43,138 ❤︎ Bài viết: 1318 Tìm chủ đề
Chương 20: Thế Giới Thứ Hai - Vị Tổng Tài Hào Môn Lạnh Lùng (9)

54951559015_ac34fb417a_o.jpg


Rời khỏi căn tin lên tầng 11, các nhân viên mới lác đác quay về vài ba người của nhóm khác, một số còn đi uống cà phê.

Đặng Trí Vân rót hai cốc nước bưng tới đưa cho Khương Tri Ly một cốc, anh xoay ghế qua phía cậu nhưng giữ khoảng cách chừng mực. Anh nói:

"Tri Ly chiều nay tan làm đi dự tiệc sinh nhật cùng anh nhé, là của một đứa bạn thân, nhưng anh ngại đi một mình quá, em đi cùng anh nhé, sẵn giới thiệu đàn em làm cùng công ty cho các bạn anh luôn, bọn họ thân thiện lắm!"

Đàn anh giúp đỡ Tri Ly nhiều như vậy, đối xử với cậu rất tốt, Tri Ly bèn gật đầu đồng ý.

Khỏi phải nói Đặng Trí Vân vui tới cỡ nào.

Anh cười xòa xoa đầu cậu, bảo cậu chợp mắt tí đi. Sau đó anh cũng về chỗ dựa lưng ra ghế nghỉ ngơi chút, chuẩn bị hai mươi phút nữa vào làm.

Tri Ly còn chưa kịp nhắm mắt, máy tính đã sáng màn hình, cậu ấn vào là mail Thẩm trợ lý gởi tới, yêu cầu cậu lên văn phòng Lục tổng ngay bây giờ, ngay lập tức.

Tri Ly lật đật lấy cà vạt xanh thẫm khỏi chiếc cặp vải đen đeo vội vàng vào rồi rời khỏi phòng.

Nhân viên cấp thấp như cậu vốn chỉ đeo cà vạt vào đầu tuần và trước mặt Lục tổng, nhưng hai lần vừa rồi cậu đều vội quá quên mất, lần này chắc chắn không thể bị trừ điểm.

Lên tới tầng 60, Khương Tri Ly thở gấp vì chạy vội, cậu cố gắng ổn định lại nhịp thở. Trợ lý Thẩm đã đứng đợi sẵn nên ba thư kí không nói gì, nhưng có mỗi Lạc Nhã Linh là mím môi nội tâm tức tối.

Khương Tri Ly chào trợ lý và ba thư ký nơi căn phòng mở sát hành lang loáng bóng.

So với họ, trang phục công sở của cậu quá khập khiễng rẻ tiền, Tri Ly tự dưng ngại gì đâu.

Thẩm Trạch nhìn cà vạt hơi lệch của Tri Ly thì hơi mỉm môi, mở cửa mời cậu vào trong.

"Lục tổng đang chờ, Tri Ly cậu mau vào đi."

Nghe lời này ba thư ký kia kinh ngạc, Lạc Nhã Linh còn kèm theo tức tối sục sôi.

Cửa đóng lại, cô nàng không nhịn được mà cất tiếng hỏi trợ lý Thẩm:

"Trợ lý Thẩm, anh có biết Lục tổng cho gọi Khương Tri Ly là vì lí do gì không?"

Thẩm Trạch bỗng nhiên thay đổi thái độ nghiêm mặt qua gọng kính cận mà nhìn cô:

"Thư ký Lạc, cô hỏi cái này để làm gì, Lục tổng cho gọi ai là chuyện riêng của ngài ấy, cô chỉ cần làm tốt phận sự của mình là được rồi."

Lạc Nhã Linh nghe vậy xấu hổ mím môi, đầu hơi cúi xuống.

"Lâm Sở Vân, quản cấp dưới của cậu cho tốt." Thẩm Trạch chưa buông quay sang nam thư ký trưởng nhắc nhở.

Lâm Sở Vân liền phân Lạc Nhã Linh ra ngoài chạy một số việc vặt.

Chính Lâm Sở Vân cũng không ưa nổi tính cách của Lạc Nhã Linh, Lục tổng là thần tượng của anh, là chuẩn mực tuyệt đối. Lạc Nhã Linh muốn bay lên cành cao làm phụng hoàng. Được làm ở đây rồi thì xem tầng dưới không ra gì, hôm nay còn dám xen vào việc riêng của Lục tổng, rõ ràng đang ganh tị với cậu nhân viên kia. Nhìn cách nào cũng thấy thật thô thiển, cô ta tâm địa xấu, không xứng với ngài ấy.

Nếu cứ giữ thái độ không an phận, không chuyên nghiệp, sớm muộn cũng bị điều phối.

Mà lúc này ở trong văn phòng tổng tài, yên lặng tới có thể nghe kim rơi.

Khương Tri Ly bước vào thì khựng lại ngay khi trông thấy Lục tổng đang ngả ra sau ghế xoay, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi đen nhánh vừa cong vừa rũ.

Tri Ly mím môi không dám lên tiếng sợ đánh thức anh, cậu đứng qua năm phút vị kia mới mở mắt ra nhìn cậu.

"Đến từ hồi nào sao không gọi?"

Anh lạnh nhạt.

"Dạ em mới đến khoảng...5 phút. Lục tổng ngài... ngài cho gọi em lên đây có gì không ạ?" Tri Ly lúng túng hai bàn tay chà sát mép quần tây.

Nhìn tay cậu, lại nhìn cà vạt lệch, mọi thứ trên người cậu đều rẻ tiền duy chỉ có cậu. Lục tổng nói:

"Đến đây."

Khương Tri Ly hơi bất ngờ với câu nói của anh, cậu thoáng nghĩ điều gì đó, mặt đỏ bừng. Chậm rãi bước về phía anh.

Nào ngờ Lục tổng đẩy phong bì trắng mỏng ở trên bàn nhích tới phía trước một chút, trầm giọng bảo:

"Cầm."

Tri Ly nhìn thấy quen quen, mặt cậu cứng đờ, chạm tay vào phong bì, run run mở ra, là hai triệu cậu đưa anh, giờ anh trả cho cậu.

"Đây là... Lục tổng ngài... ngài vẫn không chịu chấp nhận lời cầu xin của em?"

Tri Ly rớm nước mắt, hốc mắt đỏ hoe.

Lục tổng vội dời tầm mắt đi nơi khác.

Lạnh nhạt đuổi người.

"Ra ngoài."

"Ngài muốn ép em tới chết luôn sao?" Tri Ly uất ức không cam.

Lục tổng vẫn không đối diện ánh mắt chất vấn đầy ủy khuất đó, anh cúi xuống tay lật tài liệu, thản nhiên lạnh lùng tới mức tàn nhẫn:

"Tôi không có nghĩa vụ phải lo sống chết của cậu."

Khương Tri Ly nhìn thanh chỉ số trên đỉnh đầu anh, vẫn giữ nguyên 1,5% không hề dao động.

"Được, tôi hiểu rồi, xin lỗi vì đã làm phiền thời gian quý giá của Lục tổng, tôi xin phép." Tri Ly tay cầm phong bì cúi gập đầu chào anh, sau đó bước ra ngoài.

Cửa đóng lại, Lục tổng bây giờ mới ngừng xem tài liệu, ánh mắt khựng lại mất mấy giây, anh đưa tay xoa xoa lồng ngực trái, cảm giác có chút khó chịu.

Khương Tri Ly ra ngoài cầm theo phong bì nước mắt không kìm được tuôn lã chã, cậu không khống chế được cảm xúc khi phu quân không nhớ ra cậu, buông ra những lời lẽ còn tàn nhẫn hơn cả lưỡi dao, cứ lặp đi lặp lại tình trạng này chắc tim cậu vỡ ra mất thôi.

"Nhân viên Tri Ly, đã xảy ra chuyện gì? Tình trạng của cậu không ổn." Thẩm Trạch thấy Tri Ly bước ra với gương mặt đẫm nước, anh hết cả hồn gấp hỏi.

Tri Ly chỉ lắc đầu bảo không sao rồi lững thững rời đi.

Thẩm Trạch nhìn theo bóng lưng cậu rồi thở dài xoay bước vào trong văn phòng.

"Lục tổng, tôi nhìn thấy cậu nhân viên kia khóc, tình trạng cậu ta rất kém."

"Không liên quan." Lục tổng thờ ơ buông một câu, vẫn lật xem tài liệu.

Ôi trời ơi, người ta là từ chỗ ngài khóc chạy ra đấy, còn không phải ngài đã nói gì ác độc thất đức sao? Tôi hiểu tính khí ngài quá mà.

Sao ngài không đi tu cho đời con người ta bớt khổ.
 

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back