215
11
Chương 1: Tiểu Sư Muội Xuống Núi
Cả tu chân giới đều biết trên núi Vấn Tâm có một tiểu sư muội, nàng là đệ tử út duy nhất của Kiếm Tôn có thiên phú tuyệt thế, kiếm cốt trời sinh là bảo bối được cả tông môn nâng trong lòng bàn tay mà lớn lên. Mỗi lần nàng ho một tiếng là các sư huynh đều căng thẳng như gặp đại địch.
Mỗi lần nàng ra ngoài đều ít nhất phải có ba người lén đi theo phía sau cho nên tới năm mười tám tuổi, khi nàng chuẩn bị xuống núi lịch kiếp, cả núi Vấn Tâm như muốn lật tung nóc nhà.
Tam sư huynh: "Con phải đi theo!"
Tứ sư huynh: "Không được! Để ta đi!"
Ngay cả Đại sư huynh vốn luôn trầm ổn cũng hiếm khi mất bình tĩnh: "Tiểu sư muội chưa từng xuống núi, sao có thể để muội ấy đi một mình?
Mấy người tranh cãi đến đỏ mặt. Kiếm khí vô tình tràn ra khiến mặt đất quảng trường xuất hiện thêm vài vết nứt. Nếu không phải đang ở đại điện, e rằng bọn họ đã trực tiếp động thủ từ lâu.
Trên chủ vị Kiếm Tôn lạnh nhạt đặt chén trà xuống:" Câm miệng. "
Cả đại điện lập tức yên tĩnh. Ông nhìn thiếu nữ đứng giữa điện:" Đây là kiếp của con nên chỉ có thể tự đi. "
Nàng ngoan ngoãn gật đầu:" Vâng, sư phụ. "
Sau đó vui vẻ xách hành lý chạy mất. Hoàn toàn không phát hiện phía sau có mấy đôi mắt đỏ hoe.
-
Đến khi xuống núi nàng mới tìm một góc khuất mở túi trữ vật ra. Bên trong không có pháp bảo không có linh đan cũng không có kiếm phổ mà là.. Hơn một trăm gói hạt giống.
Nàng vui vẻ ôm lấy:" Cuối cùng cũng mang được xuống núi. "
Nếu để các sư huynh biết chắc chắn sẽ tức tới hộc máu bởi vì toàn bộ người trên núi Vấn Tâm đều cho rằng tiểu sư muội xuống núi là để lịch luyện chỉ có bản thân nàng biết.
Nàng muốn tìm một mảnh đất tự tay trồng cây chứ không phải là dùng linh lực biến ra.
-
Đúng lúc ấy một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai:" Cứu.. Cứu ta.. "
Nàng quay đầu thì thấy dưới gốc cây cách đó không xa có một thiếu nữ áo trắng đang nằm trong vũng máu. Nàng lập tức chạy tới:" Cô không sao chứ? "
Thiếu nữ yếu ớt nói:" Ta bị người truy sát.. "
Nàng suy nghĩ một chút rồi lấy ra một viên đan dược:" Ăn đi. "
Thiếu nữ theo bản năng nuốt xuống. Một giây sau, vết thương biến mất mà người cũng khỏe lại.
Lan Tâm:"... "
Nàng nhìn thiếu nữ trước mặt như nhìn thần tiên. Mà thật ra.. Cũng gần đúng rồi.
Nửa canh giờ sau. Hai người ngồi bên bờ sông ăn bánh. Lan Tâm nhịn không được hỏi:" Cô nương định đi đâu? "Nàng suy nghĩ một lúc," Nơi nào có đất tốt. "
"... "
" Để trồng cây. "
"... "
Lan Tâm bắt đầu cảm thấy ân nhân cứu mạng của mình có gì đó không giống người bình thường mà nàng hoàn toàn không biết cuộc lịch kiếp của mình.. Mới chỉ bắt đầu.
Chương 2: Thiên Kim Thất Lạc
Lan Tâm rất nhanh phát hiện ân nhân cứu mạng của mình không giống người bình thường. Nếu là những người tu hành khác xuống núi lịch luyện, bọn họ sẽ trừ yêu diệt ma, tìm kiếm cơ duyên hoặc bế quan đột phá cảnh giới. Nhưng A Ly lại khác. Từ khi rời khỏi Vấn Tâm Sơn, thứ nàng quan tâm nhất luôn là cây cối và hạt giống.
Lúc này, nàng đang ngồi xổm giữa một sạp hàng nhỏ trong chợ, vô cùng nghiêm túc nghiên cứu từng túi hạt giống.
" Cái này nở hoa màu gì? "A Ly cầm một gói lên hỏi.
Ông lão bán hàng đáp rất thành thạo:" Khoảng bảy ngày là nảy mầm. "
A Ly lập tức cầm sang gói khác:" Thế còn cái này? "
" Cái này phải mười lăm ngày. "
" Vậy cái kia? "
Ông lão nhìn thoáng qua rồi cười đáp:" Là giống đào. "
Nghe vậy, mắt A Ly lập tức sáng lên. Nàng vui vẻ ôm lấy cả túi hạt giống:" Ta lấy hết. "
Ông lão bán hàng cười đến không khép được miệng, còn Lan Tâm đứng bên cạnh thì bất lực xoa trán. Nàng thật sự không hiểu nổi người trước mặt. Một người có thể tiện tay lấy ra đan dược cứu mạng quý giá như vậy, lại vì mua hạt giống mà mặc cả với một ông lão bán hàng rong suốt cả buổi.
Nửa tháng đồng hành trôi qua rất nhanh. Trong khoảng thời gian đó, Lan Tâm ngày càng chắc chắn rằng A Ly tuyệt đối không phải người bình thường. Có lần hai người đi ngang qua một khu rừng, một con mãnh hổ bất ngờ lao ra từ bụi cây. Lan Tâm còn chưa kịp phản ứng thì con hổ đã run lẩy bẩy nằm rạp xuống đất, không dám ngẩng đầu lên. Trong khi đó, A Ly vẫn đang ngồi bên cạnh chăm chú tưới nước cho một cây non mới trồng, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.
Càng tiếp xúc lâu, Lan Tâm càng cảm thấy vị ân nhân cứu mạng này giống một tiên nhân trong truyền thuyết hơn là một người bình thường.
Ngày thứ mười sáu, hai người cuối cùng cũng tới kinh thành. Vừa bước qua cổng thành, A Ly đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngẩn người. Trên đường người qua kẻ lại đông đúc, tiếng rao bán vang lên không ngớt, đèn lồng treo khắp nơi, xe ngựa nối đuôi nhau qua lại. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một nơi náo nhiệt như vậy.
" Nhiều người quá.. "Nàng không nhịn được cảm thán.
Lan Tâm bật cười kéo tay nàng:" Đi thôi. "
" Đi đâu? "
" Ăn cơm. "
Nghe đến hai chữ ăn cơm, A Ly lập tức ngoan ngoãn đi theo.
Đáng tiếc, bữa cơm ấy cuối cùng vẫn không ăn được.
Ngay lúc hai người chuẩn bị bước vào tửu lâu, một chiếc xe ngựa xa hoa đột nhiên dừng lại trước mặt. Mấy người trung niên từ trên xe lao xuống. Vừa nhìn thấy A Ly, sắc mặt bọn họ lập tức thay đổi.
" Tiểu thư! "
A Ly ngơ ngác nhìn quanh, còn tưởng đối phương gọi ai khác.
" Tiểu thư! Cuối cùng cũng tìm được người rồi! "
Nàng còn chưa kịp phản ứng thì một phụ nhân từ trong xe ngựa bước xuống. Vừa nhìn thấy nàng, bà đã bật khóc rồi ôm chầm lấy nàng vào lòng.
" Con gái.. Cuối cùng nương cũng tìm được con rồi.. "
A Ly hoàn toàn sững sờ. Nàng quay đầu nhìn Lan Tâm, phát hiện đối phương cũng đang đứng ngây ra như mình. Cả hai đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nửa canh giờ sau, A Ly cuối cùng cũng hiểu được đầu đuôi câu chuyện. Nàng bị nhận nhầm thành thiên kim thất lạc của phủ Quốc Công. Điều kỳ lạ nhất là dung mạo của nàng và vị tiểu thư kia lại giống nhau đến bảy tám phần. Nếu không phải chính nàng biết rõ thân phận của mình, e rằng ngay cả nàng cũng sẽ tin đây là người thân ruột thịt.
Quốc Công phu nhân nắm chặt tay nàng từ đầu đến cuối không chịu buông ra. Trong mắt bà tràn đầy nước mắt, giọng nói nghẹn ngào:" Nương biết con trách chúng ta, nhưng năm đó thật sự là ngoài ý muốn. Mười tám năm qua, nương chưa từng từ bỏ việc tìm con. "
A Ly nhìn người phụ nhân trước mặt thật lâu. Nàng có thể nhận ra bà đã chịu không ít khổ sở trong những năm qua. Những nếp nhăn nơi khóe mắt, vẻ tiều tụy giữa hàng lông mày và ánh mắt vừa vui mừng vừa thấp thỏm kia đều không phải giả vờ. Nàng biết đối phương nhận nhầm người, nhưng tình cảm ấy lại hoàn toàn chân thật. Nhất thời, nàng không biết phải mở lời thế nào.
Cuối cùng, A Ly vẫn bị giữ lại phủ Quốc Công. Quốc Công phu nhân sợ nàng biến mất, gần như đi đâu cũng dẫn nàng theo bên cạnh. Bà giới thiệu cho nàng từng nơi trong phủ, kể cho nàng nghe rất nhiều chuyện của vị thiên kim thất lạc năm xưa. Mỗi lần nhắc tới đứa con gái chưa từng tìm được, đôi mắt bà lại đỏ lên.
Lan Tâm đứng bên cạnh nhìn mà không khỏi mềm lòng. Nàng biết A Ly cũng mềm lòng giống mình. Nếu không, với tính cách của nàng, từ lâu đã trực tiếp nói rõ sự thật rồi.
Tối hôm đó, A Ly ngồi trên mái nhà phủ Quốc Công. Trong tay nàng cầm một chiếc bánh đậu xanh, vừa ăn vừa ngắm ánh trăng treo cao trên bầu trời. Lan Tâm ngồi bên cạnh, chống cằm hỏi:" Người thật sự định tiếp tục giấu sao? "
A Ly suy nghĩ một lúc rồi đáp:" Ta không biết. "
" Nếu cứ kéo dài thì sao? "
A Ly cúi đầu nhìn chiếc bánh trong tay." Ta sợ bà ấy khóc. "
Lan Tâm nghe vậy liền im lặng.
Đó đúng là phong cách của A Ly. Nàng luôn mềm lòng với những người thật lòng đối xử tốt với mình.
Hai người còn đang trò chuyện thì phía dưới đột nhiên trở nên hỗn loạn. Một người hầu vội vã chạy qua hành lang, sắc mặt trắng bệch.
" Lão gia! Xảy ra chuyện rồi! "
Tiếng hô lớn khiến cả phủ đều giật mình.
Quốc Công gia cùng Quốc Công phu nhân nhanh chóng đi ra. Người hầu kia quỳ xuống đất, giọng nói run rẩy:" Vương phủ tới truyền chỉ! "
Nghe đến ba chữ" truyền chỉ ", sắc mặt mọi người đồng thời thay đổi.
Quốc Công gia cau mày hỏi:" Là thánh chỉ gì? "
Người kia cúi đầu thật thấp, như thể ngay cả bản thân hắn cũng không dám tin.
" Là.. Thánh chỉ ban hôn. "
Trong nháy mắt, không khí trở nên nặng nề.
Người trong kinh thành đều biết vị Vương gia kia là ai.
Hắn là Nhiếp Chính Vương của Đại Triều, người nắm giữ binh quyền, chiến công hiển hách, nhưng đồng thời cũng là người khiến vô số người e ngại. Những năm gần đây, lời đồn về hắn ngày càng nhiều. Có người nói hắn là chiến thần bảo vệ biên cương, có người lại gọi hắn là sát thần vì đôi tay nhuốm quá nhiều máu tươi trên chiến trường.
Điều đáng sợ nhất là những vị hôn thê từng được chỉ hôn cho hắn đều lần lượt gặp chuyện ngoài ý muốn trước khi thành thân.
Dần dần, khắp kinh thành không còn ai muốn gả con gái cho hắn nữa.
Thế nhưng lần này, thánh chỉ lại rơi xuống phủ Quốc Công.
Ba ngày sau, đích nữ phủ Quốc Công phải gả vào Vương phủ.
Sau khi người truyền chỉ rời đi, bầu không khí trong phủ vẫn nặng nề như đè một tảng đá lớn lên lòng người.
Đêm hôm đó, trong thư phòng vẫn còn sáng đèn rất lâu.
Quốc Công gia ngồi trước bàn, như thể chỉ trong một buổi tối đã già đi mười tuổi. Ông nhìn thánh chỉ trong tay, chậm rãi nói:" Nếu kháng chỉ, cả phủ Quốc Công đều sẽ bị liên lụy. "
Quốc Công phu nhân bật khóc." Nhưng Uyển Nhi còn đang bệnh nặng, làm sao có thể xuất giá? "
Không ai trả lời được câu hỏi ấy.
Bên ngoài cửa sổ, A Ly ôm túi hạt giống ngồi trên mái hiên, vô tình nghe được toàn bộ câu chuyện. Nàng ngẩng đầu nhìn ánh trăng, lại cúi đầu nhìn túi hạt giống trong lòng. Một lúc lâu sau mới quay sang Lan Tâm.
" Ta hỏi ngươi một chuyện. "
Lan Tâm có linh cảm không lành.
" Chuyện gì? "
A Ly nghiêm túc hỏi:" Vương phủ có sân không? "
Lan Tâm sững người.
Nàng vốn tưởng A Ly sẽ hỏi vị Vương gia kia là người thế nào, hoặc hỏi chuyện ban hôn phải giải quyết ra sao.
Kết quả..
" Đây là điều người quan tâm nhất sao? "
A Ly vô tội chớp mắt.
" Nếu có sân lớn thì trồng cây sẽ rất thuận tiện. "
Lan Tâm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, nhất thời không biết nên khóc hay nên cười.
Trong khi cả phủ Quốc Công đang lo lắng vì một cuộc hôn nhân có thể thay đổi vận mệnh gia tộc, người duy nhất không cảm thấy căng thẳng lại đang suy nghĩ xem trong Vương phủ có đủ đất để trồng hoa hay không.
Chương 3: Đại Hôn
Ba ngày trôi qua nhanh hơn tất cả dự đoán của mọi người.
Trong ba ngày ấy, phủ Quốc Công gần như chìm trong bầu không khí nặng nề. Quốc Công gia và Quốc Công phu nhân đều gầy đi trông thấy. Bọn họ nhiều lần muốn nói rõ sự thật với A Ly, nhưng mỗi lần nhìn thấy gương mặt giống con gái mình đến vậy, những lời đã đến bên miệng lại không thể thốt ra.
A Ly cũng hiểu được tâm trạng của họ.
Nàng biết mình không phải con gái của phủ Quốc Công, nhưng cũng biết nếu lúc này nói ra sự thật, người đau khổ nhất sẽ là vị phụ nhân luôn đối xử với nàng như con ruột.
Vì thế, nàng không nói gì.
Ngày đại hôn cuối cùng cũng tới.
Từ sáng sớm, toàn bộ phủ Quốc Công đã sáng đèn. Nha hoàn, ma ma và người hầu ra vào liên tục. Tiếng bước chân, tiếng gọi nhau, tiếng mở rương lấy trang sức vang lên khắp nơi.
A Ly còn đang ngủ đã bị kéo dậy khỏi giường.
Nàng ngồi trên ghế, mơ mơ màng màng để người khác thay y phục, chải tóc rồi trang điểm.
Đến khi hoàn hồn lại, trên người nàng đã mặc một bộ giá y đỏ rực thêu kim tuyến tinh xảo. Chiếc phượng quan trên đầu nặng đến mức nàng cảm thấy cổ mình sắp gãy.
A Ly thử cử động một chút.
Tiếng chuỗi ngọc va vào nhau leng keng vang lên.
Nàng nhìn mình trong gương đồng rồi lặng lẽ nhớ tới đạo bào nhẹ nhàng trên Vấn Tâm Sơn.
Người phàm thành thân thật sự rất phiền phức.
Một tiểu nha hoàn đứng phía sau nhìn nàng đến ngây người.
" Tiểu thư thật đẹp. "
A Ly theo bản năng nhìn vào gương.
Thiếu nữ trong gương có đôi mắt sáng trong, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ tự nhiên. Bộ giá y đỏ càng khiến dung mạo nàng trở nên nổi bật.
Ngay cả chính nàng cũng hơi ngẩn người.
Thì ra mặc thành như vậy lại trông khác đến thế.
Bên ngoài rất nhanh truyền đến tiếng pháo nổ.
Giờ lành đã tới.
Quốc Công phu nhân đích thân bước vào phòng. Vừa nhìn thấy A Ly trong bộ hỉ phục, mắt bà đã đỏ lên.
Bà đi tới nắm lấy tay nàng.
Bàn tay hơi run rẩy.
" Nếu ở Vương phủ bị bắt nạt.. "
Quốc Công phu nhân dừng lại một chút rồi nghẹn ngào nói:
" Nhất định phải trở về. "
A Ly khẽ khựng lại.
Nàng nhìn người phụ nhân trước mặt rồi nhẹ nhàng ôm lấy bà.
" Được. "
Chỉ một chữ đơn giản nhưng lại khiến Quốc Công phu nhân bật khóc.
Không biết từ khi nào, bà đã thật sự coi thiếu nữ trước mặt như con gái mình.
Dưới tiếng pháo và tiếng nhạc hỉ, kiệu hoa từ từ rời khỏi phủ Quốc Công.
Hai bên đường, dân chúng chen kín xem náo nhiệt.
Ai cũng tò mò muốn nhìn vị thiên kim vừa được tìm về của phủ Quốc Công.
Cũng có rất nhiều người âm thầm thương hại.
Bởi vì người nàng sắp gả không phải ai khác mà chính là Nhiếp Chính Vương.
Người đàn ông khiến cả kinh thành vừa kính vừa sợ.
Ngồi trong kiệu hoa, A Ly hoàn toàn không biết những suy nghĩ đó.
Nàng chỉ đang nghiêm túc tính toán.
Vương phủ lớn như vậy, chắc hẳn sẽ có rất nhiều đất trống.
Nếu có thể đào thêm một cái ao nhỏ thì càng tốt.
Nửa canh giờ sau, kiệu hoa dừng lại.
Tiếng hô lớn vang lên bên ngoài.
" Vương phi tới! "
Ngay sau đó, một bàn tay xuất hiện trước mặt nàng.
Đó là một bàn tay rất đẹp.
Khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài, trên tay còn có những vết chai mỏng do nhiều năm cầm kiếm.
A Ly nhìn một lúc rồi mới đặt tay mình lên đó.
Khoảnh khắc ấy, xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Bởi vì tất cả mọi người đều không ngờ Nhiếp Chính Vương sẽ đích thân ra đón người.
Từ trước tới nay, chưa từng có ai được hắn đối xử như vậy.
A Ly được dẫn xuống kiệu.
Khăn hỉ che khuất tầm mắt khiến nàng không nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Nàng chỉ có thể nhìn thấy đôi giày đen phía trước cùng khí tức lạnh lùng như băng tuyết của người bên cạnh.
Suốt đoạn đường vào phủ, Nhiếp Chính Vương không nói một lời.
A Ly cũng không chủ động mở miệng.
Hai người cứ thế hoàn thành toàn bộ nghi thức.
Bái thiên địa.
Bái cao đường.
Phu thê giao bái.
Sau khi hoàn thành toàn bộ nghi thức, A Ly được đưa vào tân phòng. Căn phòng rộng lớn nhanh chóng trở nên yên tĩnh khi đám nha hoàn lần lượt lui ra ngoài. Nàng ngồi trên giường một lúc rồi cúi đầu nhìn bụng mình. Từ sáng đến giờ gần như chưa ăn gì, cảm giác đói bụng nhanh chóng lấn át mọi suy nghĩ khác. Ánh mắt nàng vô thức dừng lại trên bàn điểm tâm cách đó không xa.
Suy nghĩ một lát, A Ly quyết định đứng dậy.
Dù sao nghi thức cũng kết thúc rồi.
Nàng bước tới bàn, cầm một chiếc bánh lên nếm thử. Hương vị không tệ. Vì thế, đến khi tiếng mở cửa vang lên, trong tay nàng đã ôm một đĩa bánh, còn chiếc thứ ba thì đang ăn dở.
Người bước vào là Nhiếp Chính Vương.
Ánh nến lay động khiến bóng dáng cao lớn của hắn kéo dài trên mặt đất. Bộ hỉ phục màu đỏ không làm giảm đi vẻ lạnh lùng vốn có, trái lại còn khiến khí chất sắc bén của hắn trở nên nổi bật hơn. Đây là một người đàn ông quen ra lệnh hơn là trò chuyện, quen xuất hiện trên chiến trường hơn là trong một căn phòng đầy hỉ khí như thế này.
Hắn vốn cho rằng sẽ nhìn thấy một tân nương đang lo lắng hoặc sợ hãi.
Nhưng cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác.
Thiếu nữ ngồi bên bàn, hai má phồng lên vì bánh còn chưa nuốt hết, đang mở to mắt nhìn hắn. Ánh mắt ấy không có e dè, cũng không có sợ hãi, giống như nàng chỉ đơn thuần tò mò về người vừa bước vào.
Hai người nhìn nhau một lúc.
Cuối cùng, A Ly nuốt miếng bánh trong miệng xuống rồi thành thật hỏi:
" Ngài ăn không? "
Nhiếp Chính Vương hiếm khi rơi vào im lặng.
Từ nhỏ đến lớn, hắn gặp đủ loại người. Có kẻ sợ hắn, có kẻ kính hắn, có kẻ muốn lấy lòng hắn, nhưng đây là lần đầu tiên có người gặp hắn trong đêm tân hôn lại nghiêm túc mời hắn ăn bánh.
Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng:
" Bổn vương sẽ không động vào nàng. "
A Ly gật đầu như thể chuyện đó chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
" Được. "
" Ngày mai nàng sẽ chuyển tới lãnh viện. "
" Được. "
" Ta sẽ không tới đó. "
" Được. "
Câu trả lời quá mức bình thản khiến chính Nhiếp Chính Vương cũng phải khẽ nhíu mày. Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối mặt với sự tủi thân, oán trách hoặc ít nhất là thất vọng của đối phương, nhưng thiếu nữ trước mặt dường như không hề để tâm đến những điều đó.
Hắn không biết rằng lúc này A Ly đang nghĩ tới một chuyện hoàn toàn khác.
Lãnh viện đồng nghĩa với yên tĩnh.
Yên tĩnh đồng nghĩa với ít người qua lại.
Ít người qua lại đồng nghĩa với việc nàng có thể tự do trồng cây mà không bị ai quấy rầy.
Chỉ cần nghĩ tới đó thôi, tâm trạng nàng đã tốt lên rất nhiều.
Nhiếp Chính Vương nhìn thấy khóe môi nàng khẽ cong lên, trong lòng lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác khó hiểu. Hắn rõ ràng vừa thông báo rằng nàng sẽ bị đưa tới nơi bị người khác xem như lãnh cung của Vương phủ, thế nhưng người trước mặt lại giống như vừa nghe được tin tốt nào đó.
Đêm ấy, toàn bộ Vương phủ đều cho rằng vị tân Vương phi mới vào cửa hẳn đang âm thầm buồn bã trong tân phòng. Không ai biết rằng người được bọn họ thương hại nhất lại ngủ rất ngon, thậm chí trước khi ngủ còn nghiêm túc suy nghĩ xem ngày mai nên trồng hoa đào trước hay trồng cẩm tú cầu trước.
Chương 4: Lãnh Viện Và Bức Tường Xui Xẻo
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên vừa xuyên qua cửa sổ, A Ly đã tỉnh dậy.
Nàng vốn không có thói quen ngủ nướng. Trên Vấn Tâm Sơn, mỗi ngày nàng đều dậy rất sớm để chăm sóc linh thực trong vườn. Vì thế dù đã đổi sang một nơi hoàn toàn xa lạ, đồng hồ sinh học nhiều năm vẫn không thay đổi.
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, một tiểu nha hoàn bưng chậu nước đi vào, nhìn thấy nàng đã thức thì rõ ràng giật mình:" Vương phi.. "
A Ly gật đầu đáp lại rồi nhận khăn lau mặt.
Tiểu nha hoàn lén nhìn nàng vài lần, hôm qua toàn bộ Vương phủ đều bàn tán về vị tân Vương phi này. Ai cũng cho rằng sau đêm tân hôn bị đưa tới lãnh viện, nàng nhất định sẽ khóc đến sưng mắt. Kết quả sáng nay nhìn lại, không những không có dấu vết khóc lóc mà sắc mặt còn hồng hào hơn cả hôm qua, thậm chí tâm trạng có vẻ rất tốt, ăn sáng xong, A Ly lập tức được người dẫn tới nơi ở mới.
Lãnh viện nằm ở góc tây bắc của Vương phủ, cách xa khu chính viện. Nơi này vốn là một tiểu viện bị bỏ không nhiều năm, bởi vậy cỏ dại mọc đầy, tường viện cũng đã cũ kỹ.
Người dẫn đường vốn còn lo nàng sẽ nổi giận. Không ngờ vừa bước qua cổng viện, đôi mắt A Ly đã sáng lên.
Nàng nhìn khoảng sân rộng trước mặt rồi nhìn đám cỏ mọc um tùm khắp nơi.
Trong mắt người khác đây là một tiểu viện hoang phế còn trong mắt nàng.. Đây là đất, rất nhiều đất mà còn đều là đất tốt.
Người dẫn đường còn chưa kịp nói gì đã thấy vị Vương phi mới cưới xách váy chạy vào trong sân.
"... "
Nàng vui vẻ đến mức hai mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm:" Thật nhiều chỗ để trồng cây! "
Người dẫn đường:"... "
Tiểu nha hoàn:"... "
Hai người nhìn nhau.
Bọn họ bắt đầu cảm thấy vị Vương phi này có lẽ không giống người bình thường.
Chưa tới giữa trưa, toàn bộ người trong lãnh viện đã bị A Ly huy động, người nhổ cỏ, người dọn đá, người quét sân ngay cả nàng cũng tự mình cầm cuốc đào đất.
Mọi người lúc đầu còn không dám để nàng động tay, nhưng sau khi chứng kiến nàng một mình nhấc một tảng đá lớn hơn cả thân người lên rồi ném sang một bên, tất cả đều thức thời ngậm miệng.
Không ai dám cản nữa.
Đến buổi chiều, khoảng sân vốn hoang vu đã thay đổi hoàn toàn. A Ly hài lòng nhìn thành quả lao động trước mắt sau đó nàng lấy túi hạt giống bảo bối ra.
Đây mới là việc quan trọng nhất, nàng ngồi xổm dưới đất, cẩn thận đào từng hố nhỏ rồi bỏ hạt giống vào. Động tác nghiêm túc đến mức giống như đang đối xử với báu vật vô giá.
Nhóm nha hoàn đứng phía sau nhìn nhau. Bọn họ thật sự không hiểu vì sao một người có thể vui vẻ chỉ vì trồng cây như vậy?
Cùng lúc đó, tại thư phòng. Nhiếp Chính Vương đang nghe ám vệ báo cáo.
" Vương phi thế nào? "
Ám vệ trầm mặc một lát. Hắn không biết nên bắt đầu từ đâu:" Vương phi.. Đang đào đất. "
Nhiếp Chính Vương ngẩng đầu:" Đào đất? "
" Vâng. "
" Khóc không? "
" Không khóc. "
" Gây loạn không? "
" Không có. "
" Đập đồ không? "
" Không có. "
Ám vệ suy nghĩ một lúc rồi bổ sung:" Người rất vui. "
Nhiếp Chính Vương hiếm khi rơi vào im lặng. Chàng bắt đầu hoài nghi có phải mình nghe nhầm hay không.
Đưa một vị tiểu thư danh môn vào lãnh viện mà đối phương không khóc, không gây ầm ĩ, không oán trách mà lại còn rất vui?
Ngay lúc ấy, một tiếng động lớn đột nhiên truyền tới từ phía xa. Ầm!
Mặt đất dường như cũng rung lên một chút. Tất cả mọi người trong thư phòng đều sửng sốt.
Nhiếp Chính Vương cau mày:" Chuyện gì? "
Một ám vệ khác lập tức lao ra ngoài chưa đầy một lát sau, hắn quay trở lại với vẻ mặt kỳ quái:" Bẩm Vương gia.. "
" Nói. "
" Lãnh viện.. Sập tường rồi. "
Trong thư phòng bỗng trở nên yên tĩnh. Nhiếp Chính Vương chậm rãi đặt bút xuống:" Sập như thế nào? "
Ám vệ hít sâu một hơi:" Theo lời nha hoàn kể lại, Vương phi cảm thấy phía bên kia bức tường có ánh nắng tốt hơn nên muốn mở rộng vườn thêm một chút. "
Nhiếp Chính Vương:" Hửm? "
" Rồi người đào luôn chân tường. "
Nhiếp Chính Vương nghi ngờ nhìn ám vệ.
" Bức tường đổ. "
Không khí trong thư phòng càng lúc càng kỳ lạ, mấy ám vệ cúi đầu thật thấp.
Bọn họ đi theo Vương gia nhiều năm như vậy, từng gặp vô số thích khách, phản quân và âm mưu triều đình nhưng đây là lần đầu tiên gặp một vị Vương phi vừa vào phủ một ngày đã đào sập tường.
Một lúc lâu sau, Nhiếp Chính Vương mới lên tiếng:" Nàng bị thương không? "
Ám vệ ngẩn người. Hắn vốn tưởng Vương gia sẽ hỏi chuyện bức tường.
" Không. "
" Người còn đỡ bức tường lại trước khi nó đè trúng người khác. "
Nhiếp Chính Vương day nhẹ mi tâm. Lần đầu tiên hắn cảm thấy đau đầu.
Đến tối, khi đích thân tới xem, hắn mới hiểu vì sao đám thuộc hạ lại có biểu cảm như vậy. Bức tường thật sự đã biến mất. Không phải nứt, không phải hỏng mà là biến mất hoàn toàn.
Phần đất phía sau cũng đã được san bằng gọn gàng nhìn từ xa giống như hai cái sân vốn dĩ thuộc về một thể.
Ở chính giữa khoảng đất mới mở rộng, A Ly đang vui vẻ tưới nước cho những hạt giống vừa gieo. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng quay đầu lại:" Vương gia? "
Nhiếp Chính Vương nhìn nàng rồi lại nhìn bức tường đã không còn tồn tại.
Trong suốt hai mươi mấy năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên hắn không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu.
Cuối cùng hắn chỉ có thể hỏi:
" Nàng đang làm gì? "
A Ly cúi đầu nhìn luống đất dưới chân mình như thể câu trả lời quá rõ ràng.
" Trồng cây. "
Nói xong nàng còn bổ sung thêm một câu:
" Bây giờ rộng hơn rồi. "
Nhiếp Chính Vương nhìn khu vườn vừa được mở rộng thêm một nửa.
Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy lời này hình như cũng không sai.
Chương 5: Mầm Non
Sau khi bức tường lãnh viện bị đào sập, cả Vương phủ đều biết vị Vương phi mới cưới là một người vô cùng kỳ lạ. Ban đầu, mọi người chỉ cho rằng nàng nhất thời nổi hứng muốn trồng vài khóm hoa để giết thời gian. Dù sao những tiểu thư xuất thân từ thế gia quyền quý cũng thường có vài sở thích tương tự. Thế nhưng chỉ sau vài ngày, tất cả đều nhận ra bản thân đã đánh giá quá thấp mức độ yêu thích cây cỏ của nàng. Đối với người khác, trồng hoa là một thú vui nhàn nhã, còn đối với A Ly, đó gần như là chuyện quan trọng nhất mỗi ngày. Từ sáng sớm tới tối muộn, nàng đều quanh quẩn trong khu vườn của mình, tự tay xới đất, nhổ cỏ, tưới nước, thậm chí còn nghiên cứu xem nên gieo loại hạt nào ở vị trí nào để nhận được nhiều ánh nắng nhất. Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, lãnh viện vốn hoang vu lạnh lẽo đã hoàn toàn thay đổi diện mạo. Những luống đất được sắp xếp ngay ngắn, hàng rào được sửa sang lại, cỏ dại bị dọn sạch, còn những hạt giống nàng mang từ Vấn Tâm Sơn xuống cũng bắt đầu lần lượt bén rễ trong lòng đất.
Điều khiến A Ly vui vẻ nhất không phải là khu vườn ngày càng đẹp hơn, mà là những hạt giống cuối cùng cũng bắt đầu nảy mầm. Hôm đầu tiên phát hiện một chồi non nhỏ xíu nhú lên khỏi mặt đất, nàng đã ngồi bên cạnh nó suốt gần nửa ngày. Chồi cây ấy thực sự rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không cúi xuống quan sát cẩn thận thì gần như không nhìn thấy. Thế nhưng A Ly lại nhìn nó như đang ngắm một bảo vật hiếm có trên đời. Nàng nhớ tới những linh thực trên Vấn Tâm Sơn. Chỉ cần một chút linh lực, chúng có thể lớn lên trong nháy mắt, nở hoa kết quả trong thời gian cực ngắn. Nhưng cây cối bình thường lại khác. Chúng cần thời gian để lớn lên, cần ánh nắng, nước mưa và cả sự chờ đợi. Chính vì phải chờ đợi nên mỗi một thay đổi nhỏ đều trở nên đáng quý. Nàng có thể nhớ rõ hôm nay chiếc lá đầu tiên xuất hiện, ngày mai cành cây dài thêm bao nhiêu, thậm chí còn vui vẻ chỉ vì màu xanh của chiếc lá đậm hơn ngày hôm trước một chút.
Những nha hoàn trong viện lúc đầu không hiểu nổi niềm vui ấy. Thế nhưng nhìn thấy A Ly mỗi ngày đều vui vẻ như vậy, bọn họ cũng dần bị ảnh hưởng. Lãnh viện vốn là nơi không ai muốn tới, nay lại trở thành nơi có tiếng cười nhiều nhất trong Vương phủ. Có người phụ trách tưới nước, có người phụ trách dọn cỏ, có người thậm chí còn chủ động giúp nàng tìm giống cây mới. Mỗi khi có mầm cây xuất hiện, A Ly đều vui vẻ như vừa gặp chuyện tốt lớn lao, khiến những người bên cạnh cũng vô thức cảm thấy tâm trạng tốt lên. Ngay cả Lan Tâm đôi khi cũng không nhịn được mà bật cười. Nàng từng nghĩ tiểu thư nhà mình xuống núi để lịch kiếp, nào ngờ cuối cùng lại biến thành nông dân vui vẻ nhất kinh thành.
Cùng lúc đó, Nhiếp Chính Vương vẫn bận rộn với công việc trong triều. Kể từ sau đêm đại hôn, hắn gần như không bước chân vào lãnh viện lần nào. Đối với cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu hắn đã không có nhiều cảm xúc. Đó chỉ là một thánh chỉ, một trách nhiệm và một danh phận cần phải hoàn thành. Hắn cho A Ly một nơi để ở, bảo đảm nàng được sống yên ổn trong Vương phủ, như vậy đã đủ. Thế nhưng những báo cáo của ám vệ lại khiến hắn dần chú ý tới vị Vương phi đặc biệt này.
Ban đầu là chuyện đào sập tường.
Sau đó là chuyện biến lãnh viện thành vườn cây.
Tiếp theo là chuyện ngày nào cũng ngồi nhìn hạt giống nảy mầm.
Mỗi lần nghe báo cáo, hắn đều cảm thấy khó hiểu. Trong nhận thức của hắn, người xuất thân từ phủ Quốc Công hẳn phải quen với cuộc sống xa hoa, quen với y phục lộng lẫy và những buổi yến tiệc. Thế nhưng người đang sống trong lãnh viện lại hoàn toàn khác. Nàng không tranh sủng, không oán trách, không tìm cách tiếp cận hắn, thậm chí dường như còn sống vui vẻ hơn bất kỳ ai khác trong Vương phủ.
Một ngày nọ, sau khi kết thúc nghị sự, Nhiếp Chính Vương trở về phủ sớm hơn thường lệ. Trời vừa đổ một cơn mưa xuân, mặt đất vẫn còn ẩm ướt, không khí mang theo mùi hương tươi mát của cỏ cây. Khi đi ngang qua lãnh viện, hắn vô thức dừng bước. Từ bên ngoài nhìn vào, nơi này hoàn toàn khác với những gì hắn nhớ. Những khóm cây xanh non phủ kín khoảng sân, lá cây còn đọng nước mưa lấp lánh dưới ánh chiều tà. Giữa khu vườn ấy, một thiếu nữ đang ngồi dưới mái hiên, chống cằm nhìn một luống đất trước mặt. Khung cảnh yên tĩnh đến mức khiến người ta khó liên tưởng đây là Vương phủ của Nhiếp Chính Vương, nơi quanh năm chìm trong những tính toán và áp lực vô hình.
A Ly rất nhanh phát hiện ra hắn. Nàng lập tức đứng dậy, phủi đất trên váy rồi vui vẻ chạy tới. Không biết có phải do tâm trạng quá tốt hay không, ngay cả đôi mắt cũng sáng hơn bình thường.
" Vương gia. "
Nhiếp Chính Vương khẽ gật đầu, ánh mắt lại vô thức nhìn về phía luống cây phía sau nàng.
" Đó là gì? "
Nghe hắn hỏi, A Ly lập tức quay đầu nhìn theo rồi mỉm cười. Nụ cười ấy không hề giống kiểu khách sáo giữa người với người mà là niềm vui chân thật xuất phát từ tận đáy lòng.
" Là hoa đào. "
Nàng bước tới bên luống cây, cẩn thận chỉ cho hắn xem những chiếc lá non vừa nhú lên.
" Nửa tháng trước chúng vẫn chỉ là hạt giống. "
Giọng nói rất nhẹ, nhưng lại mang theo niềm vui mà bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được.
Nhiếp Chính Vương nhìn những mầm cây nhỏ bé trước mặt rồi nhìn thiếu nữ đang vui vẻ giải thích bên cạnh. Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng nhận ra bản thân hoàn toàn không hiểu nổi người này. Chỉ là vài hạt giống nảy mầm mà thôi, nhưng niềm vui trong mắt nàng lại còn chân thật hơn rất nhiều người khi nhận được vàng bạc châu báu hay quyền thế phú quý. Điều kỳ lạ là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, hắn không cảm thấy sự yên tĩnh ấy nhàm chán.
Ánh hoàng hôn chậm rãi phủ xuống khu vườn, nhuộm những chiếc lá non thành màu vàng nhạt. A Ly vẫn còn đang say sưa kể về những loại cây nàng định trồng trong tương lai. Còn Nhiếp Chính Vương, người vốn chỉ định đi ngang qua, lại hiếm hoi đứng lại lâu hơn dự định.
Chương 6: Khách Không Mời Mà Tới
Từ sau lần vô tình dừng chân ở lãnh viện, Nhiếp Chính Vương phát hiện nơi đó dường như có một sức hấp dẫn kỳ lạ.
Ban đầu, chính hắn cũng không nhận ra điều này. Chỉ là đôi khi tan triều trở về, lúc đi ngang qua con đường dẫn tới lãnh viện, hắn sẽ vô thức nhìn sang một cái. Sau đó từ một lần nhìn thoáng qua biến thành đứng lại vài khắc, từ đứng lại vài khắc biến thành bước vào trong viện. Đến khi nhận ra, hắn đã ghé lãnh viện nhiều hơn bất kỳ nơi nào khác trong Vương phủ.
Điều khiến hắn khó hiểu là mỗi lần tới đây, A Ly dường như đều đang bận rộn với một chuyện gì đó liên quan tới cây cỏ.
Có lúc nàng ngồi xổm dưới đất quan sát một chiếc lá mới mọc suốt nửa ngày.
Có lúc nàng cầm một cành cây khô rồi nghiêm túc nghiên cứu vì sao nó không sống nổi.
Có lúc nàng lại kéo theo mấy nha hoàn đi đào đất từ sáng tới tối.
Mỗi lần nhìn thấy nàng, hắn đều có cảm giác người này sống trong một thế giới hoàn toàn khác với mọi người xung quanh.
Một buổi chiều đầu hạ, sau khi xử lý xong công việc trong thư phòng, Nhiếp Chính Vương lại vô thức đi tới lãnh viện. Từ xa đã nghe thấy tiếng cười nói truyền ra từ bên trong. Bầu không khí ấy rất khác với những nơi khác trong Vương phủ. Không có sự dè dặt hay căng thẳng thường thấy khi chủ nhân xuất hiện, cũng không có tiếng người tranh công hay lấy lòng. Tiếng cười rất tự nhiên, khiến cả khu vườn như trở nên sống động hơn.
Khi bước vào sân, hắn nhìn thấy A Ly đang ngồi dưới một gốc cây. Trước mặt nàng là mấy đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi. Chúng đều là con cháu của gia đinh trong phủ. Không biết từ lúc nào, đám trẻ này đã trở thành khách quen của lãnh viện.
Nhìn thấy Nhiếp Chính Vương xuất hiện, mấy đứa nhỏ lập tức hoảng hốt đứng dậy.
Trong mắt người lớn, vị Vương gia này đã rất đáng sợ.
Trong mắt trẻ con lại càng đáng sợ hơn.
A Ly ngẩng đầu nhìn hắn rồi cười.
" Vương gia tới rồi. "
Nói xong nàng lại cúi đầu tiếp tục công việc trong tay.
Mấy đứa trẻ nhìn nàng rồi nhìn Nhiếp Chính Vương, cuối cùng vẫn run run hành lễ.
Nhiếp Chính Vương khẽ gật đầu.
" Đang làm gì? "
A Ly giơ chiếc chậu nhỏ trước mặt lên.
" Bọn chúng muốn trồng cây. "
Nhiếp Chính Vương nhìn xuống.
Trong chậu là mấy hạt đậu.
Đám trẻ đang học cách gieo hạt.
Một tiểu nam hài đứng gần nhất không nhịn được lên tiếng:
" Vương phi nói chỉ cần chăm sóc cẩn thận, chúng sẽ lớn lên. "
A Ly nghiêm túc gật đầu.
" Không chỉ lớn lên, còn có thể ra quả. "
Mấy đứa trẻ lập tức lộ vẻ mong chờ.
Đối với người lớn, đó chỉ là chuyện bình thường.
Nhưng đối với những đứa trẻ chưa từng tự tay trồng cây, việc nhìn thấy một hạt giống lớn lên dường như là phép màu.
Nhiếp Chính Vương đứng bên cạnh quan sát một lúc.
Hắn phát hiện ánh mắt A Ly khi nói chuyện với bọn trẻ rất dịu dàng.
Không phải kiểu dịu dàng cố ý biểu hiện ra ngoài.
Mà là sự kiên nhẫn xuất phát từ nội tâm.
Cho dù một đứa trẻ hỏi đi hỏi lại cùng một vấn đề, nàng vẫn sẽ trả lời nghiêm túc.
Cho dù bọn chúng làm đổ đất hay gieo sai vị trí, nàng cũng không tức giận.
Điều này hoàn toàn khác với hình ảnh thiếu nữ luôn khiến người khác đau đầu vì đào sập tường trong ấn tượng của hắn.
Đúng lúc ấy, một tiếng cười lạnh đột nhiên vang lên từ ngoài cửa viện.
" Một vị thiên kim phủ Quốc Công lại ngồi chơi bùn cùng đám trẻ con, đúng là khiến người khác mở rộng tầm mắt. "
Bầu không khí trong sân lập tức thay đổi.
A Ly ngẩng đầu.
Ngoài cửa viện đang đứng một thiếu nữ mặc váy lụa màu hồng nhạt. Sau lưng nàng ta còn có vài nha hoàn đi theo. Dung mạo không tệ, nhưng ánh mắt nhìn về phía lãnh viện lại mang theo vài phần khinh thường không che giấu.
Nhiếp Chính Vương khẽ nhíu mày.
Người tới là cháu gái của lão Vương phi.
Từ nhỏ đã thường xuyên ra vào Vương phủ.
Cũng là một trong số những người từng được đồn đại sẽ trở thành Vương phi tương lai.
Chỉ tiếc cuối cùng vị trí ấy lại rơi vào tay người khác.
Thiếu nữ kia hiển nhiên cũng không thích kết quả này.
Nàng ta nhìn khắp khu vườn rồi bật cười.
" Ta còn tưởng lãnh viện bị bỏ hoang, không ngờ lại bị biến thành ruộng rau. "
Một vài nha hoàn phía sau cũng cười theo.
Bầu không khí lập tức trở nên khó xử.
Nếu là người bình thường, nghe thấy những lời này ít nhiều cũng sẽ tức giận.
Nhưng A Ly lại hoàn toàn không để ý.
Nàng chỉ nhìn đối phương một lúc rồi chân thành nói:
" Không phải ruộng rau. "
Thiếu nữ kia ngẩn người.
A Ly chỉ vào luống cây bên cạnh.
" Đó là hoa đào. "
Lại chỉ sang bên trái.
" Kia là cẩm tú cầu. "
Sau đó chỉ sang bên phải.
" Kia là mẫu đơn. "
Nói xong, nàng nghiêm túc kết luận:
" Cho nên không phải ruộng rau. "
Cả sân bỗng im lặng.
Ngay cả Nhiếp Chính Vương cũng khựng lại một chút.
Rõ ràng đối phương đang chế giễu nàng.
Nhưng nàng lại thật sự cho rằng người ta nhận nhầm cây.
Thiếu nữ áo hồng nghẹn lời.
Nàng ta chuẩn bị rất nhiều lời châm chọc.
Kết quả một câu cũng không dùng được.
Một lúc lâu sau mới miễn cưỡng nói:
" Ta không có ý đó. "
A Ly chớp mắt.
" Vậy là tốt rồi. "
Nàng thật lòng cảm thấy đối phương hiểu lầm khu vườn của mình.
Bây giờ đã giải thích rõ ràng.
Mọi chuyện coi như kết thúc.
Không khí bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ.
Nhiếp Chính Vương nhìn vẻ mặt ngơ ngác của thiếu nữ áo hồng rồi lại nhìn A Ly đang cúi đầu tiếp tục trồng cây, khóe môi vốn luôn lạnh nhạt bất giác cong lên một độ cong rất nhỏ.
Rất nhỏ.
Nhỏ tới mức ngay cả chính hắn cũng không nhận ra.
Nhưng đám ám vệ đứng trên mái nhà lại nhìn thấy rõ ràng.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều đồng thời hít sâu một hơi.
Xong rồi.
Chuyện này còn đáng sợ hơn việc Vương phi đào sập tường.
Vương gia hình như.. Vừa cười.
Chương 7: Sinh Thần
A Ly không nhớ sinh thần của mình.
Chính xác hơn, nàng chưa từng thực sự quan tâm tới chuyện ấy. Năm đó, khi Kiếm Tôn mang nàng từ dưới chân núi trở về Vấn Tâm Sơn, trên người nàng không có bất kỳ thứ gì chứng minh thân phận. Không ai biết nàng sinh ngày nào, cũng không ai biết nàng đến từ đâu. Vì vậy Kiếm Tôn trực tiếp lấy ngày ông nhặt được nàng làm sinh thần. Từ đó về sau, ngày ấy trở thành một trong những ngày náo nhiệt nhất trên Vấn Tâm Sơn.
Mỗi năm đến sinh thần của nàng, toàn bộ tông môn đều bận rộn hơn bình thường. Kiếm Tôn sẽ chuẩn bị quà từ rất sớm, các sư huynh cũng không chịu thua kém, ai nấy đều muốn tìm được thứ tốt nhất đưa cho tiểu sư muội. Các trưởng lão thì tặng linh đan, pháp bảo, linh kiếm hoặc những thứ hiếm có khó tìm trong tu chân giới. Kết quả là năm nào A Ly cũng nhận được một đống quà chất đầy động phủ. Đáng tiếc phần lớn đều không dùng tới. Cuối cùng nàng thường lén mang đi đổi thành hạt giống rồi vui vẻ ôm về trồng.
Năm nay là lần đầu tiên nàng không ở trên núi.
Xuống núi lịch kiếp hơn một tháng, lại bận rộn chăm sóc khu vườn trong lãnh viện, A Ly sớm đã quên mất hôm nay là ngày gì.
Buổi sáng, nàng vẫn thức dậy như thường lệ, dùng bữa sáng xong liền ra vườn kiểm tra những luống hoa mới trồng. Hoa đào đã cao hơn trước một chút, cẩm tú cầu cũng mọc thêm lá mới. Nàng cẩn thận tưới nước, thỉnh thoảng còn cúi xuống nhổ vài cọng cỏ dại mọc chen giữa các gốc cây. Ánh nắng đầu hạ xuyên qua tán lá rơi xuống mặt đất, khiến cả khu vườn ngập trong màu xanh dịu mắt.
Mãi tới giữa trưa, khi A Ly đang ngồi xổm nghiên cứu một cây non mới nhú mầm, một luồng kiếm quang đột nhiên từ trên trời lao xuống.
Ầm!
Tiếng nổ vang lên khiến toàn bộ lãnh viện rung chuyển.
Bức tường vừa mới xây lại cách đây không lâu lại một lần nữa đổ sập.
A Ly giật nảy mình, theo phản xạ đứng bật dậy. Nàng nhìn đống gạch đá ngổn ngang rồi nhìn người vừa đáp xuống giữa sân, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Người nọ mặc trường bào màu lam, dung mạo tuấn tú, phong thái tiêu sái quen thuộc. Chỉ có điều trên vai hắn đang vác ba cái bao tải lớn, nhìn thế nào cũng không giống một cao thủ tu chân.
A Ly sửng sốt một lát rồi lập tức nhận ra.
" Tam sư huynh? "
Người kia vừa nhìn thấy nàng đã cười rạng rỡ.
" Tiểu sư muội! "
A Ly vui vẻ chạy tới. Từ ngày xuống núi tới nay, đây là lần đầu tiên nàng gặp lại người của Vấn Tâm Sơn.
" Sao huynh lại tới đây? "
Tam sư huynh không trả lời ngay mà nhét luôn ba cái bao tải vào tay nàng.
" Hôm nay là sinh thần muội. "
A Ly ôm bao tải, ngơ ngác đứng tại chỗ.
Một lúc sau nàng mới nhớ ra.
Đúng rồi.
Hôm nay là sinh thần.
Nhìn bộ dáng mơ hồ của nàng, Tam sư huynh không khỏi đau lòng. Tiểu sư muội từ nhỏ tới lớn luôn được mọi người nâng niu, chưa từng phải chịu chút ấm ức nào. Vậy mà mới xuống núi chưa bao lâu đã bị gả cho người khác, còn phải sống trong lãnh viện của Vương phủ. Trên đường tới đây, hắn đã tưởng tượng đủ loại tình cảnh thê thảm, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tinh thần nếu tiểu sư muội khóc thì sẽ lập tức dẫn nàng về núi.
Nhưng khi ngẩng đầu nhìn quanh, hắn lại hoàn toàn sững sờ.
Trước mắt không hề có cảnh tượng hoang vu lạnh lẽo như hắn tưởng tượng.
Khắp nơi đều là hoa.
Những luống cây xanh mướt trải dài trong sân, đủ loại hoa cỏ chen nhau nở rộ. Hương thơm nhàn nhạt theo gió lan khắp không khí. Hàng rào được sửa sang ngay ngắn, lối đi sạch sẽ, dưới mái hiên còn treo vài chậu hoa nhỏ. Cả lãnh viện nhìn giống một khu vườn được chăm sóc cẩn thận hơn là nơi thất sủng bị bỏ quên.
Tam sư huynh trầm mặc hồi lâu.
Cuối cùng hắn chỉ có thể hỏi:
" Muội.. Sống tốt chứ? "
A Ly lập tức gật đầu.
" Rất tốt. "
Nàng nói hoàn toàn chân thành.
Ở đây có đất để trồng cây, có người giúp tưới nước, còn không ai tranh giành luống hoa với nàng. Cuộc sống như vậy quả thực rất tốt.
Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc khác vang lên phía sau.
" Tiểu sư muội. "
A Ly quay đầu lại.
Sau đó nàng hoàn toàn ngây người.
Không chỉ có Tam sư huynh.
Đại sư huynh.
Nhị sư huynh.
Tứ sư huynh.
Ngũ sư huynh.
Tất cả đều tới.
Mấy bóng người lần lượt xuất hiện trong sân khiến vốn đã không rộng rãi lắm bỗng trở nên chật chội.
" Sao mọi người đều xuống núi vậy? "
Đại sư huynh bình tĩnh đáp:
" Đi ngang qua. "
Nhị sư huynh gật đầu.
" Thuận đường. "
Tứ sư huynh nghiêm túc bổ sung:
" Tình cờ. "
A Ly tin thật.
Nhưng đám ám vệ đang âm thầm quan sát trên mái nhà thì gần như trợn mắt.
Đi ngang qua?
Thuận đường?
Tình cờ?
Từ tu chân giới tới kinh thành phải mất bao nhiêu ngày đường, mấy vị này tưởng người khác ngốc hay sao?
Đáng tiếc người duy nhất có thể tin những lời ấy lại chính là A Ly.
Buổi chiều, lãnh viện lần đầu tiên trở nên náo nhiệt như vậy.
Các sư huynh ngồi đầy sân, liên tục lấy đồ từ túi trữ vật ra ngoài. Linh kiếm, linh đan, pháp bảo, phù chú, tài liệu luyện khí hiếm có.. Từng món từng món xuất hiện trên bàn, nhanh chóng chất thành một đống nhỏ.
Nếu bất kỳ tu sĩ nào trong tu chân giới nhìn thấy cảnh tượng này, e rằng sẽ lập tức phát điên.
Thế nhưng A Ly chỉ nhìn thoáng qua rồi thở dài.
" Muội không cần mấy thứ này. "
Đại sư huynh bất đắc dĩ hỏi:
" Vậy muội muốn gì? "
A Ly suy nghĩ rất nghiêm túc.
Sau đó chỉ vào một góc vườn còn trống.
" Giống hoa. "
Không ngoài dự đoán.
Mấy vị sư huynh gần như đồng thời lấy ra đủ loại hạt giống quý hiếm được cất riêng từ lâu. Có loại đã tuyệt tích ở bên ngoài, có loại chỉ sinh trưởng trong bí cảnh, thậm chí còn có vài loại linh thực cực kỳ quý giá.
A Ly lập tức vui vẻ.
Nụ cười trên mặt nàng còn sáng hơn cả lúc nhận pháp bảo.
Đúng lúc ấy, bên ngoài cửa viện truyền tới tiếng bước chân.
Mọi người gần như đồng thời ngẩng đầu.
Nhiếp Chính Vương đứng ở đó.
Ánh mắt hắn bình tĩnh quét qua đám người trong sân.
Mà các sư huynh của A Ly cũng đang nhìn hắn.
Không khí bỗng nhiên trở nên kỳ lạ.
Mặc dù không ai nói gì, nhưng tất cả đều nhận ra đối phương không phải người bình thường.
Các sư huynh nhận ra trên người Nhiếp Chính Vương có khí vận cực kỳ đặc biệt.
Nhiếp Chính Vương cũng nhận ra những người trước mặt mạnh đến mức vượt xa nhận thức của người phàm.
Trong khoảnh khắc ấy, bầu không khí căng thẳng tới mức ngay cả đám ám vệ trên mái nhà cũng vô thức nín thở.
Chỉ có A Ly là hoàn toàn không nhận ra điều gì.
Vừa nhìn thấy hắn, nàng đã vui vẻ chạy tới.
" Vương gia! "
Nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời khiến bầu không khí căng cứng lập tức dịu xuống.
Nhiếp Chính Vương nhìn nàng rồi hỏi:
" Đang làm gì? "
" Ăn sinh thần. "
Hắn khẽ khựng lại.
" Hôm nay là sinh thần nàng? "
A Ly gật đầu.
Trong lòng Nhiếp Chính Vương bỗng xuất hiện một cảm giác khó tả.
Hắn sống cùng nàng hơn một tháng.
Lại không biết hôm nay là sinh thần nàng.
Trong khi những người trước mặt không ngại đường xa ngàn dặm chạy tới chỉ để chúc mừng nàng thêm một tuổi.
Đại sư huynh nhìn hắn.
Ánh mắt không còn lạnh lùng nhưng cũng không quá thân thiện.
" Ngươi không biết? "
Nhiếp Chính Vương không trả lời.
Nhưng lần đầu tiên kể từ khi thành thân, hắn nhận ra mình dường như vẫn đứng ngoài thế giới của nàng.
Một thế giới mà những người trước mặt hiểu rõ từng sở thích, từng thói quen, từng niềm vui nhỏ bé của nàng.
Còn hắn, người mang danh phận phu quân, lại biết quá ít.
Chương 8: Quà Sinh Thần
Đêm đó, lãnh viện sáng đèn rất lâu.
Các sư huynh vốn chỉ định ở lại một lát rồi trở về Vấn Tâm Sơn, nhưng cuối cùng lại bị A Ly giữ lại dùng bữa tối. Thế là khoảng sân vốn luôn yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt hơn hẳn ngày thường. Một chiếc bàn lớn được bày giữa sân, đèn lồng treo dưới mái hiên tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. Nếu có người ngoài đi ngang qua, hẳn sẽ nghĩ đây là một buổi tụ họp của các tiên nhân, bởi khí chất của mỗi người ngồi ở đây đều quá mức xuất chúng.
Thế nhưng sự thật lại hoàn toàn khác với những gì người ta tưởng tượng. Những người được vô số tu sĩ trong tu chân giới kính sợ lúc này đang bận tranh nhau gắp thức ăn cho một người duy nhất.
" Tiểu sư muội ăn cái này. "
" Không được, món này ngon hơn. "
" Ăn thêm cá. "
" Canh này bổ. "
" Ăn thêm một chút nữa. "
Chỉ trong chốc lát, chiếc bát trước mặt A Ly đã đầy tới mức không còn chỗ trống. Nàng nhìn đống thức ăn chất cao như ngọn núi nhỏ rồi bất lực thở dài. Từ nhỏ tới lớn chuyện này vẫn luôn như vậy. Mỗi lần cả đám cùng ăn cơm, các sư huynh đều giống như sợ nàng bị đói, nhất quyết phải gắp cho tới khi nàng không thể ăn thêm được nữa mới chịu dừng lại.
Ở đầu bàn bên kia, Nhiếp Chính Vương lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người được yêu thương đến như vậy. Không phải vì thân phận, không phải vì lợi ích, cũng không phải vì nàng có giá trị gì đáng để lợi dụng. Những người trước mặt đối xử tốt với nàng chỉ đơn giản vì nàng là A Ly.
Hắn chợt nhớ lại tuổi thơ của mình.
Mẫu phi mất sớm, phụ hoàng lạnh nhạt. Từ khi hiểu chuyện, hắn đã sống trong vòng xoáy tranh đấu của hoàng cung. Nơi đó không có tình cảm vô điều kiện, cũng không có ai thật lòng che chở cho hắn. Mỗi người tiếp cận hắn đều mang theo mục đích riêng, mỗi câu nói đều phải cân nhắc trước sau. Chính vì vậy, khi nhìn thấy ánh mắt của những người này dành cho A Ly, trong lòng hắn bỗng xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Vừa hâm mộ.
Lại vừa chua xót.
Sau bữa tối, các sư huynh lần lượt đứng dậy chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, Đại sư huynh dừng lại trước mặt Nhiếp Chính Vương. Ánh mắt hắn bình tĩnh nhưng sắc bén, khiến người khác khó lòng xem nhẹ.
" Chăm sóc muội ấy cho tốt. "
Đó không phải một lời thỉnh cầu.
Cũng không phải lời nhờ vả.
Mà là một lời cảnh cáo rất rõ ràng.
Nhiếp Chính Vương nhìn thẳng vào mắt đối phương. Một lúc sau, hắn khẽ gật đầu.
" Được. "
Đợi mọi người rời đi, lãnh viện lại khôi phục vẻ yên tĩnh thường ngày.
A Ly ngồi dưới gốc cây, vui vẻ đếm số hạt giống mới nhận được. Nàng nghiêm túc đếm từng túi một, từ một cho tới ba trăm hai mươi bảy. Càng đếm, đôi mắt càng sáng lên. Đến khi xác nhận không sót hạt nào, khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười vui vẻ.
Đúng lúc ấy, một chiếc hộp gỗ được đưa tới trước mặt.
A Ly ngẩn người rồi ngẩng đầu lên.
Nhiếp Chính Vương đang đứng bên cạnh.
" Cho nàng. "
" Đây là gì? "
" Quà sinh thần. "
A Ly sững sờ.
Nàng hoàn toàn không ngờ hắn lại chuẩn bị quà cho mình.
Sau một lúc ngắn ngủi, nàng mới nhận lấy chiếc hộp. Hộp gỗ không lớn nhưng được chế tác rất tinh xảo. Nàng cẩn thận mở ra, sau đó lập tức ngây người, bên trong là một hạt giống màu vàng nhạt.
Một hạt giống mà nàng chưa từng nhìn thấy bao giờ nhưng chỉ cần cảm nhận sơ qua cũng có thể nhận ra bên trong chứa linh khí vô cùng nồng đậm.
" Đây là.. "
" Người Tây Vực tiến cống. "Nhiếp Chính Vương đáp.
" Nghe nói khi nở hoa sẽ rất đẹp. "Thật ra chính chàng cũng không biết rõ đó là loại cây gì. Chỉ là khi nhìn thấy hạt giống ấy, hắn bất giác nhớ tới A Ly nên giữ lại.
A Ly ngơ ngác nhìn hạt giống trong tay rồi lại nhìn người trước mặt, niềm vui trong mắt nàng dần hiện rõ:" Ta rất thích. "Nụ cười ấy chân thành tới mức khiến trái tim vốn luôn bình lặng của Nhiếp Chính Vương khẽ rung
Chương 9: Biên Quan
Mùa đông năm ấy, chiến sự phương Bắc bất ngờ bùng nổ. Quân địch vượt qua biên giới, liên tiếp công phá các thành trì trọng yếu. Từng phong quân báo ngày đêm phi ngựa về kinh, mang theo những tin tức khiến cả triều đình chấn động. Chỉ trong thời gian ngắn, ba tòa thành đã thất thủ, hàng vạn bách tính phải bỏ lại nhà cửa, ruộng vườn, dắt díu nhau chạy nạn trong gió tuyết. Khắp triều đường, các đại thần tranh luận không ngớt về việc điều binh khiển tướng, cho đến khi hoàng đế đưa ra quyết định cuối cùng: Hạ chỉ để Nhiếp Chính Vương lĩnh quân xuất chinh, đích thân dẫn binh ra Bắc.
Ngày nhận được thánh chỉ, phủ Nhiếp Chính Vương vẫn yên tĩnh như thường. Dường như những biến động ngoài biên quan còn chưa kịp lan tới khoảng sân nhỏ nơi A Ly đang chăm sóc hoa cỏ. Nàng cầm chiếc vòi gỗ, chậm rãi tưới nước cho những khóm mai trước hiên. Mùa đông đã đến, trên cành lấm tấm những nụ hoa còn chưa kịp nở, mặt đất phủ một lớp sương lạnh mỏng manh.
Nhiếp Chính Vương đứng bên cạnh nhìn nàng rất lâu.
Hắn vừa từ cung trở về, thánh chỉ xuất chinh còn chưa kịp cất đi. Ánh mắt hắn dừng trên bóng lưng nhỏ nhắn trước mặt, tựa như đang chờ đợi điều gì đó. Thế nhưng A Ly chỉ chăm chú với công việc của mình, không hỏi hắn vừa đi đâu, cũng không hỏi chuyện trong triều đã xảy ra việc gì.
Hai người cứ lặng im như vậy một lúc lâu.
Tiếng nước chảy xuống gốc cây vang lên đều đều giữa khoảng sân yên tĩnh, hòa cùng tiếng gió đông lướt qua mái hiên.
Cho đến khi Nhiếp Chính Vương khẽ động, chuẩn bị xoay người rời đi.
Lúc ấy A Ly mới ngẩng đầu lên nhìn hắn.
" Ngài phải đi rồi? "
Nhiếp Chính Vương khựng lại một chút rồi gật đầu.
" ừ. "
A Ly chớp mắt.
" Bao lâu? "
Chàng nhìn về phương Bắc xa xôi ngoài bức tường phủ, nơi chiến hỏa đang lan rộng từng ngày. Trên chiến trường, sinh tử vốn khó lường, ngay cả hắn cũng không thể biết khi nào cuộc chiến sẽ kết thúc.
" Không biết. "
Nghe vậy, A Ly chỉ khẽ" Ồ "một tiếng, rồi cúi đầu tiếp tục tưới cây như thể đã nhận được câu trả lời đầy đủ.
Nhiếp Chính Vương đứng yên tại chỗ.
Không hiểu vì sao, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng khó tả.
Có lẽ chính hắn cũng không nhận ra mình đã mong đợi điều gì. Một lời dặn dò giữ gìn sức khỏe, một câu chúc bình an, hay chỉ đơn giản là chút không nỡ hiện lên trong mắt nàng. Nhưng A Ly chẳng nói gì cả. Nàng vẫn cúi đầu chăm sóc những khóm hoa trước mặt, tự nhiên như mọi ngày.
Gió lạnh thổi qua sân viện.
Nhiếp Chính Vương nhìn nàng thêm một lúc rồi mới xoay người rời đi.
Bóng lưng cao lớn dần khuất sau hành lang dài.
Mà A Ly từ đầu đến cuối vẫn không hề quay lại.
Đúng lúc ấy một giọng nói vang lên sau lưng:" Ta đi cùng được không? "
Bước chân chàng khựng lại:" Chiến trường không phải nơi vui chơi. "
A Ly:" Ta biết. "
Vương gia:" Rất nguy hiểm. "
" Ta cũng biết. "Nàng nghiêm túc nhìn chàng:" Nhưng ta muốn đi. "
Nhiếp Chính Vương nhìn đôi mắt trong veo ấy, rất lâu sau cuối cùng vẫn gật đầu:" Được. "
Ba ngày sau. Đại quân xuất phát. Bách tính đứng kín hai bên đường. Tiếng hò reo vang khắp kinh thành.
A Ly ngồi trong xe ngựa, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy, nàng kéo rèm nhìn bóng lưng cưỡi ngựa phía trước không hiểu sao trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác bất an.
Cùng lúc ấy, trên núi Vấn Tâm kiếm Tôn đang đánh cờ đột nhiên một quân cờ rơi khỏi tay, ông nhìn về phương Bắc ánh mắt hơi trầm xuống:" Tử kiếp.. "
Mấy vị trưởng lão bên cạnh đồng thời biến sắc:" Đến rồi sao? "
Kiếm Tôn không đáp chỉ yên lặng nhìn bầu trời.
Biên quan. Mùa đông lạnh tới thấu xương. A Ly lần đầu tiên nhìn thấy chiến tranh, khói lửa, máu, tiếng khóc, tiếng gào thét, khắp nơi đều là thương binh.
Nàng ngồi giữa doanh trướng lặng lẽ chữa trị cho những người bị thương. Mỗi khi linh lực chạm vào vết thương sẽ nhanh chóng khép lại các quân y nhìn tới mức ngây người.
Ban đầu bọn họ còn tưởng Vương phi chỉ là nữ tử yếu đuối nhưng rất nhanh không ai còn dám nghĩ vậy nữa, trong lòng tất cả binh sĩ vương phi như tiên nữ hạ phàm.
Một tháng sau, trận quyết chiến cuối cùng cũng tới. Ngay đêm trước đại chiến, Vương gia đứng trên tường thành, gió lạnh thổi tung áo choàng đen.
A Ly ôm lò sưởi bước tới:" Nghĩ gì vậy? "
" Đánh xong trận này. "Chàng nhìn phương xa:" Chúng ta sẽ về kinh. "
A Ly gật đầu:" Ừ. "
Vương gia:" Nàng muốn gì không? "
Nàng suy nghĩ thật lâu:" Ta muốn mở rộng vườn. "
"... "
Quả nhiên Vương gia bật cười, nụ cười rất nhạt nhưng rất thật.
Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm thấy chàng cười như vậy. A Ly nhìn chàng rồi bỗng nhiên cũng cười:" Vương gia. "
Vương gia:" Hửm? "
A Ly:" Ngài cười đẹp hơn lúc không cười. "
Không khí đột nhiên yên lặng, Vương gia khựng lại.
A Ly không nhận ra mình vừa nói gì, nàng chỉ thành thật như mọi khi nhưng trái tim chàng lại loạn mất một nhịp.
Hôm sau, đại chiến nổ ra, tiếng trống trận vang vọng trời đất, hai bên giao chiến máu nhuộm đỏ tuyết trắng. Nhiếp Chính Vương dẫn quân xông lên trước như một lưỡi đao sắc bén xé nát đội hình địch.
Mọi thứ đều diễn ra rất thuận lợi cho đến khoảnh khắc ấy, một mũi tên đen từ phía xa lao tới, nhanh tới cực hạn nhắm thẳng vào trái tim chàng không ai kịp phản ứng ngay cả Nhiếp Chính Vương cũng vậy.
Nhưng A Ly thấy được trong khoảnh khắc đó thời gian như chậm lại, nàng nhìn mũi tên rồi nhìn người phía trước bỗng nhiên nhớ tới lời sư phụ năm nào:" Con có một tử kiếp, mốn tránh cũng không tránh được. "
Thì ra là hôm nay, nàng cười khẽ, sau đó bước lên trước.
Vút. Mũi tên xuyên qua ngực, máu đỏ nở rộ trên chiến trường như đóa hoa đẹp nhất mùa đông.
Nhiếp Chính Vương đứng chết lặng, chàng nhìn người trong lòng, toàn bộ thế giới như sụp đổ.
" A Ly.. "Lần đầu tiên giọng nói hắn run rẩy.
A Ly ho ra một ngụm máu, nàng nhìn chàng, vẫn cười giống như lần đầu gặp mặt:" Đừng buồn, ta chỉ.. Là phải về nhà rồi. "
Chương 10: Ta Tìm Được Nàng Rồi
Phương Bắc thắng trận, địch quốc lui binh, biên quan giữ được. Đại Triều thắng rồi nhưng không ai vui nổi bởi vì người nằm trong quan tài kia là Vương phi, người được toàn quân kính trọng, người đã cứu vô số binh sĩ, người đã thay Nhiếp Chính Vương nhận lấy mũi tên đoạt mạng.
Ngày đưa tang, tuyết rơi rất lớn, Nhiếp Chính Vương đứng trước linh cữu không khóc, không nói gì mà chỉ nhìn nàng giống như chỉ cần chớp mắt một cái là nàng sẽ biến mất.
Một tháng sau chàng trở về kinh thành, tất cả mọi người đều nghĩ thời gian rồi sẽ chữa lành mọi thứ nhưng không hề, bởi vì chàng phát hiện mình không thể quên nàng.
Ban ngày chàng xử lý chính sự tới ban đêm thì chàng trở về lãnh viện ngồi dưới gốc cây nơi nàng từng ngồi, nhìn khu vườn nàng để lại, hoa vẫn nở nhưng người đã không còn.
Một năm. Hai năm. Ba năm.
Cho đến một ngày chàng mở chiếc hộp nàng từng để lại bên trong là một mảnh ngọc giản. Khoảnh khắc chạm vào, một giọng nói quen thuộc vang lên:" A Ly của tương lai. "
Đó là giọng Kiếm Tôn:" Ta biết khi con nghe được những lời này, Tử kiếp đã tới nhưng đừng lo con sẽ không chết mà chỉ là trở về nơi vốn thuộc về mình. "
Ngọc giản khép lại, Nhiếp Chính Vương ngồi yên thật lâu lần đầu tiên sau ba năm, trong mắt hắn xuất hiện ánh sáng, nàng còn sống chỉ là ở một nơi rất xa. Từ ngày đó chàng bắt đầu tìm kiếm, tìm tiên nhân, tìm đạo sĩ, tìm mọi dấu vết liên quan tới tu tiên.
Người đời đều nói Nhiếp Chính Vương điên rồi nhưng chàng không quan tâm, vào năm thứ năm chàng tìm được con đường đầu tiên, tiếp đó năm thứ bảy chàng bước chân vào tu hành tới năm thứ mười cuối cùng hắn cũng bước qua cánh cổng nối giữa phàm giới và tu chân giới.
Cùng lúc đó trên núi Vấn Tâm có một A Ly đang ngồi xổm trong vườn, tay cầm cái xẻng nhỏ nghiêm túc đào đất, mười năm trôi qua, nàng vẫn không thay đổi, các sư huynh đứng bên cạnh.
Tam sư huynh:" Tiểu sư muội, đừng đào nữa. "
A Ly:" Không. "
Tam sư huynh:" Để huynh làm. "
A Ly:" Không. "
Mọi người đau đầu, đúng lúc ấy, một đệ tử chạy tới:" Sư tỷ! "
A Ly:" Hửm? "
Đệ tử nhỏ:" Dưới chân núi có người tìm tỷ. "
A Ly ngẩn người:" Tìm ta? "
Tiểu sư đệ:" Đúng, người đó nói là đã tìm tỷ mười năm. "
Chiếc xẻng trong tay rơi xuống đất, không biết vì sao tim nàng bỗng đập mạnh.
Dưới chân núi một người đàn ông mặc áo đen đứng trong gió, mười năm. Gió sương phủ đầy người ánh mắt vẫn kiên định như ngày nào. A Ly bước xuống từng bậc thang, càng đi trái tim càng loạn cho đến khi nhìn rõ người trước mặt nàng đứng sững:".. Vương gia? "
Người đàn ông nhìn nàng, đôi mắt đỏ lên từng chút một. Mười năm. Ba nghìn sáu trăm năm mươi ngày.
Hắn đã từng nghĩ, có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại nữa nhưng giờ đây người hắn tìm kiếm đang đứng trước mặt vẫn là thiếu nữ năm nào, vẫn là đôi mắt trong veo ấy.
Một cơn gió thổi qua, cánh hoa đào rơi đầy trời. A Ly còn chưa kịp nói gì đã bị ôm chặt vào lòng. Cái ôm rất mạnh, mạnh tới mức như muốn khảm nàng vào tận xương cốt.
Bên tai vang lên giọng nói khàn khàn:" Ta tìm được nàng rồi. "
Trong khoảnh khắc ấy, A Ly bỗng nhớ ra mười năm trước trên chiến trường đầy tuyết trắng người đàn ông này cũng từng nhìn nàng như vậy.
Nàng chậm rãi giơ tay ôm lấy chàng:" Xin lỗi vì đã để chàng tìm lâu như vậy. "
Nhiếp Chính Vương nhắm mắt, mười năm chấp niệm, mười năm nhớ nhung, mười năm tìm kiếm cuối cùng đã có đáp án.
Phía xa các sư huynh đứng nhìn, sắc mặt vô cùng khó coi, Tam sư huynh nghiến răng:" Hắn thật sự tìm tới đây rồi. "
Nhị sư huynh ôm kiếm:" Đánh không? "
Đại sư huynh trầm mặc, một lúc lâu mới thở dài:" Tiểu sư muội thích. "
Mọi người lập tức im lặng, đúng vậy tiểu sư muội thích thế là đủ rồi.
Một năm sau, Đạo lữ đại điển được tổ chức trên Vấn Tâm Sơn. Khắp tu chân giới đều tới chúc mừng mà A Ly cuối cùng cũng có được mảnh đất lớn nhất đời mình. Ngày ngày trồng cây, trồng hoa, trồng linh quả.
Còn người từng là Nhiếp Chính Vương hiện giờ là đạo lữ của nàng, mỗi ngày đều đi theo phía sau phụ trách đào đất.
Nhiều năm sau có đệ tử mới nhập môn hỏi:" Tiểu sư thúc tổ thích gì nhất? "
Mọi người đồng loạt đáp:" Trồng cây. "
Đệ tử nhỏ:" Còn phu quân của tiểu sư thúc tổ thì sao? "
Đại sư huynh nhìn xa xa nơi một người đang đào đất, một người đang gieo hạt.
Ông bất lực đáp:" Thích tiểu sư thúc tổ."
Gió xuân thổi qua hoa nở đầy núi.
Câu chuyện của họ cuối cùng cũng có một kết thúc viên mãn.
Kết thúc.
Chỉnh sửa cuối:
