2 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
96 0
Tác giả: Thượng Thượng Thiêm Hứa Nguyện

Ác độc nữ phụ chỉ muốn nằm yên, lại được mọi người cưng chiều

Giới thiệu:


Nhật ký nằm yên của Giang Tiểu Nhuyễn..

Thế giới 1: Xuyên thành ác độc phi tần, nàng quyết định nằm yên.

Thế giới 2: Xuyên thành đích nữ kiêu ngạo, nàng quyết định nằm yên.

Thế giới 3: Xuyên thành pháo hôi trong thế giới mạt thế, nàng quyết định nằm yên..
 
2 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
Chương 3: Xuyên thành phi tần thích tìm đường chết, chỉ muốn nằm yên (3)

Sáng sớm hôm sau, Xuân Đào phải vật lộn một hồi lâu mới lôi được Giang Tiểu Nhuyễn ra khỏi chăn.

- Nương nương, hôm qua người đã hứa hôm nay sẽ đi thỉnh an rồi mà!

- Cho ta ngủ thêm.. Mười lăm phút nữa..

- Không được! Nếu người còn không đi,

Hoàng hậu nương nương sẽ thật sự nổi giận đấy!

Giang Tiểu Nhuyễn vẫn nhắm nghiền mắt, mặc cho Xuân Đào thay quần áo, chải tóc rồi cài trâm.

Suốt cả quá trình, cô không mở mắt lấy một lần, cứ trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Đến khi bị dìu vào cung Hoàng hậu, các phi tần khác đã đến gần đủ.

Chính điện ngập tràn oanh oanh yến yến.

Hương son phấn đủ loại quyện vào nhau khiến Giang Tiểu Nhuyễn vừa bước vào đã hắt hơi một cái.

Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cô.

Đây chính là Thục phi đã "quyến rũ" Hoàng thượng ở Ngự Hoa Viên hôm qua sao?

Giang Tiểu Nhuyễn tìm đúng chỗ ngồi của mình, ngồi xuống rồi lập tức chuyển sang chế độ.. Tiết kiệm năng lượng.

Cúi đầu.

Nhắm mắt.

Giả vờ tĩnh tâm.

Nhưng Hiền phi ngồi bên cạnh rõ ràng không định để cô yên.

- Ôi chà, hôm nay Thục phi tỷ tỷ đến sớm thật đấy.

Hiền phi cười như không cười.

- Nghe nói hôm qua tỷ tỷ ngủ quên ở Ngự Hoa Viên, còn được Hoàng thượng đích thân sai người đưa về. Đúng là có phúc quá nhỉ.

Giang Tiểu Nhuyễn hé một mắt nhìn nàng ta.

Rồi..

Lại nhắm mắt.

Nụ cười của Hiền phi cứng lại.

Nàng ta cũng là một trong Tứ phi, địa vị ngang hàng với Thục phi.

Bình thường đã chướng mắt Thục phi, giờ lại còn bị phớt lờ ngay trước mặt mọi người, lập tức nổi giận.

- Thục phi! Bổn cung đang nói chuyện với ngươi đấy!

Giang Tiểu Nhuyễn lười biếng đáp:

- Hiền phi muội muội nói đúng. Ta có phúc, muội cũng có phúc, mọi người đều có phúc.

- Hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài.

Hiền phi: "..."

Đây là kiểu trả lời gì vậy?

Đúng lúc ấy, Thẩm Hoàng hậu khẽ ho một tiếng.

- Được rồi, yên lặng.

Cả đại điện lập tức im phăng phắc.

Hoàng hậu theo thông lệ dặn dò vài câu về việc hậu cung phải hòa thuận, giữ đúng bổn phận.

Sau đó nàng đổi chủ đề:

- Đêm qua Hoàng thượng nghỉ tại Ngự Thư Phòng, thức khuya phê tấu chương nên sáng nay miễn thỉnh an.

- Nếu không còn việc gì, các ngươi lui xuống đi.

Các phi tần đồng loạt đứng dậy hành lễ rồi lần lượt cáo lui.

Giang Tiểu Nhuyễn cũng định lặng lẽ chuồn theo mọi người.

Nhưng vừa bước được hai bước..

Đã bị một người chặn lại.

Là Quý phi họ Triệu.

Quý phi là người có địa vị cao nhất trong hậu cung sau Hoàng hậu.

Xuất thân tướng môn, tính tình thẳng thắn, hào sảng.

Trong nguyên tác, nàng từng bị Thục phi hãm hại, về sau mới liên thủ với hoàng hậu lật lại thế cờ, dồn Thục phi vào chỗ chết.

Lúc này, Triệu Quý phi đứng trước mặt Giang Tiểu Nhuyễn, ánh mắt sắc bén.

Trong lòng Giang Tiểu Nhuyễn chợt thắt lại.

Xong rồi.

Chắc chắn là đến gây chuyện.

Triệu Quý phi lên tiếng:

- Thục phi, hôm qua ngươi trả lại chén tổ yến Hoàng hậu ban?

Giang Tiểu Nhuyễn gật đầu.

- Đúng vậy.

- Tại sao?

- Vì sợ có độc.

Cô trả lời rất thành thật.

Các phi tần còn chưa đi khỏi đại điện đều đồng loạt hít vào một hơi.

Thục phi bị điên rồi sao?

Dám đứng trước mặt Quý phi mà nói đồ

Hoàng hậu ban có độc?

Nhưng điều không ai ngờ tới là..

Triệu Quý phi bật cười.

Không phải cười lạnh.

Mà là kiểu cười như vừa gặp được người cùng chí hướng.

- Ngươi đúng là thật thà.

Nàng vỗ mạnh lên vai Giang Tiểu Nhuyễn.

Cú vỗ mạnh đến mức cô suýt chúi đầu xuống đất.

- Bổn cung thích người như vậy.

- Đi, sang cung của bổn cung chơi. Mới có đầu bếp từ Tô Châu vào, làm kẹo hồ lô còn ngon hơn cả Ngự Thiện Phòng.

Ban đầu Giang Tiểu Nhuyễn định từ chối để về ngủ.

Nhưng vừa nghe đến ba chữ kẹo hồ lô..

Hai mắt cô lập tức sáng rực.

- Thật sao? Còn ngon hơn Ngự Thiện Phòng?

- Lừa ngươi làm gì.

Thế là..

Giang Tiểu Nhuyễn bị Triệu Quý phi nửa kéo nửa dắt sang cung Vĩnh Thọ.

Xuân Đào hốt hoảng chạy theo phía sau.

Trong lòng vừa lo vừa sợ.

Quý phi là người khó chọc nhất hậu cung.

Sao nương nương nhà mình lại thân thiết với nàng ấy nhanh như vậy?

Cung Vĩnh Thọ rộng lớn và lộng lẫy hơn cung Vĩnh Ninh rất nhiều.

Trong sân trồng đầy cây hoa quế.

Hương thơm ngọt ngào lan khắp nơi.

Triệu Quý phi sai người bưng lên một mâm kẹo hồ lô thật lớn.

Không chỉ có sơn tra.

Còn có dâu tây, quýt, củ mài..

Mỗi xiên đều được phủ một lớp đường trong suốt óng ánh dưới nắng.

Giang Tiểu Nhuyễn nhìn mà nuốt nước bọt.

Triệu Quý phi đưa cho cô một xiên dâu tây.

- Nếm thử đi.

Giang Tiểu Nhuyễn cắn một miếng.

Lớp đường giòn tan trong miệng.

Vị chua ngọt của dâu tây hòa quyện với vị ngọt của đường, ngon đến mức cô thấy cả người như bay lên.

- Ngon quá!

Cô vừa ăn vừa nói.

- Quý phi nương nương, đầu bếp của người giỏi thật đấy!

Nhìn dáng vẻ ăn đến khóe miệng dính đầy đường của cô, ánh mắt Triệu Quý phi bất giác dịu lại.

- Ăn chậm thôi. Có ai giành với ngươi đâu.

Chẳng mấy chốc, Giang Tiểu Nhuyễn đã ăn sạch một xiên.

Ăn xong, cô lại nhìn chằm chằm mâm kẹo hồ lô còn lại bằng ánh mắt đầy mong chờ.

Triệu Quý phi bật cười.

- Muốn ăn bao nhiêu cũng được. Bổn cung bảo họ làm thêm.

Giang Tiểu Nhuyễn cảm động đến mức suýt ôm lấy nàng.

- Quý phi nương nương, người tốt quá!

- Người là người tốt nhất mà ta từng gặp!

Triệu Quý phi nhướng mày.

- Thế còn Hoàng thượng?

Giang Tiểu Nhuyễn nghiêm túc suy nghĩ.

- Hoàng thượng từng đưa cho ta bánh hoa quế nên cũng tốt.

- Nhưng người cho ta kẹo hồ lô..

- Vậy nên người tốt hơn.

Triệu Quý phi không nhịn được, cười lớn thành tiếng.

Đã rất lâu rồi nàng chưa cười thoải mái như vậy.

Trong hậu cung này, ai cũng đeo mặt nạ.

Nói chuyện phải vòng vo.

Cười cũng phải giữ ý.

Ngay cả ăn uống cũng phải tuân theo đủ thứ lễ nghi.

Chỉ có Thục phi trước mặt..

Ngốc nghếch.

Thật thà.

Ham ăn.

Lười biếng.

Giống như một tia nắng vô tư vô lo, khiến lòng người cũng thấy ấm áp.

Triệu Quý phi nhìn cô rồi đột nhiên hỏi:

- Thục phi, trước đây.. Ngươi giả vờ phải không?

Giang Tiểu Nhuyễn ngơ ngác.

- Giả vờ cái gì?

- Giả ngốc.

Triệu Quý phi nhìn thẳng vào mắt cô.

- Trước đây ngươi làm không ít chuyện ngu ngốc, cũng đắc tội rất nhiều người. Bổn cung vẫn nghĩ ngươi cố ý làm vậy để thu hút sự chú ý.

- Nhưng bây giờ xem ra..

- Ngươi đúng là ngốc thật.

Giang Tiểu Nhuyễn: "..."

Nghe thì giống đang mắng.

Nhưng sao lại có cảm giác.. Được khen vậy?

Cô nghiêm túc đáp:

- Quý phi nương nương, trước đây đúng là ta ngốc.

- Nhưng giờ ta nghĩ thông rồi.

- Thay vì cố gắng làm đủ chuyện mà chẳng được gì, chi bằng nằm yên ăn kẹo hồ lô còn hơn.

Triệu Quý phi im lặng nhìn cô một lúc.

Rồi bật cười.

Nàng cầm một xiên kẹo hồ lô sơn tra lên, chạm nhẹ vào xiên trong tay Giang Tiểu Nhuyễn.

- Nào, cạn xiên!

Giang Tiểu Nhuyễn lập tức giơ lên.

- Cạn xiên!

Hai người vừa ăn vừa cười nói rôm rả.

Tiếng cười vang cả cung Vĩnh Thọ.

Đám cung nữ, thái giám đi ngang qua đều đứng hình.

Quý phi..

Lại cười vui vẻ như vậy?

Còn là cười cùng Thục phi?

Tin tức chẳng mấy chốc lan khắp hậu cung.

Hiền phi tức đến mức đập mạnh chén trà xuống bàn.

- Con ngốc Thục phi đó mà cũng bám được Quý phi sao?

Đức phi cười khẩy.

- Một người ngốc, một người thẳng tính. Cũng hợp nhau đấy.

Nghe tin, Thẩm Hoàng hậu chỉ nhàn nhạt nói hai chữ:

- Thú vị.

Trong Ngự Thư Phòng.

Tiêu Diễn đang phê tấu chương thì nghe Lý

Đức Toàn bẩm báo.

Đầu bút của hắn khựng lại.

- Thục phi đang ở cung Quý phi ăn kẹo hồ lô?

- Bẩm Hoàng thượng, đúng vậy.

- Hai vị nương nương ăn hơn nửa canh giờ rồi, nghe nói đã hết ba đĩa.

Tiêu Diễn đặt bút son xuống.

Khóe môi khẽ cong lên.

- Truyền lời xuống Ngự Thiện Phòng.

- Chuẩn bị hai đĩa bánh hoa quế, một đưa đến cung Quý phi, một đưa cho Thục phi.

Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:

- Cứ bảo là trẫm ban thưởng.

Lý Đức Toàn lại một phen kinh ngạc.

Hoàng thượng..

Lại chủ động ban thưởng cho Thục phi?

Còn ban cùng Quý phi?

Nhưng ông không dám nhiều lời, lập tức lĩnh chỉ rời đi.

Ở cung Vĩnh Thọ.

Nhìn đĩa bánh hoa quế do Hoàng đế ban xuống, Giang Tiểu Nhuyễn hoàn toàn ngơ ngác.

- Sao Hoàng thượng biết ta đang ở đây?

Lý Đức Toàn cười hiền hòa.

- Hoàng thượng luôn quan tâm các vị nương nương, đương nhiên sẽ biết.

Triệu Quý phi nhìn Giang Tiểu Nhuyễn, rồi lại nhìn đĩa bánh hoa quế, ánh mắt đầy ẩn ý.

Nàng ghé sát lại, hạ thấp giọng.

- Thục phi muội muội.

- Xem ra.. Hoàng thượng để ý muội rồi.

Giang Tiểu Nhuyễn: "..."

Khoan đã.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cô chỉ muốn sống cuộc đời nằm yên.

Sao tự nhiên lại lọt vào mắt Hoàng đế rồi?
 
2 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
Chương 2: Xuyên thành phi tần thích tìm đường chết, chỉ muốn nằm yên (2)

Về đến cung Vĩnh Ninh, Giang Tiểu Nhuyễn tiếp tục thực hiện triệt để cuộc sống.. Nằm yên.

Cô sai Xuân Đào trải ba lớp đệm mềm lên giường, lại bảo người sang Ngự Thiện Phòng lấy nước ô mai và bánh kem, bày đầy một bàn đồ ăn vặt.

Từ hôm nay trở đi, mục tiêu của cô là sống cuộc đời:

Ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn.

Xuân Đào thì sốt ruột đến mức đi qua đi lại.

- Nương nương, hôm nay người đã đắc tội Hoàng thượng, lại còn không đi thỉnh an Hoàng hậu. Biết làm sao bây giờ? Hay là người viết một lá thư nhận lỗi, để nô tỳ mang sang cung Hoàng hậu?

Giang Tiểu Nhuyễn đang ngậm một viên mứt, lắc đầu.

- Không viết.

- Sao vậy ạ?

- Viết nhiều mỏi tay.

Xuân Đào vội nói:

- Vậy để nô tỳ viết thay người.

Giang Tiểu Nhuyễn nhìn cô một cái rồi bình thản đáp:

- Chữ ngươi xấu quá. Hoàng hậu nhìn thấy chắc còn tức hơn.

Xuân Đào chỉ biết dở khóc dở cười.

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng thông báo:

- Hoàng hậu nương nương giá lâm!

Giang Tiểu Nhuyễn suýt nữa bị viên mứt làm sặc.

Hoàng hậu?

Sao người ấy lại đến đây?

Trong nguyên tác, Hoàng hậu họ Thẩm là con gái của Thái phó.

Bề ngoài đoan trang hiền thục, xứng danh mẫu nghi thiên hạ, nhưng thực chất tâm cơ rất sâu.

Thục phi trong nguyên tác từng hạ độc nàng, nhưng thật ra Hoàng hậu đã sớm phát hiện.

Nàng chỉ tương kế tựu kế, lợi dụng cơ hội đó để kéo Quý phi xuống nước.

Đây là một nhân vật cực kỳ khó đối phó.

Giang Tiểu Nhuyễn theo phản xạ định ngồi dậy.

Nhưng nghĩ kỹ lại..

Cô đã quyết định nằm yên rồi, còn sợ Hoàng hậu làm gì?

Cùng lắm thì bị phạt.

Nếu bắt quỳ..

Thì cô quỳ kiểu.. Nằm.

Nghĩ vậy, cô lại yên tâm nằm nguyên tại chỗ.

Khi Thẩm Hoàng hậu bước vào chính điện của cung Vĩnh Ninh, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt nàng là..

Thục phi Giang thị đang lười biếng tựa trên chiếc ghế mỹ nhân.

Trên người đắp hờ một tấm chăn mỏng.

Chiếc bàn nhỏ trước mặt bày kín các loại trái cây và đồ ăn vặt.

Miệng cô còn đang nhai thứ gì đó, hai má phồng lên.

Trông chẳng khác nào một chú sóc chuột đang lén tích trữ đồ ăn.

Thẩm Hoàng hậu khựng bước.

Cung nữ Thúy Bình đứng phía sau lập tức quát lớn:

- To gan! Hoàng hậu nương nương giá lâm mà ngươi còn không mau đứng dậy nghênh đón!

Giang Tiểu Nhuyễn chậm rãi ngồi dậy, hành một lễ qua loa.

- Thần thiếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương. Hôm nay trong người không khỏe nên không thể đến thỉnh an, còn làm phiền nương nương phải đích thân tới đây. Thần thiếp đáng tội.

Miệng thì nói "đáng tội", nhưng giọng điệu của cô lại bình thản như đang nói "hôm nay thời tiết đẹp".

Thẩm Hoàng hậu lặng lẽ quan sát cô một lúc.

Theo lẽ thường, người đã nói mình không khỏe thì ít nhất cũng phải mặt mày nhợt nhạt, trông uể oải.

Nhưng Giang Tiểu Nhuyễn thì khác.

Mặt cô hồng hào, khóe môi còn dính đường từ mứt hoa quả, tinh thần tốt đến mức chạy vài vòng quanh Ngự Hoa Viên cũng không thành vấn đề.

Thẩm Hoàng hậu chậm rãi hỏi:

- Thục phi thấy trong người không khỏe ở chỗ nào?

Giang Tiểu Nhuyễn suy nghĩ rồi đáp:

- Đau đầu.

- Đau đầu?

- Vâng. Chắc tại tối qua ngủ không ngon.

Cô bình tĩnh bịa tiếp:

- Thần thiếp mơ thấy một vị thần tiên bảo phải cho thần thiếp ăn.. Hạc..

Nói đến đây, cô vội ho khan hai tiếng.

- Khụ khụ.. Ăn hạch đào. Thần thiếp sợ quá nên tỉnh luôn.

Thẩm Hoàng hậu hơi nheo mắt.

Hôm nay nàng đến đây vốn là để dò xét Thục phi.

Bởi chén tổ yến sáng nay đã bị trả lại nguyên vẹn.

Thật ra, trong chén tổ yến đó đúng là nàng có động tay chân.

Nhưng không phải thuốc độc.

Mà chỉ là một loại bột khiến người uống nổi mẩn đỏ trên mặt.

Nàng muốn xem Thục phi sẽ phản ứng thế nào sau khi uống.

Ai ngờ..

Giang Tiểu Nhuyễn còn chẳng động đến.

Điều đó đã đủ khiến nàng bất ngờ.

Điều bất ngờ hơn nữa là..

Nàng nghe nói sáng nay Hoàng thượng gặp Thục phi ở Ngự Hoa Viên.

Không những không trách tội cô vì thất lễ, còn sai người khiêng kiệu đưa cô về cung, thậm chí tự tay đưa điểm tâm cho cô.

Chuyện này đã lan khắp hậu cung.

Thẩm Hoàng hậu nhìn Giang Tiểu Nhuyễn rồi hỏi dò:

- Bổn cung nghe nói hôm nay Hoàng thượng rất hài lòng về ngươi?

Giang Tiểu Nhuyễn chớp mắt đầy khó hiểu.

- Hài lòng ạ? Đâu có.

- Người chỉ hỏi chân thần thiếp còn bị tê không thôi.

Nói xong, cô như nhớ ra điều gì.

- À đúng rồi.

- Hoàng thượng còn giúp thần thiếp cầm một đĩa bánh hoa quế.

Cô cười rất chân thành.

- Hoàng thượng đúng là người tốt.

Thẩm Hoàng hậu: "..."

Một phi tần lại đi đánh giá Hoàng đế là "người cũng khá tốt"..

Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên Thẩm Hoàng hậu nghe thấy kiểu nhận xét như vậy.

Nàng đặt chén trà xuống, giọng nghiêm lại.

- Thục phi, ngươi vào cung cũng đã hai năm. Bổn cung biết tính ngươi thẳng thắn, nhưng quy củ trong cung vẫn phải giữ. Ngày mai đến thỉnh an, không được vắng mặt nữa.

Giang Tiểu Nhuyễn vốn định trả lời "để xem đã", nhưng nhìn vẻ mặt của Hoàng hậu, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

- Thần thiếp biết rồi.

Thẩm Hoàng hậu nhìn cô thêm một lúc nữa.

Nàng luôn có cảm giác người trước mặt đã thay đổi.

Trước kia, Thục phi tuy ngốc nhưng rất.. Chăm chỉ.

Chăm chỉ tranh sủng.

Chăm chỉ hãm hại người khác.

Cũng chăm chỉ tự chuốc họa vào thân.

Còn Thục phi bây giờ..

Lười biếng như một con mèo đang nằm phơi nắng.

Dường như chẳng còn hứng thú với bất cứ chuyện gì.

Sau khi Hoàng hậu rời đi, Xuân Đào mới thở phào nhẹ nhõm.

- Làm nô tỳ sợ muốn chết. May mà Hoàng hậu nương nương không phạt người.

Giang Tiểu Nhuyễn lại nằm xuống.

- Phạt cái gì chứ? Ta có phạm pháp đâu.

Nói xong, cô nhìn bình nước ô mai đã cạn.

- Xuân Đào, hết nước ô mai rồi. Đi xin thêm một bình nữa đi.

Xuân Đào bất lực lắc đầu rồi lui ra ngoài.

007 lập tức thông báo:

- Ký chủ! Mức thiện cảm của Hoàng hậu với người đã thay đổi rồi!

- Ban đầu là -20 (ghét), bây giờ đã thành -5 (khó hiểu). Nàng ấy bắt đầu thấy ký chủ thú vị rồi!

Giang Tiểu Nhuyễn hờ hững đáp:

- Thú vị thì có ăn được đâu.

007 lại càng phấn khích hơn.

- Nhưng thiện cảm của Hoàng đế đã lên +15 rồi! Từ 0 nhảy thẳng lên 15! Trong nguyên tác, Thục phi chưa từng đạt đến mức này!

Giang Tiểu Nhuyễn nhớ lại kết cục của Thục phi trong truyện.

Cô cảm thấy..

+15 vẫn chưa đủ để giữ mạng.

- 007, có cách nào khiến tất cả mọi người đều lười hại tôi không?

- Có chứ! Chỉ cần ký chủ tiếp tục nằm yên, để mọi người thấy người hoàn toàn không có uy hiếp thì sẽ chẳng ai muốn nhằm vào người nữa.

- Hơn nữa, chỉ số may mắn của ký chủ rất cao. Người khác muốn hại người cũng sẽ tự động thất bại!

Nghe vậy, Giang Tiểu Nhuyễn hoàn toàn yên tâm.

Cô cầm một chiếc bánh kem lên, cắn một miếng thật to rồi híp mắt đầy mãn nguyện.

Quả nhiên..

Nằm yên mới là chân lý của cuộc sống
 
2 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
Chương 1: Xuyên thành phi tần thích tìm đường chết, chỉ muốn nằm yên

Việc đầu tiên sau khi mở mắt, Giang Tiểu Nhuyễn là xác nhận mình vẫn còn sống.

Việc thứ hai, là xác nhận tại sao cái giường cô đang nằm lại cứng như đá.

Việc thứ ba..

Một giọng nói điện tử non nớt đột nhiên vang lên trong đầu.

- Đinh! Xin chào ký chủ! Tôi là hệ thống bắt buộc liên kết với ngài, số hiệu 007. Ngài cũng có thể gọi tôi là Bo Tròn! Chúc mừng ngài đã xuyên vào tiểu thuyết cung đấu 《Phượng Lâm Thiên Hạ》! Thân phận hiện tại của ngài là Thục phi họ Giang, mười bảy tuổi, chính tam phẩm. Trong nguyên tác, ngài là nữ phụ độc ác chuyên hạ độc Hoàng hậu, vu oan Quý phi, cuối cùng bị Hoàng đế ban chết!

Giang Tiểu Nhuyễn im lặng vài giây.

- Bị.. Ban chết?

- Đúng vậy~Theo cốt truyện gốc, đến

Chương 37, ngài sẽ được ban một dải lụa trắng rồi chết luôn đó~

Giọng điệu vui vẻ của hệ thống cứ như đang đọc bản tin thời tiết.

"..."

- Tôi có thể quay về không?

- Không thể đâu~Nhưng chỉ cần hoàn thành các nhiệm vụ phản diện trong nguyên tác, ngài sẽ tích lũy năng lượng để trở về thế giới cũ!

- Nhiệm vụ đầu tiên: Hôm nay vào buổi trưa, bỏ Hạc Đỉnh Hồng vào chén tổ yến của Hoàng hậu.

- Phần thưởng: +100 điểm, tiến độ trở về thế giới cũ +0, 1%.

- Thất bại: Không có hình phạt~

Giang Tiểu Nhuyễn ngẩn người.

- Chờ đã.. Không có hình phạt?

- Đúng vậy! Qua kiểm tra, Bo Tròn phát hiện não bộ của ký chủ quá.. Trơn láng, không thích hợp chịu áp lực. Vì thế tôi đã xin riêng chế độ nhiệm vụ không trừng phạt cho ngài! Làm hay không làm đều được~

007 nói với vẻ vô cùng tự hào.

Giang Tiểu Nhuyễn chớp mắt.

Hệ thống này.. Có vấn đề gì không vậy?

Nhưng rất nhanh cô đã nắm được trọng điểm.

Không có hình phạt.

Vậy tức là..

Cô hoàn toàn có thể không làm nhiệm vụ.

Không cần hạ độc.

Không cần vu oan.

Không cần tự tìm đường chết.

Không làm thì sẽ không chết.

Không chết..

Đồng nghĩa với việc cô có thể ăn ngon, ngủ kỹ, sống yên ổn trong hoàng cung này, chờ đến ngày được về nhà?

Hai mắt Giang Tiểu Nhuyễn lập tức sáng lên.

- 007, nếu tôi không làm nhiệm vụ thì sẽ thế nào?

- Sẽ không có chuyện gì xảy ra cả~Chỉ là không đủ điểm để về nhà thôi. Nhưng ký chủ vẫn có thể sống đến già ở mỗi thế giới, sau đó tiếp tục sang thế giới tiếp theo. Bo Tròn sẽ luôn ở bên ngài~

- Tuyệt quá.

Giang Tiểu Nhuyễn lập tức nằm phịch xuống chiếc giường cứng ngắc.

- Tôi không làm.

- Đã rõ! Chế độ nằm yên đã được kích hoạt!

- Bo Tròn tặng ký chủ gói quà dành riêng cho người thích nằm yên gồm: Một phần đồ ăn vặt miễn phí mỗi ngày, một tấm đệm mềm và ba quyển truyện để giải trí. Xin ký chủ kiểm tra!

Giang Tiểu Nhuyễn: "..."

Hệ thống này..

Không phải là do chính cô sinh ra đấy chứ?

Đúng lúc cô đang vui vẻ tính xem hôm nay nên ăn gì, bên ngoài chợt vang lên giọng của cung nữ:

- Thục phi nương nương, Hoàng hậu nương nương sai người mang đến một chén tổ yến. Người nói đây là tổ yến mới được Ngự Thiện Phòng dâng lên, mời nương nương nếm thử và cho ý kiến.

Giang Tiểu Nhuyễn giật bắn mình, bật dậy khỏi giường.

Tổ yến?

Hạc Đỉnh Hồng?

Giang Tiểu Nhuyễn lập tức nhớ lại cốt truyện.

Trong nguyên tác, Thục phi lợi dụng chính chén tổ yến này để bỏ độc, sau đó sai người mang trả lại cho Hoàng hậu.

Hoàng hậu chỉ mới uống nửa chén đã hộc máu. Tuy không mất mạng, nhưng mọi chứng cứ đều đổ dồn lên đầu Quý phi. Thục phi tạm thời thoát thân, mãi về sau chân tướng mới bại lộ, cuối cùng bị ban chết rất thê thảm.

- Chén tổ yến này ai mang tới?

Giang Tiểu Nhuyễn hỏi.

Xuân Đào đáp:

- Là cô cô Thúy Bình bên cạnh Hoàng hậu đích thân mang tới ạ.

Giang Tiểu Nhuyễn suy nghĩ một lát rồi đưa ra quyết định hợp với tính cách của mình nhất.

- Đổ đi.

Xuân Đào sững sờ.

- Dạ? Nhưng đây là tổ yến Hoàng hậu ban thưởng..

- Ta bảo đổ thì cứ đổ.

Giang Tiểu Nhuyễn nói đầy vẻ đương nhiên.

- Nhỡ có độc thì sao? Ta tiếc mạng lắm.

Xuân Đào há miệng định nói Hoàng hậu không thể nào hạ độc, nhưng nhìn vẻ mặt "ta rất sợ chết" của chủ tử, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn bưng chén tổ yến đi.

Trong đầu, 007 vui vẻ thông báo:

- Đinh! Ký chủ từ bỏ cơ hội hạ độc, nhiệm vụ tự động mất hiệu lực. Thưởng thêm 10 điểm vì đã chọn cách giải quyết đỡ tốn sức nhất~

Giang Tiểu Nhuyễn ngơ ngác.

- Không làm nhiệm vụ cũng có thưởng?

- Đúng vậy! Hệ thống nhiệm vụ của Bo Tròn bị cài ngược rồi~Ký chủ càng không làm chuyện xấu thì thưởng càng nhiều! Đây là lỗi hệ thống, nhưng Bo Tròn không định sửa đâu~

Giang Tiểu Nhuyễn cảm thấy thế giới này

Đúng là quá ưu ái mình.

Đã vậy thì nằm yên tới cùng.

- Xuân Đào, chuẩn bị cho ta một cái đệm với một đĩa bánh hoa quế. Ta muốn ra Ngự Hoa Viên phơi nắng.

Xuân Đào nhắc nhở:

- Nương nương, hôm nay người còn phải đến thỉnh an Hoàng hậu..

- Không đi. Đau chân.

Xuân Đào khó xử.

- Nhưng Hoàng hậu nương nương rất coi trọng quy củ..

- Vậy ngươi nói với Hoàng hậu, tối qua ta nằm mơ gặp thần tiên. Thần tiên bảo hôm nay không được ra ngoài, nếu không sẽ giảm thọ.

Giang Tiểu Nhuyễn nói dối mà mặt không đổi sắc.

Khóe miệng Xuân Đào giật giật, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Thế là..

Khi các phi tần khác còn đang nơm nớp lo sợ đứng trong cung Hoàng hậu thỉnh an, thì Giang Tiểu Nhuyễn đã nằm dài trên tảng đá cạnh hòn non bộ trong Ngự Hoa Viên.

Dưới người lót đệm mềm, trên tay cầm bánh hoa quế, vừa phơi nắng vừa nhàn nhã nhấm nháp.

Cô thỏa mãn thở dài.

- Sống thế này mới gọi là hưởng thụ chứ.

007 vừa cắn hạt dưa ảo vừa cười khúc khích:

- Ký chủ, người có biết theo nguyên tác, giờ này Thục phi đáng lẽ đang làm gì không?

- Hạ độc?

- Đúng rồi! Đáng lẽ người phải bỏ độc vào tổ yến của Hoàng hậu, sau đó vu oan cho Quý phi, mở màn cuộc chiến hậu cung!

Nhưng bây giờ người lại đang.. Ăn bánh, phơi nắng, nằm yên! Cốt truyện lệch hẳn luôn rồi! Bo Tròn vui quá!

Giang Tiểu Nhuyễn bật cười.

- Ngươi cũng vui nữa à?

- Đúng vậy! Bo Tròn thích nhìn ký chủ nằm yên nhất. Lúc đó ký chủ đáng yêu nhất!

Giang Tiểu Nhuyễn càng lúc càng thấy hệ thống này có gì đó sai sai.

Nhưng cô lười nghĩ.

Nắng vừa đẹp.

Gió vừa mát.

Bánh hoa quế cũng rất ngon.

Cô lim dim mắt, sắp chìm vào giấc ngủ.

Đúng lúc ấy, một tràng tiếng bước chân vang lên.

Không phải tiếng chân nhẹ nhàng của cung nữ hay thái giám, mà là những bước chân trầm ổn, mạnh mẽ, giẫm lên nền đá xanh.

Giang Tiểu Nhuyễn hé mắt nhìn.

Ngược sáng, một bóng người cao lớn dần hiện rõ.

Long bào màu đen tuyền, trên áo thêu chỉ vàng hình ngũ trảo kim long, bên hông đeo đai ngọc.

Khuôn mặt tuấn tú như ngọc, nhưng lúc này lại đầy vẻ khó hiểu.

Là Hoàng đế.

Tiêu Diễn.

Nam chính của nguyên tác.

Một bạo quân lạnh lùng, quyết đoán, sát phạt không nương tay, người nắm trong tay hậu cung ba nghìn giai lệ nhưng chỉ độc sủng một mình nữ chính.

Giang Tiểu Nhuyễn lập tức nhớ tới cốt truyện trong nguyên tác.

Lần đầu tiên Thục phi gặp Hoàng đế là ở Ngự Hoa Viên. Nàng ta cố tình tạo ra một màn "tình cờ gặp gỡ", giả vờ đánh rơi khăn tay, ngâm mấy câu thơ chua chát để gây ấn tượng.

Kết quả, Hoàng đế còn chẳng buồn liếc mắt, quay người bỏ đi.

Nhưng bây giờ..

Giang Tiểu Nhuyễn không làm rơi khăn tay.

Cũng chẳng ngâm thơ.

Thậm chí còn không đứng dậy hành lễ.

Bởi vì..

Cô bị nghẹn bánh hoa quế.

- Khụ.. Khụ khụ..

Cô vừa ho sặc sụa vừa đấm liên tục vào ngực, mặt đỏ bừng.

Tiêu Diễn khẽ nhíu mày, bước tới gần.

Lúc này hắn mới nhìn rõ dáng vẻ của vị phi tần trước mặt.

Cô nghiêng người nằm trên hòn non bộ, dưới lưng lót một tấm đệm mềm thêu hoa, bên cạnh là đĩa bánh hoa quế đã ăn gần hết.

Khóe miệng còn dính chút vụn bánh, đôi mắt vì ho sặc mà long lanh nước, cả khuôn mặt đỏ hồng.

Trông chẳng khác nào một chú mèo con vừa lén ăn vụng bị bắt quả tang.

Tiêu Diễn hỏi:

- Ngươi là phi tần của cung nào?

Giang Tiểu Nhuyễn khó khăn nuốt miếng bánh xuống, hít sâu vài hơi rồi mới nhận ra người đứng trước mặt là Hoàng đế.

Theo quy củ, lúc này cô phải lập tức quỳ xuống thỉnh an.

Nhưng..

Cô lười.

- Thần thiếp là Thục phi.

Cô vẫn nằm nguyên tại chỗ.

- Thỉnh Hoàng thượng vạn an. Chỉ là chân thần thiếp bị tê, không đứng dậy nổi, xin Hoàng thượng thứ tội.

Xuân Đào ở bên cạnh đã sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, cả người run như cầy sấy.

Tiêu Diễn im lặng một lúc.

Làm Hoàng đế ba năm, hắn đã gặp đủ mọi chiêu trò tranh sủng.

Giả bệnh.

Giả ngất.

Giả yếu đuối.

Giả vờ tình cờ gặp gỡ.

Nhưng kiểu thẳng thắn nói: "Chân thần thiếp tê rồi, lười đứng dậy."

Đây là lần đầu tiên.

- Chân bị tê?

Hắn lặp lại, giọng nói không nghe ra cảm xúc.

Giang Tiểu Nhuyễn gật đầu rất chân thành.

- Thật sự tê lắm. Cứ như bị kim châm ấy. Hoàng thượng không tin thì xem thử đi, chân thần thiếp còn sưng nữa.

Nói xong, cô thật sự định vén váy lên.

Tiêu Diễn: "..."

Xuân Đào hoảng hốt gào thét trong lòng.

Nương nương! Người đang làm gì vậy!

Nhưng điều bất ngờ là..

Tiêu Diễn không hề nổi giận.

Ngược lại, hắn còn bước thêm một bước, cúi

Xuống nhìn cô.

Rồi hắn nhận ra..

Đôi mắt của người phụ nữ này rất sạch.

Không phải kiểu giả vờ ngây thơ được tính toán kỹ lưỡng.

Mà là..

Lười.

Lười để tâm đến mọi thứ.

Kể cả hắn.

Điều đó khiến Tiêu Diễn thấy rất mới lạ.

Chưa từng có ai dám thờ ơ với hắn.

Phụ nữ trong hậu cung nhìn hắn, hoặc kính sợ, hoặc si mê, hoặc đầy toan tính.

Chỉ riêng người này..

Ánh mắt nhìn hắn chẳng khác nào nhìn một tảng đá biết đi.

Có chút tò mò.

Nhưng lười tìm hiểu.

- Ngươi ở đây làm gì?

Tiêu Diễn hỏi.

- Phơi nắng.

Giang Tiểu Nhuyễn trả lời rất thành thật.

- Hôm nay nắng đẹp thế này, không phơi thì phí quá.

- Không đi thỉnh an Hoàng hậu?

- Đau chân.

Cô đáp không chớp mắt.

Tiêu Diễn liếc nhìn đôi chân cô, rồi lại nhìn tấm đệm mềm và đĩa bánh hoa quế bên cạnh.

Người đau chân..

Lại leo được lên hòn non bộ?

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một chút rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh nhạt như cũ.

Hắn cất giọng:

- Người đâu.

Thái giám tổng quản Lý Đức Toàn lập tức chạy tới.

- Có nô tài!

Tiêu Diễn thản nhiên ra lệnh:

- Đưa Thục phi về cung.

- Chân nàng ấy đã tê rồi, không đi nổi.

Giang Tiểu Nhuyễn sững sờ.

- Không cần, không cần đâu. Thần thiếp nằm thêm một lúc là đỡ rồi..

Tiêu Diễn liếc cô một cái.

- Trẫm bảo đưa ngươi về.

Hắn thản nhiên nói:

- Ngươi cứ nằm mãi ở đây, người khác lại tưởng trẫm bạc đãi phi tần.

Lý Đức Toàn vội vàng gọi hai tên thái giám khiêng một chiếc kiệu mềm đến.

Giang Tiểu Nhuyễn cứ thế được bế lên kiệu.

Ngồi trong kiệu, cô ngoái đầu nhìn lại thì thấy Hoàng đế vẫn đứng nguyên tại chỗ, dường như đang nhìn theo mình.

* * * Không đúng.

Hình như hắn đang nhìn đĩa bánh hoa quế còn ăn dở.

Giang Tiểu Nhuyễn bỗng thấy xót của.

- Hoàng thượng, đĩa bánh hoa quế kia có thể mang theo cho thần thiếp không? Thần thiếp mới ăn được một nửa, bỏ đi thì phí lắm.

Biểu cảm trên mặt Lý Đức Toàn cứng đờ như gặp quỷ.

Tiêu Diễn im lặng ba giây.

Sau đó, hắn cúi người cầm lấy đĩa bánh hoa quế, tự tay đưa cho Giang Tiểu Nhuyễn đang ngồi trong kiệu.

- Cầm lấy.

Giọng nói của hắn mang theo chút bất đắc dĩ mà ngay cả chính hắn cũng không nhận ra.

Giang Tiểu Nhuyễn nhận lấy đĩa bánh, nở nụ cười rạng rỡ.

- Tạ Hoàng thượng.

Nụ cười ấy trong trẻo như đóa sơn chi vừa nở trong Ngự Hoa Viên.

Tiêu Diễn khẽ quay mặt đi rồi cất bước rời khỏi.

Lý Đức Toàn lẽo đẽo theo sau, trong lòng dậy sóng.

Hoàng thượng..

Lại tự tay cầm điểm tâm đưa cho một phi tần?

Còn đích thân cúi người?

Mặt trời mọc đằng Tây thật rồi sao?

Nhưng cho hắn mượn mười cái gan, hắn cũng không dám hỏi.

Trong kiệu, Giang Tiểu Nhuyễn vừa ăn bánh hoa quế vừa trò chuyện với 007.

- 007, vừa rồi tôi biểu hiện thế nào? Có bị lệch thiết lập nhân vật không?

007 đáp đầy phấn khích:

- Lệch hoàn toàn luôn đó ký chủ! Theo nguyên tác, Thục phi vừa gặp Hoàng đế là phải nhào tới làm nũng, ôm cánh tay người rồi nói: "Hoàng thượng, lâu lắm rồi người không đến thăm thần thiếp. Thần thiếp nhớ người lắm!" Sau đó sẽ bị Hoàng đế lạnh lùng gạt ra.

- Còn ký chủ thì sao? Nằm nói chuyện với Hoàng đế, xin mang theo bánh hoa quế, cười ngọt như vậy.. Thế mà Hoàng đế lại không hề khó chịu! Cốt truyện lệch hẳn rồi!

Giang Tiểu Nhuyễn tò mò hỏi:

- Thế phản ứng của hắn là gì? Có tức giận không?

007 lập tức đáp:

- Bo Tròn phát hiện nhịp tim của Hoàng đế tăng lên! Không phải kiểu tức giận đâu, mà là.. Một kiểu khác! Ký chủ biết là kiểu gì không?

Giang Tiểu Nhuyễn suy nghĩ rất nghiêm túc.

Một lúc sau, cô gật đầu đầy chắc chắn.

- Chắc hắn nghĩ tôi là đồ ngốc.

007: "..."

- Ký chủ vui là được rồi
 
2 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
Nửa tháng tiếp theo, Giang Tiểu Nhuyễn chính thức sống cuộc đời của "phế vật số một hậu cung".

Mỗi sáng, Xuân Đào phải gọi đến mười lần mới lôi được nàng ra khỏi chăn.

Mỗi lần đến cung Hoàng hậu thỉnh an, nàng đều là người đến cuối cùng. Suốt buổi cứ ngáp ngắn ngáp dài, mắt díp cả lại. Hoàng hậu hỏi gì cũng phải mất ba giây mới phản ứng rồi mới trả lời.

Ban đầu, các phi tần còn cười nhạo nàng.

Sau đó họ phát hiện.. Cười cũng vô ích.

Nàng vốn chẳng để tâm.

Hiền phi mỉa mai, nàng gật đầu:

- Hiền phi muội muội nói đúng.

Đức phi châm chọc, nàng mỉm cười:

- Đức phi tỷ tỷ vất vả rồi.

Ngay cả mấy phi tần phẩm cấp thấp cũng muốn nhân cơ hội giẫm nàng một cái, nàng vẫn cười tít mắt:

- Ngươi nói đúng, ta đúng là đồ vô dụng mà.

Đấm vào bông còn có cảm giác hơn.

Đối mặt với Giang Tiểu Nhuyễn, ai cũng thấy mất hứng.

Điều khiến mọi người tức nhất là..

Hoàng đế lại bắt đầu thường xuyên triệu nàng đến.

Nhưng không phải kiểu triệu thị tẩm như họ nghĩ.

Mỗi lần gọi nàng tới, Tiêu Diễn đều bắt nàng làm những chuyện vô cùng kỳ lạ.

Lần đầu tiên, hắn bảo nàng đến Ngự Thư Phòng mài mực.

Giang Tiểu Nhuyễn mới mài được vài cái đã kêu mỏi tay, rồi gục luôn xuống bàn ngủ mất.

Đến khi Tiêu Diễn phê xong tấu chương, mới phát hiện trên người mình có thêm một chiếc áo choàng.

Là trước khi ngủ, Giang Tiểu Nhuyễn tiện tay khoác lên cho hắn.

Tiêu Diễn nhìn nàng ngủ say, bất lực lắc đầu.

- Nữ nhân này..

Hắn cởi áo ngoài của mình, nhẹ nhàng đắp lên người nàng.

Lần thứ hai, hắn gọi nàng đi dạo Ngự Hoa Viên.

Giang Tiểu Nhuyễn đi chưa nổi một trăm bước đã ôm chân than đau, ngồi xổm xuống đất sống chết không chịu đi tiếp.

Tiêu Diễn đen mặt, cuối cùng đành cõng nàng đi hết cả Ngự Hoa Viên.

Dọc đường, thái giám và cung nữ đều hóa đá.

Hoàng thượng.. Đang cõng một phi tần đi dạo?

Lần thứ ba..

Tiêu Diễn gọi nàng thị tẩm.

Giang Tiểu Nhuyễn tắm rửa thay y phục xong, vừa nằm lên long sàng..

Liền ngủ luôn.

Khi Tiêu Diễn tắm xong bước ra, nàng đã nằm ngủ thành hình chữ X, chăn bị đá xuống đất, còn lẩm bẩm:

- Hồ lô ngào đường.. Cho ta thêm một xiên nữa..

Tiêu Diễn đứng bên giường nhìn nàng rất lâu.

Dưới ánh nến, gương mặt nàng hoàn toàn không chút phòng bị.

Đôi môi hơi chu ra, hàng mi khẽ run, trông chẳng khác nào một chú thỏ nhỏ hiền lành.

Hắn cúi xuống nhặt chăn, cẩn thận đắp lại cho nàng.

Sau đó nằm xuống bên cạnh.

Nghe tiếng hít thở đều đều của nàng, hắn cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Đây là giấc ngủ ngon nhất kể từ khi hắn đăng cơ.

Không ác mộng.

Không giật mình tỉnh giấc.

Một đêm yên ổn đến tận bình minh.

* * *

Sáng hôm sau.

Giang Tiểu Nhuyễn vừa mở mắt đã thấy bên cạnh có một người đàn ông, suýt nữa hét toáng lên.

Đến khi nhìn rõ là Hoàng đế, nàng mới bình tĩnh lại.

- Hoàng thượng, chào buổi sáng.

Nàng ngáp một cái rồi hỏi:

- Sao người lại ngủ ở đây?

Tiêu Diễn mở mắt, nhìn dáng vẻ ngái ngủ của nàng, trong lòng khẽ rung động.

- Đây là tẩm cung của trẫm.

Giang Tiểu Nhuyễn ngơ ra một lúc rồi mới nhớ.

Đúng rồi.

Tối qua nàng được gọi tới thị tẩm.

Nàng lập tức chột dạ.

- Vậy.. Tối qua thần thiếp biểu hiện thế nào?

Nàng hoàn toàn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra.

Tiêu Diễn bình thản đáp:

- Nàng ngáy.

Giang Tiểu Nhuyễn: "..."

Xong rồi.

Mất mặt quá!

- Thần thiếp không ngáy đâu!

Nàng cố cứu vãn hình tượng.

- Chắc là mấy hôm nay mũi hơi khó chịu nên mới vậy..

Nhìn bộ dạng luống cuống của nàng, Tiêu Diễn cuối cùng cũng không nhịn được bật cười.

Đó là một nụ cười thật lòng.

Không phải vẻ uy nghiêm trên triều.

Cũng không phải nụ cười xã giao trước bá quan văn võ.

Mà là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng của một người đàn ông.

Giang Tiểu Nhuyễn nhìn đến ngẩn người.

Hoàng đế cười..

Đẹp quá đi.

Tiêu Diễn nhanh chóng thu lại nụ cười, trở về vẻ lạnh nhạt thường ngày.

- Từ nay về sau, tối nào nàng cũng đến đây.

- Hả? Tại sao?

- Vì nàng không ngáy.

Tiêu Diễn nói mà mặt không đổi sắc.

- Trẫm thích yên tĩnh.

Giang Tiểu Nhuyễn luôn cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại chẳng nói được sai ở đâu.

Điều nàng không biết là..

Kể từ hôm đó, Hoàng đế không còn triệu thị tẩm bất kỳ phi tần nào khác nữa.

Tin tức này lập tức khiến hậu cung chấn động.

Hiền phi khóc một trận.

Đức phi đập nát cả bộ trà.

Mấy phi tần cấp thấp tụ tập với nhau, mắng Thục phi là hồ ly tinh.

Chỉ có Triệu Quý phi sau khi nghe tin thì mỉm cười.

- Cuối cùng Hoàng thượng cũng gặp được một người có thể giúp ngài ấy ngủ ngon.

Thẩm Hoàng hậu im lặng rất lâu.

Sau đó mới nói với Thúy Bình:

- Trước đây bản cung nhìn nhầm Thục phi rồi.

- Nàng ấy không phải giả ngốc.

- Mà là ngốc thật.

- Nhưng chính sự ngây ngô ấy lại khiến Hoàng thượng rung động.

Thúy Bình dè dặt hỏi:

- Nương nương.. Người không tức giận sao?

Thẩm Hoàng hậu lắc đầu.

- Bản cung là Hoàng hậu. Chỉ cần hậu cung yên ổn thì ai được sủng cũng như nhau.

- Huống hồ, với tính cách của Thục phi, dù có được sủng ái cũng sẽ không hại người.

Thúy Bình thầm nghĩ:

Đúng vậy.. Với cái đầu của Thục phi, muốn hại người chắc cũng chẳng nghĩ ra nổi kế gì hay.

* * *

Lúc này, Giang Tiểu Nhuyễn đang nằm dài trên chiếc giường mềm trong Vĩnh Ninh cung, vừa ăn vải do Hoàng đế ban thưởng vừa nghe hệ thống báo cáo.

007: "Ký chủ! Tin vui! Độ hảo cảm của Hoàng đế đã tăng lên 60 điểm! Quý phi 40 điểm! Hoàng hậu 20 điểm! Chúng ta càng lúc càng gần mục tiêu trở thành đoàn sủng rồi!"

Giang Tiểu Nhuyễn bóc một quả vải, bỏ vào miệng.

- Mới có hai mươi điểm thôi à? Xem ra Hoàng hậu vẫn chưa thích ta lắm.

- 007, có cách nào khiến Hoàng hậu thích ta hơn không?

007 lập tức đáp:

- Có chứ! Theo phân tích của hệ thống, điều Hoàng hậu ghét nhất là tranh sủng và bày mưu tính kế. Chỉ cần ký chủ tiếp tục không tranh, không giành, không gây chuyện, Hoàng hậu sẽ dần thay đổi cách nhìn về cô!

Giang Tiểu Nhuyễn gật gù.

- Thế thì đơn giản.

- Gây chuyện mệt lắm.

- Ta mới không làm.

007 vui vẻ xoay vòng trong không gian hệ thống.

- Ký chủ là tuyệt nhất!

- Nằm yên muôn năm!
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back