1631
42
Phượt Tây Bắc
Đường lên Tây Bắc ngất ngây
Người xe đi lẫn trong mây bồng bềnh
Yên Minh phong cảnh Yên Bình
Nếp cẩm Y Tý thắm tình quê hương
Phiêu du trên những cung đường,
Ngỡ như lạc chốn vô thường bồng lai
Sa Pa tiên cảnh sớm mai
Lung linh sương khói Lào Cai núi đồi
Cổng trời Quản Bạ bồi hồi
Đường lên tiên giới xa xôi mà gần
Nhớ đời cung phượt Xín Mần
Người xe tơi tả... phong trần tả tơi!
Nguyễn Khắc Thiện.
Bài thơ mang tinh thần của tuổi trẻ đang mở rộng hai tay trước những con đường xa. Không có sự trầm lắng của hoài niệm, cũng không có nỗi buồn sâu kín, mà là một nguồn năng lượng rạo rực, như tiếng động cơ hòa cùng gió núi. Tây Bắc trong bài thơ hiện ra bằng sự say mê của người đi – đi để thấy mình nhỏ bé giữa mây trời, nhưng cũng thấy mình sống hết mình trong từng khoảnh khắc.
Cảm giác chủ đạo là sự choáng ngợp. Núi cao, mây trắng, những cung đường uốn lượn khiến con người vừa lâng lâng vừa thách thức chính mình. Cái "tơi tả phong trần" không phải là mệt mỏi, mà là dấu ấn của trải nghiệm. Đi qua những đoạn đường ấy, người ta không chỉ nhìn thấy cảnh đẹp, mà còn thấy một phần bản lĩnh của mình được đánh thức.
Bài thơ cũng mang màu sắc rất trẻ: phóng khoáng, tự do, có chút liều lĩnh nhưng đầy hứng khởi. Tây Bắc ở đây không chỉ là điểm đến, mà là một giấc mơ được chạm tay vào, một miền đất để đi, để thử thách và để yêu.
Đường lên Tây Bắc ngất ngây
Người xe đi lẫn trong mây bồng bềnh
Yên Minh phong cảnh Yên Bình
Nếp cẩm Y Tý thắm tình quê hương
Phiêu du trên những cung đường,
Ngỡ như lạc chốn vô thường bồng lai
Sa Pa tiên cảnh sớm mai
Lung linh sương khói Lào Cai núi đồi
Cổng trời Quản Bạ bồi hồi
Đường lên tiên giới xa xôi mà gần
Nhớ đời cung phượt Xín Mần
Người xe tơi tả... phong trần tả tơi!
Nguyễn Khắc Thiện.
Bài thơ mang tinh thần của tuổi trẻ đang mở rộng hai tay trước những con đường xa. Không có sự trầm lắng của hoài niệm, cũng không có nỗi buồn sâu kín, mà là một nguồn năng lượng rạo rực, như tiếng động cơ hòa cùng gió núi. Tây Bắc trong bài thơ hiện ra bằng sự say mê của người đi – đi để thấy mình nhỏ bé giữa mây trời, nhưng cũng thấy mình sống hết mình trong từng khoảnh khắc.
Cảm giác chủ đạo là sự choáng ngợp. Núi cao, mây trắng, những cung đường uốn lượn khiến con người vừa lâng lâng vừa thách thức chính mình. Cái "tơi tả phong trần" không phải là mệt mỏi, mà là dấu ấn của trải nghiệm. Đi qua những đoạn đường ấy, người ta không chỉ nhìn thấy cảnh đẹp, mà còn thấy một phần bản lĩnh của mình được đánh thức.
Bài thơ cũng mang màu sắc rất trẻ: phóng khoáng, tự do, có chút liều lĩnh nhưng đầy hứng khởi. Tây Bắc ở đây không chỉ là điểm đến, mà là một giấc mơ được chạm tay vào, một miền đất để đi, để thử thách và để yêu.
Last edited by a moderator:


