- Xu
- 0
31
0
Chương 1: Tiếng nói của không khí
Mùi máu tanh trộn lẫn với hương trầm từ nước hoa tạo nên một thứ hỗn hợp đặc quánh, khiến con người vô cùng khó chịu và buồn nôn.
Bên trong căn penthouse tầng 45 của tòa tháp tài chính giữa trung tâm thành phố, thi thể của vị tổng giám đốc công ty đầu tư Thịnh Minh nằm vắt vẻo trên ghế sô pha với tư thế cực kỳ quái dị: Người thẳng tắp như một bức tượng sáp, chiếc áo tắm bằng cotton trắng tinh đã bị máu tươi nhuộm đẫm từ trên xuống dưới. Cổ họng ông ta bị rạch rất nhiều đường chằng chịt, giống như kẻ thủ ác phải chật vật khó khăn lắm mới có thể cắt đứt.
Rõ ràng đây không thể là một vụ tự sát. Tâm lý con người bình thường khi tự kết liễu sẽ chọn phương án nhanh gọn nhất. Chỉ riêng ở góc độ tổn thương này, tự bản thân nạn nhân không tài nào làm được. Thế nhưng, cảnh sát đã phong tỏa hiện trường và camera an ninh hoàn toàn không ghi nhận bất kỳ ai ra vào trong khung giờ xảy ra sự việc.
Một vụ án phòng kín hoàn hảo.
Đội trưởng đội trọng án Khương Sinh bắt máy, thanh âm không giấu nổi sự mệt mỏi: "Đến chưa? Bên phía phong thủy bảo phòng này có tà khí dữ lắm, anh em không dám động vào cái xác."
"Tôi đang ở trong thang máy."
Minh Dao cúp điện thoại. Cô mặc một chiếc áo trench coat đen dài, bên trong là áo thun quần jean giản dị. Bề ngoài, cô giống một cô gái tuổi đôi mươi năng động hơn là một "Cố vấn đặc biệt" mà cảnh sát phải bỏ ra hàng trăm triệu để mời về cho mỗi vụ án đặc thù.
Bước qua vạch băng giới hạn, Minh Dao lướt qua đám đông cảnh sát đang xầm xì bàn tán. Cô đi thẳng đến trước cái xác.
"Chào cô Dao, nạn nhân chết lúc 11h đêm qua.." Một cảnh sát trẻ định tiến lại báo cáo, nhưng Minh Dao chỉ giơ một tay lên ra hiệu giữ im lặng. Cô không cần nghe, cũng chẳng cần xem hồ sơ, bởi vì cô sở hữu một năng lực đặc biệt: "Đọc ký ức người chết".
Minh Dao cúi người, hai ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vầng trán lạnh ngắt của thi thể.
Xoẹt.
Một luồng điện vô hình chạy dọc sống lưng cô. Ý thức của cô lập tức chìm vào bóng tối, trực tiếp kết nối với tàn niệm cuối cùng của nạn nhân.
Trong tâm trí Minh Dao, khung cảnh quay về lúc 10 giờ 46 phút đêm qua. Vị tổng giám đốc Thịnh Minh đang ngồi bên quầy bar thưởng thức rượu. Bất chợt, một bóng đen xé rách không khí, chính xác hơn là xuyên thẳng qua bức tường dày để bước vào phòng. "Hắn" mặc trường bào cổ trang, khuôn mặt quỷ dị, trên tay là một thanh đoản đao rực lửa đỏ.
Nạn nhân chỉ kịp liếc qua liền kinh hoàng gào thét, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Cả cơ thể ông ta cứng đờ, thẳng tắp như tượng sáp, hoàn toàn bất động không thể giãy giụa. Bóng đen lạnh lùng vung một chiếc dao nhỏ khắc đầy những ký tự và hoa văn kỳ lạ. "Hắn" không hề ra tay nhanh gọn, mà lại dùng lưỡi dao nhỏ cứa từng lớp, từng lớp da, bắt vị tổng giám đốc phải chịu đựng cái chết trong sự cực kỳ đau đớn.
Ông ta chết theo phương thức kinh khủng nhất: Bất lực nhìn máu của chính mình chảy cạn. Hình ảnh cuối cùng lưu lại trong đồng tử nạn nhân là một màu đỏ thẫm từ dòng máu tươi, che lấp toàn bộ ngũ quan.
Minh Dao mở bừng mắt, ý thức trở về thực tại. Sự sợ hãi tột cùng của nạn nhân trước khi chết tràn vào tâm trí khiến cô mất bình tĩnh khoảng một phút. Dù đã quá quen với việc này, cô vẫn khó tránh khỏi cảm giác chân thực đến rợn người ấy.
Khi đã lấy lại sự tỉnh táo, Minh Dao đem mọi chuyện sắp xếp lại rồi kể toàn bộ chi tiết những gì mình thấy cho đội trưởng Khương Sinh.
"Hung thủ là một tà tu hoặc một pháp sư cổ xưa dòng dõi tà đạo. Hắn lợi dụng thuật độn thổ để giết người, có thể là để trả thù, hoặc cũng có thể chỉ đơn thuần là thỏa mãn sự biến thái của bản thân."
Đang nói dở, đồng tử Minh Dao chợt co rụt lại: "Có biến! Tránh ra!"
Cô đột ngột hét lớn, chộp lấy cổ áo viên cảnh sát trẻ bên cạnh ném mạnh ra phía sau.
Đoàng!
Bức tường kính chịu lực phía sau cái xác nổ tung thành vạn mảnh vụn. Từ khoảng không lơ lửng ở độ cao 200 mét ngoài tòa nhà, một bóng đen mặc trường bào y hệt trong ký ức của nạn nhân lao thẳng vào phòng. Thanh đoản đao rực lửa trên tay hắn nhắm thẳng vào đầu Minh Dao mà chém xuống. "Hắn" muốn giết sạch tất cả những người đang có mặt tại hiện trường!
"Chết đi, con nhóc loài người!" Giọng nói của "hắn" rít lên như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.
Minh Dao không hề né tránh. Ánh mắt cô lạnh lùng đến đáng sợ. Cô giữ vững trọng tâm, tay phải thọc vào túi áo trench coat, rút ra một tấm bùa màu vàng ròng có thêu chỉ đỏ
"Vậy mày là loài gì? Cút ra đây!"
Cô kẹp lá bùa giữa hai ngón tay, miệng niệm chú nhanh như chớp. Lá bùa bùng cháy, biến thành một luồng khí màu vàng kim sắc lẹm, dài hơn hai mét.
Keng!
Luồng khí sắc lẹm va chạm kịch liệt với đoản đao rực lửa, tạo ra một làn sóng xung kích mạnh mẽ, thổi bay toàn bộ bàn ghế xung quanh và xé toạc tàn ảnh của "hắn". Đúng vậy, đó chỉ là một tàn ảnh! Qua lớp áo choàng đen bị xé rách, Minh Dao có thể nhìn thấy thân thể hắn đang dần trở nên trong suốt.
"Hắn" có vẻ khá ngạc nhiên, không ngờ ở cái thế giới có nguyên khí ít ỏi đến đáng thương này lại vẫn có người sử dụng bùa chú và vận chuyển nguyên khí thuần thục đến vậy.
"Chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi." Bóng đen để lại một lời đe dọa đầy âm khí.
Minh Dao nhếch mép, tay kia chậm rãi rút thêm ba lá bùa nữa: "Có thể. Mà cũng có thể.. Lần tới là gặp lại thi thể của ngươi."
Chương 2: Gã khổng lồ công nghệ ẩn mình
Tàn ảnh của tên sát thủ hoàn toàn tan biến vào hư không, trả lại sự yên lặng đến tịch mịch cho căn penthouse lộng gió. Đội trưởng Khương Sinh và đám cảnh sát xung quanh lúc này mới hoàn hồn, ai nấy đều đổ mồ hôi hột, tay vẫn găm chặt vào báng súng nhưng ánh mắt nhìn Minh Dao đã chuyển từ kính nể sang sùng bái xen lẫn sợ hãi.
"Dao.. Cô Dao, vừa rồi là cái thứ gì vậy?" Khương Sinh run giọng hỏi, hàm răng khẽ va vào nhau. "Nó nhảy từ độ cao 200 mét vào đây.. Rồi lại biến mất?"
Minh Dao thu hồi ba lá bùa vàng vào túi áo trench coat, gương mặt không chút cảm xúc: "Chỉ là một đạo tà niệm được găm vào tàn ảnh của kẻ ra tay đêm qua. Hắn dùng bí thuật để theo dõi hiện trường, thấy tôi đọc được ký ức liền muốn giết người diệt khẩu. Đội trưởng Khương, phong tỏa căn phòng này lại. Đừng để bất kỳ ai, kể cả pháp y, bước vào đây trong vòng mười phút."
Dù la fn gười tin vào khoa học đến lúc này khi đã chứng kiến những gì vừa xảy ra, ông hiểu rõ điều hiện tại cần làm là nghe lời cô gái này
Khương Sinh lập tức vẫy tay ra hiệu cho cấp dưới rút hết ra ngoài cửa, khóa chặt lối ra vào.
Khi căn phòng chỉ còn lại một mình cô và xác chết thẳng tắp như tượng sáp, Minh Dao một lần nữa tiến lại gần. Năng lực "Đọc ký ức người chết" thông thường chỉ cho cô thấy những hình ảnh bề nổi 10 phút trước khi nạn nhân tắt thở. Nhưng với một kẻ tà tu ra tay tàn độc và xảo quyệt thế này, cô buộc phải biết nguyên nhân sâu xa.
Minh Dao cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ, giọt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra. Cô nhanh nhẹn vẽ một chữ "truy" bằng máu ngay giữa tâm lông mày của vị tổng giám đốc. Đây là cấm thuật truy hồn của dòng họ Minh, cho phép cô ép tàn niệm đang tan rã của cái xác phải mở ra những ký ức bị chôn giấu sâu nhất.
"Hồn về đây, khai tâm mở lối!"
Ù.. Ù..
Không khí trong phòng đột ngột hạ xuống dưới âm độ, hơi thở của Minh Dao hóa thành những làn khói trắng. Đôi mắt cô chuyển sang một màu đen tuyền không có lòng trắng. Ý thức của cô bị kéo tuột vào một vùng không gian ký ức mờ mịt của người chết vào thời điểm ba tiếng trước khi vụ ám sát xảy ra.
Trong tiềm thức của vị tổng giám đốc, Minh Dao thấy ông ta đang quỳ rạp, run rẩy trên sàn nhà bằng đá cẩm thạch đen bóng. Bối cảnh không phải là căn penthouse này, mà là một văn phòng tối tân, ngập tràn các màn hình ảo hologram của tập đoàn công nghệ Thần Vũ – gã khổng lồ vừa tung ra dòng đồng hồ thông minh quét sinh học gây sốt toàn cầu cách đây không lâu
Ngồi trên chiếc ghế chủ tịch là một người đàn ông rất trẻ khoảng 30-35 tuổi mặc vest lịch lãm nhưng đôi mắt lại mang vẻ thâm trầm, lạnh lẽo của một kẻ đã sống qua hàng thế kỷ. Trên bàn làm việc của hắn, bên cạnh chiếc laptop đời mới nhất, lại đặt một lư hương cổ bằng đồng đang tỏa ra làn khói xanh quỷ dị.
Vị tổng giám đốc Thịnh Minh vừa khóc lóc vừa dập đầu van xin: "Chủ tịch, phần mềm cập nhật của dòng đồng hồ mới.. Thuộc hạ phát hiện ra các mã hóa sinh học của ngài thực chất là một trận pháp thu thập dương thọ của người dùng! Thuộc hạ không thể ký lệnh phát hành bản cập nhật này được, số người chết vì đột tử sẽ tăng lên hàng triệu mất, lương tâm tôi.."
"Lương tâm?" – Gã Chủ tịch Thần Vũ khẽ bật cười, âm thanh nhẹ nhàng nhưng vô cùng quỷ dị. Hắn khẽ ngoắc tay, một luồng áp lực vô hình đè sụp vị tổng giám đốc xuống sàn, khiến ông ta không thể thẳng đầu lên được
"Thị Nguyện, ngươi nên nhớ gia tộc Thần Vũ ta ẩn mình ở thế giới này ba trăm năm, dùng công nghệ để che mắt thiên hạ chẳng phải không ai phát hiện ra đó hay sao? Bản cập nhật này chính là Vạn Hồn Trận để giúp Lão tổ của ta đột phá cảnh giới. Ngươi cầm tiền của ta, sinh mệnh ngươi là ta cho, giờ lại muốn làm người tốt sao?"
Hắn đứng dậy, lướt ngón tay trên màn hình ảo đầy lạnh lùng: "Gia tộc ta chỉ cần 1 người trong số họ cũng đủ để xưng bá 1 phương rồi. Nếu không phải vì để cứu lão Tổ, bọn họ còn cần ẩn mình ở cái thế giới này làm gì? Ngươi từ chối? Được, vậy thì biến đi." Vị tổng giám đốc ấy chắc cũng biết rõ bản thân không thể trốn tránh được vị chủ tịch với sức mạnh kinh khủng kia
Xoẹt!
Ký ức dữ dội vỡ tan thành trăm mảnh. Minh Dao giật mình lùi lại một bước, đôi mắt trở lại bình thường, hơi thở dồn dập. Cô rút chiếc khăn giấy lau vệt máu trên trán nạn nhân, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
Tập đoàn Thần Vũ.. Hóa ra là một gia tộc tà tu ẩn thế. Hèn gì dạo gần đây, tỷ lệ người trẻ đột tử vì suy nhược cơ thể tăng đột biến sau khi sử dụng đồ công nghệ của họ. Bọn chúng không dùng đao kiếm để tàn sát như thời cổ đại nữa. Chúng dùng công nghệ cao, dùng mạng internet để hút cạn sinh khí của nhân loại một cách hợp pháp.
Minh Dao đẩy cửa bước ra ngoài. Khương Sinh lập tức tiến lại gần: "Sao rồi cô Dao? Có manh mối gì không?"
Minh Dao đút hai tay vào túi áo trench coat, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía tòa tháp Thần Vũ rực rỡ ánh đèn led ở phía xa thành phố: "Bảo cảnh sát các anh rút quân đi. Vụ này cảnh sát bình thường không can thiệp được nữa đâu. Chuẩn bị cho tôi một chiếc xe, tôi phải đi gặp tên Chủ tịch của Thần Vũ trước khi hắn kịp bấm nút kích hoạt bản cập nhật tiếp theo."
Mùi máu tanh trộn lẫn với hương trầm từ nước hoa tạo nên một thứ hỗn hợp đặc quánh, khiến con người vô cùng khó chịu và buồn nôn.
Bên trong căn penthouse tầng 45 của tòa tháp tài chính giữa trung tâm thành phố, thi thể của vị tổng giám đốc công ty đầu tư Thịnh Minh nằm vắt vẻo trên ghế sô pha với tư thế cực kỳ quái dị: Người thẳng tắp như một bức tượng sáp, chiếc áo tắm bằng cotton trắng tinh đã bị máu tươi nhuộm đẫm từ trên xuống dưới. Cổ họng ông ta bị rạch rất nhiều đường chằng chịt, giống như kẻ thủ ác phải chật vật khó khăn lắm mới có thể cắt đứt.
Rõ ràng đây không thể là một vụ tự sát. Tâm lý con người bình thường khi tự kết liễu sẽ chọn phương án nhanh gọn nhất. Chỉ riêng ở góc độ tổn thương này, tự bản thân nạn nhân không tài nào làm được. Thế nhưng, cảnh sát đã phong tỏa hiện trường và camera an ninh hoàn toàn không ghi nhận bất kỳ ai ra vào trong khung giờ xảy ra sự việc.
Một vụ án phòng kín hoàn hảo.
Đội trưởng đội trọng án Khương Sinh bắt máy, thanh âm không giấu nổi sự mệt mỏi: "Đến chưa? Bên phía phong thủy bảo phòng này có tà khí dữ lắm, anh em không dám động vào cái xác."
"Tôi đang ở trong thang máy."
Minh Dao cúp điện thoại. Cô mặc một chiếc áo trench coat đen dài, bên trong là áo thun quần jean giản dị. Bề ngoài, cô giống một cô gái tuổi đôi mươi năng động hơn là một "Cố vấn đặc biệt" mà cảnh sát phải bỏ ra hàng trăm triệu để mời về cho mỗi vụ án đặc thù.
Bước qua vạch băng giới hạn, Minh Dao lướt qua đám đông cảnh sát đang xầm xì bàn tán. Cô đi thẳng đến trước cái xác.
"Chào cô Dao, nạn nhân chết lúc 11h đêm qua.." Một cảnh sát trẻ định tiến lại báo cáo, nhưng Minh Dao chỉ giơ một tay lên ra hiệu giữ im lặng. Cô không cần nghe, cũng chẳng cần xem hồ sơ, bởi vì cô sở hữu một năng lực đặc biệt: "Đọc ký ức người chết".
Minh Dao cúi người, hai ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vầng trán lạnh ngắt của thi thể.
Xoẹt.
Một luồng điện vô hình chạy dọc sống lưng cô. Ý thức của cô lập tức chìm vào bóng tối, trực tiếp kết nối với tàn niệm cuối cùng của nạn nhân.
Trong tâm trí Minh Dao, khung cảnh quay về lúc 10 giờ 46 phút đêm qua. Vị tổng giám đốc Thịnh Minh đang ngồi bên quầy bar thưởng thức rượu. Bất chợt, một bóng đen xé rách không khí, chính xác hơn là xuyên thẳng qua bức tường dày để bước vào phòng. "Hắn" mặc trường bào cổ trang, khuôn mặt quỷ dị, trên tay là một thanh đoản đao rực lửa đỏ.
Nạn nhân chỉ kịp liếc qua liền kinh hoàng gào thét, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Cả cơ thể ông ta cứng đờ, thẳng tắp như tượng sáp, hoàn toàn bất động không thể giãy giụa. Bóng đen lạnh lùng vung một chiếc dao nhỏ khắc đầy những ký tự và hoa văn kỳ lạ. "Hắn" không hề ra tay nhanh gọn, mà lại dùng lưỡi dao nhỏ cứa từng lớp, từng lớp da, bắt vị tổng giám đốc phải chịu đựng cái chết trong sự cực kỳ đau đớn.
Ông ta chết theo phương thức kinh khủng nhất: Bất lực nhìn máu của chính mình chảy cạn. Hình ảnh cuối cùng lưu lại trong đồng tử nạn nhân là một màu đỏ thẫm từ dòng máu tươi, che lấp toàn bộ ngũ quan.
Minh Dao mở bừng mắt, ý thức trở về thực tại. Sự sợ hãi tột cùng của nạn nhân trước khi chết tràn vào tâm trí khiến cô mất bình tĩnh khoảng một phút. Dù đã quá quen với việc này, cô vẫn khó tránh khỏi cảm giác chân thực đến rợn người ấy.
Khi đã lấy lại sự tỉnh táo, Minh Dao đem mọi chuyện sắp xếp lại rồi kể toàn bộ chi tiết những gì mình thấy cho đội trưởng Khương Sinh.
"Hung thủ là một tà tu hoặc một pháp sư cổ xưa dòng dõi tà đạo. Hắn lợi dụng thuật độn thổ để giết người, có thể là để trả thù, hoặc cũng có thể chỉ đơn thuần là thỏa mãn sự biến thái của bản thân."
Đang nói dở, đồng tử Minh Dao chợt co rụt lại: "Có biến! Tránh ra!"
Cô đột ngột hét lớn, chộp lấy cổ áo viên cảnh sát trẻ bên cạnh ném mạnh ra phía sau.
Đoàng!
Bức tường kính chịu lực phía sau cái xác nổ tung thành vạn mảnh vụn. Từ khoảng không lơ lửng ở độ cao 200 mét ngoài tòa nhà, một bóng đen mặc trường bào y hệt trong ký ức của nạn nhân lao thẳng vào phòng. Thanh đoản đao rực lửa trên tay hắn nhắm thẳng vào đầu Minh Dao mà chém xuống. "Hắn" muốn giết sạch tất cả những người đang có mặt tại hiện trường!
"Chết đi, con nhóc loài người!" Giọng nói của "hắn" rít lên như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.
Minh Dao không hề né tránh. Ánh mắt cô lạnh lùng đến đáng sợ. Cô giữ vững trọng tâm, tay phải thọc vào túi áo trench coat, rút ra một tấm bùa màu vàng ròng có thêu chỉ đỏ
"Vậy mày là loài gì? Cút ra đây!"
Cô kẹp lá bùa giữa hai ngón tay, miệng niệm chú nhanh như chớp. Lá bùa bùng cháy, biến thành một luồng khí màu vàng kim sắc lẹm, dài hơn hai mét.
Keng!
Luồng khí sắc lẹm va chạm kịch liệt với đoản đao rực lửa, tạo ra một làn sóng xung kích mạnh mẽ, thổi bay toàn bộ bàn ghế xung quanh và xé toạc tàn ảnh của "hắn". Đúng vậy, đó chỉ là một tàn ảnh! Qua lớp áo choàng đen bị xé rách, Minh Dao có thể nhìn thấy thân thể hắn đang dần trở nên trong suốt.
"Hắn" có vẻ khá ngạc nhiên, không ngờ ở cái thế giới có nguyên khí ít ỏi đến đáng thương này lại vẫn có người sử dụng bùa chú và vận chuyển nguyên khí thuần thục đến vậy.
"Chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi." Bóng đen để lại một lời đe dọa đầy âm khí.
Minh Dao nhếch mép, tay kia chậm rãi rút thêm ba lá bùa nữa: "Có thể. Mà cũng có thể.. Lần tới là gặp lại thi thể của ngươi."
Chương 2: Gã khổng lồ công nghệ ẩn mình
Tàn ảnh của tên sát thủ hoàn toàn tan biến vào hư không, trả lại sự yên lặng đến tịch mịch cho căn penthouse lộng gió. Đội trưởng Khương Sinh và đám cảnh sát xung quanh lúc này mới hoàn hồn, ai nấy đều đổ mồ hôi hột, tay vẫn găm chặt vào báng súng nhưng ánh mắt nhìn Minh Dao đã chuyển từ kính nể sang sùng bái xen lẫn sợ hãi.
"Dao.. Cô Dao, vừa rồi là cái thứ gì vậy?" Khương Sinh run giọng hỏi, hàm răng khẽ va vào nhau. "Nó nhảy từ độ cao 200 mét vào đây.. Rồi lại biến mất?"
Minh Dao thu hồi ba lá bùa vàng vào túi áo trench coat, gương mặt không chút cảm xúc: "Chỉ là một đạo tà niệm được găm vào tàn ảnh của kẻ ra tay đêm qua. Hắn dùng bí thuật để theo dõi hiện trường, thấy tôi đọc được ký ức liền muốn giết người diệt khẩu. Đội trưởng Khương, phong tỏa căn phòng này lại. Đừng để bất kỳ ai, kể cả pháp y, bước vào đây trong vòng mười phút."
Dù la fn gười tin vào khoa học đến lúc này khi đã chứng kiến những gì vừa xảy ra, ông hiểu rõ điều hiện tại cần làm là nghe lời cô gái này
Khương Sinh lập tức vẫy tay ra hiệu cho cấp dưới rút hết ra ngoài cửa, khóa chặt lối ra vào.
Khi căn phòng chỉ còn lại một mình cô và xác chết thẳng tắp như tượng sáp, Minh Dao một lần nữa tiến lại gần. Năng lực "Đọc ký ức người chết" thông thường chỉ cho cô thấy những hình ảnh bề nổi 10 phút trước khi nạn nhân tắt thở. Nhưng với một kẻ tà tu ra tay tàn độc và xảo quyệt thế này, cô buộc phải biết nguyên nhân sâu xa.
Minh Dao cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ, giọt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra. Cô nhanh nhẹn vẽ một chữ "truy" bằng máu ngay giữa tâm lông mày của vị tổng giám đốc. Đây là cấm thuật truy hồn của dòng họ Minh, cho phép cô ép tàn niệm đang tan rã của cái xác phải mở ra những ký ức bị chôn giấu sâu nhất.
"Hồn về đây, khai tâm mở lối!"
Ù.. Ù..
Không khí trong phòng đột ngột hạ xuống dưới âm độ, hơi thở của Minh Dao hóa thành những làn khói trắng. Đôi mắt cô chuyển sang một màu đen tuyền không có lòng trắng. Ý thức của cô bị kéo tuột vào một vùng không gian ký ức mờ mịt của người chết vào thời điểm ba tiếng trước khi vụ ám sát xảy ra.
Trong tiềm thức của vị tổng giám đốc, Minh Dao thấy ông ta đang quỳ rạp, run rẩy trên sàn nhà bằng đá cẩm thạch đen bóng. Bối cảnh không phải là căn penthouse này, mà là một văn phòng tối tân, ngập tràn các màn hình ảo hologram của tập đoàn công nghệ Thần Vũ – gã khổng lồ vừa tung ra dòng đồng hồ thông minh quét sinh học gây sốt toàn cầu cách đây không lâu
Ngồi trên chiếc ghế chủ tịch là một người đàn ông rất trẻ khoảng 30-35 tuổi mặc vest lịch lãm nhưng đôi mắt lại mang vẻ thâm trầm, lạnh lẽo của một kẻ đã sống qua hàng thế kỷ. Trên bàn làm việc của hắn, bên cạnh chiếc laptop đời mới nhất, lại đặt một lư hương cổ bằng đồng đang tỏa ra làn khói xanh quỷ dị.
Vị tổng giám đốc Thịnh Minh vừa khóc lóc vừa dập đầu van xin: "Chủ tịch, phần mềm cập nhật của dòng đồng hồ mới.. Thuộc hạ phát hiện ra các mã hóa sinh học của ngài thực chất là một trận pháp thu thập dương thọ của người dùng! Thuộc hạ không thể ký lệnh phát hành bản cập nhật này được, số người chết vì đột tử sẽ tăng lên hàng triệu mất, lương tâm tôi.."
"Lương tâm?" – Gã Chủ tịch Thần Vũ khẽ bật cười, âm thanh nhẹ nhàng nhưng vô cùng quỷ dị. Hắn khẽ ngoắc tay, một luồng áp lực vô hình đè sụp vị tổng giám đốc xuống sàn, khiến ông ta không thể thẳng đầu lên được
"Thị Nguyện, ngươi nên nhớ gia tộc Thần Vũ ta ẩn mình ở thế giới này ba trăm năm, dùng công nghệ để che mắt thiên hạ chẳng phải không ai phát hiện ra đó hay sao? Bản cập nhật này chính là Vạn Hồn Trận để giúp Lão tổ của ta đột phá cảnh giới. Ngươi cầm tiền của ta, sinh mệnh ngươi là ta cho, giờ lại muốn làm người tốt sao?"
Hắn đứng dậy, lướt ngón tay trên màn hình ảo đầy lạnh lùng: "Gia tộc ta chỉ cần 1 người trong số họ cũng đủ để xưng bá 1 phương rồi. Nếu không phải vì để cứu lão Tổ, bọn họ còn cần ẩn mình ở cái thế giới này làm gì? Ngươi từ chối? Được, vậy thì biến đi." Vị tổng giám đốc ấy chắc cũng biết rõ bản thân không thể trốn tránh được vị chủ tịch với sức mạnh kinh khủng kia
Xoẹt!
Ký ức dữ dội vỡ tan thành trăm mảnh. Minh Dao giật mình lùi lại một bước, đôi mắt trở lại bình thường, hơi thở dồn dập. Cô rút chiếc khăn giấy lau vệt máu trên trán nạn nhân, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
Tập đoàn Thần Vũ.. Hóa ra là một gia tộc tà tu ẩn thế. Hèn gì dạo gần đây, tỷ lệ người trẻ đột tử vì suy nhược cơ thể tăng đột biến sau khi sử dụng đồ công nghệ của họ. Bọn chúng không dùng đao kiếm để tàn sát như thời cổ đại nữa. Chúng dùng công nghệ cao, dùng mạng internet để hút cạn sinh khí của nhân loại một cách hợp pháp.
Minh Dao đẩy cửa bước ra ngoài. Khương Sinh lập tức tiến lại gần: "Sao rồi cô Dao? Có manh mối gì không?"
Minh Dao đút hai tay vào túi áo trench coat, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía tòa tháp Thần Vũ rực rỡ ánh đèn led ở phía xa thành phố: "Bảo cảnh sát các anh rút quân đi. Vụ này cảnh sát bình thường không can thiệp được nữa đâu. Chuẩn bị cho tôi một chiếc xe, tôi phải đi gặp tên Chủ tịch của Thần Vũ trước khi hắn kịp bấm nút kích hoạt bản cập nhật tiếp theo."
