39 ❤︎ Bài viết: 15 Tìm chủ đề
Chương 10: Thám tử lừng danh

(Đi đến ngôi nhà của Người lùn vào buổi sáng)

Các con vật đang ngủ bên ngoài nhưng đột nhiên một tiếng click đánh thức chúng. Tất cả họ đều rời khỏi cánh cửa ngay khi nó mở ra và Doc bước ra cùng Bạch Tuyết và Vân Trường khi ông ấy và những người lùn khác chuẩn bị lên đường cho một ngày làm việc khác tại mỏ.

"Bây giờ đừng quên, em yêu. Nữ hoàng già là một người ranh mãnh, hoàn toàn có phép thuật phù thủy. Vậy hãy cẩn thận với người lạ." Doc quay sang Vũ "Quan Vũ, tôi hy vọng là ngài có thể ở lại để bảo vệ công chúa khỏi bất kỳ người lạ hoặc kẻ xâm nhập nào, đặc biệt là mụ phù thủy già"

"Được rồi, cứ giao cho tôi" Vũ gật đầu với những gì Doc nói

"Đừng lo lắng. Tôi sẽ ổn thôi. Tôi có chú ấy ở bên tôi" Bạch Tuyết vui vẻ đáp lại khi nắm tay Quan Công.

Sau đó Bạch Tuyết hôn lên đầu Doc.

"Hẹn gặp lại tối nay." Cô ấy vẫy tay

Doc ngượng ngùng cười khúc khích "Ừ." Ông ấy lấy lại bình tĩnh và hắng giọng "Chà, ừ.. Thôi nào, các bạn."

Tiếp theo là Bashful cởi mũ chờ đợi một nụ hôn

"Hãy hết sức cẩn thận, vì nếu có chuyện gì xảy ra với cô, tôi.. Tôi.. Uh.."

Nhưng anh chưa kịp nói hết câu thì Bạch Tuyết đã trao cho ông một nụ hôn khiến ông đỏ mặt.

"Tạm biệt." Bạch Tuyết gọi

"Ồ, ừm!" Tiếng cười ngượng ngùng

Trong khi đó Grumpy nhìn từ phía sau nhưng vẫn không thích Bạch Tuyết cho lắm, đặc biệt là những nụ hôn của cô.

"Ha, ghê quá."

Người tiếp theo là Sneezy, người cũng bỏ mũ ra

"Và hãy nhớ cẩn thận!"

Một cái hắt hơi bắt đầu ập vào mũi anh ấy

"To wa-to wa-to wa–" Hắt hơi khụt khịt "coi chừng!"

Bạch Tuyết hôn anh, làm anh hơi ngạt thở

"Cảm ơn."

"Ah-ch.. Ah-ch-ch.. Ah-ch.. Ah-ch-ch-ch-ch.. Ah-choooooOOOO!"

Henry tiếp theo bước ra, nhưng bị hắt hơi của Hắt hơi thổi trở vào nhà trước khi Bạch Tuyết kịp hôn anh ấy. Cô ấy cười khúc khích khi thấy điều này khi người sau đỏ mặt. Đột nhiên, Henry quay lại để có một nụ hôn khác và Bạch Tuyết trao nó cho anh. Trên thực tế, anh ấy thích nó đến mức nhảy vào qua cửa sổ và xuất hiện phía sau Sleepy.

Người đến cuối cùng là Grumpy, người đang ở trong nhà, đầu óc sáng ngời. Anh ấy đội mũ lại và đi ra cửa khi những người khác hát bài hát của họ

Những người lùn bắt đầu hát, trừ Grumpy khi quay trở lại nơi làm việc của họ "Heigh-ho, heh-ho, chúng ta đi làm thôi!" Họ huýt sáo

"Tạm biệt!" Bạch Tuyết vẫy tay tạm biệt họ mà không để ý rằng Grumpy không đi cùng nhóm anh em của mình.

Grumpy hơi lo lắng khi đi đến chỗ cô ấy và nhìn Quan Vũ, người đang nhếch mép cười khi biết ý anh ấy là 'cứ làm đi', anh ấy hắng giọng, cố gắng thu hút sự chú ý của cô gái.

"Tạm biệt!" Bạch Tuyết không nghe thấy Grumpy khi vẫy tay chào tạm biệt các chú lùn

Grumpy hắng giọng mạnh hơn và điều này thu hút sự chú ý của cô ấy

"Bây giờ tôi cảnh báo cô. Đừng để ai hoặc bất cứ thứ gì vào nhà."

Bạch Tuyết ngạc nhiên trước những gì cô nghe được từ ông ấy "Chà, Grumpy, ông có quan tâm. Vân Trường đã đúng về bác, bề ngoài bác có thể trông gắt gỏng nhưng bên trong bác là người có trái tim nhân hậu"

"Đợi cái gì cơ?"

Công chúa quay Grumpy lại để hôn anh ta như những người khác, nhưng anh ta không chấp nhận như họ và lao đi. Sau vài bước, anh quyết định rằng cảm giác không quá tệ và thở dài hài lòng. Tuy nhiên, thái độ cộc cằn của anh ta quay trở lại khi Bạch Tuyết hôn anh ta, Vũ cười khúc khích khi nhìn thấy khuôn mặt Grumpy đỏ bừng và lao đi một lần nữa, chỉ để mũi của anh ta bị mắc vào một cái cây.

"Hừ!"

Ông bước thêm vài bước nữa thì rơi xuống một dòng suối nhỏ. Ông ta cố gắng đứng dậy nhưng lại đập đầu vào một cây cầu phía trên. Sau khi đứng dậy lần nữa, anh lê bước sang phía bên kia.

Bạch Tuyết ở phía xa khi Grumpy bước đi cùng những người khác "Tạm biệt, Grumpy!"

Quan Công chỉ cười lớn trước những gì đã xảy ra.

Grumpy không trả lời và chỉ lê bước đi, đôi giày của anh ta văng tung tóe trên đường.

"Tôi nghĩ tôi quên mất có người cần một nụ hôn buổi sáng" Bạch Tuyết nhận ra

"Thật ra thì cô nương đã hôn bảy chú lùn trên đầu, thậm chí gần như là hôn Henry" Vân Trường lưu ý.

"Không ngốc, ta quên hôn ngươi."

"Xin lỗi, cái gì cơ?" Vân Trường cảm thấy tay cô kéo mặt nạ ra và đặt đôi môi đỏ mọng của cô áp lên má ông, điều này khiến ông hơi kinh ngạc vì nhận được nụ hôn của một công chúa

"Khi chú đỏ mặt thật dễ thương.. Tôi sẽ làm một chiếc bánh cho Grumpy và hôm nay chú định làm gì?"

"À, ta sẽ ra ngoài canh gác xem có kẻ nào hay thứ gì nguy hiểm không?"

"Ồ, chúc may mắn với điều đó"

Đi đến Rừng Đen, gần một thác nước nhỏ. Grimhilde đang đi bộ trên con đường đến ngôi nhà của những người lùn. Dọc đường, bà ta cười khúc khích một mình

"Những tên lùn nhỏ bé sẽ đi vắng, và nó sẽ ở một mình.. Với một bà già bán hàng rong vô hại. Một bà già bán hàng rong vô hại!" Rồi đột nhiên bà nhớ đến Quan Công.

"Hmmm, ta cần ý tưởng để loại bỏ hắn ta để có thể ở một mình với con bé." Grimhilde sau đó cố suy nghĩ về một cách để Quan Vũ ra khỏi ngôi nhà. "Thôi kệ, dù sao thì hắn ta chắc cũng chẳng nghi ngờ một bà lão già nua yếu đuối như ta đâu. Vã lại, có Bạch Tuyết ở đó hắn chắc chắn không dám ra tay vì sợ nếu mà nhầm thì không những mất mặt mà còn khiến con nhỏ ngốc đó đuổi hắn đi."

Quay lại với Hán Thọ Đình Hầu, ông đứng bên ngoài căn nhà canh gác cẩn thận quyết không để mất cảnh giác dù chỉ một con ruồi bay qua. Xích Thố ở một bên cũng phụ chủ nhân bảo vệ ngôi nhà và nàng Bạch Tuyết bên trong. Đột nhiên cánh cửa mở ra, Schneewittchen bước ra với một cốc nước cam và một chén nước lọc trên hai tay, cô đưa chúng cho họ và trò chuyện một và câu.

"Một ngày nào đó hoàng tử của tôi sẽ đến, một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau. Và chúng ta sẽ đi đến lâu đài của anh ấy, để hạnh phúc mãi mãi, tôi biết. Một ngày nào đó nếu mùa xuân đến, chúng ta sẽ tìm lại được tình yêu của mình. Và chim sẽ hót và chuông đám cưới sẽ vang lên, một ngày nào đó nếu giấc mơ của tôi thành hiện thực"

"Ừm, ta cũng tin là như vậy, chỉ cần chúng ta sống đủ lương thiện và làm nhiều việc tốt thì chúng ta đạt được ước mơ." Vân Trường phụ họa.

Đột nhiên, một cái bóng bao trùm họ, khiến các con vật sợ hãi bỏ chạy và Bạch Tuyết thở hổn hển trong khi Quan Vũ và Xích Thố nhanh chóng chuyển sự chú ý sang cái người mà bóng thuộc về. Đứng trước mặt họ là Grimhilde, cải trang thành một bà già bán hàng rong. Nữ hoàng cười khúc khích với cô con gái riêng sắp qua đời của mình.

"Xin chào, rất vui được gặp hai người."

Bạch Tuyết do dự trước người lạ mới đến trước nhà "À.. À, vâng, rất vui được gặp bà, thưa bà"

"Bà là ai và đang làm gì ở đây?" Quan Vân Trường nghi hoặc nhìn mụ ta, ông có thể cảm nhận được sát khí cực lớn từ bà ta.

"Những.. Những người đàn ông nhỏ bé không có ở đây?"

"Không, không có, chỉ có tôi và ông Vũ ở đây"

"Ồ! Cô gái đang ở một mình với một người đàn ông?"

Trong khi đó, Grimhilde vừa nói chuyện với Bạch Tuyết và hít thở không khí xung quanh.

"Làm bánh nướng à?"

"Dạ phải, bánh táo ạ."

"Chính những chiếc bánh táo này khiến người ta phải chảy nước miếng." Grimhilde lấy giỏ táo ra và cho cô xem một quả táo màu đỏ có độc "Bánh làm từ táo như thế này."

Từ bên hông nhà, các con vật nhìn thấy Grimhilde đưa quả táo cho Bạch Tuyết

"Ồ, chúng trông ngon quá."

"Ừ, nhưng hãy đợi cho đến khi em nếm thử một miếng đã, bé yêu." Mụ phù thủy già cười lén lút.

Tuy nhiên, những con chim ở cây khác nhìn thấy đàn kền kền và cất lên một kế hoạch cho riêng mình.

"Muốn thử một cái không? Cứ ăn đi. Ăn một miếng đi." Nhưng ngay khi Bạch Tuyết chuẩn bị lấy quả táo thì đàn chim tấn công Grimhilde.

Bạch Tuyết sẽ bảo lũ chim đừng làm hại bà già tội nghiệp "Dừng lại, dừng việc này lại. Đi đi, đi đi. Thật xấu hổ, làm bà già tội nghiệp sợ hãi."

Grimhilde, đang hồi phục sau cú sốc, cúi xuống và cố nhặt quả táo của mình nhưng không may, một con quạ từ đâu bay tới, chộp lấy nó trước khi bay lên mái nhà.

"NÀY, TRẢ LẠI NGAY, CON CHIM BẨN THỈU." Bà lão hét lên giận dữ nhưng con quạ phớt lờ bà và cắn một miếng. Thật đáng kinh ngạc, nó bắt đầu cảm thấy choáng váng khi câu thần chú có hiệu lực, nó phải thở vài hơi ngắn trước khi gục xuống đất với quả táo rơi xuống phía sau.

"Cái gì?" Vân Trường nhanh chóng đến gần con chim và kiểm tra nó trong khi Bạch Tuyết theo sau.

"Nó có ổn không ạ?" Schneewittchen hỏi lo lắng cho con quạ nhỏ.

"Nó vẫn còn sống nhưng vì lý do nào đó mà bất tỉnh." Vũ sau đó để ý đến quả táo mà con quạ đã ăn và nhặt nó lên, anh ấy nhìn kỹ trước khi ngửi nó một chút. Trước sự ngạc nhiên của anh, anh đột nhiên cảm thấy chóng mặt và hơi nhức đầu nên anh đặt tay lên đầu và lắc nhẹ để trở lại bình thường.

"Có chuyện gì vậy, bác?" Schneewittchen hỏi trong lo lắng.

"Có một loại thuốc mê nào đó trong quả táo này, đó là lý do tại sao con chim đã bị ngất sau cắn một miếng." Vân Trường nói với giọng nghiêm túc.

"Cái gì?" Schneewittchen hỏi và cũng ngửi quả táo. Tương tự như người bạn mới và người bảo vệ của mình, cô cũng cảm thấy chóng mặt và suýt ngã nhưng may mắn thay, người đàn ông Trung Quốc đã giúp đỡ cô kịp thời. Sau đó anh ta nhìn bà già với vẻ mặt tức giận.

"Bà kia, mụ là ai vậy? Tại sao lại cố gắng đánh thuốc mê chúng tôi?

" Thuốc mê? Anh bạn trẻ đang nói về cái gì thế? Tôi không biết thuốc mê gì cả, tôi chỉ là một bà già yếu đuối bị lẫn mà thôi ". Grimhilde lúc này trông khá hoảng loạn, cô ta không ngờ điều này sẽ xảy ra và không biết phải xử lý thế nào.

" Đây chính là quả táo mà mụ vừa đưa cho bọn ta và giờ còn dám nói rằng là không biết gì cả. Bà nghĩ rằng ta là một kẻ ngu ngốc à? Vân Trường tỏa ra một luồng khí đe dọa khiến mọi người xung quanh sợ hãi, đặc biệt là nữ hoàng độc ác vì nó chủ yếu nhắm vào cô.

Thấy kế hoạch của mình không thể cứu vãn, cô tặc lưỡi trước khi lấy một chai có chất lỏng màu xanh lam bên trong, cô uống ngay và sau đó cơ thể cô phát sáng màu xanh lam làm chói mắt nhiều người xung quanh. Khi ánh sáng tắt, nữ hoàng đã trở lại hình dáng ban đầu với một thanh kiếm lớn đeo trên thắt lưng.

"M-M-M-M-Mẹ." Schneewittchen bị sốc và sợ hãi khi nhìn thấy mẹ kế đang cố giết mình.

"Xin chào, con gái riêng." Cô ấy chào với giọng điệu giễu cợt.

"Vậy ra từ trước tới giờ đều là người." Quan Vũ trừng mắt giận dữ nhìn người phụ nữ.

"Rất vui được gặp, gã man rợ phiền phức và.." cô ấy rút thanh trường kiếm đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu ra và vào tư thế sẵn sàng chiến đấu "Tạm biệt cả hai ngươi, sau khi giết chết các ngươi, ta sẽ là người đẹp nhất trên đất này."

"Nếu cuộc chiến là thứ mà ngươi muốn thì cuộc chiến sẽ là thứ mà ngươi sẽ nhận được. Bạch Tuyết, chạy đến nơi an toàn đi, tôi sẽ giải quyết cô ta." Công chúa gật đầu trước khi vào nhà trong khi Quan Công sẵn sàng đối mặt với kẻ thù phía trước.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back