Bạn được Blaster mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

lớp 7

Lớp 7
Xu
5
0 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề


55211242873_481df79dd0_o.jpg

Tên tác phẩm: Hệ Thống: Ta Có Thể Thôn Phệ Vạn Vật

Tác giả: Lớp 7

Thể loại: Hệ thống, Tiên hiệp, Dị giới, Xuyên không, Dark fantasy.

Tình trạng: Đang ra.

Nội dung tóm tắt:

"Nếu các ngươi đã chọn ta, tại sao không cho ta sức mạnh ngay từ đầu? Tại sao phải ép ta hóa thành quỷ dữ mới cho ta quyền năng? TẠI SAO?"

* * *

"Tới đây đi! Mạng của ta ở đây, muốn thì cứ tới mà lấy, lũ thần minh khốn kiếp!"

[Cảnh báo: Chủ thể phản kháng quy tắc tối cao. Hệ thống cưỡng chế giải trừ, thu hồi toàn bộ sức mạnh đã ban cho.]

Mạnh Hùng đã chết. Hắn bị chính "nguồn gốc sức mạnh" của mình hành quyết - một sự phán xét tàn khốc dành cho kẻ dám thách thức thần quyền, và có lẽ, cũng là sự giải thoát duy nhất cho một linh hồn lạc lối.

"Nếu các ngươi chỉ xem ta là một con tốt thí, vậy ta sẽ trở về từ cõi chết, nuốt chửng cả Hệ thống, thôn phệ cả thần quyền!"

* * *

Chương 1: Quy Tắc Và Nước Mắt.

Thành phố về đêm không lộng lẫy như tranh, nó chỉ có những nhịp đèn giao thông nhợt nhạt. Những dải sáng không đều hắt xuống mặt đường nhựa, kéo dài và nhăn nheo, như những vết nhăn trên da thịt già cỗi.

Mạnh Hùng siết chặt quai túi xách, ngón tay hắn miết lên lớp da sờn đã bong tróc – một thói quen vô thức của kẻ luôn lo sợ sự thất bại.

Mười bốn tiếng tăng ca đã biến thân thể hắn thành một khối chì đặc, nặng nề và rệu rã. Từng khớp xương kêu gào biểu tình sau mỗi bước chân.

Hắn đứng lại trước ngã tư, nơi những bóng đèn đường nhấp nháy vì điện áp yếu. Hắn không nhìn phố xá, mắt chỉ dán chặt vào con số đếm ngược màu đỏ trên hộc đèn.

Hùng thích những con số này. Chúng là quy tắc. Trong một thế giới hỗn loạn, sự nhảy múa của những con số cho hắn cảm giác an toàn giả tạo. Chừng nào còn tuân thủ quy tắc, chừng đó hắn còn tin rằng mình vẫn có hy vọng.

3.. 2.. 1.. Đèn xanh.

Hùng bước đi. Một bước, hai bước. Hắn điều chỉnh sải chân để chúng rơi đúng vào giữa những vạch vôi trắng, sạch sẽ và chuẩn xác. Hắn chưa bao giờ đi chệch vạch, cũng như chưa bao giờ sống sai với bất kỳ định kiến nào của xã hội.

Nhưng quy tắc của con người vốn vô dụng trước sự bất ngờ của số mệnh.

Không có tiếng rít lốp trên đường nhựa. Không có ánh đèn pha báo hiệu. Từ trong góc khuất của một con hẻm, một khối thép đen ngòm xé toạc màn đêm, lao đến với sự ồn ào mà chớp nhoáng như gã sát thủ chuyên nghiệp đang phục kích.

Bầm!

Âm thanh va chạm đục ngầu, giống như tiếng một quả dưa hấu bị rơi nát trên mặt đất. Hùng không cảm thấy đau ngay lập tức. Thần kinh hắn tê liệt trong một thoáng trước khi thông tin kịp truyền về não.

Hắn thấy mình nhẹ bẫng, lộn vòng giữa không trung như một con búp bê bị vứt bỏ. Ở góc độ kỳ quặc đó, hắn thấy đôi giày mòn gót của mình văng ra, thấy cả những mảnh kính vỡ lấp lánh như kim cương dưới đèn đường. Xấp hồ sơ văng khỏi túi, vẽ lên hư không từng đường cong lã lơi như những chiếc lá rụng.

Khi lưng chạm đất, cú sốc mới thực sự bùng nổ.

Xương sườn gãy vụn, âm thanh răng rắc vang lên trong lồng ngực như tiếng củi khô bị bẻ gãy. Giây phút ấy, một thứ gì đó bên trong Hùng cũng bắt đầu rạn nứt. Không phải là xương, mà là bản thể của hắn.

Hắn cảm thấy mình như một bình gốm cũ kỹ vừa chịu một cú nện ngàn cân, những vết nứt vô hình chằng chịt lan ra, khiến ý thức vốn đang bám chặt vào da thịt bỗng trở nên lỏng lẻo.

Cái 'tôi' của hắn không còn nằm gọn trong lồng ngực đang rỉ máu nữa, nó chông chênh, run rẩy, chực chờ bong ra khỏi lớp vỏ bọc phàm trần đã hư hại.

Cơn đau không đến thành đợt, nó là một con đập bị vỡ tràn lấp lấy tâm trí. Máu đầy ngập khí quản, đặc quánh và nóng hổi, khiến mỗi hơi hít vào chỉ còn là tiếng rít sặc sụa. Lồng ngực hắn phập phồng, tuyệt vọng tìm kiếm chút không khí, nhưng phổi đã bị đâm thủng, rò rỉ như một quả bóng xì hơi.

Hắn nằm đó, một bên má áp sát mặt lộ đầy cát bụi và máu. Tầm nhìn của hắn bị thu hẹp lại thành một đường chỉ mờ ảo, chỉ còn thấy chiếc điện thoại rơi ngay bên cạnh. Màn hình rạn vỡ như mạng nhện, nhưng vẫn bền bỉ tỏa ra luồng sáng xanh hiu hắt. Một dòng thông báo chưa đọc còn hiện trên màn hình khóa: 'Con ơi, khi nào về..'

Dòng chữ ấy giống như một nhát dao cuối cùng kết liễu ý chí của hắn. Một giọt nước mắt nóng hổi ứa ra, hòa lẫn với máu và bụi, lăn dài rồi thấm vào khe nứt của nhựa đường lạnh lẽo.

Hắn tuân thủ tuyệt đối các quy định của nhân thế, nhưng định mệnh lại tặng cho hắn một cái kết đầy sự mỉa mai.

Ngay khoảnh khắc trái tim ngừng đập, sự tĩnh lặng của phố đêm bị lấp đầy bởi hư ảo. Hắn thấy mình nhẹ bẫng. Từ trên cao nhìn xuống dòng người hốt hoảng vây quanh cái xác vặn vẹo. Nhìn thấy mình cứ vậy mà chết đi, hắn tiếc nuối cho một cuộc đời còn dang dở.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 2: Món Quà Nghiệt Ngã Của Sự Hồi Sinh.

Bóng tối không biến mất, nó vỡ ra thành từng mảng loang lổ.

Thứ đầu tiên chào đón Mạnh Hùng không phải ánh sáng cứu rỗi của thiên đường, mà là một mùi xú uế hôi thối, lợm giọng.

Đó là sự tổng hợp kinh tởm giữa mùi rác thải mục rữa, dịch cơ thể phân hủy dưới cái nóng hầm hập và vị tanh nồng đến buồn nôn của máu chết lâu ngày.

Hắn hít một hơi theo bản năng, để rồi lập tức sặc sụa. Phổi hắn như bị lấp đầy bởi một mớ bùn nhầy nhớp nhúa, thực quản bỏng rát như vừa nuốt phải acid.

Mạnh Hùng run rẩy mở mắt. Da đầu hắn tê dại, lỗ chân lông dựng đứng. Không có giường bệnh trắng toát, cũng chẳng có thánh đường rực rỡ nào cả. Hắn đang nằm trên một 'ngọn đồi' thịt người vặn vẹo đến kinh dị.

Dưới lưng hắn, những cái xác tầng tầng lớp lớp đang trương phình như những quả bóng nước chực chờ vỡ tung, mặt lốm đốm những mảng tím tái của tử khí.

Đáng tởm nhất là lũ giòi trắng hếu, to béo đang lổm ngổm bò; chúng luồn lách qua kẽ ngón tay, trườn lên gò má nóng bừng của hắn như những sợi dây leo, uống éo quấn chặt lấy linh hồn.

"Cái.. Cái quái gì thế này?"

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, nỗi hoảng loạn tột độ nổ tung thành bản năng sinh tồn điên cuồng. Mạnh Hùng vùng vẫy. Đôi tay gầy gộc bấu víu vào những mảng da thịt lạnh ngắt, trơn trượt để tìm đường thoát thân.

Rắc. Rắc.

Tiếng lồng ngực khô héo của một kẻ khốn khổ nào đó vỡ vụn dưới bàn chân hắn phát ra âm thanh ghê người. Những kẻ cai quản hầm mỏ tàn nhẫn đã ném hắn xuống đây như ném một túi rác thải, thậm chí chẳng buồn phủ lên một nắm đất cho kẻ xấu số.

Hắn bò. Bằng tất cả sức tàn và sự sợ hãi.

Móng tay bật máu khi bấu víu vào thành hố lởm chởm đá sắc. Ngay khi thoát được lên miệng hố, Mạnh Hùng không dám ngoảnh đầu lại nhìn cái địa ngục trần gian ấy thêm một lần nào nữa. Hắn lao đi.

Cánh rừng già âm u, chướng khí bủa vây lấy bóng hình gầy gộc đang chạy như một kẻ điên loạn. Đôi chân trần giẫm lên gai nhọn, đá dăm, nhưng nỗi sợ hãi đã đóng băng mọi dây thần kinh cảm giác. Hắn không biết mình đi đâu, chỉ biết phải chạy thật xa khỏi cái hố tử thần đang phả ra hơi thở của quỷ dữ kia.

Chỉ đến khi lồng ngực tưởng chừng sắp nổ tung, tiếng róc rách của nước chảy mới kéo hắn về thực tại.

Trước mắt là một dòng suối nhỏ, làn nước trong vắt phản chiếu những tia nắng le lói xuyên qua tán lá rậm rạp.

Mạnh Hùng ngã quỵ. Hắn vục mặt xuống dòng nước, uống lấy uống để như một con thú hoang bị bỏ đói lâu ngày. Lạ thay, dòng nước tràn vào đến đâu, sự dịu mát lan tỏa đến đó.

Dù cơ thể hiện tại gầy trơ xương, nhưng những vết thương chí mạng từ đòn roi và cuộc đào thoát vừa rồi đã biến mất một cách thần kỳ.

Một luồng sức mạnh huyền bí từ quá trình xuyên không đã âm thầm hàn gắn tổn thương, chỉ để lại một cái bụng rỗng tuếch và sự rệu rã của cơ bắp.

Hắn vội vã lột bỏ bộ quần áo rách nát, dính đầy dịch thối và giòi bọ, rồi lao mình xuống dòng suối lạnh buốt. Nước tràn qua da thịt, gột rửa đi lớp cáu bẩn của cái chết, giúp đại não hắn dần tìm lại chút bình tâm giữa cơn sang chấn.

Nhưng sự yên lặng ấy chỉ là một cái bẫy của định mệnh.

Ngay khi sự hỗn loạn lắng xuống, một cơn đau buốt từ sâu trong tiềm thức đột ngột dội về như bão tố.

Từng mảng ký ức xa lạ, loang lổ bắt đầu hiện rõ: Những đường hầm tối tăm không thấy ánh mặt trời, tiếng bánh xe cút kít nặng nề lăn trên đá vụn, những khuôn mặt gầy sạm, tuyệt vọng của đám nô lệ hầm mỏ, và bóng dáng những tên quản ngục máu lạnh với cây roi da quất xuống xé toạc màn đêm..

Mạnh Hùng ôm lấy đầu, quỳ sụp giữa dòng suối. Hắn nhận ra, cái chết ở thế giới cũ có lẽ vẫn còn thoải mái hơn sự sống mà hắn vừa có được ở nơi quỷ quái này.

Hóa ra, định mệnh không cứu rỗi hắn, nó chỉ ném hắn từ một quy tắc chật hẹp này sang một xiềng xích tàn khốc khác.
 
0 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 3: Khi Thiện Lương Trở Nên Vô Nghĩa.

Mạnh Hùng ngồi bất động trên tảng đá phủ rêu xanh, ánh mắt hắn chuyển từ vẻ hoang mang tột độ sang một sự trầm mặc đến đáng sợ.

Hắn đã hiểu mình đang ở đâu. Hắn vừa trở về từ cõi chết theo cái cách trần trụi và kinh tởm nhất mà định mệnh có thể sắp đặt.

Không gian đại ngàn trong mắt hắn dường như đã không còn sự yên bình trước đó.

Những nhánh cổ thụ vặn vẹo như những cánh tay đang vươn ra từ trên thân ác quỷ, lớp chướng khí màu xám nhạt lờ lững trôi, khiến ánh nắng ban trưa cũng trở nên nhạt nhòa, bạc nhược.

Mùi của rừng già không phải hương cỏ cây thanh khiết, mà là vị nồng nặc của lá mục bị ủ trong hơi ẩm âm u, đậm đặc mùi xú uế của thú rừng và tử khí lảng vảng.

Hùng thẫn thờ nhìn vào dòng nước, đôi vai gầy guộc run lên dưới cái lạnh của nước suối và sự cô độc.

Hắn vẫn chưa thể tiêu hóa được việc mình đang ở một thế giới mà mạng người rẻ rúng như cỏ rác, nơi mà sự cẩn trọng của một công dân lương thiện chẳng đáng giá một xu.

Phập!

Một cơn đau nhói ở bắp chân kéo phăng linh hồn hắn về thực tại.

Một con rắn dài chừng hai mét, lớp vảy màu xám tro tiệp màu hoàn hảo với đám đá vụn, đang găm chặt răng nanh vào bắp chân gầy gộc của hắn.

Mạnh Hùng kinh hãi, dọc tay chân da gà nổi lên từng lớp. Nhưng ngay lập tức, bản năng sinh tồn – thứ vốn bị chôn vùi dưới chồng tài liệu và những buổi tăng ca mệt mỏi – bùng phát như cái lò xo bị ép chặt.

Hắn chộp lấy một viên đá ngay bên cạnh, cắn răng đập thẳng vào đầu nó bằng sự điên cuồng của một tinh thần bị dồn nén đến cực hạn.

Bộp! Bộp! Bộp!

Đầu con rắn nát bấy dưới những cú nện chát chúa, máu đỏ bắn lên mặt, lên tay hắn. Thân mình nó quằn quại kịch liệt, quấn chặt lấy cánh tay hắn như một sợi dây thừng trước khi lịm dần trên phiến đá.

Mạnh Hùng thở hổn hển, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. May mắn thay, vết cắn không chuyển màu thâm tím – con rắn này không có độc, hoặc ít nhất là không đủ mạnh để giết hắn ngay lập tức.

Ngay khi tia sáng cuối cùng trong mắt con vật lịm tắt, một âm thanh cơ khí lạnh lẽo vang lên trong đại não, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng:

[Kích hoạt Quy Tắc Hệ Thống thành công!]

[Kích hoạt Ngón Tay Vàng: Thu Thập thành công!]

[Phát hiện mục tiêu có linh tính đã tử vong. Khoảng cách: 0.5m. Tiến hành thu thập? ]

Mạnh Hùng khựng lại. Ánh mắt hắn lóe lên tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự quyết đoán.

"Đồng ý!"

Hắn gầm nhẹ qua kẽ răng, giọng nói khản đặc trong cổ họng.

Trong chớp mắt, cái xác con rắn bị một màn ánh sáng bạc bao trùm, biến mất không để lại dấu vết. Ngay cả những vệt máu thịt nhầy nhụa trên phiến đá và trên bàn tay của hắn cũng bị một lực lượng vô hình quét sạch.

Một bảng thuộc tính mờ ảo cùng các ô kho chứa đồ hiện ra, trôi nổi trước tầm mắt như một bản án:

[Kho Nguyên Liệu Vô Tận

•Thu Thập bậc 1.

Kinh nghiệm 1/100.

•Quy tắc: Chỉ thu thập vật liệu trên thi thể.

•Vật phẩm: Da rắn x1, Thịt rắn x2, Xương rắn x1 bộ, Mật rắn x1, Máu rắn..]

Mạnh Hùng sững sờ nhìn vào lòng bàn tay sạch sẽ của mình. Cơ chế này sòng phẳng đến tàn nhẫn: Hắn phải trực tiếp vấy máu, trực tiếp đồ sát thì mới có thu hoạch.

Hệ thống này không phải là một ân huệ cứu rỗi, nó là một tay đồ tể với khả năng mổ xẻ hoàn mỹ, không lãng phí dù chỉ một giọt máu của kẻ bại trận.

Nhìn thấy dòng chữ 'Thịt rắn', cơn đói trong hắn lại cuộn lên như một cơn lốc. Cảm giác xé ruột gan khiến hắn tưởng như có hàng trăm bộ móng vuốt đang cào cấu từ bên trong.

Mạnh Hùng liếm môi, nước miếng hắn ứa ra, biểu thị cho một cơn thèm khát vô tận của cơn đói. Hắn vươn tay vào hư không, ý niệm vừa động, một khối thịt rắn trắng hếu, lạnh lẽo đã nằm gọn trong tay.

"Nếu luân hồi đã không vận hành đúng cách, vậy thì ta sẽ tự định đoạt lấy mạng sống này."

Hắn bắt đầu ăn sống miếng thịt. Vị tanh tưởi của máu tươi và sự dai nhách của thớ thịt sống khiến cổ họng hắn co thắt. Mỗi lần nhai đều khơi gợi ký ức ba mươi năm làm người văn minh của hắn.

Trí não hắn gào thét, nhắc về những bữa cơm gia đình, về vệ sinh và đạo đức mà hắn từng tôn thờ. Nhưng cái dạ dày đói khát lại đáp trả bằng những cơn co quắp tàn bạo, ép buộc đôi hàm phải tiếp tục nghiền nát miếng thịt nhạt nhẽo kia.

Hùng liếc nhìn đôi bàn tay mình – chúng sạch sẽ đến lạ kỳ nhờ sự thanh tẩy của hệ thống. Nhưng sự sạch sẽ giả tạo đó lại đối lập với vị tanh nồng đang lấp đầy khoang miệng.

Hắn nhận ra mình đang trở thành một thứ quái thai: Một kẻ có diện mạo của con người nhưng lại mang dạ dày của dã thú.

Sự thiện lương cuối cùng trong hắn đang theo những thớ thịt này trôi tuột vào cái hố sâu thẳm của bản năng.

Nhưng Mạnh Hùng vẫn ép mình nhai và nuốt xuống từng miếng một. Hắn cần sức lực, cần sự tỉnh táo để tiếp tục sinh tồn.

Và quan trọng nhất, hắn cần phải đồng hóa với sự tàn khốc của thế giới này, trước khi bóng tối nuốt chửng lấy hắn một lần nữa.
 
0 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 4: Cái Giá Của Sự Sống.

Sau khi cưỡng ép nuốt vào miếng mật rắn đắng ngắt, Mạnh Hùng bước tới sát mép nước. Hắn vốc từng ngụm lớn suối lạnh, uống như thể muốn tẩy sạch vị tanh tưởi và cái dư vị chết chóc đang đóng vảy nơi cuống họng.

Mặt suối không tĩnh lặng; nó bị xẻ dọc bởi những dòng chảy xiết, khiến hình ảnh phản chiếu của hắn chỉ còn là một bóng dáng nhạt nhòa, vỡ vụn và xa lạ.

Hắn nhìn đăm đăm vào cái bóng ấy, đã không còn là Mạnh Hùng ở Địa Cầu nữa, mà là một gương mặt xa lạ của thế giới tàn khốc này.

Đôi bàn tay gầy guộc vẫn còn dư chấn của cú đập chết con thú lúc nãy. Đây không phải là một cơn ác mộng kéo dài, cũng chẳng phải ảo giác của người sắp chết. Hắn đã thực sự trọng sinh đến một thế giới đầy rẫy sự độc ác.

"Ngón tay vàng.. Thứ tưởng chỉ có trong mấy bộ tiểu thuyết mạng, hóa ra lại là thật sao?"

Một đường cong méo mó dần hình thành trên đôi môi khô khốc. Sự hưng phấn len lỏi vào từng thớ thịt, kích thích đại não hắn mạnh hơn bất kỳ loại dược chất nào.

Kiếp trước của hắn ngắn ngủi và tẻ nhạt đến mức chỉ cần nhắm mắt lại vài giây là có thể xem hết; còn ở đây, giữa lằn ranh sinh tử mỏng manh này, hắn chợt thấy một khả năng vô hạn.

Dĩ nhiên, trong thâm tâm hắn, những mảnh ký ức về gia đình, về bữa cơm bình dị ở thế giới cũ vẫn còn đó, không gì có thể thay thế được.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu cái không khí không dễ chịu, ép bản thân phải 'đóng băng' mọi cảm xúc ủy mị. Khi mở mắt ra, sự yếu đuối đã bị thay thế bằng một ánh nhìn sắc bén, đầy kiên định.

Quy tắc của hệ thống rất sòng phẳng: Phải giết mới có thể thu thập.

Điều này đồng nghĩa với việc phía trước không phải là lộ trình của một vị cứu tinh, mà là con đường của một kẻ đồ tể. Muốn sống, hắn phải bước qua xác chết.

Mạnh Hùng đứng dậy, ánh mắt hướng về phía cánh rừng âm u – nơi hắn vừa điên cuồng đào thoát. Hắn quyết định quay lại. Thay vì chạy trốn trong vô vọng, hắn chọn cách đi săn.

Hắn biết quy luật của hầm mỏ: Người chết như cơm bữa, và định kỳ sẽ có người kéo xác đến cái 'hố tử thần' kia để bỏ rác. Đó là nơi cướp tài nguyên tốt nhất lúc này.

Hắn lặng lẽ di chuyển, lợi dụng lớp chướng khí để che giấu thân hình. Một kế hoạch cướp bóc bắt đầu hình thành trong đầu người nhân viên vốn dĩ hiền lành. Hắn cần quần áo, công cụ, và quan trọng nhất là: Công pháp tu luyện.

Mạnh Hùng nấp sau lùm cây rậm rạp, tay nắm chặt thanh gỗ cứng nhặt được bên đường. Nhịp tim hắn đập liên hồi như trống trận, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo rách nát. Hắn tự nhủ chỉ cần cướp đồ, hắn không muốn đôi bàn tay mình nhuốm máu đồng loại lúc này.

Nhưng khi tiếng bánh xe cót két vang lên, mọi sự tự chủ của hắn sụp đổ hoàn toàn.

Kẻ vừa bước ra từ màn chướng khí là một gã quản ngục mặt sẹo – chính là kẻ đã dùng roi da quất vào lưng nguyên chủ cho đến khi gã vỡ phổi mà chết.

Ngay lập tức, một luồng sát ý điên cuồng, nóng rực như lửa đốt bùng lên từ tận cùng xương tủy. Đó là chấp niệm cuối cùng của thể xác này, một lời nguyền rủa bằng máu.

Mạnh Hùng cảm thấy thân thể không còn thuộc về mình, nó run lên bần bật vì căm hận.

Hắn nín thở, đợi khoảnh khắc gã quản ngục dồn sức quăng cái xác trên vai xuống hố. Khi trọng tâm gã đổ về phía trước, Mạnh Hùng như một bóng ma lao ra từ phía sau.

Rắc!

Thanh gỗ nện cực mạnh vào khớp gối gã cai ngục bằng một lực lượng phi thường phát ra từ cơn giận dữ.

Cú đánh cực mạnh khiến gã rú lên đau đớn rồi khuỵu xuống. Không để đối phương kịp định hình, Mạnh Hùng bồi thêm một cú chí mạng vào yết hầu, chặn đứng tiếng gào thét.

Sau đó là một chuỗi những cú nện điên cuồng, vào đầu, vào ngực, vào tứ chi.. Hắn đập nện cho đến khi thanh gỗ gãy vụn, và kẻ dưới đất chỉ còn là một đống thịt nát bét không hình thù.

Khi cơn thịnh nộ tan đi, Mạnh Hùng bàng hoàng buông nửa khúc gỗ gãy. Hai hàng nước mắt nóng hổi không tự chủ lăn dài trên khuôn mặt lấm lem.

Hắn cảm thấy sự nặng nề vô hình vừa rồi đã hoàn toàn tan biến. Chấp niệm nguyên chủ tiêu tán, linh hồn hắn và thể xác này đã chính thức hòa làm một, khít khao không một kẽ hở.

[Ký chủ lần đầu kết liễu nhân loại, kích hoạt công năng: Hấp Thu Linh Năng.]

[Tước đoạt 10% thuộc tính của đối phương. Tiến hành dung hợp..]

Thông báo vừa dứt, Mạnh Hùng lập tức cảm thấy một dòng khí nóng rực như nước sôi chảy tràn khắp tứ chi bách hài. Nó len lỏi vào từng sợi cơ bắp khô héo, tẩm bổ cho những đoạn xương sườn đang rạn nứt, rồi như một cơn lốc cuốn phăng mọi mệt mỏi tồn đọng.

Cảm giác này giống như một kẻ sắp chết khát được đổ nước mát vào cuống họng, sung sướng đến cùng cực. Sức khỏe và thể lực của hắn nhanh chóng được tái tạo, một sức mạnh mới mẻ lấp đầy cái túi da gầy trơ xương, khiến hắn có cảm giác như mình vừa được lột xác.

Mạnh Hùng run rẩy nhìn đôi bàn tay mình. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, từ một thân xác gầy gộc vì đói khát, hắn bỗng thấy mình mạnh mẽ lên nhờ việc tước đoạt sinh mạng của đồng loại. Sự mâu thuẫn nội tâm như hai dòng nước ngược chiều va đập dữ dội trong lồng ngực hắn.

Nhưng ngay sau đó, thực tại tàn nhẫn kéo hắn trở lại. Nhìn cái xác rách nát dưới chân, cảm giác tội lỗi và sự kinh tởm khi lần đầu sát nhân khiến hắn muốn nôn mửa. Đôi tay hắn nhuốm đầy máu đỏ và dịch trắng, lóng ngóng giữa không trung như không biết phải đặt vào đâu.

Phải chăng đây mới là.. Cái giá của sự sống?
 
0 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 5: Tước Đoạt Và Hồi Sinh.

Mạnh Hùng khuỵu xuống, đôi chân rệu rã không còn trụ vững trước sức nặng của tội lỗi đang đè ép. Hắn ngồi bệt trên lớp lá khô, tựa lưng vào gốc cổ thụ, vỏ cây thô ráp đâm vào lưng đau nhói nhưng hắn chẳng buồn bận tâm.

Trông hắn lúc này không khác gì một cái xác không hồn vừa bò lên từ mộ huyệt, với khuôn mặt nhợt nhạt và đôi bàn tay vẫn còn vương chút hơi lạnh của tử khí.

Dù cơ thể vừa được bổ sung bằng linh năng của kẻ đã chết, nhưng Mạnh Hùng vẫn thấy rã rời. Sinh lực của hắn như một quả bóng xì hơi, cạn sạch sau màn bộc phát sát ý kinh hồn lúc nãy.

Đôi mắt đờ đẫn của hắn nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mặt, nhưng tâm trí lại đang bị giam cầm trong ký ức kinh hoàng vừa xảy ra.

Màn phát tiết đầy máu me của nguyên chủ, tiếng thét đứt quãng và ánh mắt trợn trừng của gã quản ngục cứ lảng vảng trong tâm trí, không sao xua đi được.

Nhưng thế giới này lại vô cùng tàn khốc, nó không cho hắn nghỉ ngơi quá lâu.

Giữa lúc tâm trí còn đang giằng xé dữ dội thì một âm thanh thô bạo đột ngột xuyên thủng màn chướng khí dội thẳng vào tai hắn:

"Thằng Sẹo đâu rồi? Đại ca gọi mày về kìa, lề mề cái gì thế!"

Tiếng gọi trầm nặng, pha chút bực dọc vang lên từ phía xa, nhưng đối với Mạnh Hùng, nó chẳng khác nào tiếng chuông báo tử. Hắn giật mình bừng tỉnh, đồng tử co rút lại thành một chấm nhỏ.

Tiếng bước chân nặng nề nện xuống lớp lá khô 'răng rắc' đang tiến lại gần, mỗi lúc một rõ, mỗi lúc một áp sát. Tim hắn đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một gã quản ngục mất tích vô cớ giữa ca trực chắc chắn sẽ khơi mào cho một cuộc truy quét quy mô lớn.

Hắn hiểu rõ, nếu bị bắt tại trận với cái xác này, cái chết sẽ là sự giải thoát nhẹ nhàng nhất mà hắn có thể nhận được.

Hắn phải xóa mọi dấu vết. Ngay lập tức. Trước khi kẻ kia kịp nhìn thấy đống thịt nát bấy đang nằm dưới chân mình.

Thời gian đã rất gấp. Mạnh Hùng không còn lựa chọn nào khác, hắn nhắm mắt:

[Kích hoạt Thu thập bậc 1 – Mục tiêu: Nhân loại (Cai ngục hầm mỏ) ]

[Tiến hành phân loại và lưu trữ vào Kho Nguyên Liệu Vô Tận..]

Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra ngay trước mắt hắn. Không có những âm thanh cắt xẻ rùng rợn, chỉ có một luồng sáng bạc lạnh lẽo, mang theo sự kỳ bí và quyền năng tối thượng bao phủ lấy cái xác rách nát.

Luồng sáng ấy như một sinh vật sống, len lỏi vào từng thớ thịt, nuốt chửng lấy sự tồn tại của tên cai ngục xấu số. Trong tích tắc, mọi thứ biến mất. Hiện trường chỉ còn lại một khoảng đất trống sạch sẽ đến rợn người.

Những con số vô cảm, lạnh lùng hiện lên trên võng mạc, kéo Mạnh Hùng trở lại với thực tại khắc nghiệt bằng một danh sách dài dằng dặc:

•Trang phục quản ngục: 1 bộ.

•Đoản đao thép: 1 thanh (Loại mã tấu).

•Roi da: 1 cây.

•Lương khô: 2 thanh; Túi nước: 1 túi.

•Thịt người: 45 khối; Xương người: 206 mảnh; Da người: 1 tấm; Máu người: 5 lít; Não người: 1 bộ; Nội tạng người: 1 bộ (tim, gan, phổi.).

Hắn nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đó, cổ họng nghẹn đắng.'Thịt người', 'xương người'.. Chúng được liệt kê một cách chi tiết và rành mạch như thể hắn vừa đi chợ mua thực phẩm về.

Hắn nhìn xuống khoảng đất trống dưới chân-không còn một sợi tóc, không một giọt máu còn sót lại trên lá rừng, ngay cả mùi tử khí đặc trưng của xác chết cũng bị hệ thống quét sạch như thể kẻ kia chưa từng hiện diện trên cõi đời này.

Mạnh Hùng run rẩy, đưa bàn tay vẫn còn dính chút bùn đất chạm xuống lớp lá ẩm ướt nơi gã quản ngục vừa nằm. Hắn sững sờ nhận ra sự đáng sợ thực sự: Không chỉ cái xác biến mất, mà ngay cả những dấu vết của cuộc vật lộn vừa rồi cũng bị xóa sổ một cách triệt để.

Những chiếc lá khô vốn bị đè ép nát vụn dưới sức nặng của một cơ thể trưởng thành giờ đã không còn. Thay vào đó là mặt đất bằng phẳng, tơi xốp một cách tự nhiên như thể chưa từng có ai đặt chân qua.

Thậm chí, những vệt xước sâu trên vỏ cây cổ thụ-nơi gã cai ngục va vào trước khi chết-hay vết tích gãy đổ của những bụi cỏ nhỏ xung quanh cũng đã được phục hồi nguyên trạng.

Mọi bằng chứng về một vụ sát nhân đẫm máu đã được hệ thống "thu dọn" vô cùng hoàn hảo. Không có bất kỳ một kẽ hở hay manh mối nào để lại. Sự hoàn hảo này giúp hắn che giấu rất tốt, nhưng nó lại khiến hắn cảm thấy sởn tóc gáy.

Hệ thống này không chỉ mổ xẻ thi thể, nó còn bóp méo được cả thực tại, biến điều không thể thành có thể.

"Thật là.. Ghê gớm."

Mạnh Hùng không nhịn được mà cảm thán một câu. Hắn không biết việc được hệ thống chọn là một may mắn giúp mình sống sót, hay là một lời nguyền kéo hắn xuống vực thẳm của sự điên loạn.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back