- Xu
- 25,890
88
0
Truyện thơ: Tiên Hiệp - Hư Linh Phá - Thời Không
Tác giả: Thời Không
Thể thơ: Thơ 7 chữ
Vô Vọng Tuyệt Tuyệt
Mù lòa một kiếp nhìn thấu tận
Thế thái nhân tình đầy dối gian
Chẳng màng kiếp sau tìm lối thoát
Tro bụi tan đi, sạch nợ nần.
Kiếm sắc xuyên tâm, tình đứt đoạn
Lệ sầu hóa đá, hận chưa phôi
Chín kiếp thề bồi, nay vỡ nát
Một nhát chia ly, vĩnh biệt người.
Huynh đi về phía bình minh rạng
Ta nằm lại giữa cõi hư không
Linh khí đầy trời, hồn rỗng tuếch
Chẳng có luân hồi để đợi mong.
Mù lòa một kiếp nhìn thấu tận
Thế thái nhân tình đầy dối gian
Chẳng màng kiếp sau tìm lối thoát
Tro bụi tan đi, sạch nợ nần.
Kiếm sắc xuyên tâm, tình đứt đoạn
Lệ sầu hóa đá, hận chưa phôi
Chín kiếp thề bồi, nay vỡ nát
Một nhát chia ly, vĩnh biệt người.
Huynh đi về phía bình minh rạng
Ta nằm lại giữa cõi hư không
Linh khí đầy trời, hồn rỗng tuếch
Chẳng có luân hồi để đợi mong.
Bài thơ là tiếng thở dài cay đắng trước một tình yêu đã biến chất thành nợ nghiệp, nơi sự hy sinh và tội ác đan cài đến mức không thể dung thứ. Tâm trạng của Vô Nhai hiện lên với sự mệt mỏi cùng cực; gã chọn cách tan biến thành tro bụi không phải vì oán hận, mà vì đã nhìn thấu sự vô nghĩa của nhân gian, quyết tâm khước từ mọi cơ hội luân hồi chỉ để không bao giờ phải gặp lại người mình thương trong đau đớn nữa. Sự "không màng kiếp sau" của gã chính là đòn trừng phạt tàn nhẫn nhất, một sự tự do tuyệt đối bằng cách xóa sổ chính mình khỏi thực tại của Thanh Y.
Ngược lại, Thanh Y kẹt lại trong một cơn sang chấn muộn màng, nơi sự điên loạn và hối hận đóng băng thành đá. Nhát kiếm thứ chín không chỉ đâm xuyên tim Vô Nhai mà còn xé toạc mọi ảo vọng của nàng, để lại một tâm hồn rỗng tuếch giữa thế gian tràn đầy linh khí. Hình ảnh đối lập giữa người đi về phía "bình minh rạng" và kẻ nằm lại trong "cõi hư không" khắc họa rõ nét sự tuyệt lộ: một người đã được giải thoát nhờ sự hư mất, còn một kẻ phải sống vĩnh hằng trong sự trống rỗng, canh giữ một lời thề đã thành tro bụi mà chẳng còn lấy một hy vọng trùng phùng.

