ lo liệu mọi thứ, em chỉ cần chuẩn bị tâm lý là được."
Nói rồi, anh xoay người bước lên xe, chiếc Limousine lao vút đi trong đêm. An Nhiên đứng một mình dưới ánh đèn đường, lòng bàn tay cậu đầy mồ mồ hôi lạnh. Cậu đã lừa được hắn. Hắn thực sự tin cậu chưa biết gì và đang dùng cách này để tiếp cận cậu lại từ đầu.
Ngay khi cánh cửa xe Limousine khép lại, bầu không khí bên trong xe lập tức rơi vào trạng thái trầm mặc. Trần Ngạn Thâm tựa lưng vào ghế da, đôi mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong đầu anh vẫn còn vẹn nguyên sự bàng hoàng khi nhận ra mình đã
trọng sinh, quay trở về khoảng thời gian mà anh chưa từng bước vào cuộc đời của Dương An Nhiên.
Kiếp trước, anh yêu An Nhiên đến điên cuồng, nhưng cách yêu của anh lại quá cực đoan. Anh không hề dùng vũ lực, không hề đánh đập hay làm tổn thương thân thể cậu, thế nhưng sự chiếm hữu quá mức và việc kiểm soát mọi thứ đã tước đoạt đi hoàn toàn không gian riêng tư của cậu. Khi biến cố kiếp trước xảy ra và nhìn thấy thi thể lạnh ngắt của cậu, anh mới bừng tỉnh trong muộn màng và hối hận.
Và rồi, khi mở mắt ra một lần nữa, anh nhận ra mình đã quay trở lại. Anh- trọng sinh rồi.
Ngay trong đêm hôm đó, tại mật thất của Trần gia, Trần Ngạn Thâm chỉ có một mình, suy tư về kế hoạch chuộc lỗi. Anh biết An Nhiên của hiện tại vẫn là một nam Omega mới mười bảy tuổi ngây thơ, đang một mình chật vật sống qua ngày và hoàn toàn chưa biết gì về sự hiện diện của anh ở kiếp trước.
"Kiếp này, tuyệt đối không được lặp lại sai lầm cũ." Anh ngồi trầm tư, giọng nói khàn đặc, đôi mắt chứa đầy tâm sự nhìn vào khoảng không. "Phải, em ấy hiện tại còn không quen biết mình."
Anh tự nhủ: "Mượn lý do thầy bói phán bát tự hợp tuổi để danh chính ngôn thuận định ra hôn ước, tiếp cận em ấy một cách hợp pháp. Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, kiềm chế sự chiếm hữu lại, để em ấy từ từ tiếp nhận anh."
"Mình sẽ tự mình lo liệu tất cả. Cứ để em ấy nghĩ đây là một cuộc hôn nhân sắp đặt của gia tộc." Trần Ngạn Thâm khẽ lắc ly rượu vang, trong mắt là sự nghiêm túc chân thành. Anh im lặng siết chặt nắm tay, quyết tâm bảo vệ cậu trọn vẹn. Trần Ngạn Thâm đinh ninh rằng Dương An Nhiên hoàn toàn ngây thơ, chưa từng trải qua nỗi đau kiếp trước nên mới tự tin lập ra kế hoạch này.
Anh muốn dùng một diện mạo mới, một sự khởi đầu mới để tiếp cận cậu lại từ đầu, hoàn toàn không thể ngờ được rằng, mục tiêu mà anh muốn giăng bẫy, thực chất lại là một linh hồn đã mang theo trọn vẹn sự đề phòng của kiếp trước quay về.