Bạn được didikarent mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1,244 ❤︎ Bài viết: 1039 Tìm chủ đề
3259 0
Tên truyện: Năm Mười Bảy Có Một Người Như Thế

Thiên Nguyệt

Thể loại: Ngôn tình, truyện teen, học đường, truyện ngắn

Văn án:

Tuổi mười bảy giống như một cơn mưa rào đến rất nhanh rồi cũng rời đi rất vội. Khi còn đứng giữa những ngày tháng ấy, người ta thường nghĩ mọi thứ chỉ là tạm thời. Một buổi tan học đầy nắng, một ánh nhìn vô tình nơi hành lang, hay cảm giác trái tim chợt lệch nhịp khi ai đó bước ngang qua.

Linh An luôn tin rằng thanh xuân của mình sẽ trôi qua bình lặng. Cô không xinh nổi bật, không học quá giỏi, cũng không phải kiểu người khiến đám đông chú ý. Điều cô thích nhất là ngồi cạnh cửa sổ, đọc sách trong giờ ra chơi, và lặng lẽ quan sát thế giới bằng sự dịu dàng của riêng mình.

Cho đến ngày Minh Khang chuyển đến.

Cậu mang theo sự trầm mặc không hợp với lứa tuổi, ánh mắt sâu đến mức khiến người khác có cảm giác bên trong đang cất giấu rất nhiều điều chưa từng được nói ra. Không ai biết lý do cậu rời một ngôi trường danh tiếng để đến đây. Cũng không ai hiểu vì sao một người tưởng chừng lạnh lùng lại đôi lúc để lộ vẻ cô độc đến vậy.

Hai con người khác biệt vô tình ngồi cạnh nhau, bắt đầu từ những im lặng tưởng như chẳng có ý nghĩa. Thế nhưng chính những khoảng lặng ấy lại kéo họ lại gần hơn bất cứ lời nói nào.

Thanh xuân không phải lúc nào cũng rực rỡ. Nó có thể là những buổi chiều gió thổi qua sân trường, là mùi phấn còn vương trên tay áo, là một người dần trở thành thói quen lúc nào không hay.

Rồi đến một ngày, khi mọi thứ chưa kịp gọi tên, người ta mới nhận ra điều khiến mình nhớ nhất không phải là những lời đã nói, mà là những cảm xúc từng cố giấu trong tim.

Nếu gặp đúng người vào năm mười bảy, đó là may mắn. Nhưng nếu phải rời xa họ khi vẫn còn chưa đủ trưởng thành để giữ lấy, ký ức ấy sẽ theo ta rất lâu, rất lâu về sau.

Và câu chuyện của Linh An bắt đầu vào một buổi sáng đầu thu yên ả như thế.
 
1,244 ❤︎ Bài viết: 1039 Tìm chủ đề
Chương 1: Người Ngồi Bên Cửa Sổ Và Cậu Bạn Bàn Cuối

Buổi sáng đầu tháng chín mang theo thứ ánh sáng dịu nhẹ hiếm hoi còn sót lại sau một mùa hè oi ả. Những tán bàng trước sân trường vừa kịp chuyển sang màu xanh sẫm, lá khẽ lay động khi gió đi ngang qua, tạo nên thứ âm thanh rất nhỏ nhưng đủ khiến lòng người chậm lại.

Linh An luôn đến lớp sớm. Không phải vì cô đặc biệt chăm chỉ, mà vì cô thích khoảng thời gian trường học còn chưa đầy ắp tiếng nói cười. Khi ấy, hành lang dài như rộng hơn, và bầu không khí có mùi của sách vở mới cùng sàn nhà vừa lau sạch.

Chỗ ngồi quen thuộc của cô nằm sát cửa sổ. Từ đó có thể nhìn thấy một khoảng trời vừa vặn, đủ để theo dõi những đám mây trôi qua trong lúc tâm trí lơ đãng. Đó là nơi khiến cô cảm thấy an toàn, giống như có một ranh giới mềm mại ngăn mình khỏi sự ồn ào của thế giới.

An đặt cặp xuống, lấy cuốn sách đang đọc dở ra khỏi ngăn bàn. Câu chữ nhẹ nhàng đưa cô rời khỏi thực tại cho đến khi tiếng bước chân ngoài cửa lớp kéo cô trở lại. Học sinh bắt đầu đến đông hơn, từng nhóm nhỏ tụ lại, tiếng ghế kéo chạm sàn vang lên liên tục.

Mai xuất hiện với vẻ mặt chứa đầy bí mật chưa kịp nói. Cô bạn đặt tay lên bàn, hơi cúi xuống như sợ người khác nghe thấy.

"Có học sinh mới chuyển vào lớp mình."

An ngẩng lên khỏi trang sách, ánh mắt không giấu nổi sự ngạc nhiên nhưng cũng không quá tò mò. Việc có người mới chưa bao giờ làm cuộc sống của cô thay đổi. Thông thường, mọi thứ chỉ xôn xao vài ngày rồi lại trở về quỹ đạo cũ.

"Cậu biết nhiều chuyện thật."

"Tớ nghe cô chủ nhiệm nói lúc nãy. Hình như học rất giỏi."

An khẽ gật đầu, không hỏi thêm. Bên ngoài cửa sổ, một vệt nắng vừa kịp rơi xuống mặt bàn, sáng đến mức cô phải nheo mắt. Cô không biết rằng chỉ vài phút nữa thôi, sự bình lặng quen thuộc ấy sẽ bị khuấy động.

Khi tiếng trống báo hiệu vào lớp vang lên, cô chủ nhiệm bước vào cùng một nam sinh lạ mặt. Không khí trong phòng như lắng lại theo bản năng, giống hệt khoảnh khắc mọi người đồng loạt nhận ra có điều gì đó khác thường vừa xuất hiện.

Cậu cao hơn phần lớn các bạn nam trong lớp, dáng người thẳng, bờ vai rộng nhưng không tạo cảm giác phô trương. Gương mặt mang nét điềm tĩnh hiếm thấy ở lứa tuổi này, như thể cậu đã quen với việc đứng ngoài những náo nhiệt xung quanh. Điều khiến người khác khó quên nhất có lẽ là ánh mắt. Nó không lạnh, cũng không xa cách, mà giống một mặt hồ sâu, phẳng lặng đến mức chẳng ai đoán được bên dưới đang cất giữ điều gì.

"Đây là Minh Khang. Từ hôm nay em sẽ học cùng lớp chúng ta."

Giọng cô giáo đều đều, nhưng đám học sinh bên dưới thì không thể giữ yên sự hiếu kỳ. Những ánh nhìn đổ dồn về phía người mới đến, mang theo đủ loại suy đoán.

An vốn chỉ định nhìn một lần rồi thôi. Thế nhưng đúng lúc cô ngẩng lên, ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.

Khoảnh khắc ấy diễn ra rất nhanh, nhưng đủ để lại một cảm giác lạ lẫm. Không có sự dò xét, cũng không phải vô tình lướt qua. Chỉ là một cái nhìn tĩnh lặng, khiến cô theo phản xạ quay đi trước.

"Em ngồi bàn cuối cạnh Linh An nhé."

Lời sắp xếp của cô giáo khiến An hơi sững lại. Cô không ghét việc ngồi chung với người khác, chỉ là đã quen với nhịp sinh hoạt yên tĩnh của riêng mình. Một người hoàn toàn xa lạ bước vào khoảng không quen thuộc ấy, ít nhiều cũng làm cô bối rối.

Khi Minh Khang kéo ghế ngồi xuống, âm thanh rất khẽ. Cậu gật đầu thay cho lời chào, còn An mất vài giây mới nhớ ra mình nên nói gì đó.

"Chào cậu."

"Chào."

Chỉ vậy rồi im lặng. Nhưng đó không phải kiểu im lặng khó chịu. Nó giống hai đường thẳng vừa đặt cạnh nhau, chưa giao nhau nhưng cũng không hề đối nghịch.

Suốt tiết học đầu tiên, An nhận ra người bạn mới hầu như không ghi chép nhiều. Cậu tập trung lắng nghe, thỉnh thoảng mới viết vài dòng ngắn gọn. Tư thế ngồi ngay ngắn, ánh mắt không hề xao động trước những tiếng thì thầm phía sau. Một sự điềm tĩnh đến mức khiến cô tự hỏi liệu cậu vốn đã như thế, hay chỉ đang cố tạo khoảng cách.

Giờ ra chơi nhanh chóng biến bàn cuối thành nơi đông đúc nhất lớp. Những câu hỏi liên tục được đặt ra, phần nhiều mang theo sự tò mò hơn là thiện ý. Minh Khang trả lời chậm rãi, lịch sự nhưng không mở rộng câu chuyện. Cậu giống một cánh cửa chỉ hé mở vừa đủ, không cho phép ai bước sâu hơn.

An rời khỏi chỗ ngồi, mang theo hộp sữa còn lạnh. Hành lang lúc này ngập nắng, gió thổi qua làm tà áo đồng phục khẽ chạm vào chân. Cô luôn thích đứng ở đây hơn là chen giữa đám đông.

Một lon nước bất ngờ lăn đến gần mũi giày. Khi cô cúi xuống nhặt lên, Minh Khang đã đứng cách đó không xa.

"Cảm ơn."

Giọng cậu trầm và nhẹ.

An đưa lại lon nước, rồi bất giác hỏi điều mà chính cô cũng không ngờ mình sẽ nói.

"Cậu có vẻ không thích ồn ào."

"Có lẽ vậy. Còn cậu?"

"Mình quen với yên tĩnh rồi."

Một khoảng lặng ngắn trôi qua. Gió mang theo mùi hoa sữa đầu mùa thoảng qua rất nhẹ.

"Cách cậu nhìn mọi thứ giống như đang đứng ngoài câu chuyện."

An hơi ngạc nhiên. Không nhiều người nhận ra điều đó.

"Đứng ngoài đôi khi lại thấy rõ hơn."

Minh Khang khẽ gật đầu, như thể đồng ý với một suy nghĩ đã có từ lâu. Không cần thêm lời nào, cả hai cùng nhìn xuống sân trường nơi nắng đang phủ đầy mặt đất.

Buổi chiều, lớp có tiết thể dục. Sân bóng rổ vang lên những nhịp bóng dồn dập, hòa cùng tiếng giày ma sát trên nền xi măng. An ngồi dưới gốc cây, ban đầu chỉ định đọc vài trang sách, nhưng rồi sự chú ý dần bị kéo về phía trận đấu.

Minh Khang di chuyển nhanh và dứt khoát. Mỗi lần bật nhảy đều gọn gàng, giống như cậu đã lặp lại động tác này hàng nghìn lần. Khi quả bóng rời tay, nó vẽ nên một đường cong đẹp mắt trước khi rơi chính xác vào rổ. Không cần phô trương, năng lực tự nó đã đủ để người khác phải nhìn theo.

An không nhận ra mình đã dừng đọc từ lúc nào. Cho đến khi một đường bóng bất ngờ bay lệch hướng, mọi thứ xảy ra nhanh đến mức cô chỉ kịp nghe tiếng gió lướt qua tai.

Một lực kéo mạnh nơi cổ tay khiến cô chao đảo. Khi lấy lại thăng bằng, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể thấy rõ những giọt mồ hôi còn đọng trên trán cậu.

"Cậu không sao chứ."

"Mình ổn."

Nhịp tim vẫn còn hơi gấp. An lùi lại một bước, cảm giác bối rối lan nhẹ trong lồng ngực.

"Cảm ơn cậu."

"Chỉ là phản xạ thôi."

Câu trả lời giản dị, nhưng ánh mắt cậu lúc ấy không còn phẳng lặng như buổi sáng. Nó mang theo chút quan tâm rất khó gọi tên.

Tối hôm đó, khi căn phòng đã tắt bớt đèn, An vẫn ngồi bên bàn học. Trang vở mở ra từ lâu nhưng chưa viết được bao nhiêu. Thỉnh thoảng, hình ảnh cậu bạn mới lại hiện lên một cách không báo trước, giống hệt một làn gió vô tình làm rung mặt hồ đang yên.

Điện thoại khẽ sáng. Một tin nhắn từ số lạ xuất hiện.

"Đây có phải Linh An không."

"Phải."

"Cho mình mượn vở Toán ngày mai được không. Cách cậu ghi rất dễ hiểu."

An đọc lại dòng chữ ấy thêm một lần, cảm giác khó diễn tả len vào lòng. Không phải vui, cũng chưa thể gọi là rung động. Chỉ là một sự ấm áp nhỏ bé, như khi phát hiện ai đó đã lặng lẽ chú ý đến những điều tưởng chừng rất bình thường ở mình.

"Được thôi."

"Cảm ơn cậu, bạn cùng bàn."

Ba chữ cuối khiến khóe môi cô khẽ cong lên mà chính cô cũng không nhận ra.

Đêm xuống sâu hơn. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời trong vắt, vài ngôi sao thưa thớt treo lặng lẽ giữa khoảng không rộng lớn. An đứng nhìn rất lâu, trong lòng dâng lên cảm giác mơ hồ rằng cuộc sống quen thuộc của mình đang dịch chuyển từng chút một.

Cô chưa biết sự xuất hiện của Minh Khang sẽ mang ý nghĩa gì. Cũng không biết rằng có những người bước vào đời ta rất khẽ, đến mức ta tưởng đó chỉ là một cuộc gặp gỡ thoáng qua. Nhưng rồi theo thời gian, họ lại trở thành một phần ký ức mà ta không thể tách rời.

Năm mười bảy của Linh An đã bắt đầu như thế, bằng một buổi sáng đầy nắng và một ánh nhìn không hẹn trước. Và ở đâu đó rất sâu trong trái tim còn non trẻ, một câu chuyện đang chậm rãi mở ra.
 
1,244 ❤︎ Bài viết: 1039 Tìm chủ đề

Chương 2: Khoảng Cách Giữa Hai Dãy Bàn


Những ngày sau đó trôi qua chậm hơn Linh An tưởng. Không phải vì lịch học dày hay bài vở khó, mà vì sự hiện diện của một người vốn dĩ không thuộc về nhịp sống quen thuộc của cô. Minh Khang vẫn ngồi ở bàn cuối cạnh cửa sổ, vị trí mà trước đây chỉ có một mình cô và khoảng trời xanh ngoài kia.

Sự xuất hiện của cậu không ồn ào, cũng không phô trương. Minh Khang đến lớp đúng giờ, ngồi vào chỗ, lấy sách ra, làm mọi việc như một thói quen đã được lập trình sẵn. Cậu không cố gắng hòa nhập, nhưng cũng không tỏ ra xa cách một cách khó chịu. Chỉ là giữ một khoảng cách vừa đủ, giống như một vòng tròn vô hình bao quanh bản thân, không cho phép người khác bước vào quá sâu.

Linh An nhận ra mình bắt đầu để ý đến những điều rất nhỏ. Cách cậu xoay cây bút giữa các ngón tay khi suy nghĩ. Cách cậu hơi nghiêng đầu mỗi khi đọc một đoạn dài. Cả thói quen nhìn ra sân trường trong vài phút ngắn ngủi giữa giờ, ánh mắt trầm xuống như đang nhớ về một nơi rất xa.

Cô không chủ động bắt chuyện. Một phần vì ngại, phần còn lại vì cô cảm thấy sự im lặng giữa họ không hề nặng nề. Nó giống một khoảng không yên tĩnh mà cả hai đều ngầm chấp nhận, không cần phải phá vỡ.

Chỉ khi thực sự cần thiết, họ mới trao đổi vài câu ngắn gọn về bài tập hay lịch kiểm tra. Không có những câu hỏi mang tính xã giao, cũng không có sự tò mò quá mức. Nhưng chính sự tiết chế ấy lại khiến An cảm thấy thoải mái theo một cách lạ lùng.

Trong giờ Toán, cô nhận ra Minh Khang bắt đầu ghi chép nhiều hơn. Những dòng chữ của cậu gọn gàng và rõ ràng, khác hẳn với sự vội vàng ban đầu. Thỉnh thoảng, cậu liếc sang vở của cô rất nhanh, như sợ bị phát hiện. An không nói gì, chỉ lặng lẽ viết chậm hơn một chút.

Cô không biết từ khi nào mình đã tự điều chỉnh nhịp độ vì một người khác.

Giờ ra chơi, Mai kéo cô lại gần, ánh mắt lấp lánh đầy ẩn ý.

"Cậu với Minh Khang có vẻ hợp nhau ghê."

An khẽ cau mày, cảm giác hơi bối rối.

"Chỉ là bạn cùng bàn thôi."

"Nhưng nhìn hai người khác hẳn mấy cặp ngồi chung khác trong lớp."

An không trả lời. Cô nhìn về phía bàn cuối, nơi Minh Khang đang đứng tựa vào thành cửa sổ, ánh nắng chiếu lên nửa gương mặt khiến đường nét trông mềm hơn thường ngày. Cậu không cười, cũng không nói chuyện với ai, nhưng lại không hề lạc lõng.

Cô chợt nhận ra, có những người dù đứng giữa đám đông vẫn giống như đang ở một thế giới khác.

Buổi chiều hôm ấy, trời bất ngờ đổ mưa. Cơn mưa đầu mùa đến nhanh, hạt nước rơi dày và mạnh, khiến sân trường chỉ trong chốc lát đã ngập những vũng nước nhỏ phản chiếu bầu trời xám. Tiếng mưa đập lên mái tôn vang lên đều đều, mang theo cảm giác rất quen thuộc của những năm tháng học trò.

Linh An đứng dưới mái hiên, ôm cặp sát vào ngực. Cô không mang theo áo mưa, cũng không có ý định chạy vội ra ngoài. Cô thích đứng yên, nhìn mưa rơi, để mặc thời gian trôi chậm lại.

Minh Khang xuất hiện bên cạnh lúc nào cô cũng không rõ. Chỉ đến khi nhận ra có thêm một chiếc bóng đứng sát mình, cô mới quay sang.

"Cậu chưa về à."

"Chờ mưa nhỏ."

Câu trả lời ngắn, nhưng giọng cậu không lạnh. Nó trầm và đều, hòa vào tiếng mưa, tạo cảm giác rất thật.

Hai người cùng đứng nhìn sân trường vắng dần. Những nhóm học sinh đã chạy hết, chỉ còn vài người trú mưa rải rác. Không ai nói thêm gì, nhưng sự im lặng lần này mang theo chút khác biệt. Nó không còn là khoảng cách, mà giống như sự chia sẻ không cần lời.

"Trường cũ của cậu chắc khác ở đây nhiều."

An không biết vì sao mình lại hỏi. Có lẽ vì cơn mưa khiến người ta dễ mở lòng hơn, hoặc vì ánh mắt của Minh Khang lúc ấy trông xa xăm hơn thường ngày.

"Cũng không khác mấy. Chỉ là đông hơn."

"Cậu có nhớ không."

Minh Khang im lặng khá lâu. Tiếng mưa dường như lớn hơn, che đi những suy nghĩ chưa kịp sắp xếp.

"Có những thứ không phải nhớ hay không nhớ. Chỉ là chưa quen với việc nó biến mất."

Câu nói ấy khiến An khựng lại. Cô không hỏi thêm, vì cảm giác rằng nếu tiếp tục, cô sẽ chạm vào một góc rất riêng tư của cậu.

Mưa ngớt dần. Những giọt nước cuối cùng rơi chậm hơn, kéo theo mùi đất ẩm lan khắp không gian. Minh Khang chỉnh lại quai cặp, chuẩn bị rời đi.

"Cậu về trước đi."

"ừ."

Cậu bước xuống bậc thềm, rồi dừng lại trong giây lát.

"Cảm ơn cậu vì hôm đó."

An biết cậu đang nói về cuốn vở. Cô gật đầu, lòng bỗng nhẹ đi một chút.

Trên đường về nhà, An đi chậm hơn thường lệ. Mặt đường còn ướt, phản chiếu ánh đèn vàng từ các cửa hàng ven đường. Cô nghĩ về câu nói lúc nãy của Minh Khang, cảm giác có điều gì đó đang dần mở ra, nhưng chưa đủ rõ ràng để gọi tên.

Tối đến, An mở vở làm bài tập. Những con số và công thức quen thuộc hiện ra trước mắt, nhưng tâm trí cô lại trôi về buổi chiều mưa. Cô nhận ra mình đang bắt đầu mong chờ những khoảnh khắc rất nhỏ, rất bình thường, chỉ vì có một người cùng xuất hiện trong đó.

Điện thoại rung nhẹ. Một tin nhắn mới.

"Ngày mai cậu có thể giảng lại giúp mình phần cuối bài hôm nay không."

An nhìn dòng chữ, ngón tay dừng lại vài giây trước khi trả lời.

"Được."

Không thêm biểu tượng, không thêm lời xã giao. Nhưng trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác rất khác, giống như khi nhận ra một thói quen mới đang âm thầm hình thành.

Cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy mở cửa sổ. Không khí sau mưa mát lạnh, mang theo mùi cỏ cây dễ chịu. Ở đâu đó trong thành phố, có lẽ Minh Khang cũng đang nhìn vào một khoảng tối tương tự, mang theo những suy nghĩ mà cô chưa thể hiểu hết.

Linh An không biết rằng, từ khoảnh khắc này, khoảng cách giữa hai dãy bàn trong lớp đã không còn đơn thuần là vị trí ngồi. Nó trở thành một sợi dây mảnh, nối hai con người vốn dĩ xa lạ lại với nhau bằng những điều rất nhỏ, rất chậm, nhưng đủ để làm thay đổi quỹ đạo của cả một năm mười bảy.

Và cô cũng chưa hề nhận ra, mình đã bắt đầu quan tâm đến một người nhiều hơn mức cần thiết, dù chưa một lần gọi đó là điều gì đặc biệt.
 
1,244 ❤︎ Bài viết: 1039 Tìm chủ đề
Chương 3: Người thứ ba xuất hiện

Tuần học thứ hai kể từ ngày Minh Khang chuyển đến trôi qua với một nhịp điệu khác hẳn. Linh An không nói ra, nhưng cô cảm nhận rất rõ sự thay đổi ấy. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, giờ vào lớp, giờ ra chơi, bài tập, kiểm tra miệng, những buổi chiều tan học nắng đổ dài trên sân trường. Chỉ có cảm giác trong lòng là không còn đứng yên như trước.

Cô bắt đầu để ý thời gian nhiều hơn. Đếm từng tiết học trôi qua, từng lần lật trang vở, từng khoảnh khắc vô tình quay sang bàn bên cạnh. Minh Khang vẫn ở đó, lặng lẽ và ổn định, giống như một điểm tựa vô hình mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ cần.

Việc giảng bài cho cậu trở thành một thói quen rất tự nhiên. Giờ ra chơi hoặc sau giờ học, An sẽ mở vở, chỉ vào từng dòng công thức, giải thích bằng giọng nhỏ vừa đủ nghe. Minh Khang luôn lắng nghe chăm chú, đôi lúc đặt vài câu hỏi ngắn gọn, không thừa cũng không thiếu. Cậu không khen, cũng không tỏ ra bất ngờ, nhưng An nhận ra ánh mắt cậu mỗi lần nhìn cô đã khác đi một chút.

Không còn là ánh nhìn của người xa lạ.

Cô không chắc đó là điều tốt hay không.

Một buổi sáng, khi An vừa bước vào lớp, cô nhận ra chỗ ngồi bên cạnh mình đã có người đứng đó từ trước. Một cô gái với mái tóc buộc cao gọn gàng, dáng người mảnh mai, gương mặt sáng và nụ cười tự tin. Đồng phục được mặc rất chỉnh tề, giống kiểu người luôn biết mình đang ở đâu và cần làm gì.

Minh Khang đứng đối diện cô gái ấy. Hai người nói chuyện không lâu, nhưng đủ để tạo nên cảm giác quen thuộc rất rõ ràng.

"Cậu đến sớm ghê."

Giọng nói ấy không hướng về An. Cô đứng khựng lại vài giây trước khi đặt cặp xuống.

"Trường này vẫn vậy nhỉ."

Minh Khang đáp lại, giọng trầm nhưng thoải mái hơn thường ngày.

An ngồi xuống, tay vô thức siết chặt quai cặp. Cô không quay sang, nhưng từng câu chữ vẫn lọt vào tai rất rõ.

"Tớ nghe nói cậu chuyển về đây, định tìm cậu mấy hôm rồi."

"Có việc gì sao."

"Không có gì lớn. Chỉ là muốn xem cậu sống thế nào thôi."

Câu nói ấy vang lên rất nhẹ, nhưng lại khiến An thấy lòng mình chùng xuống. Cô không hiểu vì sao, chỉ cảm giác như có ai đó vừa bước vào một không gian vốn rất nhỏ và riêng tư.

Mai ghé sát tai cô thì thầm.

"Cô ấy là Hà My, học chung với Minh Khang hồi cấp hai. Nghe nói thân lắm."

An gật đầu, cố giữ nét mặt bình thản. Nhưng trong lòng, một cảm giác khó chịu mơ hồ lan ra, giống như khi phát hiện một điều mình không có quyền để bận tâm, nhưng lại không thể ngăn bản thân suy nghĩ về nó.

Hà My ngồi xuống bàn phía trên, ngay hàng với chỗ của An và Minh Khang. Cô gái ấy quay lại mỉm cười rất tự nhiên.

"Cậu là Linh An đúng không."

"ừ."

"Mình nghe Minh Khang nhắc đến cậu."

Câu nói khiến An thoáng sững người. Cô không biết mình nên phản ứng thế nào, chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt.

Giờ học trôi qua chậm hơn thường lệ. An không còn tập trung hoàn toàn vào bài giảng. Ánh mắt cô nhiều lần vô thức hướng lên bàn trên, nơi Hà My thỉnh thoảng quay xuống nói gì đó với Minh Khang. Khoảng cách giữa họ rất gần, gần đến mức An cảm thấy mình đang ngồi ở rìa một câu chuyện mà bản thân không thuộc về.

Cô tự nhắc mình rằng điều đó là bình thường. Minh Khang có quá khứ, có những mối quan hệ trước khi đến đây. Việc cậu có bạn thân, thậm chí là người quan trọng, chẳng liên quan gì đến cô cả. Nhưng lý trí và cảm xúc hiếm khi đi chung một hướng.

Giờ ra chơi, Hà My kéo Minh Khang ra hành lang. An không nghe được họ nói gì, chỉ thấy hai bóng người đứng cạnh nhau dưới ánh nắng, rất vừa vặn.

Mai nhìn theo, khẽ lắc đầu.

"Cô ấy nhìn hợp với Minh Khang ghê."

An không trả lời. Cô mở sách ra, nhưng chữ nghĩa trước mắt trở nên mờ nhạt. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác trống trải rất nhẹ, nhưng đủ để khiến ngực mình nặng đi.

Buổi chiều hôm đó, lớp được phân nhóm làm bài thuyết trình. Khi cô giáo đọc danh sách, Linh An và Minh Khang không cùng nhóm. Thay vào đó, Minh Khang được xếp chung với Hà My.

An biết đó chỉ là sự sắp xếp ngẫu nhiên. Nhưng khoảnh khắc ấy, cô vẫn không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng. Cô cúi xuống ghi chép, tránh nhìn về phía bàn trên.

Sau giờ học, Minh Khang quay sang cô.

"Hôm nay chắc mình không học bài cùng được."

"ừ."

"Để hôm khác nhé."

An gật đầu, không nói thêm. Cô không muốn giọng mình để lộ điều gì khác.

Trên đường về, An đi rất chậm. Trời chiều phủ một màu vàng nhạt, nắng không còn gắt nhưng vẫn đủ sáng để mọi thứ hiện lên rõ ràng. Cô nhận ra mình đang nghĩ quá nhiều về những chuyện không cần thiết.

Cô và Minh Khang chỉ là bạn cùng bàn. Chỉ là bạn học. Những quan tâm gần đây có lẽ chỉ vì ở gần nhau đủ lâu.

Nhưng khi tối đến, điện thoại không rung lên như thường lệ, An mới nhận ra mình đã vô thức chờ đợi.

Cô đặt máy xuống, tắt đèn, nằm nhìn trần nhà rất lâu. Trong đầu hiện lên hình ảnh Minh Khang đứng cạnh Hà My dưới nắng, quen thuộc và tự nhiên đến mức khiến cô thấy mình hoàn toàn đứng ngoài.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, An cảm thấy khoảng cách giữa hai dãy bàn trong lớp không hề rút ngắn, mà ngược lại, còn xa hơn trước.

Cô không biết đó có phải là ghen hay không. Chỉ biết rằng, có một điều gì đó rất nhỏ trong lòng vừa bị chạm đến, để lại cảm giác âm ỉ khó gọi tên.

Và cô cũng chưa kịp nhận ra, sự xuất hiện của người thứ ba chính là khởi đầu cho những rung động không còn yên ổn nữa.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,244 ❤︎ Bài viết: 1039 Tìm chủ đề
Chương 4 (P1) : Những Điều Không Thể Gọi Tên


Thời tiết bước vào giai đoạn chuyển mùa. Những buổi sáng không còn nóng gắt, gió thổi qua hành lang mang theo hơi lạnh rất nhẹ, vừa đủ để người ta nhận ra mùa thu đã đến gần hơn một chút. Lá bàng trước sân trường bắt đầu ngả sang màu vàng nhạt, thi thoảng một chiếc rơi xuống, xoay tròn trong không trung trước khi chạm đất.

Linh An luôn thích khoảnh khắc giao mùa như vậy. Nó khiến mọi thứ trở nên chậm lại, mềm hơn, giống như thế giới đang tạm hạ giọng. Nhưng dạo gần đây, sự bình yên ấy không còn trọn vẹn. Trong lòng cô tồn tại một lớp sóng mỏng, không dữ dội, chỉ lăn tăn đủ để phá vỡ mặt nước vốn phẳng lặng từ lâu.

Minh Khang dạo này bận hơn. Những buổi học nhóm với Hà My diễn ra gần như mỗi chiều. Thỉnh thoảng họ ở lại lớp rất lâu, khi An rời đi, ánh đèn phía cuối hành lang vẫn còn sáng.

Cô không cố ý quan sát, nhưng ánh mắt luôn vô thức tìm đến chỗ ngồi ấy trước khi bước ra khỏi cửa. Một thói quen nhỏ mà chính cô cũng không biết bắt đầu từ khi nào.

Có lần, khi quay lại lấy cuốn sách bỏ quên, An nhìn thấy Hà My đang cúi xuống chỉ vào trang vở của Minh Khang. Khoảng cách giữa hai người rất gần. Họ nói chuyện bằng giọng thấp, thỉnh thoảng mỉm cười như thể đang chia sẻ một bí mật chung.

An đứng ngoài cửa vài giây rồi lặng lẽ rời đi.

Cô không muốn bước vào khoảnh khắc thuộc về người khác.

Những ngày sau đó, Minh Khang vẫn cư xử như thường. Khi cần mượn vở, cậu vẫn hỏi. Khi An giải thích bài, cậu vẫn lắng nghe. Không có dấu hiệu nào cho thấy điều gì đã thay đổi.

Chỉ là cảm giác của An không còn giống trước.

Cô bắt đầu ít nói hơn, dù vốn dĩ đã không phải kiểu người hoạt ngôn. Những khoảng im lặng giữa hai người dài thêm một chút, giống như sợi dây từng rất mảnh nay lại bị kéo căng mà không ai nhận ra.

Một buổi trưa, lớp học gần như trống. Phần lớn học sinh đã xuống căn tin, chỉ còn vài chiếc quạt quay đều trên trần, phát ra âm thanh đều đặn khiến không gian càng thêm tĩnh. Ánh nắng rơi nghiêng qua khung cửa sổ, vẽ thành những hình chữ nhật sáng trên nền gạch.

An ngồi tại chỗ, mở hộp cơm mang theo. Cô ăn chậm, mắt vẫn dõi ra khoảng sân phía xa.

Minh Khang bước vào không lâu sau đó. Cậu đặt cặp xuống, khẽ kéo ghế.

"Sao cậu không xuống ăn."

"Hôm nay mình mang cơm."

Minh Khang gật đầu, rồi lấy từ trong túi ra một hộp bánh nhỏ. Cậu đặt nó lên bàn An, động tác tự nhiên đến mức cô mất vài giây mới phản ứng.

"Cái này Hà My đưa nhiều quá, mình ăn không hết."

Câu nói rất bình thường, nhưng khi nghe đến cái tên ấy, tay An khẽ khựng lại. Một cảm giác rất nhanh lướt qua tim, giống như khi chạm phải nước lạnh.

"Cậu ăn đi."

"Không cần đâu."

"Mình không thích đồ ngọt lắm."

An nhìn hộp bánh. Bao bì được buộc cẩn thận bằng một sợi ruy băng mảnh, trông giống kiểu quà tặng hơn là đồ ăn vội.

Cô khẽ nói cảm ơn rồi nhận lấy, dù bản thân cũng không rõ vì sao mình không từ chối thêm lần nữa.

Hai người ăn trưa trong im lặng. Không khí không hề nặng nề, chỉ là thiếu đi sự dễ chịu từng tồn tại trước đây.

Sau một lúc, Minh Khang chợt lên tiếng.

"Dạo này cậu ít nói."

An hơi ngẩng lên.

"Vậy à."

"Có chuyện gì sao."

"Không có gì."

Câu trả lời tròn trịa đến mức không để lọt bất kỳ cảm xúc nào. Minh Khang nhìn cô thêm vài giây, như thể muốn nói điều gì đó, nhưng rồi thôi.

Ngoài cửa sổ, một cơn gió thổi qua làm rèm khẽ bay. Ánh sáng dao động, đổ xuống gương mặt An những vệt sáng mỏng.

Minh Khang chợt nhận ra, từ khi quen cô, cậu rất ít khi thấy Linh An thể hiện cảm xúc mạnh. Cô giống mặt hồ vào sáng sớm, tĩnh đến mức khó đoán được độ sâu. Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy lại khiến người khác có cảm giác xa hơn bình thường.

Buổi chiều, lớp có tiết thể dục. Bầu trời trong vắt, cao và rộng, khiến sân trường như sáng hơn. An không tham gia bóng chuyền cùng nhóm bạn mà ngồi ở bậc thềm, ôm đầu gối nhìn những đám mây trôi.

Cô nhận ra mình đang suy nghĩ quá nhiều về một điều lẽ ra không nên bận tâm. Hà My quen Minh Khang trước. Họ có chung ký ức, chung quá khứ. Còn cô chỉ xuất hiện sau, một cách rất tình cờ.

Thứ tự vốn đã rõ ràng như vậy.

Một quả bóng lăn chậm đến trước mũi giày. An cúi xuống nhặt lên, định ném lại thì Minh Khang đã chạy tới. Hơi thở cậu chưa kịp ổn định, vài sợi tóc rơi xuống trán vì mồ hôi.

"Cảm ơn cậu."

An đưa bóng, ánh mắt chỉ chạm vào cậu trong thoáng chốc.

"Cậu không chơi à."

"Mình hơi mệt."

Minh Khang nhìn cô, ánh mắt thoáng nét suy tư.

"Cậu đang tránh mình sao."

Câu hỏi đến bất ngờ, khiến An không kịp chuẩn bị. Tim cô đập mạnh hơn một nhịp, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản.

"Sao cậu nghĩ vậy."

"Không biết. Chỉ là cảm giác thôi."

An im lặng vài giây. Gió thổi qua làm tóc cô khẽ bay, chạm nhẹ vào má.

"Cậu nghĩ nhiều rồi."

Minh Khang không đáp. Cậu đứng đó thêm một lúc, như muốn xác nhận điều gì, rồi quay lại sân bóng.

An nhìn theo bóng lưng cao gầy ấy, một cảm giác khó tả lan rộng trong lồng ngực. Cô chợt nhận ra điều khiến mình bối rối không phải là sự xuất hiện của Hà My, mà là việc Minh Khang đã bắt đầu đủ quan trọng để ảnh hưởng đến cảm xúc của cô.

Nhận ra điều đó giống như bước hụt trên một bậc thang mà trước giờ cô tưởng không tồn tại.

Chiều tan học, bầu trời phủ màu cam nhạt. Ánh nắng cuối ngày kéo dài bóng người trên mặt đường. An dắt xe ra cổng thì nghe thấy tiếng gọi phía sau.

"Linh An."

Cô quay lại. Hà My đứng đó, nụ cười vẫn dịu dàng như mọi khi.

"Cậu có thể giúp mình một chuyện không."

An hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu.

"Chuyện gì vậy."

"Mình muốn chuẩn bị một món quà sinh nhật cho Minh Khang."

Không gian quanh họ dường như chậm lại trong một khoảnh khắc rất ngắn.

An không biết phải mất bao lâu mình mới trả lời được.

"Sinh nhật cậu ấy sắp tới à."

"Ừ, nhưng cậu ấy không bao giờ nhắc. Nếu không phải vì quen lâu, chắc mình cũng không biết."

Hà My nhìn An, ánh mắt chân thành.

"Cậu ngồi cạnh Khang mỗi ngày, chắc hiểu cậu ấy thích gì hơn mình lúc này."

Một cơn gió thổi qua, mang theo cảm giác se lạnh đầu thu.

An chợt thấy cổ họng mình khô lại.

Cô không rõ cảm xúc đang dâng lên trong lòng là gì, chỉ biết nó rất nhẹ nhưng cũng rất sắc, giống như đầu kim chạm vào da. Không đủ đau để bật thành tiếng, nhưng đủ để người ta không thể phớt lờ.

"Mình... cũng không chắc."

"Cậu nghĩ giúp mình nhé. Mình muốn tặng thứ gì đó thật đặc biệt."

An gật đầu, dù trái tim vừa trĩu xuống một chút.

Trên đường về nhà, cô đi chậm hơn mọi hôm. Những chiếc lá vàng rơi rải rác trên vỉa hè, phát ra âm thanh rất nhỏ dưới bánh xe.

Cô chợt tự hỏi từ khi nào mình đã đứng gần Minh Khang đến mức người khác tin rằng cô hiểu cậu. Và cũng từ khi nào, việc nghe về sinh nhật cậu từ một người khác lại khiến lòng mình nặng đến vậy.

Hoàng hôn dần tắt, bầu trời chuyển sang màu tím sẫm.

Linh An biết rất rõ một điều, dù chưa đủ can đảm để thừa nhận.

Có những cảm xúc khi vừa kịp nhận ra... cũng là lúc ta bắt đầu sợ hãi.
 
1,244 ❤︎ Bài viết: 1039 Tìm chủ đề
Chương 4: Những Điều Không Thể Gọi Tên (P2)

Đêm hôm đó đến chậm hơn Linh An tưởng. Căn phòng nhỏ vẫn quen thuộc, chiếc đèn bàn tỏa thứ ánh sáng vàng dịu, đủ để mọi vật hiện lên mềm mại. Ngoài cửa sổ, thành phố dần yên tĩnh, chỉ còn tiếng xe thưa thớt đi ngang rồi tan vào khoảng tối.

Cuốn vở mở trước mặt đã hơn mười phút nhưng An vẫn chưa viết thêm được dòng nào. Đầu bút chạm vào giấy, dừng lại, rồi nhấc lên. Lặp đi lặp lại như một thói quen vô thức.

Cô đang nghĩ về sinh nhật Minh Khang.

Trước đây, đó sẽ chỉ là một thông tin rất bình thường. Một ngày trong năm của một người bạn học, không hơn. Nhưng bây giờ, chỉ cần tưởng tượng đến việc Hà My chuẩn bị quà cho cậu, đứng trước mặt cậu với nụ cười dịu dàng ấy, trong lòng An lại dâng lên một cảm giác rất lạ.

Không hẳn là buồn. Cũng chưa thể gọi là ghen.

Chỉ là một khoảng trống đột ngột xuất hiện, giống như khi đang bước đều trên một con đường quen, bỗng phát hiện phía trước thiếu mất một viên gạch.

An khẽ thở ra, tự nhắc mình không nên suy nghĩ quá nhiều. Cô và Minh Khang vốn chỉ là bạn cùng bàn. Những cảm xúc vượt khỏi giới hạn đó, nếu có, cũng nên được giữ lại ở một nơi thật sâu, nơi ngay cả bản thân cô cũng không dễ dàng chạm tới.

Điện thoại sáng lên trên mặt bàn. Một tin nhắn hiện ra.

"Cậu ngủ chưa."

An nhìn dòng chữ vài giây.

"Chưa."

Một khoảng lặng ngắn trôi qua trước khi tin nhắn tiếp theo xuất hiện.

"Mai cậu đến sớm được không. Mình có bài này muốn hỏi."

"Được."

An đặt điện thoại xuống, nhưng tim vẫn còn đập nhanh hơn bình thường. Cô nhận ra chỉ cần một lời nhắn rất đơn giản từ cậu cũng đủ khiến cảm xúc mình chao nhẹ.

Sáng hôm sau, bầu trời cao và trong. Những cụm mây trắng trôi chậm, ánh nắng đầu ngày dịu đến mức khiến người ta chỉ muốn hít thật sâu. An đến lớp sớm hơn mọi khi. Khi cô vừa đặt cặp xuống, Minh Khang đã ở đó.

Trên bàn cậu là một túi giấy màu nhạt. Không cần đoán cũng biết bên trong là quà.

"Cậu đến rồi."

"ừ."

Minh Khang mở vở, chỉ vào một bài toán khó. An kéo ghế lại gần hơn một chút để nhìn rõ. Hai người cúi xuống cùng một trang giấy, khoảng cách bất giác thu hẹp.

Trong khoảnh khắc ấy, An nghe thấy mùi hương rất nhẹ từ áo cậu, sạch và mát, giống như không khí sau cơn mưa. Một cảm giác bình yên len vào lòng mà cô không kịp ngăn lại.

"Cậu hiểu chỗ này không."

"Ừm, để mình xem."

An giải thích chậm rãi, cố giữ giọng ổn định. Minh Khang lắng nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu.

"Cách cậu nghĩ luôn rõ ràng."

Lời nhận xét đến tự nhiên, không mang ý khen ngợi quá mức, nhưng vẫn khiến An khẽ khựng lại.

"Cậu chỉ cần quen thôi."

Minh Khang nhìn cô thêm một lúc, ánh mắt trầm xuống.

"Có những thứ không phải cứ quen là làm được."

An chưa kịp hỏi lại thì tiếng bước chân ngoài cửa vang lên. Hà My xuất hiện, mang theo nguồn năng lượng sáng rõ như ánh nắng.

"Cậu đến sớm thật."

Cô đặt thêm một túi quà lên bàn Minh Khang, nhỏ hơn nhưng được gói rất cẩn thận.

"Sinh nhật vui vẻ."

An sững lại. Hóa ra hôm nay chính là ngày đó.

Minh Khang thoáng ngạc nhiên.

"Cậu vẫn nhớ à."

"Tất nhiên."

Hà My mỉm cười, ánh mắt dịu dàng đến mức bất cứ ai nhìn vào cũng có thể cảm nhận được sự quan tâm chân thành.

An lặng lẽ quay về chỗ ngồi ngay ngắn. Cô không biết mình nên nhìn đi đâu. Nếu tiếp tục nhìn, có lẽ những cảm xúc vừa kịp giấu sẽ lộ ra mất.

"Cảm ơn cậu."

Giọng Minh Khang thấp hơn bình thường.

An mở vở, giả vờ đọc lại bài cũ, nhưng từng âm thanh quanh mình đều trở nên rõ ràng đến lạ. Tiếng giấy sột soạt khi mở quà, tiếng ghế khẽ dịch chuyển, cả nhịp tim của chính cô.

Cô chợt nhận ra một điều khiến lòng mình trùng xuống.

Cô đã ngồi cạnh Minh Khang mỗi ngày, nhưng lại không hề biết sinh nhật cậu.

Một sự gần gũi mà cô từng nghĩ là đặc biệt, hóa ra vẫn còn một khoảng cách rất lớn.

Suốt buổi học hôm đó, An ít nói hơn hẳn. Minh Khang dường như nhận ra điều gì đó, vài lần quay sang nhìn, nhưng không hỏi.

Đến giờ ra chơi, cậu đặt trước mặt cô một viên kẹo nhỏ.

"Hà My đưa nhiều quá."

An nhìn viên kẹo, chợt thấy tim mình mềm đi. Dù là chia lại từ người khác, cậu vẫn nghĩ đến cô.

"Cảm ơn."

"Cậu không hỏi gì sao."

"Hỏi gì."

"Hôm nay là sinh nhật mình."

An im lặng một nhịp rất ngắn.

"Chúc mừng sinh nhật."

Giọng cô nhẹ, nhưng chân thành.

Minh Khang không cười, chỉ nhìn cô lâu hơn thường lệ.

"Chỉ vậy thôi à."

An hơi bối rối.

"Mình không biết trước."

"Không sao."

Câu trả lời đơn giản, nhưng ánh mắt cậu lại mang theo điều gì đó khó hiểu, như thể cậu đã mong đợi nhiều hơn một chút.

Buổi chiều tan học, lớp dần vắng. An đang sắp xếp sách thì Minh Khang chợt lên tiếng.

"Cậu rảnh không."

"Có chuyện gì."

"Đi với mình một đoạn nhé."

Hai người rời khỏi trường khi nắng đã dịu. Con đường trước cổng phủ đầy lá vàng, mỗi bước chân đều phát ra âm thanh rất khẽ.

Họ đi cạnh nhau một lúc lâu mà không nói gì. Nhưng sự im lặng ấy không hề gượng gạo. Nó giống một bản nhạc chậm, kéo dài vừa đủ để người ta nghe thấy nhịp tim mình rõ hơn.

"Mình không thích sinh nhật."

An quay sang nhìn.

"Sao vậy."

"Hồi nhỏ thì thấy vui. Lớn rồi lại cảm giác chỉ là một ngày bình thường, nhắc mình rằng thời gian đang trôi nhanh."

An nghĩ một lúc.

"Dù vậy, việc có người nhớ đến vẫn là điều tốt."

Minh Khang khẽ gật.

"Có người nhớ, và có người mình hy vọng sẽ nhớ."

Câu nói rơi vào không gian giữa họ, rất nhẹ nhưng đủ làm tim An chệch đi một nhịp. Cô không dám hỏi thêm, cũng không chắc mình có muốn biết câu trả lời hay không.

Khi đến ngã rẽ quen thuộc dẫn về nhà An, Minh Khang dừng lại. Từ trong túi áo, cậu lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

"Mở đi."

Bên trong là một chiếc móc khóa hình đám mây, màu trắng nhạt, đơn giản nhưng tinh tế.

"Sao lại đưa mình."

"Hôm trước đi ngang qua cửa hàng, thấy giống cậu."

"Giống ở đâu."

"Nhìn thì nhẹ, nhưng lúc nào cũng ở đó."

Tim An đập mạnh.

"Đây là quà sinh nhật của cậu mà."

"Mình mua hai cái."

Gió chiều thổi qua, mang theo hơi lạnh rất khẽ.

Trong khoảnh khắc ấy, An bỗng hiểu ra rằng có những vị trí trong lòng ta không cần gọi tên, cũng không cần xác nhận, nhưng vẫn tồn tại rõ ràng.

Cô siết nhẹ chiếc móc khóa trong tay, cảm giác ấm áp lan dần.

"Cảm ơn cậu."

Minh Khang nhìn cô, ánh mắt dịu hơn bất cứ lúc nào trước đó.

"Linh An."

"ừ."

"Có những lúc mình nghĩ, nếu không chuyển đến đây, chắc đã bỏ lỡ một điều quan trọng."

Trái tim An khẽ run.

Cô không hỏi điều quan trọng ấy là gì. Nhưng sâu trong lòng, cô biết từ giây phút này, mọi cảm xúc sẽ không còn dễ dàng quay về như trước nữa.

Hoàng hôn buông xuống rất chậm. Hai bóng người đứng dưới bầu trời đang chuyển màu, giữa ranh giới mong manh của một thứ tình cảm vừa kịp lớn lên.

Và cả hai đều chưa nhận ra rằng, khi trái tim bắt đầu nghiêng về một phía, bình yên cũng chính là điều đầu tiên rời khỏi.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back