Bạn được Mắt Bão 9X mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 64 - lõi dưới không có không khí cho tên thật

Bóng tối trong lõi dưới không đặc như đêm.

Nó sâu hơn thế.

Ngay khi Hook bước qua ngưỡng vòm, cậu có cảm giác cái tối ở đây không che mọi thứ khỏi mắt. Nó **làm mỏng** mọi thứ trước khi cho mắt nhìn thấy chúng. Như thể nếu một cái tên, một ký ức, một lời thề không đủ chắc, nó sẽ bị cái tối này rút bớt đi trước.

Blue theo sát bên trái. Grey sau nửa bước. Patch chốt cuối, tay đã chạm vào túi đai như để chắc chắn mọi dụng cụ quen thuộc vẫn còn ở đó.

Không ai nói tên thật.

Không ai cần nhắc lại.

Họ đi chậm xuống một dốc ngắn, rồi nền đột ngột mở rộng.

Lõi dưới.

* * *

Đó không phải một căn phòng.

Không phải một cỗ máy.

Không phải một hang động.

Nó là một **giếng tròn khổng lồ** rộng đến mức mắt không chạm hết mép đối diện ngay. Thành giếng được cấu thành từ vô số vòng niêm phong lơ lửng, chồng lớp và quay rất chậm trong không gian, mỗi vòng mang theo những ký hiệu mờ như các bản ghi, con dấu, phân loại và tên gọi cũ bị nghiền nát thành hình tròn.

Ở chính giữa giếng, rất sâu phía dưới, lơ lửng một lõi sáng tối.

Không phát sáng theo kiểu đèn.

Nó như một giọt mực đen khổng lồ đang giữ bên trong một tâm sáng trắng cực nhỏ, cả hai cùng xoay chậm quanh nhau. Mỗi lần chúng xoay, các vòng niêm phong quanh giếng lại rung lên một đợt rất nhẹ, như cả nơi này đang thở bằng việc gọi và sửa lại tên ở quy mô khổng lồ.

Patch thì thào trước tiên.

".. Tôi ghét đến mức không còn biết phải ghét từ đâu."

Blue nhìn xuống tâm giếng, ánh mắt xanh mờ đi.

"Đừng nhìn quá lâu vào lõi."

Grey hỏi ngay:

"Lý do."

Blue không rời mắt khỏi đám vòng quay.

"Vì nó sẽ bắt đầu nhìn lại từ phần trong mình chưa kịp khóa."

Hook siết mảnh sáng thật trong tay.

Họ đang đứng trên một **vành đi bộ hẹp** chạy vòng quanh nửa mép giếng, nối với vài bục nhỏ bằng cầu mảnh. Mỗi bục mang một cơ cấu khác nhau:

- có bục gắn vòng khóa

- có bục treo phiến niêm phong rỗng

- có bục chỉ là mặt đá bị mài mòn

- và xa hơn, gần phía đối diện, có một bục chính lớn hơn với một trụ trung tâm cắm xuyên xuống gần lõi

Đó là nơi mọi ánh mắt đều bị hút tới.

Bục trung tâm.

Hook biết ngay.

"Đó là chỗ cha tôi tới."

Grey không xác nhận ngay. Nhưng ông cũng không phủ nhận.

Patch nheo mắt nhìn khoảng cách.

"Muốn tới đó phải qua ít nhất ba cầu nối mảnh. Và tôi cược bằng cả con tàu là chúng không ổn định."

Blue nghe nhịp rất nhanh rồi gật.

"Không ổn định theo chuyển động. Mà theo.. Nhận diện."

"Dịch." Patch nói.

"Mỗi cầu có thể chỉ giữ nếu người bước lên còn khớp với lớp xác nhận ngay lúc đó."

Patch chớp mắt. "Ờ. Đúng là không ổn định kiểu rất mất dạy."

Grey quét một vòng mép giếng.

"Có đường khác không?"

Patch nhìn các bục, các cầu, vị trí vòng niêm phong, rồi lắc đầu.

"Không sạch hơn. Mà nếu đây là chỗ gốc của hệ thống, đường vòng có lẽ chỉ là cách chết lâu hơn."

Hook bước lên mép cầu đầu tiên gần họ nhất.

Cây cầu mảnh chỉ rộng vừa một bàn chân rưỡi, làm từ vật liệu xám sâu giống cánh cửa trước đó. Dọc hai bên cầu không có lan can. Chỉ có những vòng niêm phong nhỏ treo lơ lửng dưới mép như chuông không phát tiếng.

Blue chạm nhẹ vào cánh tay cậu.

"Hook."

Cậu quay sang.

Blue nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Nhớ quy tắc."

"ừ."

"Không gọi tên thật. Không tin hình nhìn giống người mình cần nhất. Không để thứ gì định nghĩa mình nhanh hơn mình kịp nhận ra."

Hook gật.

Patch giơ ngón cái lên rất miễn cưỡng. "Và nếu ai đó bắt đầu nói triết lý quá sâu, tôi sẽ kéo lại bằng câu cực kỳ thực dụng."

Grey nhìn cầu.

"Ta đi theo thứ tự: Hook, Blue, ta, Patch."

Patch lập tức phản đối đúng vai:

"Tại sao tôi lại luôn ở cuối trong mấy chỗ rơi là chết?"

"Vì cậu giỏi nhìn thứ sắp hỏng nhất." Grey đáp.

Patch đứng hình nửa giây.

Rồi bĩu môi. "Tôi ghét việc câu đó vừa đúng vừa nghe như khen."

Hook bước chân đầu tiên lên cầu.

Cầu rung một nhịp rất nhỏ.

Không vì trọng lượng.

Vì nhận diện.

Những vòng nhỏ treo dưới cầu lóe lên mờ mờ rồi tắt.

Không có chữ hiện ra.

Không có giọng gọi.

Chỉ là cảm giác cây cầu vừa hỏi một câu câm.

Hook đi bước thứ hai.

Cầu giữ.

Blue theo sau.

Ngay khi Blue đặt chân lên, một trong các vòng nhỏ dưới cầu phát ra một tiếng rung không thành âm. Hook cảm thấy gáy lạnh đi, như có thứ gì đó vừa thử gọi đúng một âm không được thành tiếng.

Blue siết tay rất nhẹ.

"Đừng để đầu mình tự đọc nốt." cô nói.

Patch nghe từ sau, lẩm bẩm:

"Tôi ghét mấy chỗ bắt mình làm bài điền vào chỗ trống bằng linh hồn."

Họ qua được cầu đầu tiên.

* * *

Bục thứ nhất nhỏ hơn nhìn từ xa.

Ở giữa bục là một vòng khóa tròn nổi lơ lửng, đang quay rất chậm quanh một lõi rỗng. Bên dưới vòng khóa, trên nền đá, có một ký hiệu khắc sâu hình hai đường xoắn cắt nhau.

Patch bước tới gần hơn, nghiêng đầu nhìn.

"Chỗ này từng giữ một thứ ở giữa."

Hook hỏi:

"Giống khung trống ở phòng thử?"

"Cùng nguyên lý." Patch đáp. "Nhưng nhỏ hơn. Kiểu trung gian. Như chỗ chỉnh, không phải chỗ gốc."

Blue nhìn vòng khóa. "Đừng đứng trong trục quay của nó."

Grey kéo Hook lệch sang một bước trước khi cậu kịp hỏi vì sao.

Đúng lúc đó, vòng khóa đi qua vị trí cũ của cậu. Một dải sáng mỏng quét xuống nền.

Nơi dải sáng chạm qua, trên mặt đá thoáng hiện một cái tên rất ngắn-không đủ để đọc hết-rồi mất.

Hook lạnh gáy.

"Nó vừa làm gì?"

Blue đáp:

"Quét tầng tên ngoài."

Patch tóm gọn:

"Nó thử xem mình là ai theo cách nhanh nhất."

Grey nhìn cầu thứ hai phía trước.

"Không dừng ở đây."

Họ đi tiếp.

* * *

Cầu thứ hai dài hơn và thấp hơn, bắc chéo qua khoảng trống sâu hơn hẳn. Dưới chân họ, các vòng niêm phong lớn của giếng quay chậm đến mức nhìn lâu sẽ quên chúng có chuyển động, rồi đột ngột thấy tất cả đã lệch vị trí một chút.

Giữa cầu, Patch chợt dừng.

"Khoan."

Grey lập tức khựng lại, nhưng không quay mạnh để không làm cầu lệch.

"Gì?"

Patch hạ thấp người nhìn một mối nối dưới mép cầu.

"Chỗ này đang mỏi."

"Mỏi kiểu nào?" Hook hỏi từ đầu cầu.

Patch chạm hờ cờ lê vào mép nối. Không sửa vội. Chỉ nghe.

"Không phải sắp gãy." cậu nói. "Sắp.. Trượt lớp."

Blue hiểu trước.

"Nghĩa là?"

Patch nuốt khan một cái rất nghề nghiệp.

"Nghĩa là nếu nhịp người trên cầu lệch đúng lúc, cây cầu không rơi. Nó sẽ chuyển mình sang lớp xác nhận khác."

Hook quay nửa đầu. "Có gì khác giữa rơi và cái đó?"

Patch nhìn xuống khoảng đen dưới cầu.

"Tôi chưa muốn biết."

Grey ra lệnh ngay:

"Nhịp đều. Không nói. Qua."

Họ đi.

Từng bước.

Đều.

Không nhanh quá. Không chậm quá.

Và đúng lúc Patch đặt chân cuối cùng lên bục thứ hai, cây cầu sau lưng họ rung bật một nhịp lạ, như vừa cố trượt khỏi lớp họ đang ở rồi bị hụt mất cơ hội.

Patch quay lại nhìn, mặt tái đi.

"Ờ. Tôi xác nhận là tôi cực kỳ không muốn biết nếu mình chậm thêm nửa giây."

* * *

Bục thứ hai khác bục đầu.

Nó rộng hơn, nhưng nền đầy những đường khắc tròn đồng tâm. Ở giữa bục là một phiến đứng bán trong suốt, cao ngang ngực. Không hiện chữ. Chỉ như một tấm gương chưa quyết định mình sẽ phản cái gì.

Hook dừng lại ngay.

Blue cũng vậy.

Không ai cần nhắc vẫn hiểu:

**đây là một chỗ phản chiếu khác. **

Phiến đứng khẽ rung khi có người tới gần.

Không hiện mặt người.

Không hiện tên.

Chỉ hiện một câu.

> **phần nào trong người sẽ được đặt tên trước**

Patch bật ra:

"Đó không phải câu hỏi công bằng."

Grey bước cắt lên trước mặt phiến, che bớt tầm nhìn của những người còn lại.

"Không trả lời."

Blue nhìn phiến, mắt hẹp lại.

"Có thể nó không cần câu trả lời bằng lời."

"Vậy bằng gì?"

"Bằng thứ mình bảo vệ theo phản xạ."

Hook hiểu ngay.

Nếu ở đây nó không hỏi "cậu là ai", mà hỏi **phần nào trong cậu được ưu tiên đặt tên trước**, thì phản ứng bản năng sẽ tự khai.

Sợ hãi.

Tình yêu.

Lời hứa.

Nỗi đau.

Vai trò.

Cơn giận.

Bất cứ thứ gì tự bật lên đầu tiên đều có thể bị nó lấy làm đầu mối.

Patch thấp giọng:

"Tôi càng ngày càng ghét mấy chỗ 'không cần trả lời mà vẫn có đáp án'."

Grey không nhìn phiến quá lâu. ��ng rà mắt quanh bục. "Có cơ chế vòng qua không?"

Patch nhìn nền khắc tròn. Blue nhìn nhịp phiến. Hook nhìn khoảng nối sang bục trung tâm phía đối diện.

Rồi chính Hook là người thấy.

"Phiến này không chặn đường." cậu nói.

Ba người còn lại cùng nhìn sang.

Đúng thật.

Phiến đứng ở giữa bục, nhưng không chắn thẳng lối sang cầu tiếp theo. Nó đứng lệch, tạo cảm giác như bắt buộc phải đi ngang gần nó-nhưng không buộc phải nhìn thẳng hay đứng đối diện.

Patch ngẫm nửa nhịp rồi bật ra:

"Nó muốn mình tự dừng lại trước nó."

Blue gật. "Nếu mình tự chọn đối diện, mình cho nó ưu tiên."

Grey chốt ngay:

"Vòng mép phải. Không nhìn trực diện."

Họ men theo mép phải của bục, từng người đi nghiêng qua khoảng hẹp giữa phiến phản và rìa bục.

Khi Hook đi ngang phiến, bề mặt bán trong suốt của nó chợt lóe lên.

Không phải câu hỏi.

Là một hình ảnh cực ngắn.

Edrik đứng trước cậu, không quay lại, một tay đặt lên trụ nào đó ở xa hơn.

Rồi mất.

Hook siết mạnh chuôi dao.

Nhưng không dừng.

Blue đi qua thì phiến hiện một căn phòng trắng và bóng của chính cô nhỏ hơn, đang đứng lặng như món đồ được cất vào góc.

Patch đi qua thì phiến lóe lên một con tàu cháy khét và một bộ máy bung tung tóe.

Grey đi qua thì không ai thấy phiến hiện gì.

Chỉ thấy quai hàm ông siết lại rất nhẹ.

Nhưng không ai dừng.

Họ tới cầu cuối.

* * *

Cầu cuối cùng rộng hơn hai cầu trước một chút, nhưng cũng vì thế mà đáng ngại hơn. Hai bên cầu có những vòng niêm phong lớn hơn treo lơ lửng ngang tầm ngực, xoay rất chậm. Mỗi vòng có một khe rỗng ở giữa như chờ một thứ gì đó đi qua để tự khép lại quanh nó.

Patch nhìn thấy là khó ở ngay.

"Cầu này không phải để mình đi qua." cậu nói.

Grey hỏi:

"Vậy để làm gì?"

"Để thứ đi qua bị đo." Patch đáp.

Blue nhìn các vòng. "Không hẳn đo. Là khóa từng lớp."

Hook nhìn bục trung tâm ở phía đối diện.

Nó gần hơn rất nhiều rồi. Ở giữa bục, trụ lớn cắm xuyên xuống gần lõi sáng tối. Quanh chân trụ là các rãnh hình tròn và những khóa gãy. Có cái gì đó từng được đặt ở đó. Và Edrik đã đứng đó. Chắc chắn.

Hook bước lên cầu cuối.

Ngay lập tức, vòng niêm phong đầu tiên bên trái trượt ngang rất nhẹ, như thể nó vừa "ngửi thấy" thứ trong tay cậu.

Mảnh sáng thật.

Blue thấy ngay.

"Nó phản ứng với mảnh thật."

Patch rít qua kẽ răng. "Đương nhiên."

Grey nói:

"Hook, giữ nó giấu sát người."

Hook kéo mảnh sáng vào gần ngực hơn, tay kia đặt lên ngoài như che nó khỏi tầm của các vòng.

Họ đi.

Vòng đầu tiên không chạm.

Vòng thứ hai quay nhanh hơn một chút khi Blue đi qua, nhưng rồi chậm lại.

Vòng thứ ba-

Đứng im.

Không quay nữa.

Patch là người đầu tiên nhận ra.

"Nó khóa!"

Thật vậy.

Vòng thứ ba treo giữa cầu đã dừng hẳn, khe rỗng của nó không còn lệch sang bên mà đang hướng thẳng vào lối người đi qua. Nếu nó khép lại, cây cầu sẽ bị chặn ngang.

Grey nói ngay:

"Không dừng."

Nhưng chính lúc đó, từ rất sâu dưới giếng, lõi sáng tối quay thêm một nhịp lớn hơn bình thường.

Tất cả các vòng niêm phong quanh thành giếng đồng loạt rung.

Và một giọng nói-không phải từ trên hay hai bên, mà từ **chính giữa giếng sâu**-vang lên trong đầu mỗi người bằng đúng phần thật nhất của họ.

Không thành âm.

Không thành câu đầy đủ.

Chỉ là một mệnh lệnh bản năng:

**hãy để ta gọi đúng tên ngươi**

Vòng thứ ba bắt đầu khép.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 65 - đừng để nó là kẻ gọi mình đúng

**hãy để ta gọi đúng tên ngươi**

Câu đó không vang bằng âm thanh.

Nó đi thẳng vào nơi ngôn ngữ chưa thành lời.

Chính vì thế, nó nguy hiểm hơn mọi tiếng gọi từ đầu hành trình.

Không phải dụ dỗ kiểu "lại đây".

Không phải bắt chước người thân.

Mà là một lời hứa căn bản đến mức gần như bản năng nào cũng muốn tin:

**được gọi đúng. **

Vòng niêm phong thứ ba trên cầu bắt đầu khép.

Không nhanh.

Không chậm.

Chính xác như một cơ chế biết chắc nạn nhân cuối cùng sẽ tự đứng lại trước nó.

Hook siết mảnh sáng sát ngực.

Trong một nhịp rất ngắn, cậu hiểu vì sao lời mời đó đáng sợ hơn cả hình cha mình.

Bởi suốt từ đầu hành trình đến giờ, cậu đã chiến đấu vì một phần của cùng điều đó:

Giữ phần thật, giữ ký ức, giữ cái tên không bị thế giới bẻ sai.

Nếu bây giờ có một thứ nói:

**để ta gọi đúng tên ngươi**

Thì phần yếu nhất trong cậu có thể nhầm đó là cứu rỗi.

Blue quát ngay, giọng bật thành âm thật để cắt lớp im bên trong:

"Đừng trả lời nó trong đầu!"

Câu đó kéo cả bốn người ra khỏi nửa nhịp chết cứng.

Patch là người phản ứng đầu tiên theo bản năng nghề nghiệp.

"Không cho nó khép!"

Cậu lao lên nửa bước cuối cùng, rút phắt một nêm khóa mảnh khỏi đai và ném thẳng vào khe đang hẹp dần của vòng niêm phong.

**keng! **

Nêm ghim vào mép vòng.

Vòng khựng lại đúng nửa nhịp.

Đủ để Grey quát:

"Qua!"

Hook lao lên trước.

Nhưng cây cầu không chỉ bị chặn bằng vật lý.

Ngay khi cậu định bước qua khoảng vòng, mặt trong vòng niêm phong lóe lên những ký hiệu mờ. Không phải chữ hoàn chỉnh. Là hình của một cái tên sắp thành.

Không cần nhìn rõ, Hook cũng cảm thấy đầu mình như bị một thứ gì đó muốn kéo tên ra khỏi lồng ngực.

Blue ở sau lưng nói ngay, rất gắt:

"Đừng để mắt vào giữa vòng!"

Hook hạ mắt xuống mũi giày mình, lao qua khoảng mép nêm đang giữ vòng hở lại.

Cậu qua được.

Blue theo sát ngay sau, nhưng khi cô đi ngang mép vòng, ký hiệu giữa đó đổi.

Không còn là dạng tên vô danh.

Nó hiện một nhịp rất ngắn, rất đúng âm mà hệ thống từng cố gọi cô trước đó:

**heart.. **

Blue cứng nửa bước.

Grey ở sau lưng không chờ thêm. Ông đặt mạnh bàn tay lên lưng cô, đẩy gọn một lực vừa đủ để cô qua khỏi vòng mà không để mình khựng lại thành phản hồi hoàn chỉnh.

Blue tỉnh lại ngay, thở bật ra.

Patch ở sau chửi đúng một câu:

"Không có cửa đâu."

Rồi cậu tự lao qua.

Grey là người cuối cùng.

Ngay khi ông chạm tới mép vòng, nêm của Patch bắt đầu trượt.

Kim loại rít lên.

Vòng khép thêm.

Và lần này, thay vì ký hiệu tên, giữa vòng hiện một hình ảnh ngắn như lưỡi dao:

Một bóng nhỏ quay lưng đi xa.

Không quay lại.

Máu trên sàn.

Một cánh cửa khép.

Grey chậm đúng một nhịp nhỏ hơn cả chớp mắt.

Nhưng Grey không còn là người của vài chặng trước nữa.

Ông không nhìn hoàn tất. Không cố xác nhận. Chỉ nghiêng người hẳn theo hướng ngược, để lưỡi vai sượt qua mép vòng, tự kéo mình ra bằng đau vật lý thay vì để hình đó kịp chạm sâu hơn.

Ông qua được.

Ngay sau đó, nêm bị bật ra.

Vòng niêm phong khép kín hoàn toàn sau lưng họ.

Một tiếng "cạch" khô lạnh vang lên, rồi cây cầu sau đoạn đó như mất nghĩa tồn tại. Phần họ vừa đi qua mờ đi, không biến mất hẳn, nhưng không còn như chỗ có thể quay đầu dùng lại.

Patch nhìn lại, tóc lông dựng ngược.

"Được rồi. Xác nhận: Đường lùi ở đây không chỉ bị xóa, nó bị thu hồi."

Grey không đáp.

Ông chỉ nhìn Hook nửa giây để chắc cậu vẫn còn hiện diện trọn vẹn ở đây.

Hook gật rất nhỏ.

Và cả nhóm lao nốt quãng cuối lên bục trung tâm.

* * *

Bục trung tâm rộng hơn các bục trước nhiều lần, nhưng cảm giác chật hơn.

Bởi mọi thứ ở đây đều hướng vào một điểm:

**trụ lớn ở giữa**.

Trụ màu xám sâu, cao quá đầu người một chút, cắm xuyên xuống tận gần lõi sáng tối bên dưới. Quanh chân trụ là ba vòng khóa lớn đã mở, hai vòng gãy, một vòng đang treo lệch như từng bị giật ra bằng lực rất không sạch.

Và trên mặt trụ, ở độ cao ngang ngực Hook-

Có một hõm trống hình dáng khớp gần như hoàn hảo với mảnh sáng thật trong tay cậu.

Patch nhìn thấy đầu tiên.

"Không." cậu nói ngay. "Không, không, không. Tôi ghét cái cách mọi thứ luôn dẫn về việc nhét thứ quan trọng nhất mình có vào một lỗ trông cực kỳ phù hợp."

Blue bước tới gần hơn, nhưng không quá gần trụ.

"Cẩn thận." cô nói. "Chỗ khớp quá hoàn hảo thường là cái giá được ngụy trang."

Hook nhìn hõm trống đó mà ngực nặng xuống.

Mảnh sáng thật đã mở cổng. Khóa hồ. Giữ các tầng dưới nhận diện. Giờ trụ trung tâm này rõ ràng đang chờ nó như chờ đúng thứ bị lấy ra từ nơi này từ lâu.

Hook hỏi khẽ:

"Cha tôi đã cắm nó vào đây?"

Grey lắc đầu.

"Không. Mảnh thật này là thứ cậu kéo ra từ Lõi Phản Hồi." Ông nhìn hõm trống. "Nhưng có lẽ nó cùng loại với thứ từng bị lấy khỏi đây."

Patch bước tới nghiêng người nhìn các khóa gãy quanh chân trụ. Đôi mắt cậu sáng lên theo kiểu chỉ có khi đang đọc một hiện trường cơ khí mà thời gian đã không xóa hết logic.

"Đúng." cậu nói. "Ai đó đã mở hệ khóa này bằng nhiều cách, không phải một."

Cậu chỉ vào các vòng:

- "Cái này bị cắt rất sạch."

- "Cái này bị bẻ sau khi khóa đã mỏi."

- "Cái này.." Patch chạm hờ lên vòng treo lệch, ".. Bị giật ra trong tình huống gấp."

Hook không cần hỏi thêm.

Cậu biết.

Edrik.

Cha cậu đã đứng ở đúng chỗ này.

Mở đúng những khóa này.

Lấy đi thứ từng nằm trong trụ.

Blue nhìn trụ, rồi nhìn xuống lõi sáng tối dưới giếng.

"Nếu chỗ này là gốc của quyền đặt tên.." cô nói rất chậm, ".. Thì cái từng nằm ở đây có thể là lõi ghi đầu."

Patch nhăn mặt. "Dịch."

"Thứ cho phép hệ thống viết tên từ tầng gốc."

Patch nhìn hõm trống. "Vậy nhét mảnh sáng vào đây là ý tưởng tệ."

Grey hỏi lại:

"Tệ thế nào?"

Patch nhìn trụ, rồi nhìn các vòng quanh giếng, rồi nhìn lõi sáng tối sâu dưới bục.

"Nếu mảnh sáng thật cùng họ với lõi cũ, cắm nó vào đây có thể làm hai chuyện." cậu nói. "Một: Mở được cơ chế tiếp theo. Hai: Cho nơi này một vật thật đủ mạnh để viết từ nó."

Im.

Blue tiếp lời thấp hơn:

"Và cảnh báo trên phiến màn đã nói rồi."

"Lõi dưới sẽ cố gắng viết từ phần thật nhất."

Hook nhìn mảnh sáng trong tay mình.

Một phần thật nhất mà cậu phải trả ký ức mới giữ được.

Nếu cắm nó vào trụ-

Có thể mở được đường tới câu trả lời cuối.

Cũng có thể trao cho lõi dưới đúng thứ nó cần để viết ngược.

Grey lên tiếng, chậm và nặng:

"Không ai quyết định vì bị đuổi."

Patch quay lại nhìn phần cầu sau lưng vừa mất nghĩa.

"Tin xấu là chúng ta vừa bị đuổi đến tận đây."

"Ta nói không ai quyết định **vì** bị đuổi." Grey nhắc lại.

Hook hiểu.

Không để nỗi sợ phía sau chọn thay lý do phía trước.

Blue bước đến sát bên Hook hơn.

"Nếu cậu dùng nó.." cô nói, mắt nhìn vào mảnh sáng, ".. Thì phải biết mình định mở cái gì. Không phải chỉ vì muốn biết cha cậu đi đâu tiếp."

Hook cười rất ngắn, rất mệt.

"Em nói như thể hai chuyện đó dễ tách."

"Em biết." Blue đáp. "Nhưng lõi dưới sẽ không bỏ qua chỗ lẫn đó."

Patch nhìn quanh bục. "Có cách nào đọc trụ mà không cắm mảnh sáng không?"

Câu hỏi làm cả ba người còn lại quay sang cậu.

Patch chống tay lên đầu gối, đã chìm hẳn vào suy nghĩ.

"Chờ chút." cậu nói. "Mọi chỗ từ đầu tới giờ đều có một chuyện lặp lại: Hệ thống cũ không còn nguyên. Các khóa gãy. Các tầng bị xé. Các trụ chết. Và chúng ta luôn không phải làm 'đúng chuẩn', mà là làm sao dùng phần hỏng để ép nó lộ ra."

Grey hỏi:

"Ý cậu?"

Patch chỉ vào các vòng khóa gãy quanh chân trụ.

"Nếu Edrik lấy lõi gốc đi, trụ này không còn chạy đúng quy trình nữa." Cậu nhìn hõm trống. "Nó có thể đang giả vờ đòi một lõi thay thế, nhưng thực ra chỉ cần một thứ đủ cùng nhịp để phản xạ phần nhật ký dư."

Hook ngẩng lên.

"Nhật ký dư?"

Patch nhún vai.

"Cách gọi của tôi thôi. Dấu dùng cuối. Lịch sử tác động. Bất cứ thứ gì hệ thống còn nhớ mà chưa xóa sạch."

Blue hiểu trước.

"Không cần cấp nguồn hoàn chỉnh." cô nói. "Chỉ cần chạm cộng hưởng đủ nông để đọc dấu cuối."

Patch chỉ ngay vào cô. "Đúng. Đó. Cảm ơn cô đã dịch phần kỹ sư của tôi sang ngôn ngữ có hồn."

Grey nhìn Hook.

"Làm được không?"

Hook nhìn mảnh sáng.

Không cắm vào.

Chỉ chạm cộng hưởng nông.

Nghe có vẻ ít nguy hiểm hơn.

Nhưng ở chỗ này, ít nguy hiểm hơn không đồng nghĩa an toàn.

Hook hỏi Blue:

"Nếu tôi chỉ chạm nông, em giữ được không?"

Blue nhìn trụ, nhìn lõi dưới, rồi nhìn thẳng cậu.

"Nếu cậu biết lúc nào phải buông."

Một câu hỏi ẩn trong đó, rõ hơn mọi câu khác:

**cậu có buông đúng lúc được không? **

Hook nhớ lại hành lang Edrik giả, nhớ khoảnh khắc mình suýt tin nếu không kịp nhận ra chỗ sai. Nhớ lời khắc tay của Edrik: Đừng tin thứ nhìn giống cha. Đừng để nó nghe con gọi tên mình.

Rồi nhìn lại mảnh sáng.

"Lần này," Hook nói, "nếu nó bắt đầu lấy nhiều hơn là cho thấy, tôi buông."

Grey nhìn cậu vài giây.

Rồi gật.

"Blue giữ nhịp. Patch nhìn cơ chế. Ta canh phần còn lại."

Patch giơ cờ lê lên như làm lễ rất không linh thiêng.

"Phương án nghe cực kỳ đáng sợ nhưng cũng là phương án tốt nhất chúng ta có."

Hook bước tới trước trụ.

Mảnh sáng trong tay cậu chớp một nhịp mỏng, như nhận ra nó đang tới đúng chỗ không nên quay lại quá dễ dàng.

Hook không cắm vào hõm trống.

Cậu chỉ đưa nó tới gần.

Một khoảng bằng nửa gang tay.

Trụ đáp lại ngay.

Các vòng khóa gãy quanh chân trụ đồng loạt rung lên. Một đường sáng rất mảnh chạy dọc từ hõm trống xuống thân trụ, rồi sâu xuống gần lõi sáng tối bên dưới. Không bùng nổ. Không hút mạnh. Chỉ là một kết nối nông vừa chạm.

Blue giơ hai tay. Ánh xanh của cô trải quanh cổ tay Hook và dọc thân trụ như một lớp đệm.

Patch nhào xuống chân trụ, mắt dán vào những vòng khóa đang run.

"Có rồi. Có rồi- đừng đưa gần thêm!"

Hook giữ nguyên khoảng cách.

Trên mặt trụ bắt đầu hiện ra những nét mờ. Không phải câu chữ hoàn chỉnh ngay. Là những đoạn ghi chồng lên nhau, như nhật ký cuối của một hệ thống bị ép mở quá nhanh.

Patch đọc trước tiên, mắt mở lớn:

"Đây không phải nhật ký hoạt động.." cậu nói. "Là nhật ký can thiệp."

Các nét trên trụ rõ thêm.

Một dòng đầu tiên hiện ra.

> **truy nhập trái phép - cấp gốc**

Kairo siết mạnh mảnh sáng.

Patch nói tiếp nhanh hơn:

"Người trước không vào bằng quyền được cấp. Ông ấy.. Bẻ vào."

Một dòng thứ hai hiện ra.

> **xác nhận người xâm nhập: Edrik**

Không ai thở trong một nhịp.

Rồi thêm một dòng nữa, méo hơn, như được ghi giữa lúc hệ thống đang chống cự:

> **mục tiêu người xâm nhập: Hủy quyền gọi tên đầu tiên**

Cả bục trung tâm như lạnh đi thêm một lớp.

Hook nhìn thẳng vào chữ đó.

Cha cậu không vào đây chỉ để giấu một hồ sơ.

Không chỉ để cứu riêng cậu.

Ông vào để hủy quyền gọi tên đầu tiên.

Tức là hủy quyền của chính lõi dưới.

Blue thở ra rất nhỏ.

"Ông ấy không định sửa hệ thống." cô nói. "Ông ấy định cắt quyền gốc của nó."

Một dòng cuối cùng hiện lên, nhưng vừa hiện đã bắt đầu vỡ ở mép:

> **tiến trình: Thất bại một phần**

> **lõi gọi tên đã bị tách.. **

Dòng chữ dừng giữa chừng.

Hook lạnh sống lưng.

"Bị tách đi đâu?"

Patch nhìn các vòng rung, giọng nhỏ đi:

"Có lẽ.. Bị mang đi."

Grey nói ngay:

"Hoặc bị giấu trong thứ khác."

Mảnh sáng trong tay Hook chớp mạnh hơn.

Tất cả cùng nhìn xuống nó.

Im.

Không ai muốn nói điều đang nghĩ ra đầu tiên.

Nhưng cuối cùng Blue là người lên tiếng, rất chậm:

"Hook."

"Có thể mảnh sáng cậu đang giữ.. Không chỉ là 'một phần thật'."

Hook nhìn cô.

Blue nhìn mảnh sáng trong tay cậu như nhìn một lời giải vừa đáng sợ vừa không tránh được.

"Có thể đó là phần lõi gọi tên mà Edrik đã tách ra."

Cả giếng tròn dường như ngừng thở trong một nhịp.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 66 - mảnh sáng chưa bao giờ chỉ là mảnh sự thật

Cả bục trung tâm im đi sau câu của Blue.

Không phải vì những vòng niêm phong quanh giếng ngừng quay. Chúng vẫn quay.

Không phải vì trụ dừng rung. Nó vẫn rung.

Mà vì trong đúng một khoảnh khắc, mọi thứ vừa được ráp lại thành một khả năng quá lớn để không ai kịp phản ứng bằng lời.

Mảnh sáng trong tay Hook chớp thêm một nhịp nữa.

Nhỏ.

Nhưng sắc.

Như thể chính nó cũng vừa nghe thấy tên thật của bản thân.

Patch là người phá im lặng đầu tiên.

"Khoan." cậu nói, giọng thấp hơn bình thường hẳn. "Nếu đó đúng là phần lõi gọi tên bị Edrik tách ra.."

Cậu ngẩng lên nhìn Hook.

".. Thì nghĩa là từ đầu đến giờ cậu không chỉ mang một chứng cứ. Cậu đang mang **cái phần hệ thống không thể thiếu để gọi tên từ gốc**."

Grey không nói ngay. Ánh mắt ông chuyển từ mặt trụ sang mảnh sáng rồi sang Hook, rất chậm, như đang tự rà lại tất cả những gì họ đã đi qua từ đầu.

- Cổng đáp ứng với nó.

- Hồ phản xạ bị khóa bởi nó.

- Các tầng sâu hơn đều nhận ra nó.

- Và lõi dưới rõ ràng đang chờ một vật cùng loại ở đúng hõm trống này.

Mọi thứ đều khớp.

Hook nhìn mảnh sáng trong tay.

Cậu đã giữ nó như giữ một phần sự thật về cha.

Một phần thật phải trả ký ức mới giành được.

Một thứ đủ quý để không dám buông.

Nhưng giờ nếu Blue đúng-

Thì thứ đó còn là một thứ khác nữa.

Không chỉ giữ ký ức.

Mà giữ quyền **gọi đúng tên từ tầng gốc**.

Hook thấy lạnh từ trong xương sống đi ra.

"Vậy.." cậu nói, giọng khàn. "Cha tôi đã lấy nó khỏi đây."

Blue gật rất chậm.

"Có thể."

"Và đem giấu vào Lõi Phản Hồi?"

Patch chen vào, nhanh hơn, vì đầu cậu đã chạy thành sơ đồ:

"Không hẳn 'giấu vào'. Có thể ông ấy làm nó trôi vào một tầng chưa chết hẳn nhưng bị cắt khỏi hệ chính, để nơi này không truy nhập lại được theo đường chuẩn."

Grey tiếp lời:

"Một chỗ đủ sâu để sống sót. Đủ đứt để không bị thu hồi."

Patch chỉ vào Grey ngay lập tức. "Đúng. Chính xác cái kiểu phá hệ thống mà tôi sẽ ghét phải sửa nhưng rất tôn trọng về tay nghề."

Hook nhìn trụ. Nhìn các dòng ghi Edrik là kẻ xâm nhập. Nhìn dòng:

**mục tiêu: Hủy quyền gọi tên đầu tiên**

Rồi cậu hiểu thêm một điều khác, còn lạnh hơn.

"Nếu cha tôi thất bại một phần.."

Blue nhìn cậu. Cô biết cậu sắp nói gì.

".. Thì tức là ông chỉ tách được lõi gọi tên. Nhưng hệ thống còn phần khác." Hook nói tiếp.

"Ừ." Blue đáp. "Phần muốn viết. Phần muốn dùng nó."

Patch nhìn xuống lõi sáng tối dưới giếng.

"Hiện tại, chỗ dưới kia giống một ổ khóa còn sống nửa chừng."

Grey gật nhẹ. "Nó còn cơ chế. Nhưng thiếu quyền gốc."

Và chính vì thế, tất cả mọi tầng trên mới phải:

- gọi thử,

- phân loại,

- bẻ,

- viết dở,

- phản xạ,

- kiểm tra.

Chúng đang cố **bù đắp** cho thứ đã bị mất.

Không thể gọi đúng từ gốc nữa.

Nên phải dùng hàng lớp cơ chế bên ngoài để ép một tên g��n đúng lên người khác.

Lumi-Blue-nói khẽ, như nói với chính lõi dưới nhiều hơn với ba người còn lại:

"Đó là lý do cả thế giới này bị méo từ cách gọi đầu tiên."

Hook siết mảnh sáng.

Nếu thứ cậu cầm là phần lõi bị tách-

Thì cậu không chỉ đang cầm câu trả lời về cha mình.

Cậu đang cầm một nửa vũ khí của kẻ địch.

Hoặc một nửa chìa khóa.

Hoặc cả hai.

* * *

Trụ rung mạnh hơn một nhịp.

Những dòng cũ trên thân trụ chao đi như sắp mất, rồi thêm một hàng mới trồi lên từ dưới đường ghi trước.

Patch dí sát mắt vào.

"Còn nữa."

Những chữ hiện rất khó, như hệ thống phải đào từ phần nhật ký bị khóa sâu.

> **người xâm nhập đã thực thi tách rời**

> **ghi chú thủ công đè lên hệ thống.. **

Chữ dừng.

Hook ngẩng lên.

"Ghi chú thủ công?"

Patch gật rất nhanh.

"Không phải log của hệ. Là ai đó ép một ghi chú tay vào cùng lớp lưu."

Blue nhìn ngay thân trụ.

"Chỗ nào?"

Dòng chữ phía dưới méo đi, rồi một vùng rất nhỏ trên trụ sáng lên lệch nhịp với các hàng log. Không cùng font. Không cùng cấu trúc. Đó là chữ tay-không phải khắc như trên trụ trước, mà là một kiểu ghi đè thô vào hệ thống bằng chính quyền truy nhập bị cướp được trong khoảnh khắc.

Chữ hiện lên chậm.

Như thể Edrik chỉ kịp để lại vài từ.

> **nếu ai còn nhớ được**

> **không đưa nó trở về vị trí cũ**

Ngực Hook siết lại.

Đây không còn là suy đoán nữa.

Edrik đang nói trực tiếp về mảnh sáng trong tay cậu.

Không đưa nó trở về vị trí cũ.

Tức là tuyệt đối **không cắm nó vào hõm trống của trụ**.

Patch là người lên tiếng nhanh nhất, theo đúng kiểu người thấy bản hướng dẫn cuối cùng xuất hiện đúng lúc một người khác sắp làm điều dại.

"Được rồi. Chúng ta có câu trả lời cho việc có nên cắm nó vào không."

Grey:

"Không."

Blue gật ngay.

Hook cũng vậy.

Không do dự.

Nếu đây là lời cha cậu để lại ngay trong hệ thống gốc, bằng chính quyền truy nhập ông cướp được giữa lúc xâm nhập, thì đây là một trong những dấu thật nhất họ có thể có.

Hook nhìn hõm trống trên trụ.

Nó vẫn vừa khít với mảnh sáng đến đáng sợ.

Như một cái bẫy được thiết kế để trông giống lời giải.

"Vậy tất cả chỗ này muốn gì?" Hook hỏi.

"Nó muốn Hook tự nguyện trả lại phần lõi gọi tên." Blue đáp.

Patch thêm ngay:

"Vì khi đó, hệ sẽ không còn phải viết dở hay bẻ vòng ngoài nữa. Nó sẽ khôi phục quyền gốc."

Grey nhìn xuống lõi sáng tối.

"Và một khi có quyền gốc trở lại, nó có thể viết lại tên từ lõi ra toàn hệ."

Im.

Ý nghĩa của điều đó quá lớn.

Không chỉ với Kairo.

Không chỉ với Lumi.

Cả thế giới trên kia-

Những đảo, những hồ sơ, những người bị nhớ sai, gọi sai, phân loại sai-

Tất cả có thể bị neo lại vĩnh viễn vào một bản gọi tên giả mà không còn đường sửa.

Hook nhìn mảnh sáng trong tay.

Thứ này không còn chỉ là:

- di vật của cha,

- cái giá của Neo,

- mảnh thật.

Nó là thứ giữ cho hệ thống **không thể hoàn tất việc chiếm quyền gọi tên**.

Và cậu đã mang nó vào tận đây.

Một nửa chiến thắng.

Một nửa tai họa.

Patch xoa mặt.

"Được. Tôi xin chính thức thông báo mức độ tệ mới: Chỉ cần một quyết định ngu ở đây là chúng ta không chỉ chết. Chúng ta có thể trả lại cho cả hệ thống cái nó cần để làm mọi thứ tệ hơn mãi mãi."

"Ừ." Grey đáp.

"Anh thật sự không có tài làm nhẹ tình hình."

"Không cần."

Blue không nhìn Grey hay Patch. Cô nhìn Hook.

"Vậy giờ câu hỏi là khác rồi."

Hook biết cô định nói gì trước cả khi cô nói ra.

"Không còn là 'có nên dùng mảnh sáng để mở tiếp hay không'." Blue nói. "Mà là.. **mở tiếp bằng cách nào mà vẫn không trả nó về**."

Patch chỉ vào trụ:

"Có nhật ký. Có cơ chế. Có khóa gãy. Có dấu Edrik đi qua. Vậy khả năng cao là ông ấy không chỉ lấy lõi đi rồi chạy. Ông ấy phải để lại một đường đi tiếp mà không dùng lại lõi."

Grey gật.

Đó là lý do họ còn đứng được ở đây.

Nếu Edrik thật sự đi sâu hơn nữa sau khi tách lõi, hẳn phải có một lối xuống tiếp theo không cần trả lõi lại trụ.

Hook hỏi ngay:

"Ở đâu?"

Patch nhìn quanh bục trung tâm. Các vòng khóa gãy, rãnh tròn, trụ lớn, mép bục, cầu cuối, các vòng niêm phong treo quanh giếng.

"Cho tôi vài nhịp."

Cậu lao đi quanh chân trụ, không chạm vào hõm trống, mà dò theo những đường rãnh, gõ từng khóa gãy, ghé mắt vào khe nối và mấy mảnh kim loại bị xước. Rix bước vào đúng mode không nói nhiều vô ích nữa-cái mode nguy hiểm nhất của cậu: Khi đầu óc đã nhìn thấy logic và mọi trò đùa đều bị dạt sang một bên.

Blue đứng bên Hook. Rất gần.

Cô nhìn trụ, rồi nhìn Hook, rồi nhìn mảnh sáng.

"Cậu thấy gì khi cầm nó bây giờ?"

Hook ngạc nhiên vì câu hỏi.

"Ý em là?"

"Không phải cảm xúc." Blue nói. "Nhịp."

Hook hạ mắt xuống vật sáng trong tay.

Lúc đầu cậu nghĩ nó chỉ yên hơn sau khi được Grey trao lại. Nhưng giờ, khi đứng ngay trên bục trung tâm, Hook nhận ra điều khác.

Mảnh sáng không chớp theo lõi dưới.

Nó chớp ngược nhịp.

Nhẹ thôi.

Nhưng ngược.

".. Nó không hưởng theo chỗ này." Hook nói.

Blue lập tức hiểu.

"Nó đang kháng."

Grey quay sang.

"Kháng gì?"

Blue nhìn trụ, rồi nhìn sâu xuống lõi sáng tối.

"Kháng việc bị gọi trở về vị trí cũ."

Hook siết tay lại.

Không phải ngẫu nhiên mảnh sáng chớp mạnh khi bị gọi đúng bản chất.

Nó cũng "biết" việc quay lại trụ là sai.

Patch từ phía chân bục ngẩng phắt lên.

"Tìm thấy rồi!"

Cả ba quay sang.

Cậu quỳ bên một khóa gãy gần mép bục phải. Dưới vòng khóa treo lệch, có một khe mỏng ẩn sau lớp kim loại xám. Nếu không phải Patch chui xuống đúng góc, không ai thấy được.

"Có một chốt phụ bị che." cậu nói, mắt sáng hẳn. "Không nằm trong sơ đồ chính."

Grey bước tới.

"Ý cậu?"

Patch nhe răng kiểu người vừa gặp đúng loại bí mật mình sống để lục ra.

"Ý tôi là Edrik không chỉ phá." cậu nói. "Ông ấy **chèn đường phụ**."

Hook bước tới gần hơn.

"Đường đi tiếp?"

Patch gật, nhưng chưa nói chắc.

"Có khả năng cao. Vì chốt này không thuộc thiết kế cân xứng của trụ. Nó là thứ thêm vào sau. Thủ công. Gọn. Và.." Cậu dùng đầu cờ lê cạy nhẹ lớp kim loại che khe. Một ký hiệu nhỏ hiện ra bên dưới. Không phải ký hiệu hệ thống. Là một vết đánh dấu cực ngắn, kiểu của người từng buộc dây quanh đồ và biết phải chừa dấu ở đâu để chỉ mình hoặc người cần thấy mới nhận ra.

Hook nhìn thấy mà tim thắt lại.

Đó là kiểu dấu của Edrik.

Không cần tên.

Không cần chữ.

Chỉ một dấu đủ để nói:

**đúng chỗ. **
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 67 - dấu đúng chỗ

Patch quỳ sát bên mép bục, đầu cờ lê vẫn giữ lớp che kim loại vừa bị cạy bật.

Dấu đánh dấu nhỏ kia nằm dưới ánh xám của lõi như một vết xước không đáng kể. Không chữ. Không ký hiệu hệ thống. Chỉ là một nét ngắn, bẻ góc rất nhẹ ở cuối.

Nhưng Hook nhận ra nó ngay.

Không phải bằng mắt.

Bằng cơ thể.

Đó là kiểu dấu Edrik luôn để lại ở những chỗ "chỉ người biết nhìn mới thấy" :

- dưới cạnh bàn

- ở mặt trong cột buồm

- dưới chốt neo

- nơi không ai để ý, nhưng đúng với người cần lần theo

Hook hạ người xuống gần hơn.

"Là của ông."

Grey nhìn cậu một giây. Không hỏi "chắc chứ".

Ông biết kiểu chắc này không đến từ niềm tin cảm tính.

Patch thì không có xa xỉ đó. Cậu cần logic.

"Chứng minh bằng kỹ thuật được không?" cậu hỏi, nhưng giọng không hề châm chọc.

Hook chỉ vào cách dấu được đặt:

"Không ở tâm. Không đối xứng với trụ. Không dùng để đánh dấu cho người lạ nhìn ra. Chỉ để nhắc 'đúng chỗ' cho người đã biết cách ông giấu đường."

Patch im nửa nhịp.

Rồi gật.

"Được. Nghe đủ thuyết phục."

Blue bước tới gần hơn, nhưng vẫn giữ mắt mình không khóa quá lâu vào lõi dưới bên dưới bục. Cô nhìn khe chốt phụ đang lộ ra.

"Có nhịp khác trong đó." cô nói.

"Khác hệ chính?" Grey hỏi.

"Ừ." Blue đáp. "Rất mỏng. Rất kín. Nhưng không cùng nhịp với lõi."

Patch nở ngay cái nụ cười nửa đáng ghét nửa đáng tin của người vừa nghe xác nhận điều mình muốn nghe nhất:

"Đó! Tôi đã bảo là đường chèn."

Grey nhìn cậu.

"Mở được không?"

Patch nhìn khe chốt, nhìn khóa gãy, nhìn các vòng niêm phong quanh bục, rồi nhìn xuống lõi sáng tối dưới giếng.

"Được." cậu nói. Rồi thêm luôn: "Nếu không đụng sai vào hệ chính."

Rix đúng là Rix. Luôn phải có vế sau làm mọi chuyện tệ lại vừa đủ.

Hook hỏi:

"Cụ thể?"

Patch ngồi xổm hẳn xuống, dùng đầu cờ lê gõ nhẹ quanh mép chốt ẩn theo nhịp. Không ngẫu nhiên. Cậu đang nghe phản âm của từng lớp kim loại và khoảng trống sau chúng.

"Chốt này không phải ổ khóa kiểu mở ra rồi có cửa bật." cậu nói. "Nó giống một đường nhả áp cũ-kiểu dùng để người ở trong trục chính lẻn sang tuyến phụ mà không kích hoạt toàn bộ nhận diện."

Blue hiểu trước:

"Edrik tạo lối trượt."

Patch chỉ vào cô bằng cờ lê.

"Đúng. Cảm ơn cô tiếp tục làm phiên dịch phần kỹ sư."

Grey hỏi:

"Nguy cơ?"

Patch liệt kê ngay:

"Nếu tôi mở sai nhịp, hệ chính sẽ nghĩ có ai đang cố khôi phục lõi gọi tên. Khi đó.." Cậu liếc cái hõm trống chết người trên trụ. ".. Mọi thứ quanh đây sẽ bắt đầu hút Hook và mảnh sáng kia về vị trí cũ."

Hook siết tay quanh mảnh sáng.

Không phải một ẩn dụ nữa.

Là vật lý, cơ chế, quyền lực.

Nếu mở sai, toàn bộ lõi dưới sẽ lập tức nhận cậu như mảnh lõi bị mất cần thu hồi.

Blue nhìn Patch.

"Cậu cần gì?"

Patch không ngẩng đầu.

"Ba thứ:

- Blue giữ nhịp để hệ chính không khóa vào cử động của tôi

- Grey canh mấy vòng niêm phong, nếu chúng tăng tốc thì cắt nhịp ngay

- Hook.. Đừng đưa mảnh sáng lại gần thêm nửa phân nào cả"

Hook gật.

Grey thì chỉ nói:

"Làm."

* * *

Patch bắt đầu.

Cậu không tra công cụ vào khe ngay. Trước hết cậu lấy ra ba nêm mỏng nhỏ như lưỡi lá, cắm lệch quanh mép khe ẩn. Mỗi nêm được đặt ở một góc khác nhau, như để buộc hệ thống này phải phản âm theo nhiều hướng thay vì một.

Rồi cậu ghé sát tai xuống mặt bục, tay gõ một nhịp 2-1-2 vào cờ lê.

Âm vọng lên rất nhỏ.

Không phải tiếng kim loại kín.

Là tiếng của một khoảng rỗng đang đợi đúng lực để bật.

Patch nói mà mắt không rời khe:

"Có khoảng trượt phía sau. Không lớn. Một người chui được nếu mở hết."

Hook hỏi ngay:

"Dẫn đi đâu?"

Patch cười nhạt.

"Nếu biết rồi thì còn gì là vui nữa."

Grey liếc cậu.

Patch sửa ngay:

"Nói thật là tôi không biết. Nhưng nó không đi về phía lõi chính."

Blue giơ tay, ánh xanh trải mỏng dọc chân trụ và quanh mép chốt phụ như một làn sương có nhịp. Không mạnh. Chỉ đủ để mọi thứ quanh đó không khóa cứng ngay vào tác động của Patch.

Toàn bộ lõi dưới bắt đầu đổi rất nhẹ.

Những vòng niêm phong lớn quanh giếng quay thêm một nhịp. Không nhiều. Nhưng Grey thấy.

"Chúng tăng tốc."

"Bao nhiêu?" Patch hỏi.

"Chưa đủ báo động." Grey đáp.

"Giữ ở đó."

Patch tra đầu cờ lê mỏng vào khe. Không cạy mạnh. Chỉ xoay một góc cực nhỏ.

**Cạch. **

Một tiếng khóa ngắn.

Hook cảm thấy mảnh sáng trong tay nóng lên một nhịp, rồi yên lại.

Blue nói ngay:

"Đừng thêm lực. Hệ chính vừa liếc qua."

Patch gật, đổi góc.

Lần này không xoay mà kéo lên rất nhẹ, rồi đẩy chéo xuống.

Một đoạn kim loại bên trong khe trượt đi nửa đốt ngón tay.

Mặt bục dưới đầu gối cậu rung mỏng.

Hook nhìn mà tim thắt chặt.

Đó chính là cách Edrik từng dạy cậu với dây, khóa, mép boong, chân đứng-

Không phải mạnh tay.

Phải đúng chỗ.

Patch không biết cha cậu.

Nhưng tay nghề đúng luôn tìm đến cùng logic.

"Được rồi.." Patch lẩm bẩm. "Nó không phải khóa chống mở. Nó là khóa chống ai không biết nhịp."

Grey quét mắt quanh bục.

"Và chúng ta đang biết nhịp nhờ?"

Hook đáp thay, mắt không rời tay Patch:

"Nhờ người đã mở nó trước."

Một nhịp ngắn.

Không ai nói thêm.

Patch đẩy nhịp cuối.

**cạch-két. **

Một đường mép mảnh ở chân bục phải tách ra.

Không lớn.

Nhưng thật.

Lớp mặt xám sâu trượt lùi vào trong, để lộ một khe tối thấp chạy xuống dốc hẹp, đủ một người cúi chui qua.

Patch bật cười đúng một tiếng nhỏ vì không giấu nổi phấn khích nghề nghiệp.

"Tôi mở được rồi."

Nhưng ngay khoảnh khắc cậu nói xong, toàn bộ lõi dưới rung mạnh hơn trước.

Những vòng niêm phong quanh giếng đồng loạt lệch pha. Một số xoay nhanh hơn, một số chậm lại, tạo thành một tiếng rền rất thấp như thứ gì đó vừa nhận ra có đường đi đã bị che đang mở lại.

Blue tái mặt.

"Nó biết."

Grey vào thế ngay.

"Biết đến mức nào?"

Blue nhìn xuống lõi sáng tối.

"Không phải biết chốt mở." Cô nói, giọng mỏng đi. "Biết.. **dấu đó còn hiệu lực**."

Hook lạnh cả gáy.

Không chỉ chốt phụ còn hoạt động.

Mà dấu của Edrik-ý chí, thao tác, can thiệp của ông-vẫn còn hiệu lực trong tận đây.

Điều đó nghĩa là:

Cha cậu không chỉ xâm nhập một lần rồi biến mất.

Ông đã thật sự làm hệ thống gốc lệch khỏi thiết kế của nó.

Patch lùi khỏi khe mở nửa bước.

"Không biết đây là tin tốt hay cực kỳ tệ."

"Cả hai." Grey đáp.

Từ rất sâu dưới giếng, lõi sáng tối xoay mạnh hơn. Tâm trắng nhỏ ở giữa kéo dài thành một đường mảnh, như con mắt mở hẹp.

Và lần đầu tiên từ lúc xuống bục trung tâm, một câu rõ ràng vang lên từ lõi dưới.

Không vào trong đầu như lệnh nữa.

Ra ngoài.

Thành tiếng thật.

Giọng đó không nam, không nữ, không già, không trẻ.

Nó giống như vô số giọng đã từng được dùng để gọi tên ai đó bị ép thành một âm duy nhất.

> "người đi sau dấu ấy."

> "trả phần đã bị lấy."

Hook siết mảnh sáng đến đau tay.

Grey bước chéo lên trước cậu. Blue sang trái. Patch lùi về đúng vị trí có thể vừa chạy vừa ném đồ vào bất kỳ cơ chế nào định đóng lại.

Giọng từ lõi lại vang lên.

> "ta có thể gọi ngươi đúng."

> "hơn cả kẻ đã bỏ ngươi lại."

Không khí quanh Hook đông cứng.

Không phải vì cậu tin.

Mà vì câu đó tàn nhẫn đến mức nó không cần hoàn toàn giả.

Cha cậu đã bỏ cậu lại, theo một nghĩa nào đó.

Để cứu cậu.

Để chặn hệ thống.

Để giấu phần lõi gọi tên.

Nhưng vẫn là bỏ lại.

Lõi dưới vừa chọn đúng từ để cắt vào chỗ khó tha thứ nhất trong tình yêu.

Blue gọi ngay, rất gắt:

"Hook!"

Cậu quay đầu.

Đủ.

Grey nói, chậm nhưng nặng hơn hẳn mọi câu trước đó:

"Người bỏ lại cậu để giữ cậu sống không có nghĩa là kẻ bỏ cậu."

Câu đó cắm vào đúng chỗ mà lõi vừa cắt.

Hook thở ra, mạnh hơn một nhịp.

"Ừ."

Patch quơ cờ lê về phía khe mở dưới chân bục.

"Các bạn có thể xử lý trị liệu tâm lý chiến trận sau được không? Vì khe này nhìn rất có tinh thần 'sắp đóng lại'!"

Quả đúng thế.

Mép khe phụ bắt đầu rung. Không đóng ngay, nhưng phần chốt ẩn bên trong đã có dấu hiệu tự hồi.

Blue nhìn nó.

"Chúng ta phải vào bây giờ."

Grey gật.

"Thứ tự cũ. Hook trước. Blue. Patch. Ta cuối."

Patch giật mình.

"Khoan, tại sao tôi không phải cuối cùng vào mới logic!"

Grey liếc cậu.

"Vì nếu cậu ở cuối, không ai mở lại được nếu nó kẹt giữa chừng."

Patch ngậm miệng đúng nửa giây.

Rồi gật mạnh.

"Được. Hợp lý. Ghét nhưng hợp lý."

Hook bước tới miệng khe phụ.

Trước khi cúi xuống, cậu quay đầu nhìn lõi sáng tối một lần nữa.

Không nhìn lâu.

Chỉ vừa đủ để xác nhận với chính mình:

Thứ đó không phải ký ức.

Không phải cha cậu.

Không phải sự thật đang chờ được gọi đúng.

Nó là một quyền lực đang đói quyền đặt tên trở lại.

Hook cúi xuống, chui vào khe phụ trước.

Blue theo sát.

Patch trượt người xuống sau, vẫn còn kịp quăng một thanh nêm nhỏ vào mép hồi của khe như một hành động không thể bỏ của dân kỹ thuật.

"Giữ cái này cho tôi thêm vài giây, đồ quỷ."

Grey là người cuối cùng.

Ngay trước khi ông chui xuống, lõi dưới lại cất tiếng, lần này không nhắm Hook.

Nó gọi vào bóng lưng ông.

> "người còn đứng lại sau tổn thất."

> "ngươi cũng muốn được gọi đúng nỗi đó."

Grey không quay đầu.

Chỉ đáp lại bằng đúng một câu, lạnh và thẳng như lưỡi dao khép cửa:

"Không phải từ ngươi."

Rồi ông trượt vào khe.

Ngay sau đó, mép chốt phụ sập lại phía trên đầu họ.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 68 - đường phụ chỉ đủ cho người biết mình đang tránh gì

Khe phụ khép lại phía trên họ bằng một tiếng sập khô ngắn.

Không vang.

Không dội.

Âm thanh ở đường phụ này giống tất cả những gì thuộc về Edrik:

Ít, đúng chỗ, không dư một thứ gì cho kẻ khác lần ra nếu không thật sự biết tìm.

Hook trượt xuống trước, tay trái ghì mảnh sáng sát ngực để nó không cọ vào thành hẹp hai bên. Blue ngay sau, một tay giữ mép đá, một tay che đầu để khỏi va. Patch lách người xuống với cái cách chỉ dân nhỏ con mới làm được, nhưng vẫn không quên chửi nhỏ vào khe vì dám hẹp hơn mức ông trời nên cho. Grey là người cuối cùng, đóng lưng lại với phần trên như một nắp chặn tạm thời cho mọi thứ có thể cố thò xuống.

Đường phụ không phải cầu thang.

Là một **ống nghiêng hẹp** được khoét vào giữa các lớp kết cấu chính, đủ cho một người trượt nghiêng rồi chống chân hãm lại. Mặt trong không đều. Có những đoạn là kim loại xám sâu như lõi chính. Có đoạn lại là đá bị mài bằng tay. Có chỗ còn lộ cả những đường cắt nhỏ, rất sạch, như ai đó đã phải mở bằng dao, nêm, cờ lê, bất cứ thứ gì có trong tay vào đúng lúc không được phép chậm.

Patch là người nhận ra trước.

"Cái này không hoàn toàn là đường có sẵn."

Hook quay đầu nửa chừng. "Ý cậu?"

Patch chạm ngón tay vào một mép cắt rất mảnh trên thành ống. "Đường phụ gốc có sẵn. Nhưng có đoạn bị chặn rồi bị mở lại bằng tay." Cậu nhìn mép cắt thêm một nhịp. "Không phải mỗi lần. Một lần thôi. Nhưng đủ để biết người mở đang đi gấp."

Hook không cần đoán thêm.

Edrik.

Cha cậu không chỉ "đi qua" tuyến phụ này. Ông đã **cưỡng mở** nó trong lúc hệ thống lõi còn đang sống và phản ứng.

Blue nghe nhịp thành ống, mắt xanh mờ dưới bóng tối hẹp.

"Nơi này không cùng nhịp với lõi chính." cô nói.

Patch thở ra. "Tin tốt?"

Blue lắc đầu rất nhẹ.

"Là nhịp được che." Cô ngước lên phía trước. "Không có nghĩa an toàn."

Grey từ sau cùng lên tiếng:

"Tiếp tục."

Không ai cãi.

* * *

Đường ống phụ bỗng hạ dốc thêm. Hook phải chống gót mạnh hơn để không trượt quá nhanh. Mảnh sáng trong tay cậu nóng lên một nhịp, rồi yên. Không phản ứng với đường phụ như phản ứng với lõi chính. Điều đó tự nó là một tín hiệu tốt.

Hoặc ít nhất là chưa xấu.

Patch dùng một chân neo vào một gờ nhỏ, một tay lôi khỏi đai một đèn tay mini.

Blue nói ngay:

"Đừng bật sáng mạnh."

"Tôi biết." Patch đáp. "Tôi chỉ mở nấc thấp đủ để đỡ tự cắm đầu vào tường thôi."

Một chớp sáng vàng rất mỏng hiện lên.

Đủ để cả bốn người nhìn thấy thành ống rõ hơn.

Và những dấu trên nó.

Không phải chữ viết.

Không phải ký hiệu hệ thống.

Là những **vạch đánh dấu tay**.

Có vạch đơn.

Có vạch kép.

Có chỗ là một vết gạch ngang ngắn rồi chấm dừng.

Đều nằm ở những góc dễ thấy nếu đang trượt xuống gấp, nhưng rất khó nhận nếu chỉ đi ngang qua không biết tìm.

Hook dừng lại đúng một nhịp để nhìn.

Tất cả những vạch này đều quen.

Không y hệt một dấu duy nhất. Nhưng cùng cách suy nghĩ.

Đánh dấu:

- nơi nên giảm tốc

- nơi có gờ để bám

- nơi thành ống đổi lớp

- nơi sắp có gì đó không nên lao thẳng qua

"Ông để lại đường dẫn." Hook nói, gần như thì thầm.

Grey ở sau không trả lời ngay.

Rồi nói:

"Không. Ông để lại **nhịp sống sót**."

Một câu đó làm Blue quay đầu nhìn ông.

Patch thì lẩm bẩm:

"Ừ. Và tôi kính nể tay người này ngày một nhiều."

Hook tiếp tục đi xuống, lần theo đúng chỗ các vạch báo nên bám hay hãm. Cơ thể cậu gần như tự hiểu những dấu đó trước khi đầu kịp gọi tên chúng. Một đoạn dốc trơn hơn vừa tới, cậu đã tự chuyển hông, xoay vai và dùng gót chân phải chặn mép lõm.

Bài học cũ lại hiện ra qua cơ thể.

Không phải mạnh tay.

Phải đúng chỗ.

Lần này, thay vì đau nhói vì khoảng trống không có mặt, Hook chỉ thấy một thứ khác:

**sự biết ơn muộn màng**.

Cha cậu đã để lại cả cách sống sót trong chính cách ông cắt mở hệ thống.

* * *

Đường ống phụ kết thúc đột ngột ở một khoang hẹp thấp như bụng tàu.

Không rộng hơn hai người nằm ngang. Trần thấp. Tường là lớp kim loại xám sâu với vài khớp khóa lộ ra. Ở phía đối diện có một khe ngang hẹp, chỉ vừa đủ để nhìn ra một không gian khác bên ngoài.

Hook là người đầu tiên ra khỏi ống, hạ thấp người ngay theo phản xạ. Blue trượt xuống cạnh cậu. Patch đáp theo, lăn một vòng nhỏ cho đỡ va đầu rồi lập tức quay lại đỡ Grey ở đoạn cuối.

"Được rồi." Patch nói, xoa lưng. "Tôi ghét đường phụ hẹp, nhưng đường phụ hẹp còn hơn lõi chính biết nói."

Grey trườn ra sau cùng, đứng ngay vào vị trí gần khe quan sát. Không nhìn liều. Chỉ nghiêng đúng góc ít lộ nhất để nhìn ra.

Bên ngoài khe là một **khoang tròn khác**, nhỏ hơn bục trung tâm nhưng nối trực tiếp với lõi bằng các trục vòng. Nói đúng hơn, đây giống một **buồng can thiệp bảo trì** mà hệ thống không muốn ai nhớ là nó tồn tại.

Giữa khoang ngoài kia có một trụ ngang thấp, trên đó cắm đầy các phiến kim loại mỏng như lưỡi ghi. Phần lớn đã gãy hoặc bị rút mất. Xa hơn, ở nửa đối diện, một hành lang đứng tròn hạ xuống sâu hơn nữa-rõ ràng là tuyến đi tiếp vào vùng dưới lõi chính mà không cần quay lại trụ trung tâm.

Hook nhìn mà tim đập mạnh.

"Có đường xuống tiếp."

Patch nhìn ké qua khe. Mắt cậu sáng lên như người vừa thấy mặt trong của một cỗ máy huyền thoại.

"Ồ trời." cậu thì thào. "Đây là buồng chỉnh tuyến phụ."

Blue nhìn các lưỡi ghi gãy trên trụ thấp.

"'Bảo trì' không đúng lắm." cô nói. "Giống nơi sửa lỗi tên trước khi đẩy vào dòng chính."

Patch cau mày suy nghĩ rồi gật.

"Ừ. Đúng hơn. Một chỗ can thiệp cuối trước khi thông tin xuống gốc."

Hook nhìn xuống hành lang tròn hạ sâu hơn. "Vậy cha tôi dùng tuyến này để đi tiếp."

"Khả năng cao." Grey đáp. "Và không chỉ đi tiếp."

Grey chỉ vào trụ thấp ngoài kia.

Trên mép trụ có một vết cắt dài và một vòng niêm phong nhỏ bị tháo rời, đặt lệch sang bên như người làm không còn thời gian lắp lại.

Patch nhìn vết đó rồi huýt rất nhỏ.

"Ông ấy đã phá luôn buồng chỉnh."

Blue gật.

"Nếu buồng này dùng để chỉnh lỗi tên cuối cùng trước khi đẩy vào dòng chính, phá nó sẽ làm hệ thống không còn đường sạch để đồng bộ các tầng trên."

Hook chợt hiểu.

Tất cả những tầng méo mó họ đi qua trên đường xuống-

Thử, gọi, viết dở, phân loại chập chờn-

Không chỉ vì lõi gọi tên bị mất.

Mà còn vì **buồng chỉnh cuối** này đã bị Edrik phá nửa.

Cha cậu không chỉ cướp lõi.

Ông còn làm hệ thống mất khả năng vá tạm.

Patch khoanh tay, nhìn qua khe với vẻ nửa kinh nửa phục.

"Người này không đến đây để giấu con mình rồi chạy." cậu nói. "Ông ấy đến để đánh sập cả quy trình."

Hook không trả lời.

Bởi lúc này trong ngực cậu đang có hai thứ trái ngược cùng lúc:

- nỗi đau vì bị bỏ lại

- và sự thật rõ dần rằng cha cậu đã ở đây chiến đấu bằng từng thao tác, từng đường cắt, từng dấu nhỏ, để chặn một thứ lớn hơn rất nhiều chính mình

Blue nhìn Hook nghiêng nửa mắt. Cô không nói gì. Nhưng ánh mắt đó đủ để cậu hiểu cô thấy được cơn giằng này trong cậu.

Grey hạ giọng:

"Câu hỏi bây giờ không còn là cha cậu đã đi đâu."

Hook nhìn ông.

Grey nói tiếp:

"Mà là tuyến này còn dùng được đến đâu trước khi lõi nhận ra có người đi theo đúng dấu cũ."

Patch chỉ vào khe cơ khí ngay dưới lưỡi ghi gãy.

"Tin xấu: Tôi nghĩ nó đã gần nhận ra rồi."

Một âm rất nhỏ vang lên từ ngoài buồng chỉnh.

**Tách. **

Rồi thêm một âm nữa, từ phía hành lang tròn đi xuống.

**Tách. **

Blue siết nhẹ tay.

"Nhịp khởi động lại."

Patch chửi nhỏ. "Được rồi. Chỗ này thức dậy dần rồi."

Grey hỏi ngay:

"Có đường vòng chui ra buồng kia không?"

Patch nhìn quanh khoang ẩn họ đang nấp. Ở cạnh khe quan sát có một chốt nhỏ khác, bị che bởi một tấm lưới kim loại mỏng. Cậu nhếch mép.

"Tất nhiên là có. Edrik không thể chỉ để đường nhìn."

Hook thấy dấu đánh dấu nhỏ khác ngay cạnh chốt đó.

Cùng kiểu.

Cùng một góc bẻ rất nhẹ ở cuối nét.

Cha cậu đã đi qua đây, mở ra, xuống tiếp.

Patch lôi nêm mỏng nhất trong đai ra. "Cho tôi năm giây."

Blue nghe nhịp ngoài kia rồi nói:

"Ba thôi."

Patch méo mặt. "Tôi ghét thương lượng kiểu này."

Nhưng tay cậu không chậm.

Một nêm.

Một xoay.

Một nhịp kéo chéo xuống.

**Cạch. **

Tấm lưới mỏng bật khỏi chốt. Một mảng tường nhỏ phía phải khoang ẩn trượt sang ngang, mở ra một lối thấp dẫn thẳng vào buồng chỉnh ngoài kia.

Ngay khi khe đó mở, âm thanh trong lõi dưới đổi khác.

Không còn yên kín.

Giờ đã có tiếng của những bánh vòng xa hơn đang khớp nhịp trở lại.

Blue ngước lên, sắc mặt đổi đi.

"Nó bắt đầu dò đường phụ."

Grey không lãng phí thêm giây nào.

"Ra."

Hook là người đầu tiên chui qua.

Bước chân cậu đặt lên sàn buồng chỉnh ngoài kia nghe sắc hơn hẳn. Đây không còn là đường che. Đây là phần hệ thống lõi thật sự còn sống.

Patch theo sau, mắt đã quét hết trụ thấp, các lưỡi ghi gãy và hành lang tròn đi xuống. Blue đi ra ngay sau Hook. Grey cuối cùng, quay lưng che chốt ẩn đang khép lại sau lưng họ.

Buồng chỉnh không lớn, nhưng mỗi bề mặt trong nó đều mang cảm giác bị dùng để sửa, gọt, ép một thứ gì đó xuống đúng định dạng cần.

Hook đứng giữa buồng và hiểu ngay:

Nếu căn phòng trước đó là nơi **thử bẻ tên**,

Thì nơi này là nơi **hoàn tất việc bẻ trước khi đẩy xuống lõi gốc**.

Và Edrik đã phá nó.

Hành lang tròn đi xuống phía trước tối sâu hơn nữa.

Nhưng ngay khi cả bốn vừa chạm hẳn vào buồng chỉnh, trụ thấp ở giữa bỗng phát ra một dải sáng mảnh.

Không đủ để gọi to.

Chỉ đủ để hiện ra một hàng chữ cuối cùng, như phản ứng muộn của một hệ thống vừa nhận ra dấu cũ đang được dùng lại:

> **tuyến can thiệp edrik - phát hiện tái truy nhập**

Im lặng.

Rồi một dòng thứ hai hiện ra bên dưới.

> **kích hoạt cơ chế sửa tên khẩn**

Patch trợn mắt.

"Chết rồi."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 69 - nó không gọi sai nữa

Buồng chỉnh tuyến phụ thức dậy bằng những âm rất nhỏ.

Một khớp vòng khép lại.

Một chốt mảnh tự xoay.

Một lưỡi ghi gãy trên trụ thấp giữa phòng rung lên rồi đứng im.

Không tiếng còi.

Không ánh đỏ.

Chỉ có cảm giác cả không gian vừa thôi giả chết.

Hook đứng đầu.

Một tay giữ mảnh sáng sát ngực.

Tay còn lại hạ thấp, các ngón co sẵn quanh chuôi dao.

Blue ở ngay bên trái cậu.

Ánh xanh trong mắt cô đã đổi hẳn.

Không còn là dò nhịp.

Là sẵn sàng chặn.

Patch vẫn đứng gần trụ thấp, cờ lê trong tay.

Mắt cậu dán vào hai dòng chữ vừa hiện.

Grey lệch phía sau, chắn nửa góc lối họ vừa chui ra.

Vai thấp xuống.

Trọng tâm đã đặt.

Hành lang tròn phía trước tối sâu.

Những vòng khớp hai bên thành ống đang nối điện lại từng chút một.

Như một cổ họng dài đang lấy hơi.

Patch nuốt khan.

"Ờm. Không thích. Không thích kiểu này chút nào."

Không ai cười.

Dòng chữ trên trụ thấp vẫn đứng nguyên.

> **tuyến can thiệp edrik - phát hiện tái truy nhập**

> **kích hoạt cơ chế sửa tên khẩn**

Rồi bên dưới hai dòng đó, một hàng mới từ từ hiện ra.

Không nhấp nháy.

Không báo lỗi.

Rất sạch.

> **đối chiếu đang bắt đầu**

Blue khựng lại trước tiên.

"Đừng đứng im."

Hook quay sang cô.

"Em nghe gì?"

"Không phải nghe." Blue nói rất nhanh. "Nhịp. Căn này đang tìm nhịp người sống."

Grey lập tức bước lên nửa bước.

"Di chuyển."

Cả nhóm tản ra gần như cùng lúc.

Vừa đúng lúc mặt sàn quanh trụ thấp lóe lên những đường mảnh.

Không phải điện.

Giống như có ai đang dùng đầu bút vô hình kéo những nét đánh dấu lên kim loại.

Patch cúi nhìn chân mình rồi bật lùi.

Một vòng tròn mảnh vừa khép lại đúng nơi cậu đứng.

"Á à, không. Tao không ký cái gì đâu."

Daren từ mép hành lang cũ bước hẳn vào sáng xám của buồng.

Ông nhìn một vòng rất nhanh, mắt dừng ở các lưỡi ghi gãy cắm quanh trụ thấp.

"Đừng để nó chạm da." ông nói.

Patch quay phắt.

"Ờ cảm ơn, thông tin cực kỳ làm lòng người yên ổn."

Một tiếng *rẹt* rất nhẹ kéo qua không khí.

Hook ngẩng lên.

Từ khe vòng trên trần, một cánh tay kim loại mảnh hạ xuống.

Rồi cái thứ hai.

Rồi cái thứ ba.

Khớp của chúng gập rất êm.

Đầu mỗi cánh tay là một mũi ghi dài, mỏng, trắng nhợt như xương mài.

Không nhắm đầu.

Không nhắm tim.

Tất cả đều dừng ở vùng cổ, vai, xương đòn.

Những chỗ người ta thường đeo thẻ.

Gắn ký hiệu.

Đóng dấu nhận diện.

Patch lùi thêm một bước.

"Ờ. Rồi. Tao hiểu vì sao mấy cái cũ ở giữa trụ lại gãy."

Blue đưa tay lên.

Ánh sáng xanh mở ra thành một lớp mỏng trước cổ Hook.

"Đừng để chúng tới gần anh."

Grey không nói gì.

Dao đã nằm trong tay ông.

Một cánh tay mảnh xoay đầu ghi về phía Hook.

Ngay khi nó khóa góc, mặt trụ thấp sáng lên lần nữa.

> **đối tượng mang thành phần bị tách**

> **ưu tiên sửa tên: Cao**

Hook thấy cổ mình lạnh đi trước cả khi mũi ghi chạm tới.

Mảnh sáng trong tay cậu giật một nhịp.

Blue nghe ra sự lệch đó.

"Không." cô nói ngay. "Nó đang bắt theo mảnh sáng."

"Lùi khỏi trụ." Daren nói.

Hook vừa nghiêng người, cánh tay kia đã lao xuống.

Nhanh.

Không có đà thừa.

Grey cắt ngang.

Một đường dao ngắn.

Gọn.

Trúng đúng khớp thứ hai.

*Cạch. *

Cánh tay mảnh bị lệch, đầu ghi cắm xéo xuống sàn, kéo ra một vệt sáng mảnh rồi tắt.

Nhưng không gian không hề chao đảo.

Ngược lại.

Buồng chỉnh chỉ ghi nhận.

Dòng chữ trên trụ đổi sang hàng mới.

> **chống đối được xác nhận**

> **chuyển sang đối chiếu cưỡng chế**

Patch tái mặt.

"Tao ghét mấy chỗ biết học."

Blue nhíu mày.

"Nó chưa đánh. Nó đang phân vai."

Daren gật rất nhẹ.

"Đúng."

Rồi ông chỉ lên vách gần chỗ Hook.

Một hàng chữ mới hiện ra ở đó.

> **đối tượng mang lõi bất ổn**

> **quyền tự quyết: Giới hạn**

Bên chỗ Blue, một hàng khác hiện lên.

> **điểm ổn định sinh học**

> **ưu tiên giữ toàn vẹn**

Patch quay sang phía mình.

> **thiết bị bảo trì độc lập**

> **cho phép thu hồi chức năng**

"Thiết bị cái đuôi!"

"Đừng đáp lại." Daren cắt ngang.

Patch ngậm miệng ngay, tai cụp xuống nửa phân.

Grey vẫn không nhìn phần chữ của mình.

Ông nhìn các cánh tay mảnh.

"Chúng xuống theo thứ tự nào?"

Patch chớp mắt, nhìn lại rất nhanh.

"Mảnh sáng trước. Rồi Blue. Rồi.. Mấy đứa còn lại theo mức hữu dụng?"

Cậu tặc lưỡi. "Nghe mà muốn đập."

Daren bước sát trụ thấp hơn.

"Không. Theo mức cần giữ."

Ông nhìn hàng chữ của Hook.

"Và mức cần viết lại."

Hook siết mảnh sáng chặt hơn.

Một nhịp thoáng qua, cậu thấy rõ điều làm mình lạnh gáy nhất.

Không phải là bị tấn công.

Mà là bị đọc xong rồi xếp vào đúng chỗ để xử lý.

Blue nói rất khẽ:

"Nó không gọi sai nữa."

Không ai đáp.

Vì ai cũng hiểu.

Ở những tầng trên, hệ thống còn thử giọng.

Còn dùng bóng, phản âm, gợi nhầm.

Ở đây, nó không cần.

Nó đã chạm gần enough vào phần gốc để bắt đầu **sửa thẳng**.

Một cánh tay mới hạ xuống trước mặt Blue.

Không lao vào ngay.

Chỉ dừng trước lớp ánh xanh của cô.

Rồi mặt tường sau lưng nó hiện ra một dòng mới.

> **tên gốc chưa mất**

> **đề xuất cố định chức năng**

Blue đứng yên mất đúng một nhịp.

Hook quay sang.

Lumi không chớp mắt.

Nhưng cậu biết cô đã đọc thấy nó.

Giữ người khác.

Ổn định chỗ vỡ.

Cột lại thứ sắp đổ.

Cả hành trình này, hệ thống luôn cố gọi cô bằng vai trò đó.

Blue hạ giọng.

"Nếu em đứng yên ở giữa phòng, nó sẽ để mọi thứ quanh mình ổn hơn."

Patch ngẩng phắt lên.

"Cái gì?"

"Đừng." Hook nói ngay.

Blue không nhìn cậu.

"Em chỉ đang nói điều nó muốn em nghĩ."

Grey cắt rất gọn:

"Vậy thì đừng nghĩ tiếp."

Một cánh tay khác quay sang Patch.

Dòng chữ ở trụ nhảy.

> **thực thể bảo trì cấp thấp**

> **thu hồi công cụ / tách khỏi nhóm**

Patch nhìn nó, rồi nhìn cái cờ lê trong tay mình.

Mặt cậu giật nhẹ.

Nhỏ thôi.

Nhưng Hook thấy.

Không phải vì bị gọi là thiết bị.

Mà vì bị tách khỏi nhóm như một món đồ được hoàn kho.

Patch càu nhàu, giọng thấp hẳn:

"Tao ghét cái kiểu nhìn phát là biết thứ gì nên bỏ ra."

Grey nghiêng đầu rất khẽ.

"Thế thì ở lại chỗ tao nhìn thấy."

Patch ngẩng lên.

Chỉ một câu ngắn vậy thôi, nhưng tai cậu dựng lại một chút.

Daren đã quỳ xuống cạnh trụ thấp.

Ông dùng baton chọc vào khe giữa các lưỡi ghi gãy, nghe âm vọng bên trong.

"Mấy cái ghi này không phải vũ khí chính," ông nói.

Patch lập tức nhào tới, quỳ xuống đối diện.

"Để tao."

Cờ lê chạm vào mép trụ.

*Keng. *

Rồi *keng* lần nữa.

Patch nghiêng đầu nghe.

"Một trục rỗng." cậu nói. "Có đường nối sâu xuống dưới hành lang tròn."

Cậu nhíu mày. "Không. Không phải xuống dưới. Là nối tiếp."

Hook nhìn vào hành lang phía trước.

Ống tròn sâu đó giờ đã sáng mờ ở các khớp vòng.

Không sáng đều.

Từng khoang một.

Như có thứ gì đang đi lên từ xa.

Blue nói ngay:

"Có chuyển động."

Grey bước chặn lên trước nửa bước.

"Bao xa?"

"Chưa rõ."

Blue thở ra chậm.

"Nhưng cùng nhịp với căn này."

Patch đang hí hoáy nạy một lưỡi ghi gãy khỏi trụ thấp.

Mồ hôi chảy xuống gáy cậu thành một vệt mỏng.

"Nếu tao đúng, cái trụ này chỉ là bộ nhận đầu." cậu nói. "Nó lấy nhịp, lấy phản ứng, lấy thứ tự ưu tiên.. Rồi gọi cái thật lên."

"Cái thật là gì?" Hook hỏi.

Patch kéo mạnh.

Một lưỡi ghi gãy bật ra.

Dưới chân trụ, mấy vòng mảnh đồng thời sáng lên.

Patch đông cứng.

"Ờ," cậu nói rất nhỏ. "Có lẽ là tao vừa gõ cửa nó."

Từ trong lõi trụ thấp vang lên một âm khớp trượt.

Sâu.

Nặng hơn hẳn mấy cánh tay mảnh trên trần.

Mặt chữ trên trụ xóa sạch.

Toàn bộ.

Chỉ để lại đúng một dòng.

> **mở bộ ghi tạm thời**

Daren đứng bật dậy.

"Lùi hết."

Không ai hỏi.

Cả nhóm dạt khỏi trụ thấp đúng lúc nắp giữa nó tách ra làm bốn cánh nhỏ.

Bên trong không phải dây.

Không phải màn hình.

Là một trục đen ngắn, trên thân cắm đầy các lưỡi ghi đã gãy từ trước.

Như xương cá.

Ở đỉnh trục là một khớp vòng đang khẽ mở.

Chưa vươn lên.

Chỉ mở.

Như miệng của một dụng cụ từng dùng quá nhiều lần.

Blue nhìn nó, giọng hạ rất thấp:

"Thứ này đã ghi lên người khác rồi."

Daren không phủ nhận.

"Ừ."

Hook nhìn các lưỡi gãy.

Có cái còn dính thứ màu nâu đen khô quắt ở chân khớp.

Không cần hỏi đó là gì.

Patch lùi thêm hẳn một bước.

"Tao xin rút lại. Tao không còn ghét kiểu cũ nữa. Tao ghét cái này nhiều hơn."

Trục đen ở giữa rung lên.

Rồi từ sâu trong nó, một cánh tay mới trồi lên.

Không trắng.

Không mảnh.

Mà đen nhám như kim loại từng bị đốt rồi dập nguội.

Ở đầu không phải mũi ghi.

Là một vòng khóa mỏng.

Mặt trong vòng khóa chạy dọc những ký tự cực nhỏ, xoay rất chậm.

Nó dừng lại ở độ cao ngang ngực Hook.

Blue dựng lớp ánh xanh ngay lập tức.

Grey hạ thấp dao.

Patch nắm chặt cờ lê tới trắng cả đốt tay.

Daren nhìn thứ đó, giọng lần đầu tiên nặng đi thấy rõ.

"Đó mới là cái sửa tên."

Im.

Rồi hành lang tròn phía trước sáng thêm một khoang nữa.

Rồi khoang nữa.

Như có ai dưới sâu đang từng bước đi lên bằng hệ thống khớp của cả lõi.

Hook không rời mắt khỏi vòng khóa đen.

Mảnh sáng trong tay cậu nóng dần lên.

Như đang bị nhận ra.

Một hàng chữ hiện ngay trong lòng vòng khóa.

Nhỏ.

Sắc.

> **chủ thể có thể được ghi trước khi bị viết lại**

Blue thấy trước và lạnh người.

"Hook."

Hook không đáp.

Cậu nhìn thẳng vào khớp đen đó.

Một cơn lạnh mảnh chạy dọc sống lưng.

Không vì sợ bị đâm.

Mà vì cậu hiểu thứ này không muốn giết cậu ngay.

Nó muốn giữ cậu đủ nguyên để ghi.

Vòng khóa đen nghiêng đi.

Khóa góc.

Thẳng vào xương đòn trái của Hook.

Đúng chỗ lớp áo cậu đang căng lên bởi mảnh sáng giấu bên trong.

Grey dịch lên chắn nửa góc.

Blue giơ tay cao hơn, ánh xanh dày thêm nhưng run đi ở rìa.

Patch cúi thấp, mắt lia từ trụ đen tới hành lang sáng dần phía trước, đầu óc đang cố bắt cơ chế.

Daren siết baton.

Cơ vai ông cứng lại.

Cả buồng chỉnh im đến mức nghe rõ những âm khớp nhỏ đang tự đồng bộ trong tường, trong trần, trong hành lang sâu hơn phía trước.

Không gian này không còn thử gọi.

Không còn thử đọc.

Nó đã chuyển sang bước tiếp theo.

Vòng khóa đen mở thêm một nấc.

Tiến xuống.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 70 - mã tạm không chặn được thứ này

Vòng khóa đen hạ xuống.

Không nhanh.

Không chậm.

Đủ đều để người ta thấy rõ nó đang nhắm vào đâu.

Ngay xương đòn trái của Hook.

Blue siết tay.

Lớp ánh xanh trước mặt cậu dày lên thêm một lớp mỏng nữa.

Khớp đen chạm vào mép sáng.

Không nổ.

Không bật ngược.

Chỉ phát ra một tiếng *rẹt* khô, như kim cào lên thủy tinh ướt.

Rìa ánh xanh của Blue run bần bật.

Cô nghiến răng.

"Không phải lực." cô nói. "Nó đang.. Viết xuyên nhịp."

Grey bước xéo lên.

Lưỡi dao thấp, mũi không nhắm vào đầu vòng khóa mà nhắm vào khớp ngay dưới nó.

Ông chém.

*Keng. *

Khớp đen lệch đi nửa gang.

Không đứt.

Không gãy.

Nó chỉ lùi ra một chút rồi tự chỉnh lại ngay.

Patch chửi nhỏ.

"Nó không đi theo kiểu máy cơ học bình thường."

Daren đáp ngay:

"Vì nó không chỉ là máy."

Khớp đen mở thêm một nấc nữa.

Trong lòng vòng khóa, các ký tự cực nhỏ xoay nhanh lên rồi dừng lại thành một hàng mới.

Blue nhìn thấy trước.

Mặt cô lạnh đi.

Hook chưa kịp hỏi thì Daren đã đọc ra thành tiếng, rất thấp:

> **xác nhận vùng ghi ưu tiên**

> **chủ thể đáp ứng với ký hiệu ký ức thân thể**

Patch quay phắt.

"Cái gì cơ?"

Daren không rời mắt khỏi khớp đen.

"Nó không cần tên thành tiếng."

"Không cần mã tạm."

"Nó đang đọc thứ cơ thể tự quay lại khi bị gọi."

Hook thấy tay mình lạnh đi.

Grey hỏi ngay phần cần hỏi:

"Nói rõ."

Blue trả lời trước Daren.

"Ở tầng trên, mình tránh bằng cách không đáp lời."

Cô nhìn vòng khóa đen.

"Ở đây, nó không gọi bằng âm thanh nữa."

Một nhịp im.

Rồi cô nói tiếp:

"Nó gọi bằng phản xạ."

Hành lang tròn phía trước sáng thêm một khoang nữa.

Ánh sáng xám trôi dọc theo các khớp vòng, chạm vào mép sàn, bò lên trụ thấp ở giữa, làm những lưỡi ghi gãy cắm trên đó lóe lên như răng cũ.

Khắp buồng, những cánh tay mảnh trên trần hạ thấp hơn.

Không lao xuống.

Chỉ chờ.

Như bầy bút phụ đang chờ bút chính ghi dòng đầu tiên.

Patch lùi sang bên trụ, mắt lia điên cuồng.

"Có đường khóa nào không.. Có cái gì nó đang bám làm mốc không.."

Grey vẫn đứng chắn giữa Hook và khớp đen.

"Hook."

"Biết."

"Đừng quay đầu nếu nghe gì."

"Biết."

Nhưng từ phía sau cổ cậu, đúng chỗ không ai đứng, một tiếng móc kim loại khẽ lướt qua không khí.

*Xượt. *

Nhẹ.

Rất nhẹ.

Giống hệt tiếng dây móc chạm vào lan can ướt.

Cơ thể Hook phản ứng trước.

Vai cậu giật.

Cổ cậu xoay nghiêng đúng nửa nhịp.

Blue quát ngay:

"Đừng!"

Quá muộn.

Vòng khóa đen lao xuống thêm một nấc đúng lúc Hook lệch cổ theo bản năng.

Nó không chạm da.

Grey kịp xô cậu bằng vai.

Đầu vòng khóa sượt qua khóa áo, kéo bật một mảnh kim loại nhỏ khỏi cổ áo Hook, tóe ra tia sáng mảnh.

Nhưng hàng chữ trên khớp đen đã đổi.

> **phản ứng thành công**

> **đã xác nhận kênh gọi phụ**

Hook chết lặng đúng một nhịp.

Cậu không nghe lại giọng cha.

Không nghe tên mình.

Nhưng cơ thể cậu vừa để lộ một con đường.

Một thứ cha từng dạy.

Một cách gọi quay đầu mà đầu óc đã quên, thân thể vẫn nhớ.

Blue thấy mặt cậu đổi đi.

Cô không nói an ủi.

Chỉ nói rất ngắn:

"Nó bắt được một mảnh rồi."

Patch ngẩng lên khỏi trụ.

"Một mảnh gì?"

Daren đáp:

"Cách cậu ấy đáp lại thế giới."

Câu đó làm không khí trong buồng lạnh thêm.

Grey hỏi:

"Cắt bằng cách nào?"

Daren im nửa nhịp.

"Không cắt hẳn được."

"Chỉ có thể làm nó đọc sai."

Patch bật dậy ngay.

"Đọc sai thì để tao."

Cậu lao sát lại trụ thấp, cắm nửa người vào khoảng giữa những lưỡi ghi gãy.

Cờ lê chọc sâu vào khe trong.

Móng tay cào qua mép kim loại tóe tiếng rít.

"Patch." Blue nói. "Cẩn thận tay."

"Không rảnh."

Hook vừa đứng thẳng lại thì một dòng chữ mới hiện trên vách sau lưng cậu.

Không to.

Nhưng rất gần.

> **định danh tạm thời: Con của edrik**

> **chức năng ưu tiên: Mang giữ thành phần bị tách**

Hook quay phắt lại.

Lần này không vì bị gọi.

Vì dòng chữ đó.

Nó đập thẳng vào giữa ngực cậu mạnh hơn bất kỳ đầu kim nào.

Con của Edrik.

Không phải tên cậu.

Chỉ là một mối liên hệ.

Một chức năng.

Một cách gói cậu lại vào người khác.

Bàn tay cầm mảnh sáng của Hook siết mạnh tới mức các đốt trắng bệch.

Grey thấy cậu đứng khựng.

Ông không quay lại nhìn chữ.

Chỉ nói:

"Đừng để nó bỏ tên cậu."

Hook không đáp.

Cậu không thể.

Trong một khoảnh khắc ngắn đến đau, cậu nhận ra điều đáng sợ nhất ở nơi này:

Nó không nhất thiết phải viết lại cậu thành thứ khác hoàn toàn.

Chỉ cần xóa mất phần "Kairo",

Rồi giữ lại "con của Edrik",

"vật mang lõi",

"đối tượng cần thu hồi".

Thế là đủ.

Blue bước sát hơn một chút.

"Nhìn em."

Hook không cử động.

"Nhìn em."

Cậu quay sang.

Ánh mắt xanh của cô ổn định đến lạnh.

"Anh không phải chỗ để nó treo nhãn."

Một nhịp thở.

Ngắn.

Gãy.

Hook gật rất nhẹ.

Khớp đen lại hạ thấp.

Nhắm vào xương đòn trái.

Patch chợt hét lên:

"Tìm được rồi!"

Không ai quay hẳn về phía cậu.

Mắt vẫn giữ trên khớp đen.

Patch nói cực nhanh, vừa nói vừa nạy cờ lê vào sâu hơn:

"Nó không tự ghi hết phần còn lại. Nó cần một bảng đối chiếu sống!"

"Cái trụ này đang lấy nhịp thật, phản xạ thật, cách tụi mình tự nhận ra nhau thật- rồi đẩy xuống dưới để cái kia so!"

Daren gật ngay.

"Đúng."

Patch tiếp luôn, thở dốc:

"Nếu tao bẻ được bảng đối chiếu lệch đi, nó sẽ không biết thứ nó vừa bắt được thuộc về ai!"

Grey hỏi:

"Làm."

"Muốn làm phải có thêm dữ liệu rác." Patch đáp. "Nhiều. Và loạn."

Blue hiểu ra đầu tiên.

"Phải làm phản xạ không còn đúng người."

"ừ!"

Hook nhìn khớp đen.

"Nghĩa là phải cố tình phản ứng sai."

Patch nhe răng.

"Chào mừng tới ngày xấu nhất đời mày."

Câu đó suýt làm không khí nhẹ đi nửa nhịp.

Suýt thôi.

Vì hành lang tròn phía trước sáng thêm khoang nữa.

Rồi từ trong sâu, một âm thanh vọng lên.

Không giống bước chân.

Giống như hàng loạt vòng khóa đang được mở dọc theo một đường ống dài.

Daren quay đầu về phía đó.

"Không còn nhiều thời gian."

Grey hỏi gọn:

"Cần gì?"

Patch đáp ngay:

"Đừng làm động tác quen."

"Đừng quay theo thứ mình hay quay."

"Đừng đỡ theo tay thuận."

"Đừng gọi nhau theo nhịp cũ."

Hook cau mày.

"Cả mã tạm?"

Daren nói:

"Mã tạm chỉ chặn thứ nghe bằng ngôn ngữ."

Ông nhìn khớp đen.

"Thứ này đọc cách các cậu tồn tại."

Blue khẽ chớp mắt.

"Vậy nếu em gọi anh là Hook, mà cơ thể em vẫn nhận anh là Kairo.."

"Thì nó vẫn đọc được." Daren nói.

Im.

Rồi Grey hạ dao thêm một chút.

"Đủ rồi."

Ông nhìn Hook.

"Đổi tay."

Hook sững lại.

"Gì?"

"Đổi tay cầm dao."

"Em đánh tệ bằng tay trái."

Grey đáp tỉnh bơ:

"Đúng ý."

Hook nghiến răng, chuyển dao sang tay trái.

Cảm giác lệch hẳn.

Không quen.

Khó chịu.

Trọng tâm sai.

Vai phải trống rỗng như mất thứ gì.

Grey gật một cái.

"Blue. Nếu chặn, chặn lệch nửa nhịp."

Blue hiểu ngay.

"Được."

"Patch." Grey nói tiếp. "Tạo nhiễu."

"Đang làm rồi đây!"

Cờ lê của Patch cắm sâu vào khe trụ.

Cậu kéo mạnh một chốt mảnh.

Bên trong vang lên tiếng kim loại trượt qua kim loại.

Các lưỡi ghi gãy trên trụ đồng loạt rung lên.

Dòng chữ trên vách nhòe đi một chút.

Không biến mất.

Nhưng run.

Daren bước lùi về sát lối cũ hơn, mắt nhìn cả hành lang tròn lẫn các cánh tay mảnh trên trần.

"Tôi sẽ giữ cửa sau."

Rồi ông nói thêm, thấp hơn.

"Nếu nó lấy lại mã cũ của tôi, đừng chần chừ."

Hook quay sang.

"Daren!"

"Đừng phí nhịp."

Khớp đen giật xuống lần nữa.

Nhanh hơn vừa rồi.

Blue không dựng tấm chặn thẳng nữa.

Cô bẻ ánh xanh lệch khỏi trung tuyến đúng nửa nhịp như Grey đã nói.

Vòng khóa đen chạm vào mép sáng lệch, khựng một phần nghìn giây.

Đủ.

Hook bước sai chân.

Không né theo kiểu cậu giỏi nhất.

Không xoay người đẹp.

Cậu đập thẳng vai vào mép trụ rồi trượt xấu xuống bên phải.

Cực vụng.

Cực đau.

Nhưng khớp đen hụt.

Grey lao vào khoảng hụt đó, dao quét thấp vào gốc khớp.

Không chém để cắt.

Chém để đổi góc.

*Cạch. *

Vòng khóa đen quét xéo qua không khí, va vào một cánh tay mảnh đang chờ phía sau.

Đầu ghi trắng nhợt gãy đôi, cắm xuống sàn.

Patch hét lên:

"Đúng rồi! Cứ làm nó nhầm tiếp!"

Dòng chữ trên trụ thấp run mạnh hơn.

> **đối chiếu không ổn định**

> **yêu cầu tái lấy mẫu**

Blue thở ra gấp.

"Có tác dụng."

"Chưa đủ." Daren nói.

Ngay sau câu đó, một giọng nói vang lên.

Không từ loa.

Không từ tường.

Nó ở đúng sau lưng Hook.

Gần đến mức gần như chạm vào gáy.

> "Đặt lực thấp hơn."

Hook đông cứng.

Không phải giọng cha rõ ràng.

Nhưng là cái khoảng trầm đó.

Cái nhịp ngắn đó.

Cái kiểu nhắc đúng ngay trước khi cậu làm sai.

Cơ thể cậu phản ứng trước.

Đầu gối hạ.

Trọng tâm rơi xuống đúng tư thế cũ.

Blue mở to mắt.

"Không-!"

Khớp đen lao tới đúng khoảng cơ thể Hook vừa tự hạ vào.

Grey xoay người xô cậu lệch đi.

Vòng khóa chỉ sượt qua bả vai.

Không ghi trúng.

Nhưng đủ gần để lòng vòng khóa hiện ra hàng chữ mới.

> **ký hiệu hướng dẫn thân thể được xác nhận**

> **cấp độ truy nhập tăng**

Mặt Hook tái đi.

Cậu không nhớ rõ mặt cha.

Không nhớ trọn bài học đó.

Nhưng cơ thể cậu vừa trả lời thay.

Blue đứng chắn trước mặt cậu lần này, giọng thấp và sắc:

"Nghe em."

Hook cố nhìn vào cô.

"Đó không phải ông ấy."

"Anh biết."

"Cơ thể anh chưa biết." Blue nói.

Câu đó cắm thẳng.

Một khoảnh lặng ngắn.

Rồi Patch rú lên từ trụ thấp:

"Có rồi!"

Cậu giật mạnh thêm một lưỡi ghi gãy nữa.

Máu từ ngón tay cậu quệt lên thân trụ thành một vệt đỏ mỏng.

Ngay lập tức, các hàng chữ quanh buồng loạn đi trong đúng một nhịp.

Patch cười gằn.

"Máu thật làm nó bẩn dữ liệu. Tốt."

Daren quay phắt.

"Đừng cho quá nhiều."

"Biết!"

Patch quẹt tay dính máu lên một hàng rãnh khác, rồi xoay cờ lê bẻ ngược một chốt.

Trụ thấp phát ra tiếng rền nhỏ.

Các cánh tay mảnh trên trần cùng hạ xuống rồi khựng giữa chừng.

Khớp đen cũng đứng lại nửa nhịp.

Blue nghe rất nhanh.

"Nó đang gọi lại đối chiếu."

Grey đáp:

"Vậy trước khi nó gọi xong, đi."

Hook nhìn hành lang tròn sáng dần phía trước.

"Xuống tiếp?"

Daren gật.

"Buồng này là điểm đầu của sửa tên. Không phải toàn bộ cơ chế."

Ông nhìn về lòng trụ.

"Nếu ở lại, nó sẽ có thêm thời gian học từng người."

Patch cắn môi.

"Tao mở được hành lang trước mười giây. Tối đa."

"Mười giây là đủ." Grey nói.

Patch chỉ ngay vào Hook.

"Nhưng phải kéo thứ đó lệch khỏi mày."

Blue ngẩng lên.

"Để em."

Hook quay sang.

"Không."

"Em không định đứng yên làm trụ." Blue nói ngay, mắt không rời khớp đen. "Em chỉ làm nó bắt sai nhịp một lần."

Cô bước lên nửa bước.

Ánh xanh quanh tay không mở thành tường nữa.

Nó tỏa thành nhiều lớp mỏng, lệch nhau như gợn nước cắt vụn.

Cả buồng chỉnh chao đi rất nhẹ.

Các mép khớp vòng quanh hành lang tròn trước mặt lóe lên rồi lệch đồng bộ.

Blue hít vào thật sâu.

Sống mũi cô đỏ lên ngay.

"Patch." cô nói.

"Đây."

"Ngay khi nó nhầm, mở."

"Rõ."

Khớp đen quay về phía Blue.

Trong lòng nó hiện chữ mới.

> **điểm ổn định sinh học**

> **cho phép cố định tại chỗ**

Blue nhìn thẳng vào nó.

"Tôi là Lumi."

Không lớn.

Không gằn.

Chỉ thẳng.

Rồi cô bẻ mạnh cổ tay.

Toàn bộ các lớp ánh xanh trong buồng chỉnh lệch nhịp cùng lúc.

Khớp đen khựng.

Các ký tự trong vòng khóa loạn lên.

> **đối chiếu xung đột**

> **chủ thể không chấp nhận chức năng**

"Ngay!" Blue hét.

Patch đập cờ lê xuống chốt cuối cùng.

*Cốp! *

Cả hành lang tròn phía trước bật sáng một mạch sâu xuống dưới.

Các vòng khóa hai bên thành ống mở liên tiếp như xương sườn giãn ra.

Một khe đi vừa người lộ hẳn.

"Chạy!"

Grey là người đầu tiên đẩy Hook vào trước.

"Đi!"

Hook lao vào hành lang.

Tay trái vẫn cầm dao lệch đến khó chịu.

Mảnh sáng ép sát ngực như nóng thêm.

Blue lùi sau cậu một bước rồi mới quay đi.

Khớp đen giật khỏi trụ.

Nhanh hơn tất cả những lần trước.

Nó không đuổi theo Hook nữa.

Nó đổi hướng.

Nhắm thẳng vào Blue.

Hook quay đầu đúng lúc thấy vòng khóa đen chỉ còn cách xương đòn cô một cánh tay.

Grey xoay người quét dao nhưng góc quá xa.

Patch còn đang mắc chân ở mép trụ.

Daren bật khỏi vị trí chắn sau.

Baton của ông khóa ngang đường lao.

*Choang. *

Tiếng va chát đến mức cả hành lang rung lên.

Vòng khóa đen bị chệch đi một chút.

Không đủ.

Mé bên ngoài của nó vẫn sượt qua cổ áo Daren.

Một luồng sáng mảnh bật lên dọc thân baton rồi ăn thẳng lên cánh tay ông.

Hàng chữ trên vách sau lưng ông sáng bùng.

> **mã cũ được nhận diện**

> **cho phép thu hồi nhận diện cấp hệ thống**

Daren khựng.

Chỉ đúng một nhịp.

Nhưng quá đủ để mọi người thấy tay ông run mạnh hơn hẳn lần trước.

Blue kéo ánh xanh quấn ngang luồng sáng đó, cắt bớt nó ra làm ba nhánh méo.

Grey lao tới bồi thêm một nhát vào khớp dưới vòng khóa.

Patch chửi thề rồi nhặt nguyên một lưỡi ghi gãy dưới sàn cắm ngược vào khe hở trụ.

Khớp đen giật lùi.

Luồng sáng trên tay Daren tắt phụt.

Ông thở ra nặng, lùi nửa bước, vai phải hạ xuống thấy rõ.

Hook nhìn ông.

"Daren!"

"Đi tiếp." ông cắt ngang, giọng trầm đi. "Nó đang học nhanh hơn ta phá."

Phía sau trụ thấp, các cánh tay mảnh trên trần đồng loạt quay về hướng hành lang đã mở.

Cả buồng chỉnh như cùng quyết định.

Patch tái hẳn mặt.

"Nó sẽ đuổi xuống."

Grey nhìn hành lang sâu hơn.

"Vậy thì đừng để nó xuống nguyên vẹn."

Hook hiểu ngay.

Cậu quay lại trụ thấp.

Mảnh sáng trong tay nóng rực.

Blue nhìn cậu, hiểu cậu định làm gì, và lập tức lắc đầu.

"Không. Chưa phải lúc dùng nó sâu thế."

"Không dùng hết."

"Anh không biết nó sẽ lấy gì."

Hook siết răng.

"Biết."

Cậu bước tới sát trụ thấp, tay trái cầm dao, tay phải ép mảnh sáng vào đúng khe mà Patch vừa bẻ mở.

Ánh trắng thật mỏng chạy dọc theo những rãnh ghi đầy máu, dầu và vết xước cũ.

Cả trụ thấp run lên.

Các lưỡi ghi gãy cắm quanh nó đồng loạt nứt thêm.

Patch mở to mắt.

"Hook, đủ rồi!"

Quá muộn.

Ánh sáng bắn ngược khỏi khe như một mạch nước bị ép quá áp.

Không nổ lớn.

Chỉ bật ra một xung trắng câm.

Mọi hàng chữ trong buồng biến mất trong đúng một nhịp.

Khớp đen đứng khựng.

Các cánh tay mảnh trên trần rơi loảng xoảng xuống sàn như bầy chân gãy.

Hành lang phía trước tối đi nửa khoang rồi sáng lại chập chờn.

Hook lùi một bước.

Mảnh sáng trong tay mờ đi một mức rất nhỏ.

Rất nhỏ.

Nhưng cậu thấy đầu mình trống mất một khoảng.

Không đau bật ra ngay.

Chỉ như có ai vừa lấy đi một mẩu âm thanh cũ khỏi phía sau tai.

Blue nhìn cậu.

Mặt cô đổi hẳn.

"Anh vừa mất gì?"

Hook không trả lời được.

Cậu biết có gì đó về cha vừa nhòe thêm.

Không lớn.

Không nguyên cảnh.

Có thể chỉ là một nhịp cười ngắn.

Hay một chữ từng nghe quá quen.

Nhưng nó đã mờ.

Grey nắm lấy vai cậu.

"Đi."

Lần này Hook không cãi.

Cả nhóm lao vào hành lang tròn vừa mở.

Patch đi sát cuối trước Daren, vừa chạy vừa ngoái nhìn trụ thấp.

Sau lưng họ, buồng chỉnh chập chờn giữa tối và xám.

Trụ thấp ở giữa nứt thêm một đường dài.

Nhưng trong lòng nó, khớp đen vẫn còn.

Chưa chết.

Chỉ bị làm mù đúng một đoạn ngắn.

Khi Grey vừa chạm tới vòng khớp thứ ba trong hành lang, phía sau lưng ông, từ buồng chỉnh cũ vang lên một âm mới.

Không còn là tiếng bút.

Không còn là tiếng khớp.

Mà là một tiếng kéo dài, sâu và trơn như kim loại ướt bị lôi qua một khe hẹp.

Daren quay đầu lại.

Mặt ông sầm xuống.

"Không tốt."

Patch thở hổn hển.

"Gì nữa?"

Daren nhìn vào bóng tối đang dồn lại sau buồng chỉnh.

"Nó gọi tuyến dưới lên thay."

Hook quay đầu đúng lúc thấy trong khoảng tối chập chờn sau trụ thấp, một hàng chữ mới hiện ra.

Không trên tường.

Không trên trụ.

Mà lơ lửng sâu trong hành lang cũ như vừa có thứ gì ở tầng dưới dùng chính bóng tối để viết.

> **bộ ghi tạm thời mất ổn định**

> **chuyển quyền sửa tên xuống tuyến gốc**

Cả nhóm đứng sững đúng một nhịp trong hành lang hẹp.

Blue là người nói trước, giọng gần như chỉ còn hơi thở:

"Chúng ta vừa làm nó chuyển cấp."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 71 - đừng đọc thành ý nghĩ

Hành lang tròn nuốt tiếng chân.

Kim loại dưới đế giày không vang như sàn đặc.

Âm thanh bị hút xuống dưới lớp vỏ ống.

Như bên dưới có một khoảng rỗng dài đang nghe họ chạy qua.

Hook dẫn đầu.

Một tay giữ mảnh sáng sát ngực.

Tay trái còn cầm dao.

Không quen.

Nặng.

Lệch.

Blue chạy sát sau cậu.

Hơi thở cô đã ngắn đi từ lúc bẻ nhịp trong buồng chỉnh.

Nhưng ánh mắt vẫn sắc.

Grey giữ đúng vị trí nửa chặn nửa đẩy ở đoạn giữa.

Patch chạy sau ông, vừa thở vừa liếc liên tục lên các vòng khóa hai bên thành ống.

Daren đi cuối.

Phía sau lưng họ, ánh sáng xám từ buồng chỉnh cũ lúc gần lúc xa.

Không đuổi bằng chân.

Không đuổi bằng tiếng.

Chỉ là cảm giác thứ gì đó đã được gọi dậy và đang bắt đầu chuyển quyền xuống sâu hơn.

Patch nuốt khan.

"Có ai khác thấy cái hành lang này đang.. Tự thở không?"

Không ai trả lời ngay.

Vì đúng là vậy.

Các khoang tròn hai bên ống không sáng cùng lúc nữa.

Chúng co giãn rất nhẹ theo nhịp chậm hơn nhịp tim người.

Blue nhăn mặt.

"Đừng nghe theo nhịp tường."

Grey nói gọn:

"Đếm bước của mình."

Hook bắt đầu đếm trong đầu.

Một.

Hai.

Ba.

Tới nhịp thứ tư, một hàng chữ hiện ra trên thành ống bên trái.

Không báo động.

Không chớp.

Chỉ hiện lặng lẽ như thể nó vốn ở đó từ trước, giờ mới lộ ra khi họ chạy ngang.

> **xác nhận người dùng tự chấp nhận tên hiện hành**

Patch nhìn thấy đầu tiên.

"Mẹ nó."

Daren nói ngay, giọng thấp nhưng rất rõ:

"Đừng đọc thành ý nghĩ."

Hook quay nửa đầu.

"Ý gì?"

"Đừng để câu chữ đi vào trong bằng giọng của chính mình."

Một nhịp sau, hàng chữ thứ hai hiện ra ở thành ống bên phải.

> **việc chấp nhận giúp giảm đau sai lệch**

Blue khựng hơi thở.

Chỉ rất khẽ.

Nhưng Hook nghe ra.

Rồi hàng thứ ba hiện tiếp ở khoang trước mặt.

> **đối tượng mệt mỏi sẽ được ổn định**

Patch giơ cờ lê chỉ thẳng vào tường.

"Nó không chỉ viết. Nó đang nói bằng chữ."

"Không." Daren đáp. "Nó đang đợi chúng ta tự nói hộ nó."

Hành lang hẹp hơn dần.

Các vòng khớp hai bên chuyển từ kim loại trơn sang một thứ bề mặt mờ như giấy ép nhiều lớp.

Khi ánh sáng chạy qua, trên đó nổi lên những nét mảnh giống chữ bị xóa chưa hết.

Grey bước chậm lại nửa nhịp.

"Có giao điểm phía trước."

Blue hạ giọng.

"Và có nhịp khác."

Cả nhóm tới một đoạn ống mở thành một khoang ngắn hình trụ nằm ngang.

Không rộng hơn buồng chỉnh trước đó là bao.

Ba lối tiếp mở ra phía trước.

Một chính giữa.

Một lệch trái.

Một lệch phải.

Trên mép từng lối, chữ đang tự hiện.

Lối trái:

> **tương thích cao / giảm mất mát ký ức**

Lối giữa:

> **tiếp tục đối chiếu / giữ nguyên trạng thái đau**

Lối phải:

> **ổn định chức năng / tăng khả năng sống sót cho nhóm**

Patch dừng gấp.

"Ồ không. Đừng nói với tao là cái tầng này định làm khảo sát tâm lý."

Grey nhìn ba lối.

"Bẫy chọn."

Daren lắc đầu.

"Không hẳn."

Ông bước lên nửa bước.

Không vào hẳn giữa khoang.

"Đây là hành lang tự chấp nhận."

"Càng xuống sâu, hệ thống càng ít cưỡng ép trực tiếp. Nó đưa ra phiên bản nhẹ hơn để người ta tự bước vào."

Hook nhìn lối trái.

**Giảm mất mát ký ức. **

Tim cậu thắt lại gần như tức thì.

Không cần cố.

Chỉ bốn chữ đó thôi là đủ kéo lên cái hố rỗng vừa nhòe thêm sau cú dùng mảnh sáng ở tập trước.

Một khoảng mất vừa mới mất.

Cậu còn chưa gọi tên được nó là gì.

Mà trước mặt đã có một lối nói có thể giảm nó.

Blue nhìn cậu.

"Đừng nhìn lâu."

Hook quay đi.

Quá chậm.

Lối trái sáng hơn một mức rất nhỏ.

Daren thấy ngay.

"Nó bám theo thứ mình dừng mắt lâu nhất."

Patch chửi nhỏ.

"Rồi. Hay lắm."

Một hàng chữ khác hiện lên sát mép sàn trước chân Hook.

Rất thấp.

Như để chỉ một mình cậu nhìn thấy.

> **chấp nhận tên hiện hành để được hoàn trả phần ký ức không ổn định**

Hook đứng im.

Không phải vì tin ngay.

Mà vì bị đánh trúng quá chuẩn.

Boong tàu cũ.

Gió mặn.

Một bàn tay giữ cổ tay mình cho đúng góc đặt lực.

Và gương mặt vẫn mờ.

Cái đau không đến bằng nước mắt.

Nó đến bằng việc lồng ngực cậu hụt ra một khoảng rất cụ thể.

Blue bước lên chắn ngang tầm nhìn cậu.

"Nhìn em."

Hook không đáp.

Blue nói tiếp, giọng thấp, chắc:

"Nó đang dùng chỗ anh vừa mất."

"Anh biết."

"Không. Anh đang nhớ nó theo cách nó muốn."

Grey đứng sát hơn ở mép phải khoang, mắt vẫn quét ba lối.

"Chọn đường bằng cơ chế. Không bằng chữ."

Patch quỳ xuống ngay tại mép giao điểm.

Cờ lê gõ vào sàn, vào mép lối trái, lối giữa, lối phải.

*Keng. *

*Keng. *

*Bộp. *

Patch ngẩng lên ngay ở tiếng thứ ba.

"Lối phải có lớp đệm."

Grey hỏi:

"Đệm gì?"

"Khó nói." Patch cau mặt. "Không rỗng như hành lang bình thường. Kiểu.. Mềm hơn. Như có lớp hấp phản hồi."

Daren nhìn lối phải.

"Ổn định chức năng." ông đọc lại rất khẽ. "Đúng kiểu nhốt ai đó trong một vai mà họ tự bước vào."

Blue liếc sang lối phải rồi quay đi ngay.

Mắt cô tối hơn một chút.

Hook thấy điều đó.

Lối phải không nhắm vào cậu.

Nó nhắm vào Blue.

Nếu cô chọn vào đó, mọi thứ có thể "ổn" hơn cho cả nhóm.

Đấy là kiểu cám dỗ cô ghét nhất.

Grey chuyển sang gõ mép lối giữa bằng chuôi dao.

Âm trả về mỏng.

Sâu.

Thật.

"Giữa."

Patch lắc đầu.

"Chưa chắc. Nó có thể để đường giữa là đường đau nhất mà vẫn đúng nghĩa đen."

"Đường đau không phải lúc nào cũng giả." Grey đáp.

Daren vẫn không bước.

Ông đang nhìn các hàng chữ đang tự mọc thêm trên thành khoang.

Không còn chỉ một câu.

Nhiều câu hơn.

Ngắn.

Gọn.

Như các biểu mẫu đồng ý được cắt thành từng mảnh.

> **chấp nhận để giảm sai lệch**

> **chấp nhận để giữ đồng đội**

> **chấp nhận để không mất thêm**

> **chấp nhận để giảm gánh nặng cá nhân**

Patch rùng mình.

"Nó đang bày từng lý do ra cho đúng người."

Đúng lúc đó, ở lối trái, ánh sáng tụ lại thành một mặt gương rất mờ.

Không phản chiếu cả người.

Chỉ phản một mảnh.

Hook thấy tay mình nhỏ hơn, thấp hơn, đặt trên lan can tàu cũ.

Một bàn tay lớn hơn phủ lên cổ tay cậu từ phía sau.

Giữ góc.

Giữ lực.

Giọng không rõ từ đâu tới.

Không trọn.

Không hoàn chỉnh.

Chỉ là một đoạn ngắn đến đau.

> "Không cần mạnh. Đúng lực là đủ."

Hook bước lên nửa bước.

Grey chặn ngay bằng cẳng tay.

"Không."

Hook giật mình như vừa tỉnh.

Cậu không hẳn định bước.

Cơ thể cậu đã bước trước.

Blue thở ra thật chậm.

"Anh thấy gì?"

Hook không trả lời.

Cậu không muốn nói to cảnh đó ra.

Như thể chỉ cần nói thành tiếng, nó sẽ lấy nốt phần ít ỏi còn lại.

Daren lên tiếng:

"Hành lang này không tạo giả hoàn toàn."

"Nó lấy mảnh thật mình đang thiếu, rồi nối cho trơn."

Patch nhìn ông.

"Nghĩa là!"

"Nghĩa là thứ nó đưa ra đủ thật để đau." Daren nói. "Và đủ giả để nuốt mình."

Im.

Rồi lối phải cũng thay đổi.

Mặt trong lối đó sáng dịu hơn hẳn hai lối kia.

Không trắng xám hành chính nữa.

Mà xanh nhạt, ấm hơn.

Blue chưa nhìn sang, nhưng ánh sáng đó đã đổ lên nửa má cô.

Trong đó hiện ra một cảnh rất đơn giản.

Không quái.

Không sâu.

Chỉ là cả nhóm đứng yên trên một nền sàn phẳng, không còn rung.

Hook không đau thêm.

Patch không phải chạy loạn vá lỗi.

Grey không phải chặn đầu nào nữa.

Blue đứng ở giữa.

Ánh sáng quanh cô giữ tất cả lại.

Không ai chết.

Không gì vỡ.

Chỉ cần cô đứng yên ở đúng chỗ.

Blue nhìn thấy.

Môi cô mím lại.

Patch nhận ra ngay cô đang thấy gì.

Cậu không hỏi.

Chỉ nói nhỏ, hiếm khi nghiêm như vậy:

"Đừng để nó biến mày thành cột."

Blue gật rất nhẹ.

Rồi quay hẳn mặt đi.

Ở mép lối phải, chữ hiện tiếp:

> **giá trị được bảo toàn khi chức năng được cố định**

Blue cười nhạt một cái.

Không vui chút nào.

"Nghe còn tệ hơn bị chửi thẳng."

Grey chuyển mắt sang Daren.

"Ông?"

Daren nhìn lối giữa rất lâu.

Rồi nói:

"Đường giữa có thể là đường ít dối nhất."

"Nhưng chưa chắc an toàn nhất."

Ông dừng một nhịp.

"Và nơi này không cần chúng ta bước nhầm hết. Chỉ cần một người tự đồng ý là đủ nó có chỗ cắm."

Patch chớp mắt.

"Cắm vào đâu?"

Daren chỉ xuống các vòng khớp dưới sàn.

"Nơi cả nhóm đang cùng đi qua."

Một tiếng *tách* khẽ vang lên.

Tất cả cùng nhìn xuống.

Các vòng khóa dưới nền khoang giao điểm vừa khép hẳn thêm một nấc.

Blue hạ giọng.

"Nó không đợi mãi."

Grey nói thẳng:

"Chọn đường. Ngay."

Hook nhìn lối giữa.

**Giữ nguyên trạng thái đau. **

Đọc vào đã khó chịu.

Nhưng ít nhất câu đó không giả vờ tốt bụng.

Patch thì thở hắt.

"Tao ghét đường giữa."

Grey đáp ngay:

"Vậy là đúng."

Patch nhìn ông.

"Lý luận kiểu mày làm tao cáu thật đấy."

Daren vẫn chưa nhúc nhích.

Ánh mắt ông trượt qua lối trái, lối giữa, lối phải.

Rồi dừng ở một chỗ không có lối nào cả.

Một vòng khớp rất nhỏ ngay sát chân tường, thấp ngang mắt cá.

Ông hạ người xuống.

Patch thấy ngay.

"Có gì?"

"Chữ thừa." Daren nói.

"Ở đâu?"

"Không phải chữ hiện."

Ông chạm đầu baton vào chân tường.

"Một hàng khắc cũ."

Patch nhào tới quỳ xuống bên cạnh.

Mắt mèo nheo lại.

Tai giật nhẹ.

"Chờ.. Chờ chút.."

Cậu lấy móng tay quệt lớp bụi xám và bột kim loại bám mép vòng.

Một hàng khắc tay lộ ra.

Nét không đều.

Bị cạ xước nhiều lần.

Không phải chữ hệ thống.

Không sạch.

Không chuẩn.

Là chữ tay.

Hook cúi xuống.

Tim cậu đập mạnh một cái.

Vì cậu nhận ra ngay kiểu nguệch đó.

Không chắc tuyệt đối.

Nhưng đủ quen để ngực cậu siết lại.

Patch đọc trước:

> **đừng chọn cái nó giải thích sẵn**

Im.

Blue quay sang Hook.

Cậu không nói gì.

Chỉ nhìn hàng chữ đó như người vừa thấy một vệt chân cũ trên cát sau khi tưởng mình đã mất dấu.

Grey hỏi:

"Edrik?"

Hook nuốt khan.

"Có thể."

Daren nhìn vết khắc.

"Không phải hệ thống."

Ông nhìn ba lối trước mặt.

"Vậy vẫn còn đường khác."

Patch chửi khẽ vì nhẹ nhõm.

"Ờ, tất nhiên rồi. Nếu là ông ấy thì không đời nào để đúng ba lựa chọn lịch sự như vậy."

Blue nhìn quanh chân tường.

"Ở đâu?"

Patch áp tai xuống sàn.

"Yên."

Cả nhóm nín.

Ban đầu không nghe gì ngoài âm khớp mảnh trong tường.

Rồi ở dưới lớp nền giữa lối trái và lối giữa, có một tiếng vọng khác.

Rỗng hơn.

Gần hơn.

Patch ngẩng phắt lên.

"Có khoang phụ dưới sàn."

Grey lùi một bước, chuôi dao gõ xuống đúng chỗ Patch chỉ.

*Bộp. *

Âm không giống nền đặc.

Patch nhe răng.

"Đúng rồi."

Nhưng ngay lúc đó, toàn bộ chữ trên thành khoang sáng mạnh hơn.

Như nơi này nhận ra họ đang tìm cách từ chối hệ thống lựa chọn đã bày.

Các câu bắt đầu thay đổi nhanh.

Không còn dịu nữa.

> **không chọn cũng là một dạng chấp nhận**

> **trì hoãn sẽ tăng mất mát**

> **bỏ lỡ cửa sổ hoàn trả ký ức**

> **từ chối ổn định đồng đội**

Hook nghe cụm **hoàn trả ký ức** là ngực lại siết.

Blue nghe cụm **ổn định đồng đội** thì tay cô khựng rất nhẹ.

Patch giật mình khi một hàng chữ mới hiện đúng chỗ mình đang quỳ.

> **thiết bị bảo trì không cần quyền chọn**

Tai cậu ép hẳn ra sau.

Một nhịp rất nhỏ thôi.

Nhưng Grey thấy.

Ông không quay sang dỗ.

Chỉ dời chân đứng lệch để che nửa tầm chữ đó khỏi mắt Patch.

"Làm việc đi."

Patch chớp mắt.

Rồi bật cười khan một tiếng ngắn, như vừa tự tát vào đầu.

"Ờ. Đúng. Làm việc."

Cậu xoay cờ lê, cắm vào khe giữa nền.

"Hook, qua đây."

Hook bước tới ngay.

"Bên trái tao."

"ừ."

Grey nói:

"Đừng dùng tay thuận."

Hook cau mày.

Rồi hiểu ra.

Nếu hệ thống đang đọc phản xạ thật, thì cả cách cậu phối hợp với Patch cũng có thể bị bắt theo nhịp cũ.

Cậu đổi vị trí vụng hơn bình thường.

Dao vẫn ở tay trái.

Patch liếc lên, nhe răng.

"Nhìn mày khó ở ghê."

"Im đi."

Blue đứng chắn khoảng mở, ánh xanh dàn mỏng để giữ các hàng chữ không tràn xuống mặt sàn quá nhanh.

Daren quay ra canh ba lối.

Grey giữ sau lưng cả nhóm.

Patch hạ giọng.

"Khi tao bảo, bẩy lên. Đừng đúng lực. Bẩy xấu thôi."

Hook nghe câu đó, trong đầu chợt lóe lên một khoảng đau trống.

Không cần mạnh.

Đúng lực là đủ.

Một mảnh thật.

Một bài học cũ.

Cậu siết chặt chuôi dao.

"Biết rồi."

"Không." Patch nói nhỏ hơn. "Lần này đừng đúng."

Hook khựng đúng một nhịp.

Rồi gật.

"Ừ."

Cờ lê xoay.

Kim loại dưới nền rít lên.

*Kẹt. *

Không mở.

Patch đổi góc.

"Lại."

Hook cắm dao vào khe phụ, bẩy lệch chứ không nương theo hướng lực đẹp nhất mà cơ thể cậu quen.

*Kẹt- cạch. *

Một mảnh nền bật lên nửa phân.

Patch trợn mắt.

"Được rồi!"

Nhưng cùng lúc, ba lối trước mặt đồng loạt sáng trắng.

Cảnh bên trong chúng rõ lên đến mức gần như thật.

Lối trái: Boong tàu, gió mặn, bài học còn dang dở.

Lối phải: Nhóm đứng yên, không ai phải gánh thêm.

Lối giữa: Bóng tối dài, đau thật, nhưng đi tiếp được.

Rồi từ cả ba lối, những câu khác nhau cùng vang lên.

Không thành tiếng lớn.

Mà thành kiểu âm thầm xuất hiện trong đầu đúng bằng giọng mình nếu mình tự đọc.

> *Bước vào thì đỡ hơn. *

> *Chỉ một người đứng lại là đủ. *

> *Không cần mất thêm nữa. *

> *Mày mệt rồi. *

> *Mày đâu phải người để chọn. *

> *Chấp nhận đi. *

Blue tái đi.

"Đừng nghe bằng giọng mình!"

Patch nghiến răng, bẩy tiếp.

"Khe mở rồi! Thêm chút nữa!"

Grey bước lên một nhịp, chém thẳng vào mép nền vừa bật.

Không để phá.

Để tạo rung.

Mảnh nền bật mạnh hơn.

Một lỗ tối hẹp hiện ra dưới chân tường, vừa đúng một người chui.

Khí lạnh dưới đó phả lên.

Mang theo mùi kim loại cũ.

Muối rất nhạt.

Và một thứ mùi khô như vải để lâu.

Hook cúi nhìn.

Ở mép lỗ, lại có một vết khắc tay khác.

Ngắn hơn.

> **đường thật luôn xấu hơn**

Tim cậu co lại.

Grey nói ngay:

"Hook xuống trước."

Blue phản đối gần như cùng lúc:

"Không. Em nghe dưới đó có nhịp lệch."

"Nghe được gì?" Daren hỏi.

Blue nhắm mắt một phần giây.

"Không phải bẫy chữ như ở đây."

Cô mở mắt ra. "Một thứ khác. Nhưng thật hơn."

Daren gật.

"Vậy đi."

Patch lùi ra cho Hook chui xuống trước.

Nhưng ngay khi Hook vừa hạ một chân xuống mép lỗ, lối trái phía sau sáng bùng.

Cảnh boong tàu rõ hẳn.

Lần này không chỉ có tay.

Có cả bóng lưng.

Rộng vai.

Áo cũ sẫm màu.

Đứng nghiêng theo đúng góc mà cơ thể Hook nhận ra trước cả mắt.

Hook đông cứng.

Giọng kia tới rất gần.

Không hoàn chỉnh.

Nhưng đủ.

> "Lại đây."

Blue xoay phắt, chụp lấy cổ tay Hook.

"Đừng!"

Hook giật mạnh như tỉnh khỏi nước sâu.

Cậu không quay hết người.

Chỉ nửa người.

Nhưng đã quá sát.

Dòng chữ trên mép lối trái hiện thêm một hàng cuối.

> **xác nhận chủ thể muốn được trả lại**

Grey đạp mạnh vào cánh nền vừa mở, kéo Hook tụt hẳn xuống lỗ.

"Xuống!"

Hook rơi một đoạn ngắn, đập vai vào thành ống dưới.

Đau buốt.

Nhưng cơn đau đó thật.

Blue tụt theo ngay sau.

Patch trượt xuống tiếp theo với một câu chửi bị nghẹn giữa chừng vì mép ống hẹp hơn cậu nghĩ.

Grey vào sau, rồi quay lên giữ mép cho Daren.

Daren là người cuối cùng.

Ngay trước khi ông tụt xuống, cả ba lối giả phía trên đồng loạt nói cùng một câu.

Không bằng giọng hệ thống.

Bằng đúng giọng người ta dùng với chính mình lúc yếu nhất.

> *Mày sẽ quay lại thôi. *

Daren buông tay khỏi mép.

Rơi xuống.

Grey kéo tấm nền méo lại bằng chuôi dao và gót giày.

*Cạch. *

Ánh sáng trắng của khoang giao điểm bị cắt đi.

Bóng tối ôm lấy cả nhóm.

Chỉ còn ánh xanh rất mỏng trên đầu ngón Blue.

Và mảnh sáng nhợt trong tay Hook.

Không gian dưới này hẹp.

Thành ống thô hơn hẳn trên kia.

Không còn sạch theo kiểu hệ thống.

Có vết cạy.

Vết xước.

Dấu nêm cũ.

Một mẩu dây mục còn mắc ở khớp nối.

Patch ngẩng lên nhìn quanh, thở dốc nhưng mắt sáng hẳn.

"Ừ. Đây mới đúng kiểu đường phụ."

Hook chạm tay lên thành ống.

Dưới đầu ngón cậu là một vết khía cũ.

Thủ công.

Vội.

Rất người.

Blue nói nhỏ:

"Trên kia vẫn còn gọi."

Mọi người im nghe.

Qua lớp nền phía trên, những câu chữ kia vẫn rất mờ.

Không còn rõ nghĩa.

Chỉ còn âm như ai đó ở xa đang tiếp tục mời mọc.

Grey nói:

"Đừng để nó ở lại trong đầu."

Hook tựa lưng vào thành ống.

Hơi thở cậu chưa đều lại.

Trong đầu vẫn còn cái bóng lưng kia.

Cái tư thế đó.

Cái câu "lại đây".

Không đủ thật để ôm.

Nhưng quá thật để đau.

Blue ngồi xuống ngay đối diện cậu trong không gian hẹp.

"Anh còn nghe không?"

Hook gật.

Blue nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Vậy nghe cái này."

Cô đặt tay lên thành ống kim loại lạnh giữa hai người.

"Ông ấy không ở trong cái lối nó bày sẵn cho anh."

Im.

Rồi cô nói thêm, rất khẽ:

"Nếu có dấu ông ấy, nó sẽ nằm ở chỗ khó đi hơn."

Hook hạ mắt xuống.

Ở mép ống dưới đầu gối cậu, có một hàng khắc tay nữa.

Ngắn.

Gần như bị mài mất một nửa.

Nhưng vẫn còn đọc được.

> **nếu dễ quá thì không phải của ta**

Ngực Hook co lại.

Không phải vì tuyệt vọng.

Là vì hàng chữ đó đau đúng kiểu thật.

Không hứa trả lại.

Không dỗ dành.

Không nhẹ nhàng.

Chỉ chặn cậu khỏi thứ dễ tin nhất.

Patch huých nhẹ vào bắp chân Grey, chỉ về phía trước.

Đường ống phụ này chưa hết.

Nó còn bò xuống sâu hơn, thấp và tối.

Daren lau máu mỏng ở cạnh bàn tay lên ống quần.

"Đi tiếp."

Grey gật.

Hook nhìn hàng chữ cuối cùng thêm một giây.

Rồi đứng dậy.

Lần này cậu không nhìn lên phía trên nữa.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 72 - sổ đối chiếu sống

Đường ống phụ thấp dần.

Không còn là hành lang.

Là một cái ruột kim loại bị ép giữa những lớp vỏ cũ của lõi dưới.

Thành ống thô.

Nhiều chỗ còn lộ cả vết cạy bằng tay và nêm cơ khí.

Patch đi ngay sau Hook lúc này.

Cờ lê chạm nhẹ lên từng mối nối, từng bulông cũ, từng mép hàn bị cắt lại.

"Kẻ làm đường này nóng tính thật." cậu lầm bầm.

"Không thích mở đúng chuẩn là cạy luôn."

Grey ở sau lưng cậu nói gọn:

"Đi nhanh."

"Đang đi đây."

Blue bò thấp hơn mọi người một chút.

Một tay chống thành ống, tay kia giữ ánh xanh mỏng vừa đủ soi các vết nứt trước mặt.

Hơi thở cô vẫn chưa đều hẳn từ đoạn giao điểm bên trên.

Nhưng ánh sáng ở đầu ngón tay không rung nữa.

Daren đi cuối.

Từ trên cao phía tấm nền đã đóng, những lời mời gọi giờ chỉ còn là âm mờ, không rõ chữ.

Không phải vì chúng ngừng.

Mà vì đường ống này tách khỏi kênh đó.

Hook biết điều ấy ngay khi chạm tay vào thành ống thêm lần nữa.

Nơi này không sạch.

Không đúng chuẩn.

Không "được giải thích".

Và vì thế, nó thật hơn.

Đường ống bất ngờ đổ xuống theo góc nghiêng mạnh hơn.

Patch chửi nhỏ.

"Rồi. Chuẩn bị trượt."

Không ai phản đối.

Hook nhét dao vào đai, một tay ôm mảnh sáng sát ngực, tay còn lại bám vào gờ kim loại thô ráp bên thành ống.

"Ba," Patch nói.

Grey đáp ngay:

"Không đếm."

"Gì?"

"Không cho nó nhịp chung."

Patch chớp mắt.

Rồi cười lệch một cái rất ngắn.

"Ờ. Đúng. Ghét mà đúng."

Hook thả người trước.

Đế giày trượt trên lớp bụi kim loại mịn.

Vai cậu cạ mạnh vào thành ống, đau rát.

Mùi sắt cũ và muối khô dội lên đầy mũi.

Blue trượt theo sau, nghiêng người để không đập vai vào mép nối.

Patch thì xuống kiểu nửa kiểm soát nửa lăn, miệng liên tục càm ràm gì đó bị tiếng kim loại át mất.

Grey xuống chắc nhất.

Daren là người cuối cùng rời đoạn dốc.

Cả nhóm bật ra khỏi miệng ống thấp vào một khoang rộng hơn hẳn.

Không ai đứng thẳng lên ngay.

Bởi khoang này làm cả năm người cùng khựng.

Trước mặt họ là một căn phòng tròn rất cao.

Không có cửa sổ.

Không có màn hình lớn.

Không có bảng lệnh như các tầng hệ thống phía trên.

Giữa phòng treo một cấu trúc khổng lồ từ trần xuống gần mặt sàn.

Thoạt nhìn nó giống một bó rễ cây trắng xám bị treo ngược.

Nhưng nhìn kỹ hơn, từng "rễ" ấy là những dải mỏng, dài, bán trong suốt.

Một số như giấy tách lớp.

Một số như phim dữ liệu.

Một số lại giống sợi thần kinh được kéo dẹt rồi khắc chữ cực nhỏ lên đó.

Hàng ngàn dải như vậy.

Chúng rung rất nhẹ trong không khí, dù nơi này gần như không có gió.

Ở đầu mỗi dải đều có thứ gì đó được ghi.

Một tên.

Một mã.

Một ký hiệu.

Một nhãn gọi.

Blue là người lên tiếng trước.

Rất khẽ.

"Đừng chạm."

Patch thì nhìn trân trân.

"Ờ.."

Cậu nuốt khan.

"Ờ, được rồi. Tao rút lại mọi câu đùa trước đó."

Hook đứng dậy chậm.

Mảnh sáng trong tay cậu phản ra một đường mờ lên những dải treo kia.

Ngay lập tức, vài dải gần nhất rung khác nhịp.

Không lao tới.

Chỉ quay nhẹ.

Như có thứ gì bên trong chúng vừa ngoảnh đầu.

Daren bước lên ngang Hook.

Gương mặt ông nặng đi thấy rõ.

"Tới rồi."

Grey nhìn cấu trúc treo giữa phòng.

"Là gì?"

Daren im một nhịp.

Rồi nói:

"Sổ đối chiếu sống."

Không ai nói gì ngay sau đó.

Cái tên nghe khô.

Hành chính.

Gần như vô cảm.

Nhưng chính vì vậy mà nó lạnh sống lưng.

Patch bước chậm sang phải vài bước để nhìn hết cái thứ treo lơ lửng kia.

"Sổ?" cậu hỏi lại. "Thứ này?"

Daren gật.

"Nó không lưu tên như chữ chết."

"Mà lưu cách thế giới còn đang dùng để gọi một người."

Blue nhìn một dải mỏng gần mình.

Trên đó không hiện nguyên câu.

Chỉ hiện những mảnh chữ đứt quãng, như nhiều lần gọi chồng lên nhau.

"Không phải tên thật." cô nói.

"Không." Daren đáp. "Là đối chiếu."

Hook cau mày.

"Khác gì?"

Daren nhìn thẳng vào bó dải treo khổng lồ kia.

"Tên thật là thứ ở sâu hơn."

"Đối chiếu là danh sách những cách một người đang bị gọi, từng được gọi, hoặc bị ép chấp nhận."

Ông dừng một nhịp.

"Consensus không tạo ra con người từ đầu. Nó bám vào đối chiếu rồi chỉnh dần."

Patch hiểu ra đầu tiên.

"Nghĩa là nó không cần viết mới hoàn toàn."

Cậu chỉ lên các dải.

"Nó chỉ cần làm cho đủ thứ ngoài kia bắt đầu gọi cùng một kiểu?"

Daren gật.

"Đúng."

Im.

Câu đó làm căn phòng nặng hơn hẳn.

Vì nó biến hệ thống từ một thứ toàn năng thành một thứ còn đáng sợ hơn:

Một cơ chế biết dùng phần còn lại của thế giới để hoàn tất việc gọi sai.

Blue chạm tay lên ngực mình.

"Vậy nếu một người bị gọi sai đủ lâu.."

"Thì phần đối chiếu nghiêng dần." Daren nói.

"Và đến lúc nào đó, thứ còn lại phải chống không còn nhiều."

Patch nhìn cấu trúc treo giữa phòng bằng ánh mắt khác hẳn.

Không còn chỉ là kinh ngạc.

Là ghê.

"Đây không phải kho dữ liệu." cậu nói.

Grey đáp thay:

"Là lò hiệu chỉnh."

Patch không cãi.

Hook bước thêm một bước.

Từng dải mỏng gần cậu khẽ rung lên.

Một dải sáng hơn những cái khác, rồi chậm rãi xoay mặt có chữ về phía cậu.

Trên đó không hiện tên cậu.

Chỉ hiện một cụm.

> **người còn nhớ**

Cổ họng Hook khựng lại.

Một dải khác kế bên xoay theo.

> **vật mang thành phần bị tách**

Rồi cái nữa.

> **con của edrik**

Blue bước lên sát vai cậu trước khi cậu kịp chìm vào ba hàng đó quá lâu.

"Đừng để nó xếp anh lại thành từng mảnh."

Hook nghiến răng.

"Anh biết."

Nhưng lần này giọng cậu ra gắt hơn cậu muốn.

Không phải với cô.

Với chính mình.

Grey nói từ phía sau:

"Có đường xuống tiếp không?"

Patch đã bắt đầu đi vòng quanh mép khoang.

Tai mèo giật liên tục.

"Chắc có."

Cậu ngẩng lên nhìn những điểm treo trên trần.

"Nhưng cái này đang là khóa giữa. Không qua nó thì khó."

Blue thì không nhìn đường ra ngay.

Cô đang nhìn những dải gần tay mình.

Một trong số đó từ từ xoay tới.

Trên mặt dải hiện ra ba lớp chữ đè lên nhau.

> **lumi**

> **điểm ổn định**

> **giữ được nhịp**

Blue đứng im rất ngắn.

Rồi một lớp chữ nữa trồi lên dưới cùng.

> **có giá trị khi hữu dụng**

Mắt cô mất nét đúng một nhịp.

Hook quay sang ngay.

"Blue."

Cô chớp mắt.

Kéo mình về lại.

"Em ổn."

Grey không hỏi có thật hay không.

Ông chỉ bước sang một góc khác để chặn bớt các dải treo khỏi tầm nhìn trực diện của cô.

Một cử động rất nhỏ.

Nhưng đủ.

Patch ở mép phòng đột ngột cúi thấp xuống.

"Tới đây."

Cả nhóm dồn lại gần chỗ cậu.

Sát sàn là một vòng rãnh nông chạy quanh chân cấu trúc treo.

Trong rãnh đó, những dải mảnh hơn rất nhiều đang nối từ bó đối chiếu trung tâm ra các cửa dẫn nhỏ, các khe kỹ thuật, các tuyến cũ.

Patch dùng đầu cờ lê nâng một dải lên chút xíu.

Nó không phải dây điện.

Nó phản ứng như mô sống và giấy cùng lúc.

"Tởm thật." cậu lầm bầm.

"Nhưng hiểu rồi."

"Gì?" Grey hỏi.

Patch chỉ quanh phòng.

"Thứ này không đứng một mình. Nó đang nối tới nhiều tầng."

"Buồng chỉnh trên kia chỉ là đầu bút."

"Còn chỗ này mới là nơi nó so xem thứ đầu bút lấy được thuộc về ai."

Daren gật.

"Đúng."

Hook nhìn các dải nối ra ngoài.

"Nếu phá nó?"

Daren đáp ngay:

"Nếu phá bừa, mọi thứ nó đang treo có thể rách theo."

Blue nhìn lên cấu trúc lớn phía trên.

"Có bao nhiêu người trong đó?"

Daren im.

Rồi ông nói câu không ai muốn nghe:

"Nhiều hơn một phòng có thể chứa."

Patch cười khan.

"Ghét."

Grey hỏi câu thực nhất:

"Làm sao qua?"

Patch đứng dậy, đi một vòng nữa quanh cấu trúc.

Mỗi bước cậu đều tránh cực kỹ các dải thòng xuống gần sàn.

"Muốn qua mà không xé đứt hàng loạt thì phải tìm chỗ nó khóa đối chiếu cục bộ."

Cậu nhìn Daren.

"Nói kiểu đơn giản: Chỗ nó quyết định một người đang bị gọi như thế nào nhiều nhất."

"Điểm nghiêng." Daren nói.

Patch búng tay.

"Đúng. Điểm nghiêng."

Hook nhìn lên các dải của chính mình đang quay chậm phía trên.

"Và nếu bẻ được điểm nghiêng?"

Daren đáp:

"Ít nhất nó sẽ mất khả năng ghi tạm ổn định lên các cậu trong đoạn tiếp theo."

Blue hỏi:

"Ít nhất?"

"Vì nó sẽ phải đối chiếu lại."

Patch gãi tai.

"Nghe như kiểu làm nó quên mình đang xếp chồng đống hồ sơ nào với đống nào."

"Gần đúng." Daren nói.

Grey rút một hơi ngắn.

"Tìm."

Patch và Daren bắt đầu đi quanh chân cấu trúc.

Một người nghe vật lý.

Một người đọc logic hệ thống.

Blue đứng yên vài giây rồi bước sang bên trái, tay tỏa ánh xanh thật mỏng để cảm nhịp rung của các dải.

Hook đi theo phía đối diện.

Grey thì giữ khoảng giữa, mắt nhìn cả trần, sàn, và những dải thấp có thể bất chợt hạ xuống.

Khoang tròn rộng nhưng im tới mức nghe rõ âm các dải cọ rất khẽ vào nhau.

Như tiếng giấy ẩm lật trong một thư viện ngập nước.

Hook dừng lại trước một cụm dải đan chéo.

Nhiều cụm chữ hiện rồi tắt trên đó.

Không cái nào là tên cậu hoàn chỉnh.

Chỉ là những lát cắt.

> **đối tượng cấm**

> **người còn nhớ**

> **kẻ không đồng thuận**

> **con của edrik**

> **mang giữ lõi**

> **có thể hiệu chỉnh**

Cậu nhìn tới hàng cuối.

Mắt nóng lên không phải vì khóc.

Là vì giận đến buốt.

Không một dải nào ở đây gọi cậu là Kairo trước.

Tất cả đều gọi cậu bằng quan hệ.

Chức năng.

Tình trạng.

Đe dọa.

Blue ở phía bên kia nói khẽ:

"Hook."

Cậu không quay lại ngay.

Blue nói tiếp:

"Có một dải không khớp."

Patch lập tức bật qua chỗ cô.

"Ở đâu?"

Blue chỉ lên một cụm gần ngang đầu người.

Nó mờ hơn các dải khác.

Không ổn định.

Như từng bị cắt ra rồi nối lại bằng tay.

Daren vừa tới đã khựng.

"Chỗ đó.."

Patch ngẩng lên.

"Gì?"

Daren giơ tay nhưng không chạm.

"Có can thiệp thủ công."

Patch gần như sáng mắt lên.

"Ông ấy."

Hook tới sát hơn.

Thật sự có một mối nối rất xấu trên dải đó.

Không chuẩn.

Không đẹp.

Bị ghim bằng một mảnh kim loại cực mỏng như ai từng không có đủ dụng cụ đúng mà vẫn phải nối cho xong.

Một miếng vá.

Rất Rix.

Nhưng cũ hơn.

Thô hơn.

Tuyệt vọng hơn.

Trên dải đó, chữ hiện không ổn định:

> **kai-**

> **con của e-**

> **đối tượng cấm**

> **kair-**

> **mang lõ-**

Patch thì thầm:

"Ông ấy vá chỗ này để giữ tên mày không bị chìm hẳn."

Hook không nói được gì.

Mảnh sáng trong tay cậu nóng lên rất nhẹ.

Không như cảnh báo.

Như nhận ra dấu tay cùng nguồn.

Daren cúi xuống nhìn phần chân dải vá, nơi nó nối vào một nút tròn nhỏ hơn dưới rãnh.

"Đây rồi," ông nói. "Điểm nghiêng của Hook."

Grey bước tới.

"Làm gì?"

Patch quỳ xuống ngay, cờ lê lật ngược trong tay.

"Nếu đúng, cái nút này là chỗ nó chọn xem khi gọi thằng này thì ưu tiên nghe tên nào trước."

Cậu liếc lên dải vá.

"Và giờ nó đang cố để 'con của Edrik' ăn lên."

Blue nhìn Hook rồi nhìn mối vá cũ.

"Edrik không cắt bỏ hoàn toàn phần liên hệ đó."

Daren đáp:

"Ông ấy chỉ không để nó nuốt mất phần còn lại."

Câu đó làm Hook đứng lặng thêm một nhịp.

Đúng.

Cha cậu không phải người phủ nhận mình là cha.

Ông chỉ không để hệ thống dùng điều ấy để thay thế tên con mình.

Patch đặt cờ lê vào nút tròn.

"Muốn bẻ thì được. Nhưng có rủi ro."

Grey hỏi:

"Ngắn."

Patch chỉ vào dải vá.

"Nếu bẻ chuẩn, nút đối chiếu của Hook sẽ lệch khỏi ưu tiên hiện tại. Tức là cái khớp ghi tạm phía sau sẽ khó khóa đúng hơn."

Cậu hít một hơi.

"Nếu bẻ trượt, phần vá của Edrik có thể bung."

Im.

Không ai chen vào ngay.

Blue hỏi nhỏ:

"Có cách khác không?"

Patch lắc đầu.

"Không đủ nhanh."

Grey quay sang Hook.

"Cậu chọn."

Cả phòng như lùi đi nửa bước.

Chỉ còn nút tròn nhỏ đó.

Dải vá cũ kia.

Và bàn tay Patch đang đợi.

Hook nhìn mối vá.

Nhìn những chữ đang chớp tắt trên đó.

**kai-**

**con của e-**

**kair-**

Cậu nhớ lại cảm giác vừa bị hành lang trên kia dụ bằng một ký ức thiếu.

Nhớ cái khoảng trống mới mất sau cú ép mảnh sáng vào trụ thấp.

Nhớ cách hệ thống liên tục bỏ tên cậu ra, giữ lại phần liên hệ với cha như một chức năng.

Nếu để yên, nó sẽ tiếp tục nghiêng.

Nếu bẻ, có thể chính mối vá cha để lại sẽ bung.

Blue đứng cạnh cậu, rất gần nhưng không chạm.

"Anh không cần chọn một mình chỉ vì đây là tên anh."

Hook quay sang cô.

Blue nói tiếp:

"Nhưng anh phải là người quyết định chấp nhận rủi ro nào."

Grey không nói gì.

Daren cũng không.

Patch nuốt khan.

"Mày nói đi. Tao làm theo."

Hook nhìn mối vá lần cuối.

Rồi hạ giọng.

"Bẻ."

Patch siết cờ lê.

"Chuẩn hay xấu?"

Một khoảng im ngắn.

Rồi Hook đáp:

"Xấu."

Patch nhe răng.

Gần như buồn cười trong hoàn cảnh này.

"Rõ."

Cậu cắm sâu đầu cờ lê vào nút nghiêng.

Không xoay theo chiều chuẩn.

Cậu bẻ lệch ngang.

Grey đặt một tay lên vai Hook, kéo cậu lui nửa bước.

Blue giơ tay, ánh xanh lan lên dải vá như một lớp giữ nhịp tạm.

Daren quan sát các dải lớn phía trên.

Cả cấu trúc đang bắt đầu phản ứng.

Patch gằn răng.

"Cứng như khỉ thật!"

*Cạch. *

Nút nghiêng lệch đi.

Dải vá phía trên rung bắn.

Các chữ trên đó loạn lên.

**kair-**

**k-**

**con-**

**đối-**

**kairo**

Cả phòng đông cứng.

Chỉ đúng một khoảnh khắc.

Trên dải đó, lần đầu tiên tên cậu hiện đủ.

Không thêm nhãn.

Không thêm chức năng.

Chỉ một chữ:

> **kairo**

Hook thấy ngực mình hụt hẳn một nhịp.

Nhưng ngay sau đó, các dải xung quanh đồng loạt rung mạnh.

Như cả Sổ đối chiếu sống vừa nhận ra có thứ tự ưu tiên nào đó bị bẻ lệch bằng tay.

Patch ngẩng bật đầu.

"Ờ. Được rồi. Thành công một nửa."

Grey hỏi:

"Nửa còn lại?"

Patch cười méo.

"Nó phát hiện."

Trên đỉnh cấu trúc treo, những dải lớn hơn bắt đầu quay về cùng một hướng.

Không xuống.

Không lao.

Chỉ cùng hướng vào nhóm.

Từng lớp chữ hiện lên trong không khí giữa phòng.

Nhanh.

Chồng.

Lạnh.

> **đối chiếu cục bộ mất ổn định**

> **yêu cầu tái cân bằng**

> **truy xuất nhóm can thiệp**

Blue tái mặt.

"Nó đang nhìn cả nhóm."

Daren nói ngay:

"Không chỉ Hook nữa."

Một dải khác hạ xuống thấp hơn, ngay trước mặt Blue.

Trên đó hiện:

> **lumi**

> **tên gốc chưa mất**

> **bị gọi sai nhiều lần**

> **có thể cố định chức năng**

Grey bước lên chắn ngang.

Ngay khi ông làm vậy, một dải phía khác quay sang ông.

> **đơn vị bạo lực hộ tống**

> **phù hợp giữ tuyến đầu**

Patch chửi thề khi dải thứ ba hạ gần chỗ mình.

> **thiết bị bảo trì**

> **tách khỏi nhóm sẽ tăng hiệu suất**

Rồi một dải khác nữa, về phía Daren.

> **tài sản phản chuẩn**

> **được phép thu hồi**

Hook nhìn quanh.

Không gian này không dùng đầu kim ngay.

Nó đang làm điều đáng sợ hơn.

Nó đang tìm **điểm nghiêng** của từng người.

Blue hiểu trước.

"Nó không sửa cùng một lúc."

"Nó sẽ bẻ từng người ở chỗ dễ nhất."

Daren gật.

"Và khi đủ người nghiêng cùng chiều, cả nhóm sẽ bị đối chiếu lại theo cụm."

Patch quay sang ông.

"Câu nào của ông cũng làm tình hình nghe tệ hơn."

"Vì nó đang tệ hơn."

Một âm khớp nặng vang lên từ phía sau cấu trúc treo.

Không phải trong phòng.

Mà sau cánh vỏ sâu hơn.

Như có một cánh cửa khác đang được cấp quyền mở vì Sổ đối chiếu vừa báo động.

Grey nhìn về hướng đó.

"Cửa tiếp?"

Daren đáp:

"Có thể."

Hook nhìn dải mang tên mình lần nữa.

Chữ **KAIRO** đã mờ đi một chút, nhưng chưa mất.

Ít nhất họ đã kéo nó nổi lên khỏi lớp nhãn kia trong một khoảnh khắc thật.

Cái giá là cả Sổ đối chiếu giờ đã nhìn thẳng vào năm người.

Blue hạ tay.

Ánh xanh ở đầu ngón cô run rất nhẹ.

"Chúng ta không thể ở đây lâu."

Patch gật dồn.

"Ừ. Đồng ý cực mạnh."

Grey nhìn Daren.

"Đường nào?"

Daren nhìn cánh vỏ sâu hơn vừa phát ra âm khớp.

Rồi nhìn những dải đang hạ thấp dần.

"Đi qua cửa báo động vừa mở." ông nói. "Trước khi nó xếp xong cả nhóm."

Hook siết lại mảnh sáng.

"Đi."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 73 - không ai được sống như phụ lục của người khác

Cánh vỏ sâu hơn mở bằng một âm khớp nặng.

Không bung hẳn.

Chỉ nhả ra một đường tối hẹp giữa hai lớp kim loại xám đục.

Ngay khi đường tối đó xuất hiện, những dải đối chiếu trong phòng đồng loạt hạ thấp thêm nửa gang.

Không lao tới.

Chỉ gần hơn.

Đủ gần để đọc.

Patch giật cờ lê khỏi nút nghiêng vừa bẻ.

"Đi!"

Grey là người đầu tiên dịch chuyển.

Không chạy thẳng vào khe mở mới.

Ông bước lệch, ép góc để chắn những dải hạ thấp khỏi hướng Hook và Blue.

"Hook. Trước."

Hook không cãi.

Cậu lách qua một cụm dải mỏng đang rung như tơ nước.

Chỉ một đầu ngón tay cậu suýt chạm vào mép một dải.

Lập tức chữ trên đó lóe lên.

> **kẻ không đồng thuận**

Cậu rụt tay lại như bị bỏng.

Blue theo sát ngay bên trái.

Ánh xanh quanh ngón tay cô không mở thành lá chắn lớn nữa.

Chỉ là những mũi nhịp mảnh, dùng để bẻ lệch các dải đang thòng xuống trước mặt.

Patch lách thấp qua khe giữa hai chùm đối chiếu, cờ lê gõ mạnh vào một dải lơ lửng chắn ngang tầm trán.

*Keng. *

Dải rung bật lên, chữ trên đó loạn đi.

> **thiết bị bảo-**

"Biết rồi." Patch gắt lại như cắn chữ. "Im hộ cái."

Daren đi sau cậu nửa bước.

"Đừng đáp."

Patch nghiến răng.

"Muộn."

Nhưng đúng lúc đó Grey đã ép thân người mình vào đường dải đang hạ trước mặt Patch, cắt tầm chữ đi.

"Đi tiếp." ông nói.

Không nhiều lời hơn.

Cả nhóm chui qua khe cánh vỏ vừa mở.

Bên trong là một khoang dài hơn, thấp vừa đủ để không phải khom quá sâu.

Không còn những dải treo dày đặc như phòng ngoài.

Ở đây, hai bên tường là các lớp giá mỏng chạy dài vào tối.

Mỗi giá cắm những phiến mờ hình chữ nhật.

Mỏng như tấm kính.

Mềm như phim dữ liệu.

Mỗi phiến đều có chữ nổi lẫn chìm trên bề mặt.

Không cái nào đứng yên.

Khi cả nhóm đi ngang, các phiến mờ tự rung lên từng cái một như bị luồng hơi từ người sống chạm vào.

Blue nhìn một hàng sát bên phải và nói rất nhỏ:

"Đừng nhìn thẳng quá lâu."

Patch chửi ngay:

"Ở đây còn cái gì không cấm nhìn không?"

Daren bước sát một phiến gần nhất, nhưng không chạm.

"Kho phụ lục đối chiếu."

Hook quay sang.

"Phụ lục?"

Daren gật.

"Những phần tên không đủ để thành tên."

"Nhưng đủ để dùng thay tên."

Không khí như lạnh thêm.

Câu đó đập trúng Hook quá chuẩn đến mức cậu gần như không cần nghe phần còn lại.

Những phần tên không đủ để thành tên.

Nhưng đủ để dùng thay tên.

Con của Edrik.

Người còn nhớ.

Vật mang lõi.

Đối tượng cấm.

Cậu bước chậm lại.

Một phiến ngay ngang mắt cậu rung lên.

Rồi một hàng chữ nổi khỏi bề mặt.

> **phụ lục gọi thay - chủ thể: Kairo**

> **ưu tiên đang dùng: Con của edrik**

Hook đứng khựng.

Grey thấy ngay.

"Đừng dừng."

Nhưng Hook không nhúc nhích.

Mắt cậu dán vào phiến mờ đó.

Không phải vì cậu không biết chuyện này đang xảy ra.

Mà vì lần đầu tiên nó được viết ra lạnh và sạch như một quy trình.

Không phải cảm giác.

Không phải suy diễn.

Là xác nhận.

Hệ thống đang dùng **con của Edrik** như phụ lục gọi thay cho tên cậu.

Blue bước tới rất nhanh.

Cô chắn giữa Hook và phiến mờ.

"Đi."

Hook không rời mắt ngay.

"Blue."

Cô biết cậu sắp nói gì.

"Không phải lúc."

"Anh cần nhìn."

"Anh cần sống để còn nhìn tiếp."

Một nhịp im.

Rồi phía sâu trong khoang, những phiến mờ khác bắt đầu rung theo dây chuyền.

*rẹt. *

*rẹt. *

*rẹt. *

Như hàng trăm trang mỏng bị ai đó lật cùng lúc trong bóng tối.

Patch quay ngoắt.

"Ờ, khỏi hỏi. Chỗ này không thích khách."

Daren nhìn hai dãy giá.

"Nó đang truy theo cụm."

Grey hỏi:

"Nghĩa?"

"Nghĩa là nếu chúng ta để nó khóa phụ lục ổn định ở một người, các người còn lại sẽ bị đối chiếu lại quanh người đó."

Blue nhíu mày.

"Nếu Hook bị chốt thành 'con của Edrik'.."

"Thì cả nhóm sẽ bị đọc lại theo quan hệ với cậu ấy." Daren nói.

Patch nhăn mặt.

"Ghét mạnh."

Ngay câu đó, một phiến sát chỗ Patch bật sáng.

> **phụ lục gọi thay - chủ thể: Rix**

> **ưu tiên đang dùng: Thiết bị bảo trì**

Tai Patch cụp hẳn xuống.

Rất ngắn.

Nhưng lần này ai cũng thấy.

Cậu cười khan.

"Ờ. Cảm ơn vì sự nhất quán."

Grey không nhìn phiến đó.

Ông chỉ nói:

"Patch."

"Gì?"

"Đi trước tao."

Patch chớp mắt.

Rồi hiểu.

Nếu đi trước Grey, cậu sẽ không phải nhìn trực diện vào thêm nhiều phiến mờ nữa.

Cậu không nói cảm ơn.

Chỉ lách lên nửa bước.

"Được."

Blue kéo nhẹ cổ tay Hook.

Lần này cậu đi.

Nhưng đi như người đang phải lôi cả một thứ mắc trong ngực mình theo.

Cả khoang dài câm.

Chỉ có tiếng giày, hơi thở, và tiếng những phiến mờ rung lên khi nhóm đi ngang.

Mỗi bước sâu thêm, các phiến hiện chữ rõ hơn.

Ở một phiến bên phải Blue:

> **phụ lục gọi thay - chủ thể: Lumi**

> **ưu tiên đang dùng: Điểm ổn định**

Phiến tiếp theo, ngay sau đó:

> **phụ lục gọi thay - chủ thể: Lumi**

> **ưu tiên dự phòng: Giữ được nhịp**

Rồi cái nữa:

> **giá trị được giữ khi chức năng không mất**

Blue nhìn thẳng phía trước.

Không đọc thêm.

Nhưng bàn tay không cầm ánh sáng của cô khẽ siết vào ống tay áo mình.

Hook thấy.

Cậu nói rất nhỏ, đủ cho mình cô nghe:

"Em không phải cột chống."

Blue không quay sang.

Nhưng khóe mắt cô rung một nhịp.

"Em biết."

Rồi cô thêm, cũng rất nhỏ:

"Anh cũng không phải di vật."

Hook hụt thở một nhịp.

Không vì bị tổn thương.

Vì cô nói đúng tới mức làm cậu đau.

Di vật.

Nếu hệ thống không giữ được cậu như Kairo, nó sẽ giữ cậu như thứ còn sót lại của Edrik.

Một vật mang dấu cha.

Một phần nối dài.

Một phụ lục sống.

Câu đó đi vào sâu hơn cả phiến chữ.

Phía trước, Patch bất ngờ dừng gấp rồi giơ tay ra hiệu.

Grey lập tức giữ phía sau.

Blue và Hook khựng lại.

Ở cuối khoang, nơi hai dãy giá mờ chụm hẹp dần, có một trụ thấp khác.

Nhỏ hơn trụ buồng chỉnh.

Mỏng hơn.

Nhưng sạch hơn rất nhiều.

Trên thân trụ không cắm lưỡi ghi gãy.

Mà là các khe mảnh để cắm phiến phụ lục.

Nhiều khe đang trống.

Một số khe đã có phiến được cắm vào nửa chừng, như ai từng đem phụ lục tới đây để "đăng ký" mà chưa hoàn tất.

Patch nhìn là hiểu ngay.

"Mẹ nó."

"Gì?" Grey hỏi.

"Bàn chốt phụ lục."

Daren gật.

"Nó lấy các phần gọi thay ổn định nhất rồi gắn thành ưu tiên dài hạn."

Blue nhìn trụ.

"Nếu cái của Hook được cắm ở đó.."

Daren không trả lời bằng chữ.

Nhưng không cần.

Cả nhóm đều hiểu.

Không phải đổi tên hoàn toàn.

Chỉ cần để phụ lục gọi thay trở thành cách gọi ưu tiên lâu hơn, rộng hơn, sâu hơn.

Cách người khác vô thức dùng trước.

Cách hệ thống khác nhận theo.

Cách thế giới trượt dần.

Patch cúi xuống ngay mép trụ.

"Cho tao ba giây xem cơ chế."

Grey nhìn hai đầu khoang.

"Không có ba giây sạch."

Quả thật, các phiến mờ sau lưng họ đang bắt đầu tự rời khỏi giá.

Không bay.

Chỉ trượt ra một chút.

Như những lưỡi giấy mỏng chuẩn bị điền vào chỗ trống của trụ chốt kia.

Blue nghe ra trước.

"Nó đang kéo phụ lục lên."

Daren nói ngay:

"Nếu để chúng tự cắm, ta không còn chọn."

Patch gằn giọng:

"Được rồi. Không có ba giây sạch thì có ba giây bẩn."

Cậu chui hẳn xuống giữa chân trụ và giá bên trái, cờ lê cắm vào một khe bảo trì rất bé.

"Hook."

"ừ."

"Lại đây."

Hook bước tới.

Patch chỉ một phiến đang trượt khỏi giá, trên đó lóe lên dòng quen thuộc đến buốt.

> **con của edrik**

"Mày thấy cái này rồi đúng không?"

"ừ."

"Nếu tao không chặn kịp, nó sẽ tự cắm."

"Biết."

Patch ngẩng lên nhìn cậu.

Không đùa.

Không càm ràm.

"Mày tự tay ghim lệch nó được không?"

Hook khựng.

Grey nhìn sang.

Blue cũng nhìn cậu.

Patch nói tiếp, rất nhanh:

"Không cắt đứt. Chỉ ghim lệch để nó không vào được khe chuẩn."

Hook nhìn phiến phụ lục đang trượt khỏi giá.

Mỏng.

Im.

Lạnh.

Cả nỗi đau của cậu bỗng cụ thể lại trong một vật thể có thể cầm lên.

Không còn là khái niệm.

Không còn là cảm giác lửng.

Là một phiến mờ đang tới để bảo với cả hệ thống rằng cậu có thể được gọi thay bằng quan hệ với cha.

Patch ném cho cậu một cái nêm kim loại mỏng.

"Dùng cái này. Dao dễ cắt đứt quá."

Hook bắt lấy.

Blue bước sát tới.

"Nếu anh làm, anh phải biết rõ anh đang từ chối cái gì."

Hook nhìn cô.

Blue không né mắt.

"Không phải từ chối ông ấy."

"Là từ chối việc người khác lấy ông ấy để thế chỗ anh."

Câu đó làm đầu ngón tay Hook siết chặt quanh cái nêm.

Grey nói ngắn:

"Làm."

Một phiến khác cũng đang trượt khỏi giá bên phải.

> **người còn nhớ**

Rồi phiến nữa.

> **vật mang thành phần bị tách**

Không chỉ một.

Chúng đang kéo hàng loạt phụ lục của Hook lên cùng lúc để chọn cái ổn định nhất.

Patch lẩm bẩm như tính đường cơ khí trong đầu:

"Nếu một cái vào trước, mấy cái sau sẽ xoay quanh nó. Nếu cái 'con của Edrik' vào, coi như xong."

Daren đứng chặn phía ngoài trụ, baton thấp.

"Chúng tới rồi."

Những phiến mờ sau lưng bắt đầu rời giá nhanh hơn.

Không cần chạm đất.

Chúng lướt cách sàn đúng một đốt ngón tay, hướng về trụ chốt.

Blue mở một dải sáng mỏng quét ngang, bẻ lệch quỹ đạo hai phiến đầu tiên.

Grey chém gọn một phiến khác đang lướt quá gần cổ Hook.

Không cắt đôi.

Chỉ đẩy nó cắm xéo vào giá bên cạnh.

Patch vặn mạnh cờ lê.

"Hook! Ngay bây giờ!"

Phiến **CON CỦA EDRIK** đã tới trước mặt trụ.

Một khe giữa thân trụ bật sáng.

Mời đúng chỗ.

Hook lao tới.

Không dùng dao.

Không chém.

Cậu dùng cái nêm kim loại Patch đưa, cắm xéo từ dưới lên đúng vào mép phiến khi nó còn cách khe nửa gang.

*Cạch. *

Phiến lệch đi.

Chưa đủ.

Nó vẫn cố trượt vào theo g��c mới.

Hook nghiến răng, dùng cả tay còn lại ép thẳng cái nêm sâu hơn.

Kim loại cạ vào thân trụ, bật tia mảnh.

Một nhịp rất ngắn, cậu thấy rõ những chữ trên phiến đổi từ lạnh sang dữ.

> **con của edrik**

> **ưu tiên cao**

> **đăng ký-**

Hook đập mạnh gót bàn tay vào đầu nêm.

*Rắc. *

Phiến không vỡ.

Nhưng cắm lệch hẳn vào mép khe, kẹt xấu giữa chừng.

Không vào được.

Không rơi ra hẳn.

Bị ghim ở tư thế sai.

Cả trụ chốt rung lên.

Tất cả các khe sáng đồng loạt nhấp nháy lỗi.

Patch bật cười khan:

"Đẹp. Xấu kiểu tao thích."

Nhưng Hook không cười.

Tay cậu vẫn còn đặt trên đầu nêm.

Mắt nhìn thẳng phiến bị ghim lệch đó.

Nó ở ngay trước mặt.

**con của edrik**

Một phần của cậu muốn giật nó ra.

Muốn ôm lấy nó.

Muốn giữ lấy bất cứ thứ gì còn nối cậu với cha.

Một phần khác biết nếu để nó vào đúng khe, cậu sẽ dần chỉ còn được gọi như vậy.

Blue đứng ngay bên phải cậu.

Không chạm.

Chỉ đứng đó.

"Anh không bỏ ông ấy."

Hook thở ra một hơi gãy.

"Anh biết."

"Anh đang giữ chỗ để còn là anh."

Lần này cậu không đáp.

Chỉ gật rất nhỏ.

Ngay lúc đó, từ các giá hai bên, những phiến còn lại đồng loạt rung mạnh hơn.

Trụ chốt bắt đầu tự xử lý lỗi.

Một hàng chữ hiện ngay trên thân trụ.

> **phụ lục ưu tiên bị cắm lệch**

> **bắt đầu tái cân bằng theo cụm**

Patch ngước lên.

"Nghe không ổn."

Daren đáp:

"Vì không ổn."

Grey quay đầu nhìn sâu tiếp phía sau trụ.

"Cửa."

Sau lưng trụ chốt, một vách mảnh vừa tách ra, lộ một lối hẹp khác xuống sâu hơn.

Không phải mở vì thương hại.

Mà như một cơ chế xử lý lỗi vừa tự mở để đưa "cụm đối chiếu bất ổn" đi tiếp xuống tầng chỉnh sâu hơn.

Patch nhìn lối đó rồi nhìn hàng phiến đang rung như sắp phóng.

"Ta vừa bị gửi xuống dưới vì gây lỗi à?"

Daren đáp:

"Đúng."

Patch thở ra.

"Ờ. Ghét, nhưng dùng được."

Blue quét ánh xanh ngang thêm lần nữa.

Lần này cô hụt một nhịp, ánh sáng mỏng đi thấy rõ.

Hook thấy ngay.

"Blue."

"Em còn được."

Grey nói ngay:

"Đi."

Một phiến **NGƯỜI CÒN NHỚ** lao tới trụ chốt.

Hook rút cái nêm ra khỏi phiến đã ghim lệch chỉ đúng nửa phân rồi cắm ngược sang bên, làm cả hai phiến chặn nhau trong khe.

Lần này cậu không cần nghĩ.

Cơ thể làm.

Nhưng không theo bài cha dạy.

Theo lựa chọn hiện tại.

Patch sáng mắt lên.

"Đúng rồi. Chặn chồng."

Grey lập tức bồi một cú đạp vào chân trụ.

Không để phá.

Để rung.

Mấy phiến đang bay tới mất góc, cắm loạn vào nhau.

Blue đỡ Patch lao qua lối hẹp vừa mở.

Hook theo sát sau.

Grey giữ sau lưng cậu nửa bước.

Daren là người cuối cùng rút khỏi kho phụ lục.

Ngay trước khi ông lách vào lối hẹp, một phiến từ phía sau trượt sát mặt ông.

> **tài sản phản chuẩn**

Ông không nhìn.

Chỉ dùng baton gạt nó cắm phập vào trụ chốt đang loạn.

Lối hẹp khép lại sau lưng họ bằng một âm *cạch* khô.

Tiếng những phiến mờ va vào nhau phía sau nghe như mưa giấy ném vào cửa thép.

Bóng tối ôm lấy nhóm thêm lần nữa.

Chỉ còn ánh xanh yếu hơn trong tay Blue, và mảnh sáng trắng mỏng của Hook.

Hành lang mới này hẹp hơn.

Dốc xuống.

Không có phiến treo.

Không có giá.

Chỉ có vách cong và các đường khắc nhỏ li ti chạy dọc theo nó như chữ bị cào bằng móng tay.

Patch thở dốc.

"Cho tao hỏi một câu thôi."

Không ai bảo cậu hỏi.

Cậu vẫn hỏi.

"Cái nghề của ba Hook ngày xưa là gì vậy?"

"Vì kiểu chèn, vá, bẻ, ghim lệch này.. Không phải dân thường làm nổi đâu."

Hook không trả lời ngay.

Bởi sự thật là cậu không còn nắm đủ các mảnh để trả lời gọn như trước.

Chỉ còn những dấu.

Những bài học.

Những cách đặt lực mà cơ thể nhớ.

Daren lên tiếng thay, mắt nhìn xuống đường dốc sâu hơn.

"Là người không chấp nhận để một đứa trẻ bị đăng ký thành vật."

Im.

Hook cúi mắt.

Trong tay cậu, cái nêm vừa dùng để ghim lệch phụ lục vẫn còn nóng.

Rất nhẹ thôi.

Như vừa chặn được một cánh cửa không nên đóng.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 74 - cha không phải một cái khóa

Hành lang dốc xuống dài hơn cảm giác ban đầu.

Không gian hẹp.

Trần thấp.

Vách cong như họ đang đi trong một đoạn mạch máu đã bị niêm lại từ rất lâu.

Không còn phiến mờ.

Không còn dải đối chiếu treo.

Chỉ còn những đường khắc li ti chạy dọc hai bên vách.

Dày đến mức nhìn lướt qua tưởng vết cào ngẫu nhiên.

Nhìn kỹ mới thấy chúng có nhịp.

Patch đi sát tường bên phải.

Đầu cờ lê chạm rất khẽ vào những nét khắc đó.

"Ký hiệu dẫn," cậu lầm bầm. "Không phải chữ hệ thống."

Daren đi ngay sau cậu nửa bước.

"Không."

"Của ai?"

Daren không trả lời ngay.

Hook đi đầu.

Mảnh sáng ép trong lòng bàn tay.

Cái nêm kim loại vẫn còn kẹp giữa hai ngón còn lại.

Cậu chưa bỏ nó đi.

Mồ hôi lòng tay làm thân nêm trơn lạnh.

Nhưng cậu vẫn giữ.

Như thể nếu thả ra, cái phiến **CON CỦA EDRIK** bị ghim lệch khi nãy sẽ lại trượt đúng vào khe ở đâu đó ngoài kia.

Blue đi cạnh cậu, chậm hơn nửa bước.

Ánh xanh nơi đầu ngón tay cô mỏng hơn lúc trước.

Không yếu tới mức nguy hiểm ngay.

Nhưng đủ để người bên cạnh nhận ra cô đang phải tiết kiệm.

Grey giữ sau lưng cả nhóm.

Không ai nói thêm trong một lúc.

Chỉ có tiếng thở, tiếng giày cạ trên dốc kim loại, và tiếng đầu cờ lê của Patch khẽ chạm vào từng hàng khắc tay.

Hành lang bất ngờ mở ra.

Không rộng đột ngột như phòng trước.

Mà nới dần, như cái cổ chai dài cuối cùng cũng chịu nhả họ vào một khoang sâu hơn.

Cả nhóm bước tới mép và cùng khựng lại.

Đây không còn là khoang kỹ thuật.

Không còn cảm giác hệ thống nữa.

Không hẳn.

Nó từng là một phần của hệ thống.

Nhưng đã bị ai đó lôi lệch sang công dụng khác.

Khoang dài và cao vừa phải, chạy thẳng vào bóng tối.

Hai bên vách cắm dày những cột thấp và thanh ngang cũ.

Mỗi thanh đều có vết khắc tay ở độ cao khác nhau.

Không phải mã.

Không phải đối chiếu.

Là những dấu đánh lên theo chiều người lớn lên.

Mốc chiều cao.

Ngày tháng không đủ rõ.

Một vài chữ cái đầu.

Những nét nguệch khó đọc.

Blue bước chậm xuống trước một bước.

".. Đánh dấu."

Patch nhìn quanh rồi đứng im luôn.

"Khoan."

Cậu ngẩng lên thêm lần nữa, mắt quét dọc các cột, các thanh ngang, các khoảng cách giữa chúng.

"Đây không phải kho kỹ thuật."

Grey nói câu ai cũng thấy.

"Không."

Daren hạ giọng:

"Kho dòng kế thừa."

Im.

Hook không cử động.

Mắt cậu dừng lại ở một cột gần nhất.

Ngang tầm ngực có một vạch khắc lệch.

Bên cạnh là một hàng chữ ngắn, bị mài mất nửa đầu.

> **.. Ứng thẳng hơn rồi**

Ngực cậu co lại.

Câu đó không giải thích gì.

Không đủ dữ liệu.

Không đủ hồi ức.

Nhưng quá đủ để cơ thể nhận ra đây là kiểu câu không ai viết cho hồ sơ.

Là cho một người.

Blue không quay sang cậu ngay.

Cô chỉ đứng sát thêm nửa bước.

Đủ gần.

Không chạm.

Patch bước tới cột bên phải, cúi xuống xem chân đế.

"Có cạy sửa." cậu nói. "Không phải dựng cùng lúc với lõi."

Cậu ngẩng lên. "Ai đó lấy chỗ này rồi biến thành-"

"Thành nơi cắt tuyến kế thừa cưỡng ép." Daren nói.

Grey nhìn ông.

"Nói rõ."

Daren đi vào khoang thêm vài bước.

Bàn tay cầm baton hạ xuống, không còn ở tư thế chiến đấu ngay lập tức như ở các buồng trước.

Giọng ông trầm hơn hẳn.

"Consensus không chỉ gọi tên từng người."

"Nó còn truy theo chuỗi."

"Cha. Mẹ. Con. Dòng. Quyền thừa tiếp. Nghĩa vụ tiếp. Nhãn tiếp."

Ông nhìn các cột dấu tay kia.

"Nếu một người bị đánh dấu là tài sản, bất ổn, vật mang, phản chuẩn.. Hệ thống luôn muốn biết phần nào của dấu đó có thể truyền tiếp."

Patch nhăn mặt.

"Truyền tiếp như bệnh."

"Như quyền sở hữu." Daren đáp.

Không khí trong khoang nặng đi một bậc.

Hook vẫn nhìn cột có dòng chữ kia.

**đứng thẳng hơn rồi**

Cậu bước tới.

Tay đưa lên.

Dừng lại trước khi chạm.

Đầu ngón tay khựng giữa không khí lạnh.

Không phải vì sợ cái cột.

Mà vì sợ chạm vào rồi biết đó thật.

Hoặc biết đó không phải điều cậu đang mong.

Blue lên tiếng rất khẽ:

"Anh không cần chạm ngay."

Hook hạ tay xuống.

Một nhịp sau, cậu nhìn sang cột kế bên.

Có một vạch thấp hơn nhiều.

Rồi một vạch cao hơn.

Rồi một vạch nữa.

Mỗi vạch lệch một chút, như người khắc không quen làm đẹp.

Bên cạnh một vạch có mẩu chữ còn đọc được:

> **đừng rướn chân**

Cậu nhắm mắt đúng một nhịp.

Trong đầu không hiện ra gương mặt nào.

Không hiện nguyên cảnh.

Chỉ là cảm giác gót chân mình từng bị ai đó chạm nhẹ xuống sàn gỗ, bảo đứng cho đúng, đừng gian thêm chiều cao.

Một mẩu cực nhỏ.

Không đủ để thành ký ức trọn.

Nhưng thật.

Quá thật.

Hook mở mắt ra.

Mảnh sáng trong tay cậu nóng lên rất nhẹ.

Không nhói.

Như phản ứng với chỗ thật còn sót lại.

Patch đang đi dọc vách bên trái thì đột ngột huýt gió rất nhỏ.

"Ở đây."

Cả nhóm dồn sang.

Giữa hai cột thấp có một tấm bảng mỏng cắm nửa chìm vào vách.

Không phải bảng hệ thống nguyên vẹn.

Nó bị bẻ khỏi đâu đó rồi cắm tạm vào đây như một miếng chắn.

Mặt sau bảng còn dấu mã cũ của lõi.

Mặt trước bị khắc tay chồng chéo lên gần kín.

Patch dùng ngón tay phủi lớp bụi xám.

Một hàng khắc hiện rõ hơn những dòng còn lại:

> **cha không sở hữu con**

Im.

Không ai nói ngay.

Câu đó quá gọn.

Quá thẳng.

Quá đúng vào tim của cả căn phòng.

Hook nhìn hàng chữ như bị ai nện một cú thẳng giữa ngực.

Không phải vì cậu từng nghĩ khác.

Mà vì hệ thống đã liên tục làm điều ngược lại:

- biến cậu thành phụ lục của cha

- biến dấu cha thành khóa gọi thay cho tên cậu

- biến liên hệ máu mủ thành một tuyến truy dấu và đăng ký

Blue đọc tiếp các dòng khắc nhỏ hơn quanh đó.

Có những mẩu không tròn câu.

> **đừng để nó truy theo tên cha mà khóa con**

> **dòng máu không ph���i dây xích**

> **nếu cần cắt chuỗi thì cắt ở ta trước**

> **đừng giao đứa trẻ cho hồ sơ**

Patch im luôn.

Hiếm khi cậu im hẳn như vậy.

Grey đứng sau một nhịp, mắt quét khắp khoang.

Ông không mềm đi nhiều ở nét mặt.

Nhưng vai đã bớt cứng hơn trước.

Daren nói rất thấp:

"Đây là lý do ông ấy xuống tận đây."

Hook quay sang.

Daren nhìn tấm bảng cắm lệch trong vách.

"Không chỉ để tìm tên thật đầu tiên."

"Còn để cắt cái quyền dùng quan hệ huyết thống làm còng."

Patch lầm bầm:

"Và ổng làm kiểu công trường du kích."

Câu đó đáng lẽ buồn cười.

Không ai cười.

Blue bước qua dãy cột sâu hơn.

Ở cuối khoang, có một trụ thấp bằng ngang hông, mặt trụ đặt một phiến mờ đã chết ánh từ lâu.

Không còn chữ chạy.

Nhưng trên bề mặt vẫn hằn mấy dòng như từng bị ép hiện quá nhiều lần.

Blue chạm ánh xanh vào mép phiến.

Một lớp sáng mỏng lướt qua.

Những chữ cũ bật lên lờ mờ.

> **truy xuất theo dòng kế thừa**

> **chủ thể nguồn: Edrik**

> **chủ thể phụ: Kai-**

> **quyền thừa tiếp tục: Đang khởi tạo**

Blue rút tay ngay.

"Đây rồi."

Daren tới sát.

"Ông ấy chặn ở bước này."

Patch cúi xuống trụ, cờ lê gõ mép ngoài.

"Không chỉ chặn. Ổng bẻ hẳn nó ra khỏi tuyến chính."

Cậu nhìn mấy vết nêm quanh chân trụ.

"Khá thô. Nhưng hiệu quả."

Hook nhìn phiến mờ chết ánh đó.

**chủ thể nguồn: Edrik**

**chủ thể phụ: Kai-**

Một cơn lạnh mảnh chạy qua xương sống.

Nếu cha không xuống đây.

Nếu không bẻ tuyến này.

Nếu để quy trình đó hoàn tất.

Có lẽ từ rất lâu rồi cậu đã không còn được xem là một đứa trẻ riêng biệt.

Chỉ là phần tiếp theo.

Patch chỉ thêm vào chân trụ.

"Có một khe từng cắm gì đó ở đây."

Daren cúi xuống.

"Khe ngắt chuỗi."

Grey hỏi:

"Đã lấy đi?"

Daren gật.

"Có thể chính Edrik đã tháo."

Blue nhìn Hook.

"Mảnh sáng?"

Hook nhìn cái khe đó.

Kích thước không trùng hoàn toàn.

Nhưng đủ gần để câu hỏi không vô lý.

"Không chắc."

Daren nói:

"Không phải toàn bộ."

Ông nhìn mảnh sáng trong tay Hook.

"Nhưng có thể ông ấy từng dùng chính phần bị tách đó để làm hỏng truy xuất theo dòng."

Patch ngẩng lên.

"Nghe hợp lý. Một lõi gọi tên bị tách ra mà chèn vào đúng chỗ hệ thống dùng để truyền quyền gọi xuống tuyến con.."

Cậu lắc đầu. "Điên. Nhưng đẹp."

Blue nghe rất kỹ âm nền của khoang.

Rồi cô cau mày.

"Nó đang sống lại."

Mọi người đồng loạt im.

Ban đầu không ai nghe gì ngoài tiếng thở của chính mình.

Rồi, từ sâu trong vách, một âm rung rất nhỏ bắt đầu lan qua các cột dấu cao.

Không phải tiếng máy khởi động lớn.

Chỉ như một dòng điện cũ vừa tìm được đường về.

Các vạch chiều cao trên cột mờ đi.

Rồi sáng lại từ dưới lên.

Không thành đèn.

Thành nét.

Patch chửi khẽ.

"Chỗ này được cấp lại truy cập."

Daren quay về phía hành lang họ vừa ra.

"Không. Không phải từ sau lưng."

Grey hỏi:

"Vậy từ đâu?"

Blue nhìn xuống trụ thấp có phiến mờ chết ánh.

"Từ sâu hơn."

Ngay khi cô dứt lời, phiến mờ kia bật sáng hẳn.

Không còn lờ mờ.

Những dòng cũ bị đẩy trượt qua một bên.

Một giao diện mới, sạch hơn, lạnh hơn, hiện lên.

> **tuyến kế thừa bị cắt thủ công - phát hiện**

> **tiến hành khôi phục truy xuất**

Patch bật lui một bước.

"Không, không, không. Tao ghét mấy chữ 'khôi phục' trong chỗ kiểu này."

Các cột dấu quanh khoang đồng loạt rung lên rất nhẹ.

Một vài hàng chữ tay cũ trên đó bị phủ bằng những đường sáng mảnh như ai đang cố viết đè lên.

Hook thấy ngay cột có dòng **đứng thẳng hơn rồi** bị một lớp chữ hệ thống mỏng chạy ngang qua.

> **chủ thể phụ đang được xác lập theo dòng**

Ngực cậu siết lại.

Không vì đau cũ.

Vì giận rất thật.

Nó không chỉ muốn lấy cậu.

Nó còn đang viết đè lên những dấu cha để lại.

Blue nhìn thấy mặt cậu đổi đi.

"Hook."

Cậu bước tới trụ thấp.

Grey gọi ngay:

"Đừng dùng mảnh sáng vội."

"Em biết."

Nhưng cậu không dừng.

Cậu đứng ngay trước phiến sáng đang hiện tiến trình khôi phục truy xuất.

Bàn tay cầm cái nêm kim loại nâng lên chậm.

Patch nhìn theo rồi chớp mắt.

"Khoan. Mày định ghim lệch cả cái truy xuất này?"

Hook không đáp.

Daren nhìn trụ, rồi nhìn các đường sáng đang bò đè lên chữ tay cũ.

"Không làm bây giờ thì nó sẽ khóa lại."

Blue bước tới sát bên cậu.

"Nếu làm, có thể cả kho này sẽ sập cơ chế."

Hook nhìn cô.

"Anh biết."

Blue không cản nữa.

Chỉ nói:

"Vậy làm nhanh."

Phiến mờ sáng lên thêm một nấc.

> **chủ thể nguồn: Edrik**

> **chủ thể phụ: Kairo**

> **quyền thừa tiếp tục-**

Hook đâm cái nêm thẳng vào khe ngắt chuỗi cũ bên chân trụ.

Không đẹp.

Không chuẩn.

Không đúng góc kỹ thuật.

Chỉ là một cú ghim xấu, quyết và đúng lúc.

*Cốp. *

Cả trụ rung bắn.

Màn sáng trên phiến méo đi.

Dòng chữ **QUYỀN THỪA TIẾP TỤC** bị kéo lệch, đứt hàng giữa chừng.

Patch hét lên như bị kích thích nghề nghiệp:

"Đúng chỗ rồi!"

Nhưng ngay cùng lúc, toàn bộ các cột dấu trong khoang bật sáng mạnh hơn.

Các vạch chiều cao, các chữ tay, các thanh ngang cũ- tất cả cùng hiện chồng lên một lớp đối chiếu mới.

Không khí trong khoang nặng hẳn.

Blue ôm lấy thái dương một nhịp.

"Không ổn."

Grey đỡ vai cô.

"Gì?"

"Chỗ này không chỉ là kho."

Cô thở gấp hơn.

"Nó là điểm neo ký ức theo dòng. Nếu bị ép khôi phục, nó sẽ gọi thứ liên hệ gần nhất lên."

Hook quay phắt.

"Ý em là!"

Không cần cô trả lời.

Từ cuối khoang, nơi những cột dấu cao dày nhất chụm vào một khoảng tối sâu hơn, một bóng người đang dần hiện ra giữa các nét sáng chồng lớp.

Không rõ mặt.

Chỉ có dáng.

Vai.

Cánh tay.

Cách đứng lệch nhẹ như vừa quay về từ một boong tàu hẹp.

Mảnh sáng trong tay Hook nóng rực lên.

Blue tái hẳn.

Grey hạ dao.

Patch chết lặng.

Daren là người đầu tiên nói ra điều cần nói, giọng thấp và cứng:

"Đừng tin cái đang hiện."

Bóng đó bước lên một bước.

Không tiếng chân.

Chỉ có các cột dấu sáng dọc theo đường nó đi.

Ngay trước ngực Hook, một hàng chữ mới bật lên giữa không khí.

> **truy xuất kế thừa tạm thời thành công**

> **hiển thị chủ thể nguồn**
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 75 - thứ không cần mặt

Kho dòng kế thừa giữ im đúng một nhịp quá dài.

Không ai lao lên.

Không ai gọi tên.

Không ai dám.

Ở cuối khoang, giữa các cột khắc dấu chiều cao và những nét chữ tay đang bị ánh đối chiếu phủ đè, bóng người kia đứng yên.

Không rõ mặt.

Không hẳn vì tối.

Mà vì nơi đó như cố tình không cho phần mặt đứng yên đủ lâu để nhìn trọn.

Vai thì rõ.

Độ rộng của lưng thì rõ.

Một tay buông thấp.

Tay kia hơi lệch như người quen sống trong không gian hẹp, luôn để dành chỗ cho lan can, dây, góc tàu.

Mảnh sáng trong tay Hook nóng đến rát.

Blue nghe ra nhịp lệch đầu tiên.

"Không phải người sống." cô nói ngay, giọng thấp và gấp. "Nhưng nó đang bám một thứ rất thật."

Patch nuốt khan.

"Ờ, cảm ơn vì làm điều này đỡ đáng sợ hẳn."

Grey hạ trọng tâm.

Dao thấp.

Mũi chân xoay lệch.

Ông không nhìn thẳng vào bóng đó quá lâu.

Ông nhìn vai Hook.

Daren đứng như bị đóng vào sàn.

Không phải vì sợ.

Là vì đã nhận ra cơ chế trước cả những người còn lại.

"Đừng để nó nghe ai gọi." ông nói. "Dù chỉ nửa âm."

Bóng kia nhúc nhích.

Không tiến ngay.

Chỉ nghiêng đầu rất khẽ.

Một cử động nhỏ đến mức nếu là người lạ, chẳng ai để ý.

Nhưng cơ thể Hook nhận ra trước mắt.

Cái kiểu nghiêng đầu đó.

Cái nhịp trước khi ai đó sửa tay mình.

Trước khi nói một câu ngắn.

Trước khi bảo mình đứng cho chắc.

Ngực cậu hụt hẳn.

Không ký ức rõ.

Không gương mặt.

Chỉ một mũi đau cắm thẳng vào chỗ trống cậu đã sống cùng suốt từ Lõi Phản Hồi.

Blue quay sang cậu ngay.

"Hook."

Cậu không trả lời.

Mắt cậu đang dính vào cái bóng đó như bị dây mảnh kéo.

Rồi nó bước thêm một bước.

Không tiếng chân.

Nhưng những cột dấu dọc đường sáng lên theo.

Các vạch chiều cao cũ hiện rõ hơn, rồi mờ đi khi bóng đó đi qua.

Như chính căn phòng này đang lấy dấu thật cũ để dựng ra một đường đi hợp lý cho nó.

Một giọng nói cất lên.

Không vang từ loa.

Không dội từ trần.

Nó ở đúng khoảng cách mà một người đứng cách mình ba bước sẽ nói, đủ nhỏ để không cần gào, đủ gần để mình tự nghiêng tai nghe.

> "Con cao hơn rồi."

Hook đông cứng.

Patch quay phắt sang cậu.

Blue bước chặn hẳn trước nửa người Hook.

"Đừng nghe bằng phần còn thiếu."

Câu đó chẳng giúp cơn đau bớt đi.

Vì cái giọng kia không hoàn toàn là giọng cha cậu nhớ.

Nhưng nó đủ gần với cái mà cơ thể cậu còn nhận ra để nguy hiểm hơn nhiều.

Hook không còn nhớ mặt cha rõ.

Vậy nên thứ này không cần mặt.

Nó chỉ cần:

- đúng độ cao của vai

- đúng nhịp nghiêng đầu

- đúng một câu mà không ai lạ nói được theo cách đó

Grey lên tiếng, mắt vẫn không rời khoảng giữa Hook và bóng kia.

"Câu đầu nghe ổn. Câu thứ hai mới là bẫy."

Patch chớp mắt.

"Gì?"

"Thứ thật không vội chứng minh mình là ai." Grey nói.

Daren gật rất nhẹ.

"Đúng."

Bóng kia dừng lại giữa khoang, nơi một cột dấu cao nhất đứng lệch cạnh trụ bị Hook ghim nêm trước đó.

Nó không bước thêm nữa.

Chỉ nâng tay lên.

Lòng bàn tay mở.

Không mời gọi quá rõ.

Nhưng đủ.

Giọng kia lại tới.

> "Đưa đây."

Mảnh sáng trong tay Hook nóng bừng.

Blue siết chặt cổ tay cậu ngay lập tức.

"Không."

Cậu giật mình như bị kéo khỏi một làn nước.

"Anh chưa!"

"Anh vừa nghiêng tay về phía nó."

Hook chết lặng.

Cậu nhìn xuống chính tay mình.

Đúng.

Cổ tay cậu vừa xoay đi nửa góc.

Như đang chuẩn bị đặt một vật quen vào một bàn tay quen hơn.

Cơ thể cậu phản ứng trước cả ý thức.

Bóng kia không cười.

Không cần.

Nó chỉ đứng yên với đúng cái tư thế khiến cái yên đó đau hơn bất kỳ biểu cảm nào.

Patch lầm bầm, lần này không phải đùa:

"Nó đang dùng ký ức cơ thể."

Daren nói:

"Không chỉ ký ức."

Ông nhìn vào những cột dấu đang sáng sau lưng bóng đó.

"Nó đang mượn cả tuyến kế thừa vừa bị gọi dậy."

Blue kéo Hook lùi nửa bước.

"Nhìn xuống sàn."

Hook cố.

Rất khó.

Như mắt mình đang bị một đầu dây mảnh móc vào cái bóng kia.

Nhưng cậu vẫn ép được đầu mình hạ xuống.

Sàn khoang lạnh xám.

Có bụi mịn trong các khe.

Một vết xước cũ chạy ngang.

Một con ốc đã bị thay bằng loại không cùng cỡ với phần còn lại.

Thật.

Không đau ít đi.

Nhưng thật.

Grey hỏi, rất ngắn:

"Patch."

Patch hiểu ngay câu hỏi là gì.

"Nó có tải."

"Bao nhiêu?"

Patch nheo mắt nhìn chân bóng đó.

Nơi nó đứng, các vạch sáng trên sàn hiện đủ.

Nhưng lớp bụi mịn ở mép trái không hề bị xô.

Cậu chửi khẽ.

"Không đủ."

Blue ngẩng lên.

"Không phải toàn thân thể."

Daren nói thêm:

"Nhưng đủ để một người muốn tin tự bù phần còn lại."

Im.

Đó là đúng thứ đáng sợ nhất.

Không phải nó giả hoàn hảo.

Mà là nó chỉ cần đúng đến mức người ta tự làm nốt phần còn thiếu.

Bóng kia nghiêng đầu lần nữa.

Một cử động nhỏ.

Rồi nhìn thẳng vào Hook.

Mặt vẫn không rõ.

Nhưng sự hướng tới thì quá rõ.

> "Con không nhận ra ta sao?"

Câu này khác.

Nó không còn chỉ gợi.

Nó đòi xác nhận.

Grey đáp ngay trước khi Hook kịp phản ứng:

"Đó là câu thứ hai."

Patch siết cờ lê.

Blue đứng chắn cứng hơn trước mặt Hook.

Daren nâng baton lên.

"Đừng trả lời."

Hook nghiến răng.

Cổ họng cậu đau như vừa nuốt phải mảnh kim loại sắc.

Không chỉ vì bị hỏi.

Mà vì cậu thật sự không biết phải nhận ra bằng cách nào.

Cậu không có gương mặt.

Cậu không còn nguyên giọng.

Cậu chỉ có:

- vài câu ngắn

- vài động tác sửa tay

- một nhịp đứng trên boong tàu

- cảm giác an toàn bị khoét rỗng

Nếu thứ này bám đúng vào những mảnh đó, cậu lấy gì để chống ngoài việc tự nghi ngờ chính mình?

Blue như nghe ra điều đó.

Cô không nhìn cái bóng.

Cô nhìn Hook.

"Anh không cần chứng minh ông ấy với ai hết."

Cậu thở gấp một nhịp.

Blue nói tiếp:

"Cũng không cần để nó chứng minh thay."

Câu đó chặn đúng chỗ nguy hiểm nhất.

Bởi thứ kia đang ép cậu vào thế này:

- hoặc nhận nó

- hoặc cảm thấy mình là đứa con không nhận ra cha

Một cái bẫy vừa độc vừa thấp.

Patch bỗng cúi xuống, nhặt một con ốc rơi cũ dưới chân cột.

Không ai hỏi cậu làm gì.

Cậu ném mạnh con ốc sang mép phải khoang.

*Keng. *

Âm thanh giòn bật lên, nảy vào tường rồi rơi.

Bóng kia không quay đầu.

Không phản xạ theo âm thật.

Grey thấy ngay.

"Không nghe phòng."

Daren gật.

"Chỉ nghe người."

Hook ngẩng lên thêm một chút.

Không nhìn thẳng vào mặt.

Chỉ nhìn tay.

Bàn tay bóng kia vẫn đang mở.

Lòng bàn tay quay lên.

Và đó là chỗ cậu thấy lệch.

Không phải bằng ký ức mặt.

Bằng ký ức sử dụng.

Bàn tay đó mở quá sạch.

Quá đợi.

Quá đúng kiểu một thứ muốn được đưa vật vào.

Còn cái cảm giác cậu còn sót về cha.. Không phải vậy.

Là bàn tay sửa góc cổ tay mình.

Giữ lực.

Đẩy lệch.

Chặn đúng lúc sắp ngã.

Không phải bàn tay đợi nộp lại.

Hook hít vào thật sâu.

Mùi bụi cũ.

Kim loại lạnh.

Một chút muối rất nhạt.

Cậu nói, gần như chỉ cho mình nghe:

"Ông ấy không xin cái này theo kiểu đó."

Blue nghe thấy đầu tiên.

Mắt cô đổi đi.

Grey cũng nghe.

"Đúng rồi."

Bóng kia đứng im.

Rồi giọng nói lại tới, lần này thấp hơn.

Không dọa.

Không ép.

> "Con mệt rồi."

Cả khoang lặng ngắt.

Vì câu đó nguy hiểm hơn hẳn câu trước.

Nó không đòi xác nhận nữa.

Nó an ủi.

Nó cho phép yếu đi.

Nó mở đúng cánh cửa mềm nhất trong một người đã mất quá nhiều.

Patch lầm bầm:

"Ờ. Đúng kiểu độc."

Blue siết tay Hook mạnh hơn một chút.

"Đừng để nó thương anh theo cách nó cần."

Hook không chớp mắt.

Bóng kia bước thêm một bước nữa.

Chỉ còn cách ba người họ vài mét.

Các cột dấu quanh nó sáng rõ hơn, như đang tiếp sức bằng chính những vạch tay cũ của Edrik.

Điều đó làm Hook gần như nổi giận.

Không phải nỗi đau nữa.

Giận.

Nó đang dùng dấu cha cậu để dựng một thứ cha cậu không phải.

Giận làm cơn mơ hồ lui đi nửa bước.

Hook nhìn xuống bàn tay bóng đó lần nữa.

Rồi nhìn tư thế vai.

Rồi nhìn chân.

Chân phải đặt hơi trước.

Nhưng trọng tâm không hề đè lên đó.

Như một hình được bày ra để trông giống người quen đứng trên boong hẹp- trong khi không thực sự phải đứng cho khỏi trượt.

Sai.

Một cái sai rất nhỏ.

Nhưng thật.

Hook nói lớn hơn, đủ cho cả nhóm nghe:

"Nó không giữ lực."

Bóng kia khựng.

Rất nhẹ.

Nhưng có.

Blue quay sang cậu.

"Hook?"

Cậu không nhìn cô.

Mắt vẫn bám vào chỗ lệch vừa thấy.

"Ông ấy dạy em đặt lực."

"Thứ này chỉ dựng tư thế."

Grey nheo mắt.

Một nhịp sau ông hiểu.

"Nó lấy dáng. Không có tải."

Patch nhe răng.

"Thế là đánh được."

Daren giơ một tay chặn ngay.

"Khoan."

Ông nhìn Hook.

"Đừng đến gần nó để kiểm tra phần còn lại."

"Em không định."

"Không. Cậu đang muốn." Daren nói rất thẳng. "Vì cậu cần tự chứng minh."

Hook im.

Bị nói trúng.

Một phần cậu thật sự muốn bước lên, hỏi thêm một câu, kiểm thêm một cử động, xem nó sai ở đâu nữa.

Nhưng đó cũng chính là cách bị kéo sâu vào trò của nó.

Blue hạ giọng.

"Anh đã có một chỗ sai rồi. Đủ để không giao thêm."

Bóng kia chậm rãi hạ bàn tay xuống.

Lần đầu tiên trong khoảnh khắc dài này, nó đổi chiến thuật.

Không gọi nữa.

Không an ủi nữa.

Chỉ đứng im.

Rồi từ khoảng không trước ngực nó, những dòng chữ mảnh bắt đầu hiện ra, như thể tuyến kế thừa trong khoang không còn chờ Hook xác nhận bằng miệng mà đang thử xác nhận bằng đối chiếu.

> **khớp mẫu chưa hoàn tất**

> **yêu cầu chủ thể phụ tự nhận**

Patch thấy là chửi ngay.

"Thì ra mày thiếu chữ ký."

Daren lạnh giọng:

"Nó cần Hook tự nhận đây là Edrik để tuyến kế thừa khóa lại."

Blue hỏi rất nhanh:

"Phá bằng cách nào?"

Grey đáp trước cả khi ai nghĩ xong:

"Phá cái nó đang đứng nhờ."

Cả nhóm cùng nhìn xuống các cột dấu đang sáng dọc quanh bóng kia.

Daren hiểu ngay.

"Đúng. Nó không có tải riêng. Nó đang mượn trọng lượng từ khoang kế thừa."

Patch nắm chặt cờ lê.

"Nghĩa là cắt các cột neo?"

"Không cắt hết." Daren nói. "Chỉ cần làm chúng lệch nhịp đủ để hình không đứng nổi."

Blue đã giơ tay.

Ánh xanh mỏng mở ra như lưỡi nước.

"Em bẻ nhịp được ba cột. Tối đa bốn."

Grey nói:

"Patch, cột chân phải."

Patch gật ngay.

"Hiểu."

"Hook," Grey tiếp. "Không nhìn nó. Nhìn cột."

Hook hít sâu.

"Ừ."

"Daren."

"Tôi giữ tuyến kế thừa không khóa thêm." Daren đáp.

Mọi thứ vào vị trí rất nhanh.

Không hô khẩu hiệu.

Không đếm lớn.

Blue dịch tay.

Ánh xanh mảnh cắm vào ba cột quanh bóng kia, làm nhịp sáng của chúng lệch nhau một khoảng rất nhỏ.

Patch lao sang mép phải, trượt thấp, cờ lê thúc vào chân cột có vạch chiều cao đang phát sáng mạnh nhất.

Grey bước cắt góc trái, dao nhắm đúng khe nối giữa cột và sàn.

Hook không nhìn cái bóng nữa.

Cậu nhìn vào cột giữa.

Ngay trên cột đó, giữa những lớp chữ hệ thống và dấu tay cũ, còn một nét khắc thật mờ.

> **đừng tin thứ đứng đúng mà không mang nặng**

Ngực cậu thắt lại.

Nhưng lần này cơn đau đi thẳng thành lực.

Cậu lao tới.

Không theo bài cũ đẹp nhất.

Không đổi góc như phản xạ quen.

Cậu đập nghiêng cái nêm kim loại vào đúng khe cột giữa vừa khi Blue làm lệch nhịp sáng.

*Cốp. *

Grey chém ngang cùng lúc.

Patch bẻ mạnh chân cột bên phải.

Daren dùng baton gõ vào trụ ngắt chuỗi phía sau, cắt dòng đối chiếu vừa hiện.

Cả khoang chao đi.

Một tiếng rạn dài chạy qua các cột dấu.

Bóng kia méo.

Không tan ngay.

Nhưng vai nó lệch hẳn.

Phần tay mở ra trước đó chậm đi một nhịp rồi trượt thành một tư thế không còn đúng nữa.

Giọng nói cất lên lần cuối.

Không còn gần như ban đầu.

Nó bị kéo dãn.

> "Con-"

Hook không để nó nói hết.

Cậu đập thêm một cú nữa vào cột giữa.

"Ông ấy không cần em nhận ra bằng cách này."

*Rắc. *

Cột giữa nứt ngang.

Toàn bộ các đường sáng dựng bóng kia đồng loạt lệch khỏi nhau.

Bóng người quen kia giật méo như một hình bị phản chiếu trên mặt nước bị ai quăng đá vào.

Mặt chưa từng hiện rõ, giờ càng không thể ghép lại.

Vai.

Tay.

Độ cao lưng.

Tất cả trượt ra.

Rồi tan.

Không nổ.

Không gào.

Chỉ rơi thành những mảnh ánh sáng mỏng chảy ngược vào các cột dấu và phiến truy xuất.

Khoang tối đi một nửa.

Blue lảo đảo.

Grey đỡ cô bằng cẳng tay.

Patch chống cờ lê thở dốc.

Daren vẫn nhìn chỗ bóng kia vừa tan rất lâu.

Hook đứng nguyên ở cột giữa đã nứt.

Tay còn giữ cái nêm.

Ngực cậu đau như vừa tự tay giật một thứ cắm quá sâu ra khỏi mình.

Nhưng đầu cậu sáng hơn một chút.

Không phải vì có lại ký ức.

Mà vì cậu vừa giữ được một điều.

Không để thứ khác dùng dáng cha để lấy lời xác nhận của mình.

Một phiến mờ gần trụ ngắt chuỗi bật sáng lần nữa.

Không còn dòng truy xuất kia.

Chỉ còn một hàng, run nhẹ như lỗi.

> **hiển thị chủ thể nguồn: Thất bại**

Patch thở hắt.

"Đấy. Thất bại đi."

Blue nhìn Hook.

"Anh ổn không?"

Hook im một lúc.

Rồi nói thật:

"Không."

Cô gật.

"Ừ."

Không ai bảo cậu phải ổn ngay.

Không ai nói câu an ủi rỗng.

Chỉ có khoang tối hơn, các cột dấu còn rung nhẹ sau cú bẻ, và mùi kim loại khô trộn với một chút muối rất nhạt.

Grey nhìn xuống cột giữa bị nứt.

"Đi tiếp trước khi nó dựng cái khác."

Daren quay sang sâu hơn trong khoang.

"Không dựng lại kiểu này ngay được."

Ông nhìn những đường đối chiếu đang rút khỏi các cột.

"Nhưng nó sẽ đổi cách."

Patch cười méo.

"Tất nhiên."

Hook cúi nhìn nét khắc trên cột giữa lần cuối.

**đừng tin thứ đứng đúng mà không mang nặng**

Một hàng khắc tay cũ.

Có thể của Edrik.

Có thể từ lần nào đó ông đã tự dặn chính mình.

Dù là gì, nó đã cứu cậu khỏi một cú gọi nữa.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 76 - đừng đánh bằng thứ mày giỏi nhất

Kho dòng kế thừa chưa kịp im hẳn.

Các cột dấu vẫn rung rất nhẹ sau cú bẻ.

Những đường sáng từng dựng cái bóng kia đang rút dần vào vách, nhưng không biến mất sạch.

Chúng chỉ lùi sâu hơn, như con nước ngầm rút khỏi mặt sàn mà vẫn còn ở dưới đó.

Hook rút cái nêm khỏi cột nứt.

Kim loại ma sát qua khe, phát ra tiếng *rẹt* nhỏ đến buốt tai.

Cậu nhét cái nêm lại vào dây bên hông.

Bàn tay trống đi một chút.

Mảnh sáng vẫn nằm trong tay kia, ấm đến khó chịu.

Blue đã đứng thẳng lại.

Nhưng ánh xanh ở đầu ngón chỉ còn như hơi nước mỏng bám trên kính lạnh.

Grey buông khuỷu tay cô ra ngay khi biết cô tự đứng được.

Patch lau mồ hôi bằng mu bàn tay dính dầu và bụi kim loại.

"Được rồi," cậu thở. "Nếu nơi này còn thứ gì giống họ hàng người quen nữa thì cho tao biết trước để tao nghỉ tim."

Daren không hưởng ứng câu đùa.

Ông đang nhìn cột giữa bị nứt, rồi nhìn phiến mờ báo lỗi.

"Cái vừa hiện không phải lần cuối nó dùng tuyến kế thừa."

Grey hỏi ngắn:

"Tiếp theo?"

Daren đáp:

"Nó sẽ bỏ phần cần Hook tự nhận."

"Và chuyển sang phần không cần đồng ý."

Patch gãi tai.

"Nghe còn dễ ghét hơn."

Blue nói rất khẽ:

"Nó đã có đủ mẫu rồi."

Hook quay sang.

"Mẫu gì?"

Blue nhìn cậu.

Rồi nhìn cột nứt, nơi cái bóng giả vừa đứng.

"Cách anh nghiêng đầu khi nghe đúng nhịp."

"Cách tay anh xoay khi chuẩn bị đưa thứ gì đó."

"Cách chân anh rơi trọng tâm khi bị chạm vào câu cũ."

Im.

Patch là người hiểu ra bằng ngôn ngữ của mình trước.

"À."

Cậu nhăn mặt. "Nó học chuyển động."

Daren gật.

"Không chỉ chuyển động."

"Cách cơ thể trả lời trước khi đầu óc kịp nói không."

Một cơn lạnh mảnh chạy dọc lưng Hook.

Cậu chưa kịp nghĩ thêm thì từ sâu hơn trong khoang, sau lớp vách mờ nơi cái bóng vừa tan, một âm cơ khí mới bắt đầu trượt lên.

Không nặng như buồng chỉnh.

Không giấy như kho phụ lục.

Nó đều.

Chính xác.

Như những khớp đã biết trước mình phải dừng ở đâu.

Grey quay về phía âm đó.

"Đến rồi."

Patch chửi nhỏ.

"Cái gì nữa?"

Daren nhìn vách sâu đang tách ra thành một khe mảnh.

"Tuyến sửa tiếp theo."

Không ai đứng chờ.

Grey dịch ngay lên trước.

"Đội hình."

Hook bước theo bản năng sang trái một chút, nơi cậu thường lấy góc để lao đổi hướng trước tiên.

Ngay lúc cậu vừa đặt chân xong, từ trong khe tối sâu hơn, một thanh kim loại mảnh phóng ra.

Không phải lao vào ngực.

Nó quét đúng qua khoảng không cậu vừa chọn trước khi cậu kịp động tay.

*Keng! *

Grey đỡ kịp bằng lưỡi dao.

Tia lửa tóe ngang.

Hook lùi nửa bước.

Tim cậu đập hụt.

Patch trợn mắt.

"Nó đoán trước?"

Daren đáp ngay:

"Không. Nó đọc."

Khe sâu mở thêm một chút.

Từ trong đó trượt ra ba khung tay máy mảnh màu xám đen.

Không có đầu ghi như buồng chỉnh trước.

Đầu mỗi khung là một khớp tam giác mỏng, giống dụng cụ cân chỉnh hoặc thước chặn dùng trong xưởng.

Không nhắm người ngay.

Chúng khóa các góc di chuyển quanh nhóm trước.

Blue lùi sát tường.

"Nó đang cắt đường né."

Grey quan sát ba khung tay kia chỉ một nhịp rồi nói:

"Hook. Đừng vào góc mày hay lấy."

Hook nghiến răng.

"Biết."

Nhưng ngay câu đó vừa dứt, một khung tam giác phía phải trượt xuống chặn đúng vị trí đầu gối cậu sẽ hạ nếu cậu xoay kiểu quen.

Quá đúng.

Đúng đến buốt.

Patch hít vào.

"Khốn.."

Blue nhìn Hook.

"Anh thấy chưa?"

Hook không đáp.

Vì cậu thấy quá rõ rồi.

Những đường cậu thường đổi góc.

Những chỗ cậu hay chuyển trọng tâm.

Những nhịp cậu từng sống nhờ vào đó- giờ đang bị thứ dưới lõi đón sẵn trước nửa nhịp.

Grey lên tiếng, giọng lạnh như cắt thép.

"Đổi tay."

Hook nhìn dao trong tay trái rồi vẫn đổi lại một lần nữa sang tay phải theo bản năng muốn "đánh cho ra đòn".

Grey quát ngắn:

"Tay kia."

Hook khựng, rồi nghiến răng chuyển ngược lại sang tay trái.

Cảm giác lập tức lệch hẳn.

Khó chịu tới mức cơ vai co lên.

Patch chen vào, rất nhanh:

"Không chỉ tay. Đổi cả chân mở đầu."

"Biết."

"Không. Mày chưa biết đâu." Patch gắt. "Nếu mày làm đúng cái mày giỏi nhất, nó sẽ có sẵn cái để chặn."

Khe sâu mở thêm.

Một khung tam giác mới trượt ra.

Lần này không từ trước mặt.

Từ trần chéo bên trái.

Nó cắt thẳng xuống góc người ta hay quăng dây móc hoặc lao bám mép.

Lại là đúng chỗ Hook sẽ dùng nếu không nghĩ.

Grey nhìn một vòng đường cắt đang khép quanh họ.

"Blue. Giữ nhịp chậm."

Blue gật.

Ánh xanh mỏng tỏa ra, không để chặn trực diện, mà làm chậm nửa nhịp khép của hai khung gần nhất.

"Patch."

"Đang xem!"

Patch quỳ xuống một đầu gối, cờ lê gõ nhanh lên sàn rồi lên vách.

*Keng. Keng. Cộc. *

"Ba khung đầu chỉ là khung chặn. Cái thật còn trong khe." cậu nói. "Mấy cái này mở đường để ép mình chạy đúng kiểu tụi nó đã học."

Daren nói thêm:

"Và khi Hook dùng phản xạ cũ, cái phía sau sẽ khóa trúng."

Hook nhìn khe tối sâu hơn.

Trong đó, đúng là còn một bóng khớp khác đang chờ.

Không lao ra.

Nó đứng im.

Như đang đợi cậu tự bước đúng vào đường đã chuẩn bị.

Blue hạ giọng:

"Giống hệt vừa rồi."

Hook hiểu.

Khác cơ chế.

Cùng nguyên tắc.

Không cần mạnh ngay.

Chỉ cần đọc được cách mình thường tự cứu mình.

Grey lách một bước lên trước.

Khung tam giác bên phải lao xuống.

Ông không né gọn.

Không đổi góc đẹp.

Ông đạp thẳng mũi giày vào thân khung, để cú lao cạ qua ống quần và cắm sâu vào sàn nửa phân.

"Kéo nó lệch!" ông nói.

Patch lao tới, cắm đầu cờ lê vào khớp tam giác vừa ghim sàn, bẻ ngang.

Blue giữ nhịp chậm ở khung thứ hai.

Daren chặn sau lưng cả nhóm.

Hook đứng giữa nửa bước, nhìn tất cả diễn ra.

Cơ thể cậu liên tục nảy lên những phương án quen:

- lách trái

- hạ gối

- đổi góc từ vai

- rút dao kéo sát khớp

Và từng phương án một, cậu đều thấy trước nơi nó sẽ bị bắt.

Cảm giác đó mới thật sự làm người ta hoảng.

Không phải yếu đi.

Là biết mình vẫn giỏi chỗ đó- nhưng chính vì giỏi nên đã bị học xong.

Một khung tam giác từ trần quét ngang tới.

Grey hét ngắn:

"Hook!"

Cậu phản xạ theo thói quen.

Hông xoay.

Vai hạ.

Bước chân trái cắt vào trong.

Ngay khi cậu vừa bắt đầu động tác, từ trong khe tối, khung thật lao ra.

Nhanh hơn hẳn ba khung ngoài.

Nó đâm đúng vào khoảng sườn cậu sẽ mở ra khi xoay kiểu đó.

Blue kịp thấy.

"Sai!"

Hook giật mạnh người lại.

Quá trễ để hoàn toàn tránh.

Mép khung thật sượt qua hông áo cậu, cắt rách một đường dài, da dưới đó nóng buốt.

Không sâu.

Nhưng đủ để cậu hiểu nếu đi trọn động tác quen, thứ kia đã ghim trúng.

Patch tái mặt.

"Nó biết thật."

Grey đáp cụt:

"Ừ."

Blue đứng sát hơn.

"Anh vẫn còn làm động tác cũ trước khi nghĩ."

Hook thở gấp.

"Anh biết."

"Biết không đủ."

Câu đó đau vì đúng.

Một nhịp im ngắn.

Rồi Patch nói, rất nhanh, rất thật:

"Đừng làm động tác mày giỏi nhất."

Hook quay sang.

Patch chỉ thẳng vào cậu bằng đầu cờ lê.

"Làm động tác mày ghét nhất."

Cậu cau mày.

"Gì cơ?"

"Mày né đẹp, đổi góc đẹp, đặt lực đúng, đúng không?" Patch nói dồn. "Thì giờ đừng vậy nữa."

Grey hiểu ý trước.

Ông gật.

"Đánh xấu."

Daren thêm vào:

"Đánh theo hiện tại. Không theo thứ nó đã học từ cha cậu."

Câu cuối cùng cắm mạnh.

Hook siết dao.

Không theo thứ nó đã học từ cha cậu.

Một phần trong cậu phản kháng ngay.

Vì những gì cha để lại là thứ giữ cậu sống đến đây.

Nhưng cũng chính vì nó quý, vì nó đúng, vì nó đi vào cơ thể quá sâu- mà thứ dưới lõi giờ đang bám vào đó để đón cậu.

Blue nói khẽ hơn hẳn:

"Anh không phản bội ông ấy khi không dùng đúng bài cũ."

"Anh chỉ đừng để nó mượn bài đó đánh ngược anh."

Khung thật trong khe không lao ngay nữa.

Nó đang chờ.

Chờ cậu tự quay lại phản xạ đẹp nhất của mình.

Hook nhìn nó.

Rồi nhìn sàn.

Mùi bụi nóng.

Dầu cũ.

Máu mỏng ở hông áo.

Mặt sàn trơn vừa đủ để trượt nếu cố xoay đúng kỹ thuật.

Thật.

Grey hạ giọng:

"Lần tới, đừng né như mày thường."

"Vậy làm gì?"

"Xấu." Grey đáp. "Thô. Thấp. Tệ."

Patch cười khan.

"Nghe như lời tư vấn đời sống."

Một khung tam giác còn lại giật khỏi nhịp Blue vừa giữ và quét qua phía Hook.

Lần này cậu không đổi góc theo thói quen.

Cậu đập luôn vai trái vào mép cột thấp gần mình, mượn cú đau để rơi người xuống kiểu cực xấu, rồi lăn nửa vòng không tròn, đầu gối cạ sàn tóe lửa nhỏ.

Xấu thật.

Nhưng đường quét của khung tam giác hụt.

Ngay khi cậu rơi xuống theo tư thế vụng đó, khung thật trong khe lao ra lần nữa- và đâm vào khoảng trống của cú đổi góc cũ không còn xảy ra.

Nó trượt mất.

Patch rú lên:

"Đúng rồi!"

Grey không bỏ nhịp.

Ông lao vào cú hụt đó, dao đâm ngược vào gốc trượt của khung thật.

*Keng! *

Không xuyên sâu.

Nhưng đủ để làm nó lệch nửa khớp.

Blue bẻ ánh xanh ngang qua, làm nhịp thu hồi của nó chậm lại.

Patch lao tới cắm cờ lê chặn giữa hai khớp.

Daren dùng baton nện một cú gọn vào mấu nối lộ ra.

Khung thật rít lên, giật lùi vào khe.

Hook chống tay đứng dậy.

Vai đau.

Đầu gối rát.

Hông áo rách thêm.

Cực xấu.

Nhưng còn sống.

Và lần đầu từ lúc vào kho này, thứ kia hụt vì không đọc trúng nữa.

Blue nhìn cậu, hơi thở đứt nhịp:

"Thấy chưa?"

Hook gật.

Không phải chiến thắng vui vẻ.

Là một thứ gì đó vừa gãy trong đầu cậu:

Niềm tin rằng cứ dùng đúng bài quen là sẽ an toàn.

Patch nhổ cờ lê khỏi khe khung vừa bị chặn.

"Mày phải tệ đi một thời gian."

"Nghe chẳng hấp dẫn."

"Nhưng sống." Patch đáp.

Grey nhìn Hook từ đầu tới chân một lượt.

"Lại."

Hook ngẩng lên.

"Gì?"

"Lại." Grey nói. "Ngay bây giờ. Trước khi não mày quay về đường cũ."

Khe sâu rung thêm.

Khung thật chưa chết.

Nó đang chỉnh lại.

Một khung mới khác đang trượt ra bên cạnh nó.

Blue mím môi.

"Em không giữ chậm mãi được."

Daren nhìn sâu vào khe.

"Vậy càng phải đổi mô thức ngay."

Patch chỉ xuống sàn.

"Lần này đừng dùng chân trái mở."

Grey nói thêm:

"Và đừng rút dao theo vai."

Hook siết chuôi dao tay trái.

Một cảm giác nhục rất con người lướt qua cậu.

Vì phải tự phá cái mình giỏi.

Vì phải đánh như kẻ mới học.

Vì phải chấp nhận mình nhìn xấu, vụng, sai nhịp.

Nhưng cậu nhớ lại khung thật vừa đâm vào chỗ cú đẹp cũ lẽ ra sẽ mở ra.

Rồi nhớ cái bóng giả cha đứng mà không mang nổi sức nặng.

Những gì thật không phải lúc nào cũng đẹp.

Hook hít vào.

"Được."

Khung mới lao ra.

Lần này cậu làm động tác mình ghét.

Không hạ người gọn.

Không xoay vai sạch.

Cậu đạp thẳng mũi giày vào mép sàn, để cơ thể bật lệch nửa nhịp rất xấu, rồi dùng khuỷu tay trái thúc ngang thay vì rút dao trước.

Khung mới chặn trúng khoảng cũ- và hụt khoảng mới.

Grey nói ngay:

"Giữ kiểu đó."

Hook đáp bằng một cú thở ngắn.

Khung thật phía sau lại lao ra để khóa đòn nối.

Patch quát:

"Vai!"

Hook không né bằng vai như mọi lần.

Cậu húc luôn bằng phần lưng trên, chấp nhận ăn đau để làm góc tiếp xúc lệch hẳn.

Khung thật trượt khỏi vị trí nó tính trước.

Blue chộp đúng nhịp đó, bẻ ánh xanh cắt ngang mấu khóa.

Daren nện baton vào chân khung ngoài cùng.

Grey chém một nhát ngắn, gãy gọn vào khớp đã lộ.

*Rắc. *

Lần này một mấu tam giác văng hẳn xuống sàn, xoay vài vòng rồi nằm im.

Patch cười bật lên, rất ngắn, rất sắc:

"Ừ. Đấy. Xấu nhưng ngon."

Hook đứng thở dốc.

Tay trái run nhẹ vì chưa quen lực.

Vai trái đau.

Đầu gối rát.

Lưng áo dính bụi kim loại.

Không có gì đẹp.

Nhưng cậu vừa thắng bằng một thứ chưa bị ai học xong.

Một hàng chữ nhỏ bất ngờ hiện lên ở mép khe sâu, như hệ thống tự ghi nhận thay đổi.

> **mô thức phản ứng: Không ổn định**

> **yêu cầu lấy mẫu lại**

Patch nhìn thấy và nhe răng.

"Nghe câu này sướng hơn hẳn."

Grey không thư giãn.

"Đi tiếp trước khi nó lấy lại."

Blue chống tay lên vách một nhịp.

Mắt cô mờ đi rất ngắn rồi kéo lại.

Hook thấy.

"Blue."

"Em ổn."

"Em nói câu đó nhiều rồi."

Cô thở ra.

Gần như cười, nhưng mỏng quá.

"Vì em vẫn còn đi được."

Daren nhìn sâu hơn trong khe, nơi các khung hỏng đang tự rút vào.

"Chúng ta vừa khiến nó phải học lại Hook."

"Nhưng cái giá là nó đã xác nhận được cậu từng chiến đấu bằng mô thức nào."

Patch nhún vai, vẫn còn thở gấp.

"Thì giờ tụi mình cứ liên tục làm nó học sai."

Grey gật.

"Đó là kế hoạch."

Hook nhìn dao trong tay trái.

Cảm giác vẫn ghét.

Vẫn không thuận.

Nhưng đó là cái ghét đang giữ cậu khỏi bị đọc trọn.

Cậu cất tiếng, nhỏ thôi:

"Cha dạy em đúng lực."

"Giờ em phải học lực xấu."

Blue đáp ngay:

"Không phải xấu."

Cô nhìn thẳng cậu.

"Là của anh bây giờ."

Câu đó giữ lại được một thứ.

Không làm cơn đau biến mất.

Không trả lại ký ức.

Nhưng giữ cho sự thay đổi này không thành phản bội.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 77 - tôi giữ người, không giữ nhà tù

Khe sâu phía trước vẫn mở.

Không rộng thêm.

Không khép lại.

Chỉ giữ nguyên một độ hé đủ để nhìn thấy bên trong có những khung gãy đang rút về và những khớp khác đang dịch chuyển, thay nhau vào chỗ trống.

Không gian sau khe không sáng hơn.

Chỉ xám hơn.

Như nơi đó không cần ánh sáng để làm việc.

Chỉ cần thứ gì cũng hiện đủ để bị phân loại.

Hook vẫn chưa đổi dao về tay thuận.

Bàn tay trái tê nhẹ vì lực chưa quen.

Vai và đầu gối rát theo nhịp tim.

Blue tựa một phần vào vách.

Ánh xanh nơi đầu ngón chỉ còn mỏng như hơi lạnh trên thép.

Grey nhìn cô lâu hơn một nửa nhịp.

"Blue."

"Em nghe."

"Còn bao nhiêu?"

Cô không trả lời kiểu an ủi.

"Không nhiều."

Patch làm mặt nhăn ngay.

"'Không nhiều' theo kiểu còn đánh tiếp được hay 'không nhiều' theo kiểu sắp xỉu?"

Blue thở ra.

"Kiểu nếu ép giữ một không gian lớn, em sẽ gãy nhịp trước."

Daren nhìn khe sâu.

"Vậy đừng giữ lớn."

Không ai kịp hỏi thêm.

Từ trong khe, một âm khác bắt đầu trồi ra.

Không còn là tiếng khung tam giác trượt.

Là một âm nền dài, đều, thấp hơn.

Như có một trục lớn hơn đang được kéo vào khớp giữa các lớp cơ chế nhỏ.

Patch ghé tai gần sàn.

Rồi bật dậy ngay.

"Không phải một con. Cả tuyến đang đổi."

Grey hỏi:

"Đổi gì?"

Patch chỉ thẳng vào khe.

"Thay vì đọc riêng Hook, nó đang dàn lại cả hành lang."

Blue nghe ngay trước khi chữ hiện.

"Không."

Một hàng sáng bật ra trên mép khe sâu.

Không phải cảnh báo đỏ.

Không cần.

Chỉ là một dòng sạch tới lạnh.

> **chuyển từ đối chiếu cá nhân sang ổn định cụm**

Patch đọc xong thì chửi.

"Rồi. Đến lượt nó không đánh từng đứa nữa."

Daren bước lên một bước.

"Consensus làm thế khi một cá thể quá khó khóa riêng."

Ông nhìn Blue.

"Nó chuyển sang giữ cả nhóm bằng một trục."

Blue hiểu trước cả ông nói hết.

Mắt cô mở lớn thêm một mức rất nhỏ.

"Trục ổn định sống."

Patch quay sang.

"Dịch giùm?"

Blue nhìn khe.

"Nó sẽ chọn một người có nhịp giữ tốt nhất. Ép người đó đứng yên làm mốc."

Cô dừng một nhịp.

"Phần còn lại sẽ được 'an toàn' hơn nếu ở quanh người đó."

Không cần ai nói ra, cả nhóm đều hiểu người đó là ai.

Không khí trong hành lang như mỏng hơn.

Hook siết chặt chuôi dao tay trái.

"Không."

Blue không quay sang cậu.

"Em biết."

Khe sâu mở thêm.

Không để thứ gì lao ra.

Mà để lộ một khoang tròn nhỏ phía sau, ở giữa có một trụ mảnh cao ngang ngực người, thân trơn, mặt trên lõm xuống như chờ đặt tay.

Xung quanh trụ là các vòng khớp mảnh, chưa sáng hết.

Cả căn tròn sau khe giống một buồng giữ áp hay buồng cân nhịp hơn là một nơi tấn công.

Chính vì vậy nó mới đáng sợ.

Patch ngó vào rồi rùng mình.

"Đừng nói với tao đó là cái 'trụ làm mọi thứ ổn hơn' nhé."

Daren gật rất khẽ.

"Đúng."

Grey nhìn đường đi.

"Qua được không nếu không chạm?"

Daren im.

Blue trả lời thay, giọng thấp:

"Khó."

Rồi cô nói tiếp, như đang nghe những gì khe đó chưa viết ra hết:

"Nó không cần em chủ động bước vào. Chỉ cần em đứng đủ gần và bắt đầu vô thức giữ nhịp cho cả nhóm."

Patch cau mặt.

"Nghe như bẫy dành riêng cho mày."

Blue cười nhạt, mỏng như mép kính.

"Ừ."

Trên thân trụ mảnh trong khoang tròn, chữ bắt đầu hiện.

Không nhiều.

Không quanh co.

> **điểm ổn định tương thích được phát hiện**

Rồi hàng thứ hai.

> **giữ cụm sẽ tăng tỷ lệ sống sót**

Hook bước lên ngay một bước.

"Blue, lùi."

Cô chưa kịp lùi thì toàn bộ khoang sau khe tràn ra một làn rung rất nhẹ.

Không đẩy ai.

Không khóa chân.

Chỉ làm tất cả những gì đang lệch quanh họ dịu đi một chút.

Những rung động gắt từ cơ chế sâu bên trong giảm xuống.

Các khung gãy trong khe ngừng cào vào nhau.

Ngay cả hơi thở chệch của Hook sau chuỗi né xấu vừa rồi cũng bớt gắt.

Cảm giác đó kinh khủng ở chỗ nó dễ chịu thật.

Patch nhắm mắt một nửa giây.

"Khốn."

Grey nhìn cậu.

"Gì?"

"Dễ chịu quá." Patch đáp. "Kiểu làm tao muốn ở yên thêm một phút."

Blue đứng cứng lại.

Bởi với cô, cảm giác đó còn rõ hơn.

Không gian quanh trụ mảnh đang tự nói bằng cơ chế:

- nếu cô đứng vào đây

- nếu cô giữ một chút thôi

- cả nhóm sẽ đỡ đau hơn

- sẽ không bị các tuyến dưới cắt xé liên tục

- sẽ có chỗ thở

Một cám dỗ không ác.

Một cám dỗ tử tế quá mức.

Một cám dỗ được thiết kế riêng cho người luôn muốn mọi người sống qua được đoạn tiếp theo.

Trên thân trụ hiện thêm hàng chữ.

> **không yêu cầu từ bỏ danh tính**

> **chỉ yêu cầu giữ vị trí**

Patch bật cười khô.

"Thằng nào viết câu này đáng bị đập."

Daren đáp ngay:

"Thứ đáng sợ nhất ở đây không phải lời nói dối."

"Là phần đúng trong lời nó nói."

Blue nuốt khan.

Đúng.

Nó chưa bảo cô phải bỏ tên.

Chưa bảo cô là đồ vật.

Chưa ép.

Nó chỉ mời cô giữ vị trí.

Mọi thứ còn lại để cơ chế làm dần.

Hook thấy cô khựng rất nhỏ.

Chỉ thế là đủ.

Cậu bước chặn hẳn trước nửa người cô.

"Blue."

Cô nhìn trụ chứ không nhìn cậu.

"Nếu em giữ một lúc thôi, các đường dưới có thể không cắt nhóm nữa."

"Không."

"Hook!"

"Không." cậu nhắc lại, ngắn và cứng hơn. "Không phải cách này."

Blue nhắm mắt một nhịp.

Rồi mở ra.

"Anh nghe nó như người ngoài. Em nghe nó như thứ mình làm được."

Câu đó làm Hook im đúng một nhịp.

Vì đó là sự thật.

Cô không bị cám dỗ bởi quyền lực.

Cô bị cám dỗ bởi khả năng cứu được người khác.

Grey lên tiếng, rất đúng lúc.

"Blue."

Cô quay sang.

Ông nói ngắn, lạnh, nhưng không hề vô cảm:

"Ở yên đó lâu, mày sẽ không còn là người đi cùng. Chỉ còn là chỗ đứng."

Patch thở ra.

"Đấy. Ông già nói đúng rồi đó."

Blue cười không nổi.

Trụ mảnh trong khoang tròn sáng thêm một nấc.

Lần này không hiện chữ nữa.

Mà hiện hình.

Rất đơn giản.

Một mô phỏng xám mờ của cả nhóm đứng quanh trụ trong trạng thái ổn định hơn:

- Hook không bị các khung chặn đâm trúng

- Grey không phải đỡ quá nhiều

- Patch có khoảng trống để mở đường

- Daren không bị hệ thống lôi lại mã cũ

- Blue đứng ở giữa

Không thấy máu.

Không thấy mất thêm.

Không thấy giá phải trả.

Chính cái thiếu đó làm mô phỏng kia giả tới mức đau.

Patch chỉ vào mô phỏng.

"Có ai khác thấy trong đó không có cảnh mày được đi tiếp không, Blue?"

Blue nhìn rất lâu.

Trong mô phỏng đó, cô không gục.

Không đau.

Không chết.

Nhưng cũng không di chuyển.

Cô chỉ đứng.

Giữ.

Giữ đến mức trở thành một phần của cơ chế giữ.

Daren bước tới một bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn với mép khe.

"Tôi từng thấy kiểu này ở tuyến trên." ông nói. "Khi hệ thống muốn một cá thể tự nguyện thành công cụ, nó không hứa phần thưởng lớn."

"Chỉ hứa giảm thiệt hại quanh người đó."

Blue khẽ hỏi:

"Và có người chấp nhận."

"Có." Daren đáp.

"Vì điều đó nghe giống tình thương hơn bạo lực."

Im.

Câu đó làm căn tròn phía sau khe lạnh đi một bậc.

Hook không rời mắt khỏi Blue.

"Em không cần đứng yên để chứng minh mình đáng giữ."

Blue chớp mắt.

Câu này trúng hơn cậu nghĩ.

Cô nhìn sang cậu hẳn lần đầu từ lúc trụ hiện lên.

"Nhưng nếu em không đứng, rồi có chuyện xảy ra thì sao?"

"Thì tụi anh chạy." Patch nói ngay. "Đập. Vá. Chặn. Sai thì sửa tiếp."

Grey gật rất nhẹ.

"Đúng."

Blue nhìn ông.

Ông nói tiếp:

"Đó là việc của cả nhóm."

"Không phải để một đứa đứng yên thay."

Trên trụ mảnh, chữ lại hiện.

Lần này ngắn hơn.

Gần như chỉ nhắm đúng chỗ đau nhất.

> **nếu rời vị trí, cụm sẽ mất ổn định**

Ánh xanh ở đầu ngón Blue rung bần bật.

Không vì ép lực.

Vì câu đó đập đúng nỗi sợ.

Nếu mình không giữ, họ sẽ đổ.

Nếu mình mệt, họ sẽ trả giá.

Nếu mình không hữu ích đủ, mình sẽ không còn cần thiết.

Hook thấy tay cô sắp nhấc lên theo bản năng về phía trụ.

Cậu chụp cổ tay cô.

Không mạnh.

Nhưng dứt khoát.

Blue khựng lại.

Hook nhìn thẳng cô.

"Nhìn em."

Một thoáng sững.

Rồi chính Blue nhận ra cậu vừa dùng lại câu cô từng kéo cậu khỏi những chỗ tương tự.

Cô nhìn cậu.

Hook nói chậm hơn mọi lần:

"Em không giữ nhà tù cho tụi anh."

Không khí đứng lại.

Patch nín thở.

Grey không chen.

Daren cũng không.

Blue nhìn cậu.

Mắt cô đã mỏi rõ.

Nhưng vẫn còn rất người.

"Còn nếu em chỉ giữ một đoạn để mọi người qua?"

Hook lắc đầu.

"Em biết 'một đoạn' ở đây nghĩa là gì."

Cô biết.

Ai cũng biết.

Một đoạn ở tầng này là một cái khóa đầu tiên.

Sau đó là thêm một lý do ở lại.

Thêm một ổn định nữa.

Thêm một logic "chỉ cần mình đứng chút nữa".

Và đến lúc nhận ra, người ta đã bị đóng vào chức năng mà vẫn nghĩ mình đang tự nguyện.

Blue hít vào rất sâu.

Vai cô run nhẹ.

Không phải vì sắp ngã.

Vì đang phải rút tay ra khỏi thứ cô biết mình làm được.

Đó mới là đau.

Không phải không đủ sức cứu.

Mà là có sức cứu theo một cách sai, và phải từ chối nó.

Trụ mảnh như cảm nhận được sự rút lui đó.

Những vòng khớp quanh nó bắt đầu sáng mạnh hơn.

Không còn dịu dàng nữa.

> **điểm ổn định từ chối giữ vị trí**

> **bắt đầu cưỡng chế cụm**

Patch trợn mắt.

"Ờ, rồi. Hết lịch sự."

Ngay tức thì, các vòng khớp quanh trụ mảnh bung ra như xương sườn máy.

Không lao vào Blue trước.

Chúng lao ra thành vòng cắt quanh cả nhóm, định ép khoảng cách giữa họ và trụ về đúng vị trí tương thích.

Grey đạp ngang một khung đầu tiên, dao quét thấp cắt gọn mấu khóa.

Patch lao xuống mép khe, cờ lê chèn vào một khớp mở.

Daren dùng baton khóa đường vòng bên phải.

Blue không còn đứng yên.

Cô bẻ ánh xanh không phải để giữ cả buồng, mà cắt nhịp từng vòng một, làm chúng mở lệch nhau.

Hook nhìn thấy ngay điều đó.

Không còn "giữ không gian".

Chỉ "giữ đủ cho từng người tự bước".

Đúng lúc ấy cậu hiểu hẳn cô đã chọn gì.

Không làm trụ.

Chỉ làm người mở đường.

Một khung vòng từ trần chụp xuống đúng chỗ vai Blue.

Hook lao ngang, không dùng cú đổi góc đẹp cũ.

Cậu húc vai xấu vào thành khe, mượn cú đau để bật lệch thân người và dùng chuôi dao tay trái nện ngược vào mấu khớp.

*Choang. *

Khung vòng bật ra.

Blue quét ánh xanh qua chân Hook, giữ nhịp sàn vừa đủ để cậu không trượt ngã sau cú lao xấu đó.

Patch gào:

"Thấy chưa? Đúng vậy đó! Đứa nào tự đi, đứa đó tự giữ!"

Grey chém bồi nhát thứ hai, dứt sạch một vòng khóa đang khép về phía Daren.

Daren đạp xác vòng kim loại rơi sang mép trụ, chặn luôn đường mở tiếp theo.

Trụ mảnh giữa khoang tròn sáng bùng.

Không còn hiện mô phỏng đẹp nữa.

Chỉ còn một dòng.

> **điểm ổn định không tuân thủ**

Blue bước lên nửa bước.

Máu mũi chảy xuống một vệt mảnh.

Hook thấy và lạnh hẳn.

"Blue!"

"Em còn."

Rồi cô nhìn thẳng vào trụ.

Giọng không lớn.

Không hô.

Không run.

"**Tôi là Lumi. **"

Ánh xanh bùng ra.

Không thành mái vòm.

Không thành cột.

Nó tỏa thành nhiều đường mảnh, cắt từng vòng khóa đang cố dựng lại "khoảng đứng đúng" quanh cả nhóm.

Mỗi người có một khoảng trống đúng một bước chân để tự lao qua.

Chỉ một bước.

Không hơn.

Grey đi trước, chặt mở thêm nửa khe.

Patch chui qua khoảng mở thấp nhất, vừa đủ cho thân nhỏ của cậu.

Daren lách theo cạnh trái, baton kéo lệch một khớp đang hồi.

Hook giữ ngay sau Blue.

Cậu quay lại đúng lúc thấy trụ mảnh đang cố khép một vòng cuối quanh cổ tay cô.

Blue rút tay khỏi tầm trụ.

Không kéo cả không gian theo.

Chỉ bỏ đúng vị trí nó muốn cô đứng.

Vòng khóa khép hụt.

Ánh trên trụ loạn nhịp.

> **điểm ổn định mất tương thích**

Patch quay đầu lại, mắt sáng quắc dù đang thở như cá mắc cạn.

"Blue! Ngay bây giờ!"

Blue lùi hẳn khỏi mép trụ.

Hook kéo cô theo.

Cả hai lao qua khe mở tiếp phía sau khoang tròn đúng lúc Grey đạp sập một khung vòng cuối xuống giữa trụ.

*Rầm. *

Không gian phía sau họ rung dữ dội.

Không nổ lớn.

Chỉ như một nhịp ổn định bị rút đi khỏi chỗ vốn dựa vào nó quá lâu.

Cánh mép khe sau lưng bắt đầu khép lại.

Blue vừa qua khỏi thì đầu gối khuỵu xuống.

Hook đỡ kịp.

Máu mũi cô nhỏ xuống cổ tay cậu, ấm nóng rất thật.

Grey chặn mép cửa đang khép đủ lâu cho Daren rút chân cuối cùng qua.

Patch lăn hẳn một vòng rồi nằm ngửa thở dốc dưới sàn hành lang mới.

Cánh khe đóng sầm sau lưng họ.

Tiếng các vòng khớp vô ích cào vào nhau phía bên kia nghe như thứ gì đang cố tìm lại một điểm tựa đã từ chối nó.

Hành lang mới hẹp.

Tối hơn.

Không còn trụ mảnh.

Chỉ có bề mặt vách nhám và những sợi ống mỏng chạy dọc như mạch máu lộ dưới da.

Hook vẫn giữ Blue ngồi tựa vào vách.

Cô thở gấp.

Mắt mờ một chút rồi lấy lại.

Patch ngồi bật dậy, vừa thở vừa nói:

"Nhắc tao.. Sau này mà có đứa nào khen 'mày hợp làm trụ lắm'.. Tao đập trước."

Không ai cười lớn.

Nhưng khóe miệng Grey động rất nhẹ.

Daren nhìn Blue một lúc.

Rồi nói ngắn:

"Cô vừa làm hỏng một dạng cột sống của nó."

Blue lau máu mũi bằng mu bàn tay.

"Em chỉ không đứng yên."

"Ở tầng này," Daren nói, "thế là đủ."

Hook vẫn chưa buông cổ tay cô.

Blue nhìn xuống tay cậu rồi nhìn lên.

"Em ổn."

Hook đáp ngay:

"Anh biết. Nhưng cứ để anh đỡ một phút."

Lần này cô không cãi.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 78 - không cần được nhận lại

Hành lang mới hẹp đến mức hơi thở của cả nhóm như cùng đọng lại trên một lớp không khí.

Vách nhám.

Tối.

Những sợi ống mỏng chạy dọc hai bên như mạch lộ dưới da kim loại.

Blue tựa lưng vào vách thêm vài nhịp rồi tự đứng thẳng lại.

Máu mũi đã ngừng.

Ánh xanh ở đầu ngón tay gần như tắt hẳn, chỉ còn một lớp sáng rất mỏng, lúc có lúc không.

Hook đứng cạnh cô ngay khi cô vừa bỏ trọng lượng khỏi vách.

Không hỏi lại "còn được không".

Grey nhìn một vòng hành lang rồi nói gọn:

"Đi."

Patch nhổm dậy khỏi sàn, càu nhàu nhỏ gì đó về việc "lõi nào cũng ghét đầu gối".

Daren đi cuối.

Cả nhóm vừa chuyển động thì các sợi ống trong vách sáng lên một chút.

Không mạnh.

Chỉ đủ để dẫn mắt về phía trước.

Hành lang này không dài như đoạn trước.

Nó đổ nhẹ xuống rồi mở ra một khoang thấp hình bầu dục.

Ở giữa khoang không có trụ, không có dải, không có khung khóa.

Chỉ có một cổng phẳng dựng đứng, cao hơn người, mặt cổng đen xám như một tấm gương đã bị rút hết phản chiếu.

Không sáng.

Không rung.

Nhưng khi cả nhóm bước tới mép khoang, mặt cổng tự hiện chữ.

Không dành cho tất cả.

Chỉ một dòng ngắn đầu tiên.

> **mã cũ được phát hiện**

Patch đọc xong thì khựng.

Hook quay sang gần như ngay lập tức.

Daren không đổi sắc mặt nhiều.

Chỉ có vai ông cứng lên.

Grey bước nửa bước lên trước.

"Dành cho ông."

Daren nhìn mặt cổng.

"Ừ."

Blue hạ giọng:

"Đừng lại quá gần."

Nhưng mặt cổng đã sáng hơn một mức rất nhỏ.

Dòng đầu biến mất.

Dòng mới hiện ra.

> **xác nhận nhân sự cũ - daren**

> **tình trạng: Phản chuẩn / có thể phục hồi**

Patch chửi thề.

"Rồi. Đến bài cũ."

Daren vẫn đứng yên.

Không lùi.

Không tiến.

Nhưng ánh mắt ông đã khác.

Không phải vì bị dụ bởi quyền lực.

Mà vì bị lôi thẳng vào chỗ sâu nhất của loại người như ông:

Được hệ thống nói rằng vẫn còn một cánh cửa quay về.

Hook nhìn ông.

"Daren."

Ông không đáp.

Mặt cổng tiếp tục hiện chữ.

Không nhanh.

Không ép.

Nó cho đủ thời gian để từng câu kịp đi vào đầu.

> **cho phép xóa ghi nhận phản chuẩn**

> **cho phép khôi phục nhận diện hợp lệ**

> **cho phép phục chức cấp hệ thống**

Khoang nhỏ hẳn đi vì những dòng đó.

Blue nhìn Daren rất kỹ.

Patch thì nhăn mặt như vừa ngửi thấy gì khó chịu.

Grey hỏi đúng điều cần hỏi:

"Muốn gì đổi lại?"

Cổng không trả lời ngay.

Rồi một hàng sáng mảnh hiện ra phía dưới.

> **yêu cầu hỗ trợ ổn định nhóm can thiệp**

> **chuyển giao thành phần bị tách**

> **chấm dứt xâm nhập**

Patch bật cười khan.

"Tuyệt.'Phục hồi' kiểu ăn cắp hết rồi gọi là tha thứ."

Nhưng Daren vẫn chưa nói gì.

Điều đó làm Hook thấy không ổn hơn cả khi ông phản ứng mạnh.

Blue bước lên nửa bước.

"Daren."

Lần này ông mới trả lời.

"Nghe thấy rồi."

Giọng ông rất thấp.

Bằng hơn bình thường.

Quá bằng.

Hook biết kiểu bằng đó.

Là kiểu phải đè rất nhiều thứ xuống mới giữ được.

Cổng lại hiện thêm.

> **ghi nhận cá nhân có năng lực phục vụ trật tự**

> **sai lệch có thể được bỏ qua**

> **được phép trở lại vị trí phù hợp**

Patch lẩm bẩm:

"Nó nói như kiểu ổng chỉ lỡ hư một cái ốc."

Grey nhìn Daren.

"Đó là điều ông muốn à?"

Không phải hỏi móc.

Là hỏi thật.

Daren nhìn mặt cổng đen xám.

Rồi rất chậm, ông nói:

"Tôi từng muốn có một chỗ mọi thứ đứng đúng hàng."

Khoang im hẳn.

Patch ngẩng lên.

Blue cũng nhìn thẳng vào ông.

Daren nói tiếp.

Không nhìn ai.

"Ngày trước tôi nghĩ nếu mọi thứ được gọi đúng mã, xếp đúng chỗ, đi đúng quy trình.."

Ông dừng một nhịp.

"Thì sẽ ít người bị nghiền hơn."

Hook nghe câu đó và không phản bác được ngay.

Vì nó không phải lời của kẻ ác thích kiểm soát.

Là lời của một người từng tin trật tự có thể cứu người.

Daren nhìn xuống bàn tay cầm baton của mình.

"Tôi đã tin có những mất mát chấp nhận được, nếu đổi lại phần còn lại đứng yên."

Blue hạ giọng:

"Rồi ông thấy không phải vậy."

Daren cười rất nhạt.

"Rồi tôi thấy hệ thống chỉ cần đủ người chấp nhận câu đó.. Là nó có thể lấy thêm từng chút một mà vẫn gọi là hợp lý."

Mặt cổng chớp nhẹ.

Như thể nó ghi nhận cả lời thú nhận đó, rồi tiếp tục bằng chính ngôn ngữ tha thứ nó giỏi nhất.

> **nhận thức sai lệch được ghi nhận**

> **ăn năn là cơ sở phục hồi**

> **trở lại sẽ giảm thiệt hại cho nhóm đi cùng**

Patch gằn lên:

"Khốn. Nó còn biết dùng cả từ 'ăn năn'."

Blue nói rất nhỏ:

"Nó không gọi ông ấy là người. Nó gọi ông ấy là tài nguyên có thể tái sử dụng."

Daren nhắm mắt một nhịp.

Rồi mở ra.

Hook bước sát hơn.

"Nếu ông cần tụi tôi nói đừng nghe nó!"

"Không." Daren cắt lời.

Ông quay sang Hook lần đầu từ lúc vào khoang.

"Cậu không nợ tôi câu đó."

Một khoảng im.

Rồi Daren nói câu mà có lẽ chính ông cũng không dễ nói ra:

"Tôi hiểu vì sao lời này nguy hiểm."

"Không phải vì được trao quyền lại."

"Mà vì được nói rằng phần người cũ của mình vẫn còn chỗ hợp lệ để quay về."

Patch không đùa nữa.

"Và ông muốn chỗ đó?"

Daren nhìn cổng.

Rồi nhìn nhóm.

"Không."

Một nhịp.

"Nhưng tôi mệt vì luôn phải tự chứng minh mình không còn là nó."

Câu đó nặng tới mức hành lang sau lưng như xa thêm.

Blue nhìn ông, mắt dịu đi một chút.

"Ông không cần chứng minh với nó."

Daren đáp rất thẳng:

"Tôi biết. Tôi cần nhớ điều đó khi nó nói bằng giọng hợp lý."

Mặt cổng đổi giao diện.

Không còn những hàng hứa hẹn chung chung.

Giờ là một khu xác nhận rõ ràng, sạch như hồ sơ cuối cùng trước khi đóng dấu.

> **nhân sự cũ daren**

> **chọn một: **

> **[ PHỤC HỒI NHẬN DIỆN] **

> **[ TỪ CHỐI / CHẤP NHẬN XÓA VĨNH VIỄN] **

Patch trợn mắt.

"Ồ. Lịch sự ghê."

Grey nhìn hai lựa chọn đó.

"Cửa này không chỉ dụ."

Daren gật.

"Nó bắt chọn."

Blue nghe ra thứ khác trong nhịp nền của khoang.

"Nếu ông từ chối.." cô nói chậm. "Nó sẽ không còn giữ cổng này mở bằng mã cũ."

Patch quay phắt.

"Nghĩa là!"

Daren đáp thay:

"Nghĩa là muốn đi tiếp, ta phải dùng chính mã cũ của tôi để mở sâu hơn. Một lần cuối."

Hook nhìn ông.

"Và sau đó?"

Daren nhìn lựa chọn thứ hai.

> **từ chối / chấp nhận xóa vĩnh viễn**

"Sau đó dấu cũ của tôi trong hệ thống sẽ cháy sạch." ông nói.

"Không còn mã hợp lệ. Không còn đường quay lại bất cứ tư cách được công nhận nào."

Patch há miệng rồi ngậm lại.

Blue hỏi nhỏ:

"Ông chắc chứ?"

Daren không trả lời ngay.

Ông bước tới trước mặt cổng.

Không sát quá.

Đúng tầm để bàn tay có thể đưa lên.

Mặt cổng phản chiếu mờ một hình người đứng thẳng, gọn, đúng chuẩn hơn con người thật.

Một phiên bản của ông không run tay.

Không lạc khỏi tuyến.

Không phải ở giữa.

Chỉ cần nhận lại.

Chỉ cần bước về đúng vị trí.

Daren nhìn hình phản đó rất lâu.

Rồi nói, như cho chính mình nghe:

"Ngày trước tôi tưởng làm người của hệ thống nghĩa là đứng ở chỗ có thể ngăn nó tệ đi."

Ông cười nhạt.

"Cuối cùng, tôi chỉ học cách gọi sự tệ đi đó là chấp nhận được."

Hook không chen.

Blue cũng không.

Patch nắm chặt cờ lê, không nhìn vào giao diện kia quá lâu.

Grey hỏi câu cuối cùng, rất ngắn:

"Chọn gì?"

Daren ngẩng lên.

"Đi tiếp."

Rồi ông đưa tay lên mặt cổng.

Không bấm ngay vào lựa chọn nào.

Ngón tay ông lướt qua ô **PHỤC HỒI NHẬN DIỆN**.

Dừng nửa nhịp.

Patch nín thở.

Blue siết ngón tay.

Hook nhìn rõ tay Daren run rất nhẹ.

Không phải vì sợ đau.

Vì con người ta luôn run khi tự tay cắt bỏ cánh cửa cuối cùng nói rằng mình vẫn có thể "hợp lệ".

Rồi ngón tay ông hạ xuống ô còn lại.

> **[ TỪ CHỐI / CHẤP NHẬN XÓA VĨNH VIỄN] **

*Tách. *

Cả cổng tối đi một nhịp.

Không báo động.

Không gào.

Chỉ là một sự im lặng quá sạch, như hồ sơ vừa được đóng khỏi thế giới mà không để lại bụi.

Rồi các hàng chữ mới hiện lên.

> **từ chối được ghi nhận**

> **nhận diện cũ sẽ bị thiêu hủy sau khi thực thi lệnh cuối**

> **cho phép ký mở cổng bằng mã sắp hết hiệu lực**

Patch chửi rất nhỏ.

"Ghét cả cái kiểu tao nể nó."

Blue bước hẳn tới gần Daren hơn.

Ông không quay lại.

Nhưng giọng ông giờ đã chắc hơn lúc đầu:

"Tôi cần làm một lệnh."

Grey hỏi:

"Rủi ro?"

Daren nhìn các ký hiệu đang mở ra giữa mặt cổng.

"Nếu lệnh thành công, cửa sâu sẽ mở."

"Nếu thất bại, mã cũ của tôi cháy trước khi cửa nhả."

Ông nhìn nhóm qua vai.

"Và ta bị kẹt ở đây với mọi tuyến vừa đánh động."

Patch lập tức chen vào.

"Thế thì để tao!"

"Không." Daren nói. "Lệnh này cần chuỗi xác nhận nội bộ. Chỉ mã cũ của tôi mới chạm được."

Blue khẽ hỏi:

"Ông có cần!"

"Không."

Rồi ông hạ giọng lại.

"Chỉ cần các người đừng để tôi chần chừ."

Hook bước lên đứng ngang vai ông.

"Vậy làm."

Daren gật rất nhẹ.

Mặt cổng đổi thành giao diện ký lệnh.

Không còn chữ dụ dỗ nữa.

Chỉ còn các dòng pháp lệnh khô như dao.

> **yêu cầu lệnh cuối**

> **mở tuyến sâu cho nhóm can thiệp**

> **đánh dấu nhân sự cũ: Không được phục hồi**

Patch nuốt khan.

"Câu cuối nghe như đóng quan tài."

Daren đặt bàn tay lên phần lõm đen giữa cổng.

Ánh sáng xám bò lên dọc theo các mạch trên tay ông.

Từng lớp mã cũ hiện ra dưới da như vết in bị chìm quá lâu.

Vai ông căng lên.

Blue nghe nhịp đó và biết đau đang chạy qua đâu.

"Ông bị kéo lại." cô nói.

"Ừ."

"Rút được không?"

"Không trước khi ký xong."

Grey lập tức đứng lệch ra phía sau phải ông, dao thấp, mắt quét hành lang lẫn khe cũ.

Hook đứng phía trái.

Patch ngồi xổm ngay chân cổng, cờ lê sẵn trong tay như thể có thể đập vào bất cứ khớp nào dám chen vào.

Mặt cổng tiếp tục hiện lệnh xác nhận cuối.

> **không thể phục hồi**

> **tiếp tục? **

Daren nhìn dòng đó đúng một nhịp.

Rồi nói, rất nhỏ nhưng rõ:

"Tôi không cần được nhận lại."

Ông ấn tay sâu hơn vào lõm cổng.

Ánh sáng xám trên tay ông bùng lên.

Giọng ông không lớn hơn.

Nhưng nặng hơn.

"Tôi cần họ đừng bị lấy mất."

*Tách. *

Một âm khóa rất sâu vang lên sau cổng.

Rồi thêm cái nữa.

Rồi hàng loạt khớp ở đâu đó phía dưới bắt đầu tự nhả theo dây chuyền.

Cánh cổng đen xám nứt một đường sáng dọc chính giữa.

Lệnh đang chạy.

Patch cười bật, gần như vì quá căng:

"Được rồi! Được rồi, mở đi!"

Nhưng cùng lúc đó, mặt cổng hiện dòng cuối cùng.

Không còn cho Daren.

Cho toàn bộ hệ thống.

> **nhân sự cũ daren**

> **trạng thái mới: Đối tượng không được phục hồi**

Không khí trong khoang như mất một mảnh âm.

Blue nhìn dòng chữ đó mà lặng hẳn.

Hook siết chặt tay.

Grey không nói gì.

Patch không đùa nổi nữa.

Daren rút tay khỏi cổng.

Bàn tay ông đỏ rát, những vệt mã cũ dưới da tắt dần như tro than bị dập nước.

Cổng trước mặt mở hẳn thêm một khoảng.

Phía sau là một đường xuống sâu hơn, tối hơn, và lạnh hơn hẳn mọi tầng vừa qua.

Daren nhìn dòng chữ **KHÔNG ĐƯỢC PHỤC HỒI** lần cuối.

Rồi quay đi.

Không nhanh.

Không kịch.

Chỉ quay đi.

"Đi."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 79 - phòng rễ tên

Đường sau cổng dốc xuống ngay.

Không còn hành lang kỹ thuật rõ ràng.

Sàn và vách liền nhau thành một ống cong xám đen, trơn ở chỗ hệ thống từng đi qua nhiều lần, nhám ở những nơi có thứ gì đó đã cạy, vá, chèn lại bằng tay.

Không ai nói trong vài nhịp đầu.

Daren đi chậm hơn bình thường đúng một chút.

Bàn tay vừa rút khỏi cổng vẫn đỏ sẫm ở các khớp.

Ông không giấu.

Cũng không nhìn.

Blue giữ bước sát nhưng không hỏi thêm.

Hook ở ngay sau nửa bước, dao vẫn tay trái.

Mảnh sáng trong lòng bàn tay âm ấm.

Grey đi sau lưng cả nhóm như cái chặn cuối.

Patch thì vừa đi vừa liếc liên tục xuống mép sàn, mép vách, các chỗ ghép nối.

"Có vá." cậu nói nhỏ.

Không ai hỏi "ở đâu".

Vì ai cũng thấy.

Một đoạn mép vách bị cạy lệch.

Một nêm cũ còn mắc nửa thân trong khe.

Một đường hàn không đều.

Một mảnh kim loại khác chuẩn cắm chồng lên vật liệu lõi như ai đó không có đúng linh kiện mà vẫn phải làm cho xong.

Patch đưa đầu cờ lê chạm rất khẽ vào một mối nối vá xấu đó.

*Keng. *

Âm thanh trả về không sạch như máy.

Có phần rỗng của tay người trong đó.

"Ừ." Patch lẩm bẩm. "Ổng thật sự đi kiểu này."

Hook không đáp.

Nhưng cậu nhìn kỹ hơn mọi lần.

Những dấu vá này khác log.

Khác ghi chú.

Khác cảnh báo viết bằng tay.

Đây là phần lao động thô.

Phần mồ hôi.

Phần ai đó quỳ trong không gian hẹp, thiếu dụng cụ, thiếu thời gian, vẫn phải chèn một đường mở cho bằng được.

Blue nói rất khẽ:

"Chỗ này không nghe như lõi nữa."

Daren đáp:

"Vì ta đang chạm gần hơn vào thứ lõi dùng, không phải lớp máy nó khoác lên."

Đường ống đổ thêm một đoạn nữa rồi mở ra.

Không đột ngột.

Ánh sáng chỉ từ từ thay đổi.

Từ xám kim loại sang một thứ mờ hơn, sâu hơn, như ánh dưới mặt nước xa bờ.

Cả nhóm bước ra mép một không gian khiến tất cả cùng đứng lại.

Phòng này rộng hơn mọi khoang họ vừa qua.

Không tròn hẳn.

Không vuông.

Không còn kiến trúc "công trình" rõ rệt nữa.

Trần cao, nhưng không thấy được điểm kết.

Vách không liền khối, mà bị xuyên qua bởi hàng ngàn sợi dài mảnh sáng tối đan nhau từ sâu trong nền lên tận trên cao.

Thoạt nhìn chúng giống rễ cây ngập dưới nước đêm.

Nhưng không phải vật hữu cơ.

Một số sợi là ánh sáng mảnh.

Một số là đường vật chất tối nhám.

Một số nửa trong nửa đục như được dệt từ tín hiệu và bụi kim loại.

Chúng không đứng yên.

Từng đợt rất nhẹ, cả rừng sợi đó rung cùng nhau như có dòng chảy vô hình đi qua.

Blue thở ra một hơi thấp hẳn.

"Heartline.."

Không ai sửa cô.

Vì cái từ đó đúng hơn mọi mô tả máy móc.

Patch thì ngửa đầu lên, miệng hé ra đúng nghĩa.

"Ừm. Rồi. Không còn gọi đây là phòng dây nữa được."

Daren nhìn lên rừng sợi.

"Phòng Rễ Tên."

Cái tên đi thẳng vào xương sống.

Hook bước thêm một bước.

Mảnh sáng trong tay cậu nóng lên rõ rệt hơn bất cứ lần nào kể từ khi vào lõi dưới.

Không nhói.

Không cảnh báo.

Như một mảnh gì đó vừa đến gần nơi nó từng bị lấy ra.

Grey nhìn khắp không gian.

"Máy ở đâu?"

Patch cũng đang tìm đúng thứ đó.

Cậu lia mắt khắp nền, trần, các cụm khớp.

Rồi lắc đầu.

"Không có trung tâm lộ ra."

Cậu chỉ vào đám rễ sáng tối kia.

"Hoặc đúng hơn.. Tất cả chỗ này là trung tâm."

Blue đưa tay lên, không chạm, chỉ cảm nhịp.

"Không phải một nhịp hệ thống."

"Có nhiều lớp. Nhiều nguồn."

Daren gật.

"Đúng."

Cả nhóm đi xuống thêm theo một lối dốc tự nhiên tạo bởi những mảng nền tách lớp.

Càng vào sâu, càng thấy rõ những sợi kia không mọc ngẫu nhiên.

Chúng nối với nhau theo cụm.

Phân nhánh.

Nhập lại.

Có chỗ bị cắt.

Có chỗ bị vá.

Và ở rất nhiều điểm giao, có những dấu can thiệp bằng tay.

Patch tới gần một cụm giao lớn bằng thân người, quỳ xuống ngay.

"Trời đất.."

Hook nhìn theo.

Ở giao điểm đó, một bó sợi tối đã từng bị tách khỏi một bó sáng hơn.

Giữa chúng là cả một mạng vá chằng chịt:

- nêm kim loại cũ

- dây khóa phụ

- một dải vật liệu lạ không cùng chuẩn

- những ký hiệu viết tay ngắn

- dấu cắt khô và dứt

Không đẹp.

Không "thiên tài" kiểu sạch sẽ.

Là một công trường chắp vá tuyệt vọng.

Patch chạm đầu ngón tay lên một mấu vá rồi rụt lại ngay.

"Nó vẫn còn mang lực."

Cậu quay sang Hook.

"Cha mày không chỉ đi qua đây. Ổng đã nằm vật ở đây mà vá."

Hook nhìn dãy vá đó.

Không có hình Edrik.

Không có lời trăng trối.

Không có câu nào "ta đã cố".

Nhưng chính vì thế nó lại nặng hơn.

Một người đàn ông đã ngồi ở đây.

Mồ hôi. Máu có thể.

Dụng cụ thiếu.

Thời gian bị săn đuổi.

Và vẫn cố bẻ cả một thứ không ai lẽ ra bẻ nổi.

Blue chạm mắt vào một ký hiệu viết tay rất nhỏ cạnh mối vá.

> **đừng cho nó giữ hết cùng một chỗ**

Cô đọc khẽ.

Daren nghe thấy và khựng.

"Đó là lý do."

Grey nhìn ông.

"Lý do gì?"

Daren bước tới gần giao điểm vá.

"Consensus không tạo ra quyền gọi tên từ hư vô."

Ông nhìn lên cả rừng sợi đan phía trên.

"Nó chiếm quyền điều phối những tuyến này."

Im.

Patch ngẩng phắt lên.

"Khoan."

Hook cũng quay sang.

Blue hạ giọng:

"Nghĩa là.."

Daren nói chậm hơn, như cẩn trọng với chính khái niệm đó:

"Khả năng thế giới nhận ra và gọi nhau vốn đã tồn tại."

"Có thể trước hồ sơ. Trước phân loại. Trước toàn bộ Consensus."

Ông chỉ vào rừng sợi.

"Những rễ này không phải sản phẩm của hệ thống."

"Consensus chặn chúng lại, gom quyền điều phối về một trung tâm, rồi quyết định thứ gì được gọi thế nào."

Patch đứng bật dậy.

"Khốn."

Cậu cười khan, nhưng là kiểu cười của người vừa thấy bản vẽ gốc của một tòa nhà hóa ra bị ai đó xây thêm một cái cổ khóa vào giữa.

"Vậy bọn nó không phát minh ra tiếng gọi. Bọn nó giành quyền xoay van."

Daren gật.

"Đúng."

Blue nhìn những sợi sáng tối kia bằng ánh mắt khác.

"Thế nên khi trên kia ai đó bị gọi sai đủ lâu.."

Cô nhìn một cụm rễ tối đang bị buộc lệch vào nhánh sáng bằng mối khóa máy.

".. Không phải vì hệ thống tạo họ lại. Mà vì nó bẻ dòng gọi đang đi qua họ."

Hook siết mảnh sáng trong tay.

Một câu hỏi cũ bỗng rõ nét hơn.

"Cha em lấy mảnh này ra để làm gì?"

Patch là người trả lời đầu tiên, bằng trực giác nghề của mình:

"Để làm một chỗ van không đóng kín nổi nữa."

Cậu bước qua thêm vài giao điểm.

Nơi nào cũng có dấu vá.

Có chỗ Edrik chỉ chèn một nêm để ngăn hai bó sợi khóa hẳn vào nhau.

Có chỗ ông cắt hẳn một đường, rồi bắc đường vòng phụ bằng vật liệu tạp nham.

Có chỗ ông ghi nguệch một chữ rất ngắn:

> **thở**

Patch câm luôn vài giây.

Rồi lắc đầu, gần như tự nói:

"Ổng không đi phá bừa."

"Ổng đang giữ cho dòng còn chảy."

Blue nghe câu đó và khẽ gật.

"Ông ấy không muốn giết khả năng gọi nhau."

Daren đáp:

"Ông ấy muốn giết cái quyền giữ nó một mình."

Không khí trong Phòng Rễ Tên đổi đi từ đó.

Không còn cảm giác đây là "phòng boss" hay "lõi điều khiển" đơn thuần.

Mà là nơi lộ ra tội lớn nhất:

Một trung tâm đã bắt giữ thứ lẽ ra phải phân tán, sống, nhiều nguồn, nhiều đường.

Grey lên tiếng, thực tế như mọi khi:

"Vậy nếu chặt hết chỗ này?"

Patch quay phắt.

"Không."

Blue cũng nói gần như cùng lúc:

"Không được."

Daren giải thích:

"Nếu chặt hết, không phải chỉ Consensus mất quyền."

"Rất nhiều thứ đang sống nhờ những tuyến bị cưỡng điều phối này sẽ đứt theo."

Hook nhìn lên rừng rễ đan kín trần.

Không có lựa chọn sạch.

Một lần nữa.

Không giao lại trung tâm cho nó.

Nhưng cũng không thể đập nát thứ cả thế giới đang vô thức còn dựa vào.

Patch đi tiếp sâu hơn giữa các cụm rễ.

"Có một chỗ trống." cậu nói.

Cả nhóm theo mắt cậu.

Ở trung tâm sâu nhất của phòng, giữa một vòng rễ sáng tối quấn thành cấu trúc gần như hình tổ, có một khe tròn rỗng.

Không lớn.

Chỉ vừa đủ cho một lõi bằng nắm tay người.

Mảnh sáng trong tay Hook nóng rực.

Không cần ai nói cũng hiểu.

Blue nhìn khe trống đó, giọng xuống rất thấp:

"Nó thiếu một phần."

Daren không rời mắt khỏi khe.

"Phần bị Edrik tách ra."

Patch nuốt khan.

"Nếu nhét mảnh sáng vào đây.."

"Consensus có thể lấy lại khả năng khóa trung tâm." Daren nói.

"Nếu không nhét?" Grey hỏi.

Blue lắng nghe nhịp của cả phòng.

Những rễ sáng tối xung quanh khe trống đang rung lệch nhẹ, như cả mạng lớn phải tự bù vì thiếu một đoạn xương sống.

"Thì nó vẫn tiếp tục rách." cô nói. "Và phần rách đó lan ra ngoài."

Patch nhìn một mối vá lớn nơi Edrik đã nối đường vòng phụ.

"Cha mày không lấy thứ đó đi để giữ làm bùa."

Cậu quay sang Hook.

"Ổng lấy để câu giờ."

Hook không đáp.

Cậu nhìn khe trống đó như nhìn một vết thương và một cái bẫy cùng lúc.

Daren nói tiếp, giọng trầm hơn:

"Nhưng ông ấy cũng để lại ghi chú."

Ông chỉ vào một mép rễ gần khe trung tâm, nơi có một miếng kim loại mỏng bị ép vào giữa hai sợi lớn.

"Ở đó."

Patch chui qua một cụm rễ thấp, rất cẩn thận để không làm chúng rung quá mạnh.

Cậu tới gần, lách đầu vào, rồi bật cười khẽ vì kinh ngạc.

"Tất nhiên."

Cậu quay lại. "Lại chữ tay."

Hook bước tới.

Miếng kim loại mỏng kia không phải phần của lõi.

Là mảnh cắt từ đâu đó, mép còn răng cưa.

Trên đó khắc bằng tay, rất mạnh tay, như người viết không còn thời gian chỉnh:

> **không đưa nó trở lại vị trí cũ**

Im.

Câu đó không còn là suy đoán nữa.

Là chỉ thị.

Blue nhìn khe trống rồi nhìn mảnh sáng trong tay Hook.

"Nếu trả về chỗ cũ, nó sẽ hoàn tất lại điểm tập trung."

Daren gật.

"Đúng."

Grey hỏi phần không thể tránh:

"Vậy làm gì?"

Patch ngồi xổm trước vòng rễ trung tâm, mắt chạy như điên qua các mối vá, các nhánh phụ, các đường vòng mà Edrik từng chèn.

"Chắc chắn không phải đặt lại nguyên cục."

Cậu chỉ vào ba nhánh nhỏ hơn tỏa khỏi khe trống.

"Nhưng cũng không thể cứ giữ mãi trong túi nó."

Hook lặng đi.

Không vì không biết điều đó.

Mà vì nghe nó nói ra thành thật.

Cha cậu không lấy mảnh sáng đi để con trai giữ như một kỷ vật.

Ông lấy nó ra để ngăn một quyền lực.

Và để ai đó sau này phải làm bước tiếp theo.

Không có di sản nào sạch.

Không có thứ cha nào để lại mà không mang nặng.

Blue nhìn cả vòng rễ.

"Nó đang tự chia lại nhịp quanh khe trống."

"Có những đường phụ bị kéo căng quá."

Patch theo ánh mắt cô rồi chửi nhỏ.

"Ừ. Nếu để lâu, mấy mối vá cũ của ổng sẽ bung dần."

Hook thấy điều đó.

Một vài nêm kim loại cũ đang rung mạnh hơn.

Một đường vòng phụ bọc bằng vật liệu lạ đã sờn.

Edrik không chữa xong thế giới ở đây.

Ông chỉ giữ được cho nó đừng khép lại theo cách tệ nhất.

Daren nhìn quanh phòng một vòng lớn.

"Đây không phải nơi kết thúc."

"Là nơi phải chọn xem quyền gọi tên nên được giữ thế nào."

Grey nói gọn:

"Không ai giữ một mình."

Không ai phản đối câu đó.

Ngay lúc ấy, từ sâu dưới nền Phòng Rễ Tên, một chấn rung rất khẽ truyền lên.

Không phải tấn công trực tiếp.

Là thứ gì đó ở dưới nữa vừa ghi nhận:

- nhóm đã tới đúng phòng

- mảnh sáng đang ở ngay trước khe trung tâm

- và quyết định tiếp theo sẽ chạm vào bản thân mô hình quyền lực của nó

Các rễ quanh khe trống đồng loạt siết sáng rồi tối lại.

Một hàng chữ cực mảnh hiện dọc theo mép khe.

Không phải trên bảng.

Không phải trong không khí.

Ngay trên chính vòng rễ.

> **khuyết thiếu trung tâm điều phối**

> **sẵn sàng nhận lại thành phần bị tách**

Patch ngẩng lên, mặt không còn chút hài.

"Nó đang mời."

Blue nói rất nhỏ:

"Không. Nó đang chờ mình tự hợp lý hóa việc trả lại."

Hook siết mảnh sáng chặt hơn.

Khe trống kia không gào.

Không đòi.

Nó chỉ hiện diện như lời mời của một thứ logic:

Trả vào thì ổn hơn.

Trả vào thì bớt rách.

Trả vào thì thế giới đỡ đau.

Và chính vì có phần đúng, nó nguy hiểm.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 80 - không ai được giữ quyền gọi tên một mình

Phòng Rễ Tên không hề thúc giục.

Đó là phần đáng sợ nhất.

Không còi.

Không khung máy lao tới ngay.

Không tiếng gầm.

Chỉ có khe trống ở giữa vòng rễ trung tâm.

Và mảnh sáng trong tay Hook nóng tới mức như đang muốn tự nhớ đường quay về.

Blue đứng sát bên cậu.

Mặt cô vẫn còn nhợt từ khoang trụ ổn định trước đó.

Nhưng mắt tỉnh.

Patch quỳ thấp gần một mối vá cũ của Edrik, cờ lê kê trên đầu gối.

Grey đứng lệch phía sau, chặn nửa góc rộng nhất của căn phòng.

Daren nhìn vòng rễ trung tâm như đang đọc một thứ luật cũ hơn cả hệ thống.

Không gian sâu này rung rất nhẹ.

Như cả rừng rễ đang nín thở để xem họ sẽ làm gì.

Rồi những sợi sáng tối quanh khe trống đồng loạt đổi nhịp.

Không nhanh hơn.

Đều hơn.

Các mối vá cũ của Edrik hiện rõ dần dưới ánh mờ xanh xám.

Những đường vòng phụ ông từng chèn vào rung lên trong một chuỗi xung mảnh.

Blue nghe ra đầu tiên.

"Nó đang gom nhịp."

Patch chửi nhỏ.

"Chuẩn bị khóa trung tâm?"

Daren gật.

"Nó sắp hiện lý lẽ."

Hook quay sang.

"Lý lẽ?"

"Ở tầng này, nó không cần dọa." Daren nói. "Nó cần làm điều nó muốn nghe như thứ hợp lý duy nhất."

Ngay khi ông dứt câu, các rễ quanh khe trống sáng dần lên thành một vòng chữ mảnh.

Không phải bảng.

Không phải giao diện lạnh kiểu hành chính.

Mà là chữ chạy ngay trên thân những sợi đang sống, như chính cấu trúc của phòng nói chuyện.

> **không có trung tâm điều phối**

> **các tuyến gọi tên tiếp tục rách**

> **người bị quên sẽ rơi khỏi đối chiếu**

Blue mím môi.

Patch thì bật ngay:

"Khốn khiếp là nó không nói sai hoàn toàn."

Daren không phủ nhận.

Hook nhìn các đường vòng phụ của Edrik đang rung căng hơn.

Một mối vá gần chân cậu phát tiếng *tách* rất nhỏ.

Chưa bung.

Nhưng đã báo trước sẽ có ngày bung nếu cứ để thế này mãi.

Vòng rễ tiếp tục hiện chữ.

> **hoàn trả thành phần bị tách**

> **khôi phục ổn định tối thiểu**

> **giảm thiệt hại toàn cục**

Không ai lên tiếng ngay.

Bởi "ổn định tối thiểu" là kiểu ngôn ngữ nguy hiểm nhất:

Không hứa thiên đường,

Chỉ hứa bớt nát hơn.

Grey hỏi ngắn:

"Nếu trả lại?"

Daren nhìn khe trống.

"Trung tâm điều phối sẽ khép kín hơn."

"Consensus sẽ lấy lại quyền xoay van."

"Nhưng thế giới đỡ rách." Blue nói.

"Ừ." Daren đáp.

Patch chống cờ lê đứng dậy.

"Nếu không trả?"

Blue nhìn những nhánh phụ đang kéo căng.

"Các mối vá của Edrik giữ được một thời gian nữa."

"Nhưng càng lúc càng nhiều nơi ngoài kia bị kéo lệch, bị gọi hụt, bị trượt khỏi nhau."

Hook siết mảnh sáng.

"Còn nếu phá nó?"

Im.

Patch là người đáp trước, và lần này không có chút đùa nào:

"Không ai ở đây biết hết giá phải trả."

Phòng không hề ép câu trả lời.

Nó chỉ tiếp tục đưa lý lẽ.

Các rễ trung tâm mở thêm một lớp hình mờ ngay trên khe trống.

Không phải ảo giác người thân.

Không phải dụ riêng từng người.

Là những hình ảnh rộng hơn:

- một hòn đảo xa nào đó, nơi bảng hồ sơ rung loạn

- một người phụ nữ nhìn đứa trẻ mình như chợt không nhớ đúng tên gọi nữa

- một cảng biển nơi những ký hiệu dẫn đường chồng sai lên nhau

- những vùng bị cắt bỏ lay động ở mép thực tại

Không hẳn thật hết.

Không hẳn giả hết.

Nhưng đủ để cho thấy hậu quả không còn nằm riêng trong cuộc truy đuổi của nhóm nữa.

Blue nhìn rất lâu rồi hạ giọng:

"Nó đang dùng phần đúng của nỗi sợ."

Patch lẩm bẩm:

"Như mọi lần."

Grey nhìn Hook.

"Chọn."

Câu đó đơn giản đến tàn nhẫn.

Không ai bảo "chọn đúng".

Không ai nói "có cách thứ tư" khi còn chưa nhìn thấy.

Chỉ là chọn.

Hook nhìn khe trống.

Rồi nhìn mảnh sáng trong tay.

Cha cậu đã lấy nó ra.

Không cho trở về vị trí cũ.

Nhưng cũng không để một lời hướng dẫn sạch sẽ về bước tiếp theo.

Có lẽ vì bước tiếp theo không thể sạch.

Blue lên tiếng, rất thấp:

"Nếu anh trả nguyên vào đó, mọi thứ sẽ trơn hơn."

Cô dừng.

"Và rồi lại bị một chỗ nắm hết."

Patch nhăn mặt.

"Nếu cứ giữ trong tay thì tụi mình đang mang một cái van bị xé đi chạy khắp nơi."

Daren thêm vào:

"Edrik không lấy nó đi để con ông ấy trở thành trung tâm thay thế."

Câu đó đâm rất đúng.

Hook đã thấy nó từ lâu, chỉ chưa gọi ra.

Nếu cứ giữ mảnh sáng này như "người mang phần thật", cậu rất dễ bị kéo thành bản sao của thứ cậu chống:

Một điểm giữa.

Một chỗ mọi quyền gọi tên đi qua.

Grey hỏi đúng phần còn lại:

"Có cách tách không?"

Patch quay phắt sang ông.

"Có thể."

Blue cũng nhìn cậu.

"Có thể?"

Patch bước sát hơn vào vòng rễ trung tâm, mắt chạy nhanh trên những đường phụ Edrik từng chèn.

"Không chắc là kiểu đẹp đẽ gì đâu."

Cậu chỉ vào ba nhánh lớn rời khỏi khe trống.

"Nhìn đi. Ổng không chỉ chặn một chỗ. Ổng đã tìm cách phân tải qua nhiều nhánh phụ."

Daren nhìn theo, rồi khựng.

"Đúng.."

Patch nói nhanh hơn, càng nói càng sáng mắt.

"Nếu mảnh sáng là phần lõi điều phối bị tách ra, thì nó không nhất thiết phải quay lại đúng khe trung tâm."

"Có thể bẻ nó thành nhiều tuyến nhỏ hơn, ghim vào các nhánh sống thay vì trả cho một ổ."

Blue nghe ra cơ chế trước.

"Phân tán quyền gọi."

"Ừ." Patch đáp. "Không để một thằng đứng giữa xoay van nữa."

Daren nhìn vòng rễ.

"Nếu làm được, nó sẽ phù hợp với ý đồ của Edrik hơn cả việc giữ mảnh sáng nguyên khối."

Grey hỏi câu thực nhất:

"Làm bằng gì?"

Patch nhìn Hook.

"Mảnh sáng là lõi."

Rồi nhìn Blue.

"Nhịp của mày giữ nó không vỡ nát."

Nhìn Grey.

"Mày cắt các đường khóa cưỡng ép."

Nhìn Daren.

"Ông mở giao thức trái phép, chặn điều phối trung tâm phản ứng."

Rồi chỉ vào chính mình.

"Tao ghim nó vào đúng chỗ chưa bị khóa chết."

Im.

Hook nhìn mảnh sáng.

"Và nếu thất bại?"

Patch đáp rất thật:

"Thì có thể nó nổ theo kiểu không phát ra tiếng mà lấy mất luôn cả phần còn nối được."

Blue khẽ hỏi:

"Còn nếu thành?"

Daren nhìn lên những rễ đan như một bầu trời ngược.

"Consensus sẽ không còn nắm trọn quyền điều phối theo kiểu cũ."

"Nhưng phòng này sẽ rơi vào trạng thái tranh chấp. Rối. Không ổn định một thời gian."

Grey gật.

"Còn hơn một chỗ giữ hết."

Vòng rễ trung tâm bỗng đổi chữ.

Như thể nó nhận ra nhóm đang nghĩ tới điều gì đó ngoài hai phương án nó bày sẵn.

> **cảnh báo**

> **phân tán thành phần điều phối là hành vi không thể dự đoán**

> **rủi ro mất nhất quán gọi tên toàn cục**

Patch nhe răng.

"Đọc là: Bọn tao sẽ không ngồi giữa nữa."

Blue không cười.

Cô đang nhìn mảnh sáng trong tay Hook.

"Có cái giá."

Hook gật.

Cậu biết.

Neo chưa bao giờ lấy ít hơn những gì người ta nghĩ.

Mảnh sáng này càng chạm gần bản thể, giá phải trả càng nặng.

Daren nói rất thấp:

"Nếu làm, cậu có thể mất thêm thứ không lấy lại được."

"Em biết."

Blue nhìn cậu.

"Hook."

Cậu quay sang.

Cô không khuyên dừng.

Không khuyên liều.

Chỉ hỏi đúng điều phải hỏi:

"Nếu mất thêm một phần về ông ấy.. Anh còn đi được không?"

Câu đó làm cả phòng lặng xuống.

Hook nhìn mảnh sáng.

Nhìn những mối vá của cha.

Nhìn khe trống mà nó muốn trở về.

Nhìn hàng chữ tay cũ: **không đưa nó trở lại vị trí cũ**.

Cậu trả lời sau một nhịp đủ dài để mọi người biết cậu không nói bừa.

"Em không đi tiếp để giữ nguyên mọi thứ về ông ấy."

"Em đi tiếp để thứ ông ấy làm không bị gọi sai."

Blue nhìn cậu rất lâu.

Rồi gật.

"Vậy làm."

Grey bước lên trước nửa bước.

"Vị trí."

Không cần ai hô lớn nữa.

Mọi người tự vào chỗ.

Patch lao về cụm vá thấp bên trái vòng trung tâm, cắm cờ lê vào một khe phụ rồi nhét thêm hai cái nêm cũ Edrik bỏ lại.

Mắt cậu chạy như điên giữa các nhánh.

"Nhánh trái còn sống. Nhánh dưới bị khóa nửa phần. Nhánh phải đang bị điều phối cưỡng ép."

Daren đứng phía đối diện khe trống, bàn tay đỏ rát đưa lên một cụm ký hiệu lõi lộ ra từ thân rễ.

"Có một giao thức trung tâm phản ứng nếu khe này bị can thiệp trái phép."

Ông quay sang Grey.

"Ngay khi tôi cắt nó, các khóa điều phối cưỡng ép sẽ bật lên."

Grey rút dao.

"Để đó cho tôi."

Blue bước vào giữa các nhánh nhưng không đứng ở trung tâm.

Cô chọn một điểm lệch, nơi có thể chạm nhịp tới cả ba hướng mà không bị biến thành trụ.

Ánh xanh ở đầu ngón tay cô mỏng đến gần mất.

Rồi cô ép nó sáng lên lại từng chút.

Hook đứng trước khe trống.

Mảnh sáng trong tay bỏng như tim của một thứ không muốn bị chia ra.

Vòng rễ trung tâm hiện dòng cuối, như một lời đề nghị cuối cùng đầy hợp lý.

> **trả lại và mọi thứ sẽ ổn hơn**

Hook nhìn hàng chữ đó.

Rồi đáp rất khẽ:

"Ổn hơn cho ai?"

Cậu ép mảnh sáng xuống gần khe.

Không đưa vào.

Chỉ gần.

Cả phòng rung lên.

Các rễ sáng tối đồng loạt vươn lại, như phản xạ muốn nhận phần thiếu.

"Bây giờ!" Patch hét.

Daren đè tay lên cụm ký hiệu.

Grey lao cắt ba đường khóa đang chụm về khe trung tâm, không chém vào rễ sống mà cắt đúng các vòng máy cưỡng ép quấn quanh chúng.

Blue mở ánh xanh thành ba lớp mỏng, giữ ba nhịp không cho chập vào nhau ngay lập tức.

Hook dùng Neo.

Không như những lần trước.

Không kéo một mảnh thật ra.

Mà ép mảnh sáng đang có mở ra theo các nhánh.

Cảm giác như tự dùng tay bẻ một mẩu xương đang còn nóng.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có một cơn đau trắng chạy thẳng từ tay lên đầu, xuyên qua những khoảng ký ức đã thủng sẵn.

Cậu nghe tiếng gió biển.

Hay tưởng là nghe.

Rồi tiếng đó rạn ra.

Một chữ nào đó rất quen ở cuối một buổi chiều trên boong tàu chợt mờ đi khỏi đầu cậu trước khi cậu kịp nắm.

Blue thấy ngay mặt cậu đổi.

"Hook!"

"Tiếp đi!" cậu gằn qua kẽ răng.

Mảnh sáng tách.

Không làm ba cục tròn đẹp.

Mà rạn thành ba luồng sáng mảnh hơn, nối với nhau bằng những đường đau chói.

Patch nhào tới, dùng cờ lê và nêm ghim từng luồng vào ba nhánh phụ Edrik từng vá dở.

"Giữ! Giữ thêm chút nữa!"

Grey chém gãy một vòng khóa máy đang cố siết cả ba nhánh trở lại trung tâm.

Daren dùng mã cuối cùng của mình khóa một giao thức phản hồi đang tràn lên từ dưới nền.

"Blue!"

Blue thở ra một hơi gần như nghẹn máu.

Ánh xanh bẻ nhịp ba luồng sáng không cho chúng nuốt lẫn nhau.

Cô không giữ cả phòng.

Chỉ giữ đúng ba nhánh vừa đủ sống.

Đúng như cô đã chọn từ trước:

Không làm trụ.

Chỉ làm đường cho từng người, từng nhánh tự đứng.

Hook quỳ hẳn xuống một gối.

Mảnh sáng trong tay không còn nguyên khối nữa.

Nó đang đi qua cậu như thứ gì đó vừa được xé khỏi cách tồn tại cũ của mình.

Đầu cậu trống đi một khoảng.

Lần này đau hơn những lần mất ký ức trước.

Không vì thứ mất lớn hơn hẳn.

Mà vì cậu cảm nhận rõ mình vừa đánh rơi một cách được gọi.

Không phải mặt cha.

Không hẳn giọng.

Mà là một nhịp rất an toàn từng thuộc về chỉ hai cha con.

Nó rời khỏi cậu như nước rút khỏi bàn tay đang khum.

Blue thấy cậu sắp gục.

Cô không quay đi.

"Hook. Nhìn em."

Cậu ngẩng lên rất khó.

"Giữ thêm một nhịp nữa."

Cậu gật.

Daren quát, lần đầu lớn giọng hẳn:

"Bây giờ, Patch!"

Patch đập cờ lê xuống nêm cuối cùng.

*Cốp! *

Ba nhánh sáng phụ bùng lên cùng lúc.

Không dồn về trung tâm.

Chúng tỏa ngược ra ba hướng của Phòng Rễ Tên, luồn vào những đường phụ cũ của Edrik, chạy đi như mạch máu vừa được mở từ chỗ nghẽn.

Khe trống ở giữa vòng trung tâm tối sầm.

Không chết.

Nhưng mất quyền hút trở lại.

Toàn bộ Phòng Rễ Tên rung lên dữ dội.

Những rễ sáng tối quăng bóng khắp vách như sóng dưới đáy biển gặp bão ngầm.

Các chữ của hệ thống loạn hết.

> **trung tâm điều phối mất độc quyền**

> **phát sinh tuyến gọi phân tán**

> **lỗi- lỗi- lỗi-**

Grey kéo Hook lùi khỏi khe.

Blue chao người một cái rồi chống được xuống nền.

Patch cười bật lên, gần như điên vì quá căng:

"Được rồi! Được rồi! Nó không nuốt lại được nữa!"

Daren nhìn ba nhánh sáng mới đang chạy xa dần khỏi trung tâm.

Không cười.

Nhưng khóe mắt ông nặng xuống theo kiểu của người vừa thấy một cái cửa cũ sập hẳn sau lưng- và một thứ khác, chưa biết chắc tốt tới đâu, đã mở.

Phòng Rễ Tên tiếp tục rung.

Nhưng không còn theo nhịp một trung tâm.

Nhiều nhịp.

Nhiều đường.

Nhiều nơi cùng sáng.

Hỗn loạn hơn.

Sống hơn.

Hook quỳ một gối giữa nền rung.

Mảnh sáng trong tay chỉ còn là tàn sáng mỏng như vết cắt dưới da rồi tắt hẳn khỏi lòng bàn tay cậu.

Blue tới trước cậu.

Hook ngẩng lên nhìn cô như người vừa rơi khỏi một độ sâu không có đáy.

Môi cậu khô trắng.

Cậu hỏi rất khẽ, gần như sợ âm thanh làm khoảng trống mới mở rộng thêm:

"Ông ấy.. Thường gọi em là gì?"

Câu hỏi cắt cả căn phòng.

Blue đứng sững.

Grey quay đi nửa góc như cho cậu một khoảng riêng nhưng vẫn chắn xung quanh.

Patch im bặt.

Daren nhìn Hook, mắt rất sâu.

Blue quỳ xuống trước mặt cậu.

Không nói ngay.

Cô biết đây không phải câu hỏi để trả lời bằng bất cứ chữ bừa nào.

Rồi cô đặt một tay lên cẳng tay cậu, rất nhẹ.

"Anh chưa mất ông ấy." cô nói.

"Anh chỉ mất thêm một lối để quay về chỗ có ông ấy."

Hook nhắm mắt một nhịp.

Không khóc.

Chỉ thở gãy.

Phía sau họ, Phòng Rễ Tên vẫn đang loạn sáng.

Các đường điều phối cũ đứt độc quyền.

Những nhánh mới chạy xa vào những tầng mà họ chưa thấy hết.

Và sâu dưới nữa, một âm cực thấp bắt đầu vọng lên.

Không phải tiếng của trung tâm chiến thắng.

Mà là tiếng của những gì bị giữ dưới trung tâm cũ giờ buộc phải thức dậy khi nó không còn đứng giữa một mình nữa.

Grey nhìn xuống sâu hơn trong bóng dưới nền.

"Chưa xong."

Daren gật.

"Bây giờ mới bắt đầu tầng hậu quả."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 81 - hậu quả không đi theo một đường

Phòng Rễ Tên không sập.

Nó đau.

Đó là khác biệt đầu tiên.

Không có cảnh mọi thứ nổ tung như một nhà máy hỏng.

Không có trần rơi hàng loạt.

Chỉ là cả căn phòng khổng lồ rung lên bằng nhiều nhịp không còn chịu đứng chung một hàng.

Những rễ sáng tối đan trên cao co giật lệch nhau.

Có nhánh bừng sáng.

Có nhánh tối sẫm đi.

Có nhánh dồn nhịp sang một cụm khác như máu vừa đổi đường sau khi bị cắt một mạch chính.

Hook vẫn quỳ một gối.

Tay trống.

Cái trống đó làm cậu còn choáng hơn việc nền đang rung dưới chân.

Blue vẫn ở trước mặt cậu, tay đặt lên cẳng tay cậu đúng một lực rất nhẹ.

Không kéo.

Không ép đứng.

Chỉ giữ cậu còn ở đây.

Grey đứng chếch sau lưng hai người, dao thấp, mắt quét khắp phòng.

Patch thì quay vòng liên tục giữa ba nhánh mới được ghim, mắt cậu sáng tới mức gần như đau vì đang phải nhìn một cơ chế sống đổi hình ngay trước mặt.

Daren đứng ở mép dốc xuống sâu hơn.

Ông không nhìn lên rừng rễ nữa.

Ông nhìn xuống dưới.

Nơi những gì bị một trung tâm đè lên quá lâu giờ bắt đầu chuyển động theo ý riêng của chúng.

Blue là người nghe ra điều tiếp theo trước cả khi chữ hiện.

"Không chỉ ba nhánh mới chạy." cô nói, giọng thấp nhưng rõ. "Những tuyến cũ bị giữ chết cũng đang nhúc nhích."

Patch quay phắt về phía một cụm rễ tối gần vách trái.

Đúng như vậy.

Một bó rễ từng bị các vòng máy cưỡng ép khóa nghiêng giờ đang tự rung trở lại.

Không sáng đẹp.

Không "được cứu" trơn tru.

Chúng chật vật.

Như một bàn tay ngủ quá lâu vừa bắt đầu có cảm giác lại.

Grey hỏi:

"Tốt hay xấu?"

Patch đáp thật:

"Cả hai."

Ngay khi cậu nói xong, một dải ánh sáng mảnh từ trần quét xuống, không nhằm vào ai, mà cắt ngang một nhánh phụ cũ đã sờn.

*Pặc. *

Nhánh đó tóe ra những hạt sáng nhỏ rồi khựng.

Blue khẽ co người.

"Nó đang tự đòi đường."

"Cái gì?" Hook hỏi.

Giọng cậu khàn hơn trước.

Không yếu.

Nhưng trống hơn.

Blue nhìn khắp rừng rễ.

"Những tuyến bị ép đi qua một trung tâm quá lâu giờ không quen chia lại."

"Có nhánh sẽ tìm đường mới. Có nhánh sẽ cố giật lại đường cũ."

Daren quay đầu một nửa góc.

"Nói cách khác." ông nói, "ta vừa lấy cái tay giữ van ra."

"Mà bên dưới không phải chỉ có nước sạch."

Im.

Một chấn rung khác đi lên từ sâu dưới nền.

Lần này không đều như trước.

Nó tới từng đợt ngắn.

Như thứ gì đó lớn đang thử cử động các khớp của chính nó sau khi lực nén giữa chừng biến mất.

Patch ngẩng lên, lông dựng dọc sống lưng.

"Ờ. Có thứ dưới kia vừa thấy trời."

Grey nhìn xuống phần tối nhất của sàn phòng, nơi các rễ đâm thẳng xuống một hố trũng sâu hơn.

"Đi xuống hay rút?"

Daren đáp ngay:

"Nếu rút bây giờ, hậu quả vẫn xảy ra ngoài kia."

Ông nhìn các nhánh mới đang chạy đi xa khỏi trung tâm cũ.

"Nhưng ta sẽ không biết thứ gì đang trồi lên từ phần bị đè."

Patch chỉ vào trung tâm tối lại.

"Và nếu ở lại, cái phòng này có thể xé tụi mình thành ba kiểu tên khác nhau."

Blue nói nhỏ:

"Không lâu nữa."

Hook chống tay đứng dậy.

Động tác chậm hơn bình thường.

Không vì kiệt sức hẳn.

Mà vì cơ thể cậu vừa mất một điểm tựa vô hình nào đó.

Grey thấy ngay.

"Đứng được?"

Hook gật.

"Ừ."

Blue nhìn cậu thêm một nhịp.

Cô không hỏi cậu mất chính xác gì nữa.

Vì nhiều khi thứ vừa mất chỉ hiện hình rõ hơn khi người ta bị ép dùng nó.

Và có những khoảng trống nếu gọi tên quá sớm sẽ chỉ làm chúng rộng ra.

Ngay lúc đó, các rễ quanh trung tâm cũ đồng loạt phát sáng thêm lần nữa.

Không còn chữ cảnh báo dài như trước.

Lần này, hàng chữ hiện ngắn.

Vỡ đoạn.

Như hệ thống đang cố nói trong tình trạng vừa bị giật mất quyền điều phối.

> **điều phối phân tán không ổn định**

> **các tuyến thoát khỏi thứ tự**

> **yêu cầu tái tập trung**

Patch nhe răng.

"Không, cảm ơn."

Nhưng Blue lại nhìn xa hơn.

"Không chỉ nó muốn tái tập trung."

Cô chỉ vào một nhánh sáng đang quấn chéo qua một cụm rễ tối ở xa.

"Có những tuyến tự đi tìm trung tâm mới."

Hook quay theo hướng cô chỉ.

Một số rễ sau khi được nhả ra đang không tỏa đều như dự tính.

Chúng đang dồn tới những điểm có nhịp mạnh nhất trong phòng:

- khe trung tâm cũ

- ba nhánh mới

- và..

Blue.

Hook thấy ngay.

Một vòng sáng mảnh vừa trượt qua mép chân cô rồi lùi đi như đang "thử" độ tương thích.

Blue cứng người.

Grey bước lên chắn nửa góc trước cô ngay tức thì.

"Không."

Daren nói lạnh:

"Phân tán không có nghĩa là hết thói quen dựng trung tâm."

Câu đó giữ cả nhóm tỉnh lại ngay.

Họ vừa bẻ quyền gọi tên ra khỏi một chỗ nắm.

Nhưng bản thân những tuyến sống còn mang quán tính:

Cứ có nơi nào giữ nhịp tốt, chúng sẽ muốn tụ về.

Patch nói gấp:

"Vậy phải đi trước khi chỗ này chọn luôn một trung tâm mới từ đống lộn xộn này."

Blue hít vào ngắn.

"Không chỉ chọn. Nó sẽ thử bằng cách kéo những tuyến cần ổn định nhất tới người giữ được nhiều nhất."

Grey nhìn cô.

"Blue xuống hàng sau tao."

Cô không cãi.

Hook quay sang Daren.

"Đường nào?"

Daren nhìn xuống hố trũng ở đáy phòng.

Không có cầu thang.

Chỉ có những bậc nền tự nhiên bị các rễ cắt chia.

"Dưới." ông nói. "Tuyến gốc thật đang thức dậy từ dưới đó."

Patch chửi nhỏ.

"Được, tất nhiên là xuống tiếp."

Blue nói thêm:

"Nhưng đừng chạm bừa vào rễ đang tự tìm nhịp."

"Có cái chỉ lướt qua. Có cái sẽ bám."

Grey gật.

"Đội hình cũ. Nhưng Hook đừng đi gần Blue quá."

Hook quay sang cô.

Blue hiểu ý trước.

"Nếu những tuyến đang tìm trung tâm mới đọc hai đứa như một cụm ổn định.."

Cô hạ giọng.

"Chúng sẽ dùng em để kéo anh, hoặc dùng anh để khóa em."

Patch chen vào:

"Rồi. Quá đủ thứ ghét trong một câu."

Cả nhóm bắt đầu xuống theo dốc tự nhiên.

Phòng Rễ Tên giờ không còn giống "phòng" nữa.

Nó giống một hệ mạch đang co giãn hỗn loạn sau phẫu thuật không gây mê.

Bước nào cũng phải chọn chỗ đặt chân giữa:

- những rễ cũ tối nhám

- những nhánh mới sáng mảnh

- các mối vá của Edrik đang chịu tải mới

- và những đường máy cưỡng ép còn chưa chết hẳn

Patch đi trước nửa bước cùng Daren, liên tục chỉ:

"Chỗ này ổn."

"Nhảy qua cái kia."

"Đừng dẫm đường sáng mỏng, nó đang non."

"Bên phải có khóa chết cũ, tránh."

Grey ở giữa, chặn mọi góc lạ.

Blue sau Hook đúng một nhịp.

Không gần quá.

Không xa quá.

Hook đi chậm hơn mọi khi.

Không nhiều.

Nhưng đủ để chính cậu thấy khó chịu.

Có vài đoạn lẽ ra cậu sẽ đổi góc gọn hơn.

Sẽ đoán nhịp chân mình rõ hơn.

Sẽ vô thức biết phải bám vào đâu.

Giờ những thứ đó vẫn còn.

Nhưng giữa chúng có một khoảng trống nhỏ.

Như một từ nối trong câu đã biến mất khiến ý vẫn hiểu được, chỉ không còn trơn nữa.

Cậu ghét cảm giác đó.

Không phải vì yếu hẳn.

Mà vì không biết chính xác thứ mình đang thiếu nằm ở đâu.

Blue nghe tiếng chân cậu khựng đi nửa nhịp trên một mỏm rễ trơn.

"Hook."

"Anh ổn."

"Anh lệch."

Cậu nhíu mày.

Blue nhìn xuống chân cậu.

"Anh đang đổ lực chậm hơn phía trái."

Hook cúi nhìn.

Đúng.

Không nhiều.

Nhưng khác.

Một mảnh ký ức cơ thể nào đó vừa mất không làm cậu quên đi cách di chuyển.

Nó chỉ làm chuyển tiếp giữa các lực không còn liền như trước.

Grey nghe được, nói ngay:

"Không sửa cho đẹp. Giữ xấu như tập trước."

Hook thở hắt.

"Biết."

Patch ngoái lại nửa đầu, vẫn không dừng bước.

"Đừng cố lấy lại cái nhịp cũ ngay. Chỗ này sẽ cắn đúng đoạn mày nhớ nhất."

Daren thì nói phần còn lại:

"Và giờ cậu dễ tự lấp khoảng trống bằng phản xạ quen hơn bao giờ hết."

"Nó sẽ dùng điều đó."

Không khí phía dưới sâu hơn lạnh dần.

Không còn chỉ là lạnh kim loại.

Có cái gì đó giống gió biển rất xa, nhưng không mang mùi muối rõ như trên tàu.

Giống ký ức của biển hơn là biển thật.

Hook ghét việc mình không còn chắc điều gì là ký ức, điều gì là cơ chế ở tầng này.

Nhóm tới một bậc nền rộng hơn, nhìn xuống thấy hố trũng giữa phòng sâu hẳn.

Ở đáy không phải hố trơn.

Là một mặt đan rễ dày thành hình gần như màng.

Bên dưới lớp màng đó, những dòng sáng tối đang chạy ngược chiều nhau như các con nước ngầm.

Blue đứng khựng.

"Nghe được."

Grey hỏi:

"Gì?"

"Không phải một giọng." cô nói. "Nhiều."

Patch nhăn mặt.

"Đừng nói với tao là cả đám 'tên bị giữ' ở dưới đó đang trồi lên cùng lúc."

Daren nhìn kỹ lớp màng rễ dưới đáy.

"Không hẳn là 'đám người'."

Ông dừng một nhịp.

"Là những tuyến gọi chưa được trả lại quyền tự đi."

Hook nhíu mày.

"Vậy dưới đó là gì?"

Không ai trả lời ngay.

Vì đúng lúc ấy, lớp màng rễ dưới đáy phồng lên rất khẽ từ bên dưới.

Một điểm.

Rồi hai.

Rồi ba.

Không như thứ gì cố chui ra bằng lực cơ bắp.

Giống những nơi áp suất đang tự tìm chỗ yếu nhất để đi qua.

Blue lùi một bước.

"Đừng đứng ngay trên các mối giao."

Grey kéo cả nhóm lệch khỏi trung tuyến giữa bậc nền.

Patch quỳ xuống sát mép, mắt lia dọc theo các đường nhánh đang dồn nhịp xuống đáy.

"Có gì đó đang đi theo ba nhánh mới tụi mình vừa mở." cậu nói.

Hook nhìn xuống.

Đúng.

Ba luồng sáng họ vừa phân tán từ mảnh sáng không chỉ chạy ra ngoài phòng.

Chúng cũng có một phần đổ xuống sâu, như vừa mở khóa cho thứ ở dưới ngẩng đầu lên.

Daren nói rất chậm:

"Trung tâm điều phối cũ không chỉ dùng để gọi sai."

"Nó còn dùng để đè những tuyến không chịu đi theo một hàng."

Patch ngẩng lên.

"Ý ông là.."

"Ta không chỉ nhả quyền gọi tên." Daren nói.

"Ta vừa nhả cả thứ bị quyền đó giữ dưới đáy."

Một cơn rùng mình chạy qua cả nhóm.

Hook nhìn lớp màng dưới đáy trũng.

Nếu thứ trồi lên là "sự thật thuần túy" thì còn đỡ.

Nhưng không.

Cũng như mọi thứ khác ở đây, nó sẽ là thứ đã bị đè quá lâu:

Không sạch,

Không hiền,

Không chắc đứng về phía ai.

Blue thì thầm như tự nghe lại nhịp của chính phòng:

"Nó không giận."

"Không giống vậy."

"Giống đói hơn."

Patch tái đi.

"Không thích câu đó chút nào."

Ngay lúc đó, một cụm rễ bên phải nhóm đột ngột lao về phía Blue.

Không tấn công như roi quất.

Nó quấn vòng, mềm nhưng nhanh, như một thứ nước tìm chỗ ổn định nhất để bám vào.

Grey cắt ngang.

Dao chém đúng vào vòng máy cưỡng ép lẫn trong cụm đó.

Cụm rễ bật lệch, đổi hướng, quấn sang mép bậc đáy.

Blue hít gấp.

"Thấy chưa? Chúng đang tự tìm trung tâm."

Hook bước lệch sang chắn thêm cho cô theo bản năng.

Ngay lập tức, hai nhánh mảnh khác từ phía trái lướt về phía cậu.

Không bạo lực.

Chỉ như thử chạm.

Patch quát:

"Đừng đứng thành cặp! Tách ra!"

Cả nhóm lập tức giãn đội hình thêm nửa thân người.

Một sự thật mới hiện ra lạnh và rõ:

Sau khi họ phá trung tâm cũ,

Chính họ đang là những điểm hấp dẫn tạm thời nhất trong căn phòng này.

Blue giữ nhịp.

Hook mang dấu phần lõi vừa phân tán.

Daren còn sót mã hệ thống cháy dở.

Grey là một trục lực rất ổn định.

Patch là kẻ đang cắm nêm vào logic của nó.

Ai cũng có lý do để các tuyến lạc tìm tới.

Phòng Rễ Tên không còn là nơi họ chỉ "đi qua".

Nó đang đọc xem ai trong họ đáng bị kéo lên làm nút mới.

Grey nhìn xuống đáy trũng.

"Phá màng hay tìm đường vòng?"

Daren chưa trả lời thì lớp màng dưới đáy đã phồng lên mạnh hơn.

Một đường nứt sáng chạy qua chính giữa.

Từ khe nứt đó, không phải đầu quái vật trồi lên.

Mà là một bó sợi dày đan chặt lấy nhau, ở giữa kẹp vô số mảnh chữ gãy và âm gọi đứt đoạn, đang cố tự ghép thành hình nhưng chưa ổn định.

Blue lạnh người.

"Đừng để nó chạm vào tên đang rỗng."

Hook hiểu ngay đó là nhắm vào ai.

Patch đứng bật dậy.

"Không cần nhắc!"

Bó sợi dưới đáy co lại một nhịp như lấy đà.

Không lao thẳng.

Nó tỏa ra ba hướng theo đúng ba nhánh mới vừa được mở, như đang lần theo các đường vừa được cấp lại quyền sống.

Daren siết baton.

"Đây là hậu quả đầu tiên."

Grey gật.

"Vậy cắt hậu quả."
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 82 - thứ tự chọn nút

Bó sợi dưới đáy trũng không có mặt.

Không có đầu.

Không có chỗ nào rõ là "trước" để nhắm.

Nó là một khối những tuyến đan vào nhau quá chặt, ở giữa kẹp những mảnh chữ gãy, những âm gọi đứt đoạn, những ký hiệu chỉ hiện đủ một nửa rồi tắt.

Mỗi lần nó co lại, cả đống chữ trong thân nó lại đổi chỗ.

Không cái nào ổn định đủ lâu để đọc hết.

Chính vì vậy mà nó làm người ta lạnh hơn quái vật có hàm.

Blue nghe ra trước tiên.

"Đừng để nó chạm rồi mới nghĩ." cô nói, giọng thấp nhưng sắc. "Nó không cắn kiểu thường."

Patch nắm cờ lê chặt hơn.

"Được rồi. Cảm ơn vì làm rõ chuyện này còn ghê hơn."

Bó sợi co lại một nhịp nữa.

Rồi tỏa ra.

Không lao cả khối lên.

Ba nhánh chính của nó phóng theo ba hướng của ba luồng sáng mới vừa được Hook, Blue, Patch, Grey và Daren phân tán lúc trước.

Không ngẫu nhiên.

Nó đi đúng đường có "quyền gọi" mới được trả ra.

Daren nói ngay:

"Nó đang lần theo nơi vừa được mở."

Grey ra lệnh luôn:

"Không đứng yên. Không tụ cụm."

Cả nhóm tách ra theo bản năng đã luyện qua suốt từ lúc xuống lõi.

Nhưng Phòng Rễ Tên giờ không còn là một chiến trường thường.

Dưới chân là rễ sống.

Hai bên là nhánh đang tự tìm trung tâm mới.

Phía dưới là bó sợi đang bò lên bằng logic, không bằng cơ bắp.

Hook vừa dịch sang trái đúng nửa bước theo hướng ít rễ nhất thì Blue quát:

"Đừng!"

Cậu khựng lại.

Một nhánh trong bó sợi dưới đáy đã lao tới đúng điểm cậu vừa định đặt chân.

Không phải nó nhanh hơn phản xạ.

Mà nó đi theo đúng đường "ít kháng lực nhất" mà cậu cũng vừa chọn.

Patch hiểu ra ngay.

"Khốn. Nó không đọc người như mấy cái trước."

Cậu chỉ xuống đống sợi đang bò.

"Nó đọc chỗ nào thích hợp nhất để làm nút!"

Daren gật.

"Nó không săn một mục tiêu duy nhất."

"Nó săn vị trí có thể thành trung tâm."

Blue thêm vào:

"Và ai tự đứng ở chỗ ổn nhất sẽ bị nó nhận trước."

Grey nhìn một vòng chiến trường rối tung.

"Vậy đứng ở chỗ xấu."

Patch bật cười một tiếng khô.

"Ờ. Toàn bộ arc này dạy tụi mình sống xấu."

Bó sợi đã tới mép bậc nền dưới.

Một nhánh mảnh hơn của nó quất lên phía Blue.

Không giống đòn roi.

Không có lực đánh văng.

Nó mở ra giữa chừng thành nhiều sợi nhỏ như ngón tay, định quấn vào cổ tay, cổ chân, xương đòn - những chỗ vừa đủ để "neo".

Grey chém ngang.

Lưỡi dao cắt vào một vòng máy cưỡng ép lẫn trong nhánh sợi chứ không cắt thẳng vào toàn bộ phần sống.

*Rắc. *

Đường quấn lệch đi.

Nhưng không chết.

Nó đổi mục tiêu ngay, quét sang khoảng giữa Hook và Blue như thử ghim cả hai thành một cụm.

Patch hét to:

"Tách ra!"

Hook bật lùi theo bản năng cũ để chắn cho Blue.

Blue cũng bước lên theo bản năng giữ nhịp.

Hai người vừa định khớp thành một cặp thì chính họ cùng kịp hiểu:

Đó là điều thứ này muốn.

Hook phanh nửa bước.

Blue đổi hướng chéo xuống.

Khoảng giữa hai người mở ra không đẹp nhưng đủ méo để nhánh quấn kia hụt.

Nó cắm phập xuống bậc nền, ghim một vòng chữ gãy vào đá.

Mặt nền sáng lên một hàng ngắn rồi tắt ngay:

> **nút tạm**

Patch tái hẳn.

"Nó đang đăng ký vị trí!"

Daren quát:

"Đừng để nó ghim lần hai ở cùng chỗ!"

Không cần nhắc thêm.

Grey đạp mạnh vào đúng vòng chữ vừa hiện, làm lớp đá và rễ dưới đó bật lệch.

Patch nhào tới bẻ ngang mấu máy cắm giữa đám sợi.

Blue bẻ một đường sáng mỏng làm nhịp rễ dưới chân méo đi.

Nhánh sợi kia rút ra.

Vòng chữ biến mất trước khi khóa xong.

Hook nhìn thấy rõ điều cần nhớ:

Thứ này không cần chạm vào da mới nguy hiểm.

Chỉ cần ghim "nút tạm" đủ gần mình, nó sẽ bắt đầu kéo phần còn lại của các tuyến về đó.

Một nhánh khác từ đáy trũng phóng lên phía Daren.

Lần này không thử ôm chân hay cổ tay.

Nó hiện giữa đường một mảng chữ sáng:

> **mã cũ còn dư**

Daren đổi góc tránh theo kiểu cực nhỏ, tiết kiệm động tác.

Nhánh sợi kia vẫn bám theo, như thể chỉ cần tới gần vùng mã cũ chưa cháy hết là đủ.

Blue nghe ra nhịp đó.

"Nó coi ông như cột chuyển."

Daren đáp cụt:

"Biết."

Patch gầm lên:

"Không để nó cắm vào ông ấy! Nó sẽ dùng xác mã cũ làm hub!"

Grey cắt đầu mối máy trong nhánh đó.

Hook lao vào từ mép trái, không dùng cú chuyển đẹp cũ, mà húc vai xấu xuống phần thân sợi còn mềm, đẩy cả nhánh lệch khỏi Daren.

Đau bật lên ở hông và vai cậu.

Nhưng nhánh đó trượt sang mép bậc.

Nó cắm vào một mối vá cũ của Edrik.

*Pặc. *

Cả nhóm cùng lạnh người.

Patch xông tới đầu tiên.

"Không! Chỗ đó không chịu nổi!"

Quá muộn.

Mối vá cũ rung bắn, một nêm kim loại cũ phọt khỏi khe rồi lăn xuống đáy.

Một đoạn nhánh phụ Edrik từng dùng để phân tải chao mạnh.

Blue tái đi.

"Nếu nó lấy các mối vá cũ làm nút.."

Daren nói nốt phần không ai muốn nghe:

"Thì nó sẽ đội xác công việc của Edrik lên đầu rồi tự gọi đó là kế tiếp."

Hook quay phắt xuống mối vá vừa bung.

Trong một nhịp ngắn, cậu thấy nó rõ như một bàn tay cha vừa bị thứ khác xỏ vào như găng.

Cơn giận cắt qua cơn choáng.

"Patch!"

"Biết rồi!"

Patch trượt xuống thấp theo mép rễ, móc chân vào một nhánh tối ổn định hơn rồi đu người tới đúng chỗ nêm cũ vừa bật ra.

Cậu không cố "sửa đẹp".

Chỉ cắn đèn pin nhỏ giữa răng, dùng cờ lê ghim tạm một vòng khóa khác vào đúng khe mối vá.

"Kéo cho tao một nhịp!" cậu quát.

Blue giơ tay.

Ánh xanh mỏng đến tưởng sắp tắt, nhưng vẫn kịp cắt chậm nhịp rung quanh mối vá đó đúng một khắc.

Patch chộp nêm cũ lên, cắm ngược trở lại bằng cán cờ lê.

*Cốp! *

Mối vá đứng lại.

Không đẹp.

Không chắc lâu.

Nhưng còn.

Patch thở hộc, chưa kịp cười vì mừng thì bó sợi dưới đáy đổi cách.

Nó không bắn từng nhánh nữa.

Cả khối của nó trồi thêm lên một đoạn khỏi hố trũng.

Giờ mới thấy rõ trong thân nó có những mảng chữ đè lên nhau:

- những tên bị cắt nửa

- những nhãn gọi sai

- những phân loại dang dở

- những âm đầu không bao giờ thành trọn lời gọi

Nó giống một khối "chưa được gọi xong".

Blue rùng mình.

"Đừng nghe chữ ở giữa nó."

Patch gào lại:

"Tao có ý định nào đâu!"

Nhưng Hook đã lỡ nhìn.

Chỉ một khoảnh khắc.

Một mảng chữ trong khối đó trượt ngang và dừng đúng một nhịp ở chỗ cậu đọc được.

Không phải tên cậu.

Là một khoảng thiếu.

> **.. Ro**

Không đủ để là Kairo.

Không đủ để là thứ khác.

Chỉ là phần đuôi của một tiếng gọi bị hụt.

Ngực cậu thắt lại như bị ai kéo đúng chỗ trống vừa mới mất ở tập trước.

Blue thấy mặt cậu đổi đi.

"Hook!"

Cậu giật mình khỏi cái nhìn đó.

Quá muộn để hoàn toàn vô hại.

Một nhánh cực mảnh đã lướt tới sát cổ chân cậu.

Không khóa.

Không quật.

Chỉ chạm một cái rất nhẹ như thử nhiệt độ.

Ngay chỗ nó chạm, rễ dưới chân Hook sáng lên một vòng nhỏ.

> **nút khả thi**

Grey tới nhanh như một cú cắt trong không khí.

Dao ông không chém vào cổ chân Hook.

Ông cắt đúng vòng máy mảnh ẩn trong đầu nhánh đang thử khóa.

*Choang. *

Nhánh đó co giật rút lại.

Hook bật lùi ra khỏi vòng sáng nhỏ vừa hiện.

Patch chửi rát cả hơi:

"Đừng nhìn nó như vậy! Nó lấy luôn khoảng trống mày vừa lộ ra!"

Hook thở gấp.

"Biết."

"Không, mày mới chỉ thấy thôi." Patch gằn. "Nó không đọc ký ức riêng như mấy thứ trước. Nó ngửi chỗ nào trong mình đang thiếu tên nhất!"

Daren nghe vậy thì quay sang Hook hẳn.

"Mất gì?"

Hook im nửa nhịp.

Không vì giấu.

Vì không gọi ra được tròn.

".. Một cách gọi." cậu đáp.

Daren không hỏi thêm.

Ông chỉ nói đúng điều cần:

"Vậy nó sẽ tiếp tục thử khóa cậu bằng bất kỳ phần âm nào còn dính được."

Blue hạ giọng:

"Và em bằng phần nhịp."

Cô nhìn Grey. "Ông bằng phần lực ổn định."

Nhìn Patch. "Patch bằng những chỗ vá có thể giữ hệ."

Nhìn Daren. "Còn ông bằng phần mã cũ."

Grey nói gọn:

"Nó không chọn ai. Nó chọn kiểu nút."

Cả nhóm hiểu ngay.

Thứ này không phải "ghét Hook nhất" hay "nhắm Blue nhất".

Nó đang quét qua từng kiểu trung tâm mà một hệ hỗn loạn thường muốn dựng:

- người có phần lõi

- người giữ nhịp

- người có mã hệ thống

- người giữ lực

- người vá nối

Mỗi người họ đều là một kiểu "giữa" khả dĩ.

Và nếu bất kỳ ai vô thức đứng đúng vai đó quá lâu, nó sẽ ghim.

Blue nói rất nhanh, như bắt buộc mọi người phải đổi cách nghĩ ngay:

"Đừng làm đúng chức năng của mình liên tục."

Patch nhăn mặt.

"Lại nữa à."

"Ừ." Blue đáp. "Nếu em cứ giữ nhịp mãi, nó sẽ nhận em. Nếu Grey cứ chắn tuyến đầu mãi, nó sẽ nhận ông. Nếu Patch cứ vá mọi điểm bung.."

Patch rít qua răng:

"Thì tao thành cái khung sửa chữa sống."

Daren nói phần còn lại:

"Ta phải đổi vai liên tục."

Grey nhìn quanh căn phòng đang sống lại theo nhiều nhịp lệch.

"Làm."

Không ai thích kế hoạch đó.

Nhưng ai cũng hiểu nó đúng.

Ngay lúc ấy, bó sợi dưới đáy trũng dồn toàn bộ phần chữ gãy ở thân nó lên phía trên như một cơn sóng dựng đứng.

Rồi nó phóng ba nhánh cùng lúc:

- một về phía Blue

- một về phía Daren

- một về phía mối vá cũ vừa được Patch cứu lại

Cùng một lúc.

Cùng một nhịp.

Blue không giữ nhịp trước như mọi lần.

Cô ném ánh xanh sang nhánh đang lao về Daren trước, làm nó chậm đi.

Grey không ở tuyến đầu chặn Blue nữa.

Ông xoay sang đạp thẳng vào mối vá cạnh Patch, làm nhánh đang nhắm đó trượt khỏi khe cũ.

Patch không lao vá ngay.

Cậu ném nguyên cái nêm phụ về phía chân Blue.

"Hook!"

Hook hiểu.

Cậu không chắn cho Blue bằng thân người như bản năng cũ.

Cậu dùng dao tay trái gạt cái nêm Patch ném đến bật thẳng vào đầu mối máy giấu trong nhánh đang lao tới Blue.

*Cạch. *

Nhánh đó lệch góc.

Blue tự bước qua khoảng trống vừa mở.

Daren dùng baton đập ngược nhánh chậm lại do Blue cắt nhịp, nhưng không giữ tuyến sau đó - ông lùi đi ngay trước khi nó kịp "định nghĩa" ông như cột chuyển.

Cả phòng loạn lên đẹp theo đúng nghĩa sống:

Không ai giữ vai của mình quá lâu.

Bó sợi dưới đáy khựng một nhịp.

Không vì bị thương nặng.

Mà vì nó đang mất đi khả năng nhận ra "ai là nút nào" khi các vai trò liên tục đổi chỗ.

Patch cười hộc hộc:

"Ừ! Đấy! Đoán tiếp đi, đồ khốn!"

Một hàng chữ lỗi vỡ vụn hiện giữa thân bó sợi.

> **nút không ổn định**

> **nút không nhất quán**

> **yêu cầu-**

Grey cắt ngang hàng chữ đó bằng một cú ném dao ngắn vào chính mấu máy đang giữ mảng chữ nổi.

*Phập. *

Không xuyên sâu.

Nhưng đủ làm mảng chữ tắt.

Bó sợi giật mạnh lần đầu tiên.

Blue nghe ngay.

"Nó đang phải tự chọn lại."

Daren nhìn xuống đáy.

"Vậy ép nó chọn chỗ tệ nhất."

Patch sáng mắt.

"Giữa trũng!"

Grey gật một cái.

Hook hiểu tiếp theo họ phải làm gì.

Không tiêu diệt ngay.

Mà bẻ mọi hướng của nó trở lại đáy, nơi không điểm nào đủ ổn để thành nút lâu.

Blue hạ thấp người.

"Em giữ cho đáy lệch nhịp thêm được vài lần."

Patch chỉ xuống ba chỗ nền có thể bẻ góc.

"Hook bên trái. Grey bên phải. Daren cắt đường lùi. Tao ghim lại các mối vá để nó khỏi bám."

Hook siết dao tay trái.

Vai đau.

Cơ thể lệch.

Khoảng trống mới mất vẫn hở ở đâu đó trong đầu.

Nhưng lần này cậu không cần tròn.

Chỉ cần không để thứ kia tìm được chỗ giữa.
 
0 ❤︎ Bài viết: 97 Tìm chủ đề
Tập 83 - không ai đứng giữa quá lâu

Bó sợi dưới đáy trũng co giật trong một nhịp lỗi.

Những mảnh chữ gãy trên thân nó chồng lên nhau rồi tách ra, như thể nó đang thử viết lại chính định nghĩa của cái "nút" mà nó cần bám.

Không ổn định.

Đó là cơ hội.

Blue hạ người thấp hơn, bàn tay mở ngang mặt đất.

Ánh xanh trên đầu ngón tay cô chỉ còn mỏng như đường tĩnh điện trước bão.

Nhưng khi cô cắm nó xuống ba điểm trên mép trũng, cả đáy hố lệch nhịp rất khẽ.

Không đủ để phá.

Đủ để những nơi "đứng giữa" trong lòng trũng không còn thẳng hàng.

Patch hét:

"Giữ đúng mức đó! Đừng nhiều hơn!"

Blue nghiến răng.

"Biết."

Grey đã lấy lại dao từ mấu máy vừa ném trúng.

Ông không về đúng vị trí cũ bên phải nữa.

Ông đổi sang mép giữa trái, nơi đáng lẽ Hook sẽ giữ nếu còn theo bài cũ.

Hook hiểu ngay.

Không ai được đứng đúng vai cũ của mình quá lâu.

Cậu vòng hẳn sang thấp bên phải, dẫm lên một cụm rễ tối nhám thay vì chọn nhánh sáng dễ bám hơn.

Rất xấu.

Rất chậm nửa nhịp.

Nhưng không trúng đường nghĩ trước của thứ dưới đáy.

Daren không giữ tuyến sau nữa.

Ông đi ngang qua giữa, baton gõ vào hai mối khóa máy cũ để cắt đường lùi của bó sợi về phía cụm mã hệ thống cháy dở.

Patch thì lao như một con vật nhỏ giữa những mối vá của Edrik, cờ lê cắm, nêm ghim, chân đạp, vai chèn.

Không vá đẹp.

Chỉ chặn mọi chỗ có thể bị đăng ký thành "nút tạm".

Bó sợi nhận ra cả nhóm đang dồn nó.

Nó không phóng nhánh lên nữa.

Nó rút cả khối xuống nửa thân.

Rồi mặt đáy trũng dưới nó sáng lên hàng loạt vòng chữ đứt đoạn.

> **nút tạm**

> **nút tạm**

> **nút t-**

Patch tái đi.

"Nó đang tự đăng ký đáy!"

Daren nói ngay:

"Nó không còn chọn được người. Nó chọn địa hình."

Grey quát:

"Không cho nó một trung tâm dưới chân."

Blue nhìn ba điểm lệch nhịp mình đang giữ.

"Em bẻ đáy thêm một lần. Chỉ một lần."

Hook đã tới đúng mép phải đáy trũng.

Từ đây cậu nhìn rõ hơn thân bó sợi:

Giữa các sợi không chỉ có chữ gãy, mà còn có những mẩu hình rất ngắn.

Một bến cảng.

Một biển số.

Một cạnh lan can.

Một phần âm cuối của lời gọi.

Những thứ quá nhỏ để thành ký ức, quá thật để coi như rác.

Thứ này là đống phần bị không-ai-gọi-xong.

Nó không quái vật theo nghĩa thường.

Nó giống hậu quả có hình.

Bó sợi đột ngột đập mạnh một nhánh xuống đúng chỗ Blue đang ghim nhịp.

Không nhằm cô.

Nhằm điểm lệch nhịp cô vừa tạo.

Nếu phá được điểm đó, đáy trũng sẽ lấy lại một vùng "đứng giữa" đủ ổn.

Grey lao tới nhưng không phải người gần nhất.

Hook gần hơn.

Cơ thể cậu muốn xoay gọn, hạ thấp đúng nhịp cũ để cắt ngang.

Cậu thấy luôn đường đó trong đầu.

Và cũng thấy luôn nếu làm vậy, nhánh thứ hai của bó sợi sẽ đón đúng khoảng sườn lộ ra.

Không.

Cậu nén phản xạ cũ xuống, đạp thẳng gót vào mép đá trơn, để cơ thể trượt xấu sang ngang rồi đập luôn đầu gối xuống nền trước khi quăng dao tay trái vào mấu máy ẩn giữa đầu nhánh.

*Phập. *

Đầu nhánh lệch nửa gang.

Không đẹp.

Không gọn.

Nhưng trúng.

Blue chộp đúng nửa gang đó, bẻ lệch điểm nhịp ra mép khác.

Cả đáy trũng chao đi một nhịp.

Các vòng chữ **NÚT TẠM** vừa hiện dưới bó sợi loạn hết vị trí.

Patch rú lên:

"Đúng rồi!"

Bó sợi giật mạnh.

Lần đầu nó phải rút xuống vì nền dưới chính nó không còn đủ nhất quán để cắm.

Daren thấy ngay thời cơ.

"Bây giờ, dồn xuống!"

Grey không hỏi thêm.

Ông đạp từ mép giữa trái, chém gọn vào ba vòng khóa máy còn cắm quanh đáy trũng - những thứ trung tâm cũ từng dùng để giữ bó sợi này dưới đó theo kiểu có thứ tự.

*Rắc. *

*Rắc. *

*Rắc. *

Ba khóa gãy.

Không gian dưới đáy phồng lên.

Không theo hướng trồi lên chỗ nhóm nữa.

Mà theo chiều xuống sâu hơn.

Patch khựng nửa nhịp rồi hiểu.

"Khoan- dưới nó còn rỗng!"

Blue nghe ra ngay sau đó.

"Một khoang nữa."

Hook nhìn xuống.

Đúng lúc bó sợi đang cố ghim lại một nút khác trên đáy chao đảo, lớp rễ dưới thân nó nứt ra thành một đường dài.

Không phải đường lên.

Là đường xuống.

Một khe tối mở sâu hơn dưới chính đống sợi, hít ngược những dòng sáng lạc vào trong.

Grey lùi nửa bước theo bản năng chống sập.

Daren thì nhìn chằm chằm vào khe đó.

"Đó không phải hố tự nhiên."

Patch quỳ xuống sát mép, gần như nằm rạp để nghe.

Rồi cậu ngẩng phắt lên.

"Đường phụ."

Im.

Hook siết lại quai dây ở cổ tay.

Patch chỉ xuống khe vừa nứt.

"Có dấu cạy cũ ở viền! Bị bó sợi đè lên nên mình không thấy!"

Mắt cậu mở lớn.

"Edrik từng mở đường xuống dưới nó!"

Blue nhìn đáy trũng đang bị lệch nhịp và bó sợi đang mất chỗ bám.

"Ông ấy không phá thứ này."

Daren nói nốt:

"Ông ấy nhốt nó trên nắp một đường đi tiếp."

Câu đó làm mọi thứ khớp lại đáng sợ.

Edrik không đập vỡ bó sợi "tự chọn nút".

Ông giữ nó bị trung tâm cũ nén ở đây.

Vừa để nó không bò lên.

Vừa để nó chặn thứ ở dưới không bị ai chạm quá sớm.

Và giờ nhóm vừa:

- phá trung tâm độc quyền

- làm Phòng Rễ Tên phân tán

- khiến bó sợi trồi lên

- đồng thời nứt luôn cái nắp Edrik từng đè lại

Không ai vui nổi với phát hiện này.

Bó sợi cũng nhận ra có khe dưới thân.

Nó không còn cố lên chỗ nhóm ngay.

Nó quay nửa thân về phía khe mới nứt.

Blue lạnh người.

"Nó muốn xuống."

Patch trợn mắt.

"Gì cơ?"

Daren đáp rất nhanh:

"Ở đây nó chỉ đang tìm nút."

"Nếu dưới đó là thứ sâu hơn và trống hơn, nó có thể tự dựng mình ở đó tốt hơn."

Grey không cần thêm lý do.

"Không cho xuống."

Hook nhìn bó sợi bắt đầu kéo thân về phía khe tối mới mở.

Nó không bò kiểu sinh vật.

Nó tuôn như thứ lỏng được gọi sai thành rắn.

Các mảnh chữ trong thân nó va vào nhau tóe ra hàng loạt âm đứt đoạn.

Blue ôm lấy thái dương đúng một nhịp.

"Đừng nghe!"

Patch chửi lớn:

"Có ai muốn nghe đâu!"

Nhưng thứ nguy hiểm không phải "muốn" hay "không muốn".

Là những âm đứt đó khớp vào đúng khoảng trống trong đầu người nghe.

Hook chỉ cần nghe một mảnh âm cuối nào đó là phần mới mất trong cậu lại đau buốt lên.

Cậu không còn biết đó là tên cha gọi mình kiểu nào.

Nhưng cơ thể vẫn nhận ra chỗ đó đang thiếu.

Bó sợi lợi dụng chính khoảng thiếu đó để kéo.

Grey quát:

"Hook! Xuống mắt!"

Cậu hạ tầm nhìn xuống chân mình.

Rễ tối nhám.

Một mấu vá cũ.

Máu mỏng khô ở ống quần.

Thật.

Blue thì không thể bịt tai mình với nhịp.

Cô nghe tất cả các mảnh đứt đang tìm chỗ khớp.

Một vài âm trong đó bắt đầu ghép quanh chính cô:

- giữ

- đứng

- nhịp

- đừng rời

Cô thở mạnh ra qua kẽ răng, ép ánh xanh thành một lưỡi mỏng quét dọc mép đáy.

"Em chặn âm, không chặn được lâu!"

Patch quỳ rạp xuống một mối vá gần khe mới nứt.

"Cho tao mười giây!"

Grey đáp ngay:

"Không có."

"Biết!"

Patch đã thò tay vào đúng mép khe nơi vừa lộ ra một viền cạy cũ.

Đúng là có dấu tay người ở đó:

Một đường nêm,

Hai vết đập sai góc,

Một đoạn dây khóa mục kẹt trong khe.

Rất Edrik.

Patch gần như sáng mắt vì tìm ra logic.

"Ổng không dùng cửa khóa!" cậu hét. "Ổng dùng chính sức nặng của bó sợi làm chèn!"

Daren hiểu ngay.

"Nên nếu nó tụt xuống, cửa dưới mở."

Blue quay sang, mắt mở lớn.

"Nghĩa là ta có hai việc trái nhau."

Patch gật, mồ hôi nhỏ xuống đầu cờ lê.

"Ừ! Phải giữ nó khỏi xuống, nhưng cũng phải giữ nó không lên làm nút mới!"

Grey nói gọn phần còn lại:

"Vậy khóa ngang."

Không phải kéo lên.

Không phải đẩy xuống.

Khóa ngang.

Patch hiểu ý đầu tiên.

"Nếu làm trũng này lệch hoàn toàn, nó sẽ kẹt giữa hai nhịp!"

Cậu chỉ vào ba mép đáy.

"Nhưng phải có ba điểm giữ lệch cùng lúc."

Blue lập tức đáp:

"Em một điểm."

Grey: "Tao một."

Hook nhìn xuống hai tay mình.

Dao tay trái.

Một tay còn trống.

Vai đau.

Khoảng trống mới mất vẫn nhói theo mỗi âm đứt.

Patch nhìn cậu.

"Điểm còn lại mày làm được không?"

Hook không trả lời ngay.

Bởi cậu vừa nhận ra thứ tệ hơn.

Bó sợi đang bắt đầu dồn nhiều mảnh âm **.. RO** hơn về phía mình.

Không rõ là ngẫu nhiên hay nó đã học xong chỗ trống ấy.

Daren thấy nét cậu đổi.

"Nó đang khóa vào phần thiếu của cậu."

Hook gật một cái ngắn.

Blue nói ngay:

"Vậy anh không được là người giữ điểm cố định. Nó sẽ dùng anh làm nút trước."

Im.

Patch chửi nhỏ vì đúng là vậy.

Grey nhìn Daren.

Ông hiểu ngay câu hỏi không cần nói ra.

Daren nhìn khe đang mở dưới bó sợi.

Rồi nhìn cánh tay mình, nơi mã cũ đã cháy bớt nhưng chưa sạch hẳn.

"Nếu tôi giữ điểm thứ ba.."

Ông nói chậm.

"Nó có thể kéo phần mã còn sót vào tuyến dưới."

Patch quay sang.

"Ông làm được không?"

Daren đáp thẳng:

"Không biết."

Grey hỏi câu khác:

"Có ai khác làm được không?"

Không.

Không ai cả.

Blue giữ nhịp.

Grey giữ lực cắt.

Patch phải ghim các mối vá.

Hook là chỗ trống nó đang săn.

Chỉ còn Daren.

Một khoảng lặng ngắn nhưng nặng như kim loại chìm xuống nước.

Rồi Daren bước tới mép còn lại của đáy trũng.

"Làm đi."

Patch cắn răng.

"Nghe câu này từ ông nguy hiểm thật."

Bó sợi đã kéo được nửa thân về phía khe tối dưới nó.

Các mảnh chữ trong thân nó bây giờ không còn đứt ngẫu nhiên nữa.

Chúng bắt đầu gom thành những cặp dễ dính:

- gi- / ữ

- đ- / ừng

- k- /.. Ro

Blue trắng mặt.

"Nhanh!"

Cả bốn người vào vị trí.

Blue ghim ánh xanh vào điểm trái đáy trũng.

Grey dùng dao khóa điểm phải bằng cách cắt và giữ ba vòng máy chồng nhau ở đúng một góc xấu.

Daren đặt baton ngang mép thứ ba, dùng phần mã cũ chưa cháy hết của mình làm vật cản tạm cho một cụm tuyến đang chảy lạc.

Patch lao giữa ba điểm, cờ lê và nêm trong tay, nối chúng bằng những khóa xấu, nhanh, đúng kiểu sống được một nhịp là đủ.

Hook không giữ điểm.

Cậu trở thành kẻ cắt những nhánh nào của bó sợi cố lao lên hoặc tụt xuống khỏi mặt phẳng kẹt này.

Không phải vai cũ của cậu.

Nhưng đúng với tình thế:

Không làm trung tâm,

Chỉ làm thứ ngăn trung tâm hình thành.

Bó sợi rít lên.

Không bằng tiếng thú.

Bằng vô số âm gọi hụt chồng lên nhau.

Cả trũng chao đi.

Rồi kẹt.

Một nửa thân nó bị ép trên mặt trũng lệch.

Một nửa đang bị khe tối dưới hút.

Nó không lên được.

Không xuống được.

Patch gào:

"Giữ!"

Blue run toàn cánh tay.

Grey ghì chân.

Daren đứng im tới mức đáng sợ, những đường mã cháy dở dưới da tay ông sáng lại.

Hook lao dọc mép trũng, chém ngắn, đập mạnh, cắt mọi nhánh nào định đăng ký **NÚT TẠM** ở bất kỳ chỗ nào quanh bốn người kia.

Một nhánh mảnh quấn lên cổ chân Daren.

Hook phóng thẳng cái nêm kim loại cuối cùng mình còn, ghim nó vào khe máy ở đầu nhánh.

*Phập. *

Nhánh đó lệch đi.

Nhưng ngay nhịp ấy, dưới thân bó sợi, khe tối mở to thêm nửa gang.

Patch thấy và tái mặt.

"Không ổn. Không ổn!"

Blue thở gấp:

"Nó đang cạy nắp dưới!"

Daren rít qua răng, mắt không rời mép đáy:

"Không phải nó."

Ông nói rất thấp.

"Thứ dưới đó đang đẩy lên."

Cả nhóm lạnh hẳn.

Nghĩa là họ không chỉ đang vật với bó sợi "tự chọn nút".

Họ đang đứng trên một cánh cửa khác nữa,

Và cánh cửa ấy vừa nhận ra cái chèn phía trên đã lệch.

Một luồng gió lạnh như từ đáy biển không nước phả ngược lên qua khe mới mở.

Nó mang theo một thứ mùi rất lạ:

Không hẳn muối,

Không hẳn máu,

Mà giống mùi giấy cũ bị ngâm quá lâu rồi phơi không khô hẳn.

Blue rùng mình.

"Có thứ đang thở dưới đó."

Patch chửi không ra hơi.

Grey nói câu ai cũng biết là thật:

"Vậy giữ thêm đúng một nhịp nữa rồi quyết định."
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back