Bạn được Mod mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
1025 7
55068221386_83f80b77a2_o.jpg


HƯ LINH PHÁ


Tác giả: Thời Không

Thể loại: Tiên hiệp, Huyền huyễn, Ngược luyến tình thâm, Ngược luyến tàn tâm (Cực)

Nhân vật: Khương Vô Nhai x Ứng Thanh Y.

Tình trạng: Hoàn thành

Link Truyện thơ: [Truyện Thơ] Vô Vọng Tuyệt Tuyệt - Thời Không

Link góp ý: Các tác phẩm của Thời Không

Văn án:


Hư ảnh chập chờn, linh cốt tan,

Xiềng xích buông rơi, lệ hai hàng.

Ta bắt ngươi đền bằng mạng sống,

Ngươi trả cho ta... cả thế gian.



Chín kiếp nợ nhau một chữ Tình,

Người đi chẳng để lại tàn hình.

Oan khiên hóa ra vòng luân lạc,

Tỉnh mộng chung đường, chỉ độc ta.​

Phù hợp với: Những độc giả có "trái tim thép", yêu thích sự kết hợp giữa ngược luyến tình thâm và ngược luyến tàn tâm với những tình tiết hy sinh cực đoan, bi thảm đến mức ám ảnh.

Truyện chỉ đăng duy nhất ở VNO
 
Chỉnh sửa cuối:
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
Chương 01. Huyết Chú Khởi Thân

Mùi gỉ sắt quyện với mùi tóc cháy nồng nặc trong không gian.

Ứng Thanh Y bò lết giữa những xác thân lạnh ngắt, bàn tay nàng cào cấu xuống nền đá của điện thờ Ứng gia, móng tay lật ngược, rướm máu. Nàng không thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này so với cảnh tượng trước mắt chỉ là một cái phủi bụi.

Phía trước, dưới chân bức tượng Linh Tổ đã mất đầu, Khương Vô Nhai đứng đó.

Hắn đang lau kiếm. Một động tác chậm rãi, tỉ mỉ như thể hắn đang lau một món đồ chơi quý giá chứ không phải một thanh hung khí vừa nhuộm máu cả tộc nhân nàng. Tiếng kim loại cọ sát vào tấm lụa trắng nghe ghê rợn, xé toạc sự tĩnh lặng của bóng đêm.

"Sư huynh..."

Ứng Thanh Y thốt lên, giọng nói vỡ vụn như tiếng gốm sứ rơi xuống sàn. Hắn không ngẩng đầu. Ánh trăng ngoài kia hắt vào, đổ bóng hắn dài dằng dặc, che khuất cả cơ thể nhỏ bé đang run rẩy của nàng.

"Ngươi từng nói, thanh kiếm này chỉ để bảo vệ ta."

Khương Vô Nhai dừng tay. Hắn nhìn xuống tấm lụa đã đẫm máu trong tay mình, rồi thản nhiên vứt nó xuống đất. Tấm lụa rơi trúng mặt một đứa trẻ nằm gần đó - đệ đệ của nàng.

"Người ta chết rồi, lời nói cũng hóa hư không." Hắn nói, giọng bình thản đến mức tàn nhẫn.

"Ứng Thanh Y, ngươi nên nhìn quanh đi. Ứng gia tàn rồi. Linh căn của ngươi cũng đã bị ta phế. Ngươi còn gì để chất vấn ta?"

Nàng nhìn hắn, cố tìm kiếm một tia dao động, một chút hối hận hay dù chỉ là một cái chớp mắt tội lỗi. Nhưng không có gì cả. Khương Vô Nhai trước mặt nàng là một kẻ xa lạ với đôi mắt khô khốc và tâm địa như sắt đá.

Nỗi yêu thương sâu nặng suốt mười mấy năm trời, bỗng chốc co quắp lại, thối rữa và bốc mùi hận thù.

Ứng Thanh Y bật cười. Tiếng cười đứt quãng, xen lẫn tiếng ho ra máu. Nàng dùng chút tàn lực cuối cùng, không phải để cầm kiếm, mà để thực hiện điều kinh khủng nhất mà một người tu tiên có thể làm.

Nàng đâm ngón tay vào lồng ngực mình.

Máu tim trào ra, nóng hổi và mang theo một thứ linh áp hắc ám. Nàng dùng máu ấy, vẽ một đường loằng ngoằng, đỏ sẫm ngay trên khoảng không trước mặt. Không có hào quang vạn trượng, không có tiếng sấm vang trời, chỉ có tiếng máu nhỏ giọt xuống nền đá: tí tách, tí tách. Khương Vô Nhai hơi nheo mắt lại. Hắn nhận ra thứ đó. Hồn ấn.

"Khương Vô Nhai... ngươi muốn ta sống để nhìn Ứng gia lụi tàn sao?"

Nàng rít qua kẽ răng, gương mặt vốn thanh tú nay vặn vẹo vì uất hận. "Được. Ta sống. Nhưng ngươi cũng đừng hòng chết dễ dàng."

Nàng vung tay. Giọt máu tim ấy bay vút đi, găm thẳng vào giữa trán hắn.

Khương Vô Nhai không tránh. Hắn đứng đó, để mặc giọt máu rực đỏ thấm vào da thịt, chui sâu vào thần thức. Hắn khẽ rùng mình, một hơi lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đôi môi lại cong lên một độ cong rất nhỏ. Một cái mỉm cười mà Ứng Thanh Y, trong cơn cuồng nộ, đã hoàn toàn bỏ lỡ.

"Ta nguyền rủa ngươi..." Ứng Thanh Y bò đến, túm lấy vạt áo hắn, dùng chút sức tàn cuối cùng để hét vào mặt hắn. "Ngươi nợ ta ba trăm linh một mạng người. Mỗi một mạng, ngươi phải dùng một lần chết thảm để trả. Ta sẽ nhìn ngươi chết, kiếp này sang kiếp khác. Ta sẽ không để ngươi luân hồi thuận lợi, không để ngươi đầu thai bình an. Ngươi phải chết trước mặt ta, bằng chính tay ta, cho đến khi linh hồn ngươi vỡ nát thành tro bụi!"

Khương Vô Nhai cúi xuống. Hắn đưa bàn tay vẫn còn dính máu của cha nàng, nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc rối trên trán nàng. Ứng Thanh Y rùng mình né tránh như chạm phải rắn độc.

"Được thôi." Hắn thì thầm, giọng nói mang theo một sự dịu dàng đáng sợ.

"Kiếp kiếp đời đời, ta chờ ngươi đến lấy mạng."

Nàng chộp lấy thanh đoản đao rơi trên đất, đâm phập vào bụng hắn.

Lưỡi đao lút cán.

Khương Vô Nhai không lùi lại. Hắn đổ ập người về phía trước, để lưỡi đao xuyên thấu qua lưng mình. Hắn gục đầu lên vai nàng, hơi thở nóng ấm phả vào tai nàng, nhưng lời nói lại lạnh thấu xương:

"Nhớ kỹ cảm giác này, Ứng Thanh Y. Nhớ kỹ sự hận thù này. Đừng bao giờ buông tha ta."

Cơ thể hắn dần lạnh đi. Hồn ấn trên trán hắn rực lên lần cuối rồi tắt ngấm, lặn sâu vào linh hồn đã rạn nứt. Hắn chết ngay trong vòng tay kẻ vừa nguyền rủa mình vĩnh viễn không được siêu sinh.

Nàng đẩy hắn ra. Hắn ngã xuống, nằm cạnh những xác chết của tộc nhân nàng, trông chẳng khác gì một kẻ tội đồ vừa bị thi hành án. Nàng đứng dậy, đôi chân run rẩy bước ra khỏi điện thờ đang bắt đầu bốc cháy.

Nàng không ngoảnh lại nhìn. Phía sau lưng, lửa bắt đầu liếm vào vạt áo xanh của hắn, mùi vải cháy khét lẹt nồng nặc trong gió lạnh. Ứng Thanh Y cứ thế đi, tay vẫn nắm chặt thanh đoản đao đã nguội lạnh máu, để mặc cho tiếng lửa cháy và tiếng đổ nát nuốt chửng lấy bóng hình kẻ mà nàng từng gọi là sư huynh.

Tuyết bắt đầu rơi, che lấp những dấu chân rướm máu trên bậc thềm đá lạnh lẽo.
 
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
Chương 02. Tro Bụi Dưới Gót Giày

Mười lăm năm, đủ để một đứa trẻ lớn lên và một dòng họ bị lãng quên vào bụi đất.

Dưới chân núi Trường Dạ, nơi những dòng sông mang màu đen của lưu huỳnh cuộn chảy, có một lò mổ chuyên cung cấp thịt thú rừng cho đám tu sĩ ma đạo. Ở đó, người ta gọi gã là "Súc". Gã không có tên, không có tiếng nói, cả ngày chỉ quẩn quanh với dao thớt và những bộ xương thú dính đầy máu nhầy nhụa.

Dấu vết duy nhất để nhận ra gã giữa đám nô lệ bẩn thỉu là một vết sẹo lồi đỏ hực ngay giữa trán, trông như một con mắt quỷ đang khép hờ.

Hôm đó, Ứng Thanh Y đến. Nàng không ngồi kiệu. Nàng đi bộ, vạt áo đỏ thẫm kéo lê trên nền đất trộn lẫn giữa tuyết và tiết thú. Đám đệ tử đi sau im phăng phắc, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá nhọn hoắt. Ứng Thanh Y dừng lại trước sảnh lò mổ, nơi gã nô lệ đang còng lưng vác một cái sọ gấu nặng trề.

Gã trượt chân, cái sọ đổ ập xuống, máu bẩn bắn lên vạt áo đỏ của nàng.

Một tên đệ tử lao đến, giáng một cú đá trời giáng vào ngực gã: "Đồ súc vật! Mắt ngươi để đâu?"

Gã nô lệ ngã lăn ra, không kêu một tiếng, chỉ lặng lẽ bò dậy, thu dọn đống đổ nát. Khi gã ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau.

Ứng Thanh Y đứng sững. Nàng không tìm thấy bóng dáng của Khương Vô Nhai trong kẻ hèn mọn này. Sư huynh của nàng là kẻ đứng trên đỉnh cao, nhìn xuống chúng sinh bằng sự thanh cao tột bậc. Còn kẻ này... gã bốc mùi hôi thối, móng tay đóng đầy phèn đen, gương mặt khắc khổ vì sương gió.

Nhưng đôi mắt đó... Cái cách gã nhìn nhát kiếm nàng đang đeo bên hông, không phải sợ hãi, mà là sự hoài niệm đến đau lòng.

Ứng Thanh Y tiến lại gần, mũi giày thêu hoa dẫm lên bàn tay đang run rẩy của gã. Nàng nghiến mạnh, tiếng xương tay kêu răng rắc dưới lớp đá dăm.

"Ngươi tên gì?"

Gã không đáp. Gã chỉ nhìn vào đôi mắt đỏ rực của nàng, rồi khẽ mỉm cười. Một nụ cười ngớ ngẩn của kẻ mất trí, nhưng lại chứa đựng một sự bao dung đến mức khiến nàng phát điên.

Nàng nhận ra gã. Dù gã có hóa thành tro bụi, cái thần hồn bị trói buộc bởi Huyết Ấn kia vẫn tỏa ra mùi vị của sự phục tùng.

"Bẩm sư tỷ, gã là vật không tên, gọi là Súc thôi." Tên đệ tử đứng bên cạnh khúm núm giải thích.

"Mang gã đi." Ứng Thanh Y lạnh lùng quay lưng. "Nhốt vào chuồng sắt phía sau ma điện. Đừng cho ăn, mỗi ngày chỉ cho uống một chén nước muối."

...

Mật thất của ma giáo lạnh hơn cả địa ngục. Súc bị xích cổ vào cột đá, vết xích cứa vào da thịt đỏ hỏn.

Đêm khuya, Ứng Thanh Y bước vào. Nàng mang theo mùi rượu nồng nặc và sự thù hận dồn nén suốt mười lăm năm. Nàng lôi ra một mảnh lụa cũ nát, quăng trước mặt gã. Đó là mảnh lụa Khương Vô Nhai từng dùng để lau tay cho nàng khi nàng còn nhỏ.

"Viết đi." Nàng gằn giọng.

"Viết tên của những người ngươi đã giết đêm đó. Viết xong, ta sẽ cho ngươi một nhát kiếm thống khoái."

Gã cầm bút bằng bàn tay sưng vù. Những ngón tay run rẩy không chỉ vì đau thể xác, mà vì một nỗi uất nghẹn đang dâng lên tận cổ họng. Gã nhớ tất cả. Gã nhớ mình đã gánh tội thay nàng thế nào, nhớ nhát kiếm nàng đâm xuyên tim mình đêm đó tuyệt tình ra sao.

Một khoảnh khắc, gã đã muốn viết. Gã muốn viết rằng gã oan khuất, muốn viết rằng nàng là kẻ ngu muội nhất thế gian này. Ngòi bút khựng lại trên mảnh lụa, máu từ ngón tay nhỏ xuống, nhòe nhoẹt.

Nhưng rồi, gã nhìn thấy giọt nước mắt chực trào trên khóe mi Ứng Thanh Y. Nàng đang run. Nàng hận gã, nhưng nàng cũng đang tự thiêu đốt chính mình trong ngọn lửa hận thù đó.

Cơn giận của gã, sự oán than của gã, bỗng chốc xì hơi như một quả bóng bị đâm thủng. Gã chua chát nhận ra, nếu gã nói ra sự thật lúc này, Ứng Thanh Y sẽ sụp đổ. Nàng sẽ không chịu nổi việc mình đã hành hạ người duy nhất yêu nàng qua hai kiếp.

Gã nghiến răng, nuốt ngược sự uất ức vào lòng. Đôi môi mím chặt đến rướm máu. Gã không viết tên, mà vẽ một đóa hoa trà mạt hạng bằng máu của mình.

Bốp!

Cú tát của nàng làm gã ngã văng ra, đầu đập vào cột đá đau điếng.

"Ngươi nghĩ ta cần sự thương hại của ngươi sao?" Ứng Thanh Y gào lên, nàng rút đao rạch một đường dài trên cánh tay gã.

Súc co rúm người lại. Đau. Đau đến mức gã muốn gào khóc, muốn đẩy nàng ra, muốn hét vào mặt nàng rằng gã không nợ nàng điều gì cả. Sự oán than trỗi dậy, gã trừng mắt nhìn nàng trong một giây, một ánh mắt đầy rẫy sự trách móc và tủi nhục.

Ứng Thanh Y khựng lại trước ánh mắt ấy. Nó quá sống động, quá chân thực, nó vạch trần sự tàn nhẫn của nàng.

Nhưng rồi, gã lại thấy vết máu bắn lên cổ nàng từ vết thương của mình. Một sự xót xa bản năng lại trỗi dậy, đè bẹp sự oán hận vừa nhen nhóm. Gã run rẩy đưa mảnh vải rách lên, vụng về lau đi vết máu trên da thịt nàng.

Gã câm lặng, nhưng trong lòng là một trận cuồng phong. Gã hận định mệnh, hận sự hiểu lầm này, nhưng gã lại yêu nàng hơn tất thảy những nỗi hận đó.

Ứng Thanh Y hốt hoảng đẩy gã ra. Nàng loạng choạng lùi lại, nhìn bàn tay mình vẫn còn run bần bật, rồi xoay người chạy trối chết khỏi hầm ngục như thể đang trốn chạy một bóng ma. Tiếng giày của nàng nện dồn dập trên lối đi lát đá, át đi cả tiếng xích sắt vừa va vào nhau lảng xoảng bên trong.

Trong góc tối, Súc đổ ập người xuống nền đất ẩm. Gã co quắp lại, một tay ôm lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội, một tay vẫn nắm chặt mảnh vải vụn dính máu. Gã muốn gào lên, muốn xé nát cái không gian đặc quánh mùi máu thú và sự nhục nhã này, nhưng cổ họng gã chỉ phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa.

Gã đưa mảnh vải lên, áp chặt vào mũi, hít lấy chút mùi hương hoa trà tàn dư trên da thịt nàng còn sót lại, rồi từ từ nhắm mắt. Nước mắt nóng hổi chảy qua kẽ tay, thấm vào vũng máu đục ngầu dưới chân cột đá.

Tuyết theo gió luồn qua khe thông gió hẹp, đậu trên bờ vai gầy guộc rồi tan ra thành những vệt nước buốt giá. Trong hầm tối, chỉ còn tiếng hơi thở đứt quãng và tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá xuống sàn: tí tách, tí tách.
 
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
Chương 03. Kiếm Gãy Giữa Rừng Hoa

Thung lũng trà năm nay nở muộn, những cánh hoa trắng muốt trông như những mảnh xương vụn rải rác khắp triền núi. Nhưng dưới hố đấu thú, chẳng có gì ngoài mùi phân thú, mùi rơm rạ mục nát và mùi máu đã bắt đầu lên men.

Súc nằm nghiêng dưới đáy hố. Một chân của gã đã không còn cảm giác, hàm răng con Hắc Lang đã cày nát bắp đùi, để lộ ra cả đoạn xương trắng hếu lấm lem bùn đất. Gã thở dốc, mỗi nhịp thở là một lần lồng ngực đau nhói như bị nghìn cây kim đâm vào.

Trên khán đài gỗ cao vút, tiếng cười nói, tiếng chạm chén ngọc lăng lăng vang vọng. Ứng Thanh Y ngồi đó, vạt áo đỏ của nàng rủ xuống như một vệt máu dài chảy từ trên cao. Nàng đang cười. Đã lâu rồi gã không thấy nàng cười, nhưng nụ cười này không dành cho gã, mà dành cho kẻ đang đứng sau rót rượu cho nàng, Lục Hạo.

Gã nhìn Lục Hạo. Ánh mắt gã nheo lại vì máu từ vết thương trên trán chảy xuống mắt, cay xè.

Lục Hạo, kẻ đã từng quỳ gối xin tha mạng trước mặt gã mười lăm năm trước, kẻ đã trực tiếp đâm nhát kiếm quyết định vào lưng phụ thân Ứng Thanh Y. Giờ đây, hắn đóng vai một kẻ thuộc hạ trung thành, một gã đàn ông lịch thiệp đang dâng rượu cho giáo chủ.

Gã thấy bàn tay Lục Hạo hơi run nhẹ khi đưa chén rượu. Không, không phải run vì sợ, mà là vì hắn đang điều chỉnh góc độ của ống tiêu nhỏ giấu trong lớp ống tay áo rộng. Cái miệng ống đen ngòm ấy đang nhắm thẳng vào gáy Ứng Thanh Y, ngay giữa lọn tóc mai đang bay trong gió.

Cổ họng Súc nghẹn đắng. Gã muốn hét lên. Gã muốn gào tên nàng như kiếp trước gã vẫn thường gọi. Nhưng tất cả những gì phát ra chỉ là những tiếng hộc... hộc... đứt quãng, trông không khác gì một con thú đang hấp hối.

Bọn môn hạ bên trên nhìn xuống, chỉ trỏ rồi phá lên cười:

"Nhìn kìa! Con súc vật đó đang định sủa kìa!"

"Đánh gãy chân nó rồi mà vẫn còn muốn sủa sao?"

Súc không nghe thấy chúng. Gã chỉ nhìn thấy cái ngón tay của Lục Hạo đang đặt lên lẫy của ống tiêu.

Gã liếc nhìn xung quanh. Cách tay gã vài tấc là mảnh kiếm gãy rỉ sét, vật duy nhất gã có. Đôi bàn tay gầy gộc, móng tay lật ngược vì đào bới, run rẩy chộp lấy mảnh sắt ấy. Gã không thể đứng dậy để chắn cho nàng, càng không thể giết chết Lục Hạo từ khoảng cách này.

Gã nghiến răng, dùng hết chút tàn lực còn sót lại ở bả vai, tung người nằm ngửa ra, ném mảnh kiếm gãy về phía nàng.

Mảnh sắt rỉ sét không bay thẳng. Nó lộn vòng trong không trung, rít lên một tiếng xé gió chói tai.

Xoẹt!

Ứng Thanh Y hơi nghiêng đầu vì nghe thấy tiếng động lạ. Mảnh kiếm sượt qua vành tai nàng, cắt đứt một lọn tóc mai rồi găm phập vào cái cột gỗ ngay sát gáy nàng.

Keng!

Một cây kim độc mảnh như sợi tóc, xanh lè, vừa vặn va vào mảnh sắt ấy rồi bật ra, rơi biến vào kẽ sàn gỗ.

Ứng Thanh Y đứng phắt dậy. Nàng không nhìn thấy cây kim xanh nhỏ bé kia. Nàng chỉ thấy một cơn đau rát ở tai, một lọn tóc rụng xuống chén rượu, và gã nô lệ dưới hố đang nhìn nàng bằng đôi mắt đỏ lừ.

"Súc!"

Nàng nghiến răng thốt lên một tiếng, rồi nhảy thẳng xuống hố. Đôi hài thêu hoa của nàng dẫm lún xuống bãi bùn, rồi chẳng hề thương tiếc, dẫm mạnh lên đúng vết thương đang ngoác miệng ở đùi gã.

Súc oằn người lại, một tiếng kêu thảm thiết bị chặn lại nơi cổ họng hỏng nát. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, gã trừng mắt nhìn nàng, bàn tay vẫn cố gắng chỉ về phía Lục Hạo đang đứng trên cao.

"Chưa đủ sao?" Thanh Y rít lên, nàng túm lấy cổ áo gã, lôi ngược đầu gã lên.

"Hành hạ ta chưa đủ sao? Giờ ngươi còn muốn giết ta trước mặt bao nhiêu người?"

Nàng rút đoản kiếm giắt bên hông, dí sát vào cổ gã. Lưỡi kiếm sắc lạnh cứa nhẹ vào da, máu bắt đầu rỉ ra thành dòng.

Lục Hạo lúc này đã thu lại ống tiêu, hắn nhảy xuống hố với vẻ mặt hớt hải, giả bộ che chắn trước mặt Ứng Thanh Y:

"Giáo chủ! Gã này điên rồi! Hắn muốn ám sát người! Để thuộc hạ đập nát sọ hắn ngay tại đây!"

Hắn giơ bàn tay đầy linh lực lên, nhắm thẳng đỉnh đầu Súc. Hắn muốn giết người diệt khẩu.

Súc nhìn Lục Hạo, rồi nhìn Ứng Thanh Y. Gã cười. Một nụ cười đầy rẫy sự nhục nhã và chua chát. Gã nhìn sâu vào mắt nàng, cái nhìn như muốn xuyên qua lớp hận thù dày đặc kia để hỏi nàng một câu duy nhất: Ngươi thật sự ngu muội đến thế sao?

Ứng Thanh Y khựng lại trước nụ cười ấy. Nó không phải nụ cười của một kẻ ám sát thất bại. Nó là nụ cười của một kẻ đã đánh cược linh hồn mình để cứu một người, rồi bị chính người đó dẫm nát dưới chân.

Nàng gạt tay Lục Hạo ra.

"Cút ra." Nàng lạnh lùng nói. "Mạng của nó là của ta. Ngươi không có quyền chạm vào."

Nàng cúi xuống, ghé sát tai gã nô lệ, giọng nói nhỏ nhưng chứa đầy chất độc:

"Ngươi muốn chết sao? Ta không cho. Ta sẽ bắt ngươi sống để thấy ta gả cho kẻ khác, để thấy ta hủy hoại tất cả những gì ngươi từng yêu quý. Người đâu! Lôi gã lên, treo lên cổng đá thung lũng. Dùng muối xát vào vết thương trên chân gã. Ta muốn gã phải tỉnh táo để nhìn thấy bình minh."

Súc bị hai tên đệ tử kéo xệch đi trên mặt đất đầy sỏi đá. Vết thương ở chân bị kéo lê, để lại một vệt máu dài ngoằn ngoèo giữa những cánh hoa trà trắng.

Đêm đó, gã bị treo ngược trên cổng đá. Gió núi Trường Dạ thổi qua những khe xương, đau buốt như bị hàng vạn con dao cứa. Gã cảm nhận được từng hạt muối đang tan ra, ăn mòn vào da thịt mình. Đau đến mức gã muốn ngất đi, nhưng lời nguyền buộc gã phải tỉnh.

Phía dưới cổng đá, bóng tối bao trùm tất cả. Ứng Thanh Y đứng đó một mình, rất lâu. Nàng nhìn mảnh sắt gãy dính máu mà nàng đã nhổ ra từ cột gỗ. Nàng đưa tay sờ lên vành tai đã kết vảy của mình. Nàng không hiểu tại sao, lúc mảnh sắt ấy bay tới, nàng không thấy sợ hãi, mà lại thấy một cảm giác quen thuộc đến rùng mình.

Nàng quay lưng bước đi, bóng nàng tan vào màn đêm sương muối.

Trên cổng cao, Súc nhắm mắt lại. Một giọt lệ đục ngầu chứa đầy máu chảy ngược vào hốc mắt. Gã không còn sức để oán than. Gã chỉ thấy nực cười. Nực cười cho một kiếp người, và nực cười cho một kẻ đã chết nhưng linh hồn vẫn bị giam cầm trong một tình yêu tàn phế.

Dưới thung lũng, hoa trà vẫn nở trắng xóa, im lìm như những nấm mồ không tên.
 
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
Chương 04. Trường Dạ Vô Biên

Sự tỉnh táo là một loại cực hình.

Trên cổng đá cao vút của thung lũng Trường Dạ, Súc không còn thấy đau ở da thịt. Muối đã ăn sâu, làm tê liệt các dây thần kinh. Giờ đây, gã chỉ thấy cái lạnh. Một cái lạnh len lỏi từ những vết nứt đen ngòm đang lan tỏa trên linh hồn trong suốt của mình.

Gã đang tan ra.

Giữa cơn mê sảng vì chất độc, gã thấy mình đứng giữa một khoảng không xám xịt. Không có vị thần nào cả, chỉ có tiếng kêu răng rắc của chính linh hồn gã. Mỗi vết nứt trên cơ thể hư ảo ấy là một mảnh ký ức đang rơi rụng. Gã thấy hình ảnh Ứng Thanh Y cười đùa dưới gốc trà năm nào mờ dần, mờ dần, rồi biến thành tro bụi.

Gã hốt hoảng vươn tay ra chụp lấy, nhưng bàn tay gã cũng đang vỡ vụn thành từng mảnh gốm sắc lẹm.

Hư Linh Phá.

Cái giá của việc bảo vệ nàng qua chín kiếp không phải là cái chết, mà là sự xóa sổ hoàn toàn. Gã chợt hiểu ra, đến kiếp thứ chín, gã sẽ không còn là một con người nguyên vẹn để nàng hận nữa. Gã sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng, một linh hồn rách nát đến mức ngay cả Diêm Vương cũng không thèm thu nhận.

Một cảm giác uất ức trào lên. Gã uất vì định mệnh trớ trêu, uất vì nhát kiếm của nàng, nhưng đau đớn nhất là gã nhận ra: Nếu gã biến mất, ai sẽ đứng ra chắn những mũi kim độc phía sau lưng nàng?

"Súc! Tỉnh lại cho ta!"

Một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào mặt, kéo gã từ cõi hư vô về với thực tại đầy mùi máu và sương muối.

Súc hé đôi mắt nhòe nhoẹt, nhìn thấy Ứng Thanh Y đứng dưới chân cổng đá. Nàng khoác chiếc áo lông cáo trắng, nổi bật giữa màn sương đen kịt. Nàng nhìn gã, ánh mắt ấy chứa đựng một sự tàn nhẫn xen lẫn một niềm khoái cảm bệnh hoạn khi thấy gã vẫn chưa chết.

"Ngươi nghĩ chết là xong sao?" Nàng cười, nụ cười nhạt nhẽo như môi xác chết. "Ta đã chọn được ngày lành tháng tốt rồi. Ba ngày nữa, ta sẽ đại hôn cùng Lục trưởng lão."

Cơ thể Súc giật mạnh một cái. Xích sắt rạch thêm vào xương chân gã một đường sâu hoắm, nhưng nỗi đau đó chẳng thấm vào đâu so với tin này. Gã trừng mắt nhìn nàng, cổ họng phát ra những tiếng khục khục điên cuồng.

Gã muốn gào lên. Gã muốn nói cho nàng biết Lục Hạo là kẻ đã đâm cha nàng từ phía sau. Gã muốn nói cái miệng tiêu độc kia vẫn đang rình rập nàng. Nhưng tất cả những gì gã có thể làm là vùng vẫy một cách vô vọng trên sợi dây xích, trông như một con thú sắp bị hành hình.

"Sao? Ngươi ghen sao?" Thanh Y tiến lại gần, dùng mũi kiếm nâng cằm gã lên, dí sát vào vết thương đang rỉ máu trên cổ gã. "Nhìn cái bộ dạng súc vật của ngươi đi. Lục Hạo trung cẩn, dịu dàng, hắn đã bảo vệ ta suốt mười lăm năm qua khi ngươi đang lẩn trốn trong bóng tối. Hắn xứng đáng có được ma điện này, và có được cả ta."

Súc nhìn thẳng vào mắt nàng. Gã không còn van xin, không còn bao dung. Trong mắt gã lúc này là một sự giận dữ tột cùng, một cơn thịnh nộ của kẻ đã dùng cả linh hồn để đổi lấy sự sống cho nàng, để rồi nhìn nàng tự tay trao mạng mình cho quỷ dữ.

Gã phun một ngụm máu bầm vào vạt áo trắng tinh khôi của nàng.

Chát!

Nàng giáng một cú tát làm đầu gã ngoẹo sang một bên.

"Mang gã xuống!" Nàng gào lên với đám đệ tử, giọng nói lạc đi vì giận dữ hay vì sự bất an đang trỗi dậy. "Tẩy sạch vết máu trên người gã. Ngày đại hôn, ta muốn gã phải quỳ ở cổng điện, làm kẻ dắt ngựa cho Lục Hạo. Ta muốn gã nhìn thấy kẻ thù của gã nhận được tất cả những gì gã từng khao khát!"

Súc bị tháo xích, đổ ập xuống mặt đất như một bao tải rác. Gã nằm đó, giữa những cánh hoa trà trắng dính máu, hơi thở đứt quãng. Gã cảm nhận được chất độc của cây kim đã lan đến gần tim, phối hợp với sự tan vỡ của linh hồn tạo ra một cơn đau không lời nào tả xiết.

Ứng Thanh Y quay lưng bước đi, bóng nàng tan vào màn sương. Nàng không biết rằng, phía sau lưng nàng, gã nô lệ đang dùng những ngón tay nát bấy cào cấu xuống nền đá, cố sức bò theo bóng lưng nàng một cách thảm hại.

Thanh Y quay lưng bước đi, vạt áo lông cáo trắng tinh khôi của nàng giờ lốm đốm những vệt tiết sẫm màu. Nàng không ngoảnh lại lấy một lần. Phía sau lưng nàng, gã nô lệ dùng những ngón tay nát bấy bấu chặt lấy nền đá sắc lẹm, đôi môi tím tái mấp máy những tiếng khò khè vô nghĩa. Gã cố bò theo bóng lưng nàng, từng tấc một, để lại một vệt máu kéo dài ngoằn ngoèo trên lối đi lát đá lạnh buốt.

Đêm đó, trong hầm giam ma giáo, tiếng xích sắt im bặt. Súc nằm quắp người lại giữa vũng nước muối và máu đục ngầu. Chất độc từ cây kim đã lan đến tim, từng nhịp đập trở nên thưa thớt, nặng nề như tiếng búa nện vào lồng ngực vỡ nát.

Tuyết bắt đầu rơi dày đặc qua khe thông gió, phủ lên bờ vai trơ xương của gã một lớp màn trắng xóa. Gã không còn sức để bò nữa. Đôi mắt đỏ lừ từ từ khép lại, chỉ còn thấy bóng tối đặc quánh của hầm ngục và tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục nát: cọc, cạch, cọc, cạch.
 
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
Chương 05. Hư Linh Mỏng Manh

Ba trăm năm trôi qua kể từ khi máu của Khương Vô Nhai nhuộm đỏ thung lũng trà, nhưng nỗi hận của Ứng Thanh Y thì chưa bao giờ nguội lạnh. Qua mỗi kiếp, nàng lại càng lún sâu vào cấm thuật, dùng máu tươi của kẻ thù để giữ cho dung nhan không già cỗi, khiến tâm tính ngày càng trở nên vặn vẹo. Nàng không biết rằng, mỗi bước nàng đi trên con đường trường sinh đều là một bước lùi vào cái bẫy của quỷ dữ.

Còn gã, kẻ mang linh hồn Khương Vô Nhai, sau mỗi lần đầu thai lại càng trở nên tàn phế. Lời nguyền không chỉ đày đọa gã ở một kiếp, mà nó mài mòn linh thể gã qua từng vòng luân hồi kéo dài suốt ba thế kỷ. Đến kiếp thứ chín này, gã sinh ra đã là một kẻ mù lòa, đôi chân bại liệt vẹo vọ, vĩnh viễn không thể đứng vững quá một nhịp thở.

Người ta gọi gã là Mù.

Gã sống lay lắt trong một ngôi miếu hoang đổ nát ở rìa núi. Ngôi miếu thờ một vị thần không mặt, sứt mẻ và đầy mạng nhện. Mù ngồi đó, lưng dựa vào bệ đá lạnh lẽo, mảnh vải rách rưới quấn quanh đôi mắt rỉ mủ. Gã không nhìn thấy ánh sáng, nhưng gã nghe thấy tất cả: tiếng lá rụng, tiếng sâu bọ đục khoét gỗ mục, và cả tiếng những vết nứt của Hư Linh Phá đang kêu răng rắc trong chính linh hồn mình.

Hôm đó, cơn mưa bóng mây trút xuống rừng trà, mang theo mùi ẩm mốc của đất và một mùi hương quen thuộc đến xé lòng. Tiếng kiệu hoa dừng lại trước cửa miếu. Tiếng hài thêu dẫm lên những mảnh ngói vỡ vang lên khô khốc.

"Giáo chủ, mưa lớn quá, xin người vào đây trú tạm."

Giọng nói đó... trầm đục, giả tạo nhưng đầy uy quyền. Lục Hạo. Qua ba trăm năm, hắn không còn là gã đệ tử khúm núm năm nào. Giờ đây, hắn là Đại hộ pháp của Minh Nguyệt Giáo, kẻ thầm lặng rút cạn sinh lực của Thanh Y qua những liều "linh dược" mà nàng phải uống để duy trì dung nhan mỗi ngày.

Thanh Y bước vào. Tà áo đỏ thẫm của nàng lướt qua mặt đất, mang theo hơi lạnh của sát khí. Nàng dừng lại trước mặt kẻ mù lòa đang co quắp trong góc tối.

"Trong miếu này còn có sinh vật sống sao?" Giọng nàng cao ngạo, lạnh lùng như băng mỏng.

Nàng dùng mũi kiếm nâng mảnh vải che mắt của gã lên. Một gương mặt tiều tụy hiện ra dưới ánh chớp trắng xóa. Mù không thể nhìn, nhưng gã cảm nhận được luồng tà khí đen ngòm đang bám chặt lấy kinh mạch của nàng như những con đỉa đói. Nàng đang chết dần mà không hay biết.

Một cơn uất nghẹn dâng lên tận cổ họng gã. Gã hận nàng vì sự ngu muội suốt ba thế kỷ qua. Gã muốn cười vào mặt nàng, muốn nguyền rủa nàng vì đã tự tay giết gã tám lần trước đó mà vẫn coi kẻ thù thực sự là chỗ dựa duy nhất.

Nhưng khi bàn tay nàng đột ngột túm lấy tóc gã, lôi ngược đầu gã ra sau, ánh mắt nàng bỗng khựng lại. Nàng nhìn thấy trên ngón tay cái bên trái của gã có một vết sẹo hình chữ thập méo mó, lấp ló dưới lớp bùn đất.

"Đôi mắt này... tại sao lại trống rỗng như vậy?" Thanh Y lẩm bẩm, nàng dí sát mặt vào gã.

"Ngươi làm ta nhớ đến một kẻ. Một kẻ mà ta đã băm vằn thành trăm mảnh ở từng kiếp hắn đầu thai, nhưng dường như hắn vẫn chưa tan biến."

Lục Hạo đứng bên cạnh, đôi mắt gã lóe lên sự nghi hoặc. Gã bước tới, tung một cú đá vào mạn sườn tàn phế của Mù.

"Đồ bẩn thỉu, dám nhìn thẳng vào giáo chủ sao? Để ta móc đôi mắt mù của ngươi ra cho quạ ăn!"

Mù ngã nhào ra đất, máu miệng trào ra, thấm vào lớp bùn nhão. Gã đau đến xé toác tâm can, nhưng gã vẫn cố bò lại phía chân nàng bằng đôi tay gầy guộc. Gã bấu chặt lấy tà áo đỏ ấy như một lời cầu xin cuối cùng, một nỗ lực cảnh báo vô vọng về kẻ đang đứng sau lưng nàng.

"Cút đi!" Bỗng nhiên Ứng Thanh Y giận dữ đá văng gã ra.

"Lục Hạo, mang gã ra ngoài. Xích vào gốc cây trà già kia. Ta muốn gã phải nghe thấy tiếng bọn ta vui vẻ. Để kẻ phế nhân này hiểu rằng, dù có luân hồi bao nhiêu lần, gã cũng chỉ là đống bùn dưới chân ta."

Mù bị xích vào gốc trà. Nước mưa hòa cùng bùn đất thấm vào những vết thương cũ. Bên trong miếu, tiếng cười đùa của Lục Hạo vang lên, hòa cùng tiếng chén ngọc chạm nhau lanh lảnh. Hắn cố tình nói về việc sẽ cùng nàng luyện "Cửu Thiên Thần Công" trên đỉnh Vô Vọng vào ngày đại hạn, thứ công pháp thực chất là để hắn đoạt xá linh hồn nàng vào phút chót.

Gã nằm đó, mặt dán xuống bùn. Sự uất ức khiến gã muốn phát điên. Tại sao gã không để mặc nàng bị Lục Hạo nuốt chửng cho xong? Nhưng rồi, gã nghe thấy tiếng nàng ho khan xé phổi bên trong miếu. Mùi máu tanh từ hơi thở của nàng bay ra theo gió, chứng tỏ nàng đã kiệt quệ đến mức nào.

Mù nghiến răng. Gã vẫn không thể hận nàng đến cùng.

Gã bắt đầu lẩm nhẩm chú ngữ, đôi bàn tay dán chặt xuống rễ cây trà già. Một luồng ánh sáng nhạt nhòa bắt đầu lan tỏa từ tim gã, truyền vào lòng đất, len lỏi dưới chân Thanh Y để thanh lọc tà khí. Mỗi tia linh lực thoát ra là một vết nứt mới lại toác rộng trên linh thể của gã.

Bên trong miếu, Ứng Thanh Y chợt thấy lồng ngực mình dịu lại. Một luồng hơi ấm thanh khiết như nắng sớm ở Thương Loan ba trăm năm trước bỗng chốc ùa về. Nàng sững sờ nhìn xuống bàn chân mình, thấy một nhành trà nhỏ vừa đâm chồi từ kẽ đá khô khốc.

Nàng đẩy Lục Hạo ra, chạy nhào ra ngoài mưa. Dưới gốc cây trà, kẻ mù lòa nằm bất động. Thân thể gã mỏng manh đến mức dường như có thể tan vào làn nước bất cứ lúc nào.

"Ngươi... ngươi đang làm gì?" Nàng run giọng hỏi, đôi mắt dán chặt vào vết sẹo chữ thập trên ngón tay gã đang bấm sâu vào đất đá.

Mù không đáp. Gã chỉ hé đôi môi tím tái, một hơi thở vô thanh thoát ra: "Thanh... Nhi... đừng uống..."

Nàng không nghe thấy, nhưng nàng thấy giọt lệ máu chảy ra từ mảnh vải che mắt của gã. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy bùng lên trong lòng nàng. Nàng muốn lại gần để lột trần thân phận của kẻ này, nhưng Lục Hạo đã nhanh hơn. Hắn lao ra, che mắt nàng lại bằng vẻ mặt lo lắng giả tạo:

"Giáo chủ, gã này dùng yêu pháp mê hoặc người. Mau quay vào, sương lạnh sẽ làm hại chân thân."

Hắn lôi nàng đi, bỏ mặc Mù nằm sấp dưới gốc trà già, nửa mặt dìm trong vũng nước bùn đen ngòm. Đôi bàn tay gầy trơ xương của gã vẫn bám chặt lấy lớp rễ cây xù xì, những đầu ngón tay đã nát bấy, máu hòa cùng bùn trôi đi nhạt nhòa.

Gã không còn sức để thầm thì, cũng chẳng còn linh lực để truyền đi. Trong hốc mắt trống rỗng, một giọt chất lỏng đặc quánh rỉ ra, thấm vào lớp đất lạnh. Bên trong miếu, tiếng cười của Lục Hạo lại vang lên, át đi tiếng sấm rền từ phía đỉnh Vô Vọng.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, xối xả dội xuống tấm lưng trần nổi rõ từng lóng xương của gã. Mù khẽ co người lại, đôi môi tím tái giật giật như muốn hớp lấy chút không khí lạnh buốt, rồi từ từ lịm đi giữa tiếng nước chảy xiết và mùi lá trà mục ruỗng, chờ đợi ngày cuối cùng trên đỉnh núi định mệnh.
 
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
Chương 06. Kiếm Đâm Vào Tim, Lệ Rơi Vào Hồn

Vô Vọng Đỉnh là một mỏm đá nhô ra giữa tầng mây xám xịt, nơi không khí loãng và lạnh đến mức máu có thể đông lại ngay khi vừa rời khỏi huyết quản. Suốt ba trăm năm qua, nơi này đã chứng kiến tám lần tế lễ, tám lần máu của kẻ mang lời nguyền đổ xuống để nuôi dưỡng tà thai trong Minh Nguyệt Giáo.

Giữa tế đàn, gã mù bị xích đứng. Thân thể gã không còn ra hình người, gầy rộc như một bộ xương khô bọc trong lớp da nhăn nheo, xám ngắt vì sương muối. Linh thể của gã đã cạn kiệt, những vết nứt của Hư Linh Phá toác rộng trên lồng ngực, rỉ ra những tia khói xám nhạt thay vì linh quang. Gã không còn sức để rên rỉ, chỉ có cái đầu gục xuống, tóc bết chặt vào những vết thương hoại tử trên vai.

Ứng Thanh Y bước lên bậc đá cao nhất. Tà áo đỏ rực của nàng quét qua lớp tuyết đục ngầu. Ba trăm năm luyện cấm thuật đã biến nàng thành một ma đầu thực thụ, dung nhan vĩnh viễn dừng lại ở tuổi đôi mươi, nhưng đôi mắt thì đục ngầu tà khí.

Lục Hạo đứng cạnh nàng, gương mặt hắn qua ba thế kỷ vẫn không thay đổi, chỉ có sự thâm độc trong ánh mắt là ngày càng đậm đặc. Hắn bưng khay đồng, giọng nói trầm đục vang lên giữa tiếng gió hú:

"Giáo chủ, đây là kiếp cuối cùng. Chỉ cần nhát kiếm này đâm xuống, linh hồn của kẻ phản bội sẽ hoàn toàn tan biến, và người sẽ chính thức bước vào cõi trường sinh bất tử."

Ứng Thanh Y cầm lấy đoản kiếm. Nàng tiến lại gần gã mù.

Càng đến gần, một cảm giác buồn nôn bỗng dâng lên trong cổ họng nàng. Không phải vì mùi thối rữa, mà vì một sự quen thực ghê gớm. Nàng nhìn vào đôi bàn tay đang bị treo trên xích sắt của gã. Ở ngón tay cái bên trái, vết sẹo hình chữ thập méo mó hiện ra rõ mồng một dưới ánh sáng nhợt nhạt của đỉnh núi.

Nàng đã thấy vết sẹo này tám lần trước đó. Lần nào nàng cũng thấy, và lần nào nàng cũng xuống tay không chút do dự. Với nàng, vết sẹo đó chỉ là một dấu ấn đáng nguyền rủa của kẻ thù, một lời nhắc nhở rằng Khương Vô Nhai vẫn đang dùng những thân xác khác nhau để ám ảnh nàng. Nàng không thương xót nó; nàng căm ghét nó. Nàng muốn đâm nát vết sẹo đó, muốn xóa sổ kẻ mang nó khỏi thế gian này vĩnh viễn.

Nàng dí mũi kiếm vào tim gã mù.

"Vẫn là vết sẹo này." Ứng Thanh Y cười nhạt, lưỡi kiếm bắt đầu cứa rách lớp da mỏng trên ngực gã.

"Ngươi nghĩ dùng một dấu vết cũ kỹ để đánh vào lòng trắc ẩn của ta sao? Ba trăm năm qua, ta đã giết ngươi tám lần. Ngươi vẫn chưa hiểu rằng Ứng Thanh Y này không còn trái tim để ngươi lay động sao?"

Gã mù không đáp. Gã không thể nói, lưỡi gã đã bị tà khí của Lục Hạo làm thối rữa từ lâu. Gã chỉ khẽ mấp máy môi theo một nhịp điệu vô thanh.

Nàng nhìn khẩu hình của gã. Vẫn là cái tên đó: "Thanh... Nhi..."

Cơn đau đầu bùng phát như có hàng ngàn mũi kim đâm vào đại não. Ứng Thanh Y nghiến răng, dồn lực vào cánh tay. Nàng muốn kết liễu cái tên này, kết liễu sự đeo bám dai dẳng này. Nàng không quan tâm gã là ai, nàng chỉ cần gã chết để nàng được giải thoát khỏi lời nguyền.

"Giáo chủ! Xuống tay mau! Đừng để gã mê hoặc!" Lục Hạo gào lên, hắc khí từ lòng bàn tay hắn bắt đầu bùng phát, ép nàng phải đâm xuống.

Ứng Thanh Y dứt khoát vung tay. Nhát kiếm đâm xuyên qua lồng ngực gã mù không một chút chần chừ.

Phập!

Thanh kiếm ngập sâu vào lồng ngực gã mù. Ứng Thanh Y cảm nhận được cảm giác lưỡi thép xuyên qua tim, một cảm giác quen thuộc đến rợn người mà nàng đã thực hiện tám lần trước đó. Nàng không hề do dự, thậm chí còn xoay nhẹ chuôi kiếm để đảm bảo kẻ này không còn cơ hội sống sót.

Khương Vô Nhai không hét lên, cũng không trăng trối. Gã chỉ đổ người về phía trước, sức nặng của một cơ thể tàn tạ đè lên vai nàng. Dòng linh huyết vàng nhạt của gã phun ra, nóng hổi, thấm đẫm qua lớp áo lông cáo sang tận da thịt Ứng Thanh Y.

Ngay lúc đó, một sự rung động dữ dội truyền từ thân kiếm vào cánh tay nàng.

Hồn Ấn trên trán Ứng Thanh Y không tan biến ngay. Nó bắt đầu đốt cháy nàng. Linh huyết thanh khiết của Khương Vô Nhai như một loại độc dược đối với tà thuật trong người nàng, tạo ra một cuộc chiến tàn khốc ngay trong kinh mạch. Ứng Thanh Y gào lên, nàng muốn đẩy gã ra, nhưng đôi bàn tay nát bấy của gã mù lại bấu chặt lấy vai nàng, như muốn dùng chút tàn lực cuối cùng để giữ nàng lại trong thực tại.

Lúc này, nàng không thấy quá khứ tươi đẹp nào cả. Nàng chỉ thấy một sự thực trần trụi qua đôi mắt đang mờ đi của chính mình.

Phía sau lưng, Lục Hạo không còn giữ vẻ mặt cung kính. Hắn đang lẩm nhẩm một loại thần chú ngược, tay hắn bắt ấn chỉ thẳng vào vết thương trên tim Khương Vô Nhai. Nàng thấy rõ ràng từng sợi tà khí đen ngòm đang rút lấy những mảnh linh quang từ người Vô Nhai, đi qua thanh kiếm nàng đang cầm, rồi chuyển thẳng vào lòng bàn tay Lục Hạo.

Nàng không phải đang trừ tà. Nàng đang là vật dẫn.

Lục Hạo không hề muốn nàng trường sinh. Hắn đang mượn tay nàng để "vắt kiệt" linh hồn của kẻ bảo hộ cuối cùng. Khi Khương Vô Nhai tan biến hoàn toàn, kẻ tiếp theo bị hắn nuốt chửng sẽ chính là nàng, một cái vỏ rỗng đã chứa đầy linh lực được thanh lọc.

Sự bàng hoàng của Ứng Thanh Y không đến từ tình yêu. Nó đến từ sự sỉ nhục. Ba trăm năm kiêu ngạo, ba trăm năm xưng bá một phương, hóa ra nàng chỉ là một món công cụ rẻ tiền, một kẻ giết người thuê cho chính kẻ thù của gia tộc mình.

"Lục... Hạo..." Ứng Thanh Y rít qua kẽ răng, máu từ khóe môi nàng chảy xuống.

Nàng nhìn xuống người đàn ông trong vòng tay mình. Khương Vô Nhai đang tan rã. Không có sự tha thứ nào trong mắt gã, chỉ có một hố đen trống rỗng của sự kiệt quệ. Gã đã bảo vệ nàng đến mức linh hồn không còn hình dạng, để rồi nhận lại nhát kiếm thứ chín này.

Cơn điên loạn bắt đầu bùng phát. Nàng không khóc thương cho gã, nàng đang gào thét cho sự ngu muội của chính mình. Nàng nhận ra mình đã tự tay bẻ gãy thanh kiếm duy nhất bảo vệ mình, để giờ đây đứng trơ trọi trước con quỷ thực sự.

"Aaaaa!"

Ứng Thanh Y ngửa mặt lên trời gào thét, tiếng gào xé toạc không gian đỉnh Vô Vọng. Nàng buông chuôi kiếm, mặc cho thân xác của Khương Vô Nhai hóa thành tro bụi đen kịt bay tán loạn trong gió tuyết. Nàng đứng dậy, đôi mắt từ màu đỏ tà mị chuyển sang một màu đen sâu thẳm của sự tuyệt vọng cùng cực.

Lục Hạo thấy tà thai bị gián đoạn, mặt hắn tối sầm lại, thu hồi ấn chú: "Tiếc thật. Chỉ thiếu một chút nữa thôi là linh hồn của gã đã hoàn hảo. Nhưng không sao, Ứng Thanh Y, ngươi giết gã rồi. Giờ thì đến lượt ngươi trả nợ cho ta."

Ứng Thanh Y nhìn xuống đống tro tàn dưới chân, thứ duy nhất còn sót lại của Khương Vô Nhai. Nàng không nói một lời nào, chỉ có thanh đoản kiếm đẫm máu trong tay nàng đang run lên bần bật theo nhịp đập của một trái tim đã hoàn toàn vỡ nát.
 
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
Chương 07. Huyết Tẩy Vô Vọng

Tuyết trên đỉnh Vô Vọng vốn màu trắng, nhưng khi chạm vào mặt đá tế đàn đẫm máu tim của Khương Vô Nhai, nó lập tức tan ra thành một thứ nước sẫm màu, nhờ nhờ như nước rửa xác.

Ứng Thanh Y quỳ thụp giữa đống tro đen, thứ duy nhất còn sót lại của người đàn ông đã đi cùng nàng qua chín kiếp luân hồi. Đôi bàn tay nàng run rẩy cào xuống mặt đá, móng tay lật ngược, máu rỉ ra hòa cùng tro bụi đen kịt. Nàng muốn gom chúng lại, muốn giữ lấy một chút gì đó hữu hình, nhưng gió trên đỉnh núi quá ác độc. Mỗi cơn gió rít qua lại mang theo một nắm tro tàn bay biến vào vực thẳm.

Nàng chộp lấy hư không, rồi nhìn vào lòng bàn tay trống rỗng. Một tiếng cười khục khục phát ra từ cổ họng nàng, nghe như tiếng gỗ mục bị bẻ gãy.

Lục Hạo đứng cách đó không xa. Hắn nhìn cái dáng vẻ thảm hại của nàng, ánh mắt không còn sự kiêng dè. Khi Khương Vô Nhai tan biến, cái khiên bảo vệ duy nhất của Ứng Thanh Y đã mất. Hắn không cần phải đóng kịch nữa.

"Đừng tìm nữa. Hư Linh Phá là tan thành cát bụi, không hồn, không phách, không có kiếp sau." Lục Hạo thản nhiên phủi lớp tuyết bám trên vai áo.

"Ta nên cảm ơn ngươi. Nếu không có chín nhát kiếm của ngươi, ta đã không thể luyện thành tà thai hoàn mỹ đến thế này. Nhìn xem, máu của gã vẫn còn nóng trên tay ngươi đấy."

Ứng Thanh Y từ từ ngẩng đầu lên.

Đôi mắt nàng không còn màu đỏ tà mị của kẻ luyện cấm thuật, mà nó đen đặc như hai hố thẳm không đáy. Nàng nhìn Lục Hạo, nhưng dường như nàng đang nhìn xuyên qua hắn để nhìn về ba trăm năm ngu muội của chính mình. Sự im lặng của nàng đáng sợ hơn bất kỳ lời nguyền rủa nào.

Đột ngột, Ứng Thanh Y đứng bật dậy. Nàng không hô hào, không ra lệnh. Nàng lao tới như một bóng ma đỏ rực.

Xoẹt!

Lục Hạo chưa kịp phản ứng, một mảng da trên cánh tay hắn đã bị nàng xé toạc bằng tay không. Nàng không dùng kiếm, nàng dùng móng tay, dùng răng, dùng tất cả những gì bản năng nhất để tấn công. Nàng muốn cảm nhận được da thịt của kẻ thù bị xé rách dưới tay mình, muốn nghe tiếng xương cốt hắn vỡ vụn để át đi tiếng gọi "Thanh Nhi" đang vang vọng trong đầu.

"Con điên này!" Lục Hạo gầm lên, vung chưởng đánh thẳng vào lồng ngực Ứng Thanh Y.

Nhưng nàng không né. Nàng hứng trọn cú đánh để đổi lấy cơ hội cắm ngập móng tay vào cổ họng hắn. Máu của Lục Hạo bắn ra, tanh nồng. Ứng Thanh Y liếm lấy vệt máu trên môi, ánh mắt điên dại.

"Huynh ấy... đau thế nào... ta sẽ cho ngươi nếm gấp vạn lần..." Nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc vì máu đã tràn vào phế quản.

Dưới chân tế đàn, đám môn đồ Minh Nguyệt Giáo bắt đầu xôn xao. Chúng thấy vị giáo chủ cao cao tại thượng đang điên cuồng cắn xé Đại hộ pháp như một con thú dại. Một vài kẻ trung tín với Lục Hạo rút kiếm lao lên.

Ứng Thanh Y xoay người. Nàng vồ lấy thanh kiếm của kẻ đi đầu, không phải để đỡ, mà là để nó đâm xuyên qua bả vai mình. Trong khi kẻ đó còn đang bàng hoàng vì sự liều chết của nàng, Ứng Thanh Y đã dùng bàn tay đẫm máu bóp nát yết hầu hắn.

Nàng bắt đầu một cuộc đồ sát vô tội vạ.

Đỉnh Vô Vọng biến thành một cái cối xay thịt khổng lồ.

Ứng Thanh Y di chuyển giữa đám đông như một cơn lốc đỏ. Mỗi nơi nàng đi qua, máu phun lên như suối. Nàng giết người không bằng chiêu thức, mà bằng sự tàn độc thuần túy. Nàng móc mắt kẻ này, bẻ cổ kẻ kia, dùng chính những sợi xích sắt vừa trói buộc Khương Vô Nhai để siết cổ những kẻ đang tháo chạy.

Tiếng gào thét, tiếng van xin, tiếng máu chảy róc rách hòa vào tiếng gió tuyết.

Lục Hạo bị thương nặng, hắn cố gắng lùi lại, bắt ấn điều khiển đám môn đồ làm lá chắn thịt cho mình. Nhưng Ứng Thanh Y đã hoàn toàn mất trí. Nàng không dừng. Nàng cười điên dại giữa vũng máu nhầy nhụa. Tuyết trắng rơi xuống đầu nàng lập tức bị nhuộm thành một màu hồng nhạt kinh dị. Mái tóc nàng trắng xóa bay loạn trong gió, trông như một con quỷ tuyết vừa bước ra từ địa ngục.

Thanh Y chậm rãi bước về phía Lục Hạo, kẻ lúc này đã bị mất một chân, đang cố bò về phía vực thẳm. Nàng dẫm lên bàn tay hắn, dùng sức nghiến nát từng đốt xương. Trong lúc nàng đang điên cuồng rút tỉa tu vi của Lục Hạo để trả thù, một luồng ký ức lạ lẫm từ linh đài của hắn bắt đầu chảy ngược sang nàng.

Nàng khựng lại. Một hình ảnh từ ba trăm năm trước hiện ra rõ mồng một.

Đó là đêm thảm án ở Thương Loan. Nàng thấy cha mình đang quỳ giữa vũng máu, nhưng kẻ đứng trước mặt ông không phải là Khương Vô Nhai.

Kẻ đó mang một gương mặt trẻ tuổi, ánh mắt đầy tham vọng và độc ác. Là Lục Hạo.

Trong ký ức của hắn, nàng thấy hắn tự tay đâm thanh kiếm vào ngực cha nàng, rồi lấy ra một chiếc lọ ngọc để thu thập oán khí. Nàng thấy hắn nhìn bóng dáng Khương Vô Nhai đang điên cuồng chạy về phía thư phòng để cứu nàng, rồi hắn nở một nụ cười quỷ dị, tung ra một chưởng khiến kiến trúc sụp đổ, chôn vùi sự thật.

Ứng Thanh Y run rẩy. Một sự run rẩy kinh hoàng từ tận cốt tủy.

"Ngươi... chính ngươi..." Giọng nàng khản đặc, nghẹn ngào máu. "Chính ngươi đã giết cha ta? Chính ngươi đã giết chết toàn bộ Ứng gia ta?"

Lục Hạo nằm dưới chân nàng, dù miệng đầy máu vẫn cười lên sằng sặc, tiếng cười đứt quãng nhưng đầy sự mỉa mai:

"Đúng... là ta. Khương Vô Nhai đã thấy tất cả, nhưng gã quá ngu ngốc. Gã không muốn ngươi biết sự thật vì sợ ngươi sẽ phát điên, sợ ngươi sẽ lao vào chỗ chết để báo thù ta khi chưa đủ sức. Gã chọn cách gánh lấy mọi tội lỗi, chọn cách để ngươi hận gã, giết gã... miễn là ngươi còn sống."

Hắn nhổ ra một búng máu, mắt trợn trừng nhìn nàng:

"Ngươi thấy gã vĩ đại không? Một kẻ hèn mọn, mù quáng, bảo vệ một con khốn đã đâm gã chín lần! Ngươi giết gã chín lần để báo thù cho gia tộc, nhưng hóa ra kẻ thù thực sự lại là kẻ đã dạy ngươi cầm kiếm! Ứng Thanh Y, cảm giác này thế nào? Đau không?"

Ứng Thanh Y thấy trời đất như đảo lộn. Thế giới của nàng sụp đổ hoàn toàn.

Ba trăm năm qua, nàng sống bằng cái gì? Nàng sống bằng hận thù, bằng sự trả thù cho cha mẹ. Nhưng hóa ra, nàng đã dùng chính cái hận thù đó để phục vụ cho kẻ giết cha mình. Nàng đã giết người yêu mình nhất, người bảo vệ mình nhất, để làm hài lòng kẻ thù không đội trời chung.

Nỗi uất ức và kinh tởm khiến nàng muốn nôn ra cả tim gan. Nàng nhìn xuống đống tro đen của Khương Vô Nhai đã bị gió thổi tan tác.

Gã biết hết. Gã biết Lục Hạo là kẻ thù, gã biết nàng đang bị lừa, nhưng gã thà để nàng giết gã, còn hơn để nàng biết rằng cuộc đời nàng là một trò đùa cay nghiệt. Gã đã dùng chín kiếp luân hồi để che giấu cho nàng một sự thật quá đỗi tàn khốc, để rồi cuối cùng nàng vẫn phát hiện ra khi gã không còn tồn tại để vỗ về nàng nữa.

"Lục... Hạo..."

Ứng Thanh Y gầm lên một tiếng, tiếng gầm không còn mang hình người. Nàng không giết hắn ngay. Nàng dùng tà lực thối rữa nhất, đóng đinh hắn vào cột đá tế lễ. Nàng bắt đầu lột da hắn, từng thốn, từng thốn một.

Đỉnh Vô Vọng vang lên tiếng thét thê lương của Lục Hạo suốt ba ngày đêm, nhưng Ứng Thanh Y không hề chớp mắt. Nàng làm việc đó với một sự tỉ mỉ điên loạn, đôi mắt nàng trống rỗng, vô hồn. Nàng không còn hận nữa, nàng đã vượt qua giới hạn của hận thù để chạm đến sự hư diệt.

Khi Lục Hạo chỉ còn là một khối thịt đỏ rực, hơi thở cuối cùng của hắn tắt ngấm trong sự sợ hãi tột cùng, Ứng Thanh Y vẫn ngồi đó. Nàng dẫm lên đống xác chết của cả Minh Nguyệt Giáo, nhìn xuống vực thẳm của đỉnh Vô Vọng.

Tuyết rơi che lấp xác người, che lấp vết máu, nhưng không thể che lấp sự thực rằng nàng đã trắng tay. Không gia đình, không môn phái, và quan trọng nhất, không còn Khương Vô Nhai.

"Huynh... đồ ngốc..." Nàng thì thầm vào gió lạnh.

"Huynh tưởng huynh gánh hết là ta sẽ hạnh phúc sao? Huynh tưởng huynh tan biến rồi là ta sẽ trường sinh sao?"

Nàng đứng dậy, bước chân loạng choạng đi về phía gốc trà già dưới chân núi. Nàng không tự sát. Với nàng, cái chết quá dễ dàng. Nàng phải sống. Nàng phải sống trong sự dằn vặt này mỗi ngày, mỗi giờ.
 
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
Chương 08. Hành trình hóa đá

Sau đêm huyết tẩy Vô Vọng Đỉnh, đỉnh núi này không còn là thánh địa của Minh Nguyệt Giáo. Nó biến thành một cái hố rác khổng lồ của xác chết và sự oán hận. Tuyết rơi không đủ dày để che lấp hàng ngàn thi thể đang bắt đầu thối rữa dưới ánh mặt trời nhợt nhạt. Mùi máu tanh nồng quyện cùng mùi thịt rữa bốc lên, đặc quánh đến mức loài quạ cũng không dám bén mảng tới.

Giữa tâm điểm của sự thối rữa đó, Ứng Thanh Y vẫn còn sống.

Nàng không đi đâu cả. Nàng không lang thang tìm ký ức. Nàng ngồi bệt giữa vũng máu đã đông cứng lại thành một màu nâu đen bẩn thỉu, ngay sát cột đá tế lễ, nơi tro bụi của Khương Vô Nhai đã bị gió cuốn đi từ lâu.

Mái tóc trắng bệch của nàng bết chặt vào những mảng máu khô, xơ xác như cỏ dại mùa đại hạn. Làn da nàng không còn mịn màng, nó khô khốc và nứt nẻ, những vết nứt sâu hoắm bắt đầu rỉ ra một thứ nước vàng nhạt, hôi hám, cái giá của việc tự thiêu đốt kinh mạch để đại sát tứ phương.

Ứng Thanh Y không nói, cũng không khóc. Nàng dùng những ngón tay trần, móng tay đã lật ngược lộ cả xương, điên cuồng cào cấu mặt đá tế đàn. Nàng cào cho đến khi đầu ngón tay chỉ còn là những mẩu xương trắng hếu, va vào đá phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc.

"Tìm... ta phải tìm..."

Nàng lầm bầm, âm thanh phát ra từ cổ họng bị tà khí thiêu cháy nghe như tiếng kim loại rỉ sét kéo lê trên mặt đất. Nàng đang tìm cái gì? Nàng tìm một mảnh tro của Vô Nhai. Nhưng mặt đá trơn nhẵn và lạnh lẽo chỉ trả lại cho nàng nỗi tuyệt vọng vô bờ. Gã đã đi rồi. Tan biến đến mức không để lại một hạt bụi để nàng có thể nguyền rủa hay ôm ấp.

Sự trừng phạt thực sự bắt đầu khi sự điên loạn tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo tàn nhẫn.

Nàng nhìn xuống những xác chết xung quanh. Kia là môn đồ nàng từng dạy dỗ, kia là thuộc hạ từng trung thành. Tất cả đều chết dưới tay nàng. Nàng không thấy hối lỗi vì giết chúng, nàng chỉ thấy ghê tởm. Nàng ghê tởm bản thân mình, ghê tởm cái linh hồn dơ bẩn đã dùng chín kiếp để phản bội một người đàn ông.

Nàng vớ lấy một mảnh kiếm gãy, không do dự mà rạch mạnh lên đùi mình. Nàng muốn cảm thấy đau. Nhưng tà thuật phản phệ đã khiến thần kinh nàng tê liệt. Nàng rạch hết đường này đến đường khác, máu đen chảy ra lấm lem mặt đất, nhưng cảm giác duy nhất nàng có là sự trống rỗng. Cái đau đớn duy nhất tồn tại là sự vắng mặt của Khương Vô Nhai.

Ba trăm năm qua, gã luôn ở đó. Dù bị nàng đánh đập, dù bị nàng giết chết, gã vẫn luôn nhìn nàng bằng đôi mắt bao dung đến ngu ngốc. Giờ đây, không còn đôi mắt đó nữa. Không còn ai gánh chịu tội nghiệt cho nàng. Nàng phải tự mình đối diện với bóng tối của chính mình.

Cơ thể Ứng Thanh Y bắt đầu biến chuyển một cách quái dị. Sự "hóa đá" không phải là hóa thành một pho tượng cẩm thạch đẹp đẽ, mà là một sự cứng hóa của mô thịt và máu huyết.

Bắt đầu từ đôi bàn chân tàn phế, da thịt nàng dần chuyển sang màu xám xịt của đá vôi, cứng ngắc và lạnh ngắt. Quá trình này diễn ra chậm chạp, bắt nàng phải cảm nhận từng sợi gân, từng thớ thịt của mình bị tước đoạt sự sống. Đôi chân nàng không còn gập lại được nữa, chúng gắn chặt vào mặt đá tế đàn như thể nàng mọc ra từ chính cái địa ngục này.

Đêm xuống, đỉnh Vô Vọng lạnh đến mức đóng băng cả hơi thở.

Trong cơn mê sảng, Ứng Thanh Y thấy những cái xác xung quanh đứng dậy. Chúng không có mặt, chỉ có những hốc mắt sâu hoắm rỉ máu. Chúng vây quanh nàng, không tấn công, chỉ im lặng nhìn nàng bằng cái nhìn mà nàng đã từng dành cho Khương Vô Nhai. Nàng muốn gào lên bắt chúng biến đi, nhưng lưỡi nàng đã cứng lại thành một mẩu đá nhám.

Nàng nhìn thấy bóng dáng gã mù hiện ra giữa màn sương tuyết. Gã đứng đó, trên người vẫn mang nhát kiếm thứ chín xuyên tâm. Nàng cố sức vươn đôi tay gầy trơ xương ra:

"Vô... Nhai..."

Bóng hình gã tiến lại gần, nhưng không phải để ôm nàng. Gã chỉ đứng đó, nhìn xuống đôi bàn tay đẫm máu của nàng, rồi quay lưng bước đi vào vực thẳm. Gã không hận nàng, nhưng gã cũng không còn bảo vệ nàng nữa. Gã bỏ rơi nàng lại với chính tội lỗi của mình.

Đó mới là nhát kiếm chí mạng nhất.

Nhiều tháng trôi qua, đỉnh Vô Vọng trở thành một vùng đất chết đúng nghĩa. Những xác chết đã khô héo, hóa thành những bộ xương trắng hếu nằm rải rác. Ứng Thanh Y giờ đây chỉ còn lại phần ngực và đầu là còn cử động được. Toàn bộ phần thân dưới của nàng đã hòa làm một với khối đá tế đàn, biến nàng thành một thực thể quái dị nửa người nửa đá.

Lớp đá xám xịt dần lan lên cổ nàng, siết chặt lấy hơi thở. Da mặt nàng cũng bắt đầu nứt rạn, để lộ những mảng đá cứng nhám bên dưới. Nàng không thể khép mắt, nàng buộc phải nhìn thẳng vào bầu trời xám xịt của đỉnh núi này, ngày này qua tháng khác.

Không có đóa hoa trà nào nở cả. Dưới chân nàng chỉ có những gốc trà héo rũ, khô quắt lại như những bộ xương khô. Máu của nàng tưới xuống chỉ làm đất thêm chua xót, không thể nảy sinh sự sống.

Nàng bị giam cầm trong chính cái xác đá của mình, giữa một nghĩa địa không tên. Nàng muốn chết, nhưng hơi tàn của cấm thuật và sự oán hận quá lớn khiến linh hồn nàng không thể thoát xác. Nàng phải sống để nghe tiếng gió hú qua những hốc xương của người chết, sống để thấy tuyết rơi rồi tan, thấy thời gian mài mòn chính pho tượng đá mà nàng đã trở thành.

Trong tâm thức của kẻ sắp hóa đá hoàn toàn, Ứng Thanh Y chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, lặp đi lặp lại như một bản án chung thân:

"Huynh không tan biến... Huynh chỉ đang trốn ta thôi đúng không? Huynh đang đợi ta ở một kiếp nào đó, để lại được thấy ta đâm huynh thêm một lần nữa..."

Nhưng vực thẳm của Vô Vọng Đỉnh không bao giờ trả lời.

Lớp đá cuối cùng phủ lên đôi mắt mở trừng của nàng. Ứng Thanh Y hoàn toàn hóa thành một khối đá xám xịt, xù xì và dị dạng trên đỉnh núi cao nhất. Một pho tượng của sự ích kỷ và hối hận muộn màng, đứng canh giữ một khoảnh sân đầy xương trắng.

Ngàn năm sau, người ta vẫn kể về đỉnh núi bị nguyền rủa, nơi có một phiến đá hình người luôn rỉ ra một thứ nước màu đỏ thẫm mỗi khi mùa hoa trà đến. Nhưng gã mù ấy, Khương Vô Nhai ấy, đã thực sự tan thành hư không, vĩnh viễn không bao giờ trở lại để nhìn thấy giọt lệ máu ấy nữa.
 
692 ❤︎ Bài viết: 355 Tìm chủ đề
Ngoại truyện: Vô Vọng Vĩ Thanh

Ngàn năm đối với một đỉnh núi chỉ như một cái chớp mắt của thần linh, nhưng đối với một linh hồn bị giam cầm, đó là một cuộc hành trình dài dằng dặc của sự phân rã.

Đỉnh Vô Vọng không còn tuyết phủ quanh năm nữa. Khí hậu biến chuyển, những cơn mưa axit và gió cát bào mòn những khối đá tế lễ, biến chúng thành những tảng đá mồ côi nằm rải rác giữa đám cỏ dại. Minh Nguyệt Giáo đã bị xóa sổ khỏi ký ức nhân gian một cách triệt để đến mức ngay cả những huyền thoại về một ma đầu tóc trắng cũng không còn ai nhắc tới. Thế gian bước vào một kỷ nguyên mới, linh khí đất trời bỗng nhiên bùng phát mạnh mẽ, cây cỏ khắp nơi xanh tươi, vạn vật sinh sôi nảy nở trong sự sung túc của linh lực dồi dào.

Duy chỉ có một khoảnh đất nhỏ trên đỉnh núi ấy vẫn bị sự sống chối bỏ.

Phiến đá hình người, thứ từng là Ứng Thanh Y giờ đây đã không còn rõ hình hài. Nó bị rêu mốc phủ xanh, rồi lại bị nắng cháy hun đúc thành một màu xám xịt như xương tàn. Những vết nứt trên đá không còn rỉ ra nhựa cây hay lệ máu nữa. Máu đã cạn, oán cũng đã mòn. Thứ duy nhất còn sót lại bên trong cái vỏ đá ấy là một sự trống rỗng đến rợn người.

Bên dưới lòng đất, rừng trà dại năm xưa đã biến thành một bãi tha ma của những cành củi khô. Những gốc trà ấy, dù được tắm mình trong linh khí tràn đầy của thiên hạ, vẫn vĩnh viễn không thể đâm chồi. Rễ của chúng đã bị tà độc từ máu của Ứng Thanh Y và sự tuyệt vọng của Khương Vô Nhai làm cho mục nát từ lõi.

Thiên nhiên xung quanh dửng dưng một cách tàn nhẫn. Cách phiến đá ấy chỉ vài trượng, những đóa hoa rừng vẫn nở rộ, những con thú nhỏ vẫn chạy nhảy vui đùa. Thế giới này không hề nhớ đến tội ác của nàng, cũng chẳng thèm để tâm đến sự sám hối muộn màng của nàng. Nó chỉ đơn giản là gạt nàng ra rìa của sự sống.

Sâu trong lõi của phiến đá, linh thức của Ứng Thanh Y thực chất vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Nó co quắp lại thành một đốm sáng nhợt nhạt, tăm tối. Nàng bị nhốt trong một thực tại tĩnh mịch, nơi thời gian dường như không trôi. Nàng không còn thấy đau, không còn thấy hận, nàng chỉ thấy sợ.

Nàng sợ sự im lặng này.

Suốt một ngàn năm, nàng đã chờ đợi. Nàng chờ đợi một tiếng động, một dấu vết, một sợi linh hồn dù là nhỏ nhất của Khương Vô Nhai tìm đến để nguyền rủa nàng. Nếu gã đến và băm vằn linh hồn nàng ra, nàng sẽ thấy nhẹ nhõm. Nếu gã đến và bắt nàng phải trả giá thêm mười kiếp nữa, nàng sẽ thấy mình còn tồn tại.

Nhưng không. Không có gì cả.

Vô Nhai đã thực hiện một cuộc báo thù tàn khốc nhất bằng cách không tồn tại. Gã đã dùng Hư Linh Phá để xóa sổ bản thân mình một cách triệt để nhất. Gã không để lại một mảnh tàn hồn ở cõi luân hồi, không để lại một hơi ấm nơi trần thế, và cũng chẳng để lại một niệm hận thù nào để nàng có thể bám víu. Gã biến mất như một vệt nước bị nắng thiêu cháy, sạch sẽ và lạnh lùng.

Nàng phải đối diện với sự thật rằng, nhát kiếm thứ chín năm ấy không chỉ giết chết gã, mà còn giết chết sợi dây liên kết cuối cùng của nàng với thực tại.

***

Một đêm trăng khuyết, khi linh khí của đất trời đạt đến đỉnh điểm, một sự thay đổi kỳ dị xảy ra. Những vết nứt trên phiến đá bắt đầu lan rộng do sự giãn nở nhiệt. Lớp đá bị bào mòn bấy lâu cuối cùng cũng đi đến giới hạn của nó.

Rắc...

Một mảnh đá rơi xuống, để lộ ra một khoảng không tối tăm bên trong. Không có xương thịt, không có máu huyết, chỉ có một luồng hắc khí nhạt nhòa bay ra rồi lập tức bị linh khí thanh khiết của đất trời trung hòa, tan biến vào hư không.

Khối đá tiếp tục vỡ vụn. Những mảnh vụn ấy rơi xuống đất, vỡ tan thành bụi cát. Quá trình sụp đổ diễn ra trong một sự im lặng tuyệt đối. Không có tiếng gào thét, không có lời trăng trối. Chỉ có những hạt cát xám xịt bị gió cuốn đi, rải rác lên những gốc trà mục ruỗng bên dưới.

Vào khoảnh khắc linh thức cuối cùng của nàng sắp tan rã, nàng chợt "thấy" một ảo ảnh.

Nàng thấy một thiếu niên mù lòa đang đứng ở phía xa, bên cạnh một thung lũng trà xanh mướt. Gã không nhìn về phía nàng. Gã đang quay lưng lại, bước đi về phía ánh sáng rực rỡ của một kiếp sống mà nàng không bao giờ có thể bước vào. Gã đi rất thản nhiên, đôi chân không còn bại liệt, dáng vẻ thanh thoát như gió mùa xuân.

Nàng muốn gọi gã. Nàng muốn hét lên một lời xin lỗi, hay một lời cầu xin gã hãy nhìn lại dù chỉ một lần.

Nhưng nàng không có miệng để gọi, không có tay để níu. Và quan trọng hơn, gã thực sự không nghe thấy. Với gã, Ứng Thanh Y như đã chết từ nhát kiếm đầu tiên ở Thương Loan mấy trăm năm trước. Những gì diễn ra sau đó, chín kiếp luân hồi, chín nhát kiếm xuyên tim... gã đã xóa sạch chúng cùng với linh hồn mình.

Đốm sáng linh thức cuối cùng của nàng chập chờn rồi tắt ngấm.

Phiến đá sụp đổ hoàn toàn, biến thành một đống vụn vỡ không hình thù giữa rừng trà hoang. Một cơn mưa rào đổ xuống, cuốn trôi những hạt bụi đá cuối cùng xuống vực thẳm. Sáng hôm sau, khi nắng lên, chỗ phiến đá từng đứng chỉ còn là một khoảng đất trống trơ trọi.

Trên thế gian này, không còn bất cứ dấu vết nào của một cuộc tình chín kiếp đẫm máu. Những đóa hoa rừng vẫn nở, linh khí vẫn dạt dào chảy trôi qua những thung lũng. Vạn vật tiếp tục luân chuyển trong sự dửng dưng vĩ đại của nó.

Kẻ đã hy sinh tất cả đã tan vào hư không. Kẻ đã gây ra tội nghiệt cũng đã hóa thành cát bụi.

Không có sự trùng phùng dưới hoàng tuyền, không có sự gặp lại ở kiếp sau. Mọi lời thề thốt, mọi nỗi hận thù, mọi nhát kiếm xuyên tim... cuối cùng cũng chỉ là một vệt mực mờ nhạt bị xóa đi trong cuốn sổ của định mệnh.

Thế gian rộng lớn, linh khí tràn đầy, nhưng hư linh đã phá, vĩnh viễn chẳng thể trùng phùng.

--- (hết) ---​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back