6 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
29 0
55294026738_76da2453f1_o.png


Chúng ta đang sống trong một thời đại mà nhịp tim của xã hội được đo bằng tốc độ, bằng những con số nhảy múa trên màn hình, bằng hiệu suất và mục tiêu và những deadline không bao giờ dừng lại. Mỗi buổi sáng thức dậy, con người ta lại lao vào một guồng quay không có điểm cuối, mang theo nỗi lo cơm áo, khoác lên vai bao nhiêu kỳ vọng của bản thân, của gia đình, của cái xã hội đang không ngừng giục giã. Trong cái nhịp sống hối hả và chật chội ấy, có một nhóm người lặng lẽ tách ra bên lề, không tranh giành, không xô đẩy, chỉ lặng yên ngồi xuống để làm những điều mà người đời thường gọi là "vô ích" hay "không thực tế".

Đó là những người nghệ sĩ. Những kẻ mộng mơ thầm lặng.

Họ là những người đang cặm cụi dệt nên những thứ vô hình nhưng vô giá, những thứ không thể cân đo đong đếm bằng tiền nhưng lại là thứ duy nhất có thể giữ cho tâm hồn con người không bị khô cạn giữa sa mạc của đời thực. Và nghịch lý đau đớn nhất là chính những người đang lặng thầm gánh giữ linh hồn của nhân loại ấy, lại là những người đang bị thế giới hiện đại ngó lơ nhiều nhất.

Sự lãng quên nghiệt ngã giữa đời thực:

55294285040_06f6a247ba_o.png


Có một sự thật cay đắng mà ít ai dám nhìn thẳng vào: Thế giới đang mất dần sự kiên nhẫn với những giấc mộng.

Không phải mất đột ngột, không phải bị ai cấm đoán. Mà nó mất đi một cách từ từ, thầm lặng, giống như cách một bông hoa héo tàn khi không còn ai tưới nước. Từng ngày một, những giá trị tinh thần bị đẩy lùi ra xa hơn, nhường chỗ cho những thứ "hữu hình" và "đo lường được" hơn.

Khi một người trẻ bước ra và thổ lộ ước mơ muốn nâng nốt nhạc, muốn cầm cây cọ vẽ lên những điều trái tim mách bảo, muốn dành cả đời để viết những trang văn hay theo đuổi những thước phim, thứ họ nhận về thường không phải là sự khích lệ. Thứ họ nhận về thường là những ánh mắt ái ngại, những lời khuyên thực tế nghe rất hợp lý nhưng lại lạnh như gió mùa. "Con học cái gì ra ăn được không?", "Nghề đó sống được không?", "Sao không chọn cái gì ổn định hơn?"

Những câu hỏi ấy không độc ác. Người nói ra chúng thường xuất phát từ yêu thương. Nhưng chính sự yêu thương được đóng gói trong nỗi sợ hãi ấy đã vô tình trở thành bức tường đầu tiên chắn ngang giấc mơ của biết bao tâm hồn nhạy cảm.

Xã hội ca tụng những giá trị hiển hiện trước mắt. Ca tụng những ngành nghề tạo ra của cải tức thì, những chức danh nghe vang, những con số trong tài khoản ngân hàng. Nghệ thuật, trong mắt phần đông người đời, dần bị đẩy xuống thành một thứ trang trí xa xỉ, một sở thích dành cho những người "có điều kiện" hay những kẻ "không đủ thực tế". Có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Nhưng "chẳng sao" liệu có thực sự là "không sao"?

Khi công nghệ lên ngôi, khi trí tuệ nhân tạo có thể tạo ra trong vài giây thứ mà người nghệ sĩ phải dành cả tháng trời để thai nghén, khi những sản phẩm sáng tạo được sản xuất hàng loạt bởi các thuật toán vô hồn và tràn ngập khắp nơi, con người ta có xu hướng tìm đến những thứ giải trí nhanh, hời hợt, giật gân để lấp đầy những khoảng trống mệt mỏi trong ngày. Cuộn màn hình, xem clip ngắn, like, share, rồi quên. Vòng lặp ấy quay mãi, và trong cái sự xô bồ đó, những góc khuất thầm lặng nơi các nghệ sĩ chân chính đang âm thầm lao động bị che khuất dần, lu mờ dần, như một ngọn nến nhỏ giữa một thành phố rực rỡ đèn neon.

Người ta không thấy nến nữa. Không phải vì nến không cháy. Mà vì đèn neon quá chói.

Hành trình cô độc của những trái tim chắt chiu cái đẹp:

55292967317_d7f4f7694f_o.png


Đằng sau mỗi giai điệu làm khóe mắt ta cay, đằng sau mỗi bức tranh khiến ta phải dừng bước ngắm nhìn dù đang vội, đằng sau mỗi câu chữ bỗng nhiên xoa dịu được cơn đau mà ta không tên gọi nổi, luôn là một hành trình đơn độc đến tận cùng của người tạo ra nó.

Làm nghệ thuật không giống như những công việc có công thức sẵn, có quy trình được chuẩn hóa, có đầu vào và đầu ra có thể dự đoán được. Nó là một cuộc đối thoại nội tâm đầy đau đớn và không có hồi kết. Người nghệ sĩ phải liên tục tự đào sâu vào chính mình, phải nhìn thẳng vào những vết thương của bản thân mà không được phép quay đi, phải đối diện với sự hoài nghi và nỗi cô đơn, không phải để chịu đựng chúng mà để biến chúng thành nguyên liệu, để chưng cất ra những giọt xúc cảm thuần khiết nhất có thể chạm đến trái tim người khác.

Những kẻ mộng mơ đơn độc bởi một lý do rất giản dị và cũng rất đau: Họ chọn đi theo một nhịp khác.

Giữa một thế giới đang chạy đua với thời gian, đang đếm từng phút từng giây bằng hiệu suất và năng suất, họ lại chọn đứng yên để quan sát một chiếc lá rơi. Họ lắng nghe tiếng thở dài của một người lạ trên chuyến xe buýt chiều và tự hỏi người ấy đang mang nỗi buồn gì. Họ ngồi lại với một ánh nắng chiều tà và cố gắng tìm ra cái màu chính xác để diễn đạt được cảm giác mà ánh nắng ấy gợi lên trong lòng. Trong khi người đời đang đo giá trị bằng số tiền kiếm được mỗi giờ, họ lại đo giá trị bằng độ sâu của một khoảnh khắc sống.

Và sự cống hiến của họ, dường như không có tiếng vang ngay lập tức.

Người nghệ sĩ có thể dành cả năm trời chỉ để tìm kiếm một sắc màu phù hợp cho một góc nhỏ của bức tranh. Có thể viết đi viết lại một đoạn văn hàng trăm lần chỉ để tìm ra cái từ chính xác nhất. Có thể mất ngủ nhiều đêm liền chỉ vì một câu nhạc chưa ổn. Và khi tác phẩm hoàn thành, khi họ đặt nó ra trước mắt đời, thứ đón nhận họ đôi khi chỉ là cái nhìn lướt qua thờ ơ của đám đông đang vội vã ngoài kia. Không thuật toán nào đẩy tác phẩm ấy lên. Không xu hướng nào bắt kịp cái sâu lắng của nó.

Và người nghệ sĩ, họ không chỉ gánh một nỗi đau.

Họ vừa gánh trên vai sức nặng của cơm áo gạo tiền như bao người khác, vừa phải giữ cho tâm hồn mình không bị những lo toan đời thường làm chai sạn đi. Đó là một sự cân bằng cực kỳ mong manh và cực kỳ mệt mỏi. Một bên là nỗi lo cơm áo thực tế. Một bên là ngọn lửa sáng tạo cần được nuôi dưỡng mỗi ngày. Nếu để ngọn lửa tắt, họ mất đi chính mình. Nếu để nỗi lo áo cơm lấn át hoàn toàn, họ cũng mất đi chính mình theo một cách khác.

Họ sống trong khoảng giữa đó, hằng ngày, lặng lẽ, và ít ai hỏi han đến.

Điều gì sẽ xảy ra nếu những kẻ mộng mơ biến mất?

55294118079_d2a6944834_o.png


Hãy thử nhắm mắt lại.

Hãy thử tưởng tượng một thế giới hoàn toàn vắng bóng những kẻ mộng mơ thầm lặng, một thế giới mà tất cả mọi người đều "thực tế", đều chạy theo những thứ đo đếm được, đều từ bỏ những giấc mơ phù phiếm từ sớm để tập trung vào những gì "có giá trị hơn".

Thế giới đó sẽ rất hiện đại. Rất giàu có. Những tòa nhà chọc trời sẽ càng cao hơn. Những cỗ máy sẽ càng thông minh hơn. Những con đường sẽ càng nhanh hơn. Về mặt vật chất, đó có thể là một thế giới huy hoàng chưa từng có.

Nhưng đó cũng sẽ là một thế giới chết lâm sàng về mặt cảm xúc.

Sẽ không còn giai điệu nào cất lên dịu dàng để vỗ về con người sau một ngày làm việc kiệt sức. Không còn bản nhạc nào để chúng ta tựa đầu vào và cho phép mình khóc mà không cần giải thích lý do. Sẽ không còn những cuốn sách khiến ta nhìn vào trang giấy mà thấy như đang nhìn vào gương, thấy rằng nỗi đau của mình không cô đơn, rằng có ai đó trên thế gian này đã từng cảm nhận đúng cái điều ta không nói nên lời. Sẽ không còn những bộ phim để chúng ta ngồi trong bóng tối rạp chiếu và học cách thấu cảm với cuộc đời của những người hoàn toàn khác mình. Sẽ không còn những bức tranh treo trên tường khơi dậy lòng trắc ẩn, không còn những tác phẩm điêu khắc khiến bàn tay ta muốn chạm vào để cảm nhận sự tồn tại của cái đẹp giữa đời thực.

Và thế giới sẽ chỉ còn lại những con người sinh học đang vận hành. Ăn, ngủ, làm việc, kiếm tiền, tiêu xài, rồi lặp lại. Đủ để sống, nhưng không đủ để cảm nhận mình đang sống.

Con người ta đôi khi quên mất một điều: Khoa học cho chúng ta phương tiện để tồn tại, kỹ thuật cho chúng ta công cụ để tồn tại hiệu quả hơn, tiền bạc cho chúng ta điều kiện để tồn tại thoải mái hơn. Nhưng không có thứ nào trong số đó giải thích được tại sao sự tồn tại ấy lại có ý nghĩa. Không có phương trình toán học nào trả lời được câu hỏi "Sống để làm gì?". Không có tài khoản ngân hàng nào lấp đầy được cái khoảng trống kỳ lạ mà con người ta cảm thấy lúc nửa đêm khi mọi thứ đều yên.

Chính nghệ thuật là thứ trả lời những câu hỏi không tên đó.

Chính những giấc mơ của người nghệ sĩ mới là thứ khiến cho sự tồn tại của chúng ta có màu sắc, có nhiệt độ, có nhịp thở. Người nghệ sĩ, thông qua tác phẩm của mình, đã vô tình cứu rỗi biết bao tâm hồn đang chông chênh mà họ không hề biết mặt. Một bài hát vô tình vang lên đúng lúc ai đó đang ở điểm tối nhất của cuộc đời và quyết định bước tiếp thay vì buông tay. Một cuốn sách khiến một người cảm thấy mình được thấu hiểu lần đầu tiên sau nhiều năm cô đơn. Một bức tranh treo trong góc phòng bệnh viện giúp một bệnh nhân tìm lại được cảm giác có gì đó đẹp đẽ vẫn đang tồn tại trong thế giới này.

Không ai thống kê được những điều ấy. Không có con số nào đo được. Nhưng nó có thật, thật hơn rất nhiều thứ chúng ta vẫn đang gọi là "thực tế".

Nghệ thuật chính là liều thuốc chữa lành tối thượng cho một xã hội đang tổn thương và quá tải như ngày nay, một xã hội mà con người ta vừa bước ra khỏi văn phòng đã đứng giữa một thế giới ồn ào và không biết tựa vào đâu để thở.

Để những ngọn lửa nhỏ không tắt:

55294118989_857bbc96a5_o.png


Những kẻ mộng mơ thầm lặng ngoài kia, họ không cần được tung hô hay xếp vào hàng anh hùng. Họ chỉ cần không bị lãng quên.

Họ giống như những đốm lửa nhỏ được ai đó thắp lên giữa đêm đông dài. Không rực rỡ như ánh đèn neon của phố thị phồn hoa, không ầm ĩ như những con sóng lớn của thị trường. Nhưng ngọn lửa của họ mang hơi ấm của tình người và ánh sáng của những điều chân thật, thứ mà không có thuật toán nào tạo ra được, không có trí tuệ nhân tạo nào cảm nhận được.

Và điều đáng sợ nhất không phải là những kẻ mộng mơ đang chọn buông tay. Điều đáng sợ nhất là họ đang buộc phải buông tay, không phải vì họ hết yêu nghề, mà vì cuộc sống không cho phép họ tiếp tục yêu nghề theo cách họ muốn. Khi áp lực mưu sinh đủ lớn, khi sự thờ ơ của đám đông đủ dày, ngay cả những trái tim mạnh mẽ nhất cũng sẽ đến một ngày không còn đủ sức để giữ lửa nữa.

Xã hội có thể không ngừng chuyển biến. Những giá trị vật chất có thể đến rồi đi theo sự thăng trầm của thời đại. Những xu hướng sẽ nở rộ rồi tàn phai, những cơn sóng trào sẽ ầm ĩ rồi rút lui. Nhưng những giá trị mà nghệ thuật chân chính mang lại, những giai điệu được viết bằng nỗi đau thật, những trang sách được chắt chiu bằng cả một đời quan sát, những bức tranh được vẽ bằng những giọt nước mắt không ai thấy, chúng sẽ ở lại. Chúng ở lại vì chúng chạm vào cái phần sâu nhất và thuần khiết nhất của con người, cái phần không bao giờ thực sự đổi thay dù bao nhiêu công nghệ đi qua.

Vì vậy, một lần trong ngày dài bận rộn này, có lẽ độc giả có thể dừng lại một chút.

Dừng lại để mua một cuốn sách của một tác giả chưa nổi tiếng vì cảm thấy tựa đề của nó chạm vào điều gì đó trong lòng. Dừng lại để nghe trọn một bản nhạc thay vì bỏ qua sau vài giây đầu. Dừng lại để nhìn vào một bức tranh và cho phép mình tự hỏi người vẽ nó đang muốn nói điều gì. Dừng lại để nói với một ai đó đang làm nghệ thuật xung quanh mình rằng những gì họ làm là có ý nghĩa, dù thế giới ngoài kia chưa nhận ra.

Những kẻ mộng mơ thầm lặng đang âm thầm dệt mộng cho đời mà không cần được nhìn thấy. Nhưng nếu đôi khi họ được biết rằng ngọn lửa của họ vẫn đang sưởi ấm cho ai đó ở một góc tối nào đó, có lẽ họ sẽ tiếp tục giữ lửa thêm một ngày nữa.

Và chính nhờ cái "thêm một ngày nữa" ấy, thế giới này mới giữ lại được phần linh hồn thuần khiết và đáng quý nhất của mình.
 

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back