1,149 ❤︎ Bài viết: 265 Tìm chủ đề
324 2
Mọi lý thuyết đều màu xám, chỉ có cây đời mãi xanh tươi

Tác giả: Mạc Vấn

Bài tham gia Cuộc thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần Thứ 1&2-2026

Chủ đề: Diêu Tịch Giữa Chốn Phồn Hoa

Thể loại: Tản văn


Còn thương không em, tháng tám đã qua hơn nửa chặng đường

Vẫn những chiều mưa giấu mình sau ngày nắng

Đoạn đường dài chẳng bao giờ im ắng

Người lướt qua người, vội vã chốn đơn côi

Câu thơ cũ, chiều nay bỗng sống lại, cũng nhiều cái tháng tám đã qua, chỉ bởi vô tình lướt qua vài chữ Diêu tịch chốn phồn hoa

Nơi đô thành hoa lệ, cuộc sống chất chồng đua chen, guồng quay công nghiệp xoáy ta vào cơm áo gạo tiền

"Nỗi đời cay cực đang giơ vuốt

Cơm áo không đùa với khách thơ"

Để rồi lữ khách đêm buồn, gác nhỏ đèn khuya, mang tâm sự gửi vào con chữ

Nỗi nhớ nào đến chốn Văn Lương

Phủ khắp Thanh Xuân nỗi nhớ về ngã Sở

Khuất Duy Phạm Hùng xe tắc đường nỗi nhớ

Gió lộng dài ruổi đến lộ Thăng Long

Giờ phút này ta có nhớ nhau không

Nửa bài thơ xé ngang vào hồi ức

Bước chân khuya dừng giữa đời hư thực

Góc phố chờ

Một bến đợi

* * *không tên

Lữ khách nhớ ai, lữ khách đợi gì

Nhớ một lần nắm tay, nhớ một ánh mắt nụ cười, nhớ một chiều dạo phố

Đợi một người đến, đợi một người ở lại, và rồi đợi một người đi

Cổ Long, trong tác phẩm Anh hùng vô lệ, từng viết một đoạn, theo thiển ý người viết, rất hay, rất đắt.

Hắn đột nhiên bước qua, cầm bình rượu đế trên thiền sàng, rót vào một chén nước lã.

Rượu và nước lập tức dung hóa, tan hòa thành một thể.

"Đó có phải là chuyện rất tự nhiên không?" Trác Đông Lai hỏi họ Tư Mã.

"Có những người cũng vậy". Trác Đông Lai thốt:

"Có những người sau khi tương ngộ, cũng hòa mình giống như là rượu và nước vậy".

- Nhưng sau khi rượu và nước hòa trộn, rượu có thể biến thành lợt lạt đi, nước cũng đã biến chất.

"Người cũng vậy". Trác Đông Lai thốt:

"Hoàn toàn như nhau".

- ồ?

"Có những người sau khi tương ngộ cũng có thể có biến". Trác Đông Lai nói:

"Có những người sau khi gặp một người, là có thể biến thành mềm yếu đi một chút".

- Giống như rượu nhập vào nước? Cho nên ngươi mới để cho Cao Tiệm Phi ngẫu nhiên gặp một người giống như nước?

"Phải". Trác Đông Lai đáp:

"Ngẫu nhiên tương ngộ, ngẫu nhiên biệt ly, ai cũng không có đường lựa chọn". Thanh âm của hắn vẫn lãnh đạm:

"Giữa đất trời vốn có rất nhiều chuyện đều như vậy"


Đáng buồn thay, nhân sinh vốn như vậy

Càng gặp nhiều người càng trải qua nhiều chuyện, nước càng biến chất, rượu càng đổi vị

Ai nắm tay được từ sáng tới chiều?

* * *

Lần giở sử xưa, bỗng thấy Diêu tịch chốn phồn hoa cũng không phải chuyện gì mới lạ

Lịch sử là bánh xe, ôn cố tri tân

Khi Trần Tử Ngang mới đến kinh thành Trường An, ít người biết đến tên tuổi ông.

Để gây sự chú ý, ông đã mua một cái cây đàn Hồ cầm ở giữa chợ với giá rất cao, rồi mời mọi người đến nơi ở để xem ông biểu diễn vào sáng hôm sau.

Đúng hẹn, khi mọi người đã tụ tập đông đảo, ông nói:

"Người đất Thục là Trần Tử Ngang có trăm quyển văn, rong ruỗi đến kinh sư, thế mà vẫn lẫn lộn trong chốn bụi trần,

Chưa được người đời biết đến. Nhạc khí này chỉ là công cụ của kẻ thợ hèn, há đáng lưu tâm!".

Nói xong, ông bèn đập vỡ cây đàn và mang sách ra tặng mọi người. Chỉ trong một ngày mà tiếng tăm ông vang dội chốn kinh thành

Để rồi, sau đó cũng chính con người ấy viết

"Tiền bất kiến cổ nhân,

Hậu bất kiến lai giả.

Niệm thiên địa chi du du,

Độc thương nhiên nhi thế hạ"

Trường An phồn hoa đến thế, Bá Ngọc tài hoa đến thế, Đăng U châu đài ca diêu tịch đến thế

Và hơn một ngàn năm sau, cụ Tiên Điền, trong bài Độc Tiểu Thanh ký cũng viết

"Cổ kim hận sự thiên nan vấn,

Phong vận kỳ oan ngã tự cư.

Bất tri tam bách dư niên hậu,

Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?"

Trần Tử Ngang (661-702) hoạt động đời Sơ Đường, tạm coi trung đại

Nguyễn Du (1766 – 1820) hành trạng khi Lê mạt - Trịnh, Tây Sơn -Nguyễn sơ, tạm coi cận đại

Lùi thêm về trước, Chiến Quốc Xuân Thu có tích Bá Nha Tử Kỳ với khúc Cao sơn lưu thủy đi vào huyền thoại

Không còn tri âm tri kỷ, Bá Nha đập đàn

Tình bạn tri âm Bá Nha, Tử Kỳ còn được người đời sau nhắc lại, ngợi ca trong nhiều tác phẩm văn học.

Đoạn trường tân thanh của thi hào Nguyễn Du, tại trường đoạn khi Kim Trọng yêu cầu Thúy Kiều gảy đàn cho nghe,

Có những câu nhắc đến tích này:

Rằng "Nghe nổi tiếng cầm đài,

Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ.

Hoặc trong Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu

Than rằng lưu thủy cao san

Ngày nào nghe đặng tiếng đàn tri âm.

Hay gần hơn nữa, trăm năm trước cụ Tam nguyên Yên Đổ khóc Dương Khuê

" Rượu ngon không có bạn hiền,

Không mua không phải không tiền không mua.

Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,

Viết đưa ai, ai biết mà đưa.

Giường kia treo cũng hững hờ,

Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn "

* * *

Dài dòng tích cũ mấy câu

Than ôi diêu tịch chỉ đâu bây giờ!

Những điển cố kể trên, đời sau còn nhắc lại là vì những nhân vật đó đều phong lưu tài tử, có thủ bút lưu lại cho đời

Còn những giai tầng khác thì sao?

E là có, chỉ không có gì làm bằng

Và rồi đến hiện tại, có chúng ta

Giữa tiếng còi xe huyên náo đêm ngày, giữa dòng người tất bật hối hả, ta bỗng cảm thấy diêu tịch hơn một chút

Ai đó nói rằng thành phố hoa lệ, hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo

Vẫn là ai đó, lại nói rằng người giàu cũng khóc

So ra thì, giàu hay nghèo, phồn hoa đô hội hay không, diêu tịch vẫn là diêu tịch

Thi tiên Lý Bạch từng viết

" Hoàng kim vạn lạng dung dị đắc

Nhân sinh tri kỉ tối nan tầm "

Cái chính là chúng ta có đủ may mắn tìm được tri kỷ tri âm hay không mà thôi

* * *

" Tuyết đã ngừng, lão tăng bưng trà đã thoái lui.

Có lúc đến, có lúc đi, có lúc rơi, có lúc ngừng, hoa tuyết vô tình và lão tăng vong tình đều một dạng.

Còn người?

Người không phải cũng như vậy sao? "


Trong tác phẩm Hỏa phụng liêu nguyên, sau chiến dịch Xích Bích, có đoạn trò chuyện giữa Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng

Đại ý vì sao Lượng không chọn phò trợ Hán Hiến đế mà lại chọn Lưu Bị, vì Gia Cát hiểu việc trung với đạo, chứ không phải trung với người

Ở đây cũng vậy, việc ta thấy diêu tịch là ở chính ta, không phải vì ngoại cảnh, muốn thêm bớt chỉ có thể tự dựa vào chính mình

* * *

" Người thấy cao quý đã từng nói: Như sư tử không sợ tiếng ai, như gió thoảng không bị gì ràng buộc

Như hoa sen không bị bùn tanh vấy bẩn, sống hạnh độc cư như tê giác một sừng, nhưng nếu như con có được bạn đồng hành

Đặt linh hồn lên cùng với nhau, tìm thấy niềm hân hoan từ việc vượt qua mọi hiểm nguy hãy đi cùng người đó"

(Chương 1 Kinh tập Sutta nipata)


* * *

Hãy cứ sống, chiến đấu và làm việc

Mọi lý thuyết đều màu xám, chỉ có cây đời mãi xanh tươi
 
4,238 ❤︎ Bài viết: 1590 Tìm chủ đề
Mọi lý thuyết đều màu xám, chỉ có cây đời mãi xanh tươi

Tác giả: Mạc Vấn

Bài tham gia Cuộc thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần Thứ 1&2-2026

Chủ đề: Diêu Tịch Giữa Chốn Phồn Hoa

Thể loại: Tản văn


Còn thương không em, tháng tám đã qua hơn nửa chặng đường

Vẫn những chiều mưa giấu mình sau ngày nắng

Đoạn đường dài chẳng bao giờ im ắng

Người lướt qua người, vội vã chốn đơn côi

Câu thơ cũ, chiều nay bỗng sống lại, cũng nhiều cái tháng tám đã qua, chỉ bởi vô tình lướt qua vài chữ Diêu tịch chốn phồn hoa

Nơi đô thành hoa lệ, cuộc sống chất chồng đua chen, guồng quay công nghiệp xoáy ta vào cơm áo gạo tiền

"Nỗi đời cay cực đang giơ vuốt

Cơm áo không đùa với khách thơ"

Để rồi lữ khách đêm buồn, gác nhỏ đèn khuya, mang tâm sự gửi vào con chữ

Nỗi nhớ nào đến chốn Văn Lương

Phủ khắp Thanh Xuân nỗi nhớ về ngã Sở

Khuất Duy Phạm Hùng xe tắc đường nỗi nhớ

Gió lộng dài ruổi đến lộ Thăng Long

Giờ phút này ta có nhớ nhau không

Nửa bài thơ xé ngang vào hồi ức

Bước chân khuya dừng giữa đời hư thực

Góc phố chờ

Một bến đợi

* * *không tên

Lữ khách nhớ ai, lữ khách đợi gì

Nhớ một lần nắm tay, nhớ một ánh mắt nụ cười, nhớ một chiều dạo phố

Đợi một người đến, đợi một người ở lại, và rồi đợi một người đi

Cổ Long, trong tác phẩm Anh hùng vô lệ, từng viết một đoạn, theo thiển ý người viết, rất hay, rất đắt.

Hắn đột nhiên bước qua, cầm bình rượu đế trên thiền sàng, rót vào một chén nước lã.

Rượu và nước lập tức dung hóa, tan hòa thành một thể.

"Đó có phải là chuyện rất tự nhiên không?" Trác Đông Lai hỏi họ Tư Mã.

"Có những người cũng vậy". Trác Đông Lai thốt:

"Có những người sau khi tương ngộ, cũng hòa mình giống như là rượu và nước vậy".

- Nhưng sau khi rượu và nước hòa trộn, rượu có thể biến thành lợt lạt đi, nước cũng đã biến chất.

"Người cũng vậy". Trác Đông Lai thốt:

"Hoàn toàn như nhau".

- ồ?

"Có những người sau khi tương ngộ cũng có thể có biến". Trác Đông Lai nói:

"Có những người sau khi gặp một người, là có thể biến thành mềm yếu đi một chút".

- Giống như rượu nhập vào nước? Cho nên ngươi mới để cho Cao Tiệm Phi ngẫu nhiên gặp một người giống như nước?

"Phải". Trác Đông Lai đáp:

"Ngẫu nhiên tương ngộ, ngẫu nhiên biệt ly, ai cũng không có đường lựa chọn". Thanh âm của hắn vẫn lãnh đạm:

"Giữa đất trời vốn có rất nhiều chuyện đều như vậy"


Đáng buồn thay, nhân sinh vốn như vậy

Càng gặp nhiều người càng trải qua nhiều chuyện, nước càng biến chất, rượu càng đổi vị

Ai nắm tay được từ sáng tới chiều?

* * *

Lần giở sử xưa, bỗng thấy Diêu tịch chốn phồn hoa cũng không phải chuyện gì mới lạ

Lịch sử là bánh xe, ôn cố tri tân

Khi Trần Tử Ngang mới đến kinh thành Trường An, ít người biết đến tên tuổi ông.

Để gây sự chú ý, ông đã mua một cái cây đàn Hồ cầm ở giữa chợ với giá rất cao, rồi mời mọi người đến nơi ở để xem ông biểu diễn vào sáng hôm sau.

Đúng hẹn, khi mọi người đã tụ tập đông đảo, ông nói:

"Người đất Thục là Trần Tử Ngang có trăm quyển văn, rong ruỗi đến kinh sư, thế mà vẫn lẫn lộn trong chốn bụi trần,

Chưa được người đời biết đến. Nhạc khí này chỉ là công cụ của kẻ thợ hèn, há đáng lưu tâm!".

Nói xong, ông bèn đập vỡ cây đàn và mang sách ra tặng mọi người. Chỉ trong một ngày mà tiếng tăm ông vang dội chốn kinh thành

Để rồi, sau đó cũng chính con người ấy viết

"Tiền bất kiến cổ nhân,

Hậu bất kiến lai giả.

Niệm thiên địa chi du du,

Độc thương nhiên nhi thế hạ"

Trường An phồn hoa đến thế, Bá Ngọc tài hoa đến thế, Đăng U châu đài ca diêu tịch đến thế

Và hơn một ngàn năm sau, cụ Tiên Điền, trong bài Độc Tiểu Thanh ký cũng viết

"Cổ kim hận sự thiên nan vấn,

Phong vận kỳ oan ngã tự cư.

Bất tri tam bách dư niên hậu,

Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?"

Trần Tử Ngang (661-702) hoạt động đời Sơ Đường, tạm coi trung đại

Nguyễn Du (1766 – 1820) hành trạng khi Lê mạt - Trịnh, Tây Sơn -Nguyễn sơ, tạm coi cận đại

Lùi thêm về trước, Chiến Quốc Xuân Thu có tích Bá Nha Tử Kỳ với khúc Cao sơn lưu thủy đi vào huyền thoại

Không còn tri âm tri kỷ, Bá Nha đập đàn

Tình bạn tri âm Bá Nha, Tử Kỳ còn được người đời sau nhắc lại, ngợi ca trong nhiều tác phẩm văn học.

Đoạn trường tân thanh của thi hào Nguyễn Du, tại trường đoạn khi Kim Trọng yêu cầu Thúy Kiều gảy đàn cho nghe,

Có những câu nhắc đến tích này:

Rằng "Nghe nổi tiếng cầm đài,

Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ.

Hoặc trong Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu

Than rằng lưu thủy cao san

Ngày nào nghe đặng tiếng đàn tri âm.

Hay gần hơn nữa, trăm năm trước cụ Tam nguyên Yên Đổ khóc Dương Khuê

" Rượu ngon không có bạn hiền,

Không mua không phải không tiền không mua.

Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,

Viết đưa ai, ai biết mà đưa.

Giường kia treo cũng hững hờ,

Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn "

* * *

Dài dòng tích cũ mấy câu

Than ôi diêu tịch chỉ đâu bây giờ!

Những điển cố kể trên, đời sau còn nhắc lại là vì những nhân vật đó đều phong lưu tài tử, có thủ bút lưu lại cho đời

Còn những giai tầng khác thì sao?

E là có, chỉ không có gì làm bằng

Và rồi đến hiện tại, có chúng ta

Giữa tiếng còi xe huyên náo đêm ngày, giữa dòng người tất bật hối hả, ta bỗng cảm thấy diêu tịch hơn một chút

Ai đó nói rằng thành phố hoa lệ, hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo

Vẫn là ai đó, lại nói rằng người giàu cũng khóc

So ra thì, giàu hay nghèo, phồn hoa đô hội hay không, diêu tịch vẫn là diêu tịch

Thi tiên Lý Bạch từng viết

" Hoàng kim vạn lạng dung dị đắc

Nhân sinh tri kỉ tối nan tầm "

Cái chính là chúng ta có đủ may mắn tìm được tri kỷ tri âm hay không mà thôi

* * *

" Tuyết đã ngừng, lão tăng bưng trà đã thoái lui.

Có lúc đến, có lúc đi, có lúc rơi, có lúc ngừng, hoa tuyết vô tình và lão tăng vong tình đều một dạng.

Còn người?

Người không phải cũng như vậy sao? "


Trong tác phẩm Hỏa phụng liêu nguyên, sau chiến dịch Xích Bích, có đoạn trò chuyện giữa Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng

Đại ý vì sao Lượng không chọn phò trợ Hán Hiến đế mà lại chọn Lưu Bị, vì Gia Cát hiểu việc trung với đạo, chứ không phải trung với người

Ở đây cũng vậy, việc ta thấy diêu tịch là ở chính ta, không phải vì ngoại cảnh, muốn thêm bớt chỉ có thể tự dựa vào chính mình

* * *

" Người thấy cao quý đã từng nói: Như sư tử không sợ tiếng ai, như gió thoảng không bị gì ràng buộc

Như hoa sen không bị bùn tanh vấy bẩn, sống hạnh độc cư như tê giác một sừng, nhưng nếu như con có được bạn đồng hành

Đặt linh hồn lên cùng với nhau, tìm thấy niềm hân hoan từ việc vượt qua mọi hiểm nguy hãy đi cùng người đó"

(Chương 1 Kinh tập Sutta nipata)


* * *

Hãy cứ sống, chiến đấu và làm việc

Mọi lý thuyết đều màu xám, chỉ có cây đời mãi xanh tươi

Thật sao? Là thật sao? Ơi người ơi,
 
4,238 ❤︎ Bài viết: 1590 Tìm chủ đề
4,238 ❤︎ Bài viết: 1590 Tìm chủ đề
Lunar và bác Vấn lại ganh nhau nữa à? Lần trước lunar làm võ hậu rồi nhờ nhường ngôi đế cho bác Vấn đi thôi! =)) =)) =))

Ai cũng được riêng hắn là ko. Sơ hở là có kẻ muốn đạp đầu em ngay
 
4,238 ❤︎ Bài viết: 1590 Tìm chủ đề
4,238 ❤︎ Bài viết: 1590 Tìm chủ đề
Mọi lý thuyết đều màu xám, chỉ có cây đời mãi xanh tươi

Tác giả: Mạc Vấn

Bài tham gia Cuộc thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần Thứ 1&2-2026

Chủ đề: Diêu Tịch Giữa Chốn Phồn Hoa

Thể loại: Tản văn


Còn thương không em, tháng tám đã qua hơn nửa chặng đường

Vẫn những chiều mưa giấu mình sau ngày nắng

Đoạn đường dài chẳng bao giờ im ắng

Người lướt qua người, vội vã chốn đơn côi

Câu thơ cũ, chiều nay bỗng sống lại, cũng nhiều cái tháng tám đã qua, chỉ bởi vô tình lướt qua vài chữ Diêu tịch chốn phồn hoa

Nơi đô thành hoa lệ, cuộc sống chất chồng đua chen, guồng quay công nghiệp xoáy ta vào cơm áo gạo tiền

"Nỗi đời cay cực đang giơ vuốt

Cơm áo không đùa với khách thơ"

Để rồi lữ khách đêm buồn, gác nhỏ đèn khuya, mang tâm sự gửi vào con chữ

Nỗi nhớ nào đến chốn Văn Lương

Phủ khắp Thanh Xuân nỗi nhớ về ngã Sở

Khuất Duy Phạm Hùng xe tắc đường nỗi nhớ

Gió lộng dài ruổi đến lộ Thăng Long

Giờ phút này ta có nhớ nhau không

Nửa bài thơ xé ngang vào hồi ức

Bước chân khuya dừng giữa đời hư thực

Góc phố chờ

Một bến đợi

* * *không tên

Lữ khách nhớ ai, lữ khách đợi gì

Nhớ một lần nắm tay, nhớ một ánh mắt nụ cười, nhớ một chiều dạo phố

Đợi một người đến, đợi một người ở lại, và rồi đợi một người đi

Cổ Long, trong tác phẩm Anh hùng vô lệ, từng viết một đoạn, theo thiển ý người viết, rất hay, rất đắt.

Hắn đột nhiên bước qua, cầm bình rượu đế trên thiền sàng, rót vào một chén nước lã.

Rượu và nước lập tức dung hóa, tan hòa thành một thể.

"Đó có phải là chuyện rất tự nhiên không?" Trác Đông Lai hỏi họ Tư Mã.

"Có những người cũng vậy". Trác Đông Lai thốt:

"Có những người sau khi tương ngộ, cũng hòa mình giống như là rượu và nước vậy".

- Nhưng sau khi rượu và nước hòa trộn, rượu có thể biến thành lợt lạt đi, nước cũng đã biến chất.

"Người cũng vậy". Trác Đông Lai thốt:

"Hoàn toàn như nhau".

- ồ?

"Có những người sau khi tương ngộ cũng có thể có biến". Trác Đông Lai nói:

"Có những người sau khi gặp một người, là có thể biến thành mềm yếu đi một chút".

- Giống như rượu nhập vào nước? Cho nên ngươi mới để cho Cao Tiệm Phi ngẫu nhiên gặp một người giống như nước?

"Phải". Trác Đông Lai đáp:

"Ngẫu nhiên tương ngộ, ngẫu nhiên biệt ly, ai cũng không có đường lựa chọn". Thanh âm của hắn vẫn lãnh đạm:

"Giữa đất trời vốn có rất nhiều chuyện đều như vậy"


Đáng buồn thay, nhân sinh vốn như vậy

Càng gặp nhiều người càng trải qua nhiều chuyện, nước càng biến chất, rượu càng đổi vị

Ai nắm tay được từ sáng tới chiều?

* * *

Lần giở sử xưa, bỗng thấy Diêu tịch chốn phồn hoa cũng không phải chuyện gì mới lạ

Lịch sử là bánh xe, ôn cố tri tân

Khi Trần Tử Ngang mới đến kinh thành Trường An, ít người biết đến tên tuổi ông.

Để gây sự chú ý, ông đã mua một cái cây đàn Hồ cầm ở giữa chợ với giá rất cao, rồi mời mọi người đến nơi ở để xem ông biểu diễn vào sáng hôm sau.

Đúng hẹn, khi mọi người đã tụ tập đông đảo, ông nói:

"Người đất Thục là Trần Tử Ngang có trăm quyển văn, rong ruỗi đến kinh sư, thế mà vẫn lẫn lộn trong chốn bụi trần,

Chưa được người đời biết đến. Nhạc khí này chỉ là công cụ của kẻ thợ hèn, há đáng lưu tâm!".

Nói xong, ông bèn đập vỡ cây đàn và mang sách ra tặng mọi người. Chỉ trong một ngày mà tiếng tăm ông vang dội chốn kinh thành

Để rồi, sau đó cũng chính con người ấy viết

"Tiền bất kiến cổ nhân,

Hậu bất kiến lai giả.

Niệm thiên địa chi du du,

Độc thương nhiên nhi thế hạ"

Trường An phồn hoa đến thế, Bá Ngọc tài hoa đến thế, Đăng U châu đài ca diêu tịch đến thế

Và hơn một ngàn năm sau, cụ Tiên Điền, trong bài Độc Tiểu Thanh ký cũng viết

"Cổ kim hận sự thiên nan vấn,

Phong vận kỳ oan ngã tự cư.

Bất tri tam bách dư niên hậu,

Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?"

Trần Tử Ngang (661-702) hoạt động đời Sơ Đường, tạm coi trung đại

Nguyễn Du (1766 – 1820) hành trạng khi Lê mạt - Trịnh, Tây Sơn -Nguyễn sơ, tạm coi cận đại

Lùi thêm về trước, Chiến Quốc Xuân Thu có tích Bá Nha Tử Kỳ với khúc Cao sơn lưu thủy đi vào huyền thoại

Không còn tri âm tri kỷ, Bá Nha đập đàn

Tình bạn tri âm Bá Nha, Tử Kỳ còn được người đời sau nhắc lại, ngợi ca trong nhiều tác phẩm văn học.

Đoạn trường tân thanh của thi hào Nguyễn Du, tại trường đoạn khi Kim Trọng yêu cầu Thúy Kiều gảy đàn cho nghe,

Có những câu nhắc đến tích này:

Rằng "Nghe nổi tiếng cầm đài,

Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ.

Hoặc trong Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu

Than rằng lưu thủy cao san

Ngày nào nghe đặng tiếng đàn tri âm.

Hay gần hơn nữa, trăm năm trước cụ Tam nguyên Yên Đổ khóc Dương Khuê

" Rượu ngon không có bạn hiền,

Không mua không phải không tiền không mua.

Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,

Viết đưa ai, ai biết mà đưa.

Giường kia treo cũng hững hờ,

Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn "

* * *

Dài dòng tích cũ mấy câu

Than ôi diêu tịch chỉ đâu bây giờ!

Những điển cố kể trên, đời sau còn nhắc lại là vì những nhân vật đó đều phong lưu tài tử, có thủ bút lưu lại cho đời

Còn những giai tầng khác thì sao?

E là có, chỉ không có gì làm bằng

Và rồi đến hiện tại, có chúng ta

Giữa tiếng còi xe huyên náo đêm ngày, giữa dòng người tất bật hối hả, ta bỗng cảm thấy diêu tịch hơn một chút

Ai đó nói rằng thành phố hoa lệ, hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo

Vẫn là ai đó, lại nói rằng người giàu cũng khóc

So ra thì, giàu hay nghèo, phồn hoa đô hội hay không, diêu tịch vẫn là diêu tịch

Thi tiên Lý Bạch từng viết

" Hoàng kim vạn lạng dung dị đắc

Nhân sinh tri kỉ tối nan tầm "

Cái chính là chúng ta có đủ may mắn tìm được tri kỷ tri âm hay không mà thôi

* * *

" Tuyết đã ngừng, lão tăng bưng trà đã thoái lui.

Có lúc đến, có lúc đi, có lúc rơi, có lúc ngừng, hoa tuyết vô tình và lão tăng vong tình đều một dạng.

Còn người?

Người không phải cũng như vậy sao? "


Trong tác phẩm Hỏa phụng liêu nguyên, sau chiến dịch Xích Bích, có đoạn trò chuyện giữa Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng

Đại ý vì sao Lượng không chọn phò trợ Hán Hiến đế mà lại chọn Lưu Bị, vì Gia Cát hiểu việc trung với đạo, chứ không phải trung với người

Ở đây cũng vậy, việc ta thấy diêu tịch là ở chính ta, không phải vì ngoại cảnh, muốn thêm bớt chỉ có thể tự dựa vào chính mình

* * *

" Người thấy cao quý đã từng nói: Như sư tử không sợ tiếng ai, như gió thoảng không bị gì ràng buộc

Như hoa sen không bị bùn tanh vấy bẩn, sống hạnh độc cư như tê giác một sừng, nhưng nếu như con có được bạn đồng hành

Đặt linh hồn lên cùng với nhau, tìm thấy niềm hân hoan từ việc vượt qua mọi hiểm nguy hãy đi cùng người đó"

(Chương 1 Kinh tập Sutta nipata)


* * *

Hãy cứ sống, chiến đấu và làm việc

Mọi lý thuyết đều màu xám, chỉ có cây đời mãi xanh tươi

Dù Tôi muốn chà đạp ngài, nhưng phải thừa nhận một điều. Những câu chuyện ý thơ ngài viết, luôn khiến tôi dừng lại và liêu xiêu (đỉnh miễn bàn luôn)

Câu chuyện này cũng thế.

Rất tâm đắc đoạn ngài dẫn về Cổ Long. Sự giao thoa giữa 'rượu' và 'nước' - gặp gỡ để rồi biến chất, mạnh mẽ để rồi trở nên mềm yếu - là một cái nhìn về nhân sinh rất thực và cũng rất đau. Giữa chốn phồn hoa, tìm được người để ta tự nguyện 'biến chất' như thế có lẽ cũng là một loại hạnh phúc, dù có thể cuối cùng vẫn là độc hành như tê giác một sừng.

Đọc bài của ngài, tôi cũng chợt muốn chắp tay nguyện cầu giữa chốn hoa lệ này: Mong sao cũng có một người, họ vì mình, mình vì họ mà cùng nhau 'biến chất', để rượu bớt nồng và nước bớt nhạt đi một chút, ha ha ha!
 
4,238 ❤︎ Bài viết: 1590 Tìm chủ đề
Tháng Tám vừa đi qua nửa chặng đường

Hà Nội giấu mình trong chiều mưa nắng

Ngã Tư Sở, dòng người chưa từng lặng

Ta đứng bên đường, lữ khách đợi gì đây?

Có phải đợi một người để nắm bàn tay

Để rượu nồng gặp nước mà biến chất

Ta vì người, người vì ta.. Đánh mất

Cái tôi kiêu kỳ, cái cứng cỏi hư vinh.

Chắp tay cầu giữa hoa lệ phồn vinh

Mong một người để cùng nhau mềm yếu

Như rượu pha vào nước.. Chẳng cần ai thấu hiểu

Đâu men nồng xưa, đâu vị nhạt ban đầu.

Chỉ biết từ nay hai thực thể chung lòng

Dẫu rượu nhạt đi, dẫu nước không còn vẹn

Cái biến chất ấy, là một đời cung kính

Ta nguyện vì người mà đổi vị, thay hương.

Lữ khách chờ ai giữa phố xá đông người?

Chờ một người đến, rồi chờ người ở lại

Và bình thản.. Chờ cả người đi mãi

Cười một mình, mặc kệ những ngược xuôi.

Dẫu mai này chỉ còn mỗi ta thôi

Lại một mình đi, lại một mình mạnh mẽ

Thì ít nhất cũng một thời tuổi trẻ

Đã vì nhau mà đổi khác chính mình.

Chẳng cần rượu nồng, chẳng cần nước tinh khôi

Chỉ một lần thôi, ta tự nguyện hòa rồi

Để biết yêu thương, để lòng thôi mỏi mệt

Dẫu cuối cùng.. Vẫn độc bước đơn côi.

Hức hức

Bài này khiến bản cung rơi nước mắt vì đồng cảm quá đi

Nên bản cung xuất khẩu thành thơ..

@Lâm Thiên Nguyệt: Muội muội đừng hiểu lầm nhé.

Diễn đàn im ắng quá, ta muốn tạo xì căn đan.
 
573 ❤︎ Bài viết: 794 Tìm chủ đề
Tháng Tám vừa đi qua nửa chặng đường

Hà Nội giấu mình trong chiều mưa nắng

Ngã Tư Sở, dòng người chưa từng lặng

Ta đứng bên đường, lữ khách đợi gì đây?

Có phải đợi một người để nắm bàn tay

Để rượu nồng gặp nước mà biến chất

Ta vì người, người vì ta.. Đánh mất

Cái tôi kiêu kỳ, cái cứng cỏi hư vinh.

Chắp tay cầu giữa hoa lệ phồn vinh

Mong một người để cùng nhau mềm yếu

Như rượu pha vào nước.. Chẳng cần ai thấu hiểu

Đâu men nồng xưa, đâu vị nhạt ban đầu.

Chỉ biết từ nay hai thực thể chung lòng

Dẫu rượu nhạt đi, dẫu nước không còn vẹn

Cái biến chất ấy, là một đời cung kính

Ta nguyện vì người mà đổi vị, thay hương.

Lữ khách chờ ai giữa phố xá đông người?

Chờ một người đến, rồi chờ người ở lại

Và bình thản.. Chờ cả người đi mãi

Cười một mình, mặc kệ những ngược xuôi.

Dẫu mai này chỉ còn mỗi ta thôi

Lại một mình đi, lại một mình mạnh mẽ

Thì ít nhất cũng một thời tuổi trẻ

Đã vì nhau mà đổi khác chính mình.

Chẳng cần rượu nồng, chẳng cần nước tinh khôi

Chỉ một lần thôi, ta tự nguyện hòa rồi

Để biết yêu thương, để lòng thôi mỏi mệt

Dẫu cuối cùng.. Vẫn độc bước đơn côi.

Hức hức

Bài này khiến bản cung rơi nước mắt vì đồng cảm quá đi

Nên bản cung xuất khẩu thành thơ..

@Lâm Thiên Nguyệt: Muội muội đừng hiểu lầm nhé.

Diễn đàn im ắng quá, ta muốn tạo xì căn đan.

Là sao em có hiểu gì đâu mà lầm =))
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back