Bạn được Batuuuu mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
138,913 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1500: Vào quán​


Mãn Bảo lập tức lắc đầu từ chối, chẳng phải chỉ là nghe giảng thôi sao?

Nàng không hề muốn đứng nghe chút nào, nhưng quan tước của Khổng tế tửu lớn hơn nàng, đã không yêu cầu gì thì đương nhiên nàng sẽ đến Sùng Văn Quán học, hoặc tìm Tiêu viện chính thảo luận xem nên biên soạn sách như thế nào.

Thấy nàng có vẻ không hứng thú, Tô Kiên có chút thất vọng, nhưng cũng không nói gì, vẫy tay cho mọi người giải tán.

Chạy đôn chạy đáo gần nửa ngày, mọi người đều mệt mỏi, bèn ai về phòng nấy, rửa mặt rồi ngủ trưa.

Trong hoàng cung và bên ngoài cũng không khác nhau là mấy, ngoại trừ nhà cửa đẹp hơn một chút và không được đi lại lung tung. Hoặc ví dụ như, trong cung phải đi ngủ sớm.

Các viện đều có giới nghiêm, đến giờ là khóa cổng, nếu không có trường hợp đặc biệt, họ mà đi lại bên ngoài là có thể bị người tuần tra bắt được.

Mãn Bảo không đời nào làm chuyện mất mặt này, nên tắm rửa sớm rồi leo lên giường. Vì ngủ hơi nhiều vào buổi chiều nên giờ có chút không ngủ được, rảnh rỗi không có việc gì làm, nàng liền vào phòng học của hệ thống để học.

Đến hôm sau, nàng tỉnh dậy trên giường, bên ngoài trời đã sáng, nàng duỗi người đứng dậy, bên ngoài đã có một cung nữ chờ sẵn, hành lễ rồi nói: "Nô tỳ Từ Vũ bái kiến đại nhân, sau này tạp vụ trong phòng của đại nhân sẽ do nô tỳ phụ trách."

Mãn Bảo mở cửa cho nàng vào, tò mò hỏi: "Hôm qua ta không thấy cô."

Từ Vũ khom người đáp: "Hôm qua nô tỳ được nghỉ phép tháng, nên không đến."

Nàng lo lắng ngẩng đầu nhìn Mãn Bảo nói: "Đại nhân, rửa mặt trước nhé."

Nàng đã sớm bưng nước nóng đến, hiển nhiên là sợ Mãn Bảo trách tội.

Mãn Bảo mỉm cười, gật đầu, để nàng ta đặt nước nóng lên giá rồi bắt đầu rửa mặt.

Cung nữ chỉ phụ trách tạp vụ, giúp nàng giặt giũ một số đồ thôi, việc hằng ngày vẫn phải tự mình làm. Mãn Bảo cũng không thích người khác chạm vào đồ đạc trong phòng mình, nên từ chối để nàng ta thu dọn tủ quần áo giúp.

Mãn Bảo ngẫm nghĩ, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, thế nào cũng phải mặc quan phục nhỉ?

Thế là nàng lôi quan phục ra mặc, cung nữ thấy nàng có chút vụng về khi đội mũ quan, bèn tiến lên giúp đỡ.

Tốt rồi, cuối cùng nàng cũng tìm thấy việc mình nên làm rồi, tuy rằng quét dọn phòng mới là chức trách của nàng, chải đầu thì không, nhưng thay đổi cũng được.

Đội mũ quan cho Mãn Bảo xong, cung nữ liền bưng bữa sáng của nàng đến, đợi nàng ăn xong thì dọn dẹp, rồi mang quần áo nàng thay hôm qua đi giặt, tiện thể chỉ đường cho nàng.

Đương nhiên Mãn Bảo biết đường, dù nàng không nhớ thì còn có Khoa Khoa mà?

Cho nên nàng không hề dừng lại, đi thẳng đến Sùng Văn Quán.

Trên đường gặp không ít học sinh đang đi nghe giảng ở Sùng Văn Quán, hai bên chạm mặt, đối phương nhìn quan phục trên người nàng, khựng lại một chút rồi dừng lại khom lưng vái chào, "Tiểu Chu đại nhân."

Đương nhiên Mãn Bảo không thể biết tên của họ, nhưng cũng đáp lại nửa lễ.

Mấy người Bạch Thiện đi ở đằng trước nghe thấy tiếng phía sau thì dừng lại, đợi Mãn Bảo mặc quan phục đi lên mới không nhịn được cười, cũng hùa theo hành lễ, "Chào Chu tiểu đại nhân nha."

Mặt Mãn Bảo đang nghiêm nghị cũng nở nụ cười, chắp tay đáp lễ, "Chào, chào, chào.."

Nàng hỏi mấy người, "Tối qua các ngươi ngủ thế nào?"

Bạch Thiện cười nói: "Có chút không quen, nhưng vẫn ổn."

Bạch nhị lang thì ngủ một mạch đến sáng, nếu không phải Bạch Thiện lôi dậy đi học sớm thì hắn còn ngủ thêm được nữa.

Ân Hoặc cũng ngủ khá ngon, chủ yếu là hôm qua hắn mệt rồi, cần ngủ để điều chỉnh.

Năm người vừa nói chuyện vừa đi đến Sùng Văn Quán.

Sùng Văn Quán có hai dãy nhà, còn lớn hơn cả Chiêm Sự Phủ, dãy phía trước là phòng học cho họ học hành, dãy phía sau là một dãy nhà hai tầng cao, chính phòng thậm chí còn làm thành ba tầng, là kiến trúc cao nhất ở khu vực này ngoại trừ lầu các.

Mãn Bảo không muốn theo họ đi nghe giảng, nên đi thẳng vào dãy phía sau, giáo thư lang đã đến rồi, Mãn Bảo vừa bước vào hắn đã nhận ra nàng, tuy rằng hắn chưa từng gặp nàng.

Nhưng ở Sùng Văn Quán mà mặc quan phục ngũ phẩm, dùng ngón chân để nghĩ cũng biết là ai.

Tuy rằng đối phương còn nhỏ tuổi hơn hắn rất nhiều, nhưng hắn vẫn phải tiến lên hành lễ trước, hết cách rồi, hắn mới cửu phẩm, đối phương ngũ phẩm cơ mà.

Hành lễ xong, giáo thư lang dẫn nàng vào thư lâu giới thiệu, không sai, hai dãy nhà trái phải này, và tòa nhà chính ba tầng cao đều là sách.

Đương nhiên, vẫn có chỗ làm việc, ở tầng một của chính phòng. Mãn Bảo đi vào thì các giáo thư lang, văn học và chính tự đều đứng dậy hành lễ. Cố giáo thư lang đi theo bên cạnh Mãn Bảo hiển nhiên là chuyên phụ trách nàng, nên giới thiệu mọi người cho nàng.

Mãn Bảo lần lượt chào hỏi, lúc này mới biết trong Thái Y Viện hiện tại chỉ có mình nàng đến, Sùng Văn Quán dành riêng ra một khu vực cho họ, bên trong có bốn cái bàn làm việc, vừa vặn quây lại, chính giữa là một cái bục trống.

Mãn Bảo liếc nhìn những cái bàn khác, phát hiện bàn của những người khác đều quây vào nhau, ở giữa đặt không ít sách.

Đây hẳn là ba gian phòng lớn thông nhau tạo thành tàng thư lâu, bên trong vô cùng lớn, sau khi đặt nhiều bàn như vậy rồi vẫn còn đặt không ít giá sách.

Mắt Mãn Bảo dán chặt vào những giá sách kia, tiến lên xem sách trên giá, hỏi Cố giáo thư lang, "Những cuốn sách này tôi đều có thể đọc chứ?"

Cố giáo thư lang dừng lại một chút rồi gật đầu, "Đương nhiên, đại nhân đến để biên soạn sách, sách trong lầu này đều có thể đọc."

Mãn Bảo vẫn rất tò mò, "Vậy học sinh ở Sùng Văn Quán có thể đọc không?"

"Có thể, nhưng họ không đọc sách ở đây, mà là ở trong lầu phụ hai bên trái phải."

Tầng một của hai lầu phụ hai bên trái phải đặt một số bàn ghế dựa vào tường và dựa vào cửa sổ, cũng giống như tàng thư lâu của trường phủ Ích Châu.

Học sinh có thể mượn sách rồi vào trong đó đọc và sao chép, thậm chí còn có thể mượn ra ngoài.

Vì học sinh của Sùng Văn Quán không nhiều, lần này là đông nhất rồi, không tính Chu Mãn thì có đến hai mươi chín người, những năm trước chỉ có hai mươi người thôi.

Cho nên rất dễ dàng tra ra tung tích của sách, không cần lo lắng có người giấu riêng.

Nếu có thất lạc, phần lớn mọi người cũng có thể trả lại được.

Mãn Bảo cảm ơn Cố giáo thư lang đã giới thiệu, sau đó liền tự mình tìm kiếm giữa các giá sách.

Nàng cũng không tìm cuốn sách nhất định nào, chỉ cứ đi qua từng hàng, như vậy sẽ có một ấn tượng đại khái về việc trong lầu có những sách gì.

Đợi Tiêu viện chính dẫn Lưu thái y và Trịnh thái y đến thì Mãn Bảo đã đi từ tầng hai xuống tầng một, nàng lôi từ trong góc ra một quyển 'Thương Hàn Luận', giấy đã có phần rách nát. Sùng Văn Quán hình như cũng biết, nên dùng giấy dầu bọc lại, cẩn thận buộc kỹ. Mãn Bảo nhẹ nhàng mở ra, chữ trên đó có chút nguệch ngoạc, không phải bản in mà là bản chép tay, trên đó còn có một số chú giải..

Mãn Bảo như nhặt được báu vật, quả nhiên, vào Sùng Văn Quán là đúng.

Tiêu viện chính bước lên, nhìn thấy thứ trong tay nàng, lời chào định nói ra miệng lập tức biến thành: "Sao cô lại tìm được thứ này?"

Mãn Bảo đang đọc đến mê mẩn, nghe vậy ngẩng đầu nhìn ông, ánh mắt vẫn còn mơ màng: "Cứ lần theo mà tìm được thôi, có chuyện gì sao ạ?"

Tiêu viện chính vội vàng bước nhanh lên trước, muốn đưa tay lấy nhưng lại sợ làm rách sách, chỉ đành nói: "Ta đã sớm nghe người ta nói trong cung có cất giữ các quyển rời của 'Thương Hàn Luận', nhưng ta tra tìm trong Thái Y Viện thế nào cũng không thấy, không ngờ lại ở trong Sùng Văn Quán sao?"
 
138,913 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1501: Chệch hướng​


Nghe thấy vậy, Lưu thái y và Trịnh thái y cũng chạy tới xem.

Thế là bốn vị đại phu ngồi xổm dưới đất cẩn thận mở cuốn sách ra, mấy mảnh giấy vụn kẹp bên trong rơi lả tả, Tiêu viện chính đau lòng không thôi, "Giáo thư lang vậy mà không sửa chữa, cũng không dán lại."

Trịnh thái y nói: "Đây là y kinh, e rằng họ đều dành sửa chữa các điển tịch khác rồi, làm sao để ý đến y kinh của chúng ta."

Tiêu viện chính bèn xắn tay áo nói: "Để ta làm."

Ông cũng từng học phục chế sách cổ, dù sao nhà họ vẫn luôn tìm kiếm sách y từ bên ngoài, có những cuốn sách hỏng hóc nghiêm trọng, chỉ có thể tự sửa lại.

Mãn Bảo không có bản lĩnh này, bèn ngồi xổm bên cạnh hóng hớt, không ai ngờ rằng hành trình biên soạn sách của Thái Y Viện lại bắt đầu từ việc phục chế một cuốn cổ tịch.

Lần này không chỉ Mãn Bảo, mà ngay cả Lưu thái y và Trịnh thái y cũng bắt đầu đi vòng quanh thư lâu để tìm y kinh.

Lý do còn cực kỳ chính đáng, đã muốn biên soạn sách, đương nhiên phải tìm sách ra trước, xem phải sao chép trích lục từ những sách nào..

Vì thái tử đối đãi với họ rất rộng rãi, còn chưa yêu cầu thời hạn bắt buộc phải biên soạn xong sách y, thế là bốn vị thái y đều rất tự giác đi chệch hướng, bất giác gác việc biên soạn sách sang một bên, trước tiên nghiền ngẫm về y kinh trong Sùng Văn Quán.

Mãn Bảo vùi mình trong đống sách, mãi đến khi một nữ quan tìm tới, ".. Thái tử phi có lời mời."

Mãi đến lúc này Mãn Bảo mới rời khỏi Sùng Văn Quán, lặng lẽ đi theo nữ quan đến tây phủ, thực ra đầu óc vẫn chưa thoát khỏi sách y.

Đến chỗ thái tử phi, Mãn Bảo mới hoàn hồn, vội vàng hành lễ.

Thái tử phi cười vẫy tay với nàng, "Không cần đa lễ, mau lại đây. Muội chưa ăn cơm trưa đúng không, vừa hay, ăn cùng ta một chút."

Mãn Bảo bèn cười tiến lên, cơm nước của thái tử phi đương nhiên tốt hơn so với ở Sùng Văn Quán.

Bụng thái tử phi giờ đã nhô cao, có chút hình dáng rồi, thậm chí, nàng còn mang vẻ mặt từ ái nói: "Tối hôm qua ta cảm thấy bụng hơi động đậy, ta và điện hạ đều rất mừng."

Mãn Bảo cười nói: "Hơn bốn tháng, quả thực phải có thai động rồi, chúc mừng nương nương."

Thái tử phi ăn rất ngon miệng, luôn ăn theo thực đơn mà Mãn Bảo kê, Mãn Bảo thấy vậy rất hài lòng, đưa tay bắt mạch cho thái tử phi, nói với nàng mạch tượng rất khỏe mạnh, không có vấn đề gì cả.

Thái tử phi hài lòng, những người hầu hạ thái tử phi cũng rất hài lòng.

Hiện giờ, Quảng Bình vương bị răn dạy về đất phong, Cung vương bị giam trong cung, Hầu Tập bị chém đầu, cả nhà họ Hầu bị lưu đày, yêu ma quỷ quái trong đông cung dường như cũng biến mất hết. Khoảng thời gian này thái tử phi rất an ổn, bên cạnh thái tử cũng không còn vấn đề gì nữa.

Nhưng người trong đông cung và Mãn Bảo không dám hoàn toàn thả lỏng, bởi vì muốn cứu người có lẽ khó khăn, nhưng muốn hãm hại người thì lại rất dễ, đặc biệt là một người phụ nữ mang thai.

Mặc dù đã biết từ chỗ Dương Hòa Thư rằng việc thái tử cho nàng tham gia biên soạn ở Thái Y Thự là lấy việc công làm việc tư, nhưng một khi nàng đã vào đây, thì dù là "tư" cũng phải làm cho tốt.

Ăn cơm xong, đại cung nữ của thái tử phi còn dẫn Mãn Bảo đi một vòng trong phòng. Đương nhiên, không thể nói thẳng là để Mãn Bảo kiểm tra xem trong phòng có chỗ nào không ổn, nên lần nào cũng tìm những lý do khác nhau, ví dụ như thái tử phi may một bộ quần áo mới, tiếc là bây giờ nàng không thể mặc, Chu tiểu đại nhân xem kiểu dáng này có hợp với thái tử phi không?

Lại ví dụ, thái tử phi mới có một bộ trang sức, đặt trong hộp trang điểm, Chu tiểu đại nhân có muốn đi xem không?

Đến khi Mãn Bảo rời khỏi chỗ thái tử phi thì đã là sau khi họ chợp mắt ngủ trưa một giấc rồi, thỉnh thoảng có một hai lần nàng còn có thể gặp thái tử hồi cung, tiện thể bắt mạch cho hắn.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Mãn Bảo và đám Bạch Thiện đã thích nghi với cuộc sống ở Sùng Văn Quán. Thực ra ở đây cũng không khác gì ở bên ngoài, buổi sáng đi học, buổi trưa bắt mạch cho thái tử phi hoặc thái tử, tiện đường nghỉ ngơi, buổi chiều thì đến thiên điện đông cung dạy châm cứu cho đám Lưu y nữ, Trịnh Cô mới vào cung.

Ngô công công rất biết làm người, biết đám Mãn Bảo ở trong đông cung, thế là danh sách hắn đưa ra mấy ngày nay phần lớn là cung nữ thái giám trong đông cung. Mãn Bảo nhân cơ hội này làm quen với tất cả những người trực ban ở các nơi trong đông cung, cũng đối chiếu một lượt.

Mãn Bảo còn khám cho cả Mã Phúc Minh và Từ Vũ, Từ Vũ cũng giống như hầu hết các cung nữ khác, có lẽ vì tiếp xúc với nước lạnh quá nhiều, nên bị cung hàn, Mãn Bảo chỉ có thể dựa vào việc châm cứu để hoạt huyết thông kinh mạch cho nàng ta;

Còn Mã Phúc Minh, cũng mắc những căn bệnh giống như hầu hết các thái giám trong cung, thậm chí bệnh còn nhiều hơn một chút.

Sau chuyện này, Mãn Bảo đi đến đâu cũng có người quen biết, thậm chí nhìn thấy từ xa là có thể giơ tay chào hỏi.

Hôm đó Mãn Bảo bắt mạch xong cho thái tử phi thì nói: "Nương nương, ngày mai tôi được nghỉ, sẽ xuất cung. Ngài có muốn tôi mua gì mang vào cho ngài không?"

Thái tử phi cười nói: "Ta rất muốn ăn bánh thịt ở cái quán chếch đối diện Tế Thế Đường mà muội nói, nhưng cũng biết muội không mang vào cung được, thôi vậy."

Mang vào thì có thể mang được, dù không thể bỏ vào hòm thuốc trà trộn mang vào, thì cũng có thể bỏ vào không gian hệ thống. Nhưng mang đồ ăn cho thái tử phi thì vẫn nên tránh thì hơn, dù nàng là đại phu.

Vì thế Mãn Bảo chỉ cười, ngủ trưa xong bèn rời đi.

Nhưng vì nói chuyện với thái tử phi hơi lâu, hôm nay rời đi muộn hơn so với mọi ngày một chút, nghĩ đến việc đến thiên điện có thể bị muộn, Mãn Bảo bèn bảo nữ quan dẫn nàng đi đường tắt.

Hai người đi từ một con đường khác ra, kết quả vừa rẽ vào thì đụng phải hai tiểu cung nữ đang xách hộp đựng thức ăn, hai người thấy Mãn Bảo thì dừng lại hành lễ.

Mãn Bảo gật đầu, đi lướt qua họ thì ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng từ trong hộp thức ăn truyền ra. Mãn Bảo đã đi qua họ một đoạn rồi, nghĩ lại thấy không đúng, dừng bước quay đầu nhìn lại, cung nữ dẫn nàng đi không khỏi hỏi: "Đại nhân, sao vậy?"

Mãn Bảo hỏi, "Hộp thức ăn đó là cho ai vậy?"

"Cho thái tử phi ạ," Cung nữ cười đáp: "Thái tử phi có thai, mau đói, ngủ trưa dậy đều phải ăn chút gì đó ạ."

Mãn Bảo nghe vậy thì xoay người đuổi theo hai tiểu cung nữ kia.

Cung nữ thấy vậy cũng giật mình, vội vàng đuổi theo.

Hai tiểu cung nữ quỳ trên đất run lẩy bẩy, nói với Mãn Bảo: "Đại nhân, chúng tôi xách hộp thức ăn từ phòng bếp ra đến đây, trên đường chưa từng dừng lại ạ."

Ý là nói, cơm nước có vấn đề gì thì cũng không liên quan đến họ.

Mãn Bảo mở hộp thức ăn ra xem, nói với họ: "Cơm nước không có vấn đề gì, tôi chỉ xem buổi chiều thái tử phi ăn những gì thôi."

Trong hộp thức ăn có đĩa trái cây, điểm tâm, còn có canh, Mãn Bảo mở nắp hũ canh ra ngửi, xác định mùi thơm vừa ngửi được là từ canh tỏa ra.

Nàng đặt thìa xuống, đậy nắp lại, hỏi: "Loại canh này ngày nào thái tử phi cũng uống sao?"

Các cung nữ liếc nhìn nhau một cái rồi thận trọng đáp: "Cũng không phải ngày nào cũng uống, nhưng mỗi buổi trưa đều có một bát canh, vì thái tử phi khẩu vị tốt, còn có cả canh thịt các thứ."

Mãn Bảo cũng nhìn thấy bát canh thịt đặt bên cạnh, nhưng thịt rất ít, phần nhiều là gạo, không thể gọi là canh thịt, hẳn phải là cháo thịt.

Mãn Bảo khép hộp thức ăn lại, trầm ngâm một lát rồi vẫn quyết định cùng cung nữ quay về gặp thái tử phi.

Mãn Bảo biết khẩu vị của phụ nữ mang thai khác người thường, nhưng có những thứ không thể ăn nhiều, "Nương nương, những món khác thì còn đỡ, riêng món canh này là dùng dược liệu hầm lên, rất bổ, ăn nhiều thì e đứa trẻ sẽ quá lớn."
 
138,913 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1502: Cung đấu (1)​


Thái tử phi ôm bụng hỏi, "Vậy bây giờ con ta.."

Mãn Bảo lập tức đáp: "Đứa bé rất tốt, rất khỏe mạnh. Tôi đã sờ bụng của ngài, kích thước phù hợp, hiện tại còn chưa thấy lớn hơn bình thường."

Thái tử phi thở phào nhẹ nhõm.

Món canh này là do Tô ma ma dặn phòng bếp hầm cho nàng, mỗi ngày một loại canh khác nhau, phải nói là rất ngon.

Hơn nữa, từ khi mang thai, nàng rất thèm ăn, đôi khi ngủ đến nửa đêm còn muốn dậy ăn gì đó.

Thái tử phi bèn sai người dọn canh xuống, đang định đợi Mãn Bảo đi rồi sẽ cho người đưa Tô ma ma về, để người nhà tra xét.

Tô ma ma là người nhà họ Tô đưa đến bên cạnh thái tử phi để chăm sóc nàng, đã từng hầu hạ hai đời chủ mẫu nhà họ Tô sinh nở.

Kết quả, Mãn Bảo còn chưa kịp lui xuống, Tô ma ma nghe tin đã vội vàng chạy đến chặn nàng lại, rồi quỳ xuống nói: "Nương nương, món canh này tuyệt đối không có vấn đề gì. Hôm nay Chu tiểu đại phu vỗ mông bỏ đi, nô tỳ lại có thể mất mạng, cho nên nô tỳ mạo muội cùng Chu tiểu đại phu lý luận, món canh này, sao nương nương lại không thể uống?"

Bà nói: "Món canh dược thiện của nô tỳ cho nương nương, không chỉ quốc công phu nhân đã từng uống, mà ngay cả thế tử phu nhân hiện tại, nhị phu nhân và tam phu nhân trong phủ cũng đều đã uống, tất cả đều không có vấn đề gì."

Mọi người không khỏi nhìn về phía Mãn Bảo.

Mặt Mãn Bảo đầy vẻ khó hiểu, nàng gật đầu nói: "Canh không có vấn đề gì mà."

Tô ma ma thở phào nhẹ nhõm, đang định nói gì đó, Mãn Bảo đã tiếp lời: "Nhưng nương nương quả thực không nên uống thêm nữa, khẩu phần ăn hàng ngày của ngài hiện tại đã có thể cung cấp đủ dinh dưỡng."

Tô ma ma cố gắng tranh luận: "Ngày nào thái tử phi đều uống một bát canh sau bữa ăn, đã hơn mười ngày rồi, mỗi ngày ngài bắt mạch chẳng phải cũng không thấy có vấn đề gì sao?"

Mãn Bảo nói: "Bây giờ đứa bé đã hơn bốn tháng, đang là thời kỳ phát triển nhanh chóng, mạch tượng của nương nương cho thấy đứa bé rất khỏe mạnh. Món canh này rất bổ, dinh dưỡng thừa sau khi ăn vào, một là tích tụ ở các bộ phận trên cơ thể người mẹ, hai là sẽ bị thai nhi hấp thụ quá mức, bất kể là trường hợp nào cũng không tốt cho cơ thể người mẹ."

Tô ma ma bèn quay sang nói với thái tử phi: "Nương nương, Chu tiểu đại phu dù sao cũng còn nhỏ tuổi, lại chưa từng sinh nở. Nô tỳ đã chăm sóc nhiều sản phụ như vậy, ngay cả mẫu thân và chị dâu của ngài, trước kia ăn còn tốt hơn ngài nhiều, ngài xem các vị tiểu công gia có khỏe mạnh không?"

Thái tử phi suy tư.

Tô ma ma nói: "Tam phu nhân cũng mới sinh con được vài năm, đơn thuốc dược thiện dùng hàng ngày trong phủ vẫn còn giữ, nếu ngài không tin, có thể phái người đi kiểm tra. Nô tỳ được lão phu nhân đưa vào cung, cũng là muốn hầu hạ nương nương sinh hạ đứa bé này."

Bà nói: "Đứa bé này của nương nương có được không dễ dàng, nô tỳ nghĩ, nếu có thể hầu hạ nương nương bình an sinh nở, vậy nô tỳ coi như lập được đại công, cho nên không dám có chút lơ là. Nô tỳ đã sớm nói, nương nương vẫn còn gầy yếu, bụng cũng không lớn, món canh này cũng là sau khi hỏi qua Du cô cô mới làm, Chu tiểu đại phu không tin nô tỳ, cũng nên tin Du cô cô chứ?"

Du cô cô là người của hoàng hậu cho thái tử phi, cũng được đặc biệt phái đến để hầu hạ thái tử phi sinh nở.

Mãn Bảo hơi nhướng mày, nhìn về phía thái tử phi.

Thái tử phi cũng đang nhìn Mãn Bảo, hỏi: "Vậy bản thân món canh này không có vấn đề gì?"

Mãn Bảo cười gật đầu, "Bản thân món canh không có vấn đề gì, cũng giống như cơm nước mà Hàn ngũ nương tử ăn cũng đều không có vấn đề gì. Chỉ là nàng ấy mang thai mắc chứng tiêu khát, không kiểm soát được chế độ ăn uống của mình, cho nên ăn nhiều đồ tốt; nương nương thân thể khỏe mạnh, không có vấn đề này vấn đề kia, cho nên chỉ cần điều tiết một chút là được."

Thái tử phi nghe vậy, gật đầu rồi cười nói với Tô ma ma: "Lòng tốt của ma ma ta biết, Chu tiểu đại phu cũng là quan tâm ta. Ngươi biết đấy, khi còn chưa mang thai đứa bé này, ta và thái tử đã gặp hết tai ương này đến kiếp nạn khác, Chu tiểu đại phu cẩn thận một chút cũng là nên."

Tô ma ma thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng nở nụ cười, "Nương nương thấu hiểu, nô tỳ và Chu tiểu đại phu đều là muốn tốt cho nương nương. Chỉ là dù sao Chu tiểu đại phu cũng còn nhỏ tuổi, cho dù là đại phu cũng có rất nhiều điều không hiểu."

Thái tử phi cười đáp phải, trong lòng lại nghĩ, cô nhóc này ngay cả tư thế động phòng cũng có thể viết ra một quyển sách, nàng còn có gì không hiểu?

Thái tử phi khích lệ Tô ma ma vài câu, sau đó tháo một cây trâm vàng trên đầu tặng cho Mãn Bảo, cười nói: "Hai người đều là vì đứa bé trong bụng ta mà suy nghĩ, ta đều biết."

Nhưng ai ở đây cũng không phải kẻ ngốc, một người được lời khích lệ, một người thì được trâm vàng, ai thắng ai thua rõ như ban ngày.

Nhưng Mãn Bảo lại có chút ngây người, đây là lần đầu tiên nàng thực sự trải nghiệm cung đấu. Trời ạ, vào cung lâu như vậy, cuối cùng nàng cũng cảm nhận được cung đấu mà trong sách nói đến rồi.

Thái tử phi đưa trâm vàng cho Mãn Bảo, thấy nàng ngây ngốc, còn tưởng rằng nàng bị chuyện hôm nay dọa sợ, bèn cười cắm trâm vàng lên đầu nàng, cười nói: "Cũng khá đẹp đấy, mấy ngày nay muội cứ đeo đi."

Tô ma ma quỳ bên cạnh vẫn luôn không đổi sắc mặt nghe thấy lời này cũng không khỏi biến sắc, suýt chút nữa không giữ được nụ cười trên mặt.

Mãi đến lúc này Mãn Bảo mới hoàn hồn, tạ ơn rồi rời đi.

Lần này là đi thật, đợi đến thiên điện, đám Trịnh Cô đã đợi sẵn, bởi vì đợi Mãn Bảo quá lâu, bọn họ đã bắt mạch kê đơn trước rồi, đợi Mãn Bảo đến xem lại một lượt là xong.

Mãn Bảo nhận lấy đơn thuốc mà bọn họ kê, trên đó viết chi tiết các huyệt vị châm cứu, độ sâu và thời gian, phía sau còn viết thêm một dòng có thể sử dụng đơn thuốc nào.

Tuy nhiên, trừ khi bắt buộc phải dùng thuốc, nếu không bọn họ cũng rất ít khi kê đơn, ngay cả khi hiện tại thiên điện đã có tủ thuốc.

Nhưng chỉ điều này, mỗi lần kê đơn bọn họ đều rất đau khổ, bởi vì trong tủ thuốc có quá ít thuốc, đông cung và Thái Y Viện đều rất cẩn thận, thuốc không nên xuất hiện ở đông cung thì tuyệt đối sẽ không xuất hiện.

Điều này cũng khiến cho rất nhiều thuốc của bọn họ không thể dùng.

Nhưng việc kê đơn của bọn họ quả thực đã tiến bộ rất nhiều, ngay cả Tiểu Thược cũng đã cắn bút thử kê đơn.

Mặc dù luôn có sai sót, nhưng thuốc cũng chỉ có vài loại, sai cũng không sai đi đâu được.

Mãn Bảo cùng ba người kê xong đơn thuốc, sau đó bắt đầu nhìn bọn họ châm cứu. Đôi khi gặp bệnh nhân thích hợp với châm pháp mới, nàng cũng sẽ tự mình ra tay luyện châm.

Tám ngày qua, không chỉ châm pháp của Mãn Bảo và ba đệ tử có tiến bộ, mà các bệnh phát sinh do giao mùa xuân hè trong cung cũng giảm đi rất nhiều.

Mãn Bảo vẻ mặt trầm tĩnh, vẫn như bình thường khám hết hai mươi bệnh nhân này, sau đó giao việc thu dọn cho ba người Trịnh Cô, mình thì trở về Sùng Văn Quán.

Khi nàng trở về Sùng Văn Quán, đám Bạch Thiện mới vừa tan học, bốn người bèn mời nàng cùng nhau đến phòng ăn dùng bữa.

Mấy ngày nay, nếu Mãn Bảo về sớm thì sẽ ghé vào Sùng Văn Quán đọc sách trước. Có khi nàng ăn luôn trong quán cùng mấy người Tiêu viện chính, có khi bọn Bạch Thiện lại qua tìm nàng, cùng nhau đến phòng ăn dùng bữa, quả thật rất tiện.

Hai người bọn họ cũng dần cảm nhận được lợi ích của việc ở trong cung. Ở đây có vô số sách cho bọn họ đọc, các thị giảng được mời đều là hạng tốt nhất. Không chỉ Khổng tế tửu đích thân giảng bài cho bọn họ, mà thỉnh thoảng mấy vị đại nhân như Ngụy Tri cũng sang làm khách mời, đóng vai thầy giáo một phen.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back