Bạn được SWM1314 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2,709 ❤︎ Bài viết: 49 Tìm chủ đề
Em ổn không?

Tất nhiên rồi, em vẫn luôn ổn mà!

Vẫn con đường ấy, mỗi ngày em đều phải đi qua, nhưng giờ em đang tập dần cho mình thói quen không ngó nghiêng tìm kiếm anh giữa dòng người nữa, em sắp thành công rồi đấy anh!

Em giỏi không?

Đêm về chỉ còn lại em và kỉ niệm của chúng mình.

Em sẽ cố gắng bỏ được thói quen chờ đợi tin nhắn của anh.

Em sẽ cố gắng bỏ được tính mủi lòng, khi cứ nhìn vào những bức ảnh của chúng mình mà nước mắt rơi..

Em đang sửa lại thói quen không còn anh bên cạnh nữa..

Có lẽ hơi khó, nhưng em sẽ cố!

Em vẫn ổn!

2022.03.29.
 
21 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Có khi nào bạn cảm thấy bản thân rất rất cố chấp không, mãi mãi không chịu buồng một thứ mà bản thân từng coi là quí giá. Nhưng đến một khoảng thời gian nào đó bạn chợt nhận ra "à mình đã quá sức để giữ nó rồi, nên buông để tiếp tục theo đuổi hành trình của mình thôi". Bạn biết không bạn không thể vượt qua dòng sông khi mang theo quá nhiều hành lý. Cũng giống như một con lừa không thể đi nhanh nếu chuyển quá nhiều hàng mặc cho chủ nó có đánh hay quát mắng thế nào. Bạn hãy tập cách buông bỏ mọi thứ vướng bận, không cần thiết trong lòng và sống vui tươi khi đó thì bạn chợt nhận ra "Cuộc sống này vẫn đẹp biết bao để mình tận hưởng". Hãy học cách bỏ lại những điều không cần thiết trong lòng. Vượt qua cảm giác hụt hẫng, mất mát. Bỏ lại những người đã từng làm tổn thương bạn, nếu như bạn cứ giữ những lời nói sắc như gai nhọn của người ta thì bạn thử nghĩ xem, bạn sẽ đau lòng biết là chừng nào còn người nói ra nó thì hả hê, Vậy tại sao bạn phải giữ nó chứ, bạn sẽ nhẹ nhàng hơn. Tâm hồn bạn xứng đáng nhận được một nhành hoa chứ không phải những chiếc gai nhọn. Mong rằng khi bạn buông bỏ nó thì cuộc đời bạn sẽ êm đẹp hơn và tâm hồn bạn sẽ luôn ung dung tiến về trước mặc dù trên con đường đó không chỉ có đầy hoa.
 
15 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Mỗi sáng thức dậy, đã đến giờ đi học, phải nhanh lên không lỡ điểm danh, bài tập khó quá chưa làm xong, hạn nộp là tối nay.. À, trước khi đi học nhớ cho chó ăn và rút quần áo, phơi quần áo không mẹ cáu điên lên. Haizz tối qua đi làm thêm và ngồi làm bài tập đến 2h sáng thật sự mệt quá, ngủ không được sâu vì trời lạnh và có tiếng ồn ào của quán bia cạnh nhà. Chậc.. Khi nào thì cuộc sống mới dễ chịu hơn nhỉ?

Vừa vội vàng làm vài việc vừa căn thời gian đi học, còn chưa đến đoạn đi 8km đến trường. Giao thông Hà Nội chẳng khác nào cuộc đua mạo hiểm, đủ các thể loại người tham gia, để cả có chấp hành giao thông cẩn thận đến mới cũng đều lo đến an toàn mạng sống của chính mình. Thôi thì biết sao giờ, đi thôi!

Đã đến trường, có một minh chứng cho việc: Giữa muôn vàn đau khổ thì sẽ có một điều cỏn con làm bạn vui. Chính là câu chuyện nãy khi tìm chỗ gửi xe- gần như kín chỗ thì ở đâu ra 1 ô trống tưởng chừng đang đợi mình đỗ xe vào. Thật sự là vui, mình đã gần như quên hết mỏi mệt từ sáng và ăn mừng trong 5s. Lên lớp học thôi, vì nãy mình cố làm nốt việc mình hơi đi muộn.. lỡ điểm danh rồi. Thôi thì sau không cố ở nhà làm việc nữa.

Học xong, đi về thôi. À từ khi cãi nhau với bố mẹ về việc đi học và đi làm thì bố mẹ đã cắt tiền ăn và tiền học. Aaa, vậy cần phải tìm việc. Nhưng mình thật sự sắp kiệt sức, và bố mẹ nói việc mình chưa trưởng thành.. Mình phải làm sao để thoát khỏi những áp lực đây hic. Hay đành cố đến kiệt sức.. phải cố gắng hơn nữa, để trưởng thành hơn như bố mẹ.
 
Last edited by a moderator:
71 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Bỗng nhiên vào một ngày không đẹp trời cuộc sống cứ dồn dập kéo đến những chuyện không vui, những chuyện áp lực không báo trước làm cho ta hụt hẫng và bàng hoàng. Lúc đấy chắc hẳn ai cũng nghĩ tại sao mình phải cố gắng như vậy để làm gì, cuối cùng thứ ta có là những gì.

Hôm nay bạn đến công ty với tâm trạng vui vẻ, thoải mái chuẩn bị bắt đầu công việc thì đùng.. xếp quăng lên bàn sấp giấy dự án hôm qua bạn vừa nộp. Bảo bạn phải sửa lại rất nhiều chỗ, tuột 1 bậc cảm xúc.

Trưa đến giờ ăn, đồng nghiệp thân thiết quên rủ bạn đi cùng. Tuột bậc 2.

Bạn xuống quán ăn với một tâm trạng nặng nề về dự án cần phải chỉnh sửa. Bạn lo lắng không biết hôm nay phải làm đến mấy giờ thì xong việc. Bỗng nghe bàn bên bàn bên bàn về buổi tụ tập tối nay làm bạn chạnh lòng mất 1 nhịp. Tuột bậc 3.

Sau giờ tan ca, bạn lần lượt nhìn đồng nghiệp chào mình ra về làm bạn không còn tí hứng thú nào với công việc nữa. Bạn định tắt máy ra về nhưng nhớ lại tiền nhà tháng này, phí sinh hoạt và gửi về cho gia đình. Bạn phải cố gắng hơn vì tiền thưởng. Cảm xúc của bạn = 0.

Bạn làm thêm đến tối mới về.. Trên đường về bạn cứ u sầu rầu rĩ. Hôm nay của bản thân thật tệ.

Hay mình bỏ công việc này tìm công việc khác nhỉ? Hay mình quá kém cỏi không thể phù hợp nhỉ?

Hoặc mình không sinh ra để đi làm!
 
856 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Đi làm, ra xã hội mà thật ngứa mắt cái bọn mèo mả gà đồng! Chứng tỏ Tâm mình còn Sân Si và chưa Thanh tịnh lắm. Nên biết Tha thứ cho người khác cũng như người khác Tha thứ cho sai lầm của mình.
 
2 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Sáng nay tớ có thấy tin tức một người diễn viên Hàn Quốc tử tử vì áp lực. Tớ chợt nhớ lại mình ngày trước cũng từng có suy nghĩ như vậy. Nói ngày trước thì có vẻ xa, thật sự chắc một tuần trước mình cũng từng có suy nghĩ đó. Nhưng giờ khi thấy tin tức ấy mình lại nghĩ sao phải chết nhỉ. Với vị trí là một diễn viên chắc anh ấy cũng có tài sản cũng có tiền thì sao không bỏ hết những gánh nặng áp lực để tìm đến tự do và dùng số tiền anh có rồi sống một cuộc sống mà anh mong muốn. Thích làm gì thì làm, sao cứ phải cố chấp ôm những điều gọi là áp lực vào mình rồi tự hủy hoại bản thân. Cuộc sống này là của anh, sao anh không tận hưởng, không thả mình, không giải phóng bản thân mà lại chọn kết thúc mọi việc với một cái kết buồn như thế. Có thể tớ không phải là anh tớ không hiểu hết được, nhưng tớ cũng từng có cảm giác đó, nhưng mọi thứ qua đi tớ nhận ra, bản thân mình đáng được nâng niu và yêu thương, mọi người có thể không hiểu tớ nhưng bản thân tớ phải biết lắng nghe mình, phải cứu mình trước tiên. Để hiểu được những điều ấy tớ cũng từng trải qua rất nhiều giai đoạn thăng trầm trong cảm xúc. Có lúc tớ không kiểm soát được nhưng rồi sao tất cả tớ luôn nhìn lại chính mình, tớ biết mọi thứ bắt nguồn từ tớ. Thế giới sẽ cứ như vậy, không bao giờ chiều lòng tớ mãi được, tớ chỉ có thể tự thỏa mãn, tự nuông chiều, tự giải phóng bản thân, tự buông bỏ chấp niệm với thế giới. Chỉ cần kiếm đủ tiền để sống thì tớ nghĩ mọi chuyện còn lại đều sẽ ổn hết thôi. Cuộc sống bình thường đi làm, ăn uống, học tập ngủ nghĩ, thỉnh thoảng chia sẻ với bạn bè cũng đủ khiến tớ thấy hạnh phúc.
 
2,246 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Khi mới quen nhau thì gọi em yêu, vợ ơi, bà xã. Nhưng khi cưới nhau rồi gọi anh em cũng thấy ngượng miệng, chuyển sang gọi tôi với bà, lúc nổi nóng tức giận thì gọi mày tao. Ông bà ta nói đúng: Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Một khi đã tổn thương thì chỉ có thời gian mới có thể chữa lành.
 
0 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chưa cưới anh tận tâm đưa đón nấu đồ ăn cho, cưới xong anh khó chịu gia trưởng cơm bưng nước rót tận mồm

Chưa cưới anh phấn đấu làm ăn, cưới xong anh trì chệ lười làm nằm nhà chơi game để vợ nuôi

Rốt cuộc không biết tôi gả cho anh để làm vợ hay để làm bà mẹ thứ hai của anh nữa, khác gì tôi nuôi cả gia đình, nuôi cả đứa nhỏ và đứa lớn là anh đâu

Sao đàn ông thời nay yếu kém vậy nhỉ, không chút trách nhiệm và đáng mặt đàn ông như thời cha ông mình
 
3 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề

Mình muốn lớn lên như một cái cây​


Tôi chưa từng gieo một hạt mầm nào. Nhưng khi nhìn thấy sự sống nứt ra từ hai mảnh vỏ cứng cáp, tôi ngỡ như có ánh sáng vừa rọi vào lòng mình. Chỉ cần gieo thôi, chưa cần thấy cây mọc lên, trong lòng đã cảm thấy thật sự vui sướng. Có lẽ, niềm vui không đến từ kết quả, mà từ khoảnh khắc mình bắt đầu tin vào điều gì đó.

May mắn thay, cây nảy mầm khỏe mạnh. Tôi nghĩ: "Chắc nó có duyên với mình!". Và niềm vui khi đó rất nhỏ, nhưng đủ để làm tôi ngồi lặng một lúc lâu bên chậu đất. Mỗi ngày, tôi ra vườn, ngắm cây con đang lớn. Nó đón nắng, đón gió, đón cả những trận mưa giông. Những chiếc rễ âm thầm cắm sâu trong lòng đất, tự tìm nước, tự tìm dưỡng chất để thân cây chắc khỏe và vươn lên. Lá cây thì xanh mướt, tỏa ra hương thơm đặc biệt. Tôi tưới cây bằng nước gạo, bón phân hữu cơ. Không nhiều. Nhưng đủ để chờ một ngày cây ra trái.

Tôi cũng muốn lớn lên như vậy - như một cái cây. Không cần biết tương lai sẽ ra sao. Chỉ cần trong mỗi việc mình làm, vẫn còn một chút yêu thích, một chút hy vọng - như vậy cũng đủ để sống tiếp. Cuộc sống tuy sẽ có lúc khó khăn, nhưng nếu còn điều gì đó để mình có thể bám vào - dù nhỏ thôi, thì mình vẫn đi tiếp được. Có thể là một mầm cây. Có thể là chính mình.
 
Last edited by a moderator:
7,164 ❤︎ Bài viết: 2779 Tìm chủ đề
Buồn lòng quá mọi người ạ! Chuyện là bạn mình còn đứa cháu trai, bạn mình là dì của hắn, mẹ hắn từ khi mang thai rồi sinh hắn sau đó ném lại cho bạn mình nuôi tới bây giờ. Hắn càng lớn càng bướng bỉnh, càng cố chấp, ngang ngược lại hỗn hào. Hắn chỉ học hết lớp 9 rồi không chịu đi học nữa. Hiện tại hắn đi làm rồi, bạn mình cứ tưởng nuôi bao năm không có tình cũng có nghĩa, nhưng hiện tại hắn lớn rồi mà vẫn còn xin tiền bạn mình mỗi ngày, nói là đổ xăng gì đó. Bạn mình thuê nhà ở chung với hai đứa cháu, một trai một gái. Ngày xưa là mẹ hắn làm bạn mình mất căn nhà, phải bán nhà đi thuê trọ. Nuôi cháu lớn rồi cũng không lập gia đình, coi hai đứa như là con ruột của cô ấy vậy.

Đứa con gái thì ngoan, tuy hơi bướng nhưng thật hiểu chuyện, biết giúp việc nhà, thậm chí mỗi tháng còn biết xin tiền bên cha ruột con bé phụ đóng tiền nhà tiền trọ. Nhưng hắn thì hoàn toàn không thèm hỏi tới việc này.

Bạn mình tính có chút nhu nhược lại hiền lành, nên cố gắng nhẫn nhịn hắn mấy năm nay. Hắn gây nợ bên ngoài, về kêu bạn mình đứng ra vay tiền app trả cho hắn, bạn mình không chịu từ lúc đó hắn liền thay đổi hẳn.

Nghe bạn mình tâm sự, đã ba tháng rồi bạn mình gặp khó khăn tài chính, bé gái thì còn biết xin cha ruột con bé phụ giúp trong nhà, nhưng hắn thì viện cớ nói bị xù lương nên hoàn toàn không giúp, còn mỗi ngày hỏi tiền nói là đổ xăng gì đó.

Mãi cho tới hôm nay, hắn đi hai ngày mới về, hỏi tiền đổ xăng thì bạn mình nói không có tiền, thế là hắn gào lên nói bạn mình bất công, chỉ biết lo cho em gái mà không lo cho hắn. Trong khi nhỏ em cả tháng nay ở nhà ăn rồi ngủ rồi chơi game sao không nói gì, còn hắn hỏi tiền thì nói này nói nọ, bạn mình nói dù con bé chưa đi làm nhưng ít ra con bé có nhờ cha ruột của nó giúp đỡ đóng tiền nhà trọ, còn hắn thì gào lên nói tại hắn bị xù lương nên mới không giúp được, bà không phải biết rõ sao còn hỏi khó tôi? Rồi sau đó hắn la lối um sùm, nói từ này tôi đi làm chỉ lo cho thân tôi, một cắc tôi cũng không đưa cho bà đâu!

Bạn mình buồn lòng khóc suốt sáng giờ, rồi gọi điện tâm sự với mình. Mình cũng không biết nên khuyên như thế nào nữa. Mình cũng từng khuyên bạn mình từ từ nói chuyện với hắn, khuyên hắn nhưng nói mãi hắn không nghe, mỗi lần nói chuyện đàng hoàng với hắn thì hắn gào to ầm ĩ. Hiện tại mình cũng không biết nên khuyên bạn mình làm thếnào đối đãi với hắn.

Mọi người có thể cho mình một lời khuyên, mình nên nói thế nào với bạn mình không?
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back