Chương 2: Bản ngã của tà uế
Cánh cửa đá nặng nề đổ rầm xuống sau lưng, Reiner bước ra khỏi hang ổ ẩm mốc của những kẻ triệu hồi với một tâm thế cảnh giác cao độ. Tuy nhiên, thay vì những bãi chiến trường rực lửa hay những pháo đài đổ nát của kỷ nguyên cũ, thứ đập vào nhãn quang của anh lại là một dải lụa xanh mướt của đại ngàn. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán lá cổ thụ, kết thành từng sợi chỉ vàng lung linh nhảy múa trên lớp giáp sắt đen xám xịt.
Reiner đứng lặng, lồng ngực phập phồng dưới lớp giáp ngực nặng nề, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây thật trong lành, không có mùi máu tanh, không có mùi lưu huỳnh của hỏa tiễn, chỉ có hương vị thanh khiết của cỏ dại và sương sớm. Anh nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận dòng chảy của mana trong không gian. Một tiếng thở dài thoát ra từ khe hở của mũ giáp. Nồng độ ma pháp trong không khí đã sụt giảm đáng kể so với mười lăm thế kỷ trước – thời đại mà ma thuật cuồng bạo đến mức có thể xé toạc bầu trời. Nhưng dù đã loãng đi, nó vẫn đủ đậm đặc để một kẻ như anh có thể thi triển những đại ma thuật cổ xưa nếu cần thiết.
Anh bắt đầu bước đi. Tiếng xích sắt và giáp trụ va chạm
lạch cạch phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Kỳ lạ thay, muôn thú không hề sợ hãi anh. Những chú chim nhỏ dạn dĩ sà xuống, đậu lên cầu vai đầy những vết xước của bộ giáp đen, hót líu lo rồi lại tung cánh bay đi. Khung cảnh xanh tươi, yên bình đến lạ lùng này khiến trái tim vốn đã khô héo của Reiner khẽ rung động. Anh nhìn xuống đôi bàn tay bọc thép đã nhuốm máu hàng vạn kẻ thù, tự hỏi liệu thế giới mới này có còn cần đến một cỗ máy chiến tranh, một tàn tích của thời đại diệt vong như anh nữa hay không? Có lẽ, anh nên buông bỏ thanh kiếm và tan biến vào màu xanh bất tận này.
Khi bóng tối dần xâm chiếm không gian, Reiner bước ra khỏi bìa rừng. Trước mắt anh là một ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm giữa thung lũng. Nhưng trái với vẻ tráng lệ của thiên nhiên, ngôi làng này toát ra một sự tiêu điều đến rợn người. Những ngôi nhà vách đất, mái rạ xập xệ nằm san sát nhau dưới ánh hoàng hôn tím sẫm như những nấm mồ lộ thiên.
Khi Reiner bước vào làng, sự xuất hiện của anh gây ra một cơn chấn động âm thầm. Dân làng, những kẻ gầy gò, rách rưới với làn da tái nhợt vì đói khát, vội vàng dạt sang hai bên. Họ không sợ hãi theo kiểu tháo chạy, mà là sự kính cẩn pha lẫn kinh hãi trước áp lực khủng khiếp tỏa ra từ bộ giáp sắt. Những tiếng xì xào nhỏ như tiếng gió lùa qua khe cửa vang lên, họ quỳ rạp xuống, coi anh như một vị thần linh hoặc một lãnh chúa từ phương xa tới.
Reiner dừng lại trước một người đàn ông trung niên có đôi mắt trũng sâu. Giọng nói trầm đục vang lên sau lớp mặt nạ thép: "Đây là năm bao nhiêu?"
Người đàn ông ngơ ngác nhìn anh, run rẩy trả lời bằng một giọng yếu ớt: "Thưa ngài.. Chúng tôi không biết. Ở vùng đất đói kém này, đến bữa ăn ngày mai còn phải lo nghĩ, nói chi là biết ngày biết tháng. Chúng tôi chỉ sống theo mùa vụ, theo con nước mà thôi.."
Reiner thở dài một tiếng não nề. Anh thực sự không biết mình đã ngủ vùi trong hư vô bao lâu. Một ngàn năm? Hay vạn năm? Thời gian đối với một kẻ bất tử như anh đã mất đi ý nghĩa khi thế giới này đã thay đổi quá nhiều, nhưng cái nghèo đói và sự ngu muội của con người thì dường như vẫn trường tồn. Cuối cùng, anh chấp nhận lời mời tá túc của trưởng làng tại căn nhà gỗ lớn nhất – thứ thực chất cũng chỉ là một căn chòi rộng hơn đôi chút và dột nát không kém.
Đêm xuống, bầu không khí trong làng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Reiner không ngủ. Anh leo lên mái nhà của trưởng làng, ngồi xếp bằng, đặt thanh đại kiếm bên cạnh và ngắm nhìn vầng trăng tròn treo lơ lửng trên cao. Ánh trăng hôm nay không bạc trắng mà mang một sắc vàng nhợt nhạt, bệnh hoạn.
Đột nhiên, đôi mắt Reiner híp lại. Những kẽ hở trên bộ giáp của anh khẽ rung lên như cảm nhận được một thứ gì đó cực kỳ quen thuộc. Một luồng tà khí u uất, bẩn thỉu bắt đầu lảng vảng quanh những ngõ ngách tối tăm của ngôi làng. Nó luồn lách qua những khe cửa, quấn quýt lấy hơi thở của những người dân đang say ngủ.
Reiner nghiến răng, thanh âm ken két của kim loại vang lên trong đêm vắng: "Quả nhiên.. Thời đại nào chúng cũng xuất hiện. Những thứ rác rưởi không bao giờ biến mất."
Luồng tà uế đó dần ngưng tụ lại, đậm đặc và đen kịt như mực tàu. Giữa sân làng, một cơ thể quái dị bắt đầu hình thành. Nó có thân hình của một con chó săn hung dữ nhưng đầu lại là của một con dê đực với đôi sừng cong vút và đôi mắt đỏ ngầu không có đồng tử. Sinh vật đó đứng lên bằng hai chân sau, những móng vuốt dài ngoằng cào xé mặt đất, tạo ra những tiếng rít chói tai.
Con quái vật hướng về phía một ngôi nhà có tiếng trẻ em khóc thét, nó định lao vào để bắt đầu cuộc thảm sát. Nhưng nhanh như một tia chớp đen, Reiner đã xuất hiện ngay phía sau. Bàn tay bọc thép của anh vươn ra, tóm chặt lấy cái cổ gầy nhom của con tà uế trước khi nó kịp chạm vào cánh cửa gỗ.
Con quái vật gào thét, một âm thanh hỗn tạp giữa tiếng chó sủa và tiếng người rên rỉ đầy oán hận. Nó điên cuồng cào cấu vào bộ giáp của Reiner, nhưng những móng vuốt sắc lẹm kia chỉ tạo ra những tia lửa vô dụng trên bề mặt kim loại cổ xưa. Reiner nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ của nó với sự khinh bỉ tột độ. Một luồng hỏa thuật rực cháy từ lòng bàn tay anh, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể sinh vật ấy.
Vèo!
Chỉ trong nháy mắt, con quái vật tan thành tro bụi, để lại một làn khói đen hôi thối rồi biến mất hoàn toàn vào hư không. Reiner đứng đó, cảm nhận xung quanh không còn dấu vết nào của tà uế nữa, nhưng lòng anh lại trĩu nặng những thắc mắc. Tại sao ở thời đại có vẻ thái bình này, khi nồng độ ma pháp đã loãng đi và chiến tranh dường như đã lùi xa, tà uế vẫn có thể sinh sôi mạnh mẽ đến thế?
Anh biết rõ bản chất của chúng. Tà uế không phải quỷ dữ tự nhiên, chúng là những sinh vật sinh ra từ nỗi sợ hãi tột cùng, từ sự căm hận và những cảm xúc tiêu cực của con người khi họ lìa đời. Nếu một kẻ chết đi với nỗi oan ức quá lớn hoặc lòng thù hận sâu hoắm, linh hồn họ sẽ biến chất, tạo ra tà uế để giết hại những người vô tội xung quanh. Chúng chỉ xuất hiện vào lúc mặt trăng lên cao nhất, thời điểm âm khí cực thịnh, và sẽ tìm tới kẻ mà nó hận thù nhất hoặc những thứ gợi nhớ đến nỗi đau của nó để phá hoại.
Đáng sợ hơn cả, sau khi hoàn thành mục đích giết chóc ban đầu, tà uế sẽ không tan biến. Chúng sẽ tiếp tục tồn tại như một loài ký sinh, tàn sát bất cứ sinh linh nào gặp được để hấp thụ nỗi sợ hãi, từ đó tu luyện và tiến hóa thành những đại họa kinh hoàng.
Reiner nhìn về phía những ngôi nhà lụp xụp, nơi những người dân vẫn đang ngủ mà không biết mình vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Ngôi làng này trông thì yên bình, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc nghèo nàn kia chắc chắn đang che giấu một nỗi thống khổ hoặc một tội ác nào đó đủ lớn để nuôi dưỡng nên một con quái vật như vừa rồi.
Thế giới này hóa ra vẫn chẳng hề thay đổi. Bóng tối không mất đi, nó chỉ ẩn mình sâu hơn vào trong lòng người. Và Reiner nhận ra, chừng nào con người còn biết sợ hãi và căm thù, thì cỗ máy chiến tranh như anh vẫn chưa thể có một giấc ngủ yên bình.