- Xu
- 5
47
0
"Nhân gian có bảy nốt nhạc, có số Pi vô tận, có hằng số G. Tất cả đều là lồng. Ta chỉ là kẻ mò cua dưới đáy lồng, tên Minh."
MỐC 0 - Chương 1: Bóng đèn niken
Tháng thứ tư cúp điện, cà cái thành phố chìm vào một thứ bóng tối đặc quánh như bùn non. Không trăng, không đèn đường, chỉ còn tiếng máy phát nổ rời rạc từ những nhà khá giả và tiếng loa phường rè rè đếm giờ luân phiên.
Thế nhưng ở cuối con hẻm nhỏ, sau cánh cửa tôn đã rỉ, vẫn còn một đốm sáng.
Đó là một căn phòng ba mét vuông, vừa là nơi để ngủ, bếp vừa là nơi làm việc. Trên trần, một bóng đèn dây tóc niken treo lơ lửng bằng sợi dây điện trần, nối thẳng xuống bình ắc-quy xe máy cũ đặt dưới gầm bàn. Ánh sáng từ nó không trắng, cũng không mạnh, mà vàng khè như mật ong loãng, run lên từng nhịp theo tiếng quạt máy tản nhiệt.
Dưới quầng sáng ấy, mọi vật đều hiện ra với viền mờ. Chiếc bàn gỗ thông đã tróc sơn chất đầy mỏ hàn, cuộn chì rối, kìm cắt, và ở chính giữa là một máy đo sóng tự chế vỏ mica. Mặt đồng hồ của nó phát ra thứ ánh xanh lè, kim chỉ đang đứng yên ở con số 2.00, kêu tạch tạch đều đặn như tiếng dế kêu đêm hè.
Ngồi lún sâu trong chiếc ghế sofa cũ kê sát tường là một người đàn ông trung niên. Áo thun bạc màu dính mồ hôi, bàn tay chai sần, đôi mắt trũng sâu vì nhiều đêm thức trắng. Bên cạnh ông, trên trang sổ tay bìa da đã sờn, vẫn còn nét chữ của vợ: *nối mass trước. * Bà mất từ mùa mưa năm ngoái, để lại ông với căn phòng này và một đứa con trai.
Đứa bé năm tuổi tên Minh đang ngồi bệt dưới đất, lưng dựa vào chân ghế của cha. Trước mặt nó là ba cục pin con ó đã cũ, vỏ sắt trầy xước. Nó xếp chúng thành một hàng thẳng, cẩn thận như đang bày một trò chơi.
"Ba ơi," nó hỏi mà không ngẩng đầu, giọng trong veo giữa tiếng quạt rè, "một cộng một bằng mấy?"
Người đàn ông không rời mắt khỏi kim đồng hồ. Ông đã trả lời câu này cả trăm lần.
"Bằng hai," ông đáp khàn.
Minh gật đầu. Sau đó, bằng một động tác chậm rãi, nó nhặt viên pin thứ ba lên và đặt vào chính giữa hai viên kia. Tiếng nhựa chạm gỗ vang lên khô khốc: Cạch.
Ngay khoảnh khắc ấy, kim máy đo giật nhẹ.
Từ 2.00, nó nhích lên 2.01, rồi 2.04, rồi 2.17. Cùng lúc, bóng đèn niken trên trần chớp mạnh một cái, kéo theo bóng của hai cha con loang ra trên tường vôi. Ngoài cửa sổ, tiếng máy phát của nhà hàng xóm bỗng tắt phụt, để lại một khoảng im lặng dày đến mức nghe rõ tiếng tim mình.
Kim không quay về. Nó tiếp tục bò, chậm rãi và bướng bỉnh, vượt qua vạch đỏ mà người đàn ông đã kẻ từ khi mới lắp máy, rồi dừng lại một cách dứt khoát.
3.00.
Trong phòng không có tiếng nổ, cũng không có luồng sáng thần thánh nào. Chỉ có con số ba màu xanh đứng yên, hắt ánh sáng lên trán đứa bé, lên mặt kính máy đo, và lên trang sổ tay của người vợ đã khuất.
Người đàn ông nín thở. Ông nhìn ba viên pin xếp hàng, rồi nhìn con số không thể có, rồi cuối cùng nhìn xuống đứa con trai đang ngẩng lên.
"Ba thấy mấy cục pin?" Minh hỏi, mắt tròn xoe phản chiếu ánh đèn.
Một vết nứt vô hình chạy ngang qua thứ niềm tin ông mang suốt ba mươi bảy năm. Ông mở miệng, giọng thấp hơn cả tiếng quạt.
"Ba thấy ba."
Minh cười, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời. Nó leo lên ghế, dụi đầu vào ngực cha, hơi thở ấm áp phả vào áo ông. Bóng đèn niken phía trên rung nhè nhẹ theo nhịp thở của hai người, kéo dài cái bóng của họ trên tường.
Người đàn ông từ từ đưa tay tắt máy đo. Con số ba biến mất, trả lại mặt đồng hồ một màu đen. Ông lật cuốn sổ của vợ về trang đầu tiên, nơi bà ghi bằng bút bi xanh đã nhòe: *Mua đèn ở chợ đồ củ, 45 ngàn. Đèn này không sáng mạnh, nhưng ấm. *
Ấm. Ông cảm được cái ấm đó đang lan từ bóng đèn xuống đỉnh đầu, xuống cánh tay đang ôm con, và xuống cả viên pin thứ ba mà ông vô thức nắm chặt trong lòng bàn tay. Viên pin không nóng, nhưng nó ấm lên dần, như thể bên trong đang có một mặt trời rất nhỏ vừa thức dậy.
Bên ngoài, cả thế giới vẫn đang tính toán cách chia nhau từng kilowatt điện. Còn bên trong căn phòng ba mét vuông này, một đứa trẻ vừa đặt một câu hỏi cũ, và một cái máy cũ vừa trả lời bằng một đáp án bị cấm.
Người đàn ông kéo tấm mền mỏng đắp ngang ngực con. Minh đã ngủ, tay vẫn nắm hờ viên pin. Ông không gỡ ra. Ông chỉ cúi xuống, ghé sát tai con, thì thầm một câu mà ông biết, từ đêm nay trở đi, sẽ là định luật mới của căn nhà này.
"Chia ra để nối lại, mới có điện."
Bóng đèn niken chớp thêm một lần cuối, rồi đứng yên, vàng như mật ong, giữ lấy hai cha con giữa bóng tối đặc quánh của cả một thành phố đang mất điện.
MỐC 0 - Chương 1: Bóng đèn niken
Tháng thứ tư cúp điện, cà cái thành phố chìm vào một thứ bóng tối đặc quánh như bùn non. Không trăng, không đèn đường, chỉ còn tiếng máy phát nổ rời rạc từ những nhà khá giả và tiếng loa phường rè rè đếm giờ luân phiên.
Thế nhưng ở cuối con hẻm nhỏ, sau cánh cửa tôn đã rỉ, vẫn còn một đốm sáng.
Đó là một căn phòng ba mét vuông, vừa là nơi để ngủ, bếp vừa là nơi làm việc. Trên trần, một bóng đèn dây tóc niken treo lơ lửng bằng sợi dây điện trần, nối thẳng xuống bình ắc-quy xe máy cũ đặt dưới gầm bàn. Ánh sáng từ nó không trắng, cũng không mạnh, mà vàng khè như mật ong loãng, run lên từng nhịp theo tiếng quạt máy tản nhiệt.
Dưới quầng sáng ấy, mọi vật đều hiện ra với viền mờ. Chiếc bàn gỗ thông đã tróc sơn chất đầy mỏ hàn, cuộn chì rối, kìm cắt, và ở chính giữa là một máy đo sóng tự chế vỏ mica. Mặt đồng hồ của nó phát ra thứ ánh xanh lè, kim chỉ đang đứng yên ở con số 2.00, kêu tạch tạch đều đặn như tiếng dế kêu đêm hè.
Ngồi lún sâu trong chiếc ghế sofa cũ kê sát tường là một người đàn ông trung niên. Áo thun bạc màu dính mồ hôi, bàn tay chai sần, đôi mắt trũng sâu vì nhiều đêm thức trắng. Bên cạnh ông, trên trang sổ tay bìa da đã sờn, vẫn còn nét chữ của vợ: *nối mass trước. * Bà mất từ mùa mưa năm ngoái, để lại ông với căn phòng này và một đứa con trai.
Đứa bé năm tuổi tên Minh đang ngồi bệt dưới đất, lưng dựa vào chân ghế của cha. Trước mặt nó là ba cục pin con ó đã cũ, vỏ sắt trầy xước. Nó xếp chúng thành một hàng thẳng, cẩn thận như đang bày một trò chơi.
"Ba ơi," nó hỏi mà không ngẩng đầu, giọng trong veo giữa tiếng quạt rè, "một cộng một bằng mấy?"
Người đàn ông không rời mắt khỏi kim đồng hồ. Ông đã trả lời câu này cả trăm lần.
"Bằng hai," ông đáp khàn.
Minh gật đầu. Sau đó, bằng một động tác chậm rãi, nó nhặt viên pin thứ ba lên và đặt vào chính giữa hai viên kia. Tiếng nhựa chạm gỗ vang lên khô khốc: Cạch.
Ngay khoảnh khắc ấy, kim máy đo giật nhẹ.
Từ 2.00, nó nhích lên 2.01, rồi 2.04, rồi 2.17. Cùng lúc, bóng đèn niken trên trần chớp mạnh một cái, kéo theo bóng của hai cha con loang ra trên tường vôi. Ngoài cửa sổ, tiếng máy phát của nhà hàng xóm bỗng tắt phụt, để lại một khoảng im lặng dày đến mức nghe rõ tiếng tim mình.
Kim không quay về. Nó tiếp tục bò, chậm rãi và bướng bỉnh, vượt qua vạch đỏ mà người đàn ông đã kẻ từ khi mới lắp máy, rồi dừng lại một cách dứt khoát.
3.00.
Trong phòng không có tiếng nổ, cũng không có luồng sáng thần thánh nào. Chỉ có con số ba màu xanh đứng yên, hắt ánh sáng lên trán đứa bé, lên mặt kính máy đo, và lên trang sổ tay của người vợ đã khuất.
Người đàn ông nín thở. Ông nhìn ba viên pin xếp hàng, rồi nhìn con số không thể có, rồi cuối cùng nhìn xuống đứa con trai đang ngẩng lên.
"Ba thấy mấy cục pin?" Minh hỏi, mắt tròn xoe phản chiếu ánh đèn.
Một vết nứt vô hình chạy ngang qua thứ niềm tin ông mang suốt ba mươi bảy năm. Ông mở miệng, giọng thấp hơn cả tiếng quạt.
"Ba thấy ba."
Minh cười, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời. Nó leo lên ghế, dụi đầu vào ngực cha, hơi thở ấm áp phả vào áo ông. Bóng đèn niken phía trên rung nhè nhẹ theo nhịp thở của hai người, kéo dài cái bóng của họ trên tường.
Người đàn ông từ từ đưa tay tắt máy đo. Con số ba biến mất, trả lại mặt đồng hồ một màu đen. Ông lật cuốn sổ của vợ về trang đầu tiên, nơi bà ghi bằng bút bi xanh đã nhòe: *Mua đèn ở chợ đồ củ, 45 ngàn. Đèn này không sáng mạnh, nhưng ấm. *
Ấm. Ông cảm được cái ấm đó đang lan từ bóng đèn xuống đỉnh đầu, xuống cánh tay đang ôm con, và xuống cả viên pin thứ ba mà ông vô thức nắm chặt trong lòng bàn tay. Viên pin không nóng, nhưng nó ấm lên dần, như thể bên trong đang có một mặt trời rất nhỏ vừa thức dậy.
Bên ngoài, cả thế giới vẫn đang tính toán cách chia nhau từng kilowatt điện. Còn bên trong căn phòng ba mét vuông này, một đứa trẻ vừa đặt một câu hỏi cũ, và một cái máy cũ vừa trả lời bằng một đáp án bị cấm.
Người đàn ông kéo tấm mền mỏng đắp ngang ngực con. Minh đã ngủ, tay vẫn nắm hờ viên pin. Ông không gỡ ra. Ông chỉ cúi xuống, ghé sát tai con, thì thầm một câu mà ông biết, từ đêm nay trở đi, sẽ là định luật mới của căn nhà này.
"Chia ra để nối lại, mới có điện."
Bóng đèn niken chớp thêm một lần cuối, rồi đứng yên, vàng như mật ong, giữ lấy hai cha con giữa bóng tối đặc quánh của cả một thành phố đang mất điện.
Chỉnh sửa cuối:
