Chương 40: Cô ấy đang nuôi cháu.
Trên bàn ăn dài, một quý bà khuôn mặt phúc hậu, mái tóc xoăn ngắn màu hoa tiêu, mặc chiếc áo dài cẩm nhung đang ngồi. Mặc dù bà đã tám mươi nhưng vì bảo dưỡng tốt nên nếu không ai biết, nhìn qua sẽ nghĩ bà chỉ mới sáu mươi tuổi.
Ánh mắt của bà lạnh lẽo nhìn Minh Thư và người trẻ đẹp trai ngồi bên cạnh: "Cậu ngẩng đầu lên cho ta xem."
Từ lúc bước vào đây, Nhất Nguyên đã rất căng thẳng, chẳng dám ưỡn ngực ngẩng đầu như mọi khi. Thấy bà của Minh Thư nói, đôi tay đặt dưới đùi căng thẳng nắm chặt, từ từ ngẩng đầu lên.
Bà Minh Thư đánh giá Nhất Nguyên rất lâu sau đó hừ mũi nhìn Minh Thư nói: "Sao tự dưng lại về đây?"
Ánh mắt Minh Thư không tự giác mà nhìn một thiên thần và một thần chết đang thì thầm ở bên cạnh.
Lúc Minh Thư nói buổi tối sẽ đi gặp bà của mình, Nhất Nguyên nằng nặc đòi đi theo. Còn hai cái người kia mặc dù không nói gì nhưng lại lén lút đi.
Còn dùng thuật ẩn thân để người thường không nhìn thấy. Minh Thư liếc sang bên khác, có một người cũng đang dùng bùa ẩn thân che nấp.
Lý Minh Triết từ lúc bước vào đã mắt chữ A mồm chữ O nhìn người trai trẻ ngồi bên cạnh bà của Minh Thư.
Hắn mặc áo tấc màu đỏ thẫm, khuôn mặt tuy không quá đẹp nhưng sáng láng.
Điều Lý Minh Triết kinh ngạc đến trợn trắng mắt là vì hắn chính là Lý Đức Tài, đứa cháu yêu của Lý Đức Toàn.
Không ngờ bà lão nhà giàu tám mươi tuổi mà cậu nói lại là bà của Minh Thư. Tạo hóa trêu người.
Lý Minh Triết không nhìn được nhưng Minh Thư, Nhất Nguyên, Bá Khải và Ngọc Trâm đều nhìn rõ hai mũi tên tình yêu nối dây tơ hồng đang cắm vào người bà Minh Thư và Lý Đức Tài.
Minh Thư khẽ liếc Ngọc Trâm. Ngọc Trâm vội rụt cổ thanh minh: "Lúc đó ta trượt tay."
Minh Thư cười nhìn lại bà mình: "Về thăm bà thôi."
Bà Minh Thư nghe xong hừ lạnh. Bao năm không về, giờ lại tự dưng về thăm lại còn dắt theo một người đẹp trai đến. Bà lại đưa mắt lên nhìn Nhất Nguyên, giọng có phần cứng ngắc, lạnh lùng: "Cậu tên là gì?"
Nhất Nguyên căng thẳng đáp: "Cháu tên là Nhất Nguyên."
"Hiện tại đang làm gì?"
Nhất Nguyên thành thật trả lời: "Hiện tại cháu không làm gì."
Đôi lông mày của bà Minh Thư hơi nhíu lại, như để khẳng định suy đoán của bà, Nhất Nguyên nhìn Minh Thư bổ sung thêm: "Cô ấy đang nuôi cháu."
Minh Thư: "..."
Mặc dù đó là sự thật nhưng..
Bá Khải và Ngọc Trâm ở bên cạnh hai tay đỡ đầu. Bá Khải ở trần gian đã lâu, còn Ngọc Trâm đã đọc không ít truyện cẩu huyết của trần gian nên hai người đều hiểu khi phụ huynh hỏi như vậy là người ta muốn gì.
Câu trả lời của Nhất Nguyên không những không đạt chuẩn mà còn được xếp vào loại rất rất tệ hại.
Bà Minh Thư ánh mắt nhìn Minh Thư vốn đã không vui nay lại lạnh nhạt đi vài phần: "Đúng là không có ai quản nên chuyện hoang đường nào cũng có thể làm."
Bà nhìn Nhất Nguyên: "Thế ba mẹ của cậu đâu?" Mà lại để cậu đi làm trai bao không biết xấu hổ như vậy.
Nhất Nguyên thẳng thắn đáp: "Ba mẹ cháu đang ở dưới âm phủ."
Nghe xong câu trả lời, bà Minh Thư tức đến bật cười: "Ba mẹ không còn, vậy mà không biết cố gắng phấn phấn đấu. Còn trẻ như vậy, ỷ vào khuôn mặt mà làm công việc không đàng hoàng."
Minh Thư chỉ Lý Đức Tài: "Vậy còn người bên cạnh bà đây là sao? Không phải cũng đến với bà vì tiền à?"
Bà Minh Thư tức giận đến đỏ mặt: ".. Ta với cậu ấy là tình yêu đích thực."
Đám giúp việc lặng lẽ cúi đầu, nói tiểu thư và cậu đẹp trai kia là tình yêu đích thực bọn họ còn tin hơn chuyện tình của bà chủ đấy. Cũng không biết bà chủ sao đột nhiên lại bị như vậy.
Lão quản gia thấy vậy liền vẫy tay cho bọn họ ra ngoài, ông lưỡng lự một lúc rồi cũng bước chân rời đi, để lại không gian riêng tư cho hai bà cháu giải quyết chuyện gia đình.
Lý Minh Triết không biết nguyên nhân thật ra là do mũi tên tình ái, nghe vậy sốc nặng, không cẩn thận va vào ghế.
Lý Đức Tài nhạy bén ném một que diêm đang cháy qua chỗ đó. Áo Lý Minh Triết bén lửa khiến cậu hiện ra rồi nhanh chóng dập lửa.
Bị phát hiện, Lý Minh Triết cười hì hì đưa tay ra chào: "..."
Bà Minh Thư không vui nhìn cậu thiếu niên trẻ đột nhiên xuất hiện trước mắt, trông cách ăn mặc rất giống người tình là pháp sư của bà.
Lý Đức Tài thấy Lý Minh Triết thì ánh mắt chán ghét: "Là ngươi?"
Thấy Lý Đức Tài tỏ ra quen biết cậu thiếu niên này, bà Minh Thư quay qua hỏi: "Cậu ta là ai?"
Lý Đức Tài hừ lạnh: "Chính là người dùng thủ đoạn bẩn thỉu để lên làm gia chủ của gia tộc tôi."
Bà Minh Thư nhìn qua: "Còn trẻ thế mà đã lòng dạ đã thâm hiểm rồi."
Thật ra bà thấy cậu thiếu niên này khuôn mặt sáng sủa, ánh mắt trong trẻo, nhìn qua cũng không phải người xấu gì. Nhưng người tình của bà đã nói như vậy thì chắc hẳn là đúng.
Bà cũng chính là người ra tay chèn ép không cho những người khác thuê đám pháp sư này. Trước khi người tình của bà lấy lại chiếc ghế gia chủ, kẻ nào bắt tay với chúng thì đừng mong làm ăn với nhà bà.
Minh Thư thấy bà mình chuẩn bị gọi người thì vội nói: "Đây là bạn của cháu. Cũng là một pháp sư trừ tà."
Bà Minh Thư nhíu mày nhìn cô: "Là cô mang cậu ta vào đây."
"Đúng vậy. Cháu muốn nhìn xem, có phải bà đang yêu thật hay là bị người ta bỏ bùa mê thuốc lú."
Lý Đức Tài tức giận tím mắt: "Cô đừng cậy mình là cháu của cô ấy mà tôi sẽ để cô nói này nói nọ." Ánh mắt hắn nhìn qua bà Minh Thư tràn ngập tình nồng ý đượm.
Nhóm Minh Thư nhìn mà gai mắt. Thấy người tình của mình bị sỉ nhục, bà liền quay lại mắng Minh Thư: "Ai cho cô dám hỗn hào với ông kế của mình như vậy? Lại còn dẫn một tên trai bao vô liêm sỉ đến đây. Ta nói cho cô biết. Ta sẽ không chấp nhận cái tên này bước chân vào cái nhà này nửa bước."
Nhất Nguyên không ngờ nói đi nói lại, lửa giận lại đến trên đầu mình.
Minh Thư không nói không rằng, bước đến chỗ bà mình. Bà Minh Thư nhìn cô hừ lạnh: "Còn định động tay động chân với bà già này à?"
Bàn tay Minh Thư nắm lấy mũi tên tình yêu rồi nhanh chóng giật ra, trái tim bà Minh Thư bỗng "thịch" mỗi cái. Một tay khác Minh Thư nắm vào sợi tơ hồng, sợi tơ cặng chặt và kéo mũi tên khác trên người Lý Đức Tài ra rồi ném về phía Ngọc Trâm.
Ngọc Trâm vội vàng đón lấy rồi cười ngượng ngùng với Minh Thư. Cô hứa từ nay sẽ không bắn tên bậy bạ nữa.
Bà Minh Thư trợn mắt nhìn cô. Trong mắt người ngoài, cô giống như đang giơ nắm đấm lên trước ngực bà.
Bà đang định giáo huấn Minh Thư một trận thì đột nhiên não được khai sáng cái gì đó, quay qua nhìn Lý Đức Tài.
Ngay khi mũi tên tình yêu được rút ra, khuôn mặt Lý Đức Tài cũng là một mảnh mênh mang mờ mịt.
"Bà nói bà với một người đáng tuổi cháu của bà đến với nhau là tình yêu đích thực ư?" Minh Thư biết tơ tình đã hết tác dụng liền giả vờ hỏi.
Bà cô mấp máy môi, đột nhiên câm lặng, không biết phải mở mồm ra nói sao? Ký ức sến súa hiện ra rõ mồn một, khuôn mặt đã có vết chân chim đỏ lựng như trái cà chua.
Bà đã làm ra những hành động buồn nôn, cũng đã nói ra những lời nói buồn nôn.
Lý Minh Triết nhạy bén thấy tình thế đảo ngược liền ở bên cạnh thêm mắm dặm muối: "Này còn phải hỏi sao? Tất nhiên là bà chị bị tên súc sinh này bỏ bùa mê thuốc lú rồi. Cũng may là pháp sư tài giỏi như tôi đã đến phá giải. Chứ càng để lâu hậu quả càng khôn lường."
"Ngươi nói láo." Lý Đức Tài thở phì phò tức giận. Hắn cũng giống như mới được giải trừ khỏi bùa mê thuốc lú.
Khuôn mặt bà Minh Thư từ ngượng chín mặt chuyển sang tức đến đỏ mặt nhìn Lý Đức Tài mắng: "Cái thứ vô liêm sỉ."
Lý Đức Tài vội vàng quay lại giải thích: "Tôi không phải, tôi không có." Hắn lúc này vừa đỏ mặt, vừa đỏ mắt, cũng không biết phải lý giải chuyện này ra sao.
Sao hắn có thể bỏ bùa với một bà già còn hơn tuổi ông mình chứ. Dù bà có giàu đi chăng nữa nhưng hắn sống sung sướng từ bé cũng không thiếu thốn đến mức đó. Hắn cũng là nạn nhân được không.
Nhưng chuyện này Lý Đức Tài có trăm miệng cũng khó giải thích.
Nhất Nguyên còn khoanh tay, hếch cằm, hừ lạnh nhìn hắn: "Mặt tuy xấu nhưng lại cậy mình còn trẻ mà đi lừa già dối trẻ, đúng là cái thứ vô liêm sỉ. Cũng vì bà không có ai quản nên mới bị tên xấu xí nhà ngươi lừa gạt dễ dàng như vậy."
Bà Minh Thư khẽ đưa mắt nhìn qua, Nhất Nguyên thấy vậy liền ngậm miệng lùi về sau lưng Minh Thư. Mặc dù Minh Thư cũng không thể chê lấp người hắn nhưng hắn cảm thấy thế sẽ an toàn hơn. Bà thật là đáng sợ!
Bá Khải ở một bên khoanh tay lắc đầu cảm thán: "Màn kịch này cũng quá đặc sắc."
Ánh mắt sắc lạnh của Minh Thư lia tới, Bá Khải giật mình đứng thẳng, môi mím chặt. Tự giác thu mình lại làm một quần chúng ăn dưa bình thường.
Bà Minh Thư gọi quản gia vào chỉ vào mặt Lý Đức Tài: "Ông, mau gọi người đuổi tên vô liêm sỉ này đi."
Lý Đức Tài mặt đầy mộng bức bị xách ra đi, hắn liên tục lắc đầu phủ nhận nhưng nào có ai quan tâm hắn.
Thấy Minh Thư cũng định rời đi, bà cô vội nói: "Không ngồi xuống ăn sao?"
Minh Thư nhìn bà: "Không cần đâu. Cháu đoán là bà cũng đâu muốn."
Minh Thư nhìn sang Nhất Nguyên lại nói tiếp: "Hắn cũng sẽ không bước chân vào nhà này đâu, vì đây.. Cũng không phải là nhà của cháu."
Đáy lòng bà chợt lạnh, câu nói nơi cổ họng không cách nào thoát ra được, cứ thế nhìn Minh Thư dẫn người rời đi.
Bà góa chồng từ sớm, vất vả nuôi con khôn lớn, vậy mà nó lại ra đi trước cả bà. Bà biết rõ lỗi cũng chẳng phải Minh Thư, nhưng khi nhìn đến cô bà sẽ lại nhớ đến những ký ức đau buồn của mình.
Ngoài chu cấp tiền ra thì những năm qua cũng không đoái hoài gì đến vì mỗi khi nhìn thấy cô bà sẽ trút những cảm xúc tiêu cực của mình lên cô.
Người giúp việc bà cử đến chăm sóc cô từ bé thỉnh thoảng sẽ báo cáo một chút tình hình của cô, nhưng bà cũng đều lảng tránh đi. Nghe nói con bé cũng đã cho người giúp việc kia nghỉ, sau đó bà còn biết người giúp việc kia lúc nói chuyện với bà và lúc đối xử với Minh Thư khác xa một trời một vực.
Lúc đó, bà có chút tức giận. Nhưng bà lấy tư cách gì mà tức giận chứ? Nhìn như Minh Thư được bà chu cấp cho chẳng thiếu thứ gì nhưng cái Minh Thư thiếu nhất chính là tình yêu thương của bà. Cô đã lớn lên độc lai độc vãng như thế.
Càng gần đất xa trời lại càng thấy rõ được những điều tồi tệ ngu dốt của bản thân.
Thấy bà thất thần hồi lâu, lão quản gia khẽ gọi. Bà ngước đôi mắt già nua đã không còn minh mẫn lên trời, tránh cho giọt nước mắt chua xót rơi xuống, rồi mới quay lại nói: "Là ông gọi nó tới."
Lão quản gia cúi đầu thừa nhận. Đáy lòng bà lại nổi lên sự tức giận: "Lúc tôi làm chuyện hồ đồ như thế, vậy mà ông không cản?"
Lão quản gia tỏ vẻ bất lực: "Tôi cũng nhiều lần khuyên can, nhưng bà chủ lúc đó như được tắm trong mưa xuân, tôi chỉ còn cách nhờ tiểu thư."
Bà thẹn quá hóa giận: "Cái tên đó còn trẻ mà không nên nết, ngay cả bà già này cũng không tha."
"Vậy còn chuyện chèn ép mấy pháp sư kia.."
Bà phất tay: "Dẹp hết đi, nói đó chỉ là hiểu nhầm." Thằng nhóc gia chủ đó lại còn là bạn của cháu bà.
Lão quản gia gật đầu, sau đó lại hỏi: "Vậy còn cậu trai trẻ và tiểu thư dắt về thì sao?"
"Nó lớn rồi. Nếu nó thích thì cứ mặc nó." Bà còn làm ra chuyện còn hoang đường hơn, nó nuôi một tên trai đẹp thì có là gì đâu.
Bà nghĩ một lúc rồi lại nói: "Tìm cho cậu ta một vài hợp đồng quảng cáo. Chứ để đến lúc cưới cậu ta về lại không biết giới thiệu công việc cậu ta kiểu gì lại mất mặt."
Dù công việc đó cũng không kiếm được bao nhiêu, nhưng còn có thể diện hơn là được bao nuôi.
Ánh mắt của bà lạnh lẽo nhìn Minh Thư và người trẻ đẹp trai ngồi bên cạnh: "Cậu ngẩng đầu lên cho ta xem."
Từ lúc bước vào đây, Nhất Nguyên đã rất căng thẳng, chẳng dám ưỡn ngực ngẩng đầu như mọi khi. Thấy bà của Minh Thư nói, đôi tay đặt dưới đùi căng thẳng nắm chặt, từ từ ngẩng đầu lên.
Bà Minh Thư đánh giá Nhất Nguyên rất lâu sau đó hừ mũi nhìn Minh Thư nói: "Sao tự dưng lại về đây?"
Ánh mắt Minh Thư không tự giác mà nhìn một thiên thần và một thần chết đang thì thầm ở bên cạnh.
Lúc Minh Thư nói buổi tối sẽ đi gặp bà của mình, Nhất Nguyên nằng nặc đòi đi theo. Còn hai cái người kia mặc dù không nói gì nhưng lại lén lút đi.
Còn dùng thuật ẩn thân để người thường không nhìn thấy. Minh Thư liếc sang bên khác, có một người cũng đang dùng bùa ẩn thân che nấp.
Lý Minh Triết từ lúc bước vào đã mắt chữ A mồm chữ O nhìn người trai trẻ ngồi bên cạnh bà của Minh Thư.
Hắn mặc áo tấc màu đỏ thẫm, khuôn mặt tuy không quá đẹp nhưng sáng láng.
Điều Lý Minh Triết kinh ngạc đến trợn trắng mắt là vì hắn chính là Lý Đức Tài, đứa cháu yêu của Lý Đức Toàn.
Không ngờ bà lão nhà giàu tám mươi tuổi mà cậu nói lại là bà của Minh Thư. Tạo hóa trêu người.
Lý Minh Triết không nhìn được nhưng Minh Thư, Nhất Nguyên, Bá Khải và Ngọc Trâm đều nhìn rõ hai mũi tên tình yêu nối dây tơ hồng đang cắm vào người bà Minh Thư và Lý Đức Tài.
Minh Thư khẽ liếc Ngọc Trâm. Ngọc Trâm vội rụt cổ thanh minh: "Lúc đó ta trượt tay."
Minh Thư cười nhìn lại bà mình: "Về thăm bà thôi."
Bà Minh Thư nghe xong hừ lạnh. Bao năm không về, giờ lại tự dưng về thăm lại còn dắt theo một người đẹp trai đến. Bà lại đưa mắt lên nhìn Nhất Nguyên, giọng có phần cứng ngắc, lạnh lùng: "Cậu tên là gì?"
Nhất Nguyên căng thẳng đáp: "Cháu tên là Nhất Nguyên."
"Hiện tại đang làm gì?"
Nhất Nguyên thành thật trả lời: "Hiện tại cháu không làm gì."
Đôi lông mày của bà Minh Thư hơi nhíu lại, như để khẳng định suy đoán của bà, Nhất Nguyên nhìn Minh Thư bổ sung thêm: "Cô ấy đang nuôi cháu."
Minh Thư: "..."
Mặc dù đó là sự thật nhưng..
Bá Khải và Ngọc Trâm ở bên cạnh hai tay đỡ đầu. Bá Khải ở trần gian đã lâu, còn Ngọc Trâm đã đọc không ít truyện cẩu huyết của trần gian nên hai người đều hiểu khi phụ huynh hỏi như vậy là người ta muốn gì.
Câu trả lời của Nhất Nguyên không những không đạt chuẩn mà còn được xếp vào loại rất rất tệ hại.
Bà Minh Thư ánh mắt nhìn Minh Thư vốn đã không vui nay lại lạnh nhạt đi vài phần: "Đúng là không có ai quản nên chuyện hoang đường nào cũng có thể làm."
Bà nhìn Nhất Nguyên: "Thế ba mẹ của cậu đâu?" Mà lại để cậu đi làm trai bao không biết xấu hổ như vậy.
Nhất Nguyên thẳng thắn đáp: "Ba mẹ cháu đang ở dưới âm phủ."
Nghe xong câu trả lời, bà Minh Thư tức đến bật cười: "Ba mẹ không còn, vậy mà không biết cố gắng phấn phấn đấu. Còn trẻ như vậy, ỷ vào khuôn mặt mà làm công việc không đàng hoàng."
Minh Thư chỉ Lý Đức Tài: "Vậy còn người bên cạnh bà đây là sao? Không phải cũng đến với bà vì tiền à?"
Bà Minh Thư tức giận đến đỏ mặt: ".. Ta với cậu ấy là tình yêu đích thực."
Đám giúp việc lặng lẽ cúi đầu, nói tiểu thư và cậu đẹp trai kia là tình yêu đích thực bọn họ còn tin hơn chuyện tình của bà chủ đấy. Cũng không biết bà chủ sao đột nhiên lại bị như vậy.
Lão quản gia thấy vậy liền vẫy tay cho bọn họ ra ngoài, ông lưỡng lự một lúc rồi cũng bước chân rời đi, để lại không gian riêng tư cho hai bà cháu giải quyết chuyện gia đình.
Lý Minh Triết không biết nguyên nhân thật ra là do mũi tên tình ái, nghe vậy sốc nặng, không cẩn thận va vào ghế.
Lý Đức Tài nhạy bén ném một que diêm đang cháy qua chỗ đó. Áo Lý Minh Triết bén lửa khiến cậu hiện ra rồi nhanh chóng dập lửa.
Bị phát hiện, Lý Minh Triết cười hì hì đưa tay ra chào: "..."
Bà Minh Thư không vui nhìn cậu thiếu niên trẻ đột nhiên xuất hiện trước mắt, trông cách ăn mặc rất giống người tình là pháp sư của bà.
Lý Đức Tài thấy Lý Minh Triết thì ánh mắt chán ghét: "Là ngươi?"
Thấy Lý Đức Tài tỏ ra quen biết cậu thiếu niên này, bà Minh Thư quay qua hỏi: "Cậu ta là ai?"
Lý Đức Tài hừ lạnh: "Chính là người dùng thủ đoạn bẩn thỉu để lên làm gia chủ của gia tộc tôi."
Bà Minh Thư nhìn qua: "Còn trẻ thế mà đã lòng dạ đã thâm hiểm rồi."
Thật ra bà thấy cậu thiếu niên này khuôn mặt sáng sủa, ánh mắt trong trẻo, nhìn qua cũng không phải người xấu gì. Nhưng người tình của bà đã nói như vậy thì chắc hẳn là đúng.
Bà cũng chính là người ra tay chèn ép không cho những người khác thuê đám pháp sư này. Trước khi người tình của bà lấy lại chiếc ghế gia chủ, kẻ nào bắt tay với chúng thì đừng mong làm ăn với nhà bà.
Minh Thư thấy bà mình chuẩn bị gọi người thì vội nói: "Đây là bạn của cháu. Cũng là một pháp sư trừ tà."
Bà Minh Thư nhíu mày nhìn cô: "Là cô mang cậu ta vào đây."
"Đúng vậy. Cháu muốn nhìn xem, có phải bà đang yêu thật hay là bị người ta bỏ bùa mê thuốc lú."
Lý Đức Tài tức giận tím mắt: "Cô đừng cậy mình là cháu của cô ấy mà tôi sẽ để cô nói này nói nọ." Ánh mắt hắn nhìn qua bà Minh Thư tràn ngập tình nồng ý đượm.
Nhóm Minh Thư nhìn mà gai mắt. Thấy người tình của mình bị sỉ nhục, bà liền quay lại mắng Minh Thư: "Ai cho cô dám hỗn hào với ông kế của mình như vậy? Lại còn dẫn một tên trai bao vô liêm sỉ đến đây. Ta nói cho cô biết. Ta sẽ không chấp nhận cái tên này bước chân vào cái nhà này nửa bước."
Nhất Nguyên không ngờ nói đi nói lại, lửa giận lại đến trên đầu mình.
Minh Thư không nói không rằng, bước đến chỗ bà mình. Bà Minh Thư nhìn cô hừ lạnh: "Còn định động tay động chân với bà già này à?"
Bàn tay Minh Thư nắm lấy mũi tên tình yêu rồi nhanh chóng giật ra, trái tim bà Minh Thư bỗng "thịch" mỗi cái. Một tay khác Minh Thư nắm vào sợi tơ hồng, sợi tơ cặng chặt và kéo mũi tên khác trên người Lý Đức Tài ra rồi ném về phía Ngọc Trâm.
Ngọc Trâm vội vàng đón lấy rồi cười ngượng ngùng với Minh Thư. Cô hứa từ nay sẽ không bắn tên bậy bạ nữa.
Bà Minh Thư trợn mắt nhìn cô. Trong mắt người ngoài, cô giống như đang giơ nắm đấm lên trước ngực bà.
Bà đang định giáo huấn Minh Thư một trận thì đột nhiên não được khai sáng cái gì đó, quay qua nhìn Lý Đức Tài.
Ngay khi mũi tên tình yêu được rút ra, khuôn mặt Lý Đức Tài cũng là một mảnh mênh mang mờ mịt.
"Bà nói bà với một người đáng tuổi cháu của bà đến với nhau là tình yêu đích thực ư?" Minh Thư biết tơ tình đã hết tác dụng liền giả vờ hỏi.
Bà cô mấp máy môi, đột nhiên câm lặng, không biết phải mở mồm ra nói sao? Ký ức sến súa hiện ra rõ mồn một, khuôn mặt đã có vết chân chim đỏ lựng như trái cà chua.
Bà đã làm ra những hành động buồn nôn, cũng đã nói ra những lời nói buồn nôn.
Lý Minh Triết nhạy bén thấy tình thế đảo ngược liền ở bên cạnh thêm mắm dặm muối: "Này còn phải hỏi sao? Tất nhiên là bà chị bị tên súc sinh này bỏ bùa mê thuốc lú rồi. Cũng may là pháp sư tài giỏi như tôi đã đến phá giải. Chứ càng để lâu hậu quả càng khôn lường."
"Ngươi nói láo." Lý Đức Tài thở phì phò tức giận. Hắn cũng giống như mới được giải trừ khỏi bùa mê thuốc lú.
Khuôn mặt bà Minh Thư từ ngượng chín mặt chuyển sang tức đến đỏ mặt nhìn Lý Đức Tài mắng: "Cái thứ vô liêm sỉ."
Lý Đức Tài vội vàng quay lại giải thích: "Tôi không phải, tôi không có." Hắn lúc này vừa đỏ mặt, vừa đỏ mắt, cũng không biết phải lý giải chuyện này ra sao.
Sao hắn có thể bỏ bùa với một bà già còn hơn tuổi ông mình chứ. Dù bà có giàu đi chăng nữa nhưng hắn sống sung sướng từ bé cũng không thiếu thốn đến mức đó. Hắn cũng là nạn nhân được không.
Nhưng chuyện này Lý Đức Tài có trăm miệng cũng khó giải thích.
Nhất Nguyên còn khoanh tay, hếch cằm, hừ lạnh nhìn hắn: "Mặt tuy xấu nhưng lại cậy mình còn trẻ mà đi lừa già dối trẻ, đúng là cái thứ vô liêm sỉ. Cũng vì bà không có ai quản nên mới bị tên xấu xí nhà ngươi lừa gạt dễ dàng như vậy."
Bà Minh Thư khẽ đưa mắt nhìn qua, Nhất Nguyên thấy vậy liền ngậm miệng lùi về sau lưng Minh Thư. Mặc dù Minh Thư cũng không thể chê lấp người hắn nhưng hắn cảm thấy thế sẽ an toàn hơn. Bà thật là đáng sợ!
Bá Khải ở một bên khoanh tay lắc đầu cảm thán: "Màn kịch này cũng quá đặc sắc."
Ánh mắt sắc lạnh của Minh Thư lia tới, Bá Khải giật mình đứng thẳng, môi mím chặt. Tự giác thu mình lại làm một quần chúng ăn dưa bình thường.
Bà Minh Thư gọi quản gia vào chỉ vào mặt Lý Đức Tài: "Ông, mau gọi người đuổi tên vô liêm sỉ này đi."
Lý Đức Tài mặt đầy mộng bức bị xách ra đi, hắn liên tục lắc đầu phủ nhận nhưng nào có ai quan tâm hắn.
Thấy Minh Thư cũng định rời đi, bà cô vội nói: "Không ngồi xuống ăn sao?"
Minh Thư nhìn bà: "Không cần đâu. Cháu đoán là bà cũng đâu muốn."
Minh Thư nhìn sang Nhất Nguyên lại nói tiếp: "Hắn cũng sẽ không bước chân vào nhà này đâu, vì đây.. Cũng không phải là nhà của cháu."
Đáy lòng bà chợt lạnh, câu nói nơi cổ họng không cách nào thoát ra được, cứ thế nhìn Minh Thư dẫn người rời đi.
Bà góa chồng từ sớm, vất vả nuôi con khôn lớn, vậy mà nó lại ra đi trước cả bà. Bà biết rõ lỗi cũng chẳng phải Minh Thư, nhưng khi nhìn đến cô bà sẽ lại nhớ đến những ký ức đau buồn của mình.
Ngoài chu cấp tiền ra thì những năm qua cũng không đoái hoài gì đến vì mỗi khi nhìn thấy cô bà sẽ trút những cảm xúc tiêu cực của mình lên cô.
Người giúp việc bà cử đến chăm sóc cô từ bé thỉnh thoảng sẽ báo cáo một chút tình hình của cô, nhưng bà cũng đều lảng tránh đi. Nghe nói con bé cũng đã cho người giúp việc kia nghỉ, sau đó bà còn biết người giúp việc kia lúc nói chuyện với bà và lúc đối xử với Minh Thư khác xa một trời một vực.
Lúc đó, bà có chút tức giận. Nhưng bà lấy tư cách gì mà tức giận chứ? Nhìn như Minh Thư được bà chu cấp cho chẳng thiếu thứ gì nhưng cái Minh Thư thiếu nhất chính là tình yêu thương của bà. Cô đã lớn lên độc lai độc vãng như thế.
Càng gần đất xa trời lại càng thấy rõ được những điều tồi tệ ngu dốt của bản thân.
Thấy bà thất thần hồi lâu, lão quản gia khẽ gọi. Bà ngước đôi mắt già nua đã không còn minh mẫn lên trời, tránh cho giọt nước mắt chua xót rơi xuống, rồi mới quay lại nói: "Là ông gọi nó tới."
Lão quản gia cúi đầu thừa nhận. Đáy lòng bà lại nổi lên sự tức giận: "Lúc tôi làm chuyện hồ đồ như thế, vậy mà ông không cản?"
Lão quản gia tỏ vẻ bất lực: "Tôi cũng nhiều lần khuyên can, nhưng bà chủ lúc đó như được tắm trong mưa xuân, tôi chỉ còn cách nhờ tiểu thư."
Bà thẹn quá hóa giận: "Cái tên đó còn trẻ mà không nên nết, ngay cả bà già này cũng không tha."
"Vậy còn chuyện chèn ép mấy pháp sư kia.."
Bà phất tay: "Dẹp hết đi, nói đó chỉ là hiểu nhầm." Thằng nhóc gia chủ đó lại còn là bạn của cháu bà.
Lão quản gia gật đầu, sau đó lại hỏi: "Vậy còn cậu trai trẻ và tiểu thư dắt về thì sao?"
"Nó lớn rồi. Nếu nó thích thì cứ mặc nó." Bà còn làm ra chuyện còn hoang đường hơn, nó nuôi một tên trai đẹp thì có là gì đâu.
Bà nghĩ một lúc rồi lại nói: "Tìm cho cậu ta một vài hợp đồng quảng cáo. Chứ để đến lúc cưới cậu ta về lại không biết giới thiệu công việc cậu ta kiểu gì lại mất mặt."
Dù công việc đó cũng không kiếm được bao nhiêu, nhưng còn có thể diện hơn là được bao nuôi.
Chỉnh sửa cuối:

