Bạn được thuannnnn mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
96 0
Bảo Vệ Quốc Sư Đại Nhân

(Minh Nguyệt Thương Mang )

55086082063_f22ba3ed8e_o.jpg


Tác giả: Phong Hành Thủy Vân Gian

Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Huyền huyễn, Tranh bá, Dị thế, Xuyên việt, Ngọt văn, Thần tiên yêu quái, Hoan hỉ oan gia, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp, 1v1, Thị giác nữ chủ

Số chương: 656 chương + 2 ngoại truyện

Editor: Heo Lười Chỉ Biết Ăn Và Ngủ


Tiểu thuyết gốc phim "Minh Nguyệt Thương Mang" do Bành Tiểu Nhiễm, Trịnh Nghiệp Thành, Đổng Tư Thành và Dương Hật Tử đóng chính.

Nội dung:

Nữ chính vô tình xuyên vào cơ thể Phùng Diệu Quân một công chúa mất nước, trời xui đất khiến đồng mệnh tương liên với quốc sư nước địch Vân Nhai, sau đó hai người từ đối địch dần rơi vào lưới tình lúc nào không hay.

Giới thiệu vắn tắt:

Nếu như bọn họ cũng có vòng bạn bè--

Đại Ma Vương: Cột buồm và mái chèo tan thành mây khói, thiên hạ này đúng như ta mong muốn. [Bản Đồ Ngàn Dặm Giang Sơn. Jpg]

Phùng Diệu Quân: Nhiệm vụ hàng ngày "Cản trở oan gia xưng bá thiên hạ" hoàn thành (1/1), hôm nay lại vui vẻ sống sót, ngày mai cũng phải tiếp tục nỗ lực bảo trụ cái mạng nhỏ của oan gia, bảo vệ mạng hắn chính là bảo vệ mạng ta.
 
2 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Bảo Vệ Quốc Sư Đại Nhân

(Minh Nguyệt Thương Mang )

55086082063_f22ba3ed8e_o.jpg


Tác giả: Phong Hành Thủy Vân Gian

Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Huyền huyễn, Tranh bá, Dị thế, Xuyên việt, Ngọt văn, Thần tiên yêu quái, Hoan hỉ oan gia, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp, 1v1, Thị giác nữ chủ

Số chương: 656 chương + 2 ngoại truyện

Editor: Heo Lười Chỉ Biết Ăn Và Ngủ


Tiểu thuyết gốc phim "Minh Nguyệt Thương Mang" do Bành Tiểu Nhiễm, Trịnh Nghiệp Thành, Đổng Tư Thành và Dương Hật Tử đóng chính.

Nội dung:

Nữ chính vô tình xuyên vào cơ thể Phùng Diệu Quân một công chúa mất nước, trời xui đất khiến đồng mệnh tương liên với quốc sư nước địch Vân Nhai, sau đó hai người từ đối địch dần rơi vào lưới tình lúc nào không hay.

Giới thiệu vắn tắt:

Nếu như bọn họ cũng có vòng bạn bè--

Đại Ma Vương: Cột buồm và mái chèo tan thành mây khói, thiên hạ này đúng như ta mong muốn. [Bản Đồ Ngàn Dặm Giang Sơn. Jpg]

Phùng Diệu Quân: Nhiệm vụ hàng ngày "Cản trở oan gia xưng bá thiên hạ" hoàn thành (1/1), hôm nay lại vui vẻ sống sót, ngày mai cũng phải tiếp tục nỗ lực bảo trụ cái mạng nhỏ của oan gia, bảo vệ mạng hắn chính là bảo vệ mạng ta.

Mở đầu (1)

Lịch Hạo Lê năm sáu trăm hai mươi bảy rét đậm, mười lăm tháng chạp, Hoàng Đô thành Ứng Thủy.

Tuyết lớn phiền lòng đã rơi đủ ba ngày, tuyết đọng có thể phủ đến đầu gối người lớn, cũng may đêm nay rốt cục ngừng.

Trên mặt mỗi người không vui mừng mà ngược lại sợ hãi, chỉ bởi vì đập vào mắt mọi thứ đều bị phủ lên ánh sáng đỏ nồng đậm mà dính dính, tường thành, nhà cửa, hàng rào.. Khắp nơi đều lộ ra mực đậm màu không rõ. Dân thành ngồi ở trong phòng, nhìn người thân cũng bị phủ lên mặt đến đỏ bừng, lo sợ bất an.

Lại ngẩng đầu, trên trời một vầng trăng đỏ, tròn như mâm, tanh đỏ như máu.

Ngày trong truyền thuyết này, rốt cục đã đến!

Đường phố xe ngựa ồn ào náo động bình thường không một bóng người, ngay cả chó sủa gà gáy cũng không có. Thành Ứng Thủy từ bảy ngày trước cũng đã biến thành cô thành, chủ động cắt đứt liên lạc với bên ngoài, không cho phép trong ngoài ra vào nữa, mà lệnh giới nghiêm hôm nay đã đến giờ Thân (15-17 giờ). Mặt trời còn chưa xuống núi, cửa hàng tửu lâu toàn bộ ngừng kinh doanh đóng cửa, tất cả mọi người bị đuổi về trong phòng, từng nhà cửa lớn đóng chặt.

Có thể ở lại trên đường, lui tới tuần thủ, chỉ có quân đội áo giáp lành lạnh.

Ai dám bước ra cửa nhà nửa bước, cả nhà đều phải cho hắn chôn cùng! Đây là thiết lệnh, không thể nghi ngờ.

Chậm rãi đến giờ Hợi (21-23 giờ), trăng máu càng ngày càng đỏ tươi, tựa như cả tòa thành Ứng Thủy đều chìm vào trong thùng thuốc màu. Ánh sáng đến từ bầu trời dần dần ảm đạm, người trong thành ngồi yên trong phòng duỗi cổ nhìn trời, ánh mắt bất an rất nhanh đã bị sợ hãi lấp đầy.

Trên bầu trời phủ kín từng đợt khói đỏ nhè nhẹ, ở Trung Nguyên ánh trăng cùng màu là không thấy được, chỉ là quy mô càng ngày càng khổng lồ, lại đều ngăn đi hơn phân nửa ánh sáng chiếu về phía thành Ứng Thủy. May mắn phía trên thành trì chẳng biết từ lúc nào dựng lên một tầng lồng trong suốt, đều che khói đỏ ở bên ngoài. Người bình thường vốn không nên nhìn thấy, nhưng mà khói đỏ hình như có sinh mệnh, xoay quanh vặn vẹo chui thẳng vào trong lồng, chỗ nào cũng nhúng tay vào, giống như là muốn tìm ra một lỗ thủng.

Thị lực tốt, còn có thể ở trên lồng trông thấy từng khuôn mặt huyễn thành khói đỏ, có dữ tợn, có xinh đẹp, có sừng dài trên đầu, có răng nanh mặt xanh, không giống nhau, nhưng đều là khuôn mặt chỉ có thể xuất hiện trong ác mộng.

Hoặc cười, hoặc cáu, hoặc giận, hoặc khóc.

Kỳ quái, như rơi xuống địa ngục.

Mặt người xem tái mét, khớp hàm va vào nhau lập cập, một lúc sau mới run rẩy thốt lên: "Thiên, Thiên Ma!"

Đó không phải lời nói vô căn cứ, Thiên Ma quả nhiên tới.

Lời tiên tri đã thành sự thật.

Lúc này cho dù là người bướng bỉnh nhất, cũng không thể không cắt đứt một tia hoài nghi cuối cùng, bội phục vị tiên tri của Thánh thượng.

Cũng may tầng lồng trong suốt này cũng thật sự có lực, bất kể khói đỏ chui vào như thế nào cũng vẫn kín không kẽ hở. Trên bầu trời lại có mây mù hai màu đen trắng bay tới, hình thái dây dưa với khói đỏ khó hiểu làm cho người ta nhớ tới một từ:

Không chết không ngừng.

Chuyện trên trời này cách người bình thường quá xa xôi, bình dân chỉ trông thấy hành động khói đỏ va chạm vào cái lồng trong suốt càng ngày càng rõ ràng, sức lực dường như cũng càng lúc càng lớn.

Chúng nó rống giận, dường như thiêu đốt triệt để sinh mệnh của mình, tận tình phóng thích năng lượng quãng đời còn lại, cho dù kết cục cuối cùng là đụng vào kết giới tan xương nát thịt, tan thành mây khói.

Tre già măng mọc, bạo ngược mà lại điên cuồng.

Về sau, gần như mỗi một cú đều làm cả tòa thành Ứng Thủy lâm vào chấn động không thôi, mỗi một cú đều giống như một cái búa trầm, nặng nề nện vào tâm tất cả dân thành.

Cuộc đọ sức cấp bậc này, hiển thị rõ sự nhỏ bé của sức người. Vô số người phàm chỉ có thể quỳ trên mặt đất, hướng về phía đông quỳ bái, khẩn cầu thành Ứng Thủy bình yên vô sự.

Có lẽ là trời xanh cảm nhận được mọi người hết sức chân thành, kết giới trong suốt kia nhìn như sắp nứt, lại thường xuyên lung lay sắp đổ, lại kiên trì như kỳ tích đến cuối cùng cũng không bị công phá.

Giây trôi qua như năm.

May mắn, thời gian cuối cùng sẽ trôi qua. Trong lúc mọi người đau khổ dày vò, giờ Tý (23-1 giờ) đã tới.

"Canh!"

Tiếng chuông đại biểu canh ba vừa mới vang lên, bầu trời thành Ứng Thủy bỗng nhiên nghiêm túc.

Khói đỏ không còn, mặt người không còn, rung động cũng không còn.

Chúng nó biến mất cũng đột ngột như đến.

Ngay sau đó ánh trăng rút đi đỏ máu, một lần nữa trở nên trong trẻo như nước, phủ một tầng vầng sáng ấm áp lên đô thành sống sót sau tai nạn.

Yên tĩnh, bình thản, trước sau như một.

Một ngày mới đã đến, đủ loại dị tượng mọi người vừa trải qua giống như chưa bao giờ tồn tại.

Trời đất thanh minh, Càn Khôn sáng sủa.

Đây chính là nói, Thiên Ma lui bước, nước Hạo Lê.. An toàn rồi?

Trong thành Ứng Thủy, có người thở phào nhẹ nhõm, có người hết nghi ngờ, có người cười rơi lệ, có người kiễng chân ngây ngốc ngóng nhìn cả buổi, sau đó tiếng hoan hô gần như lay động cả tòa đô thành!

Bùm bùm, tiếng pháo như bị lây nhiễm, nhanh chóng từ ít biến thành nhiều, từ lác đác biến thành nồng đậm.

Lúc này vẫn không thể ra khỏi cửa, điều này cũng không cản trở dân thành mừng rỡ như điên đốt mấy cây pháo chúc mừng, trong không khí dần dần tràn ngập mùi khói thuốc súng, còn hơn so với cửa ải cuối năm.

Tìm được đường sống trong chỗ chết, thật đáng mừng.

Cũng ở trong trận ồn ào này, trên đường cái đá trắng có xe đi kêu vang, từ xa đến gần, cũng là một chiếc xe lớn đen kịt công khai chạy về phía cửa thành. Binh vệ phòng thủ cổng thành nhanh chóng tiến lên nghênh đón, giương mắt nhìn thấy ấn ký trên thân xe, quát mắng vừa muốn ra khỏi miệng liền nghẹn trở lại cổ họng trong nháy mắt, do dự một chút vẫn giơ tay nói: "Cửa thành đã hạ, đường này không thông, mời quý nhân trở về!"

Rèm xe nhấc lên, một thiếu niên áo gấm lộ mặt ra, da mịn thịt mềm, mắt phượng mày ngài, nhưng mà hai mắt sưng đỏ. Hắn hắng giọng cao giọng nói: "Mở cửa, ta có việc gấp ra khỏi thành!"

Thành môn lang nhanh chóng chạy tới, hướng hắn hành lễ. Tuy động tác cung kính nhưng ý cự tuyệt cũng rất rõ ràng: "Lệnh giới nghiêm chưa qua, mời giờ Dần năm khắc (4 20-5 giờ) chuông sáng vang lên rồi trở lại."

"Ngươi tưởng ta không biết sao? Thiên Ma tập kích thành đã qua, còn có nguy hiểm gì đáng nói chứ?" Thiếu niên này nháy mắt biến sắc mặt, trong tay lại hiện ra một khối lệnh bài màu đen: "Mau mở cửa thành, làm hỏng chuyện lớn của ta, muốn nô tài ngươi lấy đầu chó tạ tội!"

Thành môn lang biết rõ lệnh bài các phủ, thấy thế ngây người một chút, mặt lộ vẻ khó xử. Chẳng qua lúc này bên cạnh mấy người đã thúc ngựa chạy tới, người đi đầu cất tiếng, kéo dài chữ "Ồ" một cách đầy mỉa mai: "Là chuyện lớn gì, có thể vượt qua được đương kim thánh lệnh?"

Nghe được thanh âm sắc bén này, người gác cổng thành biến sắc, cúi đầu đứng trang nghiêm, không rên ra nửa tiếng nữa. Hắn biết, nơi này không có chuyện của hắn.

Ngay cả thiếu niên áo gấm kia trông thấy người tới, cũng thu hồi vẻ kiêu căng, lớn tiếng nói: "Thái công công, cố tổ mẫu ta ở thôn trang ngoài thành tĩnh dưỡng, ngày hôm trước liền truyền đến tin xấu, nói thân thể lão nhân gia không tốt lắm.. Thiên Ma tập kích thành đã qua, ta phải chạy tới xem bà ấy!"

"Tin tức ngày hôm trước sao?" Thái công công cười hì hì: "Lúc này sợ là.." Hắn đã lớn tuổi, trên mặt nhăn như vỏ cây, nụ cười này giống như nứt ra một khe hở, nhìn không những không ôn hòa, ngược lại còn thêm hai phần quỷ dị.

"Ngươi, ngươi!" Không ngờ hắn nói năng lỗ mãng, thiếu niên áo gấm thật ngây dại, tiếp theo mới là đột nhiên biến sắc: "Ngươi thật to gan, dám nói ác đối với tướng phủ chúng ta! Lão nhân gia bà chính là Mai phi.."

"Bà ấy cũng là bà cố của Mai phi, ta biết." Thái công công ngắt lời hắn, "Thành Ứng Thủy phong tỏa với bên ngoài bảy ngày, ngươi làm sao lấy được tin tức?"

Thiếu niên áo gấm ngẩn ra, mặt hiện do dự: "Cái này, cái này.."

"Thôi, ngươi là vì tận hiếu đạo mà thôi, đều nói lý lẽ không ngoài tình người." Thái công công chậm rãi vỗ ngón tay: "Được, ta đưa ngươi đi gặp bà ấy."
 
2 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Mở đầu (2)

Sắc mặt thiếu niên áo gấm lúc này mới hơi nguôi giận: "Vậy còn không mau mở.."

Chữ "cửa" còn chưa ra khỏi miệng, trước mắt một mảnh sáng như tuyết. Lại là hộ vệ bên người Thái công công đâm ra một kiếm, không một tiếng động chém xuống nửa bên đầu hắn!

Nhanh như chớp, đầu lăn xuống đất, thi thể không đầu ngã về phía sau.

Trong xe một mảnh tanh hồng, dịch não văng trên đất. Mùi máu tanh tràn ngập ra, người trong muốn nôn.

Người đánh xe phía trước lăn xuống xe, nhìn thi thể cùng đôi chân vẫn co quắp kêu rên. Nhưng còn chưa gào lên hai tiếng, thị vệ chê hắn ồn ào, cũng giơ tay tiễn hắn về Tây.

"Tổn hại thánh lệnh, khà khà!" Thái công công hừ một tiếng, lúc này mới lộ ra đầy mặt khinh thường: "Cao lương hoàn khố!" Đến chết cũng không biết mình bị lợi dụng.

Trời đông giá rét, Thành môn lang lại cảm thấy trên lưng đổ mồ hôi hột. Nội thị giết ngoại thần, chết vẫn là tiểu công tử tướng phủ, hết lần này tới lần khác lại phát sinh ở dưới mí mắt hắn!

Hắn là coi như không nhìn thấy, hay là không nhìn thấy đây? Thành môn lang chỉ hận mình mắt mù, ánh mắt lại không nhịn được đảo quanh kiếm vàng thị vệ Thái công công ôm.

Thấy thép vàng kiếm ngọc, như thánh thượng đích thân tới, đây mới là chỗ dựa lớn nhất của Thái công công. Nhưng một lời không hợp ngay bên đường chém giết nhi tử trọng thần, không khỏi nghe rợn cả người.

Nào có loại tiền lệ này? Chỉ sợ, chỉ sợ biến loạn không xa.

Chuyện xảy ra ở đây thu hút ánh mắt người ta, cộng thêm bóng đêm u ám, ai cũng không chú ý tới một tờ giấy bùa dán trên cửa thành đột nhiên khẽ nhúc nhích, biên độ nhỏ đến mức mắt người không thể thấy được, đã có một luồng khói đỏ nhạt nhân cơ hội từ khe cửa chui vào, dán sát chân tường chạy đi, không quá một hơi liền biến mất không thấy nữa.

Nó đặc biệt sinh động giải thích cái gì gọi là "biến mất trong chớp mắt".

"Dọn dẹp sạch sẽ nơi này." Thái công công phất phất tay áo, chuyển hướng Thành môn lang: "Đều đứng vững, ta xem phong ấn trận kết!"

Binh vệ trấn thủ cửa thành thấy hắn, mỗi người thân thể bất động, chỉ khoanh tay hành lễ là có nguyên nhân. Ngoại trừ Thành môn lang ra, trước cửa tổng cộng đứng mười tám người, phân bố có trật tự, mỗi vị trí đứng đều được chú trọng, đều không thể nhúc nhích.

Những người này đều là lựa chọn kỹ càng qua, sinh thần bát tự vượt qua thử thách, khí thế huyết liệt sục sôi dâng trào, trên tay còn cầm pháp khí đặc chế, lúc này mới có thể trở thành đinh chốt trấn trụ kết giới.

Trận pháp có thể chống đỡ được Thiên Ma vốn cần tỉ mỉ bố trí. Muốn bảo trụ toàn bộ thành Ứng Thủy, vậy ngay cả một chút sai sót cũng không thể có.

Nếu không, kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Tuy rằng Thiên Ma tập kích thành nhìn như đã qua, nhưng người biết chuyện lại không có một ai dám can đảm lơi lỏng.

Thái công công lần lượt quan sát tướng mạo bọn họ, thấy thần trí bọn họ thanh minh, ánh mắt có thần, lúc này mới gật gật đầu, đi kiểm tra giấy bùa phong kín cửa thành.

Mặc dù tên là "Giấy", kì thực là tế luyện qua mảnh tinh đồng, mỗi mảnh ước chừng dày một ngón tay, rộng năm ngón tay. Lục văn phía trên đều lấy vật liệu đặc thù viết, nếu như tới gần, thậm chí có thể ngửi được khí tức máu tanh rất nhạt.

Giấy bùa niêm phong cửa thành tổng cộng có chín tờ, mỗi một tờ đều ở vị trí ban đầu, ngay ngắn thỏa đáng, thậm chí tản ra ánh sáng vàng nhàn nhạt. Vừa rồi Thiên Ma tập kích thành tạo thành chấn động mặc dù lớn, nhưng không có lay động chúng nó một nửa một hào.

Trận chiến bảo vệ này, thoạt nhìn vô cùng hoàn mỹ. Chỉ có rất ít người, mới biết được đế quốc Hạo Lê vì trận thắng này, đến cùng trả giá như thế nào.

Thái công công hài lòng, da mặt căng thẳng cuối cùng buông lỏng. Hắn cố ý dặn dò vài câu, xoay người lên ngựa tuần tra những nơi khác.

Nếu như đứng từ trên cao nhìn xuống, sẽ phát hiện trận tuyến kết giới như vậy phân bố khắp các góc thành, tổng cộng tám mươi mốt chỗ, mỗi chỗ đều có số lượng giấy bùa và nhân viên giống nhau. Kết giới vừa rồi ngoan cường chống đỡ Thiên Ma xâm lấn, chính là do đại trận này kích phát ra.

Đợi Thái công công đi xa, mới có người tới dọn đi trận án máu xe ngựa cùng người chết vừa rồi, lại rửa sạch sẽ vết máu.

Binh vệ trước cửa thành lúc này có vẻ thả lỏng. Nguy cơ Thiên Ma tập kích thành đã qua, mọi người mặc dù còn không thể nhúc nhích, cũng đã vừa nói vừa cười, có người liền trêu ghẹo nói: "Thạch Đầu, Tiểu Thạch Đầu nhà ngươi sinh ra chưa?"

Đại hán được gọi là Thạch Đầu mày chau mặt ủ: "Lúc ta chạy tới, bà nương (phụ nữ có chồng) đã dùng sức, bà đỡ không tới được, ta còn giúp một tay.. Cũng không biết lúc này thế nào."

Mí mắt thành môn lang đứng ở phía trước nhảy dựng, quay đầu trừng hắn: "Ngươi đỡ đẻ cho bà nương?"

Sắc mặt hắn khó coi, gân xanh trên trán nhảy không ngừng, như là khi không gặp quỷ. Thạch Đầu bị hắn làm cho hoảng sợ, ấp úng nói: "A, mới, mới một khắc đồng hồ (15 phút), thuộc hạ đã bị gọi tới. Thuộc hạ khi còn bé từng đỡ đẻ cho trâu bò, không khó.."

Người gác cổng lớn tiếng ngắt lời hắn: "Cấp trên nghiêm lệnh, lúc giữ cửa không cho chúng ta đụng vào uế vật, ngươi coi như gió thoảng bên tai sao?"

Thạch Đầu lập tức lên tiếng không được, trên mặt lại tràn đầy ủy khuất.

Đáy lòng thành môn lang cũng hiểu được thời cơ không bình thường, lúc này căn bản không có bà đỡ có thể tới cửa đỡ đẻ. Nữ nhân sinh con chính là qua quỷ môn quan, thời điểm mấu chốt không ai có thể giúp đỡ chính là một xác hai mạng. Nhưng mà--

"May mà đại trận không sao, nếu không chúng ta chính là tội nhân thiên cổ, liên lụy hơn hai trăm vạn dân thành trong thành này!" May mà trước cửa không có người khác, trong lòng hắn hạ quyết định, ánh mắt đảo qua trên mặt thủ hạ, trầm giọng nói: "Các ngươi nghe cho kỹ, việc này nhất định thối ở trong bụng, từ nay về sau ai cũng không được lại lên quán rượu mua say. Phàm là có một chữ lọt ra, mười chín người ở đây ngay cả ta ở bên trong, cả nhà đều phải chịu hình phạt liên tọa (một người phạm tội, cả nhà bị vạ lây) !"

Sắc mặt chúng binh vệ ở trong gió lạnh càng lộ vẻ xanh xao trắng bệch, ầm ầm một tiếng đáp: "Vâng". Thiên Ma rút đi, bọn họ bảo vệ thành Ứng Thủy, người người có công, tất được khen thưởng, tội gì phải nói ra tội lớn mất đầu này?

Cái sơ sẩy này, xác thực hẳn là nát ở trong bụng.

Tuy nhiên, niềm vui của cư dân đô thị không kéo dài được bao lâu. Chỉ hai ngày sau, nước Hạo Lê đột nhiên tuyên bố:

Có Thiên Ma trà trộn vào trong thành.

Vì phòng ngừa nó nhập vào thân xác, nên tất cả trẻ sơ sinh, bất kể trai gái, sinh ra tại thành Ứng Thủy vào ngày đó, đều phải giết sạch!

Đại hỉ biến thành kinh hãi, cả nước xôn xao. Binh lính lục soát nhà vào nhà tìm kiếm trẻ sơ sinh, toàn bộ đô thành tiếng la hét nổi lên bốn phía, tiếng đánh chửi một mảnh. Trong hỗn loạn, xung đột với quan binh mà bị tàn sát, hơn một vạn hai ngàn người.

Lại bởi vì Vương đình hạ lệnh, khen thưởng hàng xóm vạch trần lẫn nhau, trong lúc nhất thời cũng không biết tạo thành bao nhiêu án oan sai lầm.

Triều đình và dân chúng chấn động, cả nước xôn xao.

Từ đó về sau thiên tai liên tục tới, hạn hán không ngừng, dị tượng các nơi liên tục xuất hiện, nước Hạo Lê trấn áp không ngừng, thường dùng luật lệ khốc liệt.

Pháp luật này, giết người rất nhiều.

Những kẻ có dã tâm lấy đó làm cớ, mượn cơ hội này dấy binh tranh giành Trung Nguyên. Từ đó, thiên hạ biến động không ngừng, vương quyền chao đảo.

Sau mười lăm năm, nước Hạo Lê vong.

Bên cạnh thuyền chìm, luôn luôn có ngàn cánh buồm đua qua. Thời gian thấm thoát, chỉ chớp mắt lại là hơn ba trăm năm.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back