Chương 20: Khúc dạo đầu của bóng tối
Cơn gió biển từ phía Bắc tràn về mang theo cái lạnh buốt của những vùng đất đầy tuyết trắng, làm rung động những nhánh cỏ biển khô héo bám trên bờ kè đá. Tiếng hú dài của chiếc tàu viễn dương khổng lồ ngoài khơi xa vẫn còn vọng lại, như một nốt nhạc trầm buồn phá vỡ khoảnh khắc lãng mạn bình yên của bến cảng số 3.
Vy Vy đứng im tại chỗ, bàn tay cô khẽ run lên khi chiếc nhẫn bánh răng tinh xảo vẫn còn nằm trong lòng bàn tay. Cô không nhìn chiếc nhẫn nữa, mà hướng mắt nhìn theo gót giày cao gót của Giang Dao.
Ngay dưới chân cô tiểu thư đồi Tây, một phong thư màu đen xám đang nằm im lìm trên nền đất bê tông khang trang. Phong thư được làm bằng loại giấy mỹ thuật đắt tiền, dày dặn, tỏa ra một mùi hương vô cùng xa lạ. Đó là mùi hương của loài hoa mận trắng phương Bắc, thanh khiết nhưng lạnh lùng, hoàn toàn lạc lõng giữa vị mặn mòi quen thuộc của muối biển bến cảng Nam Hải.
Giang Dao chậm rãi cúi xuống, cô dùng đôi bàn tay đeo găng lụa mỏng để nhặt phong thư lên. Gương mặt thanh tú của cô khẽ biến sắc khi nhìn thấy phần niêm phong bằng sáp đỏ ở mặt sau của phong thư.
Vết sáp đỏ không đóng gia huy hình chim ưng của Giang gia, mà được dập nổi hình một con sói tuyết đang gầm rú giữa những bông tuyết, biểu tượng quyền lực tối cao của thế lực ngầm phương Bắc, những kẻ đứng sau Lâm Phong năm xưa.
"Là bọn họ." Giang Dao thầm thì, giọng nói của cô lạnh buốt như băng. "Họ chưa từng buông tha cho chúng ta."
Vy Vy tiến lại gần, cô khẽ siết chặt lấy cánh tay vững chãi của A Sâm. Hơi ấm nồng nàn từ lồng ngực rộng lớn của anh lúc này là nguồn điểm tựa duy nhất giúp cô giữ được sự tỉnh táo trước luồng khí lạnh đang vây bủa xung quanh.
"Giang Dao, mở nó ra đi." Vy Vy dứt khoát nói.
A Sâm không nói một lời, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh đã tối sầm lại. Bàn tay thô ráp đầy sẹo của anh lặng lẽ chạm vào vạt áo vest đen lịch lãm, nơi anh luôn giấu sẵn chiếc kìm cắt xích sắt rỉ sét, một thói quen phòng vệ chưa bao giờ mất đi của gã thợ máy bến cảng.
Giang Dao dùng chiếc dập khuy bằng bạc nhỏ để khéo léo bóc vỡ lớp sáp đỏ niêm phong. Bên trong phong thư không có những trang giấy viết tay dài dòng, mà chỉ chứa đựng một chiếc thẻ nhớ vi mạch nano quân sự màu xám tro, kèm theo một bức ảnh cũ đã hơi ố vàng ở bốn góc.
Vy Vy ghé đầu nhìn vào bức ảnh. Ngay trong khoảnh khắc đó, tim cô như ngừng đập một nhịp.
Bức ảnh ghi lại khung cảnh hoang tàn, đổ nát của phòng thí nghiệm Dự án 404 năm năm trước tại thủ đô, ngay sau vụ nổ kinh hoàng được dàn dựng. Giữa những đống đổ nát rỉ sét và những tia lửa điện xanh lét còn sót lại, có hai bóng người đang nằm bất động trên vũng máu.
Một người là Trần Sâm với gương mặt đầy máu, vết thương sát tim đang không ngừng rỉ ra ngoài. Nhưng người còn lại, một chàng trai trẻ tuổi mặc áo choàng trắng của nghiên cứu viên, gương mặt của anh ta đã bị cháy xém một bên, nhưng đôi mắt nhắm nghiền của anh ta vẫn toát lên một vẻ quen thuộc đến rợn người.
"Gia Minh." A Sâm khàn giọng thốt lên, giọng nói của anh trầm xuống đầy đau đớn, quặn thắt.
Những ký ức đứt gãy từ năm năm trước một lần nữa bùng lên trong tâm trí anh như một ngọn lửa thiêu đốt. Gia Minh là người cộng sự thân thiết nhất, là người đồng sáng lập Dự án 404 cùng anh. Năm xưa, A Sâm luôn sống trong nỗi dằn vặt, tự trách tột cùng vì nghĩ rằng Gia Minh đã vĩnh viễn nằm lại dưới đống tro tàn của phòng thí nghiệm để nhường đường thoát duy nhất cho anh.
Thế nhưng, ở mặt sau của bức ảnh cũ, có một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ tươi, nét chữ vô cùng sắc sảo, thanh mảnh nhưng đầy tàn nhẫn.
"Người chết chưa chắc đã được an nghỉ, kẻ sống chưa chắc đã được tự do. Trần Sâm, Gia Minh vẫn đang đợi anh ở trạm nghiên cứu biển sâu phía Bắc. Trong vòng bốn mươi tám tiếng nữa, nếu thuật toán cốt lõi của bộ pin lithium 404 không được cập nhật lên hệ thống tổng của chúng tôi, chiếc bình dưỡng khí của anh ta sẽ hoàn toàn cạn kiệt."
Vy Vy lặng người đi, đôi tay cô run rẩy bấu chặt vào vạt áo vest của A Sâm.
Đây không đơn thuần là một lời đe dọa tài chính thương trường. Đây là một ván bài nhân질 tàn nhẫn, dùng chính mạng sống của người cộng sự mà A Sâm hằng nợ một ân tình mạng sống để ép anh phải giao ra toàn bộ thành quả công nghệ quân sự biển sâu của đời mình.
"Gia Minh còn sống sao?" Giang Dao ngước mắt nhìn A Sâm, đôi mắt cô ngập tràn sự hoài nghi. "Trần Sâm, đây rất có thể là một cái bẫy được dàn dựng hoàn hảo để dụ anh ra khỏi sự bảo vệ pháp lý của Nam Hải. Thế lực phía Bắc đã mất đi Lâm Phong, họ đang điên cuồng muốn cướp lại vị thế của mình."
"Tôi biết đó là bẫy." A Sâm từ từ thả lỏng nắm tay, anh nhìn bức ảnh cũ trong tay Giang Dao, gương mặt có vết sẹo dài của anh khôi phục lại sự tĩnh lặng, lạnh lùng đáng sợ. "Nhưng tôi không thể để Gia Minh chết thêm một lần nữa vì sự hèn nhát của tôi."
Anh quay sang nhìn Vy Vy. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô dịu dàng, nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Anh khẽ vuốt lại mái tóc dài đang bay trong gió biển của cô gái nhỏ.
"Vy Vy, bến cảng số 3 giờ đã an toàn rồi." A Sâm thầm lặng nói, giọng anh trầm ấm phả vào tai cô. "Cô đã là một nhà đầu tư tài chính chính trực, cô có Giang Dao và Ông Tấn bên cạnh để bảo vệ chuỗi cung ứng. Trận chiến tiếp theo.. Là của tôi."
"Không!" Vy Vy hét lên khẽ, cô kiên quyết nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của anh, đôi mắt lá liễu rực sáng một sự tỉnh táo và bướng bỉnh tột cùng. "Anh Sâm, anh nghĩ tôi sẽ để anh đi một mình sao? Năm xưa, khi tôi yếu đuối đóng vai thảo mai, anh đã dùng bả vai đẫm máu để chắn đạn cho tôi dưới cống ngầm. Ngày hôm nay, khi tôi đã đứng vững bằng thực lực chân chính, tôi sẽ không bao giờ để người đàn ông tôi yêu phải cô độc bước vào hang cọp của bọn họ!"
Vy Vy quay lại nhìn Giang Dao, cô giơ cao cuốn sách Luật Doanh Nghiệp cũ đã được bọc lại bằng lớp bìa da mới khang trang.
"Giang Dao, chúng ta vẫn còn thỏa ước liên minh đúng không?" Vy Vy dõng dạc nói. "Thế lực phía Bắc muốn dùng thuật toán cốt lõi để rửa tiền buôn lậu biển sâu. Nhưng theo Điều luật cạnh tranh quốc tế mới ban hành năm 2026, toàn bộ các dự án nghiên cứu chung bị nghi ngờ có liên quan đến an ninh quốc gia sẽ mặc nhiên bị đặt dưới sự giám sát khẩn cấp của Interpol. Tôi sẽ dùng danh nghĩa chuỗi logistics Nam Hải để yêu cầu một lệnh điều tra liên quốc gia nhắm thẳng vào trạm nghiên cứu phía Bắc!"
Giang Dao nhìn Vy Vy, một nụ cười kiêu sa, nể phục xuất hiện trên môi cô tiểu thư đồi Tây. Cô khẽ chỉnh lại cổ chiếc áo măng tô màu khói thời thượng.
"Bác Tấn, chuẩn bị chuyên cơ riêng của Giang gia." Giang Dao ra lệnh một cách dứt khoát. "Chúng ta sẽ bay ra Bắc ngay trong đêm nay."
Hai tiếng sau, tại sân bay quốc tế Nam Hải.
Cơn mưa đêm bắt đầu lất phất rơi, phủ lên những đường băng dài những vệt nước sáng loáng dưới ánh đèn cao áp xanh lét. Chiếc chuyên cơ riêng cỡ nhỏ của Giang gia đã khởi động sẵn động cơ, phát ra những tiếng u u dồn dập, sẵn sàng xé toạc màn sương bạc để hướng về phía Bắc lạnh giá.
Vy Vy ngồi bên cạnh A Sâm trong khoang cabin sang trọng. Cô không ngừng lật mở chiếc máy tính xách tay của mình, ngón tay cô gõ thoăn thoắt trên bàn phím để soạn thảo bản báo cáo khẩn cấp gửi đến cơ quan quản lý an ninh hàng hải quốc tế.
Cạch.
Cánh cửa khoang cabin đột ngột mở ra. Ông Tấn bước vào, gương mặt của vị quản gia trung thành lộ rõ vẻ nghiêm nghị tột độ. Ông không nhìn Giang Dao, mà bước thẳng về phía A Sâm, tay ông run rẩy đưa cho anh một chiếc máy bộ đàm mã hóa chuyên dụng của Giang gia đang phát ra những tiếng rè rè liên tục.
"Trần Sâm, có một cuộc gọi khẩn cấp từ trại giam biệt lập của Giang Lão Đại." Ông Tấn trầm giọng nói.
A Sâm nhanh chóng nhận lấy chiếc bộ đàm, áp sát vào tai. Từ đầu dây bên kia, giọng nói trầm ấm, uy nghiêm nhưng đã có phần yếu ớt của Giang Lão Đại dội vang qua những tiếng nhiễu sóng ngắn.
"Trần Sâm.. Nghe ta nói cho rõ đây." Giang Lão Đại khẽ ho khan một tràng dài. "Bức ảnh đó.. Là thật, nhưng Gia Minh.. Cậu ta không phải là con tin. Cậu ta chính là Lão Bản thực sự của thế lực phía Bắc bấy lâu nay. Vụ nổ năm năm trước là do cậu ta tự tay dàn dựng để cướp đi thuật toán của cậu và đẩy cậu xuống vịnh Nam Hải hòng xóa sổ vết tích. Chuyến đi ra Bắc lần này của các người.. Không phải là một cuộc giải cứu, mà là một ván cờ sinh tử do chính Gia Minh bày sẵn để thu hồi chiếc ổ cứng quân sự cuối cùng!"
A Sâm khựng người, đôi mắt sâu thẳm của anh lập tức co rút lại đầy kinh hoàng. Chiếc bộ đàm mã hóa trên tay anh khẽ rung động mạnh mẽ.
Đúng lúc đó, từ phía cửa kính cabin của chuyên cơ, hệ thống đèn chiếu sáng của toàn bộ sân bay Nam Hải đột ngột vụt tắt hoàn toàn, dìm cả chiếc máy bay vào một bóng tối tĩnh mịch, đáng sợ.
Tiếng động cơ phản lực của chuyên cơ bỗng chốc gầm rú lên một hơi dài rồi lịm dần, hệ thống điều hòa ngừng hoạt động, dọn đường cho cái lạnh buốt của sương đêm tràn ngập khắp không gian chật hẹp.
Cạch.. Cạch.. Cạch..
Tiếng bước chân của hàng chục người mặc trang phục dã chiến đen dẫm lên vũng nước mưa loang lổ ngoài đường băng vang lên dồn dập, mỗi lúc một gần hơn chuyên cơ của bọn họ.
Một vệt ánh sáng laser màu xanh lục kỳ lạ, mang theo công nghệ định vị hồng ngoại thế hệ mới của Dự án 404, bắt đầu xuyên qua làn kính cabin tối tăm, từ từ quét dọc theo gờ ghế da rồi khóa chặt ngay trên vầng trán lấm tấm mồ hôi của Vy Vy.
Liệu liên minh Vy Vy, Giang Dao và A Sâm có kịp tẩu thoát khỏi chiếc chuyên cơ đang bị cô lập hoàn toàn giữa sân bay tối tăm? Sự thật tàn nhẫn về người cộng sự Gia Minh sẽ đẩy A Sâm vào một cuộc giằng xé tâm lý dữ dội nào tiếp theo? Và Vy Vy sẽ làm thế nào để dùng thực lực và cuốn sách luật cũ chống lại "vương quốc công nghệ" tàn nhẫn của kẻ thù ngay giữa đêm đen phương Bắc?
[\BOOK]
Vy Vy đứng im tại chỗ, bàn tay cô khẽ run lên khi chiếc nhẫn bánh răng tinh xảo vẫn còn nằm trong lòng bàn tay. Cô không nhìn chiếc nhẫn nữa, mà hướng mắt nhìn theo gót giày cao gót của Giang Dao.
Ngay dưới chân cô tiểu thư đồi Tây, một phong thư màu đen xám đang nằm im lìm trên nền đất bê tông khang trang. Phong thư được làm bằng loại giấy mỹ thuật đắt tiền, dày dặn, tỏa ra một mùi hương vô cùng xa lạ. Đó là mùi hương của loài hoa mận trắng phương Bắc, thanh khiết nhưng lạnh lùng, hoàn toàn lạc lõng giữa vị mặn mòi quen thuộc của muối biển bến cảng Nam Hải.
Giang Dao chậm rãi cúi xuống, cô dùng đôi bàn tay đeo găng lụa mỏng để nhặt phong thư lên. Gương mặt thanh tú của cô khẽ biến sắc khi nhìn thấy phần niêm phong bằng sáp đỏ ở mặt sau của phong thư.
Vết sáp đỏ không đóng gia huy hình chim ưng của Giang gia, mà được dập nổi hình một con sói tuyết đang gầm rú giữa những bông tuyết, biểu tượng quyền lực tối cao của thế lực ngầm phương Bắc, những kẻ đứng sau Lâm Phong năm xưa.
"Là bọn họ." Giang Dao thầm thì, giọng nói của cô lạnh buốt như băng. "Họ chưa từng buông tha cho chúng ta."
Vy Vy tiến lại gần, cô khẽ siết chặt lấy cánh tay vững chãi của A Sâm. Hơi ấm nồng nàn từ lồng ngực rộng lớn của anh lúc này là nguồn điểm tựa duy nhất giúp cô giữ được sự tỉnh táo trước luồng khí lạnh đang vây bủa xung quanh.
"Giang Dao, mở nó ra đi." Vy Vy dứt khoát nói.
A Sâm không nói một lời, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh đã tối sầm lại. Bàn tay thô ráp đầy sẹo của anh lặng lẽ chạm vào vạt áo vest đen lịch lãm, nơi anh luôn giấu sẵn chiếc kìm cắt xích sắt rỉ sét, một thói quen phòng vệ chưa bao giờ mất đi của gã thợ máy bến cảng.
Giang Dao dùng chiếc dập khuy bằng bạc nhỏ để khéo léo bóc vỡ lớp sáp đỏ niêm phong. Bên trong phong thư không có những trang giấy viết tay dài dòng, mà chỉ chứa đựng một chiếc thẻ nhớ vi mạch nano quân sự màu xám tro, kèm theo một bức ảnh cũ đã hơi ố vàng ở bốn góc.
Vy Vy ghé đầu nhìn vào bức ảnh. Ngay trong khoảnh khắc đó, tim cô như ngừng đập một nhịp.
Bức ảnh ghi lại khung cảnh hoang tàn, đổ nát của phòng thí nghiệm Dự án 404 năm năm trước tại thủ đô, ngay sau vụ nổ kinh hoàng được dàn dựng. Giữa những đống đổ nát rỉ sét và những tia lửa điện xanh lét còn sót lại, có hai bóng người đang nằm bất động trên vũng máu.
Một người là Trần Sâm với gương mặt đầy máu, vết thương sát tim đang không ngừng rỉ ra ngoài. Nhưng người còn lại, một chàng trai trẻ tuổi mặc áo choàng trắng của nghiên cứu viên, gương mặt của anh ta đã bị cháy xém một bên, nhưng đôi mắt nhắm nghiền của anh ta vẫn toát lên một vẻ quen thuộc đến rợn người.
"Gia Minh." A Sâm khàn giọng thốt lên, giọng nói của anh trầm xuống đầy đau đớn, quặn thắt.
Những ký ức đứt gãy từ năm năm trước một lần nữa bùng lên trong tâm trí anh như một ngọn lửa thiêu đốt. Gia Minh là người cộng sự thân thiết nhất, là người đồng sáng lập Dự án 404 cùng anh. Năm xưa, A Sâm luôn sống trong nỗi dằn vặt, tự trách tột cùng vì nghĩ rằng Gia Minh đã vĩnh viễn nằm lại dưới đống tro tàn của phòng thí nghiệm để nhường đường thoát duy nhất cho anh.
Thế nhưng, ở mặt sau của bức ảnh cũ, có một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ tươi, nét chữ vô cùng sắc sảo, thanh mảnh nhưng đầy tàn nhẫn.
"Người chết chưa chắc đã được an nghỉ, kẻ sống chưa chắc đã được tự do. Trần Sâm, Gia Minh vẫn đang đợi anh ở trạm nghiên cứu biển sâu phía Bắc. Trong vòng bốn mươi tám tiếng nữa, nếu thuật toán cốt lõi của bộ pin lithium 404 không được cập nhật lên hệ thống tổng của chúng tôi, chiếc bình dưỡng khí của anh ta sẽ hoàn toàn cạn kiệt."
Vy Vy lặng người đi, đôi tay cô run rẩy bấu chặt vào vạt áo vest của A Sâm.
Đây không đơn thuần là một lời đe dọa tài chính thương trường. Đây là một ván bài nhân질 tàn nhẫn, dùng chính mạng sống của người cộng sự mà A Sâm hằng nợ một ân tình mạng sống để ép anh phải giao ra toàn bộ thành quả công nghệ quân sự biển sâu của đời mình.
"Gia Minh còn sống sao?" Giang Dao ngước mắt nhìn A Sâm, đôi mắt cô ngập tràn sự hoài nghi. "Trần Sâm, đây rất có thể là một cái bẫy được dàn dựng hoàn hảo để dụ anh ra khỏi sự bảo vệ pháp lý của Nam Hải. Thế lực phía Bắc đã mất đi Lâm Phong, họ đang điên cuồng muốn cướp lại vị thế của mình."
"Tôi biết đó là bẫy." A Sâm từ từ thả lỏng nắm tay, anh nhìn bức ảnh cũ trong tay Giang Dao, gương mặt có vết sẹo dài của anh khôi phục lại sự tĩnh lặng, lạnh lùng đáng sợ. "Nhưng tôi không thể để Gia Minh chết thêm một lần nữa vì sự hèn nhát của tôi."
Anh quay sang nhìn Vy Vy. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô dịu dàng, nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Anh khẽ vuốt lại mái tóc dài đang bay trong gió biển của cô gái nhỏ.
"Vy Vy, bến cảng số 3 giờ đã an toàn rồi." A Sâm thầm lặng nói, giọng anh trầm ấm phả vào tai cô. "Cô đã là một nhà đầu tư tài chính chính trực, cô có Giang Dao và Ông Tấn bên cạnh để bảo vệ chuỗi cung ứng. Trận chiến tiếp theo.. Là của tôi."
"Không!" Vy Vy hét lên khẽ, cô kiên quyết nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của anh, đôi mắt lá liễu rực sáng một sự tỉnh táo và bướng bỉnh tột cùng. "Anh Sâm, anh nghĩ tôi sẽ để anh đi một mình sao? Năm xưa, khi tôi yếu đuối đóng vai thảo mai, anh đã dùng bả vai đẫm máu để chắn đạn cho tôi dưới cống ngầm. Ngày hôm nay, khi tôi đã đứng vững bằng thực lực chân chính, tôi sẽ không bao giờ để người đàn ông tôi yêu phải cô độc bước vào hang cọp của bọn họ!"
Vy Vy quay lại nhìn Giang Dao, cô giơ cao cuốn sách Luật Doanh Nghiệp cũ đã được bọc lại bằng lớp bìa da mới khang trang.
"Giang Dao, chúng ta vẫn còn thỏa ước liên minh đúng không?" Vy Vy dõng dạc nói. "Thế lực phía Bắc muốn dùng thuật toán cốt lõi để rửa tiền buôn lậu biển sâu. Nhưng theo Điều luật cạnh tranh quốc tế mới ban hành năm 2026, toàn bộ các dự án nghiên cứu chung bị nghi ngờ có liên quan đến an ninh quốc gia sẽ mặc nhiên bị đặt dưới sự giám sát khẩn cấp của Interpol. Tôi sẽ dùng danh nghĩa chuỗi logistics Nam Hải để yêu cầu một lệnh điều tra liên quốc gia nhắm thẳng vào trạm nghiên cứu phía Bắc!"
Giang Dao nhìn Vy Vy, một nụ cười kiêu sa, nể phục xuất hiện trên môi cô tiểu thư đồi Tây. Cô khẽ chỉnh lại cổ chiếc áo măng tô màu khói thời thượng.
"Bác Tấn, chuẩn bị chuyên cơ riêng của Giang gia." Giang Dao ra lệnh một cách dứt khoát. "Chúng ta sẽ bay ra Bắc ngay trong đêm nay."
Hai tiếng sau, tại sân bay quốc tế Nam Hải.
Cơn mưa đêm bắt đầu lất phất rơi, phủ lên những đường băng dài những vệt nước sáng loáng dưới ánh đèn cao áp xanh lét. Chiếc chuyên cơ riêng cỡ nhỏ của Giang gia đã khởi động sẵn động cơ, phát ra những tiếng u u dồn dập, sẵn sàng xé toạc màn sương bạc để hướng về phía Bắc lạnh giá.
Vy Vy ngồi bên cạnh A Sâm trong khoang cabin sang trọng. Cô không ngừng lật mở chiếc máy tính xách tay của mình, ngón tay cô gõ thoăn thoắt trên bàn phím để soạn thảo bản báo cáo khẩn cấp gửi đến cơ quan quản lý an ninh hàng hải quốc tế.
Cạch.
Cánh cửa khoang cabin đột ngột mở ra. Ông Tấn bước vào, gương mặt của vị quản gia trung thành lộ rõ vẻ nghiêm nghị tột độ. Ông không nhìn Giang Dao, mà bước thẳng về phía A Sâm, tay ông run rẩy đưa cho anh một chiếc máy bộ đàm mã hóa chuyên dụng của Giang gia đang phát ra những tiếng rè rè liên tục.
"Trần Sâm, có một cuộc gọi khẩn cấp từ trại giam biệt lập của Giang Lão Đại." Ông Tấn trầm giọng nói.
A Sâm nhanh chóng nhận lấy chiếc bộ đàm, áp sát vào tai. Từ đầu dây bên kia, giọng nói trầm ấm, uy nghiêm nhưng đã có phần yếu ớt của Giang Lão Đại dội vang qua những tiếng nhiễu sóng ngắn.
"Trần Sâm.. Nghe ta nói cho rõ đây." Giang Lão Đại khẽ ho khan một tràng dài. "Bức ảnh đó.. Là thật, nhưng Gia Minh.. Cậu ta không phải là con tin. Cậu ta chính là Lão Bản thực sự của thế lực phía Bắc bấy lâu nay. Vụ nổ năm năm trước là do cậu ta tự tay dàn dựng để cướp đi thuật toán của cậu và đẩy cậu xuống vịnh Nam Hải hòng xóa sổ vết tích. Chuyến đi ra Bắc lần này của các người.. Không phải là một cuộc giải cứu, mà là một ván cờ sinh tử do chính Gia Minh bày sẵn để thu hồi chiếc ổ cứng quân sự cuối cùng!"
A Sâm khựng người, đôi mắt sâu thẳm của anh lập tức co rút lại đầy kinh hoàng. Chiếc bộ đàm mã hóa trên tay anh khẽ rung động mạnh mẽ.
Đúng lúc đó, từ phía cửa kính cabin của chuyên cơ, hệ thống đèn chiếu sáng của toàn bộ sân bay Nam Hải đột ngột vụt tắt hoàn toàn, dìm cả chiếc máy bay vào một bóng tối tĩnh mịch, đáng sợ.
Tiếng động cơ phản lực của chuyên cơ bỗng chốc gầm rú lên một hơi dài rồi lịm dần, hệ thống điều hòa ngừng hoạt động, dọn đường cho cái lạnh buốt của sương đêm tràn ngập khắp không gian chật hẹp.
Cạch.. Cạch.. Cạch..
Tiếng bước chân của hàng chục người mặc trang phục dã chiến đen dẫm lên vũng nước mưa loang lổ ngoài đường băng vang lên dồn dập, mỗi lúc một gần hơn chuyên cơ của bọn họ.
Một vệt ánh sáng laser màu xanh lục kỳ lạ, mang theo công nghệ định vị hồng ngoại thế hệ mới của Dự án 404, bắt đầu xuyên qua làn kính cabin tối tăm, từ từ quét dọc theo gờ ghế da rồi khóa chặt ngay trên vầng trán lấm tấm mồ hôi của Vy Vy.
Liệu liên minh Vy Vy, Giang Dao và A Sâm có kịp tẩu thoát khỏi chiếc chuyên cơ đang bị cô lập hoàn toàn giữa sân bay tối tăm? Sự thật tàn nhẫn về người cộng sự Gia Minh sẽ đẩy A Sâm vào một cuộc giằng xé tâm lý dữ dội nào tiếp theo? Và Vy Vy sẽ làm thế nào để dùng thực lực và cuốn sách luật cũ chống lại "vương quốc công nghệ" tàn nhẫn của kẻ thù ngay giữa đêm đen phương Bắc?
