Trong cơn hoảng loạn và đáng sợ của cơn ác mộng, giọng nói ngọt ngào của Hạ Nhiên cất lên như ánh nắng ban mai.
"Thanh Tịnh ơi" "Thanh Tịnh ơi"
"Hả" Thanh Tịnh giật mình, mở mắt nhìn Hạ Nhiên
"Cậu ngủ say ghê, tớ không nghĩ cậu dậy muộn vậy đâu."
"Mấy giờ rồi?" Thanh Tịnh nói với giọng còn ngái
"10 giờ sáng"
"10 giờ sáng rồi á, trời ơi sao tớ ngủ lâu vậy chứ" Thanh Tịnh hốt hoảng bật dậy.
"Xem cậu kìa đầu bù tóc rối nhìn buồn cười thật đấy"
"Giờ nấu cháo liệu mất bao lâu?"
"Nấu làm gì, mua ngoài 20-30 nghìn, đầy topping"
"Vậy đợi tớ vệ sinh cá nhân rồi lấy tiền đi mua"
Chưa đầy năm phút sau, Thanh Tịnh đã xong hết. Hạ Nhiên nhìn cô với đối mắt tròn xoe một lúc lâu, rồi buột miệng bằng tiếng Anh non nớt:
"Wow, you make me suprised"
Mua cháo xong, cả hai vào bệnh viện. Đứng trước phòng bệnh 302, Thanh Tịnh nhẹ nhàng mở cửa. Bên trong, người phụ nữ với mái tóc hơi rối, gương mặt xinh đẹp nhưng nhợt nhạt.
"Mẹ ơi, đây là bạn con. Mẹ đói không? Con mang cháo này, mẹ ăn hết nhé, giữ gìn sức khỏe."
"À, Hạ Nhiên, đây là mẹ tớ, Thanh Nguyệt."
"Cháu chào bác." Hạ Nhiên khẽ cúi đầu dè dặt.
"Ừm" Bà gật đầu nhẹ rồi lại trở về vẻ suy tư
"..."
Để hai mẹ con trò chuyện riêng, Hạ Nhiên liền lấy cớ ra ngoài hóng mát cho đỡ ngột ngạt. Trong phòng, Thanh Tịnh khẽ hỏi:
"Có phải là bố nên mẹ mới ra nông lỗi này phải không?"
Bà mỉm cười yếu ớt:
"Hôm trước mẹ tan làm sớm, định mang ít đồ cho bà ngoại. Ai ngờ.. Tụi đó đến nhà bà con, ép mẹ ký sang tên vườn hoa mẹ trồng cho người phụ nữ kia.."
Tuy mẹ cô không khóc nhưng Thanh Tịnh biết đó là vì mẹ đã hết sức để khóc.
"Mẹ à, đừng buồn nữa, mẹ nên cho hai người đó biết mẹ không cần điều đó và có thể sống tốt hơn mỗi ngày"
Ra về, Hạ Nhiên với khuôn mặt đỏ ửng, khẽ nói như sắp khóc:
"Thanh Tịnh à, cuộc sống cậu khó khăn thật đấy.. Từ giờ Trần Hạ Nhiên này sẽ bảo vệ cậu, quyết không để cậu sống vất vả đau khổ.
" Được rồi mà "Thanh Tịnh nói với giọng buồn cười khó tả.
* * *
" Keng keng "tiếng chuông xe đạp vang lên nhịp nhàng như một bản nhạc, hòa vào nhịp xe đạp lạch cạch là bóng hai cô bé nhỏ nhắn song song đang cười khúc kha khúc khích với nhau như chẳng màng gì đến thế giới ngoài kia.
Rẽ qua một con ngõ hẹp, trước mắt hiện ra căn nhà ba tầng, ngay cạnh là ngôi nhà lớn của gia đình Minh Kiệt.
" Cậu dắt xe đạp vào đây "giọng Hạ Nhiên phấn khởi thấy rõ
Thanh Tịnh nhẹ nhàng dắt xe vào chỗ trống ngay bên cạnh chiếc xe của bạn.
Từ hiên nhà, một người phụ nữ trung niên với mái tóc ngắn xuất hiện, nụ cười hiền hậu nở rộ trên môi.
" Cháu là bạn cùng bàn của Nhiên nhà cô hả? "
" Dạ vâng ạ, cháu chào cô "Thanh Tịnh lễ phép cúi đầu nhẹ.
" Vào đây đi. "Mẹ Hạ Nhiên bước tới, dịu dàng nắm tay Thanh Tịnh dắt vào nhà.
Thanh Tịnh lúng túng, ngoảnh đầu lại gọi Hạ Nhiên nhưng liền bị cắt ngang
" Kệ nó đi, xuề xòa mãi.. "
" Mẹ à, sao lại nói con gái yêu của mẹ vậy "Hạ Nhiên nũng nịu chạy theo sau
Trong phòng khách thoang thoảng mùi bánh ngọt. Mẹ Nhiên hỏi:
" Con ăn chưa? "
" Dạ.. Con ăn rồi ạ. "Thanh Tịnh đáp vội, ánh mắt bối rối. Nhưng lời nói ấy chẳng giấu nổi sự tinh ý trong ánh nhìn của người lớn.
" Được rồi, cứ ăn chút đi, Nhiên cũng ăn cùng đi "
Hạ Nhiên huých nhẹ cô bạn, cười:" Cậu ăn đi cho mẹ tớ vui. "
Thấy Thanh Tịnh ngại không dám lấy, Hạ Nhiên liền nhăn nhảu lấy đưa cho cô bạn. Mẹ Nhiên mỉm cười, khẽ kéo con gái ra một góc thì thầm:
" Nhiên này, con chơi với bạn thì bớt ồn một chút. Chứ mẹ thấy con bé hiền lành, dễ thương. Khác hẳn với con, như hai thái cực ấy. "
" Do hoàn cảnh thôi mẹ, sống với người ồn ào thì sẽ ồn ào theo đó "
" Cái con này, mẹ ồn ào hồi nào. Anh con nay ở nhà đó, con gọi nó xuống ăn sáng cho mẹ "
" Vâng.. "Hạ Nhiên lười nhác kéo dài giọng, rồi quay ra với Thanh Tịnh:
" Tớ lên gọi anh tớ, cậu ngồi chơi chút nha. "
" Ồ, cậu ăn miếng bánh đi "Thanh Tịnh tiện đưa miếng bánh cho Hạ Nhiên.
Lên đến lầu, đứng trước cánh cửa cao hơn cả người mình, Hạ Nhiên lười nhác giơ tay gõ cửa, nghe cứ như mèo cào. Miệng thì gọi, giọng thì kéo dài:
" Anh ơi.. Dậy ăn sáng không thì ngủ luôn tới tối nha. "
Bên trong vọng ra giọng nam trầm khàn, mệt mỏi mà ấm
" Biết rồi, mày xuống trước đi. "
Hoàn thành nhiệm vụ, Hạ Nhiên nhảy chân sáo xuống nhà. Thấy cô bạn vẫn ngồi mà chẳng ăn thêm, cô thắc mắc:
" Cậu ăn ít nhỉ? "
" Cũng bình thường thui. Lên ôn bài đi tại tớ thấy cô giáo mới giao bài trên nhóm lớp đó "
" Trời lại bài nữa, lắm bài thế "
" Chỉ còn khoảng hơn 200 ngày nữa là thi tốt nghiệp rồi.. "
Mẹ Nhiên xen vào, nửa trách nửa nhờ:
" Cháu kèm được thì kèm giúp bác với. Cái Nhiên nhà bác lười thì thôi rồi. Bố mẹ dạy không ăn thua, anh nó dạy cũng chả vào. Nếu có cuộc thi người lười nhất, cô chắc chắn đề cử nó bằng hai tay này. "
Nói rồi mẹ Hạ Nhiên liền giơ hai tay lên. Trông khá buồn cười.
" Mẹ à! Con chỉ không thích Toán thôi. Chứ con mà thích Toán như Tiếng Anh thì con học cái một. "Hạ Nhiên phụng phịu.
Thanh Tịnh bật cười:
" Tớ thấy mẹ cậu nói đúng mà. Giờ làm bài thôi kẻo muộn. "
" Đi với tớ nên phòng kệ mẹ tớ vậy "Hạ Nhiên nắm lấy cổ tay Thanh Tịnh đi lên phòng thật nhanh.
Vì đi quá nhanh nên Thanh Tịnh bất chợt sẩy chân ngã. Cũng vừa lúc cánh cửa mở ra, một tiếng" rầm "vang lên, sách vở rơi loạt xoạt xuống đất. Một bàn tay ấm áp kịp thời đỡ lấy cô.
" Em ổn chứ? "Giọng nói của một chàng trai bất ngờ vang lên khiến Thanh Tịnh bất ngờ đẩy ra một cách mạnh bạo.
" Em.. Càm ơn ạ "cô cúi đầu 90 độ với người đối diện.
" Nhiên à, em làm gì phải vội vậy hả "
" Ôi anh à, lỗi em lỗi em, do em vội quá nên chạy hơi nhanh, tớ xin lỗi cậu nha, Thanh Tịnh "Hạ Nhiên luống cuống. Nhận lỗi.
" Tớ không sao cả "Thanh Tịnh xua tay.
Lúc này, Thanh Tịnh mới tỉnh táo. Rồi ánh mắt cô chợt khựng lại. Khuôn mặt ấy đẹp, nhưng.. Cũng từng khiến cô mất ngủ bao đêm, cũng là gương mặt cô chẳng hề mong gặp lại.
Thanh Tịnh từng nghĩ vô vàn khoảnh khắc gặp mặt của sau này, liệu cảm xúc sẽ như thế nào? , chỉ là.. Nó diễn ra nhanh hơn cô tưởng và nó cũng chẳng ngộp thở, tim đập như trong tiểu thuyết. Thực tại lại trái ngược.. Nó ngỡ ngàng xen lẫn chút xấu hổ.
Người thanh niên ấy, giờ trông trưởng thành hơn, chững chạc hơn xưa nhưng chỉ là giọng nói ấy vẫn đẹp, vẫn ấm khiến nhiều cô gái ngay cả cô đều mê mẩn. Có lẽ.. Anh ấy thực sự không nhận ra cô.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, hai ánh mắt đã chạm nhau. Anh khẽ nhíu mày
" Anh à, tụi em về phòng đây. "Hạ Nhiên cắt ngang, phá vỡ bầu không khí là lạ, rồi ba người cùng cúi xuống nhặt sách.
Ngồi vào bàn học, Thanh Tịnh vẫn thẫn thờ. Nhận ra điều đó, Hạ Nhiên bèn cười trêu:
" Sao nào, cậu thấy anh mình đẹp trai quá nên say nắng rồi à? "
" Không có, làm bài đi"
Hạ Nhiên cười tủm tỉm, ánh mắt lấp lánh ẩn ý, nhưng cũng không gặng hỏi thêm. Thanh Tịnh với gương mặt ửng hồng cúi xuống tập trung vào trang vở, căn phòng dần trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút, những trang giấy sột soạt..
-Hết chương 4-