Thoại Bình không thể nhớ nổi mình đã về nhà bằng cách nào. Tất cả những gì cô cảm nhận được là sự kiệt quệ đến tận cùng. Cô gục đầu vào vai Tuấn Hiền, cơ thể mềm nhũn như không còn chút sức lực nào. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, thấm ướt áo anh. Cô muốn gào thét, muốn giải tỏa tất cả nỗi kinh hoàng đang bủa vây nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Tuấn Hiền dịu dàng đỡ cô ngồi xuống ghế sô pha, giọng anh thật trầm ấm và gần gũi:
- Sao rồi? Nói anh nghe!
Có lẽ lời của Danie đã tác động đến anh. Thoại Bình chỉ lắc đầu. Cô nhìn xuống cổ chân phải, vết đen giờ đây đã lan gần đến đầu gối, những đường gân đen sì nổi rõ trên làn da nhợt nhạt. Nó như một con quỷ đang từ từ nuốt chửng cô từ bên trong.
- Nó... nó đang lan ra... - Cô thì thầm đủ để anh nghe thấy. Tuấn Hiền cúi xuống nhìn, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
- Vết gì đây? Em bị thương à?
Thoại Bình ngẩng đầu lên, ánh mắt cô tràn ngập sự tuyệt vọng.
- Không phải vết thương! Nó là lời nguyền rủa!
Cô kể lại tất cả, từ giấc mơ quái dị, con mắt trong sách, người phụ nữ bí ẩn cho đến bài báo cũ kỹ về căn biệt thự. Cô không giấu một chi tiết nào, hy vọng anh sẽ hiểu. Tuấn Hiền lắng nghe một cách nghiêm túc lạ thường. Khi Thoại Bình nói về căn biệt thự, anh bỗng sờ lên cánh tay mình. Những vết xước đóng vảy từ hôm đó vẫn còn nguyên. Anh nhìn Thoại Bình, rồi lại nhìn vết xước trên tay mình, ánh mắt dần chuyển từ hoài nghi sang kinh hãi.
- Em nói đúng... anh cũng thấy bất thường!
Sự đồng cảm từ Tuấn Hiền như một tia sáng le lói trong bóng tối của Thoại Bình. Cô nắm chặt tay anh.
- Tìm hiểu đi anh! Em thấy không ổn rồi!
Ngay lập tức Tuấn Hiền bật máy tính, cùng Thoại Bình bắt đầu tra cứu thông tin. Họ đào sâu vào những bài báo cũ, các diễn đàn địa phương, bất cứ thứ gì có thể liên quan đến căn biệt thự bí ẩn. Không lâu sau, họ tìm thấy trang blog cá nhân của một nhà nghiên cứu lịch sử địa phương. Bài viết đề cập đến truyền thuyết cổ xưa về linh hồn bị nguyền rủa trú ngụ trong những vật phẩm bị lãng quên. Linh hồn này sẽ bám víu vào những ai chạm vào vật phẩm của nó, dần dần biến họ thành phần thân thể mình.
- Vật phẩm bị lãng quên? - Thoại Bình lẩm bẩm. - Cuốn sách!
- Vậy mấy vết đen này... là dấu hiệu của việc linh hồn đó đang xâm chiếm em? - Tuấn Hiền rùng mình.
Đúng lúc ấy, Emi và Danie trở về nhà. Emi hớn hở mang vào chồng tạp chí cũ kỹ.
- Mọi người xem này! Em vừa tìm được vài thứ hay ho từ cửa hàng đồ cũ! - Cô vô tư đặt chúng lên bàn. Thoại Bình và Tuấn Hiền liếc nhìn chồng tạp chí, ánh mắt họ dừng lại ở một trang bìa ố vàng. Đó là hình ảnh người phụ nữ trẻ xinh đẹp với mái tóc đen dài và đôi mắt sâu thẳm hệt như người phụ nữ bí ẩn mà Thoại Bình đã gặp!
- Cô... cô ấy là ai? - Thoại Bình lắp bắp.
- Ồ, đây là một câu chuyện bi kịch cũ của Florida. Cô ấy tên là Nava, một nghệ sĩ tài năng. Sau cái chết bí ẩn của gia đình mình trong chính căn biệt thự đó, cô đã biến mất không dấu vết. Mọi người đồn rằng linh hồn cô ấy vẫn còn quanh quẩn đâu đây.
Thông tin này như một cú sốc lớn. Người phụ nữ bí ẩn chính là chủ nhân cũ của căn biệt thự, cô ấy đã biến thành linh hồn bị nguyền rủa! Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Thoại Bình, vết đen trên chân cô nhói lên dữ dội hơn, cảm thấy cơn chóng mặt đang ập đến.
- Vậy là... - Tuấn Hiền thốt lên, mắt chằm chằm vào vết đen trên chân Thoại Bình. - Cô ấy không chỉ muốn dọa em... cô ấy muốn... kéo em theo?
- Chúng ta phải làm gì đây? - Tuấn Hiền hoảng loạn. Thoại Bình siết chặt nắm tay. Cô biết mình không thể trốn tránh nữa. Hoặc là cô tìm cách phá giải lời nguyền này hoặc là cô sẽ trở thành Nava tiếp theo. Thế nhưng... nó chỉ là lý thuyết thôi! Thực tế thì...
Sau hôm ấy, Thoại Bình chìm sâu vào nỗi sợ hãi tột độ. Tâm trí cô xoay vần với hình ảnh Nava, cuốn sách cũ kỹ và vết đen quái dị trên chân. Mọi giác quan của cô đều trở nên nhạy cảm đến mức đáng sợ, mỗi tiếng động nhỏ trong nhà cũng khiến cô giật mình thon thót. Cô không còn tin vào bất kỳ lời giải thích hợp lý nào mà hoàn toàn tin rằng một linh hồn đã bám lấy mình như một cái bóng không thể rũ bỏ. Vết đen trên cổ chân Thoại Bình đã lan rộng hơn một chút, kèm theo cảm giác nhức nhối khó chịu. Cô liên tục cúi xuống kiểm tra, lòng bàn tay run rẩy chạm vào những đường gân nổi lên dưới da.
Nó đang lan ra thật!
Quá sợ hãi, Thoại Bình lao vào vòng xoáy tìm kiếm trên internet. Cô gõ cụm từ linh hồn ám ảnh Florida. Hàng trăm kết quả hiện ra, mỗi trang web lại kể một câu chuyện rùng rợn hơn. Cũng đêm ấy, cơn ác mộng trở nên khủng khiếp. Thoại Bình thấy mình bị nhốt trong căn biệt thự hoang, Nava đứng ngay trước mặt, đôi mắt đen sâu thăm thẳm nhìn thẳng vào cô. Móng tay của Nava dài ra, vươn về phía Thoại Bình rồi chạm vào chân cô, nơi vết đen đang nhức nhối.
- Không! - Cô bật dậy trong tiếng hét nghẹn ngào, mồ hôi vã ra như tắm.
Nhược Đằng! Nhược Đằng! Anh ơi...
...
Thoại Bình không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô bước đi vật vờ trong nhà, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Bất chợt, một tiếng cạch khô khốc vang lên trong bếp, cuốn sách dạy nấu ăn rơi từ trên kệ xuống đất, mở tung ngay trang có hình con mắt.
- Trời ơi!
Thoại Bình vừa thấy thì thét lên. Cô nhìn trừng trừng vào cuốn sách. Tuấn Hiền đang loay hoay ở tủ lạnh, nghe tiếng động liền vội vã chạy lại.
- Chuyện gì vậy em?
- Em không ở đây được nữa! - Thoại Bình sợ hãi, giọng khản đặc. - Em đi về! Em đi về anh ơi!
- Ừ, về! Mình đi về! - Anh choàng tay ôm lấy cô em gái thân thiết. Thoại Bình khổ sở lắm rồi, cô ấy cần được yên.
Gặp nhau không lâu, Danie và Emi rất cảm mến Thoại Bình. Tuy nhiên, trước sự cố này, họ không thể làm gì khác ngoài việc giúp đỡ cô thu dọn đồ đạc về nước. Thoại Bình
hành động như một cái bóng, đôi tay run rẩy vơ vội quần áo vào vali, cô gần như không ý thức được mình đang làm gì. Chiếc vali nặng trịch kéo lê trên sàn nhà, tiếng bánh xe lạch cạch vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, mỗi âm thanh như đang thúc giục cô rời đi. Vết đen trên chân cô nhức nhối dữ dội, kèm theo cảm giác lạnh buốt khắp cơ thể.
Chẳng mấy chốc, Thoại Bình kéo chiếc vali nặng trịch ra cửa. Tuấn Hiền đi phía sau, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ, anh ta luôn miệng an ủi:
- Ra sân bay là ổn rồi em ơi!
Thoại Bình không quay đầu lại. Cô chẳng thể chịu đựng thêm giây phút nào cả. Ánh mắt cô hướng về phía trước, sân bay Orlando. Nó sẽ đưa cô thoát khỏi cơn ác mộng mang tên Nava.
...
Khoảng trời xa xăm mịt mờ thương nhớ. Khi tia nắng ban vẫn chưa thể mang anh quay lại. Cơn gió u hoài làm trái tim đầy rẫy nỗi bi ai.
Vẫn gương mặt ấy, ánh mắt ấy. Thoại Bình ngồi co ro trên chiếc ghế lạnh lẽo ở sân bay Orlando. Cô ôm chặt chiếc vali như thể nó là thứ duy nhất có thể bảo vệ mình khỏi nỗi kinh hoàng đang bủa vây. Hàng trăm con người hối hả lướt qua, ấy vậy cô chẳng thấy gì ngoài bóng ma vô hình của Nava vờn quanh. Cô muốn mình tan biến ngay lập tức, muốn chuyến bay cất cánh ngay tức khắc.
- Ngồi đây chờ anh chút nha! Anh vào toilet! - Tuấn Hiền chạm nhẹ vai cô. - Ở đây nhé, đừng đi đâu làm ơn!
Cô gật đầu nhìn bóng dáng Tuấn Hiền khuất dần qua mấy hàng cột. Đôi mắt vô định tiếp tục lướt qua đám đông. Ngày xưa ấy, lúc còn đi học, cô hay cùng bố ra gần sân bay chơi. Ước mơ làm tiếp viên hàng không phút chốc thoáng qua, giờ đây nghiệp cầm bút hướng cô vào bến bờ tươi đẹp.
Muốn nắm tay anh đi về vùng trời bình yên thật khó vậy sao? Bao nỗi truân chuyên cứ bám lấy hai ta dù cách xa nửa vòng Trái Đất...
Giọt nước mắt len lén thấm đẫm bờ mi, Thoại Bình gạt nhẹ nó trong nỗi trống rỗng tột cùng. Ánh sáng lấp ló từ màn hình iPad của một đôi tình nhân ngồi cách đó vài hàng ghế. Họ đang xem phim, Thoại Bình cũng không mấy quan tâm, đến khi tiếng hét chói tai vang lên từ chiếc loa nhỏ khiến cô giật mình.
Phản xạ tự nhiên, cô nghiêng người, cố nhìn rõ hơn. Trên màn hình, một căn nhà hoang tăm tối hiện ra. Những vết nứt loang lổ trên tường, chiếc rèm cửa rách nát bay phần phật theo gió, cái bàn gỗ mục nát đặt chơ vơ giữa phòng. Mọi thứ quen thuộc đến kinh hoàng, từng chi tiết đều khớp với căn biệt thự mà cô đã bước vào. Cô nín thở, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Sự trùng hợp đến rợn người.
Cảnh tiếp theo, nhân vật nữ bước vào căn phòng cũ kỹ, ánh sáng lờ mờ. Cô ta nhặt lên cuốn sách đóng bụi. Khi cuốn sách mở ra, hình ảnh con mắt ghê rợn hiện trên trang giấy!
Thoại Bình cứng người. Toàn thân cô run lên bần bật. Đó chính xác là cuốn sách và con mắt mà cô đã thấy! Cả thế giới như quay cuồng. Cô nắm chặt lấy tay vịn ghế, cố gắng ổn định lại hơi thở đang dồn dập.
Không thể nào... Điều này là sao?
Bộ phim tiếp tục chiếu, Thoại Bình dán chặt mắt vào màn hình như bị thôi miên. Nhân vật nữ chính trong phim với mái tóc đen dài và bộ váy trắng đang từ từ quay lại. Đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào ống kính.
- Na... Nava...