Bạn được Jenny mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Rewrite4future

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
2,509 ❤︎ Bài viết: 733 Tìm chủ đề
694 0

Bờ Bên Kia​


Tác giả: Rewrite

Giới thiệu: Tác phẩm lấy cảm hứng từ ca khúc "Women in love" được trình bày bởi ca sĩ Yao Si Ting.

* * *

Qua khe rèm mong manh, thứ ánh sáng mờ ảo đầu tiên của bình minh, không đủ ấm, chỉ đủ để phác mờ những đường nét cô đơn trong căn phòng, khẽ chạm vào mí mắt Lan, một lời nhắc nhở lặng lẽ rằng đêm đã qua đi và một ngày mới lại bắt đầu. Tiếng sóng sông Hàn vọng lên từ bên dưới, nhịp vỗ đều đều và xa xăm, không còn là khúc hát ru quen thuộc của năm năm an trú, gợn lên hơi thở mòn mỏi của một người bạn cũ.

Cô với tay tắt chuông điện thoại, màn hình sáng lên trong khoảnh khắc, hiển thị bức ảnh bãi biển Mỹ Khê vắng lặng, nơi con sóng đơn độc cuộn trắng xóa trên nền trời xám, không một bóng người. Không thông báo, chẳng tin nhắn nào. Chỉ có dòng chữ "6: 00 AM".

Lan bước ra ban công, chân trần chạm vào nền gỗ mát lạnh, cảm giác quen thuộc của những buổi sáng một mình. Gió sớm mang theo hơi muối biển mằn mặn, quyện lẫn mùi khói xe từ phố xá bên kia sông, nơi cuộc sống vẫn hối hả trôi, xa lạ và không liên quan đến thế giới tĩnh lặng của cô. Cô nâng ly cà phê đen lên môi, hương đắng chát lan tỏa trên đầu lưỡi, thấm vào từng tế bào, một sự trừng phạt nhỏ bé cô tự dành cho mình mỗi sáng.

"Một ngày nữa lại bắt đầu.."

Cô thì thầm với làn gió, đôi mắt vô thức dõi theo chiếc thuyền du lịch lẻ loi giữa dòng sông. Ly cà phê cạn dần, để lại vệt nâu đọng dưới đáy. Một tiếng "meo méo" khe khẽ vang lên, phá tan màn tĩnh lặng. Mập, con mèo mập ú với bộ lông xám phảng phất màu trời những ngày sắp mưa, nhảy phịch lên đùi Lan, đôi mắt xanh biếc nheo lại. Giọng cô chùng xuống, mềm mại hơn, khi những ngón tay chậm rãi vuốt dọc sống lưng nó.

"Tối qua tao mơ thấy biển, Mập ạ.. Biển không có bờ, chỉ toàn sóng.. Cuốn tao đi mãi, xa lắm.."

Mập ngẩng đầu lên, nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt xanh thẳm, sâu hun hút như chứa đựng cả mặt nước đêm, tưởng chừng nó hiểu hết những điều cô giữ kín. Lan khẽ cù vào cái bụng tròn lẳn của nó, một nụ cười mong manh thoáng qua khóe môi.

"Lại trốn nắng hả thằng hư?"

Mập dụi đầu vào tay cô, tiếng gừ gừ đều đều vang lên, ấm áp và trung thành. Trong căn bếp nhỏ, tủ lạnh kêu lên một tiếng ủ ù khe khẽ, thứ âm thanh quen thuộc của những buổi sáng đơn độc. Lan lục tìm trong đó: Một trái táo nằm ở góc ngăn mát, vài lát bánh mì đã khô cạnh, hai quả trứng và mấy trái dưa leo lạnh giá. Cô đập trứng vào chảo nóng, tiếng xèo xèo vang lên trong không gian tĩnh mịch, nhưng mùi bơ cháy khét lẹt nhanh chóng xộc vào mũi.

"Thôi được rồi."

Cô lầm bầm, rồi đẩy đĩa thức ăn sang một bên. Cô nhét vội lát bánh mì vào lò vi sóng, sau đó đặt lên đĩa trắng bên cạnh hai quả trứng ốp la và mấy lát dưa leo cắt vội. Chín giờ sáng, chuông điện thoại đột ngột xé tan không gian tĩnh lặng. Mai, bạn thân từ thời đại học, hiện lên trên màn hình với mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ mới và nụ cười rạng rỡ.

"Ê mày ơi! Cuối tuần đi Hội An không? Tao vừa book được homestay view sông siêu xịn!"

Giọng Mai ríu rít, rộn ràng. Lan vẫn dán mắt vào màn hình máy tính, những ngón tay lướt chuột đều đều trên bản vẽ dang dở, những đường cong màu xanh dương bị chia cắt.

"Thôi, deadline dồn đống này."

"Bỏ hết đi!" Mai vẫy tay, giọng đầy quyết tâm. "Đừng sống héo hắt kiểu bà cô già thế!"

Một nụ cười nhạt, rất nhạt, thoáng qua môi Lan, mỏng manh. "Tao thích làm bà cô lắm. Yên tĩnh, không ai làm phiền."

Mai chợt nghiêng đầu, giọng trầm xuống, mang theo một thoáng ngập ngừng. "Hôm qua thằng Minh nó hỏi thăm mày đấy.."

Lan buông chuột. Bàn tay cô khựng lại giữa không trung, tưởng chừng thời gian vừa ngừng trôi trong một khoảnh khắc, rồi từ từ hạ xuống đùi. Cô không nói gì, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng những ngón tay hơi run run siết chặt mép áo.

"Thôi kệ mày, tao bận tí việc, bye bye!"

Ở đầu dây bên kia, tiếng Mai thở dài. Màn hình tắt ngúm, trả lại không gian tĩnh mịch cho căn phòng. Lan vẫn ngồi đó, lưng thẳng đơ, ánh mắt dán vào khoảng không trước mặt, nơi những ký ức cũ bắt đầu trỗi dậy. Cái tên ấy, chỉ một cái tên thôi, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lớp vỏ bình thản cô đã dày công tạo dựng suốt một năm qua.

Cô mở điện thoại, ngón tay lướt qua những biểu tượng vô nghĩa, những ứng dụng chẳng bao giờ dùng đến. Một quảng cáo ứng dụng hẹn hò chợt hiện lên, dòng chữ hứa hẹn đầy mời gọi: "Gặp gỡ tâm hồn đồng điệu chỉ sau một cú chạm!" Ngón tay cô lơ lửng trên nút "Tải xuống", trong đầu thoáng hiện gương mặt mẹ đầy lo âu, lời trách móc của Mai, và bản thiết kế dở dang với những đường cong bị chia cắt, không thể nối liền. Cô tự hỏi, giọng nói vang lên trong tâm trí, mơ hồ và đầy hoài nghi: "Mình đang làm gì thế này?" Nhưng rồi, theo một phản xạ vô điều kiện, giống cách người ta vẫn hay lướt màn hình lúc trống rỗng, ngón tay cô chạm vào màn hình. Ứng dụng tải về trong vài giây, cô điền vội vài dòng mô tả cộc lốc.

Trưa nắng gắt đổ bóng dài xuống mặt sông, nước lấp lánh ánh vàng, vỡ ra thành hàng ngàn mảnh kính vỡ trôi dạt. Lan thong thả bước dưới hàng cây, bóng đổ in những vệt dài gãy góc trên mặt đường nhựa. Tiếng cười giòn tan của một đôi tình nhân trẻ đang chụp ảnh bên cầu Rồng vọng lại, trong trẻo và xa lạ.

"Em gọi món gì?" Người bán bún quen cất giọng. Lan khẽ giật mình.

"Dạ.. Tô mì Quảng như mọi ngày chị."

Tô mì bốc khói nghi ngút, hương vị chua cay của me và mùi thơm của rau thơm tan vào không khí. Cô nhắn cho Mai: "Chiều mai cafe nhé?" Tin nhắn phản hồi ngay, chỉ vài giây sau: "3 giờ quán cũ. Mày có ổn không?" Lan nhìn dòng chữ, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, rồi bỏ điện thoại xuống mà không trả lời.

Buổi chiều trôi qua trong tiếng lách cách đều đều của bàn phím, nhịp điệu quen thuộc của những ngày làm việc tự do. Công việc freelance giúp cô giết thời gian, lấp đầy những khoảng trống bằng những đường cong và mảng màu trên màn hình, nhưng không thể nào lấp đầy khoảng trống lớn hơn đang ngày một mở rộng trong lòng. Khi màn hình hiện lên dòng chữ "Không có yêu cầu mới", cô thở dài, ngả người vào ghế, để mặc những đường cong màu xanh dương trên màn hình chợt nhòe đi trong ánh chiều vàng.

Chiều muộn, bầu trời Đà Nẵng đột ngột khoác lên mình chiếc áo xám nặng nề, những đám mây vần vũ, đè nặng lên những mái nhà. Lan nhìn ra cửa sổ, cảm giác ngột ngạt dâng lên từ lồng ngực, biến thành nỗi bứt rứt khó chịu lởn vởn dưới da.

"Đi thôi." Cô thì thầm với Mập đang cuộn tròn trên sofa, bộ lông xám hòa lẫn vào bóng tối. "Ít nhất thì ngoài kia cũng có không khí để thở, dù là không khí đang chuẩn bị rơi xuống."

Cô lang thang dọc bờ sông Hàn, gió nổi lên từng cơn, mang theo mùi ẩm ướt đặc trưng của biển trước cơn giông, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ. Bất chợt, ánh đèn ấm áp từ một góc phố nhỏ hút lấy ánh nhìn cô. Tấm biển gỗ mộc mạc, dòng chữ được khắc tay giản dị: "Cafe Sách, Bờ Bên Kia". Cửa kính mờ hơi nước, sau lớp kính mờ ảo là những dãy kệ sách cao chạm trần, những gáy sách đủ màu sắc. Lan dừng chân, ngón tay vô thức chạm vào ngón áp út, nơi chiếc nhẫn cưới cũ từng nằm đó lạnh ngắt, một mảnh vỡ của quá khứ cô không sao vứt bỏ được, cũng không cách nào giữ lại. Vào không? Hay tiếp tục đi, để mưa cuốn trôi những suy nghĩ rối bời này? Một giọt nước lạnh táp vào má cô, như một câu trả lời từ bầu trời. Quyết định được đưa ra trong khoảnh khắc.

Không khí bên trong quán là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới của sự tĩnh lặng và ấm áp. Mùi cà phê Arabica rang mộc hòa quyện với hương gỗ vani từ những trang sách cũ, tạo nên một mùi hương vừa lạ vừa quen. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng chảy róc rách, hóa thành con suối nhỏ len lỏi dưới nền những tiếng lật sách thì thào, từng nốt nhạc rơi xuống, hòa vào những giọt mưa dịu dàng ngoài hiên. Lan gọi một ly cà phê sữa, sự lựa chọn bất thường so với vị đen đắng chát quen thuộc mỗi sáng, có lẽ hôm nay cô muốn cho phép mình một chút ngọt ngào xa xỉ.

"Cho mình thêm sữa." Cô nói nhân viên pha chế.

Ánh mắt cô lướt qua những dãy kệ sách, chậm rãi. Rồi nó dừng lại, như con thuyền nhỏ cập bến. Một bìa sách màu xanh cobalt đậm, nổi bật giữa những tông màu ấm xung quanh, tựa đề chìm nổi: "Rồi Sau Đó..", tác giả Guillaume Musso. Trang đầu tiên, dòng chữ nhỏ viết tay của ai đó để lại, mực đã hơi nhòe theo thời gian: "Khi tất cả đã mất đi, điều kỳ diệu duy nhất còn lại chính là cơ hội để bắt đầu lại." Trái tim Lan thắt lại, một cơn đau nhói lên âm thầm. Cái tên Musso gợi nhớ những cuốn sách về những mối tình định mệnh và những tổn thương cần hàn gắn, những thứ cô từng đọc trong những năm đầu hôn nhân, khi mọi thứ còn ngọt ngào, khi niềm tin còn tinh khôi chưa một vết xước.

Lan tìm một góc khuất gần cửa sổ lớn, nơi ánh sáng chiều hắt vào đủ để đọc, nhưng cũng đủ kín đáo cho những suy tư. Ly cà phê sữa ngọt ngào tan trên đầu lưỡi, cô mở trang đầu tiên, câu chuyện về Nathan, một luật sư thành đạt, người từng trải qua cái chết lâm sàng khi cố cứu cô bé Mallory khỏi chết đuối, sau này trở thành vợ anh, và hành trình đối mặt với cái chết với sự giúp đỡ của bác sĩ Garrett Goodrich, đã cuốn lấy cô ngay từ những dòng đầu tiên.

Rầm!

Một tiếng sấm nổ vang rền, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Mưa rào đột ngột giội xuống xối xả, những giọt nước lớn đập mạnh vào cửa kính, tạo thành những dòng sông nhỏ chảy xiết trên mặt kính, nhòe đi thành phố bên ngoài thành một bức tranh màu nước ảo diệu. Tiếng mưa ồn ào bên ngoài tương phản kỳ lạ với sự tĩnh lặng trong quán, biến thế giới ngoài kia thành một cõi gào thét, còn nơi này là một hòn đảo bình yên giữa tâm bão.

Và rồi, ký ức về Minh ùa về, bất ngờ và dữ dội, thốc thẳng vào tâm trí như một trận cuồng phong thổi bật tung cánh cửa cũ. Không phải những ký ức đắng cay cuối cùng, mà là những khoảnh khắc ngọt ngào thuở ban đầu, những khoảnh khắc giờ đây còn đau đớn hơn gấp bội lần.

Nơi nào đó trong ký ức, mưa cũng rào rào xối xả, tám năm trước, trong căn hộ nhỏ thuê đầu tiên của họ ở Sài Gòn. Mất điện, cả hai ngồi bên cửa sổ, chia nhau gói bim bim, cười khúc khích vì một trò đùa ngớ ngẩn nào đó đã quên mất. Ánh chớp lóe lên ngoài kia, chiếu rõ nụ cười rạng rỡ của Minh. Anh vẽ lên lớp hơi nước mờ trên kính cửa sổ một trái tim méo mó, bên trong là hai chữ L + M. Hơi ấm của anh, mùi mưa trên da anh, tiếng cười của anh.. Tất cả hiện lên sống động đến nghẹt thở, ngỡ vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Rồi khoảnh khắc đắng cay cũng ập đến, cũng trong một cơn mưa. Cơn mưa tầm tã ngày cô nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại anh, một cái tên lạ. Những lời lẽ thân mật không dành cho cô, chưa bao giờ dành cho cô. Cô đứng dưới mưa, nước mắt hòa vào nước mưa, lạnh buốt đến tận xương tủy. Khuôn mặt Minh khi bị đối chất, không phải hối hận, không phải đau khổ, mà là sự bực bội, trách cô đang làm phiền cuộc sống thật của anh, xem cô là một chướng ngại vật cần phải vượt qua. Lời giải thích của anh cắt vào tim cô.

Lan siết chặt cuốn sách trong tay, ngón tay cô lướt qua những dòng chữ, nhưng tâm trí cô đang ở một nơi rất xa, trôi dạt giữa biển ký ức không bờ. Nathan trong sách dũng cảm đối mặt với cái chết để cứu lấy tình yêu, để giữ lấy những gì quý giá nhất. Còn Minh? Anh ta đã chọn cách dễ dàng nhất: Bỏ đi, rời bỏ con thuyền khi nó vừa bắt đầu rỉ nước. Và mình? Mình đã làm gì? Mình đã ở lại, một mình ôm lấy những mảnh vỡ, tự hỏi liệu chúng có thể lành lại không, hay chỉ là những vết cắt mãi mãi rỉ máu dưới lớp băng gạc của thời gian.

Cô nhìn xuống bàn tay phải, nơi chiếc nhẫn đã để lại một vòng trắng mờ nhạt trên da, một vết tích mờ ảo, như dấu chân cuối cùng của ai đó trên bãi cát trước khi sóng cuốn đi tất cả. Cô chợt nhớ đến dòng viết tay trong cuốn sách, dòng chữ của một người xa lạ đã chạm vào trái tim cô: "Khi tất cả đã mất đi, điều kỳ diệu duy nhất còn lại chính là cơ hội để bắt đầu lại." Nhưng bắt đầu lại bằng cách nào?

Bên ngoài, cơn mưa bắt đầu dịu đi. Những tia nắng yếu ớt nhón những ngón tay run rẩy, cố gắng xuyên qua lớp mây dày để chạm vào mặt đất. Tiếng mưa chuyển từ trút nước thành rì rào, rồi lặng dần, chỉ còn tiếng nước rơi tí tách từ mái hiên. Lan thở hắt ra, một hơi thở dài và sâu, cô gấp cuốn sách lại, những ngón tay lưu luyến vuốt ve bìa sách xanh cobalt. Câu chuyện của Nathan và Mallory vẫn còn dang dở.

"Mình sẽ quay lại." Cô thì thầm: "Mình sẽ đọc tiếp, và mình sẽ.. Đi tiếp."

Cô trả sách về kệ, đúng vị trí cũ, ly cà phê sữa đã cạn, chỉ còn lại một vệt trắng mờ dưới đáy. Lan bước ra khỏi quán, không khí sau mưa trong trẻo và mát lạnh. Mặt đường lấp lánh dưới ánh đèn đường vừa bật lên, hóa thành một dòng sông ánh sáng chảy giữa lòng phố. Cô bước đi, cẩn thận tránh những vũng nước lớn, nhưng đôi khi vẫn vô ý giẫm lên những vũng nhỏ. Nước mát lạnh thấm vào giày, một cảm giác bất ngờ nhưng không hề khó chịu, ngược lại, cô thích điều ấy.

Buổi tối, chuông điện thoại réo lên trong căn phòng tối. Mẹ cô hiện lên trên màn hình, khuôn mặt đầy những nếp nhăn in hằn lo âu, cùng hàng dài những câu hỏi.

"Con ăn cơm chưa? Sao mắt thâm quầng vậy? Lại thức đêm à? Mẹ gặp thằng con bác Tư rồi, kỹ sư IT, ổn định lắm.."

Giọng bà vội vã, lo lắng. Lan siết chặt điện thoại trong tay, nhưng lần này, cô không ngắt lời như mọi khi. Cô để mẹ nói hết, để những lời lo lắng ấy trôi qua mình, rồi nhẹ nhàng đáp, giọng mềm mại hơn: "Mẹ, con biết mẹ lo cho con. Nhưng cho con thêm chút thời gian nữa, được không?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, chỉ còn tiếng thở dài khe khẽ, rồi giọng bà dịu lại, trầm xuống: "Ừ, tùy con. Nhưng nhớ ăn uống đầy đủ vào."

Lan mỉm cười mệt mỏi: "Vâng, con hứa."

Sau khi gác máy, cô đứng dậy, đi về phía tủ đầu giường. Bàn tay cô lại một lần nữa chạm vào chiếc hộp nhỏ, nơi chiếc nhẫn cưới cũ vẫn nằm đó, lạnh lẽo và nặng trĩu. Cô từ từ lấy nó ra, đặt vào lòng bàn tay, để ánh đèn từ chiếc đèn ngủ chiếu lên nó. Dưới thứ ánh sáng mờ ảo ấy, chiếc nhẫn bạc lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lẽo của một ngôi sao đã tắt từ lâu, để lại dư ảnh của quá khứ xa xôi. Lan mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, nơi cô vẫn cất giữ những kỷ vật vô nghĩa khác của một thời đã qua: Một tấm vé xem phim cũ, đã nhòe mực, một chiếc cúc áo rơi ra từ chiếc sơ mi của Minh trong lần cãi vã cuối cùng, và bây giờ là chiếc nhẫn này. Cô đặt nó vào hộp, nhẹ nhàng, rồi cô đóng nắp hộp lại, không khóa.

Lan quay trở lại bàn làm việc, mở điện thoại. Cô tìm tên Mai trong danh bạ, ngón tay lướt trên dòng tin nhắn: "Mày có ổn không?" mà cô đã bỏ ngỏ từ ban trưa. Cô gõ, từng chữ chậm rãi và dứt khoát: "Tao ổn. Cuối tuần đi Hội An nhé. Tao cần ra khỏi nhà." Rồi cô nhấn gửi.

Ngoài kia, sông Hàn vẫn lặng lẽ chảy, dòng nước đen thẳm in bóng những ánh đèn thành phố.

(Hết)

=>
Tìm đọc các sáng tác MỚI của Rewrite tại nền tảng truyện chuyên nghiệp Rookies.vn

(Vui lòng xem hướng dẫn tìm kiếm chi tiết qua các hình ảnh bên dưới).

ea06e7b64c009545df94481fb619a0a7.jpg


e8ba133c86112aa3cb8f38ba861b117f.jpg

=> Ghé thăm kho lưu trữ các tác phẩm của Rewrite tại Dembuon.vn

=> Chia sẻ cảm nhận của bạn về tác phẩm Ở ĐÂY
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back