Sau đêm dạ yến bỏ mê dược bất thành, tám vì nhi tử hết cách bày vẽ. Thổ Thần liền ra mặt tới Thư Phòng gặp riêng hắn, đề nghị hắn chọn một trong tám nhi tử của bà làm thứ phi. Bà sẽ im lặng cho qua chuyện. Nhắm một mắt, mở một mắt để tiểu nha đầu phàm gian kia thuận lợi lên ngôi Thần hậu.
Ấy vậy mà nghĩa tử này của bà trước sau vẫn kiên quyết không bằng lòng. Thỏa thuận bất thành. Thổ Thần suy đi tính tới cuối cùng nghĩ ra một kế chẳng cần động tới binh đao vũ lực, trực tiếp đánh thẳng vào nội tâm của tiểu nha đầu phàm gian kia.
Thế là ngày hôm sau lợi dụng hắn bận chính sự ở Thư Phòng, bà tìm tới Sầm Nghê viện.
Mắt thấy bà ta vừa đặt chân tới cửa Tiểu Đậu đã thất kinh hồn vía lao như bay về phía Lạc Tố Tâm. Nhưng rất tiếc không phải che chắn cho chủ tử mà là nấp ra ngoài sau lưng nàng, tay chân run cầm cập. Nghe danh bà hung dữ cậy quyền thế lấy danh nghĩa mẫu Thần Chủ Ngũ Châu mà hung hăng kiêu ngạo bao lâu nay, Tiểu Đậu thật sự rất sợ bà ta.
Đang trong bữa dạ thiện, cơm nước dọn đầy trên trác án còn chưa kịp dùng. Tố Tâm thân thể yếu nhược ngồi đấy, mái tóc lam sắc buông dài từng lọn óng mượt đôi bên bờ vai nom lộ ra dáng vẻ đáng yêu đơn thuần. Không quan tâm biểu tình thất trách của nàng cung nữ hầu cận mình. Nàng tay đặt bát cơm xuống trác án, vội rời nệm ngồi mà quỳ xuống hành lễ với bà ta.
Chẳng muốn làm điều này đâu nhưng tốt xấu gì bà ấy cũng là nghĩa mẫu của Thần Chủ Ngũ Châu. Thương ai thương cả lối về. Nàng đương nhiên không tính toán trước sau, chỉ muốn một lòng một dạ với hắn.
"Thần nữ thỉnh an nghĩa mẫu." Được hắn dạy chút lễ nghi. Tố Tâm nhanh chóng thâm nhập.
Nàng chắp tay cúi đầu hành lễ. Thổ Thần nhìn tiểu nữ tử non nớt quỳ dưới nền một thân yếu nhược. Ba phần sợ hãi cung kính. Bảy phần kiệt sức vì hầu hạ cái người kia, da thịt trên cằn cổ tay chân còn lưu đầy ấn kí tím hồng vết nhạt, vết đậm chồng chất lên nhau. E rằng không phải một lần giao hoan là đủ mà là rất nhiều lần. Ánh mắt bà lập tức tối sầm giận dữ.
Kể từ khi gặp dân nữ này ở chánh điện Kim Quang tới nay ngót có hai ngày trời thân thể thế nào thành ra cái dạng sắc tình trêu ngươi này?
Nghĩa tử của bà xưa nay nổi tiếng lạnh lùng sắt đá. Rốt cuộc tiểu yêu tinh này đã dùng cách gì mê hoặc trái tim nó, khiến nó thương yêu tới độ ngày
sủng đêm sủng một chút cũng không lơi. Bà thật sự không dám nghĩ tới. Đám con cưng của bà bằng một góc tiểu hồ ly cũng đỡ mất mặt cho bà đi.
Siết chặt nắm tay thành đấm chẳng những không mở miệng cho Tố Tâm đứng dậy. Bà ta còn tiếp tục dùng giọng điệu bình thản của kẻ ở cương vị cao tột mà nói chuyện với nàng: "Tiện dân. Nếu thật lòng yêu thương Uyên nhi ngươi nên nghĩ cho tương lai của nó mới phải. Chuyện nó sủng hạnh một dân nữ tầm thường đã đồn đãi khắp kinh thành làm trò cười cho cả thiên hạ. Chẳng những thanh danh một đời nó gầy dựng bị bôi nhọ mà địa vị cũng sắp sửa bị lung lay, sụp đổ."
"Dòng dõi thần tộc cao quý lãnh diễm. Thiên kim vương hầu khắp Ngũ Châu đều hướng mắt về nó. Mong mỏi cùng nó kết nhân duyên, khai chi tán diệp. Dựa vào cái gì trơ mắt nhìn kẻ phàm gian thấp hèn như ngươi leo lên long sàng của nó. Ngươi trả lời bổn cung đi?"
"Cứ cho là Uyên nhi trọng tình trọng nghĩa với ngươi. Bỏ mặc thân phận hạ đẳng của ngươi. Bỏ ngoài tai sự phẫn nộ cười nhạo của người đời. Nhưng còn ngôi vị Thần chủ tối thượng nó đã trị vì bao năm tháng qua. Ngươi đành lòng để nó bị lật đổ, khiến nó rơi vào khốn cùng không còn chốn dung thân hay sao?"
"Chưa kể tới dòng dõi Hỏa Thần bao đời qua chỉ có mình nó là tiểu đích tôn duy nhất. Hậu cung trống rỗng không có lấy một người, không có ai nối dòng nối dõi. Ngươi đành lòng nhìn nó vì ngươi mà bị đoạn tử tuyệt tôn hay sao. Ngươi thật sự ác độc quá rồi."
Nói tới đây nàng Thổ Thần lệ rời khóe mi tuôn lã chã.
Tiểu cô nương lam phát quỳ ở trên nền ngẩng nhìn bà, hốc mắt mở to. Nàng vừa nghe được một tin tức động trời.
Chẳng phải Thần Chủ Ngũ Châu phong lưu khoái lạc, Hậu cung ba ngàn giai nhân. Chẳng phải các nàng còn đang hoài thai con của hắn hay sao. Con cháu đầy đàn đầy đống tới nỗi xâu xé vương vị lẫn nhau, lấy đâu ra cái lí đoạn tử tuyệt tôn mà bà ta đã nói?
Như không thể tin vào những gì mình vừa nghe được. Tiểu cô nương lam phát vội quay sang nắm lấy cổ áo nàng Tiểu Đậu hầu cận đang quỳ sau lưng mình mà xách lên. Mắt nàng trợn trắng: "Tiểu Đậu ngươi mau nói cho ta biết những gì bà ấy nói có phải là sự thật không. Có phải không?"
"Hơ...Dạ phải chủ tử. Chuyện này khắp cả thần cung đều biết, người sao lại kinh ngạc tới cái dạng này. Có phải là người bị bệnh rồi không?" Tiểu Đậu gật đầu lia lịa. Mặt mày tái xanh tái xám vô cùng sợ hãi cái ánh mắt chết chóc của chủ tử, chẳng hiểu vì sao người phản ứng kì quái thế này. Chẳng lẽ được chủ nhân sủng hạnh quá nên hóa điên dại rồi đi.
Thu vào mắt cái biểu tình điên loạn chật vật của tiểu nữ tử non nớt đang quỳ ở trên nền. Thổ Thần mỉm cười trong dạ. Biết cá đã cắn câu, bà bèn dịu giọng xuống bồi thêm một lời nữa: "Những gì cần nói bổn cung đều đã nói hết rồi. Nếu ngươi thật sự nghĩ cho tương lai của Uyên nhi. Ngươi biết mình cần phải làm gì rồi chứ."
Lạc Tố Tâm quay qua nở nụ cười đắc ý nhìn bà, thái độ thay đổi hẳn:
"Nghĩa mẫu, bà có phải nhầm lẫn gì rồi không, cái gì là đoạn tử tuyệt tôn, thần nữ tuy thân phận thấp hèn, là một dân nữ cô bần nhưng không phải đoạn tử, thần nữ sẽ vì Thần chủ mà khai chi tán diệp."
Thổ Thần cũng cười lại nhưng là cười khinh miệt:
"Tiện dân, dòng máu thấp hèn của ngươi nếu pha trộn cùng Uyên nhi hài tử sinh ra sẽ yểu mệnh, hoặc thọ mệnh ngắn như ngươi, còn là người tầm thường, thần tộc chỉ có thể cùng thần tộc mới sánh duyên ngàn đời, lẽ hiển nhiên này ngươi cũng không nghĩ ra, cần đợi bổn cung nhắc nhở. Uyên nhi tuy yêu ngươi nhưng sau này cũng phải phối hôn cùng người trong dòng tộc, huyết mạch cao quý mới bảo toàn thuần chính, không bị tạp loạn. Ngươi chỉ là một cơn gió vụt thoáng qua trong cuộc đời dài đằng đẵng của Uyên nhi mà thôi, rồi nó cũng sẽ lãng quên ngươi như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời nó, và con của ngươi cùng nó cũng không ngoại lệ. Ai chà, cũng có lẽ vì vậy cho nên bấy lâu nay nó cũng không có muốn gieo mầm sinh mệnh vào trong bụng ngươi. Tiện dân, người phàm gian thì nên ở cùng người phàm gian, đừng quá tham lam khổ người lụy mình."
Tố Tâm run môi lạnh lưng như cái xác không hồn, bấy lâu hạnh phúc đến bất ngờ quá mà nàng chìm trong mật đường, quên đi thân phận thấp hèn của mình. Bảo sao mỗi lần sau khi cùng chàng cá nước thân mật, chàng đều sẽ tẩy rửa sạch sẽ cho mình, thì ra sợ gieo hạt giống đứa trẻ sinh ra sẽ chết yểu, hóa ra là vậy. Viền mi đã ẩm ướt, Lạc Tố Tâm vẫn không trả lời. Quỳ yên ở trên nền phòng, bờ vai thon mảnh run rẩy từng hồi. Con tim đau nhói như vạn tiễn vô hình xoáy đâm xuyên.
Thổ Thần thần nữ ánh mắt giấu ý cười. Quay lưng rời khỏi.
Sau khi nghĩa mẫu của Hàn Uyên rời đi, Tố Tâm cũng chẳng buồn tin lời từ một phía Tiểu Đậu. Mặc cho cơ thể đang yếu nhược nàng lao khỏi sương phòng, chạy khắp thần cung gặp cung nữ thị vệ nào cũng hỏi về Hậu cung của Hàn Uyên.
Có người nói rằng Nữ Thần Hoa Dao Trì đang bị nhốt ở ngục thất. Có người lại bật cười ha hả cho rằng nàng được Thần chủ sủng hạnh vui mừng quá độ nên đâm ra điên loạn, ngay cả chuyện long chủng của hắn cũng dám mang ra đùa nghịch hoang tưởng. Nữ Thần Hoa Dao Trì cư nhiên chưa từng bước vào Cảnh Nghi điện, chưa từng leo lên long sàng của Thần chủ. Há còn có thể mang long thai thì ngay cả chó gà cũng biết nói tiếng người.
Nói cái gì mà Hậu cung ba ngàn giai nhân hóa ra chẳng có lấy một người. Do bất đồng ngôn ngữ với bọn cung nhân trong cung bấy lâu tiểu cô nương lam phát cũng lười hỏi han để ý, chỉ khư khư nghe phiến diện một phía. Từ trước cho tới nay tất cả những gì nàng nhìn thấy đều một tay hắn sắp đặt hoàn toàn. Ban đầu muốn nàng rời khỏi thần cung. Kế đó là dày vò. Sau cùng cố tình trêu chọc.
Giờ nàng nên sung sướng hay đau khổ đây?
Nếu là một nữ thần nào khác có lẽ hạnh phúc tới chết mất. Đàng này nàng chỉ là nhân loại chẳng thể sinh ra một hài nhi khỏe mạnh thuần chính . Định mệnh thật khéo trêu đùa. Bấy lâu mong muốn có được trái tim vị Thần chủ lạnh lùng băng giá ấy, không hề nghĩ tới vấn đề quan trọng này. Hiện tại Lạc Tố Tâm mới ngỡ ngàng nhìn thẳng vào sự thật. Một sự thật đắng lòng.
Miệng nói yêu người ta tới chết đi sống lại mà ngay cả huyết mạch long tộc cũng chẳng thể duy trì còn xứng đáng ở lại bên cạnh người ấy nữa không?
Lê bước chân về tới hoa viên Sầm Nghê viện. Tố Tâm kiệt sức cùng sốc nặng nàng quỵ xuống không đi nổi nữa. Tiểu Đậu từ xa chạy nhanh tới muốn đỡ nàng lên. Nàng vung tay đẩy nàng ta ra. Miệng kêu cút cút.
Nàng ta thấy chủ tử tinh thần bất ổn nhắm không thể khuyên can bèn lồm cồm bò dậy rời khỏi hoa viên. Một mạch chạy tới Thư Phòng tìm Thần chủ thông báo chuyện chủ tử tinh thần sa sút vì Thổ Thần tới Sầm Nghê viện mạt sát chủ tử, nói chủ tử thân phận phàm gian không xứng ở cùng ngài. Tiểu Đậu chỉ nói đơn giản như thế, trước sau giấu nhẹm nội dung thật sự của cuộc đối thoại kia là thứ đã khiến cho tinh thần Lạc Tố Tâm suy sụp.
Hay tin, Thần Chủ Ngũ Châu tới nơi tiểu cô nương lam phát đã phăng gói rời khỏi phòng được một lúc rồi. Hắn giận sôi máu lệnh thị vệ lục soát khắp các ngả. Bởi vì Tố Tâm còn yếu nhược sau trận giao hoan chưa đi được bao xa nên chẳng bao lâu hắn đã tìm thấy nàng.
Mặc cho nàng rống gào phản kháng hắn bế bổng người lên một đường mang về phòng. Thâm tâm vừa giận vừa đau xót.
"Tâm Tâm, chúng ta đã làm ra cái loại chuyện ấy nàng vẫn còn muốn rời khỏi quả nhân?" Áp người xuống sàng. Hàn Uyên nhíu mày nhìn nàng.
Thâm tâm thống khổ. Tố Tâm quay mặt sang bên trốn tránh đối phương. Không nói một lời.
Ánh mắt chùng xuống. Thần Chủ Ngũ Châu lấy bát canh xương từ trên cái khay mà cung nữ Tiểu Đậu đã bưng nãy giờ đang đứng sát cạnh loan sàng đợi hầu hạ chủ nhân mà đút cho nàng.
Cơ mà canh bổ dâng tới tận miệng Tố Tâm vẫn không ăn ngược lại còn cau mày lớn giọng: "Tại sao ngày nào cũng là mấy đồ tẩm bổ này. Ta ăn tới phát ngán luôn rồi."
Bàn tay phong lan cầm muỗng canh ấm ấm dừng lại giữa chừng. Hàn Uyên nhìn nàng nhỏ giọng bảo: "Nàng muốn ăn thanh đạm thì để sau đi, cơ thể nàng đang hư nhược, cần bồi bổ."
Hai vành tai đỏ bừng sau lời nói ấy. Tố Tâm mím mím môi.
"Ngoan, há miệng ra nào!"
Hàn Uyên hết mực cưng chiều sủng hạnh Tố Tâm. Nào có ngờ đâu muỗng canh vừa đưa tới miệng mình nàng thình lình vung tay hất ngược ra. Muỗng cùng bát canh nóng cứ thế đổ ập hết lên người Hàn Uyên. Nhuộm ướt cả mảnh huyết y, lem luốc một mảng.