Bạn được Meo meo An mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
658 ❤︎ Bài viết: 353 Tìm chủ đề
Chương 40. Luyện ngục hang đá

Bảy ngày.

Đối với phàm nhân, bảy ngày là một vòng quay ngắn ngủi. Nhưng với Lam Linh, đó là một cuộc hành hành xác xuyên qua vĩnh hằng. Hang đá vốn lạnh lẽo nay lại nóng hầm hập như một lò luyện linh đan bị bỏ quên. Lam Linh nằm trên đống cỏ khô đã cháy sạm, hơi nóng tỏa ra từ cơ thể nàng khiến không khí xung quanh méo mó, nhìn vách đá mà cứ ngỡ như nhìn mặt nước đang rung rinh.

Cơn sốt không đến từ tác động bên ngoài, mà bùng phát từ sâu trong tủy cốt. Giọt thần huyết đang điên cuồng tái cấu trúc lại mọi thớ thịt phàm trần của nàng.

Ngày thứ nhất, Lam Linh thấy mình bị ném vào biển lửa vàng kim. Nàng không thể hét, cổ họng đã cháy khô, chỉ nghe thấy tiếng máu trong huyết quản gầm rít như thác đổ. Từng mảng da thịt nứt toác rồi khép miệng ngay lập tức, để lại những vệt sẹo mờ màu bạc lấp lánh như vảy cá dưới lớp mồ hôi đẫm máu.

"Giết ta đi..." Nàng thào thào, bàn tay cào cấu xuống nền đất, móng tay vỡ nát chỉ còn trơ lại thịt đỏ.

"Bộp!"

Chiếc khăn tay thêu hình uyên ương đập thẳng vào khuôn mặt đang vặn vẹo của nàng. Mùi mồ hôi cũ của A Mặc lẫn trong mùi máu tanh nồng xộc vào mũi nàng.

Ông lão ẩn sĩ ngồi bên đống lửa, giọng nói lạnh lẽo như từ cõi âm vọng về: "Ngươi chết rồi, kẻ đứng trên cao kia sẽ mỉm cười. Hắn sẽ nói: "Nhìn xem, phàm nhân chỉ là cỏ rác, một giọt máu của ta cũng đủ làm chúng tan xương nát thịt". Ngươi chết rồi, ai sẽ đi đòi lại cái tên "A Mặc" cho kẻ đan sọt kia? Ai sẽ nhắc cho thế gian biết rằng vị Thần cao quý của chúng từng là một gã thợ mộc bình thường yêu ngươi sâu đậm?"

Nàng siết chặt chiếc khăn. Máu từ móng tay nàng thấm thêm vào vải, che lấp đi một góc hình thêu đôi chim. Nàng không cầu xin nữa. Ngọn lửa u uất bắt đầu âm ỉ cháy trong đôi mắt đục ngầu.

Ngày thứ ba đến ngày thứ sáu, cơn sốt chuyển từ nóng sang lạnh thấu xương. Đó là sự trống rỗng của hư vô. Lam Linh rơi vào trạng thái mê sảng, nàng thấy linh hồn mình tách rời cơ thể. Nàng quay về ngôi làng cũ, nhưng tất cả mọi người đều không có mặt mũi, họ là những cái bóng đen kịt giẫm đạp lên ký ức của nàng.

Trong cơn mê, một thế lực vô hình muốn nàng "quên". Nó thì thầm rằng nếu nàng buông bỏ ký ức về A Mặc, nỗi đau sẽ biến mất, nàng sẽ trở thành một vị Tiên cao quý. Lam Linh giãy giụa giữa ranh giới đó. Mỗi khi nàng sắp buông tay, ẩn sĩ lại tàn nhẫn dùng gậy hất nàng dậy, ném chiếc khăn tay đã rách nát vào lòng nàng.

"Nhìn kỹ đi! Đây là tất cả những gì còn lại của mười năm hạnh phúc. Một mảnh vải rách vấy máu. Thế gian đã xóa sạch dấu vết của chàng rồi. Ngay cả đứa trẻ ngươi từng yêu thương cũng gọi chàng là "đá cuội". Ngươi định để chàng biến thành một hòn đá thực sự sao?"

Nước mắt nàng chưa kịp lăn xuống đã bốc hơi vì nhiệt độ quá cao.

Chàng không phải là đá! Chàng là phu quân của ta!

Sự căm hận bỗng chốc trở thành mỏ neo. Luồng thần lực vàng kim vốn đang tàn phá cơ thể nàng bị một luồng khí đen kịt từ tâm khảm quấn lấy. Hai luồng sức mạnh, một cao quý, một oán hận bắt đầu hòa quyện.

Ngày thứ bảy, hang đá bỗng nhiên im bặt.

Cơn sốt biến mất đột ngột. Lớp vảy máu đen trên người Lam Linh nứt rụng lạo xạo trên nền đá, lộ ra làn da trắng ngần nhưng ẩn hiện những đường gân mờ nhạt màu tím bạc. Cơ thể nàng không còn là cơ thể phàm nhân yếu ớt của nữ tử hái thuốc, nó săn chắc và tràn đầy một loại sức mạnh bùng nổ.

Nàng ngồi dậy, cử động nhẹ tênh. Vết thương ở móng tay đã biến mất, thay vào đó là đôi bàn tay thon dài nhưng cứng cáp.

Ẩn sĩ đứng ở cửa hang, nhìn bình minh đang ló dạng. Ông không quay lại, giọng nói khàn khàn: "Bước ra đây. Nếu ngươi còn là người, ta sẽ tống cổ ngươi đi. Nếu ngươi đã hóa quỷ, chúng ta có chuyện để bàn."

Lam Linh bước ra. Khi ánh nắng mặt trời đầu tiên chiếu thẳng vào mặt, nàng khẽ nheo mắt. Và rồi, một tiếng "tách" nhỏ vang lên trong đầu nàng như một cái khóa vừa được mở.

Đôi mắt nàng không còn màu đen tuyền. Đồng tử co thắt, chuyển sang màu hổ phách rực rỡ, bên trong ẩn hiện những vòng tròn đồng tâm màu bạc. Qua đôi mắt đó, thế giới không còn là cây cỏ đơn thuần. Nàng nhìn thấy linh khí uốn lượn như khói, nhìn thấy những "vết nứt" không gian mỏng như sợi chỉ, và nàng nhìn thấy cả những sợi xích vàng từ trên trời cao đang rủ xuống, trói buộc linh hồn của mọi sinh linh dưới làng kia.

Đó là đôi mắt của kẻ nghịch thiên.

Lam Linh cúi xuống, nhặt chiếc khăn tay giờ đã sờn rách, máu thấm đen đặc. Nàng không khóc nữa. Nàng xếp nó lại, đặt vào sát lồng ngực nơi trái tim đang đập mạnh mẽ - một trái tim đã thôi ấm áp, nhưng lại chứa đựng một ý chí sắt đá.

"Ngươi nói đúng." Lam Linh nhìn về phía ẩn sĩ, giọng nàng giờ đây thanh lãnh và mang một uy lực vô hình.

"Ta sẽ không để chàng biến thành đá cuội. Ta sẽ để bọn chúng biết, đá cuội cũng có thể đâm thủng trời xanh."

Ẩn sĩ khẽ cười, một nụ cười không còn mỉa mai: "Tốt. Đi thôi. Đừng nhìn cái làng đó nữa, chúng ta có những thứ đáng để "hái" hơn là mấy cọng thảo dược mục nát."

Lam Linh quay lưng lại với ngôi làng đang chìm trong sương sớm. Hành trình hái thuốc của nàng thực sự đã kết thúc, và một hành trình nhuộm máu chính thức bắt đầu.
 
Chỉnh sửa cuối:
658 ❤︎ Bài viết: 353 Tìm chủ đề
Chương 41. Nhãn cốt hổ phách

Trời Thương Loan buổi sớm vẫn phủ một lớp sương mù đục ngầu, nhưng trong mắt Lam Linh lúc này, sương mù không còn là sương mù nữa.

Nàng đứng lặng bên cửa hang, hai tay bám chặt vào vách đá đến mức máu từ móng tay mới mọc lại rỉ ra, thấm vào kẽ đá xám. Cơn đau từ cuộc tẩy tủy bảy ngày qua vẫn còn âm ỉ, nhưng một cơn đau khác, mới mẻ và dữ dội hơn, đang bùng lên ngay phía sau hốc mắt. Nó không phải đau nhức thông thường, mà là cảm giác như có ai đó dùng lưỡi dao nung đỏ, chầm chậm rạch đôi nhãn cầu nàng ra để nhỏ vào đó thứ kim loại nóng chảy.

"Đừng chống cự! Hãy để nó nuốt chửng bóng tối của ngươi!" Tiếng ẩn sĩ vang lên bên tai, vừa như thúc giục, vừa như một lời nguyền.

Lam Linh nghiến răng, một tiếng thét nghẹn ứ nơi cổ họng. Máu từ khoe mắt trào ra, lăn dài trên má thành hai vệt đỏ thẫm. Nàng nhắm nghiền mắt lại, nhưng bóng tối đã biến mất. Thay vào đó, một thế giới vặn vẹo hiện ra xuyên qua cả lớp mí mắt, xuyên qua cả thực tại giả dối mà nàng từng tôn thờ.

"Tách!"

Một tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên từ sâu trong não bộ. Khi Lam Linh run rẩy mở mắt, đôi mắt đen lá lánh ngày xưa đã vĩnh viễn mất đi. Thay vào đó là cặp đồng tử hổ phách rực rỡ, bên trong xoay chuyển những vòng tròn bạc tinh xảo, lạnh lẽo như một cỗ máy thần bí của tạo hóa.

Thế giới trước mặt nàng giờ đây không còn hình hài vốn có. Nó bị xẻ nát bởi hàng triệu sợi tơ.

"Đây là... cái quái gì thế này?" Lam Linh thảng thốt, nàng đưa tay quờ quạng vào không trung, nhưng tay nàng xuyên qua những sợi tơ đó mà không chạm thấy gì.

Trước mặt nàng, thung lũng Thương Loan vốn xanh mướt giờ đây chằng chịt những "sợi tơ vàng" óng ánh rủ xuống từ tầng mây cao nhất. Chúng mỏng như tơ nhện nhưng cứng cáp như xích sắt, bám rễ vào từng gốc cây, và đáng sợ nhất là chúng xuyên thẳng qua đỉnh đầu của mọi sinh linh dưới kia.

Đan xen giữa sắc vàng hào nhoáng đó là những "sợi tơ xám" mờ ảo, hôi hám. Chúng như những con giun đất luồn lách trong không gian, quấn chặt lấy trí não con người, rung lên bần bật theo mỗi nhịp thở của họ.

"Những sợi tơ xám đó..." Lam Linh nhìn về phía ngôi làng, nơi bóng người bắt đầu thấp thoáng: "Tại sao chúng lại quấn quanh đầu họ như kén nhện vậy?"

Ông lão ẩn sĩ đứng bên cạnh, đôi mắt tím phản chiếu một sự mỉa mai tàn khốc: "Đó là "Lời nguyền Sự Im Lặng". Những sợi tơ xám ấy ăn mòn ký ức của chúng. Mỗi khi chúng định chạm vào một sự thật "cấm kỵ", những sợi tơ đó sẽ siết chặt lại, biến ký ức thành hư vô, biến một người sống thành một hòn đá cuội vô tri. Ngươi thấy rồi chứ? Cái làng mà ngươi từng coi là nhà, thực chất chỉ là một sân khấu rối gỗ khổng lồ."

Lam Linh nhìn sâu về phía ngôi nhà tranh cũ của nàng. Ở đó, sợi tơ vàng rủ xuống mạnh mẽ nhất, tạo thành một cái lồng sáng rực rỡ nhưng nghẹt thở. Nàng thấy bác trưởng thôn đang cúi người hái thuốc, đầu ông ta bị quấn kín bởi những sợi tơ xám đặc quánh. Mỗi bước ông đi, mỗi nụ cười giả tạo ông dành cho hàng xóm đều tuân theo sự giật dây của sợi tơ vàng từ trời cao.

Nàng bỗng thấy buồn nôn. Một nỗi ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Sự lãng quên hóa ra không phải là lỗi của họ, mà là một cuộc tàn sát tâm hồn diễn ra mỗi giây mỗi phút.

"Nhìn xuống chân ngươi đi." Ẩn sĩ trầm giọng.

Lam Linh cúi xuống, và nàng sững người. Dưới chân nàng, những sợi tơ vàng đang cố gắng bám lấy cổ chân nàng nhưng liên tục bị luồng khí tím bạc từ mạch máu nàng đánh bật ra. Tuy nhiên, nàng vẫn thấy dấu vết của một sợi tơ vàng đã từng cắm sâu vào gót chân mình từ rất lâu về trước.

Hóa ra, nàng cũng từng là một con rối. Mười năm hạnh phúc ở thung lũng, có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là sự sắp đặt của những sợi tơ này?

"Ta... ta đã sống trong một sự dối trá vĩ đại đến thế sao?" Lam Linh cười, một điệu cười đầy đau đớn và chua chát. Đôi mắt hổ phách bắt đầu rỉ máu nhiều hơn. Nhãn cốt mới thức tỉnh chưa đủ mạnh để chịu đựng sự thật quá lâu.

"Đừng nhìn nữa!" Ẩn sĩ vung tay, một luồng hắc khí bao phủ lấy tầm nhìn của nàng, cưỡng ép nàng thoát khỏi trạng thái thấu thị.

Lam Linh gục xuống hang đá, hơi thở dồn dập, hai tay ôm lấy mắt. Bóng tối trở lại, nhưng hình ảnh những sợi tơ vàng lạnh lẽo vẫn ám ảnh nàng. Nàng không còn hận dân làng nữa. Nỗi hận đó đã chuyển thành một ngọn lửa đen kịt hướng về phía bầu trời.

"Ta muốn chém đứt chúng." Nàng thì thào giữa những cơn đau nhức nhối

"Ta muốn chém đứt bàn tay đang cầm những sợi dây đó."

Ẩn sĩ nhấp một ngụm rượu, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Muốn chém chúng, ngươi cần một lưỡi kiếm không thuộc về Thiên đạo. Đôi mắt này mới chỉ giúp ngươi thấy "luật", nhưng để phá "luật", ngươi phải học cách trở thành kẻ tàn nhẫn hơn cả bọn chúng."

Trời Thương Loan vẫn mù sương, nhưng trong lòng Lam Linh, màn sương ấy đã tan biến vĩnh viễn, để lộ ra một chiến trường rực lửa đỏ và vàng. Nàng biết, đôi mắt này sẽ không bao giờ được nhìn thấy vẻ đẹp của thế gian nữa, nó sinh ra chỉ để nhìn thấy sự sụp đổ của Thần giới.
 
Chỉnh sửa cuối:
658 ❤︎ Bài viết: 353 Tìm chủ đề
Chương 42. Bài học đầu tiên về sự tàn nhẫn

Sương muối bắt đầu tan, để lộ ra những vách đá xám xịt, lởm chởm như răng thú. Ẩn sĩ dẫn Lam Linh đến một khe vực hẹp phía sau thung lũng, nơi mùi máu tanh nồng lẫn trong vị ẩm mốc của lá mục.

Dưới đáy khe vực, một con Tuyết Lang đang quằn quại. Nó không còn vẻ oai hùng của chúa tể rừng tuyết; bộ lông trắng muốt giờ bết lại bởi máu và bùn đất. Chân sau của nó bị đá đè nát, trơ xương trắng hếu. Con thú thở dốc, đôi mắt xanh thẳm của nó không nhìn Lam Linh, nó nhìn về phía gốc cây khô gần đó - nơi xác một con sói con đã lạnh ngắt từ lâu. Nó đang cố lết đến đó, chỉ để được chết cạnh con mình.

"Đôi mắt đó của ngươi nhìn thấy gì?" Ẩn sĩ đứng trên phiến đá cao, gió lộng làm vạt áo rách rưới của ông bay phần phật như cánh quạ.

Lam Linh nheo mắt, đôi đồng tử hổ phách xoay chuyển. Qua nhãn cốt, nàng thấy những sợi tơ vàng của Thiên đạo đang quấn chặt lấy mạch máu con sói, tàn nhẫn rút cạn chút hơi tàn cuối cùng để trả về cho đất mẹ. Đó là quy luật "vạn vật tuần hoàn" mà các vị Thần luôn rao giảng.

"Nó... nó chỉ muốn chết bên cạnh con mình thôi." Lam Linh thấy cổ họng nghẹn đắng. Mười năm hái thuốc, nàng chưa từng sát sinh. Nàng nhìn thấy chính mình trong hình ảnh con sói kia - một kẻ bị tước đoạt tất cả và chỉ còn lại sự bất lực.

"Kết liễu nó đi." Ẩn sĩ ném thanh kiếm gỗ mộc xuống chân nàng. Thanh kiếm gỗ đen kịt, lạnh lẽo và trơ lì.

Lam Linh sững sờ. Nàng nhìn thanh kiếm, rồi nhìn con thú đang rên hừ hừ trong đau đớn. "Nó không còn đe dọa ai cả. Tại sao phải giết một kẻ đã tuyệt đường sống?"

Ẩn sĩ cười, một tiếng cười khô khốc như tiếng gỗ mục gãy: "Vì nếu ngươi không giết nó, Thiên đạo sẽ dùng nó để giết ngươi. Trên con đường nghịch thiên, không có chỗ cho kẻ đứng xem. Hoặc ngươi là đồ tể, hoặc ngươi là thịt trên thớt. Chọn đi."

Lam Linh cầm thanh kiếm, đôi bàn tay vốn chỉ quen chạm vào thảo dược nay run rẩy dữ dội. Nàng bước xuống khe vực, mỗi bước chân đều nặng như đeo chì. Con Tuyết Lang nghe tiếng động, nó quay đầu lại, đôi mắt xanh không có thù hận, chỉ có sự cầu khẩn được giải thoát.

Thanh kiếm gỗ giơ lên, nhưng rồi hạ xuống. Lam Linh lùi lại, đôi mắt hổ phách nhòa đi: "Ta không làm được. Đây không phải nghịch thiên, đây là tàn sát kẻ yếu..."

"Hừ!"

Một tiếng hừ lạnh vang lên. Ẩn sĩ không nói nhảm, ông ta búng tay một cái. Một sợi tơ vàng từ trên cao bỗng chốc rực sáng, cắm phập vào gáy con Tuyết Lang.

Đó không phải là sự cứu rỗi, mà là sự cưỡng cầu. Con thú đang hấp hối bỗng giật nảy người, xương cốt nó kêu răng rắc khi bị thần lực ép phải đứng dậy. Đôi mắt xanh chuyển sang màu đỏ ngầu, mất đi toàn bộ linh tính. Nó không còn là một con thú tội nghiệp, mà trở thành một "con rối" chứa đầy sát ý của Thiên quy.

Nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, lao vút về phía Lam Linh.

Tốc độ quá nhanh. Lam Linh chỉ kịp đưa thanh kiếm gỗ lên đỡ theo bản năng. Nhưng thanh kiếm không có linh lực chẳng khác gì một cành củi khô.

"Rắc!"

Thanh kiếm gỗ gãy đôi. Đôi nanh sắc nhọn của Tuyết Lang găm sâu vào vai trái Lam Linh. Cơn đau thấu xương khiến nàng ngã nhào, máu nóng tràn ra nhuộm đỏ bả vai. Con thú điên cuồng cào xé, nước dãi hôi thối nhỏ xuống mặt nàng. Trong giây phút cận kề cái chết, Lam Linh nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu kia. Nàng chợt nhận ra: Con thú này không muốn giết nàng, nhưng cái "Quy luật" trên cao kia đang mượn tay nó để trừng phạt sự mềm lòng của nàng.

Nỗi sợ biến thành cơn thịnh nộ tột độ.

Ngươi muốn ta nhân từ để rồi chết thảm sao? Các người muốn biến mọi sinh linh thành công cụ để sỉ nhục ta sao?

Thần huyết trong người Lam Linh sôi sục. Luồng khí tím bạc tràn ra từ kẽ tay, nàng dùng nửa thanh kiếm gỗ gãy, dồn hết sức mạnh của sự căm hận, đâm thẳng vào hốc mắt đỏ ngầu của con thú.

"Phập!"

Máu sói bắn lên mặt nàng, nóng hổi. Lam Linh không dừng lại, nàng lật ngược con thú xuống, dùng tay trần bóp chặt cổ họng nó, nghiến răng cho đến khi những sợi tơ vàng trên đầu nó đứt đoạn hoàn toàn.

Con thú đổ gục, hơi thở cuối cùng trút ra là một tiếng rên rỉ thanh thản. Nó đã thực sự được giải thoát khỏi sự điều khiển của sợi tơ vàng.

Lam Linh quỳ giữa vũng máu, hơi thở dồn dập. Bả vai nàng đau nhức, máu vẫn không ngừng chảy.

Ẩn sĩ nhảy xuống, đôi giày rách rưới dẫm lên vũng máu. Ông không đỡ nàng dậy, mà dùng chân dẫm mạnh lên vết thương trên vai nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng vào cái xác con sói.

"Đau không?" Ông hỏi, giọng nói tàn nhẫn đến cực điểm.

Lam Linh đau đến mức thị lực nhòe đi, nhưng nàng nghiến răng không thét lên một tiếng nào. Đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào ẩn sĩ, lạnh lẽo đến thấu xương: "Đau. Nhưng ta đã thấy rõ rồi."

"Thấy gì?"

"Nhân từ là xiềng xích của kẻ yếu." Lam Linh khàn giọng "Kẻ thù của ta không phải con sói này. Kẻ thù của ta là bàn tay đã giật dây nó. Từ nay về sau, phàm là thứ gì ngăn cản ta, ta sẽ giết. Dù là Thần, hay là kẻ đáng thương, ta cũng sẽ giết."

Ẩn sĩ thu chân lại, nhìn nàng với ánh mắt hài lòng quái dị: "Tốt. Bài học kết thúc. Nhặt lấy thanh kiếm gãy của ngươi đi. Một thứ chỉ có thể giết khi nó bị gãy... mới chính là thứ vũ khí thích hợp nhất với ngươi."

Lam Linh lảo đảo đứng dậy, nhặt nửa thanh kiếm gỗ gãy đẫm máu. Nàng không lau vết máu trên mặt, cứ thế bước đi trong sương mù. Sau lưng nàng, cái xác con sói nằm lặng lẽ, cuối cùng cũng được ở cạnh con mình, thoát khỏi tầm mắt của những vị Thần.
 
658 ❤︎ Bài viết: 353 Tìm chủ đề
Chương 43. Thanh kiếm gỗ mộc

Mưa trên đỉnh Thương Loan không còn là những hạt sương mỏng manh bao phủ lấy thung lũng điền văn của mười năm trước. Mưa đêm nay nặng như chì, mỗi giọt rơi xuống đều mang theo cái lạnh thấu xương của sự ruồng bỏ. Lam Linh không màng tới việc tìm chỗ trú. Nàng quỳ giữa khe vực sình lầy, đôi bàn tay trần vốn chỉ quen hái thuốc và nắm lấy bàn tay ấm áp của A Mặc giờ đây đang điên cuồng bới tung những lớp bùn đất, lá mục và xác của con Tuyết Lang đã bắt đầu lạnh ngắt.

Nàng đang tìm lại linh hồn của mình. Hay đúng hơn là những mảnh vỡ của nó.

Khi ngón tay chạm vào một vật cứng và ráp, Lam Linh khựng lại. Nàng lôi từ dưới lớp bùn nhão ra một mảnh gỗ đen nhẻm, gãy nát. Đây rồi. Và đằng kia, găm sâu vào hốc mắt vỡ vụn của con thú, là nửa còn lại. Nàng nhặt chúng lên, áp hai mảnh gỗ vào nhau dưới ánh chớp rạch ngang trời.

Thanh kiếm gỗ này vốn được đẽo từ gốc cây đào lâu năm sau nhà. Nàng nhớ như in dáng vẻ A Mặc buổi trưa hè năm ấy, chàng ngồi dưới bóng râm, mồ hôi lăn dài trên vòm ngực vạm vỡ, đôi bàn tay khéo léo dùng con dao nhỏ gọt giũa từng chút một. Chàng đã cười, một nụ cười hiền lành đến mức làm lu mờ cả ánh mặt trời:

"Linh nhi, ta không biết dùng kiếm thật, cũng không muốn nàng phải chạm vào những thứ sát khí đằng đằng đó. Kiếm gỗ này ta làm cho nàng, không phải để giết người, chỉ để nàng xua đuổi dã thú khi ta lên núi vắng nhà thôi. Hãy giữ lấy nó, coi như ta vẫn luôn ở bên cạnh nàng."

Sự bảo hộ ấy, mười năm qua nàng luôn trân trọng. Nhưng hôm nay, Thiên đạo đã bẻ gãy nó ngay trước mặt nàng. Nó gãy vì nó quá thiện lương. Nó gãy vì nó mang hơi ấm của một người chồng thợ mộc, chứ không phải sát ý của một vị Thần.

Lam Linh ôm hai mảnh gỗ vào lòng, mặc cho những mảnh dằm sắc nhọn đâm vào da thịt. Nàng cười, tiếng cười khản đặc hòa vào tiếng sấm:

"A Mặc... Chàng nói sai rồi. Nhân gian này không chỉ có dã thú. Nhân gian này còn có những vị Thần còn tàn độc hơn cả dã thú. Kiếm của chàng không hỏng, nó chỉ là... chưa đủ ác thôi."

Nàng đứng dậy, từng bước chân lảo đảo nhưng kiên định bước về phía hang đá tối tăm. Ẩn sĩ đứng đó, tựa lưng vào vách đá, đôi mắt tím lạnh lẽo nhìn nàng như nhìn một kẻ điên đang ôm lấy một đống củi mục.

"Ngươi định dùng thứ phế thải đó để làm gì?" Giọng ông khàn khàn

"Thiên quy đã bẻ gãy nó, nghĩa là nó đã bị gạt ra khỏi trật tự của thế giới này. Gỗ mục thì chỉ nên ném vào đống lửa mà sưởi ấm cho qua đêm lạnh thôi."

Lam Linh không thèm nhìn ông ta. Nàng ngồi xếp bằng trước đống lửa tàn, đặt hai mảnh kiếm gỗ lên đùi. Đôi mắt hổ phách của nàng lúc này không hề dao động, chúng rực rỡ một cách quỷ dị trong bóng tối.

"Ông nói đúng, nó đã bị gạt ra khỏi trật tự của bọn chúng. Vậy thì nó chính là thứ vũ khí tốt nhất để giết chết cái trật tự đó."

Nàng bắt đầu hành động. Không có lò rèn, không có búa thép. Lam Linh đưa ngón tay trỏ lên môi, nàng không cắn nhẹ, mà nghiến răng xé rách một mảng da thịt. Máu tuôn ra, nàng dùng ngón tay đẫm máu bắt đầu vẽ lên thân gỗ những đường nét nguệch ngoạc nhưng chứa đựng nhãn lực hổ phách. Đó không phải là bùa chú của Tiên gia, đó là những đường vân mô phỏng lại những "vết nứt" không gian mà nàng nhìn thấy.

Nhưng máu từ ngón tay không đủ. Gỗ mục vẫn là gỗ mục, nó không thể nối liền.

Lam Linh hít một hơi thật sâu, lồng ngực nàng phập phồng theo từng nhịp tim đập nhanh liên hồi. Nàng cầm nửa thanh kiếm có mũi nhọn, bàn tay run rẩy trong một tích tắc rồi đột ngột khựng lại. Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh Thần Hi trên cao, lạnh lùng nhìn nàng như một hạt bụi.

Sự căm hận bùng nổ. Nàng xoay ngược mũi kiếm, đâm thẳng vào vị trí tim mình.

"Phập!"

Tiếng thịt da bị xé rách vang lên ghê người. Cơn đau không thể mô tả bằng lời khiến toàn thân Lam Linh co giật dữ dội. Máu tim, tâm huyết của một người đàn bà đang yêu đến điên dại và hận đến tận cùng phun ra, nóng hổi, thấm đẫm vào vết gãy nham nhở.

"A... aaaa!"

Nàng ngã quỵ, đầu đập xuống nền đá lạnh lẽo, nhưng tay vẫn giữ chặt thanh kiếm không buông. Thần huyết tím bạc trong huyết quản nàng như bị đánh thức bởi mùi vị của cái chết, nó cuồn cuộn đổ về phía vết thương, theo dòng máu tim chảy vào từng thớ gỗ mục.

Quá trình "thanh lọc" bắt đầu. Lam Linh thấy rõ qua nhãn cốt hổ phách: Gỗ đào không còn là gỗ nữa. Nó bắt đầu "uống" máu nàng. Từng sợi tơ gỗ mục nát co rút lại dưới sức nóng của thần huyết, chúng biến đổi, hóa đen, cứng lại như sắt nguội nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt. Hai nửa thanh kiếm vốn đã lìa xa bỗng dưng rung động bần bật, chúng từ từ khép lại, mạch máu đen kịt đan xen giữa vết gãy, nối liền chúng lại thành một khối thống nhất.

Thanh kiếm không còn màu nâu của đào mộc, nó hóa thành một màu đen sẫm, sâu thẳm như vực thẳm. Nhưng trên mặt kiếm, những đường vân máu đỏ rực hiện lên, đập nhẹ theo từng nhịp thở hổn hển của Lam Linh.

"Oong !!"

Một tiếng ngân trầm đục vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng gầm gừ của một sinh linh vừa được đánh thức từ luyện ngục. Áp lực vô hình tỏa ra từ thanh kiếm khiến đống lửa tàn bỗng chốc tắt lịm, không khí trong hang đặc quánh lại, lạnh đến mức sương giá phủ đầy vách đá.

Ẩn sĩ đứng dậy, vẻ mặt lười biếng biến mất, thay vào đó là một sự kinh ngạc cực độ. Ông bước lại gần, nhìn Lam Linh đang lảo đảo đứng dậy, ngực nàng đẫm máu, nhưng đôi mắt hổ phách lại rực sáng hơn bao giờ hết.

"Ngươi... ngươi đã dùng máu tim để nuôi một thứ vật chứa phàm trần? Ngươi có biết nếu thanh kiếm này không chịu nổi áp lực, ngươi sẽ tan xác không?"

Lam Linh không trả lời. Nàng đưa bàn tay run rẩy cầm lấy chuôi kiếm. Ngay giây phút tiếp xúc, một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng nàng. Nàng không cảm thấy trọng lượng của thanh kiếm, mà cảm thấy nó chính là sự kéo dài của cánh tay mình, là ý chí của nàng được cụ thể hóa thành vật chất.

Nàng vung nhẹ một nhát về phía hư không.

"Xoẹt!"

Trong nhãn lực của nàng, một sợi tơ vàng của Thiên đạo đang lơ lửng bảo vệ hang đá – thứ mà ẩn sĩ dùng để che giấu khí tức – bỗng chốc bị chém đứt lìa. Không có tiếng nổ, không có linh lực dao động, sợi tơ thần ấy đơn giản là biến mất, như thể nó chưa bao giờ tồn tại.

Đây chính là sức mạnh của Mộc Kiếm. Nó không chém vào thể xác, nó chém vào "Quy luật".

"Nó thành hình rồi." Lam Linh thì thào, giọng nàng thanh lãnh như băng tuyết: "A Mặc, chàng tặng ta kiếm gỗ để giữ lấy bình yên. Nhưng giờ, ta dùng nó để chém nát sự yên bình giả dối này."

Nàng lấy từ trong ngực áo ra chiếc khăn tay vấy máu – tín vật cuối cùng còn sót lại. Nàng quấn nó thật chặt quanh chuôi kiếm, từng vòng vải thô che đi vết vân máu đỏ rực trên tay cầm. Chiếc khăn vốn dịu dàng với hình thêu uyên ương, giờ đây lại mang hơi hướm của một vòng dây thòng lọng dành cho thần minh.

"Tên nó là gì?" Ẩn sĩ hỏi, giọng ông đã mang vài phần kính trọng dành cho kẻ dám nghịch thiên bằng chính mạng sống của mình.

Lam Linh nhìn thanh kiếm đen kịt, vết sẹo hình đóa hoa bỉ ngạn trên ngực nàng đang bắt đầu khép miệng dưới tác động của thần huyết, để lại một dấu ấn vĩnh cửu.

"Nó là Mộc Kiếm." Nàng thản nhiên đáp, tên cũ, người cũ, nhưng mục đích đã khác. Từ nay về sau, nó sẽ không xua đuổi dã thú nữa. Phàm là thứ gì đứng trên cao kia dám giật dây nhân gian, nó sẽ chém đứt tất cả.

Ẩn sĩ im lặng hồi lâu rồi quay lưng về phía cửa hang.

"Tốt lắm. Kiếm đã nhận chủ, tâm đã chết để tái sinh. Ngươi không còn tư cách ở lại cái xó xỉnh này nữa. Tiên môn của những kẻ tự xưng là "Hộ đạo" đang bắt đầu ngửi thấy mùi máu của ngươi rồi đấy. Bước ra đi, Lam Linh. Hãy để thế gian biết rằng, gỗ mục cũng có thể đâm thủng trời xanh."

Lam Linh đeo thanh kiếm lên lưng. Nàng không mang theo bất cứ thứ gì khác của mười năm qua, ngoại trừ nỗi hận thù đang sôi sục trong huyết quản. Nàng bước ra khỏi hang đá, cơn mưa đã tạnh từ lúc nào, để lộ ra một bầu trời đen kịt không một ngôi sao.

Thung lũng Thương Loan nằm dưới chân nàng, giờ đây trông như một ngôi mộ khổng lồ đang chờ được khai quật. Lam Linh không nhìn lại ngôi nhà cũ lấy một lần. Nàng nhìn thẳng về hướng Bắc, nơi những đỉnh núi mây mù của các tông môn Tiên giới đang tọa lạc.

Ở đó, có những kẻ đã góp phần vào cái chết của phu quân nàng. Và ở đó, hành trình đồ sát thần minh của nàng chính thức bắt đầu.
 
Chỉnh sửa cuối:
658 ❤︎ Bài viết: 353 Tìm chủ đề
Chương 44. Rời khỏi Thương Loan

Trời chưa kịp sáng hẳn, nhưng màn sương mù bao phủ thung lũng Thương Loan không còn mang cái vẻ bảng lảng, thơ mộng của mười năm trước. Nó đặc quánh, xám xịt và hôi hám mùi vị của tro tàn.

Lam Linh đứng trước cửa hang đá, thanh Mộc Kiếm đen kịt đã được quấn gọn trong lớp vải thô, đeo chéo sau lưng. Vết thương nơi lồng ngực nàng, nơi nàng tự đâm để lấy máu tim rèn kiếm - vẫn còn nhói lên theo từng nhịp thở, đau buốt và âm ỉ như một lời nhắc nhở sống động về cái giá của sức mạnh. Nàng quay đầu lại, nhìn sâu vào bóng tối của hang đá, định nói một lời từ biệt với lão già kỳ quái đã kéo nàng ra khỏi vực thẳm của sự tuyệt vọng.

Nhưng hang đá im lìm đến mức đáng sợ.

Đống lửa đã tàn từ bao giờ, chỉ còn lại một vũng tro xám lạnh lẽo. Không còn hơi rượu hăng hắc, không còn bóng dáng lão già gầy gò với đôi mắt tím u uất thường ngồi bó gối mỉa mai nàng. Ẩn sĩ đã biến mất như chưa từng tồn tại, cứ như thể ông ta chỉ là một ảo ảnh được tạo ra từ nỗi oán hận tột cùng của chính nàng để dẫn lối trong lúc nàng lạc lối nhất.

Lam Linh đưa tay chạm vào vách đá nơi ông lão thường tựa lưng. Đá vẫn còn vương lại một chút hơi ấm tàn dư cực mỏng, nhưng thứ thu hút nhãn lực của nàng hơn cả là những dòng chữ được vạch bằng móng tay, sâu hoắm và sắc lẹm, hiện rõ mồn một qua đôi mắt hổ phách:

"Đừng tin vào bất kỳ vị Thần nào ngươi gặp. Kể cả kẻ có khuôn mặt giống hắn nhất."

Ngón tay Lam Linh khựng lại ngay chữ "Thần". Lời cảnh báo đó như một nhát dao rạch thêm vào vết sẹo đang rỉ máu trong tâm hồn nàng. Kể cả kẻ có khuôn mặt giống hắn nhất... Ý của ông ta là gì? Chẳng lẽ ngay cả A Mặc - người mà nàng đã dốc cạn sinh mạng để tìm về - giờ đây cũng đã trở thành một quân cờ, hay tệ hơn, là một kẻ thù mà nàng phải đề phòng?

Nàng siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Một sự ngờ vực nảy mầm trong lòng, nhưng nàng nhanh chóng gạt đi. Nàng không thể dừng lại ở đây để suy ngẫm. Ẩn sĩ đã dạy nàng: Nhân từ là tự sát. Và sự do dự chính là liều thuốc độc đầu tiên trên con đường nghịch thiên.

"Ngươi đi rồi, ta cũng chẳng cần chào." Lam Linh thì thào vào khoảng không vắng lặng "Nhưng ta sẽ nhớ lời ngươi. Ta sẽ không tin bất cứ ai, ngoại trừ thanh kiếm này."

Nàng xoay người bước ra khỏi hang. Khi đôi bàn chân trần chạm xuống mặt đất của thung lũng, Lam Linh bỗng khựng lại. Nàng chớp mắt, nhãn cốt hổ phách đột ngột xoay chuyển theo bản năng. Trong một khoảnh khắc, ảo ảnh xanh tươi của thung lũng bị xé toạc ra như một tấm màn lụa bị đốt cháy.

Thương Loan thực tế đã chết từ lâu.

Dưới cái nhìn thấu thị của nàng, thế giới không còn màu xanh của cỏ cây hay sắc hồng của hoa đào. Dòng suối vốn trong vắt, nơi nàng và A Mặc từng ngồi tựa vai nhau ngắm trăng, giờ đây chỉ là một dải bùn đen thối rữa, chứa đầy những xác cá chết khô và những loài ký sinh gớm ghiếc đang ngo ngoe. Những gốc đào nghìn năm tuổi vốn là niềm tự hào của vùng đất này, giờ đây hiện nguyên hình là những thân gỗ khẳng khiu, qu quái, đầy những vết nứt toác chảy ra thứ nhựa màu đen như máu người chết.

Hóa ra, linh khí của thung lũng đã bị Thiên đạo rút cạn sạch sành sanh ngay từ giây phút thần lực vàng kim mang A Mặc đi. Suốt thời gian nàng ở đây tu luyện, tất cả cảnh đẹp chỉ là một lớp "phù vân" mà ẩn sĩ dùng sức mạnh của ông ta để che mắt nàng, giữ cho nàng một chút bình yên cuối cùng để không bị phát điên trước khi nhãn cốt thức tỉnh. Giờ đây, khi ông ta rời đi, thực tại tàn khốc hiện hình như một nghĩa địa hoang tàn bị khai quật sớm.

Lam Linh lướt qua ngôi nhà cũ của hai người. Mái tranh đã sụp đổ hoàn toàn, bị sương muối và thời gian gặm nhấm đến mục nát. Hàng rào tre do chính tay A Mặc đan, từng vòng dây buộc đều chứa đựng sự tỉ mỉ của chàng, giờ đây bị những loài dây leo đen kịt quấn chặt như xiềng xích, siết nát những thanh tre khô khốc.

Nàng đứng trước thềm nhà, nơi vẫn còn đó cái ghế tựa bằng gỗ A Mặc làm cho nàng. Nó nằm lăn lóc giữa đống bụi bặm và lá héo. Một cơn đau thắt lại nơi ngực trái khiến Lam Linh lảo đảo. Nàng định cúi xuống nhặt nó lên, định vuốt ve vết chạm khắc quen thuộc trên lưng ghế... nhưng đôi mắt hổ phách lại nhìn thấy một sợi tơ vàng mỏng manh từ trên cao đang rủ xuống, dính chặt lấy cái ghế đó.

Sợi tơ ấy đang rung động. Đó là một cái bẫy cảm xúc. Thiên đạo muốn nàng yếu lòng, muốn nàng quỳ xuống ôm lấy quá khứ để rồi vĩnh viễn bị giam cầm trong nỗi đau này.

"Ta sẽ không mắc mưu các ngươi nữa." Lam Linh nghiến răng, giọng nàng lạnh lẽo đến thấu xương.

Nàng rút thanh Mộc Kiếm ra. Nhát kiếm không mang theo linh áp mạnh mẽ, nhưng khi nó quét qua, sợi tơ vàng kia đứt lìa một cách câm lặng. Cái ghế gỗ mục nát lập tức hóa thành tro bụi dưới tác động của nhãn lực. Lam Linh không nhìn lại ngôi nhà lấy một lần nữa. Nàng biết, nếu ngoảnh lại, nàng sẽ lại thấy bóng dáng A Mặc đang đứng đó, tay cầm bát canh gừng nóng hổi chờ nàng về. Hình bóng đó là thật, nhưng người đó giờ đã là Thần, và Thần thì không có chỗ cho kẻ phàm như nàng.

Nàng đi về phía lối ra duy nhất của thung lũng, một khe núi hẹp nằm giữa hai vách đá dựng đứng. Ở đó, có một cột mốc bằng đá đã mòn vẹt theo thời gian.

Vừa bước qua ranh giới của Thương Loan, một áp lực khổng lồ từ Thiên quy đổ sụp xuống vai nàng. Nó giống như việc nàng vừa bước từ dưới nước lên mặt đất, không khí bỗng trở nên nặng nề và đặc quánh sát khí. Trên bầu trời rộng lớn ngoài kia, qua nhãn cốt hổ phách, Lam Linh thấy một tấm lưới nhện khổng lồ bằng những sợi tơ vàng chằng chịt bao trùm lên vạn vật. Mỗi sinh linh đi lại trên con đường phía xa, từ lão nông đến kẻ hành khất, đều có những sợi tơ găm vào đỉnh đầu. Họ cười, họ khóc, họ nói chuyện... nhưng thực chất chỉ là những con rối đang nhảy múa theo nhịp độ của "Thiên mệnh".

Sự thật này tàn khốc đến mức khiến Lam Linh buồn nôn. Nàng nhìn thấy chính mình trong quá khứ, một con rối hái thuốc ngu ngơ từng tin rằng thế gian này có "duyên nợ" và "lòng tốt".

Nàng đứng lại ở đỉnh dốc, nhìn về phía những ngọn núi xa xăm chìm trong mây mù - nơi tọa lạc của các đại tông môn Tiên giới, những kẻ tự xưng là tay sai của Thần để thanh lọc nhân gian. Ánh bình minh bắt đầu ló dạng, nhưng nó không mang màu vàng rạng rỡ, mà đỏ rực như máu, phản chiếu trong đôi mắt hổ phách của nàng thành một điềm báo đẫm máu.

"Ta sẽ không tin bất cứ vị Thần nào." Lam Linh thề với chính linh hồn mình: "Ta không tin vào sự an bài của các người, cũng không tin vào cái gọi là tình kiếp."

Nàng đưa tay chạm vào chuôi kiếm đã quấn khăn tay vấy máu. Hơi ấm của tâm huyết từ thanh kiếm truyền lại cho nàng một sự tự tin lạnh lùng. Lam Linh bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân của nàng giờ đây mang theo một nhịp điệu lạ kỳ, dường như nàng không dẫm lên đất, mà dẫm lên chính những "điểm yếu" của không gian xung quanh.

Đi được một đoạn, nàng nghe thấy tiếng chuông chùa vọng lại từ một ngôi làng nhỏ ven chân núi. Tiếng chuông vốn dĩ phải thanh tịnh, nhưng qua đôi mắt nàng, mỗi nhịp chuông đều phát ra những sóng âm màu vàng, cố gắng vỗ về và ru ngủ nhãn lực của nàng, muốn nàng thu hồi hổ phách nhãn để trở lại làm một phàm nhân bình thường.

"Câm miệng!" Lam Linh quát khẽ.

Nàng vung kiếm, một đường kiếm vô hình cắt ngang dải sóng âm đó. Tiếng chuông bỗng chốc trở nên chói tai và méo mó rồi im bặt. Cỏ cây xung quanh lối nàng đi bắt đầu héo rũ, chim chóc bay loạn xạ như cảm nhận được một thiên tai đang di chuyển.

Nàng không còn là Lam Linh của thôn Khê Nguyệt. Nàng là một kẻ săn thần, một vết nứt không thể hàn gắn trên tờ giấy vẽ trắng tinh của Thiên đạo.

Phía trước nàng là con đường mòn dẫn ra thế giới đầy rẫy những kẻ tu tiên tự phụ. Nàng biết, ngay giây phút nàng bước ra khỏi sự bảo hộ của thung lũng, khí tức của Thần huyết và Mộc Kiếm sẽ như một ngọn đuốc giữa đêm đen, thu hút mọi kẻ thù tìm đến để tiêu diệt mầm mống nghịch thiên.

Nhưng Lam Linh không sợ. Trong lòng nàng lúc này chỉ có một nỗi sợ duy nhất: Sợ rằng khi gặp lại A Mặc, nàng sẽ thấy đôi mắt chàng lạnh lẽo như những vị Thần mặc giáp bạc kia, và khi đó, thanh kiếm trong tay nàng có đủ sắc để chém đứt sợi tơ giữa hai người hay không.

Bóng lưng nhỏ bé của nàng dần biến mất vào màn sương mù phía chân núi, để lại sau lưng một Thương Loan đã hoàn toàn khô héo, mục nát, chìm vào bóng tối vĩnh hằng cùng với tuổi xuân của nàng.
 
658 ❤︎ Bài viết: 353 Tìm chủ đề
Chương 45. Thành thị của sự giả dối

Kinh đô Vân Tiêu hiện ra sau màn sương muối như một con quái vật bằng đá khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt dưới bầu trời xám xịt. Những bức tường thành cao ngất được lát bằng linh thạch tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim lộng lẫy, nhưng trong đôi mắt hổ phách của Lam Linh, thứ ánh sáng đó chẳng khác gì lớp phấn son đắp lên một cái xác đang thối rữa.

Nàng quấn chặt chiếc áo choàng xám xịt đã sờn rách, bước đi giữa dòng người tấp nập đang đổ về cổng thành. Kinh đô này rực rỡ thật, rực rỡ đến mức khiến người ta lầm tưởng đây là thiên đường nơi hạ giới. Nhưng ngay khi bước chân qua cổng thành, nhãn cốt hổ phách của Lam Linh đột ngột xoay chuyển, bóc tách lớp vỏ hào nhoáng bên ngoài.

Nàng thấy không khí nơi đây không hề trong lành như vẻ bề ngoài. Nó đặc quánh những sợi tơ xám - thứ lời nguyền của sự lãng quên và phục tùng mà nàng đã thấy ở thung lũng Thương Loan, nhưng ở đây, chúng dày đặc như một mạng nhện khổng lồ. Chúng giăng mắc trên những mái nhà dát vàng, chúng quấn quýt trên vai những binh sĩ mặc giáp bạc, và đáng sợ nhất, chúng cắm sâu vào gáy của từng người dân đang đi lại trên phố. Họ cười nói, họ buôn bán, nhưng đôi mắt họ đờ đẫn, nhịp điệu di chuyển của họ đều tăm tắp một cách quái dị như những con rối gỗ được lên dây cót.

Lam Linh lầm lũi đi về phía quảng trường trung tâm, nơi sự hiện diện của thần lực vàng kim đậm đặc đến mức khiến vết sẹo trên ngực nàng nhói đau. Tại đó, một cảnh tượng khiến nàng phải đứng khựng lại, hơi thở trở nên dồn dập và nghẹn đắng.

Một đám đông đặc quánh đang quỳ rạp trên nền đá xanh lạnh lẽo. Tiếng tụng niệm lầm rầm vang lên đều đều, vô cảm, tạo thành một loại áp lực thính giác nặng nề như tiếng búa gõ vào màng nhĩ. Giữa quảng trường, sừng sững vươn lên, đâm toạc cả tầng mây là một bức tượng khổng lồ.

Đó là Thần Hi.

Nhưng đó tuyệt đối không phải là A Mặc của nàng.

Bức tượng được tạc bằng bạch ngọc nguyên khối, tinh khiết và nhẵn nhụi đến mức không một hạt bụi trần nào có thể bám vào. Vị thần trên bệ cao mặc chiến giáp vảy rồng lộng lẫy, tay cầm thần thương chỉ thẳng xuống trần gian, tư thế uy nghiêm đến mức khiến người ta muốn phủ phục ngay lập tức. Gương mặt bức tượng được điêu khắc tinh xảo đến từng sợi tóc, từng đường nét đều hoàn hảo đến mức phi thực tế.

Thế nhưng, đôi mắt ngọc bích của pho tượng ấy lại nhìn xuống chúng sinh bằng một sự khinh miệt lạnh thấu xương. Nó vô hồn, trơ lì và cao ngạo. Không có lấy một chút ấm áp của người thanh niên từng ngồi đan sọt dưới gốc đào, không có ánh mắt chứa chan tình cảm từng nhìn nàng và nói: "Linh nhi, ta sẽ bảo vệ nàng suốt đời."

"Cầu xin Điện hạ ban phước! Cầu xin Điện hạ rủ lòng thương!" Một người đàn bà rách rưới bên cạnh Lam Linh gào lên, trán bà ta đập xuống đá xanh đến mức máu rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng bạch ngọc ở chân bệ.

Bà ta không cầu xin vì yêu mến vị thần này. Lam Linh nhìn thấy rõ qua nhãn cốt: Mỗi khi người đàn bà ấy định ngẩng đầu lên, những sợi tơ xám trên gáy bà ta lại siết chặt lại, ép bà ta phải dập đầu. Đây không phải là sự tôn thờ, đây là sự cưỡng bức linh hồn quy mô lớn.

Nàng nhìn sâu vào lõi của bức tượng. Qua lớp bạch ngọc, nhãn cốt hổ phách cho nàng thấy một sự thật rùng rợn: Bức tượng không hề vô tri. Hàng vạn sợi tơ vàng từ đỉnh đầu những con người đang quỳ dưới kia đều đổ về đây, cắm sâu vào tim bức tượng như những vòi hút máu. Chúng đang rút cạn sinh mệnh, niềm tin và cả nỗi đau của dân chúng để chuyển hóa thành thứ hào quang thần thánh rực rỡ kia.

Đây không phải là một pho tượng để tôn vinh, đây là một lò mổ linh hồn khổng lồ, và Thần Hi - hay kẻ đang mang gương mặt của chàng - chính là cái máy nghiền thịt vĩ đại nhất.

"Ngươi thấy rồi chứ?" Giọng nói khàn đặc của ẩn sĩ đột ngột vang lên trong tâm khảm Lam Linh, mang theo vị rượu hăng nồng và sự mỉa mai tàn nhẫn: "Kẻ ngươi yêu đang ngồi trên ngai vàng được đúc bằng xương tủy và sự sợ hãi của những kẻ khốn khổ này. Ngươi vẫn còn muốn đưa chàng ta trở về cái thung lũng nghèo nàn của ngươi sao? Ngươi nghĩ một vị thần đã nếm trải vị ngọt của sự thống trị còn muốn quay lại làm một gã thợ mộc nghèo hèn sao?"

Lam Linh nghiến răng đến mức nghe thấy tiếng xương hàm kêu răng rắc. Nàng siết chặt chuôi Mộc Kiếm dưới lớp áo choàng. Cơn giận dữ bùng lên như một ngọn lửa đen kịt, không phải hướng về người đàn ông trong bức tượng, mà hướng về cái "hệ thống" đã nhào nặn ra sự giả dối này. Chúng đã cướp mất A Mặc của nàng, xóa sạch ký ức của chàng, rồi trả lại cho thế gian một pho tượng đá lạnh băng để chúng dễ bề cai trị nhân gian dưới danh nghĩa của chàng.

"Đây không phải là chàng." Lam Linh bước lên một bước.

Giữa một biển người đang quỳ rạp như những bông lúa bị gặt, nàng là kẻ duy nhất đứng thẳng. Một bóng đen gầy guộc, lạc lõng nhưng kiêu hãnh đến mức gai người.

Ngay giây phút đó, dường như thần lực bên trong bức tượng cảm nhận được sự bất kính của kẻ nghịch thiên. Những sợi tơ vàng trên quảng trường bắt đầu rung động dữ dội, chúng rít lên trong không gian và dồn dập lao về phía Lam Linh như những mũi tên ánh sáng. Dân chúng xung quanh la hét, bò lê bò lết bỏ chạy khi thấy không gian xung quanh nàng bắt đầu vặn vẹo và rạn nứt.

Lam Linh không rút kiếm. Nàng không muốn làm bẩn Mộc Kiếm bằng thứ ánh sáng giả tạo này. Nàng chỉ ngước đôi mắt hổ phách lên, nhìn thẳng vào đôi mắt ngọc bích của bức tượng. Đồng tử của nàng xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, tỏa ra một luồng khí tím bạc sắc lẹm, chém đứt mọi sợi tơ định chạm vào da thịt nàng ngay khi chúng vừa tiếp cận.

"Ngươi muốn ta quỳ sao?" Lam Linh khàn giọng, giọng nói của nàng nhỏ nhưng vang vọng át cả tiếng tụng niệm: "Để xem, cái ngai vàng bằng xương máu này của các ngươi có chịu nổi một nhát kiếm của một phàm nhân bị ruồng bỏ hay không."

Nàng lùi lại một bước, rồi bất thần nhổ một ngụm máu bầm xuống ngay chân bệ đá bạch ngọc của tượng thần. Hành động này không chỉ là sự khinh miệt, nó là một sự tuyên chiến không lời. Một phàm nhân dơ bẩn đã dám dùng máu và đờm để sỉ nhục vị thần tối cao nhất.

Xung quanh vang lên những tiếng hít hà kinh hãi. Những binh sĩ giáp bạc từ xa bắt đầu hò hét, rút vũ khí lao về phía nàng.

Lam Linh không nhìn bọn chúng. Nàng quay lưng đi, bóng đen khuất dần vào những con hẻm tối tăm, ẩm thấp của kinh đô. Phía sau nàng, trên bệ đá bạch ngọc cao quý vốn không tì vết, một vết nứt nhỏ, đen kịt như một sợi chỉ vừa xuất hiện ngay nơi ngụm máu của nàng chạm vào.

Vết nứt đó không phải do sức mạnh vật lý, mà do sự thật tàn khốc phát ra từ nhãn cốt hổ phách đã xuyên thủng lớp ảo ảnh.

Kinh đô Vân Tiêu vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng Lam Linh, nó đã sụp đổ. Nàng biết mình phải làm gì tiếp theo. Để tìm lại A Mặc, nàng phải đập tan pho tượng này, đập tan cái ngai vàng này, và quan trọng nhất, nàng phải tìm ra kẻ đang giữ chiếc chìa khóa của mười hai tầng cấm thuật đang khóa chặt linh hồn chàng.
 
658 ❤︎ Bài viết: 353 Tìm chủ đề
Chương 46. Tiếng vang của Cấm kỵ

Kinh đô Vân Tiêu về đêm không hề chìm vào tĩnh lặng. Thứ ánh sáng vàng kim từ các linh trụ tỏa ra một loại hào quang nhức mắt, khiến ranh giới giữa ngày và đêm trở nên mập mờ, giả dối. Lam Linh lầm lũi đi sâu vào khu hạ thành - nơi bóng tối thực sự trú ngụ dưới những chân cột đèn rực rỡ. Ở đây, mùi cống rãnh, mùi rượu rẻ tiền và nỗi tuyệt vọng của hàng vạn con người bốc lên nồng nặc. Nàng không tìm kiếm những kẻ tu tiên cao ngạo, nàng tìm kiếm những "phế phẩm" của kinh thành - những kẻ già nua, tàn phế, những kẻ bị gạt ra lề xã hội, bởi chỉ họ mới là những kẻ Thiên đạo lười biếng xóa sạch ký ức nhất.

Nàng dừng chân trước một quán trà xập xệ, mái lá rách nát để lộ ra bầu trời đen kịt phía trên. Trong góc quán, một lão già mù đang ngồi co quắp. Đôi tay lão gầy guộc, đầy những vết chai sần và sẹo nhỏ do những nan tre sắc lẹm cứa vào. Lão đang đan một chiếc sọt tre, nhưng các nan tre gãy nát, đâm vào da thịt khiến máu rỉ ra, thấm vào thớ gỗ lục bục.

Lam Linh không hỏi về thần tiên, nàng ngồi xuống đối diện, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào đôi tay đang run rẩy của lão.

"Ngươi đan sai rồi." Lam Linh khàn giọng: "Nan tre này phải ép từ dưới lên, giống như cách người ta sắp xếp lại những mảnh vụn của lòng mình."

Cánh tay lão già mù khựng lại. Đôi mắt đục ngầu không nhãn cầu của lão khẽ rung động. Toàn bộ thực khách trong quán trà - những kẻ vốn đang xì xụp húp thứ nước trà nhạt nhẽo - bỗng nhiên im bạt một cách quái dị. Những sợi tơ xám trên gáy họ đồng loạt căng lên, rung bần bật như dây đàn sắp đứt.

"Ngươi... ngươi là ai?" Lão già thì thào, giọng lão như tiếng lá khô cọ vào nhau.

"Tại sao ngươi lại biết cách đan của những người vùng Khê Nguyệt?"

"Ta đến từ nơi đó."

Lam Linh đặt tay lên mặt bàn gỗ mục, nhãn cốt hổ phách bắt đầu xoay chuyển. Qua đôi mắt của nàng, không gian xung quanh không còn là quán trà, mà là một mạng lưới chằng chịt những sợi tơ vàng đang run rẩy, như thể chúng đang "nghe lén" từng hơi thở của họ.

"Ta muốn nghe về người đã dạy ngươi cách đan này. Mười năm trước, kẻ đã ngồi bên bờ suối với chiếc áo vải thô."

Lão già mù run lên cầm cập. Lão hạ thấp giọng đến mức chỉ còn là tiếng gió: "Nhân gian gọi chàng là Điện hạ cao quý, nhưng ta nhớ... mười năm trước, có một chàng trai trầm mặc như núi đá. Đôi bàn tay chàng vạm vỡ nhưng dịu dàng lắm, chàng không cầm thương, chàng cầm tre già. Chàng dạy ta rằng, chiếc sọt này dùng để chứa thảo dược cho người vợ mà chàng yêu nhất... Chàng gọi nàng ấy là..."

Ngay giây phút đó, nhãn cốt hổ phách của Lam Linh co thắt dữ dội.

Trên bầu trời đen kịt của kinh đô, nàng thấy một sợi tơ vàng khổng lồ, to như một con trăn ánh sáng, đột ngột rung động mạnh mẽ. Nó không rơi xuống, mà nó "giáng" xuống với tốc độ vượt xa mọi định luật vật lý.

"Cẩn thận!" Lam Linh thét lên, nàng không đứng nhìn, nàng rút phắt nửa thanh Mộc Kiếm gãy, dồn hết thần huyết vào lưỡi kiếm đen kịt, vung một nhát chém thẳng về phía đỉnh đầu lão già.

Nàng muốn chém đứt sợi tơ vàng đang lao tới.

Keng!!!

Tiếng va chạm giữa gỗ và thần lực phát ra một xung kích chói tai. Cánh tay Lam Linh tê dại, máu từ kẽ tay nàng văng ra. Thanh Mộc Kiếm dù có thể chém đứt tơ trời, nhưng lúc này nàng quá yếu, sức mạnh của nàng như một giọt nước chọi với đại dương. Đạo sét vàng kim ấy không hề khựng lại, nó xuyên qua lưỡi kiếm của nàng, xuyên qua mái nhà tranh, đánh thẳng vào linh đài của lão già mù.

Uỳnh!!!

Sức nóng khủng khiếp hất văng Lam Linh ra sau. Nàng đập lưng vào cột gỗ, máu trào ra nơi khóe miệng.

Trong màn ánh sáng vàng rực rỡ và lạnh lẽo ấy, lão già mù biến mất. Không phải chết, mà là biến mất. Thân xác lão tan thành tro bụi ngay lập tức, linh hồn lão bị sợi tơ vàng cuốn lấy và nghiền nát thành những mảnh vụn không tên trước khi kịp thốt ra cái tên "Lam Linh". Chiếc sọt tre đan dở cũng cháy trụi, không còn một dấu vết nào để lại rằng nơi này từng có một con người tồn tại.

Đó chính là sự tàn khốc của "Luật Im Lặng".

Lam Linh lồm cồm bò dậy giữa đống đổ nát. Nàng nhìn xung quanh và cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Những thực khách khác trong quán vẫn ngồi đó. Họ không bỏ chạy, không la hét.

Họ tiếp tục cầm bát trà lên, đưa vào miệng. Gương mặt họ cứng đờ như mặt nạ gỗ, đôi mắt trống rỗng hoàn toàn. Một người đàn ông vừa nãy còn ngồi cạnh lão già mù, giờ đây thản nhiên lau đi vết máu bắn lên mặt mình, rồi tiếp tục câu chuyện dang dở về giá lúa gạo. Trong tâm trí họ, cái ghế lão già mù vừa ngồi đã trống không từ nhiều năm trước. Họ bị ép phải lãng quên sự tồn tại của lão ngay trong khoảnh khắc lão bị xóa sổ.

Lam Linh nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay vừa nãy đã cố gắng cứu một mạng người. Nó đang run rẩy dữ dội.

"Ngươi thấy rồi chứ?" Một ý nghĩ lạnh lẽo hiện lên trong đầu nàng, giọng nói của ẩn sĩ không còn vang lên bên tai mà sâu trong tâm khảm: "Ngươi càng cố cứu, chúng càng giết nhanh hơn. Ngươi càng muốn tìm sự thật, sự thật càng bị vùi lấp dưới lớp tro tàn. Thiên đạo không sợ ngươi giết người, chúng chỉ sợ ngươi làm người ta nhớ lại."

Lam Linh không trả lời giọng nói đó. Nàng cúi xuống, nhặt lấy một nan tre duy nhất còn sót lại, nó bị cháy xém một đầu, nhọn hoắt như một cây kim. Nàng không khóc, nước mắt đã cạn từ thung lũng Thương Loan, giờ đây chỉ còn lại một sự căm hận đặc quánh, lạnh lẽo.

Nàng dùng nan tre đó, đâm thẳng vào lòng bàn tay mình. Nỗi đau thể xác giúp nàng xua tan đi sự choáng váng của thần lực. Nàng cần ghi nhớ cái đau này, để không bao giờ quên rằng lão già mù ấy đã tồn tại, rằng A Mặc của nàng đã từng là một "Thần Đan Sọt" giản dị như thế.

Lam Linh đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi quán trà đổ nát. Phía sau nàng, kinh đô Vân Tiêu vẫn huy hoàng, rực rỡ và im lặng đến đáng sợ. Những bức tượng bạch ngọc của Thần Hi trên quảng trường vẫn đang "ăn" lấy sinh mệnh của dân chúng, và những con rối gỗ kia vẫn đang nhảy múa dưới những sợi tơ vàng.

Nàng đi vào một con hẻm tối, bóng lưng gầy guộc bị ánh sáng vàng kim từ trên cao kéo dài ra, trông như một vết nứt đen kịt đang bò trên nền đá của kinh thành.

Lam Linh biết, nàng không thể hỏi thêm bất kỳ ai nữa. Muốn biết sự thật, nàng phải đi vào nơi mà Thiên đạo giấu kỹ nhất: Ngục tối của ký ức.

Nàng dẫm lên đống tro tàn của lão già mù, tiếng bước chân khô khốc là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc của khu hạ thành.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back