1 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
37 0
Hai mươi năm sau, họ trở về với đầy đủ hành trang của cuộc sống: Biết nhiều ngoại ngữ, quen với một nền văn hóa khác.. Nhưng lại lúng túng trước chính tiếng mẹ đẻ của mình.

Đó cũng là cảm hứng để nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn viết nên bài thơ "Hai Mươi Năm Lưu Lạc" (1995).

"Hai mươi năm trời lưu lạc

Hai mươi năm trời xa quê

Từ miền đất lạ

Hăm hở em về.."

Bài thơ kể về cuộc gặp gỡ giữa tác giả và một người bạn cũ sau 20 năm xa xứ. Cô trở về Việt Nam, nói thành thạo tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Đức và tiếng Tây Ban Nha, nhưng tiếng Việt lại gần như không còn nhớ.

Đến những câu thơ cuối, cảm xúc như lắng lại:

"Em chợt kêu bằng tiếng Pháp

Em chợt hỏi bằng tiếng Anh

Em cúi đầu ôm mặt

Nước mắt buồn chảy quanh."

Đằng sau những giọt nước mắt ấy không chỉ là sự bối rối, mà còn là nỗi day dứt khi nhận ra mình đã đánh mất một phần ký ức và cội nguồn.

Theo lời tác giả, đây là câu chuyện có thật. Người bạn của ông sang miền Bắc nước Pháp định cư từ năm 1974. Hai mươi năm sau, khi trở về quê hương, cô gần như không còn nói được tiếng Việt. Chính cuộc gặp ấy đã trở thành nguồn cảm hứng để bài thơ ra đời.

Có lẽ, quê hương không chỉ là nơi mình sinh ra, mà còn là ngôn ngữ mình luôn mang theo trong tim.

Tác phẩm: Hai Mươi Năm Lưu Lạc (1995)

✍️ Tác giả: Thanh Trắc Nguyễn Văn

Trích từ tuyển tập Gói Mây Trong Áo (NXB Trẻ, 2003).

Nếu bạn phải xa quê 20 năm, điều đầu tiên bạn muốn nghe khi trở về sẽ là điều gì?
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back