Lâm Thiên Nguyệt

Ngày nào cũng như ngày nào, không có gì thay đổi
808 ❤︎ Bài viết: 841 Tìm chủ đề
394 0
Huyết Ảnh Dưới Thành Trường An

Tác giả: Thiên Nguyệt

Thể loại: Cổ đại, tiểu thuyết, chiến tranh, ngôn tình

55060299178_eb73813414_o.png


Văn án:

Thiên hạ loạn lạc, bốn phương chinh chiến, máu nhuộm sơn hà, xương chất đầy quan ải.

Trường An hoa lệ ngày nào, nay chỉ còn là chiếc bóng run rẩy dưới vó ngựa quân thù.

Tiêu Trường Uyên, đại tướng quân trấn thủ biên cương, một tay cầm kiếm giữ non sông, một đời sống giữa sát phạt và phản bội. Trên vai hắn là quân lệnh, sau lưng là vạn dặm giang sơn, trong tim chưa từng có chỗ cho tình ái. Với hắn, yêu thương là thứ xa xỉ nhất trên chiến trường.

A Ảnh, sát thủ vô danh của tổ chức Huyết Các, giết người không để lại dấu vết, sống trong bóng tối như cái bóng của tử thần. Nàng chưa từng có tên thật, chưa từng có quê hương, càng chưa từng tin vào hai chữ "bình yên". Thứ duy nhất nàng học được, là ra tay trước khi bị giết.

Một người là tướng quân được thiên hạ tôn sùng.

Một người là sát thủ bị giang hồ truy sát.

Định mệnh trớ trêu, nàng nhận lệnh ám sát hắn.

Mà hắn, lại vô tình cứu nàng giữa biển máu chiến trường.

Từ khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau dưới mưa tên loạn tiễn, vận mệnh đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu. Giữa chiến tranh và âm mưu, giữa trung nghĩa và thù hận, giữa sinh tử chỉ cách nhau một nhát kiếm.

Liệu tình yêu có thể sống sót?

Nếu một ngày, nàng buộc phải giơ kiếm về phía hắn..

Nếu một ngày, hắn buộc phải lấy thiên hạ đổi lấy nàng..

Là giết người mình yêu, hay phản bội cả giang sơn?

Là làm sát thủ vô tình, hay làm nữ nhân chỉ yêu một người?

"Huyết nhuộm chiến bào, ảnh in đáy mắt.

Một đời chinh chiến, chỉ vì một người."
 
Chỉnh sửa cuối:
808 ❤︎ Bài viết: 841 Tìm chủ đề
Chương 1: Máu đổ dưới thành, bóng người trong đêm

Gió bắc thổi qua chiến trường mang theo mùi tanh nồng của máu và khói lửa. Bầu trời xám xịt như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, mây đen cuộn tròn phía chân trời, nặng nề đè xuống đại địa đang run rẩy dưới vó ngựa và tiếng gào thét của binh sĩ.

Ngoài thành Trường An, chiến sự đã kéo dài suốt ba ngày ba đêm.

Xác người nằm chồng lên nhau, giáo gãy cắm nghiêng trong bùn đất, cờ xí rách nát phấp phới trong gió lạnh. Mỗi bước chân giẫm xuống đều là một sinh mệnh đã tắt, nhưng không ai có thời gian dừng lại để thương xót. Trong chiến tranh, thương xót là thứ yếu mềm nhất, cũng là thứ nguy hiểm nhất.

Tiêu Trường Uyên cưỡi chiến mã đứng trên gò cao, áo giáp đen nhuốm máu, trường thương trong tay còn nhỏ giọt đỏ sẫm. Hắn đã không nhớ rõ mình đã giết bao nhiêu người, chỉ nhớ cánh tay chưa từng run, ánh mắt chưa từng chệch hướng.

Phía sau hắn là quân kỳ Đại Lương tung bay trong gió, trước mặt là hàng vạn quân địch đang lui dần.

"Truy kích!"

Một tiếng quát trầm thấp vang lên, không cần quá lớn nhưng đủ khiến toàn quân chấn động. Đó là giọng nói đã theo họ đi qua vô số chiến trường, là mệnh lệnh không ai dám làm trái.

Tiêu Trường Uyên thúc ngựa lao xuống sườn dốc, dẫn đầu đội kỵ binh như mũi tên xé gió, thẳng hướng quân địch đang tháo chạy. Trường thương trong tay hắn vung lên, một đường hàn quang lóe sáng, kẻ địch chưa kịp kêu đã ngã xuống đất.

Máu bắn lên áo giáp, nóng hổi.

Hắn không chớp mắt.

Với Tiêu Trường Uyên, chiến trường chưa từng là nơi để do dự. Từ ngày khoác lên mình bộ chiến giáp này, hắn đã quen với mùi máu, quen với tiếng khóc, quen với việc dùng sinh mạng người khác đổi lấy sự bình yên cho giang sơn phía sau lưng.

Nếu có tội, hắn nguyện gánh hết.

Khi tiếng truy kích dần lắng xuống, hoàng hôn cũng vừa buông. Ánh tà dương nhuộm đỏ mặt đất, đỏ đến mức khó phân biệt đâu là máu, đâu là ánh chiều.

"Thu quân!"

Mệnh lệnh vừa ban, binh sĩ bắt đầu chỉnh đốn hàng ngũ. Tiêu Trường Uyên kéo cương ngựa, ánh mắt vô thức quét về phía rừng thưa cách chiến trường không xa.

Một cảm giác rất nhẹ, rất mơ hồ.

Như có ai đó đang nhìn hắn.

Hắn cau mày.

Trực giác của kẻ sống giữa sát phạt nhiều năm chưa từng sai. Tiêu Trường Uyên không tin vào trùng hợp. Hắn ra hiệu cho một đội thân binh ở lại trấn giữ, rồi một mình thúc ngựa tiến về phía rừng.

Càng vào sâu, tiếng ồn ào phía sau càng bị gió thổi tan. Chỉ còn tiếng lá khô vỡ vụn dưới vó ngựa và tiếng tim đập đều đặn trong lồng ngực.

Đột nhiên..

Một luồng sát khí lạnh lẽo quét ngang cổ họng.

Tiêu Trường Uyên nghiêng người theo bản năng, lưỡi dao sắc bén sượt qua cổ áo giáp, cắm phập vào thân cây phía sau. Hắn quay phắt lại, trường thương trong tay đã dựng ngang trước ngực.

Trước mắt hắn là một bóng người mảnh khảnh.

Nữ nhân.

Nàng mặc y phục đỏ sẫm đã sẫm màu vì máu, khuôn mặt bị che nửa bởi khăn đen, chỉ lộ ra đôi mắt. Đó là đôi mắt rất lạ, lạnh lẽo, tĩnh lặng, không một gợn sóng, như thể vừa rồi chỉ là một nhát chém vô cảm, không hơn không kém.

Sát thủ.

Tiêu Trường Uyên lập tức nhận ra.

Không cần lời giải thích, không cần hỏi han. Trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cả hai đều hiểu rõ vị trí của đối phương.

Nàng rút dao khỏi thân cây, không nói một lời, thân ảnh lao tới nhanh như bóng quỷ. Động tác dứt khoát, không dư thừa, rõ ràng là người đã giết không ít mạng người.

Tiêu Trường Uyên đỡ đòn, kim loại va chạm phát ra âm thanh chát chúa giữa rừng vắng. Hắn nhận ra đối phương không phải hạng tầm thường. Mỗi chiêu đều hiểm hóc, nhắm thẳng vào chỗ hiểm, không cho hắn cơ hội phản kích dễ dàng.

Một nam tướng quân quen với chiến trận rộng lớn.

Một nữ sát thủ quen với giết chóc trong bóng tối.

Hai thế giới va vào nhau bằng lưỡi dao lạnh lẽo.

Chỉ trong chớp mắt, họ đã đổi chiêu hơn mười lần.

Tiêu Trường Uyên dần nhận ra một điều, nàng đang yếu đi.

Hơi thở của nàng gấp hơn, bước chân bắt đầu chậm lại, lực tay không còn ổn định. Ánh mắt tuy vẫn lạnh, nhưng sâu trong đó là một tia mệt mỏi không giấu được.

Bị thương từ trước.

Ngay khoảnh khắc hắn nhận ra điều đó, một mũi tên từ đâu xé gió lao tới, nhắm thẳng lưng nàng.

Tiêu Trường Uyên không kịp suy nghĩ.

Hắn xoay người, dùng thân mình chắn mũi tên, đồng thời vung thương đánh bật sát thủ kia sang một bên. Mũi tên cắm phập vào vai hắn, đau buốt.

Nữ nhân khựng lại.

Đôi mắt nàng lần đầu tiên dao động.

"Vì sao?"

Giọng nàng khàn khàn, thấp đến mức gần như tan trong gió.

Tiêu Trường Uyên nhổ mũi tên ra, máu theo đó trào ra thấm ướt giáp. Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm.

"Ta không giết người đã mất khả năng hoàn thành nhiệm vụ."

Nói xong, hắn quay lưng.

Nữ sát thủ đứng lặng giữa rừng, tay cầm dao khẽ run. Từ ngày bước chân vào Huyết Các, nàng chưa từng được tha mạng. Càng chưa từng có kẻ địch nào dùng thân mình che tên cho nàng.

Ánh chiều tắt hẳn, bóng lưng tướng quân dần hòa vào màn đêm.

Nàng không biết tên hắn.

Chỉ biết, từ khoảnh khắc đó, trong tim mình có thứ gì đó đã lệch đi một nhịp.

Và nàng cũng không biết rằng: Kể từ đêm nay, vận mệnh của nàng và hắn sẽ quấn chặt vào nhau, không còn đường lui.
 
808 ❤︎ Bài viết: 841 Tìm chủ đề
Chương 2: Huyết Các trong đêm, mệnh lệnh không tên

Đêm buông xuống rất chậm.

Rừng núi phía nam Trường An chìm trong sương mù dày đặc, ánh trăng bị mây che khuất chỉ còn lại một quầng sáng mờ nhạt, đủ soi rõ lối đi quanh co giữa những tảng đá phủ rêu. Gió thổi qua khe núi phát ra tiếng rít khẽ, như tiếng thở dài kéo dài không dứt.

A Ảnh bước đi không phát ra một tiếng động.

Vết thương ở sườn trái vẫn chưa khép miệng, máu đã ngừng chảy nhưng mỗi lần cử động vẫn đau nhói. Nàng không cúi đầu nhìn, cũng không chậm bước. Đau đớn đối với nàng từ lâu đã trở thành một phần của thân thể, giống như hơi thở, giống như bóng tối.

Trước mặt nàng là sơn môn của Huyết Các.

Không bảng hiệu, không đèn lồng, không có dấu hiệu cho thấy nơi đây từng tồn tại. Chỉ là một vách núi dựng đứng, rễ cây chằng chịt, đá tảng lởm chởm như răng thú. Nếu không quen đường, dù có đứng ngay trước mặt cũng sẽ không tìm ra lối vào.

A Ảnh đưa tay ấn lên một phiến đá lõm xuống hình hoa mai.

Một tiếng động trầm thấp vang lên, vách núi chậm rãi tách ra, lộ ra một lối đi hẹp tối om bên trong. Nàng bước vào, cánh cửa đá khép lại phía sau, cắt đứt hoàn toàn ánh trăng.

Trong Huyết Các, ánh sáng duy nhất đến từ những ngọn đèn dầu nhỏ treo dọc hành lang. Ánh lửa lay động, chiếu lên những bức tường đá lạnh lẽo, loang lổ vết máu cũ không biết đã thấm vào từ bao giờ.

Nơi này chưa từng sạch sẽ.

A Ảnh đi qua hành lang dài, cúi đầu hành lễ với những bóng người đứng im lặng trong góc tối. Không ai chào hỏi, cũng không ai nhìn nàng lâu hơn một nhịp thở. Ở đây, sống sót không phải vinh quang, chỉ là điều kiện tối thiểu.

Nàng dừng lại trước một cánh cửa gỗ đen.

Cửa không khóa.

Bên trong là đại sảnh của Huyết Các, trần cao, rộng rãi, chính giữa treo một ngọn đèn đỏ lớn. Dưới ánh đèn là một chiếc ghế đá, trên đó có người đang ngồi.

Người đó khoác áo choàng xám, tóc đã điểm bạc, gương mặt nửa chìm trong bóng tối. Đôi mắt ông ta mở ra khi A Ảnh bước vào, ánh nhìn lạnh lẽo, không chút cảm xúc.

A Ảnh quỳ xuống. Nàng không cần được nhắc nhở, cũng không cần ai ra lệnh. Nàng nói, giọng trầm thấp. Nhiệm vụ thất bại. Không có lời giải thích. Không có biện minh. Trong Huyết Các, thất bại chỉ có một ý nghĩa. Chết.

Không gian im lặng kéo dài, chỉ nghe thấy tiếng đèn dầu cháy lách tách. A Ảnh cúi đầu, bàn tay đặt trên mặt đất lạnh ngắt, không run rẩy. Nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Một sát thủ thất bại không có giá trị tồn tại.

Người trên ghế đá nhìn nàng rất lâu. Cuối cùng, ông ta lên tiếng.

"Ngẩng đầu lên."

A Ảnh ngẩng đầu. Ánh đèn đỏ chiếu vào khuôn mặt nàng, làm lộ ra sắc trắng nhợt nhạt và vết máu đã khô nơi khóe môi. Đôi mắt nàng vẫn tĩnh lặng, sâu không thấy đáy. Người kia chậm rãi nói.

"Ngươi đã gặp Tiêu Trường Uyên."

Tim A Ảnh khẽ siết lại. Chỉ một khắc rất nhỏ, nhưng nàng biết mình không giấu được. Huyết Các chưa từng hỏi những câu vô nghĩa. Nàng gật đầu.

Người kia cười khẽ, nụ cười không mang theo chút ấm áp nào. Hắn không giết ngươi. Đó không phải câu hỏi. A Ảnh im lặng. Không giết nàng. Không chỉ không giết, mà còn chắn tên cho nàng. Hình ảnh đó bất chợt hiện lên trong đầu, rõ ràng đến mức nàng phải siết chặt tay để giữ cho nét mặt không thay đổi.

Người kia đứng dậy, bước xuống từng bậc đá, dừng trước mặt nàng.

"Ngươi biết vì sao Huyết Các tồn tại không."

A Ảnh đáp.

"Vì giết người."

Người kia lắc đầu.

"Vì sống sót."

"Chúng ta giết để tồn tại. Kẻ không thể giết đúng người, đúng lúc, thì không đáng sống."

Ông ta quay lưng lại, giọng nói vang vọng trong đại sảnh.

Tiêu Trường Uyên là thanh kiếm của triều đình. Chỉ cần hắn còn sống, chiến tranh sẽ không kết thúc. Hắn không chết, thì thiên hạ không loạn đủ.

A Ảnh cúi đầu. Nàng hiểu. Huyết Các không đứng về phe nào. Nhưng chiến tranh càng kéo dài, càng có nhiều người cần giết, Huyết Các mới tồn tại.

Người kia dừng bước, quay đầu nhìn nàng.

"Lần này, ta cho ngươi một cơ hội nữa."

A Ảnh ngẩng lên. Ánh mắt nàng lần đầu tiên lộ ra một tia kinh ngạc rất nhẹ.

"Ngươi sẽ không ám sát hắn nữa.."

Câu nói khiến nàng sững lại. Không giết. Vậy thì nhiệm vụ là gì.

Người kia nói chậm rãi.

"Tiếp cận hắn. Ở lại bên hắn. Tìm ra nhược điểm của hắn. Khi thời cơ đến, tự tay kết liễu."

Tim A Ảnh đập mạnh. Tiếp cận. Ở lại bên hắn. Hình ảnh ánh mắt trầm tĩnh của Tiêu Trường Uyên hiện lên, ánh nhìn lạnh lẽo nhưng không tàn nhẫn, giọng nói trầm thấp vang lên giữa rừng đêm.

Ta không giết người đã mất khả năng hoàn thành nhiệm vụ. Người kia nhìn chằm chằm vào nàng.

"Ngươi có làm được không."

A Ảnh cúi đầu thật thấp.

Nàng đáp.

"Có."

Một chữ duy nhất. Không do dự. Không cảm xúc. Người kia gật đầu, vung tay.

"Từ hôm nay, ngươi không còn là sát thủ Huyết Các. Ngươi là một kẻ không tên, không quá khứ, không tương lai. Nếu thất bại lần nữa, không ai sẽ tìm xác ngươi."

A Ảnh đứng dậy, xoay người rời đi. Bước chân nàng vẫn vững vàng, nhưng trong lồng ngực, có thứ gì đó âm thầm rung chuyển.

Ngoài Huyết Các, đêm đã sâu. A Ảnh đứng trên mỏm đá cao, nhìn về hướng Trường An xa xăm. Ánh lửa trong thành le lói như sao rơi, thấp thoáng trong màn sương.

Nàng không biết vì sao trong đầu lại nhớ đến bóng lưng cao lớn giữa hoàng hôn hôm đó.

Càng không hiểu vì sao tim mình lại nặng như vậy. Nhiệm vụ lần này, không giống bất kỳ nhiệm vụ nào trước đây. Bởi mục tiêu, không còn chỉ là một cái tên cần xóa bỏ. Mà là một người, đã từng cứu nàng.

Và nàng biết rất rõ. Từ khoảnh khắc này, nếu bước tiếp, nàng sẽ không còn đường quay đầu.
 
808 ❤︎ Bài viết: 841 Tìm chủ đề
Chương 3: Trở về Trường An, người dưới mái quân doanh

Trường An những ngày đầu đông phủ lên mình một màu xám nhạt. Thành trì cao lớn vẫn sừng sững như chưa từng thay đổi, nhưng chỉ cần bước vào trong, ai cũng có thể cảm nhận được hơi thở căng thẳng đang lan khắp từng con phố. Chiến sự nơi biên cương chưa dứt, triều đình ngày ngày bàn chuyện quân lương, dân chúng thì thấp thỏm chờ tin thắng bại. Tiếng rao buôn bán vẫn vang lên, nhưng không còn cái náo nhiệt vô tư của những năm thái bình.

Tiêu Trường Uyên cưỡi ngựa tiến vào thành trong tiếng hô vang của binh sĩ. Áo giáp chưa kịp thay, trên vai vẫn còn vết thương đã được băng sơ sài, nhưng dáng người thẳng tắp, ánh mắt trầm ổn khiến đám đông vô thức nhường đường. Hắn đã quen với ánh nhìn này, kính trọng có, sợ hãi có, kỳ vọng cũng có. Làm tướng quân của Đại Lương, hắn không cho phép mình mềm yếu trước bất kỳ ai.

Quân doanh đóng ở phía tây thành. Tiêu Trường Uyên vừa xuống ngựa đã có phó tướng tiến lên hành lễ, thấp giọng báo cáo tình hình trong thành và quân lệnh mới từ triều đình. Hắn nghe, gật đầu, chỉ trả lời ngắn gọn vài câu rồi bước thẳng vào trướng chính. Bên trong, mùi dược thảo còn phảng phất, trên bàn là bản đồ chiến sự trải rộng, những ký hiệu đỏ đen chằng chịt như vết thương chưa lành trên da thịt giang sơn.

Hắn tháo găng tay, đặt trường thương dựa vào giá gỗ, vừa định ngồi xuống thì chợt nghe tiếng bước chân rất nhẹ từ phía sau. Tiêu Trường Uyên dừng động tác, ánh mắt trở nên sắc bén. Trong quân doanh, người có thể tiến gần hắn mà không bị phát hiện không nhiều.

Hắn xoay người.

Người đứng đó là một nữ nhân mặc y phục màu xám nhạt, dáng người mảnh khảnh, gương mặt cúi thấp, mái tóc được búi gọn gàng như một tiểu tỳ mới vào doanh. Trên tay nàng cầm khay trà, bước chân hơi chậm, dường như còn chưa quen đường.

Tiêu Trường Uyên nhìn nàng vài giây, ánh mắt dừng lại lâu hơn một nhịp ở đôi tay trắng đến mức không giống tay người từng làm việc nặng.

"Ngươi là ai" hắn hỏi.

Nữ nhân dừng lại, cúi đầu sâu hơn, giọng nói thấp và nhẹ. "Nô tỳ tên A Ảnh, được điều đến hầu hạ trong trướng tướng quân."

Tiêu Trường Uyên cau mày. Hắn không nhớ mình từng yêu cầu điều thêm người. Trong quân doanh, mỗi một sự sắp xếp đều có lý do, không ai tự tiện làm việc thừa. Hắn vừa định hỏi tiếp thì phó tướng bên ngoài bước vào, lên tiếng trước. "Là do Thái phó trong triều sắp xếp, nói rằng tướng quân bị thương chưa lành, cần người chăm sóc chu đáo."

Tiêu Trường Uyên không nói gì, chỉ nhìn A Ảnh thêm lần nữa. Nàng vẫn cúi đầu, thái độ cung kính không chút sơ hở. Hắn gật đầu, xem như chấp thuận, rồi quay lại bàn bản đồ. "Đặt trà xuống rồi lui ra."

A Ảnh bước lên, động tác chậm rãi, không phát ra tiếng động. Khi nàng đặt khay trà xuống bàn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đến một bước. Tiêu Trường Uyên cảm nhận rất rõ một mùi hương nhàn nhạt, không phải mùi son phấn, mà giống mùi cỏ thuốc phơi khô. Trong khoảnh khắc rất ngắn, ký ức nơi rừng đêm bất chợt hiện lên, ánh mắt lạnh lẽo dưới khăn đen và lưỡi dao lóe sáng trong hoàng hôn.

Hắn khựng lại.

A Ảnh đã lui về phía sau, cúi đầu chờ lệnh.

Tiêu Trường Uyên nhíu mày. Cảm giác vừa rồi quá rõ ràng, nhưng trước mặt hắn chỉ là một tiểu tỳ bình thường, ánh mắt cụp xuống, không để lộ chút sắc bén nào. Hắn tự nhủ có lẽ do chiến trường khiến thần kinh mình quá nhạy cảm.

"Ở lại bên ngoài trướng, có việc ta sẽ gọi" hắn nói.

"Vâng" A Ảnh đáp.

Nàng lui ra, khép rèm trướng lại. Khi quay lưng đi, bàn tay nàng khẽ siết chặt, trong lòng dậy lên từng đợt sóng nhỏ. Nàng đã đứng rất gần hắn, gần đến mức có thể cảm nhận hơi thở trầm ổn và nhịp tim đều đặn. Người nam nhân này, trong chiến giáp là tướng quân khiến vạn quân kính sợ, nhưng lúc đứng trước bản đồ, ánh mắt hắn lại lộ ra sự mệt mỏi rất khó nhận ra.

Đêm đó, Tiêu Trường Uyên ở lại quân doanh. Hắn xem lại quân báo đến khuya, vết thương trên vai bắt đầu đau nhức. Khi hắn đứng dậy định tự băng lại thì rèm trướng khẽ động. A Ảnh bước vào, trên tay cầm hộp thuốc.

"Nô tỳ thấy đèn còn sáng, đoán tướng quân chưa nghỉ" nàng nói nhỏ.

Tiêu Trường Uyên nhìn nàng, im lặng vài giây rồi gật đầu. "Ngươi biết băng bó?"

A Ảnh đáp. "Trước kia từng học qua một chút."

Hắn không hỏi thêm, ngồi xuống ghế, quay lưng lại. A Ảnh mở hộp thuốc, mùi dược thảo lan ra dịu nhẹ. Động tác của nàng rất thuần thục, nhẹ đến mức gần như không làm hắn đau. Khi đầu ngón tay nàng chạm vào da hắn, Tiêu Trường Uyên cảm thấy một cảm giác rất lạ, không khó chịu, nhưng cũng không quen thuộc.

"Ngươi không sợ ta sao" hắn bỗng hỏi.

A Ảnh khẽ dừng lại một nhịp rồi tiếp tục. "Tướng quân vì giang sơn mà chinh chiến, nô tỳ kính trọng còn không kịp, sao lại sợ."

Tiêu Trường Uyên bật cười khẽ. "Kính trọng ta sao."

"Vâng."

Hắn không nói nữa. Trong ánh đèn dầu, bóng hai người in lên vách trướng, một cao lớn, một mảnh khảnh, yên lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió ngoài doanh trại. Khi băng bó xong, A Ảnh lui ra, cúi đầu chào rồi biến mất sau rèm.

Tiêu Trường Uyên nhìn theo bóng nàng, ánh mắt trầm xuống. Trực giác của hắn lại khẽ rung động, nhưng lần này không mang theo sát khí, mà là một cảm giác khó gọi tên.

Ngoài trướng, A Ảnh đứng trong bóng tối, hít sâu một hơi. Nhiệm vụ đã bắt đầu. Nàng đã ở bên cạnh hắn, gần đến mức chỉ cần một nhát dao là có thể kết thúc tất cả. Nhưng không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc tay chạm vào da hắn, nàng lại không thể tưởng tượng ra cảnh lưỡi dao cắm xuống.

Trường An đêm đó yên tĩnh đến lạ. Không ai biết rằng, dưới mái quân doanh này, tướng quân của Đại Lương và sát thủ của Huyết Các đã đứng chung một không gian, mỗi người mang theo một bí mật không thể nói ra.

Và từ đêm ấy, số phận của họ đã thật sự bắt đầu giao nhau, từng bước, từng bước, không thể tránh khỏi.
 
808 ❤︎ Bài viết: 841 Tìm chủ đề
Chương 4: Triều đình sóng ngầm, binh lệnh dính máu

Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông triều vang lên từ phía hoàng cung, dội qua từng mái nhà trong Trường An còn phủ sương lạnh. Quan đạo dẫn vào cung đã chật kín xe ngựa của bá quan văn võ, sắc mặt ai nấy đều nghiêm túc, không còn vẻ thong dong thường ngày. Chiến sự phương bắc tuy tạm lắng, nhưng ai cũng biết đó chỉ là khoảng yên ngắn ngủi trước cơn bão lớn hơn.

Tiêu Trường Uyên thay triều phục, khoác áo ngoài màu đen thẫm, bước lên xe ngựa tiến về hoàng cung. A Ảnh theo sau với thân phận tùy tùng hầu cận, cúi đầu ngồi ở góc xe, mắt nhìn xuống sàn gỗ nhưng tai không bỏ sót bất kỳ âm thanh nào. Từ khoảnh khắc bước vào Trường An, nàng đã cảm nhận được một bầu không khí khác hẳn chiến trường. Ở đây không có tiếng gươm va chạm, nhưng sát khí lại ẩn sâu hơn, lạnh hơn.

Xe ngựa dừng trước cổng Ngọ Môn. Tiêu Trường Uyên bước xuống trước, dáng người cao lớn nổi bật giữa đám quan viên. Không ít ánh mắt dõi theo hắn, có kính trọng, có dò xét, cũng có những ánh nhìn giấu không kín sự bất mãn. A Ảnh đi sau hắn nửa bước, đầu cúi thấp, hoàn toàn hòa mình vào vai một người hầu vô danh.

Đại điện triều hội rộng lớn, cột trụ sơn son thếp vàng sáng lóa dưới ánh đèn. Hoàng đế ngồi trên long ỷ, gương mặt đã có dấu vết mệt mỏi vì loạn lạc kéo dài. Khi Tiêu Trường Uyên bước ra hành lễ, tiếng xì xào trong điện lập tức lắng xuống.

"Tiêu ái khanh bình thân"

Hoàng đế nói.

"Thần lĩnh mệnh"

Tiêu Trường Uyên đáp, giọng trầm ổn.

Chưa kịp trình bày chiến báo, một giọng nói đã vang lên từ hàng quan văn.

"Bệ hạ, chiến sự lần này tổn thất quân lương không nhỏ, dân chúng phương bắc oán thán không ngớt. Thần cho rằng, tiếp tục đánh chỉ khiến quốc lực suy kiệt."

Người lên tiếng là Lý Thừa Tướng, kẻ đứng đầu văn thần, cũng là người có thế lực lớn nhất triều đình ngoài hoàng thất. A Ảnh đứng phía sau Tiêu Trường Uyên, dù không ngẩng đầu nhưng vẫn nghe rất rõ. Nàng biết, đây mới là chiến trường thật sự của Trường An.

Tiêu Trường Uyên không vội đáp. Hắn chờ hoàng đế lên tiếng trước.

"Lý khanh muốn nói hòa"

Hoàng đế hỏi.

"Thần không dám nói hòa, chỉ mong bệ hạ cân nhắc. Bắc Địch tuy lui binh, nhưng vẫn còn lực lượng. Nếu tiếp tục giao chiến, e rằng dân sinh càng thêm khổ."

Tiếng bàn tán nổi lên, người tán thành, kẻ phản đối. Tiêu Trường Uyên lúc này mới bước lên một bước, giọng nói không lớn nhưng vang rõ khắp đại điện. "Bắc Địch lui binh không phải vì sợ, mà vì đang chờ cơ hội. Nếu Đại Lương tỏ ra mềm yếu lúc này, một khi chúng quay lại, hậu quả chỉ nặng hơn."

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng hàng quan. "Thần trấn thủ biên cương nhiều năm, rất rõ bọn chúng muốn gì. Chúng không cần hòa, chúng cần đất."

Trong điện im lặng.

Lý Thừa Tướng cười nhạt. "Tiêu tướng quân nói nghe dễ dàng. Nhưng binh lương từ đâu ra. Quốc khố đã cạn, chẳng lẽ lại tiếp tục thu thuế, ép dân?"

Tiêu Trường Uyên nhìn thẳng ông ta. "Thần đã dâng tấu xin giảm quân số đóng ở phía nam, điều lương lên phía bắc. Nếu triều đình đồng ý, đủ chống đỡ một mùa đông."

Lý Thừa Tướng chưa kịp đáp, hoàng đế đã giơ tay. "Việc này trẫm sẽ cân nhắc. Hôm nay lui triều."

Tiếng hô vạn tuế vang lên, triều hội kết thúc trong bầu không khí nặng nề. Tiêu Trường Uyên xoay người rời đại điện, bước chân không hề chậm. A Ảnh theo sát phía sau, trong đầu nhanh chóng ghép nối những gì vừa nghe. Mâu thuẫn giữa Tiêu Trường Uyên và Lý Thừa Tướng đã rõ ràng hơn nàng tưởng. Và mâu thuẫn đó, rất có thể sẽ trở thành lưỡi dao đâm từ phía sau.

Ra khỏi hoàng cung, Tiêu Trường Uyên lên xe ngựa, sắc mặt trầm xuống. A Ảnh ngồi yên, không lên tiếng. Một lúc sau, hắn mới nói. "Ngươi có thấy hôm nay triều đình rất yên ổn không."

A Ảnh đáp khẽ. "Có."

"Yên ổn đến mức bất thường" hắn nói tiếp. "Chiến tranh chưa kết thúc, nhưng đã có người muốn dừng lại."

A Ảnh không đáp. Nàng biết, lúc này tốt nhất là im lặng.

Xe ngựa chưa về đến quân doanh thì bị chặn lại. Một binh sĩ cưỡi ngựa lao tới, sắc mặt hoảng hốt. "Bẩm tướng quân, tin khẩn từ biên cương."

Tiêu Trường Uyên nhận lấy thư tín, vừa đọc xong, ánh mắt lập tức lạnh đi. Hắn siết chặt tờ giấy, giọng trầm xuống. "Bắc Địch tập kích kho lương phía tây."

A Ảnh tim khẽ chấn động. Kho lương phía tây là nơi vừa được điều chuyển theo kế hoạch của Tiêu Trường Uyên. Thời gian, địa điểm, đều quá chính xác.

"Trong triều có nội gián" Tiêu Trường Uyên nói, giọng thấp nhưng đầy sát ý.

Đêm đó, quân doanh sáng đèn suốt canh hai. Tiêu Trường Uyên ngồi trước bản đồ, điều binh khiển tướng không chút chần chừ. A Ảnh đứng bên, lặng lẽ ghi nhớ từng tuyến đường, từng kho lương, từng cái tên được nhắc tới. Nhiệm vụ của nàng là tìm nhược điểm của hắn, nhưng giờ đây, nàng lại đang tận mắt chứng kiến nhược điểm lớn nhất của Đại Lương.

Không phải chiến trường. Mà là triều đình.

Khi mọi việc tạm ổn, Tiêu Trường Uyên dựa lưng vào ghế, nhắm mắt trong chốc lát. A Ảnh nhìn hắn, ánh mắt dao động rất nhẹ. Người nam nhân này đang gánh cả một cuộc chiến, trước mặt là địch, sau lưng là sóng ngầm.

Nếu một ngày, nàng thật sự phải giết hắn, thì nhát dao đó không chỉ kết liễu một người, mà còn có thể làm sụp đổ cả phòng tuyến phương bắc.

Ý nghĩ ấy khiến tim nàng khẽ đau.

Ngoài doanh trại, gió bắc lại nổi lên, mang theo mùi khói xa xăm. Chiến tranh chưa hề rời đi, nó chỉ đổi một hình dạng khác, âm thầm hơn, nguy hiểm hơn.

Và A Ảnh biết, từ giờ trở đi, mỗi bước nàng đi bên cạnh Tiêu Trường Uyên đều là bước trên lưỡi dao.
 
808 ❤︎ Bài viết: 841 Tìm chủ đề
Chương 5: Gió bắc nổi lên, lòng người khó dò

Gió bắc thổi mạnh suốt đêm, mang theo hơi lạnh thấm vào tận xương. Trường An chìm trong một loại tĩnh lặng khác thường, không phải yên bình, mà là thứ yên lặng trước khi sóng lớn ập đến. Quân doanh phía tây thành sáng đèn đến tận canh tư, bóng người qua lại không dứt, tiếng bước chân đè lên mặt đất khô lạnh vang lên đều đặn như nhịp đập gấp gáp của một trái tim chưa kịp nghỉ ngơi.

Tin kho lương bị tập kích lan truyền rất nhanh trong quân doanh, nhưng chưa kịp lan ra ngoài thành đã bị ép xuống. Tiêu Trường Uyên hạ lệnh phong tỏa tin tức, chỉ giữ lại những người cần thiết trong trướng nghị sự. Hắn biết, một khi chuyện này lọt ra ngoài, không chỉ binh sĩ dao động mà triều đình cũng sẽ nhân đó mà khuấy động thêm một vòng sóng ngầm.

Bản đồ được trải rộng trên bàn gỗ, những tuyến đường vận lương được đánh dấu bằng mực đỏ, giờ đây nhìn lại giống như những vết thương mới bị rạch ra trên da thịt. Tiêu Trường Uyên đứng trước bàn, ánh mắt dừng lại rất lâu ở kho lương phía tây, nơi vừa bị tập kích. Khoảng cách, thời gian, tốc độ hành quân của Bắc Địch, tất cả đều chính xác đến mức không thể là trùng hợp.

Có người đã bán đứng tin tức.

Và người đó, rất có thể đang ngồi trong triều, hoặc thậm chí đã từng đứng cùng hắn trong đại điện buổi sáng.

Tiêu Trường Uyên khẽ nhắm mắt lại trong một nhịp thở, rồi mở ra. Ánh mắt khi ấy đã không còn dao động. Hắn không cho phép bản thân chìm trong phẫn nộ. Trên chiến trường, phẫn nộ chỉ khiến người ta chết nhanh hơn.

A Ảnh đứng ở vị trí không quá gần, cũng không quá xa. Nàng lặng lẽ quan sát từng thay đổi rất nhỏ trên gương mặt hắn. Từ khoảnh khắc tin khẩn được đưa tới, nàng đã nhận ra một điều. Tiêu Trường Uyên không chỉ là một tướng quân giỏi đánh trận. Hắn còn hiểu rất rõ chiến tranh không chỉ diễn ra ngoài thành.

Trong đầu nàng, từng mảnh thông tin tự động ghép lại với nhau. Lý Thừa Tướng. Kho lương phía tây. Thời gian điều chuyển vừa được bàn trong triều. Huyết Các từng dạy nàng, muốn giết một người, trước hết phải hiểu thế cục quanh hắn. Nhưng lúc này, nàng lại hiểu ra một điều khác. Có những thế cục, một nhát dao không thể giải quyết.

Canh ba vừa qua, mưa tuyết bắt đầu rơi lác đác. Hạt tuyết nhỏ, sắc, rơi xuống đất chưa kịp tan đã bị giẫm nát. Tiêu Trường Uyên rời khỏi trướng nghị sự, bước ra ngoài. Không khoác áo choàng, chỉ mặc triều phục mỏng, như thể cái lạnh không hề tồn tại.

A Ảnh do dự một nhịp, rồi cũng theo ra.

Bên ngoài quân doanh, gió thổi mạnh hơn. Tuyết bám lên vai áo hắn, nhanh chóng tan thành nước lạnh. Tiêu Trường Uyên đứng nhìn về hướng bắc, nơi bóng đêm dày đặc che khuất biên giới xa xăm. Đó là nơi hắn đã đứng vô số lần, mỗi lần đều mang theo những quyết định đổi bằng máu.

"Ngươi nghĩ ai đã bán tin"

Hắn bỗng hỏi.

A Ảnh giật mình rất nhẹ. Đây là lần đầu tiên hắn chủ động hỏi ý kiến nàng về chuyện triều chính. Một tiểu tỳ không tên, không thân phận, không quá khứ, vốn không nên nghe, càng không nên trả lời.

Nàng cúi đầu, giọng nói giữ mức vừa đủ.

"Nô tỳ không dám đoán chuyện triều đình."

Tiêu Trường Uyên không quay lại nhìn nàng.

"Ngươi rất cẩn thận."

"Trong quân doanh, cẩn thận mới sống lâu."

Hắn khẽ cười, một nụ cười rất nhạt, nhanh đến mức gần như tan vào gió lạnh. "Đúng vậy."

Im lặng bao trùm giữa hai người. Chỉ có tiếng gió và tiếng tuyết rơi. A Ảnh cảm thấy tim mình đập chậm lại. Khoảng cách giữa nàng và hắn lúc này không gần, nhưng lại khiến nàng thấy áp lực hơn cả khi đứng sát bên trong trướng.

Tiêu Trường Uyên quay người. Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt nàng, không sắc bén như khi nhìn binh sĩ, cũng không lạnh như khi đối mặt triều thần. Đó là ánh mắt đánh giá rất sâu, như thể đang cân nhắc một điều gì đó không thể nói ra thành lời.

"Ngươi theo ta đã mấy ngày"

Hắn nói.

"Ba ngày."

"Ba ngày, nhưng ngươi không hỏi gì."

A Ảnh cúi đầu thấp hơn.

"Nô tỳ không có tư cách hỏi."

"Hay là ngươi không muốn hỏi."

Câu nói rơi xuống rất khẽ, nhưng lại khiến lòng nàng chấn động. Nàng im lặng. Trong khoảnh khắc đó, nàng nhận ra Tiêu Trường Uyên đang thử nàng. Không phải bằng tra hỏi, mà bằng cảm giác. Bằng trực giác của một kẻ quen nhìn người trong sinh tử.

Nếu nàng trả lời sai, dù chỉ một chữ, mọi thứ có thể kết thúc ngay tại đây.

"Nô tỳ chỉ làm việc mình nên làm" nàng nói chậm rãi.

"Những việc không liên quan đến nô tỳ, biết nhiều không có lợi."

Tiêu Trường Uyên nhìn nàng thêm một lúc nữa, rồi quay đi.

"Ngươi rất hợp ở lại quân doanh."

Câu nói đó không mang theo khen ngợi, nhưng cũng không phải cảnh cáo. A Ảnh lại cảm thấy tim mình nặng thêm một chút. Ở lại quân doanh, với thân phận hiện tại, nghĩa là nàng sẽ tiếp tục đứng bên hắn, nhìn hắn đối diện từng đợt sóng ngầm, từng lần bị đâm sau lưng.

Và cũng nghĩa là, lệnh của Huyết Các vẫn đang treo lơ lửng trên đầu nàng.

Sáng hôm sau, tuyết phủ trắng doanh trại. Tiêu Trường Uyên nhận lệnh xuất binh chi viện kho lương phía tây. Lần này, hắn không chờ triều đình phê chuẩn đầy đủ, chỉ báo cáo ngắn gọn rồi lập tức điều quân. Quyết đoán đến mức khiến không ít người trong doanh trại kinh ngạc.

A Ảnh giúp hắn chỉnh lại giáp trước khi xuất phát. Khi tay nàng kéo dây buộc nơi vai hắn, nàng nhận ra vết thương cũ vẫn chưa lành hẳn. Dưới lớp giáp lạnh là cơ thể đã chịu quá nhiều thương tích. Nàng khựng lại một nhịp rất nhỏ.

"Đau không"

Câu hỏi suýt thoát ra, nhưng nàng kịp nuốt xuống.

Tiêu Trường Uyên cúi nhìn nàng. Ánh mắt hắn chạm vào đôi tay đang dừng lại quá lâu kia.

"Ngươi lo lắng."

Không phải câu hỏi.

A Ảnh lập tức thu tay về, cúi đầu.

"Nô tỳ chỉ sợ băng chưa chặt."

Hắn không nói gì thêm, chỉ khoác áo choàng lên, quay người bước ra ngoài. Khi đi qua nàng, hắn nói rất khẽ, như gió lướt qua tai.

"Ở lại Trường An. Đừng rời quân doanh."

Một mệnh lệnh ngắn gọn.

A Ảnh đứng nhìn theo bóng hắn khuất dần trong màn tuyết. Trong lòng nàng, một cảm giác rất rõ ràng đang hình thành. Tiêu Trường Uyên không chỉ đang bảo vệ quân doanh. Hắn đang vô thức bảo vệ nàng khỏi một thứ gì đó mà chính hắn cũng chưa gọi tên được.

Huyết Các từng dạy nàng, sát thủ không được phép do dự. Nhưng từ khoảnh khắc này, nàng biết, mỗi lần Tiêu Trường Uyên quay lưng rời đi, sự do dự trong nàng lại nhiều thêm một chút.

Gió bắc vẫn thổi.

Chiến tranh vẫn chưa dừng.

Và giữa cơn gió lạnh đó, một lằn ranh vô hình đang dần xuất hiện. Không còn rõ ràng đâu là nhiệm vụ, đâu là lựa chọn. Chỉ biết rằng, khi lằn ranh ấy bị vượt qua, sẽ không còn đường quay đầu cho bất kỳ ai.
 
808 ❤︎ Bài viết: 841 Tìm chủ đề
Chương 6: Tuyết chưa tan, máu đã thấm

Tiêu Trường Uyên rời Trường An trong màn tuyết dày, vó ngựa đạp lên lớp băng mỏng phát ra tiếng răng rắc khô khốc. Đội kỵ binh theo sau hắn không nhiều, nhưng đều là tinh nhuệ. Lần xuất binh này không phải đại chiến, mà là đoạt lại thứ không thể mất. Lương thảo. Nếu kho lương phía tây hoàn toàn rơi vào tay Bắc Địch, phòng tuyến mùa đông sẽ sụp đổ trước khi tuyết tan.

Hắn không mang theo nhiều hành lý, cũng không mang theo những thứ thừa thãi. Trên chiến trường, càng nhẹ càng sống lâu. Trong đầu hắn, bản đồ kho lương và tuyến đường tập kích đã được lặp đi lặp lại vô số lần. Bắc Địch không thể tự mình nắm rõ mọi chi tiết như vậy. Nội gián trong triều chưa bị lộ, nghĩa là phía sau còn một bàn tay khác đang chờ.

Tiêu Trường Uyên không thích bị động. Nhưng lần này, hắn buộc phải chấp nhận đi trước một bước trên con đường đã bị người khác nhìn thấu.

Trong khi đó, Trường An sau khi đại quân rời đi lại càng thêm yên tĩnh. Tuyết rơi dày hơn, che phủ mọi dấu chân, cũng che đi không ít ánh nhìn. Quân doanh vẫn sáng đèn, nhưng số người ra vào giảm hẳn. A Ảnh ở lại, đúng như mệnh lệnh. Nàng không rời khỏi doanh trại nửa bước, nhưng tai mắt lại mở rộng hơn bao giờ hết.

Huyết Các chưa liên lạc.

Sự im lặng này không khiến nàng an tâm, mà ngược lại, khiến nàng cảnh giác hơn. Tổ chức đó chưa từng để con cờ rảnh tay quá lâu. Một khi không có mệnh lệnh mới, nghĩa là họ đang chờ đợi kết quả, hoặc đang chuẩn bị cho một nước đi khác, tàn nhẫn hơn.

Đêm thứ hai sau khi Tiêu Trường Uyên rời đi, trong quân doanh xuất hiện một cái chết.

Một binh sĩ phụ trách ghi chép lương thảo được phát hiện chết trong kho chứa phía nam. Không có dấu hiệu giằng co. Không có vết thương rõ ràng. Chỉ có một vết kim rất nhỏ nơi sau tai, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện. Người này chết trong lúc ngủ, gương mặt còn giữ nguyên vẻ thư giãn.

A Ảnh đứng cách đó không xa, trong vai người hầu mang nước nóng. Nàng chỉ liếc qua một lần, nhưng đủ để nhận ra thủ pháp quen thuộc. Không phải Bắc Địch. Không phải giang hồ thông thường. Là người của Huyết Các.

Tim nàng trầm xuống.

Huyết Các đã vào Trường An.

Và mục tiêu rất có thể không chỉ là Tiêu Trường Uyên.

Thi thể nhanh chóng bị đưa đi, sự việc bị ép xuống trong im lặng. Nhưng những người nhạy cảm đều hiểu, quân doanh đã không còn an toàn tuyệt đối. A Ảnh trở về chỗ ở của mình, đóng cửa lại, ngồi xuống mép giường gỗ lạnh. Trong đầu nàng, từng câu từng chữ của mệnh lệnh cũ vang lên rất rõ. Tiếp cận hắn. Ở lại bên hắn. Tìm nhược điểm của hắn.

Nhược điểm của Tiêu Trường Uyên là gì.

Nàng từng nghĩ, là lòng nhân từ hiếm hoi kia. Nhưng lúc này, nàng lại nhận ra, nhược điểm lớn nhất của hắn không nằm ở bản thân hắn, mà ở những người xung quanh. Ở quân lương. Ở lòng trung thành bị mua chuộc. Ở những kẻ khoác áo triều đình nhưng lại bán đứng biên cương.

Và cả ở nàng.

Đêm đó, A Ảnh không ngủ. Khi canh tư vừa qua, nàng thay y phục tối màu, lặng lẽ rời khỏi khu ở. Mọi tuyến đường trong quân doanh nàng đã thuộc lòng. Nơi vừa xảy ra cái chết, nàng quay lại lần nữa. Tuyết đã phủ kín, nhưng nàng vẫn tìm được dấu vết rất mờ của một lối rút lui, đủ để xác nhận hướng đi.

Hướng đó dẫn về phía bắc thành.

Huyết Các không đến chỉ để giết một binh sĩ vô danh. Người kia chỉ là mồi. Là lời cảnh cáo. Hoặc là bước dọn đường cho một việc lớn hơn.

A Ảnh đứng trong bóng tối rất lâu. Trong khoảnh khắc đó, nàng buộc phải đưa ra lựa chọn mà nàng luôn né tránh. Nếu tiếp tục làm theo mệnh lệnh cũ, nàng sẽ im lặng, giả vờ như không biết gì, chờ thời cơ thích hợp để ra tay với Tiêu Trường Uyên. Nhưng nếu làm vậy, rất có thể trước khi nàng kịp ra tay, Huyết Các đã giết hắn theo cách khác, hoặc giết những người xung quanh hắn để buộc hắn lộ nhược điểm.

Nàng không muốn nghĩ đến hình ảnh đó.

Không phải vì nhiệm vụ thất bại. Mà vì nàng không muốn nhìn thấy hắn bị giết theo cách bẩn thỉu như vậy.

Sáng hôm sau, một phong thư được đặt lên bàn Tiêu Trường Uyên ở kho lương phía tây.

Hắn vừa đánh lui một đợt tập kích nhỏ, tổn thất không lớn nhưng đủ để xác nhận phán đoán ban đầu. Bắc Địch chỉ đang quấy rối, mục tiêu không phải kho lương này, mà là kéo chân hắn. Khi hắn mở phong thư, ánh mắt lập tức trầm xuống.

Không ký tên.

Chỉ có vài dòng ngắn gọn, chữ viết lạnh lẽo, gọn gàng.

Kho lương Trường An đã bị nhắm tới. Nội gián trong triều chưa lộ. Cẩn thận người bên cạnh.

Tiêu Trường Uyên siết chặt tờ giấy. Trong đầu hắn hiện lên gương mặt A Ảnh, cúi thấp, yên lặng, không để lộ sơ hở. Hắn không lập tức tin, nhưng cũng không thể bỏ qua. Người gửi thư này biết quá nhiều. Biết kho lương. Biết nội gián. Biết cả việc hắn rời Trường An.

Người đó là địch hay là bạn?

Hắn không có thời gian để điều tra ngay. Nhưng hắn biết, từ khoảnh khắc này, Trường An không còn là nơi hắn có thể yên tâm để lưng trống. Cùng lúc đó, A Ảnh đứng trên tường thành phía tây, nhìn tuyết rơi mịt mù. Phong thư kia, chính tay nàng gửi đi. Nàng không ký tên, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Đó không phải mệnh lệnh của Huyết Các, cũng không phải hành động của một sát thủ đúng nghĩa.

Đó là lựa chọn của nàng.

Từ giây phút đặt phong thư ấy lên bàn, nàng đã hiểu rất rõ. Nàng đã bước qua lằn ranh cuối cùng. Không còn là kẻ đứng giữa. Không còn là cái bóng vô danh. Nếu Huyết Các phát hiện, nàng sẽ chết. Nếu Tiêu Trường Uyên phát hiện, nàng cũng có thể chết. Nhưng nàng vẫn làm.

Tuyết vẫn rơi, phủ lên thành Trường An một màu trắng lạnh lẽo. Dưới lớp tuyết ấy, máu đang dần thấm xuống, không nhìn thấy, nhưng không thể xóa đi. Chiến tranh không chỉ diễn ra nơi biên cương, mà đang len lỏi vào từng lựa chọn nhỏ nhất của con người. Và A Ảnh biết, từ khoảnh khắc này, nàng không còn giết người chỉ vì mệnh lệnh nữa. Nàng đang bảo vệ một người. Dù cái giá phải trả, có thể là chính mạng sống của nàng.
 
808 ❤︎ Bài viết: 841 Tìm chủ đề
Chương 7: Bóng tối áp sát, lựa chọn không tên

Tuyết rơi suốt ba ngày liền rồi mới dừng lại. Trường An như bị chôn vùi dưới một lớp trắng lạnh lẽo, đường phố vắng người, tiếng vó ngựa cũng trở nên thưa thớt. Nhưng bên dưới vẻ yên ả ấy, những dòng chảy ngầm đang dịch chuyển, chậm rãi mà chắc chắn, giống như một lưỡi dao áp sát cổ họng, chỉ chờ khoảnh khắc thích hợp để siết chặt.

A Ảnh trở lại quân doanh như chưa từng rời đi. Không ai nghi ngờ. Một người hầu vốn dĩ không nên bị nhớ tới. Nàng tiếp tục công việc thường ngày, nấu nước, sắp xếp quân trướng, ghi chép lặt vặt theo lệnh. Mỗi bước đi đều giữ nhịp vừa phải, không nhanh hơn cũng không chậm hơn người khác. Nhưng trong lòng nàng, từng giác quan đều căng lên, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất.

Huyết Các sẽ không bỏ qua phong thư kia.

Nàng biết rất rõ. Bức thư không có ký tên, không có dấu vết, nhưng cách dùng từ và thời điểm gửi đi đủ để khiến những kẻ quen thuộc với bóng tối nhận ra có người đã phản bội luật chơi. Với Huyết Các, phản bội chưa từng cần chứng cứ. Chỉ cần nghi ngờ là đủ để giết.

Đêm xuống, quân doanh chìm vào tĩnh lặng. A Ảnh vừa khép cửa phòng thì cảm nhận được một luồng khí rất nhẹ lướt qua ngoài hiên. Không phải gió. Nàng đứng yên, hơi thở chậm lại, tay khẽ đặt lên chuôi dao giấu trong tay áo. Chỉ một nhịp sau, bóng đen đã lướt qua mái trướng, không để lại tiếng động. Không phải một người. Ít nhất là hai.

Huyết Các đã vào thật rồi.

A Ảnh không đuổi theo. Nàng hiểu rõ hơn ai hết, khi đã bị nhắm tới, hành động bốc đồng chỉ khiến cái chết đến sớm hơn. Nàng quay người, bước nhanh về hướng trướng chính của Tiêu Trường Uyên. Dù hắn không ở Trường An, nơi đó vẫn là trung tâm quân lệnh, cũng là nơi có phòng vệ nghiêm ngặt nhất.

Khi nàng còn cách trướng chính chưa đầy mười bước, một bóng người đột ngột xuất hiện chắn ngang. Động tác của đối phương nhanh và chuẩn, rõ ràng là sát thủ đã được huấn luyện kỹ càng. Ánh đao lóe lên trong đêm, nhắm thẳng vào cổ nàng.

A Ảnh nghiêng người tránh, lưỡi dao sượt qua vai áo, cắt rách một đường nhỏ. Nàng phản kích ngay lập tức, chiêu thức quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ. Hai bóng người quấn lấy nhau trong khoảng tối hẹp, không một tiếng động, chỉ có sát khí va chạm.

Đối phương không nói lời nào. Nhưng A Ảnh nhận ra cách ra tay đó. Huyết Các dùng cùng một hệ thống chiêu thức cho những sát thủ cấp cao. Người trước mặt nàng, từng là đồng môn. Có lẽ còn từng luyện chung một khoảng thời gian rất ngắn, trước khi mỗi người bị đẩy vào những nhiệm vụ khác nhau.

Lưỡi dao giao nhau một nhịp, A Ảnh mượn lực lùi lại, ánh mắt lạnh đi. Nàng không thể kéo dài trận này. Chỉ cần động tĩnh lớn hơn một chút, quân doanh sẽ lập tức phát hiện. Khi đó, không chỉ nàng chết, mà thân phận cũng sẽ bị lật ra, kéo theo cả một cục diện mà nàng chưa sẵn sàng đối mặt.

Nàng đổi hướng, không đánh nữa mà lui. Đối phương đuổi theo sát phía sau, từng bước ép nàng về phía kho lương cũ. Tuyết trên mặt đất bị giẫm nát, không kịp phát ra tiếng. Trong khoảnh khắc đó, A Ảnh chợt hiểu ra mục tiêu thật sự của họ. Không phải nàng. Là kho lương trong thành. Phong thư nàng gửi đi chỉ khiến kế hoạch bị đẩy nhanh, chứ không bị hủy bỏ.

Ý nghĩ ấy khiến tim nàng lạnh đi. Nếu kho lương Trường An bị phá, Tiêu Trường Uyên dù có giữ được phía tây cũng sẽ rơi vào thế bị động. Khi đó, nội gián trong triều chỉ cần đẩy thêm một bước, mọi thứ sẽ sụp đổ.

A Ảnh dừng lại đột ngột, xoay người phản công. Chiêu này cực hiểm, đổi mạng lấy mạng. Lưỡi dao của nàng đâm thẳng vào vai đối phương, nhưng đồng thời, nàng cũng bị thương nơi sườn. Máu thấm ra, nóng và đau, nhưng nàng không chùn bước.

Bóng đen khựng lại một nhịp rất ngắn. Chỉ cần một nhịp đó, A Ảnh đã lướt qua hắn, lao thẳng về phía kho lương. Nàng không quay đầu lại. Nàng biết, dù đối phương có đuổi theo hay không, nàng cũng không thể dừng.

Kho lương trong thành được canh phòng nghiêm ngặt, nhưng sự nghiêm ngặt đó được xây dựng cho binh sĩ và gián điệp thông thường, không phải sát thủ quen đi trong bóng tối. A Ảnh men theo mái, tránh khỏi những điểm tuần tra, mùi gạo khô và dầu mỡ quen thuộc xộc vào mũi.

Bên trong kho, đã có người. Ba bóng đen đứng phân tán, đang chuẩn bị đổ dầu. Động tác nhanh gọn, không dư thừa. Nếu để họ ra tay, chỉ cần một mồi lửa, toàn bộ kho lương sẽ hóa tro trong một canh giờ. A Ảnh không do dự. Nàng lao xuống.

Trận chiến trong kho lương diễn ra ngắn ngủi và tàn khốc. Không tiếng hét. Không lời cảnh cáo. Chỉ có những nhát dao dứt khoát, nhắm thẳng vào chỗ hiểm. Máu văng lên bao gạo, thấm vào thớ vải thô ráp, lan ra rất nhanh. Một người ngã xuống. Người thứ hai lùi lại, ánh mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo.

"Ngươi phản bội Huyết Các."

Giọng nói vang lên rất thấp, nhưng đủ để nàng nghe rõ. A Ảnh không đáp. Lưỡi dao trong tay nàng run rất nhẹ, không phải vì sợ, mà vì mất máu quá nhiều. Người cuối cùng đã rút lui, không phải vì thua, mà vì nhiệm vụ thất bại. Huyết Các chưa từng liều lĩnh khi không còn lợi thế.

Kho lương im lặng trở lại. A Ảnh đứng giữa mùi máu và dầu chưa kịp đổ, cơ thể dần mất sức. Nàng dựa lưng vào cột gỗ, thở gấp. Nàng biết, rất nhanh thôi, quân canh sẽ phát hiện ra chuyện này. Khi đó, nàng không còn đường giấu mình nữa. Nhưng kỳ lạ là, trong lòng nàng không hề hoảng loạn. Nàng đã làm điều mình cần làm.

Khi tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài kho, A Ảnh nhắm mắt lại trong một nhịp rất ngắn. Trong đầu nàng hiện lên bóng lưng cao lớn giữa màn tuyết, giọng nói trầm thấp ra lệnh không cho nàng rời quân doanh.

Tiêu Trường Uyên.

Nàng không biết khi hắn trở về, hắn sẽ nhìn nàng bằng ánh mắt gì. Là kẻ bị lừa. Là sát thủ. Hay là người đã liều mạng giữ lại kho lương cho hắn. Nhưng có một điều nàng đã rất rõ. Dù kết cục ra sao, từ đêm nay trở đi, nàng đã thật sự đứng về phía hắn.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back