*Lưu Ý: Đây là bản Edit bởi _ Xũuu_
(*) Chú Thích: "Túy Mỹ Tương Tây" (醉美湘西) dịch sát là: "Tương Tây đẹp say lòng"... "
Vẻ đẹp say đắm của Tương Tây" nên có thể nói phó bản này tên "MÊ ĐẮM TƯƠNG TÂY" hoặc "NÉT ĐẸP TƯƠNG TÂY" nhưng mình sẽ giữ nguyên câu trên cho hay nhe ^. ^
◎ Lữ Quán
Kinh Dị Toàn Cầu ◎
(*) Chú Thích: "Lữ Quán" là khách sạn, nhà nghỉ, nhà trọ nôm na là vậy mình sẽ giữ danh xưng Lữ Quán sẽ nghe hay và hợp vibe hơn nhé ^. ^
【Đếm ngược tử vong 00: 03】
Trong không gian đen kịt, lơ lửng một hàng chữ trắng bệch cực kỳ chói mắt, chiếm trọn toàn bộ ý thức của Vệ Tuân.
【Đếm ngược tử vong 00: 02】
Những con số không ngừng giảm xuống như những bụi gai vô hình, quấn chặt lấy trái tim Vệ Tuân, siết càng lúc càng chặt.
Cơn kinh hoàng và nỗi sợ hãi như sóng dữ ầm ập đổ xuống, đè nặng đến mức khiến người ta không thở nổi, không thể thoát ra.
Nhưng khi cảm nhận được nỗi đau cận kề cái chết, khóe môi Vệ Tuân lại lộ ra một nụ cười vui sướng, mang theo vẻ bệnh hoạn.
【Đếm ngược tử vong 00: 01】
Vệ Tuân thích đau đớn, bởi đau đớn khiến cậu cảm thấy mình vẫn là một người bình thường.
Nhưng đáng tiếc, cho dù bệnh đến mức sắp chết, cậu cũng không cảm nhận được bất kỳ thống khổ nào.
【Đếm ngược tử vong về 0! 】
Hai chữ "về 0" đỏ như máu chợt phóng đại, lao thẳng về phía Vệ Tuân! Cơn đau dữ dội ập đến như bão táp, cậu theo bản năng điên cuồng giãy giụa, gào thét, nhưng không có chỗ nào để trốn.
Xương trắng gãy vụn, da thịt bong tróc, gân cốt và não bộ như bị xé toạc đảo lộn. Những gai xương trắng bệch sắc nhọn cắt rách khoang bụng. Vệ Tuân nhìn thấy trái tim của chính mình rơi khỏi lồng ngực tan nát, khối thịt đỏ bằng nắm tay vẫn còn đang đập trong vũng máu.
Thình thịch. Thình thịch.
Vệ Tuân theo bản năng muốn nhặt lại trái tim, cúi đầu xuống lại nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong vũng máu.
Đó là một con quái vật khổng lồ đỏ như máu, trên đầu mọc cặp sừng cong xoắn như ác ma. Khi cậu cúi người, con quái vật cũng làm động tác y hệt. Móng vuốt khổng lồ uốn cong vì không kiểm soát được lực, trong chớp mắt đã nghiền nát trái tim vẫn còn đang đập.
Quái vật giết Vệ Tuân.. Không.
Vệ Tuân mở miệng, từ cổ họng phát ra tiếng gào thét chói tai, sắc nhọn của quái vật.
Con quái vật đó.. Chính là bản thân cậu!
"Hộc!"
Vệ Tuân bỗng nhiên bừng tỉnh, phát hiện mình đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên trên một chiếc xe buýt du lịch. Ghế ngồi nửa cũ nửa mới nhưng vẫn còn sạch sẽ, cửa kính xe ở góc viền dính chút vết ố vàng nâu. Bên ngoài đang mưa, những hạt mưa li ti để lại vệt nước uốn lượn trên mặt kính. Trời âm u, như thể còn một trận mưa lớn đang ấp ủ.
Vừa rồi quả nhiên chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng.. Đây là đâu?
Vệ Tuân nhớ rất rõ, ngay giây trước cậu còn đang ngồi trên sân thượng, tận hưởng những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời.
Cậu sắp chết, không thể nào rời khỏi căn nhà đó, càng không thể xuất hiện trên một chiếc xe buýt du lịch.
Trong cổ họng vẫn còn vương lại mùi tanh của máu, Vệ Tuân cắn nhẹ đầu lưỡi. Ngoài việc vị tanh trong miệng càng đậm hơn, cậu không cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào.
Không có đau đớn.. Điều này chứng tỏ đây không phải là ác mộng kéo dài, mà là hiện thực.
Vệ Tuân từ nhỏ đã không thể cảm nhận được đau đớn. Căn bệnh hiếm do đột biến gen này, với trình độ y học hiện tại vẫn không thể chữa trị. Hơn nữa, theo tuổi tác tăng lên, tình trạng của cậu ngày càng nghiêm trọng.
Cậu sẽ không lo âu, không biết sợ hãi, gần như không cảm nhận được bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào. Cha mẹ vì căn bệnh của cậu mà lo đến bạc cả đầu.
"Tiểu Tuân, biết đau.. Mới là người bình thường."
Khi còn nhỏ, thấy cha mẹ vì bệnh tình của mình mà lo lắng sốt ruột, Vệ Tuân thông minh đã dùng những câu như "con không biết đau cũng tốt mà" để an ủi họ. Thế nhưng mẹ cậu lại đau đớn ôm chầm lấy cậu, bật khóc ngay tại chỗ.
Biết đau.. Mới là người bình thường.
Cậu không bình thường.
Không biết từ khi nào, khao khát trở thành người bình thường đã dần biến thành khao khát mãnh liệt đối với đau đớn. Vệ Tuân theo đuổi cảm giác đau, theo đuổi mọi loại kích thích, thậm chí không màng đến bệnh tình của bản thân. Đặc biệt là sau khi cha mẹ và anh trai đều mất tích, cậu từ chối tiếp tục điều trị, tình trạng cơ thể ngày càng xấu đi.
Tuy Vệ Tuân không giống người bình thường, nhưng nếu không đi kiểm tra ở bệnh viện, chỉ nhìn bề ngoài và cách nói chuyện, tuyệt đối không ai nhận ra cậu là một người sắp chết. Bề ngoài vẫn đẹp đẽ như cũ, nhưng nội tạng bên trong lại không ngừng suy kiệt. Đến cuối cùng, cậu chỉ có thể ở trong nhà.. Chờ chết.
Đối với một người theo đuổi kích thích như Vệ Tuân mà nói, đây gần như là sự tra tấn khó chịu đựng nhất.
Ngay khi cậu chuẩn bị làm một chuyện lớn trước khi chết, thì một tháng trước.
Vệ Tuân bắt đầu lặp đi lặp lại những cơn ác mộng.
Cơn ác mộng này thật kích thích, có thể ở trong mơ cảm nhận được đau đớn thật sự quả là quá tuyệt vời, liên tục mơ ác mộng suốt một tháng khiến Vệ Tuân gần như lại bùng cháy nhiệt tình với cuộc sống, giấc mơ đừng có dừng lại!
Hiện tại, đúng như cậu mong muốn, ác mộng vậy mà lại chiếu vào hiện thực.
【Đếm ngược tử vong 1 giờ】
Trong tầm nhìn như ác mộng, lơ lửng một hàng chữ trắng bệch, ngay sau đó, chuỗi con số này bắt đầu nhảy lên, từ 1 biến thành 00: 59: 59, kèm theo hai hàng chữ đỏ sẫm như máu.
【Khi đếm ngược tử vong về 0, ác mộng sẽ trở thành hiện thực】
【Dự báo cái chết của bạn là.. Đột tử】
Trái tim Vệ Tuân đập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng dồn dập, như một cỗ máy mất kiểm soát, mà cậu lại bị cố định trên ghế không thể nhúc nhích! Huyết áp tăng vọt khiến Vệ Tuân hô hấp khó khăn, toàn thân cứng đờ, hoàn toàn mất sức, trước mắt ngoài dãy số đếm ngược tử vong ra chỉ còn một màu đỏ tươi.
Không, khó khăn lắm mới đến được một nơi kích thích như vậy, cậu vẫn chưa muốn chết.
Đặc biệt là kiểu không thể nhúc nhích, toàn thân mất sức, nghẹn uất chờ chết như thế này.
Ý niệm cầu sinh mãnh liệt chiếm trọn toàn bộ ý thức của Vệ Tuân, ngay sau đó, cảm giác ngạt thở do đột tử vậy mà dần dần suy yếu!
Vệ Tuân lại có thể hô hấp, cậu từng ngụm từng ngụm hít vào luồng không khí lạnh, đồng thời, một giọng nói máy móc non nớt của trẻ con vang lên trong đầu cậu.
【Kính chào lữ khách, chúc mừng ngài đã thông qua khảo nghiệm dục vọng sinh tồn, thành công gia nhập Lữ Quán Kinh Dị Toàn Cầu. Tôi là hướng dẫn viên tân thủ của ngài, trợ lý hệ thống Tủng Tủng】
【Đang tạo thông tin chuyên thuộc của ngài, đang tạo.. Tạo xong, xin kiểm tra】
【Thông tin lữ khách】
【Tên: Vệ Tuân】
【Cấp bậc: Sơ cấp】
【Đếm ngược tử vong: 00: 59: 23】
【Dự báo cái chết: Đột tử】
【Danh hiệu thành tựu:
Người không cảm nhận đau (danh hiệu màu xanh lục) : Ngài sẽ không cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào, cho dù bị xé nát cũng vậy】
【Danh hiệu đã trang bị】
【Vật phẩm đặc biệt: Mảnh bướm Maria (1/4) 】
【Loại khách: Lữ khách đặc thù loại X】
Ngay sau đó là một hàng chữ đỏ như máu:
【Mục tiêu của ngài là: Sống sót! 】
Nhận được càng nhiều thông tin, khả năng khống chế cơ thể của Vệ Tuân càng mạnh, ngoài việc không thể rời khỏi ghế, cậu có thể xoay đầu, có thể nhấc tay, gần như không khác gì lúc còn khỏe mạnh, thật sự quá khó tin. Điều này khiến Vệ Tuân theo bản năng tiếp tục xem những thông tin này.
【Đây là một lữ quán
(nhà trọ) thần bí phi thường, chuyên thăm dò các truyền thuyết quái dị, phong tục tập quán và những điều không thể giải thích trên khắp thế giới. Là một lữ khách tôn quý, điều ngài cần làm là tận hưởng hành trình này, check-in các hạng mục du lịch, hoàn thành từng nhiệm vụ ngẫu nhiên đầy bất ngờ. 】
【Mỗi khi trải qua một hành trình, hoàn thành các nhiệm vụ ngẫu nhiên trong hành trình, ngài đều sẽ nhận được điểm tích lũy, điểm tích lũy có thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào】
"Khoan đã."
Sau khi xác nhận đối phương có thể giao tiếp, Vệ Tuân hít sâu một hơi, lễ phép nói: "Tủng Tủng, chào ngươi."
【Tôi là trợ lý hướng dẫn tân thủ của ngài, Tủng Tủng】
Vệ Tuân thuận theo lời: "Được, Tủng Tủng, ý ngươi là, loại điểm tích lũy này.. Có thể thỏa mãn bất kỳ nguyện vọng nào của tôi?"
【Đúng vậy! Lữ Quán Kinh Dị Toàn Cầu, lựa chọn tốt nhất của lữ khách! Chỉ cần đủ điểm tích lũy, ngài thậm chí có thể khôi phục sức khỏe, sống lâu trăm tuổi.. 】
"Ngươi đúng là thứ tốt."
Vệ Tuân không nhịn được mà khen, giọng điệu thân thiết: "Sống lâu trăm tuổi không quan trọng, cái điểm tích lũy mà ngươi nói.. Nó có thể khiến tôi cảm thấy đau không?"
Trước giờ chưa từng nghe qua yêu cầu kỳ quái như vậy, ngay cả Tủng Tủng cũng khựng lại một giây, sau đó nó đưa ra vài phương án. Vệ Tuân liếc mắt nhìn, có cái rất đắt, ví dụ như 【vĩnh viễn sửa chữa, tối ưu gen】, cần tiêu tốn 1.000.000 điểm tích lũy. Cũng có cái rẻ, ví dụ như 【phiếu trải nghiệm đau bụng kinh dùng một lần】, chỉ cần 10 điểm tích lũy.
Vệ Tuân càng xem, mắt càng sáng lên, chỉ là..
【Đếm ngược tử vong 00: 56: 32】
Cậu không có điểm tích lũy, không có thời gian, những hạng mục kia dù tốt đến đâu, cậu cũng không thể hưởng thụ được.
【Tips từ Tủng Tủng: Thời gian sống còn lại của ngài hiện tại quá thấp, đề nghị ngài lập tức bắt đầu hành trình, hoàn thành nhiệm vụ lữ khách tân thủ để nhận điểm tích lũy, kéo dài thời gian đếm ngược tử vong】
"Tủng Tủng, đúng là hiểu lòng người!"
Vệ Tuân trong lòng giơ ngón tay cái với Tủng Tủng, rồi nhìn về danh sách vật phẩm nó đưa ra.
【Tên: Kéo dài đếm ngược tử vong】
【Thời gian: 24 giờ】
【Giá: 10 điểm tích lũy】
【Ghi chú: Trời ạ, chỉ 10 điểm tích lũy đã đổi được một ngày, đây là phúc lợi chỉ dành cho tân thủ! 】
Thứ này nhìn qua cũng không đắt, giá giống hệt phiếu trải nghiệm đau bụng kinh. Nhưng điều đó lại càng khiến Vệ Tuân nghi hoặc rốt cuộc Nhà Trọ Kinh Hoàng này là sự tồn tại gì.
Ngay cả sinh mệnh.. Cũng có thể tùy ý thao túng sao?
"Vì sao các ngươi lại chọn tôi?"
Vệ Tuân thử hỏi: "Vì tôi sắp chết?"
【Trên thế giới mỗi phút mỗi giây đều có vô số người cận kề cái chết, lữ quán lựa chọn ngài, đơn giản là vì ngài đặc biệt】
"Tôi đặc biệt ở chỗ nào? Sao tôi lại không biết?"
Vệ Tuân hứng thú bừng bừng truy hỏi: "Chẳng lẽ là vì tôi đặc biệt đẹp trai sao?"
Tủng Tủng không nói tiếp chủ đề đó, giọng máy móc mang theo vẻ giải quyết việc công theo phép công:
【Sau khi hoàn thành hành trình đầu tiên, ngài sẽ biết đáp án】
"Một lần hành trình à.. Cũng được."
Quả thật, chỉ khi tự mình trải nghiệm, kết quả nhận được mới là chân thật nhất.
Vệ Tuân: "Vậy bắt đầu đi."
Tủng Tủng lập tức gửi tới thông tin hành trình.
【Thông tin hành trình】
【Nghĩa trang Tiểu Long + Sạn đạo Hung Cốt + Khe Tang Hồn + Thôn Thiết Bích, tour Túy Mỹ Tương Tây 6 ngày 5 đêm theo đoàn】
【Cấp bậc: Nguy hiểm】
【Quy mô đoàn: Nhóm nhỏ 8 người, xe riêng tuyến riêng】
【Hướng dẫn viên dẫn đoàn: Bính 9】
【Thời gian hành trình: Xuất phát thứ Ba 15/8 - trở về Chủ nhật 20/8】
【Tóm tắt hành trình: 】
【Tương truyền, ở thôn Thiết Bích nằm sâu trong núi Ô Loa, hương Ngõa Độ, châu Tương Tây, người dân nhiều đời sống bằng nghề "cản thi". Thuật cản thi truyền nam không truyền nữ, nhưng trăm năm trước, trưởng thôn Thiết Bích lại bí mật truyền thuật này cho cô con gái duy nhất Bình Bình.. 】
Điều gì.. Đã khiến người trong thôn Thiết Bích chết thảm một cách ly kỳ, không một ai sống sót?
Điều gì.. Đã khiến nữ quỷ áo đỏ đêm đêm khóc gả, oán khí ngút trời?
Trong trăm năm qua, những người điều tra đều mất tích là bị hại, hay phía sau còn ẩn tình khác?
【Tour dân tục chiều sâu Túy Mỹ Tương Tây 6 ngày 5 đêm, hãy cùng chúng tôi bước vào cuộc đời của người cản thi Bình Bình, bước vào những bí mật không ai biết nằm sâu trong núi lớn Tương Tây】
Ngoài cửa kính xe, mưa càng lúc càng lớn, tối sầm như đêm. Đột nhiên, Vệ Tuân cảm thấy cửa kính bên cạnh mình bị gõ một cái. Nhưng khi nhìn ra ngoài màn mưa, lại không thấy bất kỳ bóng người nào, chỉ có một dấu tay máu nhỏ, cỡ bàn tay trẻ con.
Mưa bụi lộn xộn làm vết máu nhòe đi, khiến dòng máu theo vệt nước chảy xuống, như những giọt huyết lệ tràn đầy oán hận.
【Hành trình bắt đầu, hôm nay là ngày thứ nhất, xin ngài ngồi tại chỗ kiên nhẫn chờ đợi các lữ khách và hướng dẫn viên khác đến】
【Chúc ngài có một chuyến đi vui vẻ】
- -
"Phanh!"
Âm thanh vật nặng rơi xuống đất đột ngột vang lên trong chiếc xe buýt tĩnh lặng. Một túi du lịch nặng nề rơi xuống sàn, mang theo mùi bùn ẩm tanh. Lữ khách thứ hai lên xe.
Đó là một người đàn ông trung niên gầy yếu, lưng hơi khom, quần áo dính đầy bùn đất.
Vệ Tuân nhìn hắn một cái, hai người vừa chạm mắt, người đàn ông lập tức như bị bỏng, vội cúi đầu xuống. Hắn nhặt túi du lịch lên, lúng túng đi về phía sau xe ngồi xuống, cả người toát ra khí chất khép kín, né tránh.
Người này thật sự là lữ khách sao.. Không phải tội phạm đang lẩn trốn đấy chứ?
Vệ Tuân vốn còn định thử giao tiếp với các lữ khách khác, bởi vì nhiệm vụ tân thủ của cậu.. Thực sự không hề dễ chịu chút nào!
【Nhiệm vụ hướng dẫn viên tân thủ】
【Tên nhiệm vụ: Khiến một lữ khách sụp đổ cảm xúc】
【Cấp độ nhiệm vụ: Cực kỳ khó】
【Mô tả nhiệm vụ: Run rẩy đi, sụp đổ đi, khiến lữ khách của ngươi vì ngươi mà run rẩy, thần phục dưới quyền hướng dẫn của ngươi! 】
【Phần thưởng: 10 điểm tích lũy, kích hoạt thân phận đặc biệt, nhận vật phẩm ẩn】
Cậu rõ ràng là lữ khách, vì sao lại nhận được nhiệm vụ hướng dẫn viên tân thủ? Lại còn là cấp độ cực kỳ khó?
Không nói cái khác, chỉ riêng phần mô tả nhiệm vụ 【khiến một lữ khách sụp đổ】, đã toát ra ác ý tràn đầy, đây thật sự là nhiệm vụ mà một tân thủ như cậu nên nhận sao?
Ngay cả khách phục Tủng Tủng cũng không còn phản hồi, chẳng lẽ là bug?
Rốt cuộc chuyện này là sao!
Tí tách, tí tách.
【Đếm ngược tử vong 00: 48: 30】
Người bình thường có lẽ sẽ bị tiếng tí tách của đồng hồ đếm ngược làm cho hoảng loạn, nhưng Vệ Tuân không phải người bình thường, cậu không có cảm xúc như căng thẳng hay lo âu, cho đến lúc này vẫn vô cùng bình tĩnh thậm chí còn cảm thấy nhiệm vụ này.. Có chút kích thích.
Làm hướng dẫn viên trong Lữ Quán Kinh Dị Toàn Cầu, nghe qua đã thú vị hơn làm lữ khách nhiều.
Nhưng trước những thứ chưa biết, trước nhà trọ thần bí khó lường này, Vệ Tuân vẫn rất trân trọng mạng sống khó khăn lắm mới có được của mình. Cậu muốn biết những tân nhân khác nhận được nhiệm vụ gì, rồi mới đưa ra quyết định.
Người đàn ông trung niên vừa lên xe ban nãy không giống tân nhân, tuy rằng hoảng loạn đến mức gần như sụp đổ, nhưng trang bị trên người hắn đầy đủ, không giống Vệ Tuân bị kéo vào đây khi hoàn toàn không có bất kỳ sự chuẩn bị nào.
Vệ Tuân tiếp tục chờ đợi, nhưng điều khiến cậu không ngờ tới là, những lữ khách tiếp theo lên xe không một ai giống tân nhân.
Có người sát khí bức người, có người trầm mặc ít lời, nhưng bất luận nam hay nữ, tất cả đều có một điểm giống nhau đều đeo ba lô du lịch rất chuyên nghiệp, hơn nữa đều tự mình bước lên xe buýt, không giống Vệ Tuân, bị đưa thẳng lên xe từ hư không.
Không ổn.
Khi người cuối cùng lên xe, Vệ Tuân nhận ra điều này.
Trong hành trình này.. Rất có thể chỉ có mình cậu là tân nhân.
Hơn nữa, thời gian đếm ngược của cậu chỉ còn chưa đến một nửa.
【Đếm ngược tử vong 00: 24: 35】
Thời gian còn lại không nhiều, Vệ Tuân vẫn luôn thử liên hệ Tủng Tủng, nhưng từ đầu đến cuối không nhận được bất kỳ phản hồi nào, cậu buộc phải sớm chuẩn bị tính toán.
Nếu Tủng Tủng vẫn không xuất hiện thì sao?
Nếu đến cuối cùng, cậu vẫn chỉ có duy nhất nhiệm vụ này thì sao?
Những vấn đề như vậy càng không thể hỏi các lữ khách khác, từ mô tả nhiệm vụ có thể thấy, hướng dẫn viên và lữ khách.. Rõ ràng càng giống kẻ đối địch.
Mưa ngoài cửa kính càng lúc càng lớn, tiếng đập bang bang như mưa đá, lại giống âm thanh dấu tay máu trước đó vỗ vào cửa kính. Ánh đèn lúc sáng lúc tối. Khi người lữ khách cuối cùng lên xe, chiếc xe buýt khẽ rung lên, dường như sắp khởi hành.
Như tiếng thì thầm u ám, đáng sợ không biết từ đâu truyền đến, vang vọng trong xe buýt, bên tai mỗi một lữ khách.
"Trong chuyến hành trình này, mỗi người đều cất giấu bí mật của riêng mình."
"Có người từng giết người, có người phạm phải sai lầm không thể cứu vãn, có người hại chết người thân quan trọng nhất, có người.. Trong lòng nảy sinh tội ác đen tối."
"Run rẩy đi, cầu nguyện đi, sau đó.."
"Trong chuyến du lịch này, hãy đưa ra lựa chọn của chính mình."
"Phanh!"
Trên nóc xe đột nhiên vang lên một tiếng lớn, cả chiếc xe chấn động, như thể có thứ gì đó rơi xuống. Một tia chớp trắng xé toạc bóng tối, chỉ thấy trên cửa kính xe buýt vậy mà phủ kín những dấu tay máu dày đặc!
Vài tiếng kinh hô vang lên, cho dù là lữ khách dày dạn kinh nghiệm, trong tình huống như vậy cũng khó tránh khỏi sợ hãi.
Nhưng Vệ Tuân vẫn bình tĩnh.
Tí tách, tí tách.
【Đếm ngược tử vong 00: 22: 45】
Dưới ánh đèn xe u ám, nỗi sợ hãi và hoảng loạn dần lan ra trong xe buýt, Vệ Tuân đưa ra lựa chọn của mình.
【Tích, ngài đã thành công tiếp nhận nhiệm vụ hướng dẫn viên tân thủ】
【Vui lòng khiến một lữ khách sụp đổ cảm xúc trong vòng mười phút, nếu không sẽ bị coi là nhiệm vụ thất bại】
Đây là nhiệm vụ duy nhất cậu có thể nhận được, cũng là cơ hội duy nhất để kéo dài sinh mệnh.
Vệ Tuân không muốn chết, chỉ cần còn một tia cơ hội sống sót, cho dù khó khăn xa vời đến đâu, cậu cũng sẽ dốc toàn lực đánh cược một phen.
Giành lấy một con đường sống!
_Xũuuu _