Truyện Thiếu Nhi

The Very Important Personal
145 ❤︎ Bài viết: 378 Tìm chủ đề
1009 1
Ngày xưa có một ông vua sinh được ba nàng công chúa. Ba nàng đều xinh đẹp như nhau, nhưng tính tình lại rất khác nhau. Hai công chúa lớn chỉ sống ỷ lại. Cả hai đều lấy được chồng con nhà quan, giàu có. Sẵn có vàng bạc của cải, ngày ngày hai nàng chỉ ngồi ăn chơi. Công việc nhà cửa đều phó thác cho người làm, người ở. Còn công chúa Ba thì nghĩ và làm khác hai chị. Nàng không sống dựa vào giàu có mà trái lại rất siêng năng làm việc và nhất định không chịu lấy chồng con nhà giàu. Một hôm, vì không nhận lời con trai quan tể tướng nên công chúa Ba bị vua cha đuổi ra khỏi cung. Nhà vua sai người trao cho nàng một con ngựa mù và nói: – Con đã không muốn sống giàu có thì hãy đi ra khỏi nhà này. Ta muốn xem con làm giàu cách nào bằng hai bàn tay kia và cấm không được trở lại cung điện chừng nào chưa có nhiều tiền bạc của cải hơn hai chị gái. Công chúa Ba không chút buồn rầu, nàng vỗ về con ngựa mù và nói: – Sau này ta sẽ trở nên giàu có và chữa cho ngựa khỏi mù. Nói rồi nàng nhảy lên lưng ngựa, lặng lẽ lên đường. Con ngựa tuy mù cả hai mắt nhưng đi rất đều chân. Đến lúc xẩm tối, ngựa dừng lại trước một túp lều nho nhỏ ven đường mòn bên một cánh rừng. Công chúa xuống ngựa và bước vào lều. Nàng hỏi ra mới biết đây là nhà của một bà già góa chồng. Bà cụ đã ngoài sáu mươi tuổi, có một người con trai vừa tròn ba mươi, chuyên làm nghề đốt than. Vì vậy người ta quen gọi chàng là chàng Đốt Than.

55118118049_18017d4419_o.jpg


Sau một hồi chuyện trò thăm hỏi, công chúa tự xưng tên và hoàn cảnh của mình và nàng có ý xin ở lại làm dâu bà cụ. Nghe nói vậy bà cụ sợ hãi chắp tay vái lạy công chúa và hết lời từ chối. Chàng Đốt Than cũng không dám nhận lời. Chàng mời công chúa nghỉ lại một đêm rồi sáng sớm mai công chúa định đến đâu chàng dẫn đi đến đó. Công chúa Ba hết sức thành thực xin ở lại làm dâu bà cụ và làm vợ chàng Đốt Than. Bà cụ không còn cách nào từ chối, đành phải nhận lời. Sau bữa cơn rau bình thường, công chúa hỏi han mọi việc làm ăn và mọi sinh hoạt sớm tối ở trong nhà. Ba mẹ con thân mật trò chuyện mãi tới khuya.

Sáng hôm sau, hai mẹ con bà cụ lại mỗi người mỗi việc như thường lệ. Bà cụ dậy sớm nấu cơm cho con trai ăn trước khi đi làm. Chàng Đốt Than cũng dậy rất sớm quẩy sẵn hai gánh nước cho mẹ. Công chúa cũng bắt tay vào công việc. Nàng dậy sớm hơn mọi hôm ở trong cung điện để dọn dẹp nhà cửa, quét tước sân ngõ, thả ngựa đi ăn cỏ. Sau bữa cơm sáng, chàng Đốt Than lại đeo dao, quẩy sọt vào rừng. Công chúa Ba ngỏ ý muốn đi theo nhưng bà cụ bảo nàng ở lại cùng cuốc vườn để kịp trồng ngô đúng ngày đúng vụ. Nàng làm việc suốt từ sáng đến chiều nên rất mệt. Đến cuối buổi nàng còn tranh thủ cắt thêm một gánh cỏ cho ngựa ăn đêm. Chiều tối, chàng Đốt Than quẩy một gánh than về. Công chúa ra tận ngõ đón chồng.

Từ khi có vợ, chàng không phải đi chợ bán than như mọi khi nữa. Việc bán than đã có vợ giúp nên chàng có nhiều thì giờ vào rừng và đốt ngày càng được nhiều than hơn.

Công chúa Ba đã quen đần với công việc. Sau mỗi buổi đi chợ về, nàng lại vác cuốc ra làm vườn. Một hôm, nàng cuốc phải một vật rất cứng màu vàng, to bằng quả trứng, nhặt lên xem thì đó là một cục vàng, thấy con dâu nhặt hòn đá cho vào túi bà cụ phì cười cho là người cung các muốn chơi đá làm cảnh và cũng không hỏi nàng. Sáng hôm sau công chúa lại cuốc được một cục vàng giống như hôm trước, nàng lại nhặt bỏ vào túi rồi đem cất vào đầu giường nằm. Ngày ngày nàng vẫn cùng mẹ chồng cuốc đất rồi tiếp tục cùng bà cụ gieo trồng. Chàng Đốt Than vẫn vào rừng làm than và quẩy về mỗi ngày một gánh nặng.

Tuy bận việc suốt ngày nhưng công chúa không lúc nào quên con ngựa. Hôm nào nàng cũng dành thì giờ cắt thêm cỏ, hái thêm lá rừng cho ngựa ăn đêm. Một hôm dắt ngựa đi uống nước nàng gặp một đạo sĩ. Thấy con ngựa béo đẹp nhưng lại mù, đạo sĩ đứng lại hỏi chuyện. Công chúa ngỏ ý muốn chữa mắt cho ngựa. Đạo sĩ mách, muốn chữa cho ngựa khỏi mù thì phải lấy lá mản ở trên đỉnh núi Tiên cho ăn và lấy nước giếng phun ở trên đỉnh núi Tiên cho uống trong ba tháng liền. Công chúa cảm ơn đạo sĩ. Rồi từ đấy, chiều nào, sau khi làm vườn xong nàng cũng nhanh chân leo lên đỉnh núi Tiên hái lá mản và múc nước thần về cho ngựa. Nàng kiên trì làm công việc này trong suốt ba tháng ròng. Quả nhiên con ngựa đã khỏi mù.

Một hôm, nàng ngỏ ý muốn theo chồng vào rừng đốt than nhưng chồng không ưng vì sợ vợ không leo được lên dốc. Chờ chồng đi khỏi, nàng lén theo sau. Tới nơi, công chúa hỏi chồng cách đốn cây chặt cành rồi nàng bắt tay vào công việc. Công việc chặt cây rồi cũng quen dần. Chẳng bao lâu những khúc cây chặt xếp đống chật xung quanh lò than. Công chúa bàn với chồng đào thêm một hai cái lò nữa.

Sáng hôm sau, vừa coi lò, chàng Đốt Than vừa cùng vợ đào thêm cái lò thứ hai. Đang đào, chợt công chúa thấy hai cục vàng, rồi bới lại được thêm hai, ba cục nữa. Nàng kêu lên sung sướng. Sau đó hai vợ chồng còn tìm thêm được rất nhiều vàng nữa. Công chúa dặn chồng phải giữ kín chuyện và tìm cách chuyển vàng dần về nhà. Từ hôm ấy, chiều nào hai vợ chồng cũng gánh về một gánh than và cho ngựa thồ thêm một gánh. Trong thồ và gánh than nào cũng có mươi, mười lăm cục vàng. Suốt ba tháng trời, hai vợ chồng nàng đã chuyển hết hang vàng về nhà, chôn giấu cẩn thận. Vườn ngô do hai bàn tay nàng và bà mẹ vun trồng đã tới vụ bẻ. Nàng phải cùng chồng dựng thêm lều chứa ngô thu hái về. Từ đấy, trong nhà đã có đủ ngô ăn quanh năm và có vàng chi dùng.

Thấy trong nhà đã có vàng gấp năm gấp mười kho vàng của vua cha, công chúa bàn với chồng và mẹ dựng nhà tậu trâu, mua ruộng. Nàng bảo chồng vào cung đo nhà của nhà vua để làm một cái nhà y như thế. Chàng Đốt Than theo lời vợ dặn vào cung đo chiều dài, chiều rộng, chiều cao của cung vua. Nhà vua thấy vậy liền quát hỏi chàng Đốt Than. Chàng không chút sợ hãi đáp: – Tôi là người đốt than, chồng của nàng công chúa Ba, là con rể của nhà vua. Theo lời công chúa, tôi vào đây đo đạc cung vua để về dựng một cái nhà to cao như vậy. Nghe xong nhà vua giận lắm, lớn tiếng quát tháo và sai lính đuổi chàng Đốt Than. Hai công chúa lớn cũng ra sân xỉa xói, xỉ vả mắng nhiếc chàng thậm tệ. Chàng Đốt Than không nói không rằng, bình thản đi ra cổng thành. Về đến nhà, chàng kể lại cho vợ nghe câu chuyện vừa xảy ra ở trong cung điện. Công chúa an ủi chồng: – Sau này ta sẽ làm vua cha và hai chị biết. Bây giờ chàng hãy chịu khó ít lâu.

Chàng Đốt Than vào thành thuê một đoàn thợ về xây nhà. Đoàn thợ làm ngày làm đêm, chỉ trong vòng hai tháng, tòa nhà đã dựng xong. Ngày về nhà mới, nàng bảo chồng sang mời vua cha và hoàng hậu sang chơi. Lần này vua không quát như trước nhưng vua mỉa mai bảo chàng Đốt Than về làm kiệu bằng vàng và võng vàng sang đón thì vua và hoàng hậu mới đi. Công chúa Ba cho thợ đúc ngay một cái kiệu vàng và một cái võng vàng sang đón vua và hoàng hậu.

Thấy vậy nhà vua lấy làm lạ lắm. Tuy vua không ưa gì nàng công chúa ngang ngạnh, khó bảo nhưng cũng muốn đến tận nơi, xem công chúa làm ăn như thế nào. Vua cùng hoàng hậu và hai công chúa lớn sang bên công chúa Ba.

Bốn người đến nhà công chúa Ba giữa lúc trong nhà đang đông nghịt những khách đến chúc mừng nhà mới. Ngắm nhìn tòa nhà đồ sộ, cột, kèo, xà đều chạm trổ rồng phượng công phu, lại sơn son thiếp vàng sáng chói, nhà vua càng ngạc nhiên. Hai công chúa chị ngẩn người, hết ngắm nhà cửa lại nhìn mâm bàn rồi cùng nhau gật gù thầm khen em gái mãi. Cùng lúc ấy, con ngựa trong tàu hý vang. Chàng Đốt Than dắt con ngựa ra sân. Con ngựa ngẩng cao đầu, vểnh đôi tai, đập bốn vó thình thịch, hý vang như có ý chào mừng nhà vua, hoàng hậu và hai công chúa chị. Nhìn con ngựa tốt, khoẻ mạnh, hai mắt lành lặn và sáng ngời, nhà vua vô cùng cảm động, đến bên ôm lấy cổ ngựa vỗ về.

Sau ba ngày ăn uống linh đình mừng ngôi nhà mới, nhà Vua cùng hoàng hậu và hai công chúa chị ở lại chơi thêm vài ngày. Người rào cũng hỏi han đủ điều. Nghe công chúa Ba kể đầu đuôi mọi công việc làm ăn trong những tháng năm qua, nhà vua hết lời khen ngợi. Biết hai công chúa chị ngồi ăn núi lở, vốn liếng đã cạn nhiều, công chúa Ba tặng mỗi chị vài chục cục vàng. Nàng tha thiết khẩn khoản mời hoàng hậu ở lại với nàng cho vui. Từ đó vợ chồng nàng cùng sống với hai bà mẹ những ngày tháng yên ấm, hạnh phúc.


English​


Long ago, there was a king who had three daughters. All three princesses were equally beautiful, but their personalities were very different. The two elder princesses lived dependently on others. They both married sons of high-ranking officials and lived in wealth. With plenty of gold and possessions, they spent their days enjoying themselves. All household duties were left to servants.

The youngest princess, however, thought and acted differently from her sisters. She did not rely on wealth; instead, she worked diligently and firmly refused to marry into a rich family. One day, because she declined the proposal of the prime minister's son, the king banished her from the palace. He ordered that she be given a blind horse and said, "Since you do not wish to live in luxury, leave this house. I want to see how you will become rich with your own two hands, and you must not return to the palace until you have more wealth than your two sisters."

The youngest princess was not sad at all. She gently patted the blind horse and said, "One day I will become rich and cure your blindness." Then she mounted the horse and quietly set off. Although blind in both eyes, the horse walked steadily. By dusk, it stopped in front of a small hut by a forest path. The princess dismounted and went inside. She learned that it belonged to an elderly widow. The woman was over sixty years old and had a thirty-year-old son who made a living burning charcoal, so people called him the Charcoal Burner.

After chatting for a while, the princess introduced herself and explained her situation, then asked to stay and become the old woman's daughter-in-law. The old woman was frightened, clasped her hands in respect, and repeatedly refused. The Charcoal Burner also dared not accept. He invited the princess to stay for one night and said he would take her wherever she wished to go the next morning. But the youngest princess sincerely insisted on staying to marry the Charcoal Burner and serve his mother. With no way to refuse, the old woman finally agreed. After a simple meal of vegetables, the princess asked about their work and daily life. The three of them chatted warmly until late at night.

The next morning, mother and son went about their usual routines. The old woman woke early to cook for her son before he left for work. The Charcoal Burner rose early as well, carrying two buckets of water for his mother. The princess also began working. She woke earlier than she ever had in the palace, cleaned the house, swept the yard, and let the horse graze. After breakfast, the Charcoal Burner carried his knife and basket into the forest. The princess wanted to go with him, but the old woman told her to stay and help hoe the garden in time for the corn planting season. She worked from morning until evening and was very tired. Before resting, she cut another bundle of grass for the horse to eat at night. At dusk, the Charcoal Burner returned carrying a load of charcoal, and the princess went out to welcome her husband.

Since he had a wife, he no longer needed to go to the market to sell charcoal. His wife took care of selling it, giving him more time to work in the forest and produce more charcoal.

The youngest princess gradually grew accustomed to the work. After each trip to the market, she returned to tend the garden. One day, while hoeing, she struck something hard and golden, about the size of an egg. It was a lump of gold. The old woman saw her pick it up and laughed, thinking the former princess liked collecting stones, and did not ask anything. The next day, she found another lump of gold and quietly hid it by her bed. Day after day, she continued working in the garden with her mother-in-law, while the Charcoal Burner kept going into the forest and bringing home heavier loads of charcoal.

Though busy all day, the princess never forgot the horse. Every day she cut extra grass and gathered leaves for it. One day, while leading the horse to drink water, she met a Taoist priest. Seeing that the horse was healthy but blind, the priest asked about it. The princess expressed her wish to cure its eyes. The priest told her that to restore its sight, she must feed it special leaves from the top of Fairy Mountain and give it water from a spring there for three months straight. The princess thanked him. From that day on, every afternoon after working in the garden, she climbed Fairy Mountain to gather the leaves and fetch the sacred water. She persisted for three months, and indeed the horse regained its sight.

One day she asked to follow her husband into the forest to burn charcoal, but he refused, afraid she could not climb the steep slopes. After he left, she quietly followed him. When she arrived, she asked how to chop trees and branches and then joined the work. Soon she became used to it. Before long, stacks of wood surrounded the charcoal kiln. She suggested digging one or two more kilns.

The next morning, while tending the kiln, the Charcoal Burner and his wife dug another one. Suddenly, the princess found two lumps of gold, then two or three more. She cried out in delight. The couple later discovered even more gold. She told her husband to keep it secret and gradually bring the gold home. From then on, each evening they carried home a load of charcoal, and the horse carried another. Hidden in every load were ten or fifteen lumps of gold. Over three months, they transported all the gold home and buried it carefully. The corn they had planted together was ready for harvest, and they built another shed to store it. From then on, they had enough corn to eat all year and gold for their needs.

Seeing that they now possessed five or ten times more gold than the king's treasury, the princess discussed with her husband and mother-in-law about building a house, buying buffaloes, and purchasing land. She told her husband to go to the palace and measure the king's residence so they could build one just like it. The Charcoal Burner followed her instructions. When the king saw him measuring the palace, he angrily demanded an explanation. The Charcoal Burner calmly replied, "I am a charcoal burner, husband of the youngest princess, your son-in-law. At her request, I came to measure the palace so we can build a house just as grand." The king was furious and ordered guards to drive him away. The two elder princesses mocked and insulted him. He said nothing and quietly left. When he returned home, he told his wife everything. She comforted him, saying, "One day Father and my sisters will understand. For now, be patient."

The Charcoal Burner hired a team of builders. They worked day and night, and within two months, the house was completed. On the day they moved in, the princess told her husband to invite the king and queen. This time, the king did not shout but sarcastically said he would only come if they were carried in a golden palanquin with a golden hammock. The princess immediately ordered craftsmen to make them.

Seeing this, the king was astonished. Though he disliked his stubborn daughter, he wanted to see how she had managed to prosper. The king, queen, and the two elder princesses visited her.

When they arrived, the house was full of guests celebrating. The grand building, with its pillars and beams intricately carved with dragons and phoenixes and lacquered in gold, amazed the king. The elder sisters stood speechless, admiring everything. At that moment, the horse neighed loudly. The Charcoal Burner led it into the yard. The horse raised its head, pricked its ears, stamped its hooves, and neighed as if greeting the king and queen. Seeing the strong, healthy horse with bright, clear eyes, the king was deeply moved and stepped forward to embrace it.

After three days of feasting, the king, queen, and the elder sisters stayed a few more days. Everyone asked about the princess's life. Hearing her recount her journey and hard work over the past years, the king praised her greatly. Knowing that the elder sisters had squandered their wealth, the youngest princess gave each of them several dozen pieces of gold. She also warmly invited the queen to stay with her. From then on, she and her husband lived peacefully and happily with their two mothers.
 
Last edited by a moderator:
1,595 ❤︎ Bài viết: 1558 Tìm chủ đề

Ý nghĩa câu chuyện nàng công chúa bán than​


Câu chuyện gửi gắm một thông điệp rất rõ ràng về giá trị của lao động, ý chí và cách con người tự tạo ra vận mệnh của mình.

Điều nổi bật nhất là bài học về sự tự lập. Công chúa Ba không chọn con đường sống dựa vào giàu sang hay quyền thế, mà tin vào sức lao động của bản thân. Chính sự chăm chỉ, kiên trì và không ngại khó đã giúp nàng tạo dựng cuộc sống sung túc từ con số gần như bằng không. Câu chuyện nhấn mạnh rằng giàu có thật sự không đến từ xuất thân, mà đến từ nỗ lực và thái độ sống.

Bên cạnh đó, truyện còn đề cao phẩm chất khiêm nhường và lòng nhân hậu. Dù là công chúa, nàng vẫn sẵn sàng làm việc như một người bình thường, yêu thương mẹ chồng, hỗ trợ chồng, chăm sóc con ngựa mù. Chính tấm lòng ấy đã mang lại may mắn và cơ hội cho nàng, từ việc tìm thấy vàng đến chữa khỏi cho con ngựa.

Một ý nghĩa sâu xa khác là sự khác biệt giữa "giàu nhờ thừa hưởng" và "giàu nhờ lao động". Hai công chúa chị sống dựa vào chồng và của cải có sẵn nên dần tiêu tán, trong khi công chúa Ba biết tạo ra giá trị mới nên càng ngày càng giàu. Truyện khẳng định rằng của cải chỉ bền khi gắn với công sức và trí tuệ.

Cuối cùng, câu chuyện cũng là lời nhắn về niềm tin và sự kiên định. Dù bị đuổi khỏi cung, bị xem thường, công chúa Ba không oán trách mà âm thầm chứng minh bằng hành động. Thành công của nàng không phải là phép màu, mà là kết quả của từng ngày lao động, từng quyết định bền bỉ.

Tóm lại, ý nghĩa lớn nhất của câu chuyện là:

Con người có thể thay đổi số phận bằng chính đôi tay và ý chí của mình; lao động chân chính, lòng tốt và sự kiên trì luôn là con đường chắc chắn nhất dẫn tới hạnh phúc và giàu có.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back