48
0
Cô Bé Bánh Mì
Ánh nắng ban mai nhạt nhòa lọt qua khung cửa sổ, rải lên sàn lớp học những vệt vàng dịu dàng. Mai Sương bước vào, dáng đi chậm chạp hơn thường lệ. Cô lặng lẽ về chỗ, không còn vẻ lăng xăng, tươi tắn ngày nào. Hôm nay, chiếc bụng cô lại đói meo.
Sương nằm gục xuống bàn, cố gắng kìm nén cảm giác cồn cào khó chịu. Cả hôm nay, và cả ngày hôm qua, hôm kia nữa, cô đều không ăn sáng. Khuôn mặt cô gái có biệt danh thân mật là "Bánh Mì" vì dáng vẻ tròn trịa, mũm mĩm đáng yêu, giờ đây đã lờ đi vẻ hồng hào, chỉ còn chút xanh xao mệt mỏi. Cô đang trong giai đoạn "chiến đấu" khắc nghiệt nhất của mình.
Linh, cô bạn ngồi bên cạnh, quay sang, ánh mắt đầy lo lắng:
"Mai Sương, cậu không sao chứ? Trông cậu xanh xao quá. Cậu có bị ốm không?"
Sương giật mình ngước lên, cố gắng nở một nụ cười thật tươi tắn để che giấu sự mệt mỏi. "Tớ không sao, Linh à. Chắc hôm qua tớ đọc truyện khuya quá nên thiếu ngủ thôi. Cậu đừng lo."
Đúng lúc đó, Linh mở hộp đồ ăn sáng, chiếc bánh mì kẹp nhân kem phô mai thơm lừng, lớp vỏ vàng ruộm. Mùi bơ và kem phô mai ngọt ngào lan tỏa khiến Sương nuốt nước bọt một cách khó khăn. Cô lén lút đưa mắt nhìn chiếc bánh, trong lòng thèm thuồng đến mức muốn nhào tới.
"Không được! Phải giảm cân!" Cô vội vàng quay mặt đi, tự trấn an mình.
Mai Sương vốn dĩ có biệt danh "Bánh Mì" là vì cô sở hữu một thân hình tròn trịa, đáng yêu đúng như cái tên. Má cô lúc nào cũng phúng phính, căng mọng, vòng eo cũng hơi "dư dả" một chút, tạo nên một tổng thể mũm mĩm, dễ thương, khác hẳn với hình ảnh các cô gái thon thả, mảnh khảnh mà người ta thường thấy. Biệt danh này gắn với cô từ lâu, không chỉ vì ngoại hình mà còn vì sự tươi tắn, năng lượng như một chiếc bánh mì nóng hổi mới ra lò. Nhưng giờ đây, cô đang cố gắng thay đổi cái biệt danh này, dù cái bụng đang réo rắt phản đối.
Mục tiêu "khắc nghiệt" này của Sương không phải không có lý do. Cô thầm thích Hải Đăng, chàng trai ngồi bàn đầu, sở hữu nụ cười rạng rỡ và thành tích học tập nổi bật nhất lớp. Tình cảm này chôn chặt trong lòng đã lâu, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng cậu ấy, tim cô đã đập loạn nhịp. Cô tin rằng, nếu mình trở nên xinh đẹp hơn, mảnh mai hơn, sẽ có cơ hội để đến gần cậu ấy.
Mai Sương lại cúi gục xuống bàn, đầu óc quay cuồng vì đói. Chiếc bụng trống rỗng khiến mọi suy nghĩ trở nên nặng nề và u ám. Cô vô thức đưa tay xoa xoa chiếc bụng đang biểu tình, trong tâm trí lại hiện lên đoạn đối thoại mà cô đã vô tình nghe thấy vài ngày trước.
Đó là giờ ra chơi, cô đang lúi húi sắp xếp lại sách vở trên bục giảng thì nghe loáng thoáng tiếng mấy cô bạn lớp bên trò chuyện ở hành lang.
"Ê mày, tao nghe nói Hải Đăng thích kiểu con gái mảnh mai ấy!"
"Trời, vậy là tao hết hy vọng rồi."
"Mà đúng là Đăng 'gu' rất lạ nha, cậu ấy lại không hề thích mấy cô nàng quá 'đẫy đà' đâu. Hình như cậu ấy có nói với lớp trưởng là thấy mấy bạn con gái hơi tròn trịa thì.. Ờm.. Hơi..'khó coi' một chút."
Từng từ, từng câu như một nhát dao cứa vào lòng Mai Sương. Dù người ta không trực tiếp nhắc đến cô, nhưng cô biết, với thân hình "Bánh Mì" này của mình, cô hoàn toàn nằm trong phạm vi của những lời nhận xét đó. Cả thế giới của cô như sụp đổ trong khoảnh khắc. Hóa ra, điều cô luôn tự hào – vẻ mũm mĩm, đáng yêu – lại là rào cản lớn nhất. Hải Đăng.. Cậu ấy thích con gái mảnh mai.
Kể từ lúc đó, biệt danh "Bánh Mì" đáng yêu bỗng trở thành một gánh nặng, một nỗi ám ảnh. Sự tươi tắn, năng lượng như chiếc bánh mì nóng hổi trong cô dường như đã tắt ngúm. Cô không muốn mình là một thứ "khó coi" trong mắt người mà cô thầm thương trộm nhớ. Cô phải thay đổi! Phải trở nên thon thả, mảnh mai, giống như hình mẫu mà Hải Đăng thích. Chiếc bụng đói kia chính là "chiến trường" mà cô buộc phải vượt qua, dù nó có cồn cào, khó chịu đến mấy. Cô muốn được đứng gần Hải Đăng, dù chỉ là một lần, với một hình hài mà cậu ấy không cảm thấy "khó coi".
Những ngày sau đó, Mai Sương càng ngày càng kiệt sức. Cô bỏ bữa sáng, chỉ uống nước lọc, đến giờ ăn trưa cũng chỉ gắp vài miếng rau luộc. Mắt cô thâm quầng, da dẻ xanh xao, nhưng cô vẫn cố gắng cười tươi mỗi khi Linh hỏi han. Cô sợ nếu nói ra, bạn bè sẽ ngăn cản, sẽ bảo cô "đừng ép mình quá". Nhưng cô không thể dừng lại. Mỗi lần nhìn thấy Hải Đăng cười nói với bạn bè, cô lại tự nhủ: "Chỉ cần thêm một chút nữa thôi, mình sẽ đủ đẹp để cậu ấy chú ý."
Một buổi chiều mưa, Sương ngất xỉu ngay giữa sân trường khi đang chạy bộ một mình để "đốt calo". Linh và vài bạn khác hoảng hốt đưa cô vào phòng y tế. Bác sĩ kiểm tra, lắc đầu: "Em đang thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng, nếu tiếp tục thế này sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Khi tỉnh lại, Sương thấy Hải Đăng đứng ở cửa phòng y tế, tay cầm chai nước suối và một chiếc bánh mì nhỏ. Cậu ấy ngập ngừng bước vào, giọng hơi run:
"Mai Sương.. Tớ nghe Linh kể hết rồi. Cậu.. Cậu đang cố gắng giảm cân vì.. Vì tớ à?"
Sương sững sờ, nước mắt trào ra. Cô không ngờ bí mật của mình lại bị lộ như vậy. Cô cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Tớ.. Tớ nghe nói cậu thích con gái mảnh mai.. Tớ không muốn cậu thấy tớ 'khó coi'.."
Hải Đăng ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng đặt chiếc bánh mì vào tay cô.
"Tớ chưa bao giờ nói thế cả. Những lời cậu nghe được.. Chắc là hiểu lầm thôi. Tớ chỉ nói với lớp trưởng rằng tớ thích con gái khỏe mạnh, tự nhiên, chứ không phải kiểu gầy guộc ép mình đến kiệt sức. Tớ.. Tớ thích cậu từ lâu rồi, từ cái lần cậu mang bánh mì chia cho cả lớp trong buổi ngoại khóa ấy. Cậu lúc nào cũng tươi tắn, ấm áp như một chiếc bánh mì nóng hổi. Đó mới là điều tớ thích nhất ở cậu."
Sương ngẩng lên, mắt đỏ hoe. Hải Đăng mỉm cười, nụ cười rạng rỡ mà cô luôn thầm ngưỡng mộ:
"Đừng thay đổi vì ai cả, Sương ạ. Cậu đẹp nhất khi là chính mình.'Bánh Mì' không phải là biệt danh để trêu chọc, mà là vì cậu đáng yêu, vì cậu làm mọi người xung quanh ấm áp. Ăn đi, đừng để bụng réo nữa. Tớ.. Tớ muốn thấy cậu cười thật tươi như ngày xưa."
Sương cầm chiếc bánh mì, cắn một miếng nhỏ. Vị bơ quen thuộc lan tỏa, nước mắt cô rơi xuống nhưng kèm theo nụ cười. Lần đầu tiên sau bao ngày, cô cảm thấy nhẹ nhõm. Không phải vì đã "đẹp" hơn trong mắt ai, mà vì được chấp nhận đúng như mình là.
Từ hôm đó, Mai Sương không còn nhịn ăn nữa. Cô bắt đầu ăn uống lành mạnh, tập thể dục vừa phải, và dần lấy lại vẻ hồng hào, tươi tắn. Biệt danh "Bánh Mì" quay trở lại, nhưng giờ đây nó mang ý nghĩa khác – không còn là nỗi ám ảnh, mà là niềm tự hào về chính bản thân.
Và Hải Đăng, cậu ấy bắt đầu ngồi cạnh cô nhiều hơn, chia sẻ những chiếc bánh mì nhỏ, những câu chuyện vụn vặt. Dưới ánh nắng ban mai quen thuộc, hai người cùng nhau bước đi, không phải vì hình hài hoàn hảo, mà vì trái tim đã tìm thấy nhau.

