Bạn được Sơ Ngữ mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
6,626 ❤︎ Bài viết: 408 Tìm chủ đề
@Johanna

Chúc mừng Jo nhe. Ngôi sao Bắc Đẩu, ấn tượng đậm sâu. Qua nhất định sẽ đón đọc tác phẩm tiếp theo Jo chấp bút.

*qobe 21*

Cảm ơn Qua nha, chúc mừng Qua đã đạt giải 3 nè <3 <3 <3 May mà BTC thêm 1 tuần để Jo kịp chỉnh sửa chăm chút lại :)) Không thì chắc rớt từ vòng gửi xe rồi :))
 
8,391 ❤︎ Bài viết: 882 Tìm chủ đề
Tôi muốn là tôi, là vì sao phương bắc

Tác giả:
Johanna

Thể loại: Văn xuôi

Bài dự thi Nét bút tuổi xanh - Tuần 6 + 7 + 8

Chủ đề: Góc nhìn nhân vật - Viết về nhân vật bạn thích

55162227464_99722a3ae5_o.jpg

Giới thiệu: Tác phẩm lấy cảm hứng từ nhân vật nữ chính của tiểu thuyết "Sự quyến rũ của bóng đêm" (Ash_Knight17).

***​

"Tôi biết không phải cứ hễ làm người tốt thì điều tốt đến với mình. Nhưng nó không có nghĩa là tôi sẽ khoanh tay đứng nhìn người khác bị thương tổn. Mặc dù tôi biết thế giới này không công bằng, nhưng nó không đồng nghĩa với việc tôi phải nhắm mắt làm ngơ trong khi tôi có thể thử. Đâu phải chỉ vì thế giới này tồi tệ mà chúng ta trở nên người xấu."

Đây không phải là câu danh ngôn của một nhà hiền triết lỗi lạc.

Cũng chẳng phải là trích đoạn kinh điển của một tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới.

Đây chỉ đơn thuần là một lời thoại bình thường trong một cuốn tiểu thuyết mạng bình thường.

Nhưng tôi lại thích sự bình thường quá đỗi ấy.

Vì sao ư?

Có lẽ chỉ vì nó chứng minh được rằng, tôi thích nó vì nó là chính nó.

Nếu bạn chưa có cơ hội biết đến tiểu thuyết "Sự quyến rũ của bóng đêm", tôi hy vọng bạn sẽ sẵn lòng dành một chút thời gian nghe tôi chia sẻ đôi điều về nó. Đây là một câu chuyện viễn tưởng lấy bối cảnh châu Âu xưa, nơi quý tộc được tôn sùng còn thường dân bị chà đạp không thương tiếc, nơi cái ác được xem là chân lý còn cái thiện chỉ là rác rưởi, nơi quyền lực luôn làm chủ còn chính nghĩa mãi là nô lệ, nơi con người - nhất là phụ nữ - bị bó buộc trong những chuẩn mực chẳng thốt thành danh.

Giữa thế giới tưởng chừng như tuyệt vọng ấy, một cô gái thường dân lương thiện đã đứng lên.

Cô là Eve.

Cô không hô hào, không mắng nhiếc, không dùng vũ lực để chiến đấu. Cô chỉ đơn thuần biết mình là ai, biết giá trị của mình, biết mục tiêu của mình, từng bước tiến về phía trước mà không bị bất kỳ chuẩn mực vô lý hay suy nghĩ sai lệch nào ảnh hưởng.

Cô là chính cô.

Cô chọn đứng về phía chính nghĩa.

Cô chọn dùng trái tim để cảm nhận thế giới này.

Cô chọn sống cuộc đời mình yêu thích.

Cho dù mẹ cô đã bị một tên quý tộc sát hại cách tàn nhẫn trước mắt cô, nhưng cô không vì thế mà mù quáng căm hận cả giới quý tộc.

Cho dù nỗi đau mất mẹ lớn đến mức khiến cô nuôi ý định trả thù, cô chưa từng nghĩ đến việc bắt kẻ đó đền mạng.

Cho dù người khác nói cô tốt bụng đến mức ngu ngốc, cô vẫn luôn đưa tay ra giúp đỡ.

Cho dù thế giới này đối xử bất công với cô, cô cũng không muốn mình trở thành người xấu.

Phụ nữ thì phải lấy chồng, thậm chí là chồng phải có tiền có quyền thì cuộc sống mới tốt đẹp ư?

Cô yêu thích công việc gia sư, đồng thời để bảo vệ bí mật thân phận tiên cá đang bị săn lùng của mình, cô dứt khoát không nghĩ đến chuyện kết hôn. Khi bị người khác mỉa mai xem thường, cô vẫn vui vẻ kiên định.

Hành trình tìm kiếm người mẹ quá cố và kẻ sát nhân quá gian nan, không dành cho một cô gái vốn đang bị bao nhiêu hiểm nguy rình rập như cô ư?

Cô vẫn quyết tâm lên đường. Dù hành trình ấy có khốn khó đến đâu, cô cũng không dừng lại, không thối lui. Dù cô đơn độc trong hành trình ấy, cô cũng không nản lòng, không từ bỏ. Và rồi, cô tìm thấy một người sẵn sàng đứng trước cô, hướng dẫn cô, bảo vệ cô, đồng hành với cô. Một người mà cô hoàn toàn tin tưởng.

Anh là Vincent.

Cô xem anh là "vì sao phương bắc".

Giữa bầu trời đêm tĩnh mịch, một mình cô lênh đênh trên đại dương mênh mông chỉ biết nỗ lực chèo về phía trước. Có lẽ cô đang đi đúng hướng. Có lẽ cô đã lạc lối rồi. Nhưng cô không thể biết được. Bất chợt, cô ngước mắt lên, nhìn thấy một vì sao le lói. Kể từ lúc đó, vì sao sáng nhất này, cố định nhất này chính là khởi điểm của cô, dẫn cô đi từng bước.

Nhưng có một điều mà cô không biết.

Thật ra, cô cũng chính là "vì sao phương bắc" của rất nhiều người khác.

Chính sự tự do, lương thiện và kiên định của cô đã đưa họ ra khỏi sự trói buộc và áp đặt của xã hội.

Cô giúp họ biết rằng, họ không cô đơn, họ sẽ tiếp tục vùng vẫy, tiếp tục đấu tranh để khẳng định giá trị của mình, để sống một cuộc đời đáng sống.

Thật ra, thế giới hiện đại cũng chẳng khác là bao. Dù có tân tiến đến đâu, nó vẫn hoạt động theo quy luật: Kẻ mạnh làm chủ.

Tiền bạc và quyền lực vẫn là thứ mang giá trị quyết định.

Định kiến xã hội vẫn ung dung tồn tại.

Kẻ yếu thế vẫn bị vùi dập.

Cái thiện vẫn bị khinh chê.

Chính nghĩa vẫn bị lấn át.

Bất công chồng lên bất công.

Nước mắt nối dòng nước mắt.

Vậy thì, chúng ta có còn sẵn lòng làm người tốt không?

Tôi không biết bạn lựa chọn thế nào.

Nhưng tôi không muốn mình trở thành kẻ xấu.

Tôi muốn là tôi.

Tôi muốn tôi vẫn là tôi.

Sau bao nhiêu sự vùi dập, khinh chê, lấn át của thế giới này, tôi vẫn muốn là chính mình.

Tôi muốn đứng về phía chính nghĩa.

Tôi muốn dùng trái tim để cảm nhận thế giới này.

Tôi muốn sống cuộc đời mình yêu thích.

Bị vùi dập thì đã sao?

Bị khinh chê thì đã sao?

Bị lấn át thì đã sao?

Lẽ nào nó đáng sợ hơn việc khi nhìn vào gương, tôi không còn nhận ra chính mình ư?

Có một sự thật tôi phải công nhận rằng, khi không còn là chính mình, tôi sẽ chẳng cảm thấy đau nữa. Những cơn đau đớn, những nỗi day dứt không còn giằng xé tôi nữa. Tôi có thể ung dung sống như "những người kia", hòa vào thế giới của họ, thậm chí là một phần không thể thiếu trong thế giới của họ.

Tôi bắt đầu cảm thấy "ổn" với những điều tồi tệ, bắt đầu cảm thấy "tuyệt" với những điều sai trái, như thể đôi mắt dần quen với bóng tối thì ánh sáng ra vô ích vậy.

Nhưng đừng quên, con người không biết đau thì chính là cỗ máy. Đôi mắt không cần ánh sáng thì chính là mù lòa.

Được sinh ra là một con người nhưng lại chọn sống như một cỗ máy.

Được sinh ra với "cơ thể" lành lặn nhưng lại chọn sống như kẻ "mù lòa".

Vậy tôi sống còn ý nghĩa gì?

Nếu chúng ta chỉ được sống một lần, tôi thật sự muốn sống cho ra sống.

Nếu cả đời này không thể rực rỡ như nhật nguyệt, tôi chỉ cần làm tinh tú nhỏ bé thôi.

Nếu thế giới này là bầu trời đêm mịt mù, tôi ước mình sẽ là "vì sao phương bắc" xa xôi le lói.

Tôi chẳng mong sẽ có người tin tưởng mình, công nhận mình.

Tôi chỉ hy vọng họ biết rằng, họ không cô đơn, không lạc lỏng.

Thế giới này tồi tệ không có nghĩa chúng ta phải trở thành kẻ xấu, không có nghĩa công lý sẽ biến mất và không có nghĩa người tốt sẽ đơn độc.

- Hết -​

*Đôi lời từ tác giả: "Vì sao phương bắc" (North Star) còn được gọi là Sao Bắc Đẩu thuộc chòm sao sáng nhất cực bắc, nổi tiếng vì vị trí cố định, giúp định hướng phương Bắc trong thiên văn và hàng hải.

Chào em. Chúc mừng em đã đạt giải Ấn tượng kì này nha. Sau đây là đôi dòng góp ý của BGK xin gửi đến em.

Tôi muốn là tôi, là vì sao phương bắc

Tác giả:
Johanna

Thể loại: Văn xuôi

Bài dự thi Nét bút tuổi xanh - Tuần 6 + 7 + 8

Chủ đề: Góc nhìn nhân vật - Viết về nhân vật bạn thích

55162227464_99722a3ae5_o.jpg


Giới thiệu: Tác phẩm lấy cảm hứng từ nhân vật nữ chính của tiểu thuyết "Sự quyến rũ của bóng đêm" (Ash_Knight17).

* * *

"Tôi biết không phải cứ hễ làm người tốt thì điều tốt đến với mình. Nhưng nó không có nghĩa là tôi sẽ khoanh tay đứng nhìn người khác bị thương tổn. Mặc dù tôi biết thế giới này không công bằng, nhưng nó không đồng nghĩa với việc tôi phải nhắm mắt làm ngơ trong khi tôi có thể thử. Đâu phải chỉ vì thế giới này tồi tệ mà chúng ta trở nên người xấu."

Đây không phải là câu danh ngôn của một nhà hiền triết lỗi lạc.

Cũng chẳng phải là trích đoạn kinh điển của một tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới.

Đây chỉ đơn thuần là một lời thoại bình thường trong một cuốn tiểu thuyết mạng bình thường.

Nhưng tôi lại thích sự bình thường quá đỗi ấy.

Vì sao ư?

Có lẽ chỉ vì nó chứng minh được rằng, tôi thích nó vì nó là chính nó.

Nếu bạn chưa có cơ hội biết đến tiểu thuyết "Sự quyến rũ của bóng đêm", tôi hy vọng bạn sẽ sẵn lòng dành một chút thời gian nghe tôi chia sẻ đôi điều về nó. Đây là một câu chuyện viễn tưởng lấy bối cảnh châu Âu xưa, nơi quý tộc được tôn sùng còn thường dân bị chà đạp không thương tiếc, nơi cái ác được xem là chân lý còn cái thiện chỉ là rác rưởi, nơi quyền lực luôn làm chủ còn chính nghĩa mãi là nô lệ, nơi con người - nhất là phụ nữ - bị bó buộc trong những chuẩn mực chẳng thốt thành danh.

Giữa thế giới tưởng chừng như tuyệt vọng ấy, một cô gái thường dân lương thiện đã đứng lên.

Cô là Eve.

Cô không hô hào, không mắng nhiếc, không dùng vũ lực để chiến đấu. Cô chỉ đơn thuần biết mình là ai, biết giá trị của mình, biết mục tiêu của mình, từng bước tiến về phía trước mà không bị bất kỳ chuẩn mực vô lý hay suy nghĩ sai lệch nào ảnh hưởng.

Cô là chính cô.

Cô chọn đứng về phía chính nghĩa.

Cô chọn dùng trái tim để cảm nhận thế giới này.

Cô chọn sống cuộc đời mình yêu thích.

Cho dù mẹ cô đã bị một tên quý tộc sát hại cách tàn nhẫn trước mắt cô, nhưng cô không vì thế mà mù quáng căm hận cả giới quý tộc.

Cho dù nỗi đau mất mẹ lớn đến mức khiến cô nuôi ý định trả thù, cô chưa từng nghĩ đến việc bắt kẻ đó đền mạng.

Cho dù người khác nói cô tốt bụng đến mức ngu ngốc, cô vẫn luôn đưa tay ra giúp đỡ.

Cho dù thế giới này đối xử bất công với cô, cô cũng không muốn mình trở thành người xấu.

Phụ nữ thì phải lấy chồng, thậm chí là chồng phải có tiền có quyền thì cuộc sống mới tốt đẹp ư?

Cô yêu thích công việc gia sư, đồng thời để bảo vệ bí mật thân phận tiên cá đang bị săn lùng của mình, cô dứt khoát không nghĩ đến chuyện kết hôn. Khi bị người khác mỉa mai xem thường, cô vẫn vui vẻ kiên định.

Hành trình tìm kiếm người mẹ quá cố và kẻ sát nhân quá gian nan, không dành cho một cô gái vốn đang bị bao nhiêu hiểm nguy rình rập như cô ư?

Cô vẫn quyết tâm lên đường. Dù hành trình ấy có khốn khó đến đâu, cô cũng không dừng lại, không thối lui. Dù cô đơn độc trong hành trình ấy, cô cũng không nản lòng, không từ bỏ. Và rồi, cô tìm thấy một người sẵn sàng đứng trước cô, hướng dẫn cô, bảo vệ cô, đồng hành với cô. Một người mà cô hoàn toàn tin tưởng.

Anh là Vincent.

Cô xem anh là "vì sao phương bắc".

Giữa bầu trời đêm tĩnh mịch, một mình cô lênh đênh trên đại dương mênh mông chỉ biết nỗ lực chèo về phía trước. Có lẽ cô đang đi đúng hướng. Có lẽ cô đã lạc lối rồi. Nhưng cô không thể biết được. Bất chợt, cô ngước mắt lên, nhìn thấy một vì sao le lói. Kể từ lúc đó, vì sao sáng nhất này, cố định nhất này chính là khởi điểm của cô, dẫn cô đi từng bước.

Nhưng có một điều mà cô không biết.

Thật ra, cô cũng chính là "vì sao phương bắc" của rất nhiều người khác.

Chính sự tự do, lương thiện và kiên định của cô đã đưa họ ra khỏi sự trói buộc và áp đặt của xã hội.

Cô giúp họ biết rằng, họ không cô đơn, họ sẽ tiếp tục vùng vẫy, tiếp tục đấu tranh để khẳng định giá trị của mình, để sống một cuộc đời đáng sống.

Thật ra, thế giới hiện đại cũng chẳng khác là bao. Dù có tân tiến đến đâu, nó vẫn hoạt động theo quy luật: Kẻ mạnh làm chủ.

Tiền bạc và quyền lực vẫn là thứ mang giá trị quyết định.

Định kiến xã hội vẫn ung dung tồn tại.

Kẻ yếu thế vẫn bị vùi dập.

Cái thiện vẫn bị khinh chê.

Chính nghĩa vẫn bị lấn át.

Bất công chồng lên bất công.

Nước mắt nối dòng nước mắt.

Vậy thì, chúng ta có còn sẵn lòng làm người tốt không?

Tôi không biết bạn lựa chọn thế nào.

Nhưng tôi không muốn mình trở thành kẻ xấu.

Tôi muốn là tôi.

Tôi muốn tôi vẫn là tôi.

Sau bao nhiêu sự vùi dập, khinh chê, lấn át của thế giới này, tôi vẫn muốn là chính mình.

Tôi muốn đứng về phía chính nghĩa.

Tôi muốn dùng trái tim để cảm nhận thế giới này.

Tôi muốn sống cuộc đời mình yêu thích.

Bị vùi dập thì đã sao?

Bị khinh chê thì đã sao?

Bị lấn át thì đã sao?

Lẽ nào nó đáng sợ hơn việc khi nhìn vào gương, tôi không còn nhận ra chính mình ư?

Có một sự thật tôi phải công nhận rằng, khi không còn là chính mình, tôi sẽ chẳng cảm thấy đau nữa. Những cơn đau đớn, những nỗi day dứt không còn giằng xé tôi nữa. Tôi có thể ung dung sống như "những người kia", hòa vào thế giới của họ, thậm chí là một phần không thể thiếu trong thế giới của họ.

Tôi bắt đầu cảm thấy "ổn" với những điều tồi tệ, bắt đầu cảm thấy "tuyệt" với những điều sai trái, như thể đôi mắt dần quen với bóng tối thì ánh sáng ra vô ích vậy.

Nhưng đừng quên, con người không biết đau thì chính là cỗ máy. Đôi mắt không cần ánh sáng thì chính là mù lòa.

Được sinh ra là một con người nhưng lại chọn sống như một cỗ máy.

Được sinh ra với "cơ thể" lành lặn nhưng lại chọn sống như kẻ "mù lòa".

Vậy tôi sống còn ý nghĩa gì?

Nếu chúng ta chỉ được sống một lần, tôi thật sự muốn sống cho ra sống.

Nếu cả đời này không thể rực rỡ như nhật nguyệt, tôi chỉ cần làm tinh tú nhỏ bé thôi.

Nếu thế giới này là bầu trời đêm mịt mù, tôi ước mình sẽ là "vì sao phương bắc" xa xôi le lói.

Tôi chẳng mong sẽ có người tin tưởng mình, công nhận mình.

Tôi chỉ hy vọng họ biết rằng, họ không cô đơn, không lạc lỏng.

Thế giới này tồi tệ không có nghĩa chúng ta phải trở thành kẻ xấu, không có nghĩa công lý sẽ biến mất và không có nghĩa người tốt sẽ đơn độc.

- Hết -

*Đôi lời từ tác giả: "Vì sao phương bắc" (North Star) còn được gọi là Sao Bắc Đẩu thuộc chòm sao sáng nhất cực bắc, nổi tiếng vì vị trí cố định, giúp định hướng phương Bắc trong thiên văn và hàng hải.

Tôi muốn là tôi, là vì sao phương bắc

Tác giả:
Johanna

Thể loại: Văn xuôi

Bài dự thi Nét bút tuổi xanh - Tuần 6 + 7 + 8

Chủ đề: Góc nhìn nhân vật - Viết về nhân vật bạn thích

55162227464_99722a3ae5_o.jpg


Giới thiệu: Tác phẩm lấy cảm hứng từ nhân vật nữ chính của tiểu thuyết "Sự quyến rũ của bóng đêm" (Ash_Knight17).

* * *

"Tôi biết không phải cứ hễ làm người tốt thì điều tốt đến với mình. Nhưng nó không có nghĩa là tôi sẽ khoanh tay đứng nhìn người khác bị thương tổn. Mặc dù tôi biết thế giới này không công bằng, nhưng nó không đồng nghĩa với việc tôi phải nhắm mắt làm ngơ trong khi tôi có thể thử. Đâu phải chỉ vì thế giới này tồi tệ mà chúng ta trở nên người xấu."

Đây không phải là câu danh ngôn của một nhà hiền triết lỗi lạc.

Cũng chẳng phải là trích đoạn kinh điển của một tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới.

Đây chỉ đơn thuần là một lời thoại bình thường trong một cuốn tiểu thuyết mạng bình thường.

Nhưng tôi lại thích sự bình thường quá đỗi ấy.

Vì sao ư?

Có lẽ chỉ vì nó chứng minh được rằng, tôi thích nó vì nó là chính nó.

Nếu bạn chưa có cơ hội biết đến tiểu thuyết "Sự quyến rũ của bóng đêm", tôi hy vọng bạn sẽ sẵn lòng dành một chút thời gian nghe tôi chia sẻ đôi điều về nó. Đây là một câu chuyện viễn tưởng lấy bối cảnh châu Âu xưa, nơi quý tộc được tôn sùng còn thường dân bị chà đạp không thương tiếc, nơi cái ác được xem là chân lý còn cái thiện chỉ là rác rưởi, nơi quyền lực luôn làm chủ còn chính nghĩa mãi là nô lệ, nơi con người - nhất là phụ nữ - bị bó buộc trong những chuẩn mực chẳng thốt thành danh.

Giữa thế giới tưởng chừng như tuyệt vọng ấy, một cô gái thường dân lương thiện đã đứng lên.

Cô là Eve.

Cô không hô hào, không mắng nhiếc, không dùng vũ lực để chiến đấu. Cô chỉ đơn thuần biết mình là ai, biết giá trị của mình, biết mục tiêu của mình, từng bước tiến về phía trước mà không bị bất kỳ chuẩn mực vô lý hay suy nghĩ sai lệch nào ảnh hưởng.

Cô là chính cô.

Cô chọn đứng về phía chính nghĩa.

Cô chọn dùng trái tim để cảm nhận thế giới này.

Cô chọn sống cuộc đời mình yêu thích.

Cho dù mẹ cô đã bị một tên quý tộc sát hại cách tàn nhẫn trước mắt cô, nhưng cô không vì thế mà mù quáng căm hận cả giới quý tộc.

Cho dù nỗi đau mất mẹ lớn đến mức khiến cô nuôi ý định trả thù, cô chưa từng nghĩ đến việc bắt kẻ đó đền mạng.

Cho dù người khác nói cô tốt bụng đến mức ngu ngốc, cô vẫn luôn đưa tay ra giúp đỡ.

Cho dù thế giới này đối xử bất công với cô, cô cũng không muốn mình trở thành người xấu.

Phụ nữ thì phải lấy chồng, thậm chí là chồng phải có tiền có quyền thì cuộc sống mới tốt đẹp ư?

Cô yêu thích công việc gia sư, đồng thời để bảo vệ bí mật thân phận tiên cá đang bị săn lùng của mình, cô dứt khoát không nghĩ đến chuyện kết hôn. Khi bị người khác mỉa mai xem thường, cô vẫn vui vẻ kiên định.

Hành trình tìm kiếm người mẹ quá cố và kẻ sát nhân quá gian nan, không dành cho một cô gái vốn đang bị bao nhiêu hiểm nguy rình rập như cô ư?

Cô vẫn quyết tâm lên đường. Dù hành trình ấy có khốn khó đến đâu, cô cũng không dừng lại, không thối lui. Dù cô đơn độc trong hành trình ấy, cô cũng không nản lòng, không từ bỏ. Và rồi, cô tìm thấy một người sẵn sàng đứng trước cô, hướng dẫn cô, bảo vệ cô, đồng hành với cô. Một người mà cô hoàn toàn tin tưởng.

Anh là Vincent.

Cô xem anh là "vì sao phương bắc".

Giữa bầu trời đêm tĩnh mịch, một mình cô lênh đênh trên đại dương mênh mông chỉ biết nỗ lực chèo về phía trước. Có lẽ cô đang đi đúng hướng. Có lẽ cô đã lạc lối rồi. Nhưng cô không thể biết được. Bất chợt, cô ngước mắt lên, nhìn thấy một vì sao le lói. Kể từ lúc đó, vì sao sáng nhất này, cố định nhất này chính là khởi điểm của cô, dẫn cô đi từng bước.

Nhưng có một điều mà cô không biết.

Thật ra, cô cũng chính là "vì sao phương bắc" của rất nhiều người khác.

Chính sự tự do, lương thiện và kiên định của cô đã đưa họ ra khỏi sự trói buộc và áp đặt của xã hội.

Cô giúp họ biết rằng, họ không cô đơn, họ sẽ tiếp tục vùng vẫy, tiếp tục đấu tranh để khẳng định giá trị của mình, để sống một cuộc đời đáng sống.

Thật ra, thế giới hiện đại cũng chẳng khác là bao. Dù có tân tiến đến đâu, nó vẫn hoạt động theo quy luật: Kẻ mạnh làm chủ.

Tiền bạc và quyền lực vẫn là thứ mang giá trị quyết định.

Định kiến xã hội vẫn ung dung tồn tại.

Kẻ yếu thế vẫn bị vùi dập.

Cái thiện vẫn bị khinh chê.

Chính nghĩa vẫn bị lấn át.

Bất công chồng lên bất công.

Nước mắt nối dòng nước mắt.

Vậy thì, chúng ta có còn sẵn lòng làm người tốt không?

Tôi không biết bạn lựa chọn thế nào.

Nhưng tôi không muốn mình trở thành kẻ xấu.

Tôi muốn là tôi.

Tôi muốn tôi vẫn là tôi.

Sau bao nhiêu sự vùi dập, khinh chê, lấn át của thế giới này, tôi vẫn muốn là chính mình.

Tôi muốn đứng về phía chính nghĩa.

Tôi muốn dùng trái tim để cảm nhận thế giới này.

Tôi muốn sống cuộc đời mình yêu thích.

Bị vùi dập thì đã sao?

Bị khinh chê thì đã sao?

Bị lấn át thì đã sao?

Lẽ nào nó đáng sợ hơn việc khi nhìn vào gương, tôi không còn nhận ra chính mình ư?

Có một sự thật tôi phải công nhận rằng, khi không còn là chính mình, tôi sẽ chẳng cảm thấy đau nữa. Những cơn đau đớn, những nỗi day dứt không còn giằng xé tôi nữa. Tôi có thể ung dung sống như "những người kia", hòa vào thế giới của họ, thậm chí là một phần không thể thiếu trong thế giới của họ.

Tôi bắt đầu cảm thấy "ổn" với những điều tồi tệ, bắt đầu cảm thấy "tuyệt" với những điều sai trái, như thể đôi mắt dần quen với bóng tối thì ánh sáng ra vô ích vậy.

Nhưng đừng quên, con người không biết đau thì chính là cỗ máy. Đôi mắt không cần ánh sáng thì chính là mù lòa.

Được sinh ra là một con người nhưng lại chọn sống như một cỗ máy.

Được sinh ra với "cơ thể" lành lặn nhưng lại chọn sống như kẻ "mù lòa".

Vậy tôi sống còn ý nghĩa gì?

Nếu chúng ta chỉ được sống một lần, tôi thật sự muốn sống cho ra sống.

Nếu cả đời này không thể rực rỡ như nhật nguyệt, tôi chỉ cần làm tinh tú nhỏ bé thôi.

Nếu thế giới này là bầu trời đêm mịt mù, tôi ước mình sẽ là "vì sao phương bắc" xa xôi le lói.

Tôi chẳng mong sẽ có người tin tưởng mình, công nhận mình.

Tôi chỉ hy vọng họ biết rằng, họ không cô đơn, không lạc lỏng.

Thế giới này tồi tệ không có nghĩa chúng ta phải trở thành kẻ xấu, không có nghĩa công lý sẽ biến mất và không có nghĩa người tốt sẽ đơn độc.

- Hết -

*Đôi lời từ tác giả: "Vì sao phương bắc" (North Star) còn được gọi là Sao Bắc Đẩu thuộc chòm sao sáng nhất cực bắc, nổi tiếng vì vị trí cố định, giúp định hướng phương Bắc trong thiên văn và hàng hải.

Chào em. Chúc mừng em đạt giải Ấn tượng kì này. Sau đây là đôi dòng góp ý của BGK xin gửi đến em nha.

Gk1:

Em chọn một nhân vật từ tiểu thuyết mạng, một nguồn tư liệu thường bị xem nhẹ so với văn học kinh điển. Nhưng chính cách em trân trọng lời thoại "Đâu phải chỉ vì thế giới này tồi tệ mà chúng ta trở nên người xấu" đã chứng minh rằng giá trị của văn chương nằm ở việc nó chạm tới ai, chứ không nằm ở danh tiếng của nó.

Chưa kể bài viết không dừng lại ở việc tóm tắt truyện mà có sự liên hệ cực kỳ sắc sảo với thế giới hiện đại. Cách em so sánh bối cảnh châu Âu xưa với sự thực dụng của thời đại tiền bạc, quyền lực hôm nay rất thuyết phục. Nó khiến bài viết có sức nặng của một bài nghị luận xã hội.

Cái hình ảnh vì sao phương Bắc được sử dụng rất khéo. Em bắt đầu từ việc Eve nhìn Vincent là vì sao dẫn đường, rồi kết lại bằng việc mỗi chúng ta hãy tự là vì sao cho chính mình và người khác. Đây là một vòng lặp ý nghĩa rất trọn vẹn.

Cách em viết có nhịp điệu dồn dập, sử dụng nhiều câu ngắn và điệp cấu trúc. Cách viết này tạo ra năng lượng tích cực, nhưng ở một vài đoạn, nó hơi giống một bài diễn văn truyền động lực. Nếu em lồng thêm một chút vết sẹo cá nhân, tức là một lần cụ thể nào đó em đã phải đấu tranh để không trở thành người xấu thì bài viết sẽ có độ lắng sâu và riêng tư hơn nữa ha.

Thêm cú chốt nữa. Cái chú thích của em á thì góp ý cho em thêm luôn nha.

Thực tế, Sao Bắc Cực (Polaris) và Sao Bắc Đẩu (Big Dipper) là hai thứ hoàn toàn khác nhau nhen.

Sao Bắc Cực (Polaris) : Đây mới là Vì sao phương Bắc thực sự. Nó nằm rất gần cực bắc thiên cầu, gần như không thay đổi vị trí trên bầu trời khi Trái Đất quay, nên mới được dùng để định hướng, chưa kể nó thuộc chòm sao Tiểu Hùng.

Sao Bắc Đẩu: Đây không phải là một ngôi sao đơn lẻ, mà là một nhóm gồm 7 ngôi sao có hình cái gáo thuộc chòm sao Đại Hùng. Người ta thường dùng nhóm sao Bắc Đẩu này để tìm đường đi tới sao Bắc Cực, chứ bản thân nó không cố định tại một điểm như Polaris.

Trong bài viết, em ghi: "Vì sao phương bắc (North Star) còn được gọi là Sao Bắc Đẩu" là chưa chính xác nhen em =))

55207377690_3a85575338_o.png


Gk3:

Bài viết của Johanna mang lại cảm giác kiên cường. Nó không ru ngủ bằng những lời hoa mỹ mà đánh thức người đọc bằng sự thật. Bạn cho tôi thấy rằng dù thế giới có mịt mù đến đâu, chỉ cần chúng ta giữ được bản ngã, chúng ta sẽ không bao giờ thực sự cô độc

Tôi cũng thấy có thêm động lực để giữ lấy những nguyên tắc của bản thân, đôi khi nó khiến mình trở nên lạc quẻ giữa đám đông. Một kết thúc rất trọn vẹn và giàu sức nặng!
 
6,626 ❤︎ Bài viết: 408 Tìm chủ đề
Chào em. Chúc mừng em đã đạt giải Ấn tượng kì này nha. Sau đây là đôi dòng góp ý của BGK xin gửi đến em.

Chào em. Chúc mừng em đạt giải Ấn tượng kì này. Sau đây là đôi dòng góp ý của BGK xin gửi đến em nha.

Gk1:

Em chọn một nhân vật từ tiểu thuyết mạng, một nguồn tư liệu thường bị xem nhẹ so với văn học kinh điển. Nhưng chính cách em trân trọng lời thoại "Đâu phải chỉ vì thế giới này tồi tệ mà chúng ta trở nên người xấu" đã chứng minh rằng giá trị của văn chương nằm ở việc nó chạm tới ai, chứ không nằm ở danh tiếng của nó.

Chưa kể bài viết không dừng lại ở việc tóm tắt truyện mà có sự liên hệ cực kỳ sắc sảo với thế giới hiện đại. Cách em so sánh bối cảnh châu Âu xưa với sự thực dụng của thời đại tiền bạc, quyền lực hôm nay rất thuyết phục. Nó khiến bài viết có sức nặng của một bài nghị luận xã hội.

Cái hình ảnh vì sao phương Bắc được sử dụng rất khéo. Em bắt đầu từ việc Eve nhìn Vincent là vì sao dẫn đường, rồi kết lại bằng việc mỗi chúng ta hãy tự là vì sao cho chính mình và người khác. Đây là một vòng lặp ý nghĩa rất trọn vẹn.

Cách em viết có nhịp điệu dồn dập, sử dụng nhiều câu ngắn và điệp cấu trúc. Cách viết này tạo ra năng lượng tích cực, nhưng ở một vài đoạn, nó hơi giống một bài diễn văn truyền động lực. Nếu em lồng thêm một chút vết sẹo cá nhân, tức là một lần cụ thể nào đó em đã phải đấu tranh để không trở thành người xấu thì bài viết sẽ có độ lắng sâu và riêng tư hơn nữa ha.

Thêm cú chốt nữa. Cái chú thích của em á thì góp ý cho em thêm luôn nha.

Thực tế, Sao Bắc Cực (Polaris) và Sao Bắc Đẩu (Big Dipper) là hai thứ hoàn toàn khác nhau nhen.

Sao Bắc Cực (Polaris) : Đây mới là Vì sao phương Bắc thực sự. Nó nằm rất gần cực bắc thiên cầu, gần như không thay đổi vị trí trên bầu trời khi Trái Đất quay, nên mới được dùng để định hướng, chưa kể nó thuộc chòm sao Tiểu Hùng.

Sao Bắc Đẩu: Đây không phải là một ngôi sao đơn lẻ, mà là một nhóm gồm 7 ngôi sao có hình cái gáo thuộc chòm sao Đại Hùng. Người ta thường dùng nhóm sao Bắc Đẩu này để tìm đường đi tới sao Bắc Cực, chứ bản thân nó không cố định tại một điểm như Polaris.

Trong bài viết, em ghi: "Vì sao phương bắc (North Star) còn được gọi là Sao Bắc Đẩu" là chưa chính xác nhen em =))

55207377690_3a85575338_o.png


Gk3:

Bài viết của Johanna mang lại cảm giác kiên cường. Nó không ru ngủ bằng những lời hoa mỹ mà đánh thức người đọc bằng sự thật. Bạn cho tôi thấy rằng dù thế giới có mịt mù đến đâu, chỉ cần chúng ta giữ được bản ngã, chúng ta sẽ không bao giờ thực sự cô độc

Tôi cũng thấy có thêm động lực để giữ lấy những nguyên tắc của bản thân, đôi khi nó khiến mình trở nên lạc quẻ giữa đám đông. Một kết thúc rất trọn vẹn và giàu sức nặng!

Em xin cảm ơn BGK vì đã đánh giá cao bài viết của em, cũng như gửi đến những lời góp ý chân thành giúp em tiến bộ hơn ạ.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back