Chương 10: Hành vi mê hoặc
Sau khi tôi hỏi xong, mới ý thức được mình đã hơi quá mức -- tôi hoàn toàn không có tư cách để chất vấn đối phương!
Nhưng cũng may đối phương không đi sâu vào ý tứ của câu hỏi, mà ôm tôi một cái.
Tuy rằng không hiểu vì sao, nhưng có vẻ đối với tôi mà nói là chuyện tốt. Vì vậy vì để gạt qua vấn đề này, tôi lấy hết can đảm đưa tay ôm lấy hắn, bởi vì vẫn có chút sợ hãi, nhịn không được tay nắm lấy quần áo đối phương để giảm bớt cảm xúc lo lắng của bản thân.
Trên người đối phương cũng không ấm áp, thậm chí còn mang theo chút lạnh lẽo. Nhưng cái này tôi cũng có thể lý giải -- dù sao hiện tại là 10 tháng, bây giờ lại là rạng sáng, bên ngoài đương nhiên sẽ lạnh.
Cái ôm này không kéo dài lâu lắm, hắn nhanh chóng buông ra, sau đó lướt qua tôi đi về phía phòng khách. Đang tới gần chỗ sofa, đối phương dừng lại, đưa tay đặt túi đàn ghi-ta đang mang theo xuống, sau đó lùi lại một bước ngồi trên thnahf ghế sofa, hơi nghiêng người về phía trước, khoanh tay lại, giương mắt nhìn về phía tôi: "Xảy ra chuyện gì sao, cô Asahina?"
Sau khi cơn xúc động vừa mới tiêu tan, lòng can đảm của tôi vốn đang ở trên đỉnh cao giờ đã tụt xuống mức thấp nhất, đứng tại chỗ khẽ lắc đầu.
Tôi cảm thấy nhìn vào từ biểu cảm đối phương, có lẽ hắn không tin tôi. Nhưng hắn cũng không có ý truy hỏi tôi, thay vào đó thở dài một cách khó hiểu, khoanh tay mở miệng nói: "Nếu không có việc gì, đi nghỉ ngơi đi."
Đối phương đã nói như vậy, tôi cũng không nên tiếp tục ở chỗ này quấy rầy nữa, vì vậy nhanh chóng chạy về phòng mình, lúc đóng cửa lại, không nhịn được quay đầu liếc nhìn đối phương một cái.
Đối phương vẫn duy trì tư thế như trước, chỉ quay đầu nhìn quan. Khi bắt gặp ánh mắt của tôi, hắn sửng sốt một chút, nhung cũng không dời tầm mắt, mà nhếch khoé miệng cười.
Tôi sửng sốt, ngây ngốc ở đó vài giây, đặt tay ở khung cửa, khẽ gật đầu một cái, sau đó cúi đầu chậm rãi đóng cửa lại.
Nói tóm lại...... Có lẽ xem như đây là một chuyện tốt? Dù sao đối phương đã trở lại...... Nhưng nguy cơ của tôi căn bản chưa giải quyết!
Điều tốt duy nhất chính là, đối phương có vẻ thích ta...... Đúng không? Đáng ghét, đối với loại chuyện này tôi thật sự không xác định được! Đối với thiện ý cùng ác ý của người cùng giới tôi có thể phân biệt được rõ ràng!
Tuy rằng hiện tại đã hơn 3 giờ sáng, nhưng căn bản tôi không có thời gian để ngủ nướng.
Trước mắt đã nghĩ ra biện pháp tốt...... Nhưng tình hình bây giờ rõ ràng đã khac so với trước! Tôi cần sự trợ giúp ở bên ngoài......
Không thể liên lạc với Chizuru Sawako, bọn họ rất dễ lo lắng quá độ; cũng không thể liên lạc với Hanako, cô ấy ngày mai còn phải đi làm...... Còn người bạn nào còn thức vào thời điểm này có thể giúp ích được không...... A! Có!
Tôi lục thông tin trong sổ liên lạc, thật đúng là để cho tôi tìm được một người thích hợp -- người có cùng sở thích với tôi Mikoshiba Mikoto!
Đối phương là yêu thích truyện tranh thiếu nữ tôi quen được khi đến triển lãm CM vào hai năm trước, cũng là bạn học cấp ba đồng thời là bạn tốt của bạn cùng lớp đại học của tôi Kashima Yuu. Tuy rằng chúng tôi trong thế giới thật giao lưu không nhiều hơn nữa hai người đều không có nhiều có nhiều điểm chung, nhưng trong thế giới ảo có thể nói là bạn bè ở mức độ thân thiết!
Ngay cả khi đối phương được cho là nguyên mẫu của nữ anh hùng trong một bộ truyện tranh, nhưng tốt xấu hắn cũng là con trai...... Các ý kiến đưa ra nhất đinh có giá trị tham khảo rất cao. Hơn nữa đối phương thông thạo các loại game Otome cùng với truyện tranh thiếu nữ, giá trị câu trả lời cao hơn những người đàn ông bình thường! Hắn còn tự xưng là bậc thầy tình yêu! Cũng từng rất hứng thú đến chủ đề tình cảm của người khác, cõ lẽ cũng không ngại tôi quấy rầy lúc này!
Tôi suy nghĩ một lát, chui vào trong chăn, lấy một con thú bông bên cạnh ôm vào trong ngực, gửi email qua: 【 Có ở đó không? Có chuyện gấp muốn nhờ cậu tư vấn một chút, là chuyện liên quan đến phương diện tình cảm......】
Quả nhiên đối phương còn thức, nhanh chóng trả lời: 【 Hả? Có thể, là tình huống như thế nào? 】
Tôi vội vàng trả lười: 【 Tôi muốn trong khoảng thời gian ngắn tăng sự yêu thích của một người đàn ông! 】
Dù sao cũng không thể nói thẳng muốn quyến rũ......
Lúc này, phản hồi đến hơi chậm một chút: 【 Nghề nghiệp của nhà trai? Tính cách? Bối cảnh ra sao? Thời thơ ấu có tổn thương gì không? Trước mắt đối với cậu độ hảo cảm có bao nhiêu? Cậu là đều có tình cảm hay là tình cảm đơn phương? 】
....... Woa! Mikoshiba có cảm giác thật chuyên nghiệp! Nghe có vẻ rất đáng tin cậy!
Nhưng tôi căn bản không có cách nào trả lời lại...... Nói thẳng ra tôi cũng không hiểu về đối phương...... Hơn nữa công việc tay súng bắn tỉa cũng không thể nói ra!
Tôi quyết định bỏ qua bài trắc nghiệm khảo sát, trực tiếp dò hỏi đối phương xem các bước chiếc lược tôi đã thực hiện trước đây có được hay không, còn có đề xuất nào khác không.
Cuối cùng, tôi dành hai tiếng đồng hồ, tìm ra được một phương án khả thi, cuối cùng tôi quả thật gọi một tiếng thầy Mikoshiba.
Cũng không biết vì sao, khi nghe câu trả lời thầy Mikoshiba bỗng nhiên thay đổi thành một người khác, đột nhiên chuyển sang giọng nữ dễ thương với các biểu tượng cảm xúc...... Có lẽ đây là tính cách trên mạng của đối phương! Tôi sẽ tôn trọng loại đam mê này!
Sau khi tôi nói lời cảm ơn, nhìn vào những điểm chính mình liệt kê.
Bước đầu tiên, khiến cho hắn chú ý -- Mikoshiba kiến nghị làm rớt thứ gì đó cúi xuống rồi nhặt nó lên, tuy rằng cảm thấy cảnh này rất quen thuộc hơn nữa có chút thô tục...... Nhưng sở dĩ nó kinh điển vì nó hữu ích! Tiếp thu!
Bước thứ hai, chủ động nhào vào trong ngực -- cảm thấy bước này tôi đã hoàn thành...... Nhưng Mikoshiba nói không thể bỏ qua, hơn nữa phải vô tình nhào vào trong ngực, giống như không cẩn thận ngã vào trong lòng ngực đối phương...... Tôi chỉ có thể nói sẽ cố gắng, dù sao cánh tay của tôi đã ổn.
Bước thứ ba, xin số điện thoại, bắt chuyện -- Mikoshiba đề nghị tôi về việc đi xe đạp đôi, tuy không biết tại sao, nhưng đối phương nói như vậy khẳng địnhlà một tuyệt chiêu thắng lợi, trước tiên sử dụng nó!
Bước thứ tư, chủ động nháy mắt với hắn, hoặc làm một vài động tác quyến rũ -- tuy rằng chưa từng làm qua, nhưng tôi sẽ cố gắng!
Bước thứ năm, dùng lời nói trêu chọc -- nhất định không được! Cái này nên lưu lại cuối kịch bản đi! Mikoshiba đã giới thiệu cho tôi không ít truyện tranh thiếu nữ cùng trò chơi để có thể học tập!
Tôi xem xong những điểm mấu chốt, đặt tờ giấy xuống, thấy đã tới giờ ăn sáng, thay quần áo, tràn đầy tự tin mở cửa đi ra ngoài.
***
Morofushi Hiromitsu cảm thấy hôm nay Asahina Mei có chút không thích hợp.
Không chỉ là bởi vì hôm nay rạng sáng đột nhiên thái độ kia của đối phương, cũng không phải bởi vì hôm nay đối phương ra ngoài phòng khách ăn bữa sáng, hay là bởi vì......
"Ây da." Asahina Mei kêu lên một tiếng, bàn tay cầm đũa buông nhẹ.
Morofushi Hiromitsu tay mắt lanh lẹ ở giữa không trung bắt được chiếc đũa, giơ tay đưa qua, sau đó phát hiện vẻ mặt đối phương lộ ra ánh mắt không thể tin được, nhìn chiếc đũa trong tay hắn, lại nhìn hắn, sau khi động tác này lặp đi lặp lại hai lần, mới không tình nguyện mà nhận lấy chiếc đũa, động tác gắp cơm động có chút bực bội.
Morofushi Hiromitsu: "......" Có chuyện gì với chiếc đũa này sao?
Mà đây cũng chưa phải là kết thúc, Asahina Mei trong một bữa sáng ngắn ngủi, ngoại trừ chiếc đũa, còn làm rơi cái thìa, một cái nĩa, một quả táo -- đương nhiên, đều bị hắn chặn lại.
Lúc này hắn mới có thể chắc chắn -- đối phương chính là cố ý làm rơi đồ.
Vì thế hắn càng không hiểu...... Đây hành vi để trút sự bất mãn của mình sao? Nhưng nếu là một con mèo hắn có thể hiểu......
Sau khi đối phương ăn xong bữa sáng cũng không về phòng ngày lập tức, mà nhìn trái phải, thừa dịp hắn không chú ý, vươn tay tới cái thìa trong phòng bếp, Morofushi Hiromitsu quyết định mở miệng hỏi: "Cô Asahina, cô làm sao vậy?"
Thiếu nữ tóc nâu ngẩng đầu nhìn về phía hắn, vẻ mặt có chút khổ sở, sự không vui hiện rõ trên mặt: "Bởi vì, bởi vì chưa hoàn thành bước đầu tiên, bị BUG......"
....... Bị BUG? Là chỉ làm trình tự sao? -- Morofushi Hiromitsu có chút khó hiểu, nhưng cũng rõ đối phương muốn làm gì...... Vì vậy khi đối phương đánh rơi đồ vật lần nữa, hắn cũng không có ngăn cản, mà nhìn đối phương làm rơi chiếc thìa, sau đó nhặt cái thìa lên...... Hửm? Cứ như vậy sao?
Morofushi Hiromitsu càng thêm khó hiểu, bất quá này cũng không tính là gì, bởi vì hành động tiếp theo của đối phương càng thêm khó hiểu hơn.
Sau khi cô nhặt xong cái thìa, đứng tại chỗ do dự trong một lúc, nhìn có vẻ khá bối rối còn tại chỗ xoay vài vòng, sau đó giống như hạ quyết tâm, tay nắm chặt thành nắm đấm đặt ở trước ngực, như thể cổ vũ cho chính mình.
Sau đó, cô nhìn về phía hắn, bước từng bước nhỏ về phía hắn, khi hắn đang không hiểu tình huống gì xảy ra nhẹ nhàng ôm hắn một chút, rời đi ngay lần chạm đầu tiên, sau đó nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, thậm chí bởi vì quá mức căng thẳng giọng điệu có chút ngượng ngùng: "Có thể, có thể cho số điện thoại của anh được không?"
...... Quả nhiên thực sự không thích hợp.
Morofushi Hiromitsu cảm thấy những điều kỳ lạ này không thể bỏ qua được, hắn nhìn đối phương một lát, giơ tay xoa giữa mày, thở dài, nói thẳng: "Có thể...... Nhưng cô Asahina, cô có thể nói trước với tôi là cô muốn cái gì."
Đối phương trầm mặc, Morofushi Hiromitsu cũng không thúc giục, kiên nhẫn chờ.
Sau một lúc lâu, cô mới thật cẩn thận mở miệng nói: "Anh...... Có thể đừng đi hay không?"
Morofushi Hiromitsu ngẩn ra: "...... Hả?"
"Lúc trước anh nói...... Anh chỉ phụ trách một tuần......" Vẻ mặt Asahina Mei càng trở nên bất an hơn, nhẹ giọng nói mang theo chút ngập ngừng, "Có thể hay không...... Không đổi người?"
Morofushi Hiromitsu sửng sốt một chút mới phản ứng lại, hiểu được đối phương chắc là hiểu lầm gì đó.
Nhìn từ góc độ của cô, quả thực sẽ có loại lo lắng này...... Có lẽ ngày đó buổi tối nhận được điện thoại Gin, đối phương có nghe được một chút. Cẩn thận nghĩ, buổi tối hôm đó cô hỏi có chút nhiều.
Trong trường hợp này...... Những điều quái dị hôm nay thật ra có thể giải thích. Có thể đoán thời gian hắn rời đi nghĩ là muốn đổi người? Cho nên rạng sáng mới có thái độ kia sao...... Hả? Chờ một chút, vậy hành động vừa rồi......
Morofushi Hiromitsu đoán được một chút dụng ý của đối phương, trong khoảng thời gian ngắn biểu tình cũng trở nên có chút vi diệu -- nếu hắn không hiểu sai ý, cái ôm vội vã vừa rồi cùng với việc hỏi số điện thoại của mình đều vì là...... Hả, để giữ mình lại?
........ Woa.
Rõ ràng như vậy mà bản thân không nhận ra...... Nhưng nếu cố tình làm vậy sẽ không có tác dụng gì cả ngược lại còn phản tác dụng, từ phương diện nào mà nói, cô cũng rất lợi hại.
Chính hắn hiện tại còn không hiểu tại sao việc ném đồ nhặt đồ lên là bước đầu tiên, lại còn không thể bỏ các bước.
Morofushi Hiromitsu không khỏi thở dài một tiếng, đưa tay ra: "Mang đến đây."
"Hả?"
"Không phải nói muốn số điện thoại tôi sao?"
Asahina Mei sửng sốt, sau khi phục hồi tinh thần nở một nụ cười rộ ra lúm đồng tiền, nhanh chân chạy về phòng ngủ lấy ra di động của mình, đưa bằng hai tay cho hắn, trong lời nói còn mang theo chút dò hỏi: "Cho nên...... Sẽ không đổi người, đúng không?"
"Ừm." Sau khi Morofushi Hiromitsu đưa dãy số của mình cho cô, nhìn hai mắt đối phương trong nháy mắt sáng lên, nhẹ nhàng gật đầu, "Tôi cam đoan với cô, nhiệm vụ này sẽ không thay đổi người."
Sau khi tôi hỏi xong, mới ý thức được mình đã hơi quá mức -- tôi hoàn toàn không có tư cách để chất vấn đối phương!
Nhưng cũng may đối phương không đi sâu vào ý tứ của câu hỏi, mà ôm tôi một cái.
Tuy rằng không hiểu vì sao, nhưng có vẻ đối với tôi mà nói là chuyện tốt. Vì vậy vì để gạt qua vấn đề này, tôi lấy hết can đảm đưa tay ôm lấy hắn, bởi vì vẫn có chút sợ hãi, nhịn không được tay nắm lấy quần áo đối phương để giảm bớt cảm xúc lo lắng của bản thân.
Trên người đối phương cũng không ấm áp, thậm chí còn mang theo chút lạnh lẽo. Nhưng cái này tôi cũng có thể lý giải -- dù sao hiện tại là 10 tháng, bây giờ lại là rạng sáng, bên ngoài đương nhiên sẽ lạnh.
Cái ôm này không kéo dài lâu lắm, hắn nhanh chóng buông ra, sau đó lướt qua tôi đi về phía phòng khách. Đang tới gần chỗ sofa, đối phương dừng lại, đưa tay đặt túi đàn ghi-ta đang mang theo xuống, sau đó lùi lại một bước ngồi trên thnahf ghế sofa, hơi nghiêng người về phía trước, khoanh tay lại, giương mắt nhìn về phía tôi: "Xảy ra chuyện gì sao, cô Asahina?"
Sau khi cơn xúc động vừa mới tiêu tan, lòng can đảm của tôi vốn đang ở trên đỉnh cao giờ đã tụt xuống mức thấp nhất, đứng tại chỗ khẽ lắc đầu.
Tôi cảm thấy nhìn vào từ biểu cảm đối phương, có lẽ hắn không tin tôi. Nhưng hắn cũng không có ý truy hỏi tôi, thay vào đó thở dài một cách khó hiểu, khoanh tay mở miệng nói: "Nếu không có việc gì, đi nghỉ ngơi đi."
Đối phương đã nói như vậy, tôi cũng không nên tiếp tục ở chỗ này quấy rầy nữa, vì vậy nhanh chóng chạy về phòng mình, lúc đóng cửa lại, không nhịn được quay đầu liếc nhìn đối phương một cái.
Đối phương vẫn duy trì tư thế như trước, chỉ quay đầu nhìn quan. Khi bắt gặp ánh mắt của tôi, hắn sửng sốt một chút, nhung cũng không dời tầm mắt, mà nhếch khoé miệng cười.
Tôi sửng sốt, ngây ngốc ở đó vài giây, đặt tay ở khung cửa, khẽ gật đầu một cái, sau đó cúi đầu chậm rãi đóng cửa lại.
Nói tóm lại...... Có lẽ xem như đây là một chuyện tốt? Dù sao đối phương đã trở lại...... Nhưng nguy cơ của tôi căn bản chưa giải quyết!
Điều tốt duy nhất chính là, đối phương có vẻ thích ta...... Đúng không? Đáng ghét, đối với loại chuyện này tôi thật sự không xác định được! Đối với thiện ý cùng ác ý của người cùng giới tôi có thể phân biệt được rõ ràng!
Tuy rằng hiện tại đã hơn 3 giờ sáng, nhưng căn bản tôi không có thời gian để ngủ nướng.
Trước mắt đã nghĩ ra biện pháp tốt...... Nhưng tình hình bây giờ rõ ràng đã khac so với trước! Tôi cần sự trợ giúp ở bên ngoài......
Không thể liên lạc với Chizuru Sawako, bọn họ rất dễ lo lắng quá độ; cũng không thể liên lạc với Hanako, cô ấy ngày mai còn phải đi làm...... Còn người bạn nào còn thức vào thời điểm này có thể giúp ích được không...... A! Có!
Tôi lục thông tin trong sổ liên lạc, thật đúng là để cho tôi tìm được một người thích hợp -- người có cùng sở thích với tôi Mikoshiba Mikoto!
Đối phương là yêu thích truyện tranh thiếu nữ tôi quen được khi đến triển lãm CM vào hai năm trước, cũng là bạn học cấp ba đồng thời là bạn tốt của bạn cùng lớp đại học của tôi Kashima Yuu. Tuy rằng chúng tôi trong thế giới thật giao lưu không nhiều hơn nữa hai người đều không có nhiều có nhiều điểm chung, nhưng trong thế giới ảo có thể nói là bạn bè ở mức độ thân thiết!
Ngay cả khi đối phương được cho là nguyên mẫu của nữ anh hùng trong một bộ truyện tranh, nhưng tốt xấu hắn cũng là con trai...... Các ý kiến đưa ra nhất đinh có giá trị tham khảo rất cao. Hơn nữa đối phương thông thạo các loại game Otome cùng với truyện tranh thiếu nữ, giá trị câu trả lời cao hơn những người đàn ông bình thường! Hắn còn tự xưng là bậc thầy tình yêu! Cũng từng rất hứng thú đến chủ đề tình cảm của người khác, cõ lẽ cũng không ngại tôi quấy rầy lúc này!
Tôi suy nghĩ một lát, chui vào trong chăn, lấy một con thú bông bên cạnh ôm vào trong ngực, gửi email qua: 【 Có ở đó không? Có chuyện gấp muốn nhờ cậu tư vấn một chút, là chuyện liên quan đến phương diện tình cảm......】
Quả nhiên đối phương còn thức, nhanh chóng trả lời: 【 Hả? Có thể, là tình huống như thế nào? 】
Tôi vội vàng trả lười: 【 Tôi muốn trong khoảng thời gian ngắn tăng sự yêu thích của một người đàn ông! 】
Dù sao cũng không thể nói thẳng muốn quyến rũ......
Lúc này, phản hồi đến hơi chậm một chút: 【 Nghề nghiệp của nhà trai? Tính cách? Bối cảnh ra sao? Thời thơ ấu có tổn thương gì không? Trước mắt đối với cậu độ hảo cảm có bao nhiêu? Cậu là đều có tình cảm hay là tình cảm đơn phương? 】
....... Woa! Mikoshiba có cảm giác thật chuyên nghiệp! Nghe có vẻ rất đáng tin cậy!
Nhưng tôi căn bản không có cách nào trả lời lại...... Nói thẳng ra tôi cũng không hiểu về đối phương...... Hơn nữa công việc tay súng bắn tỉa cũng không thể nói ra!
Tôi quyết định bỏ qua bài trắc nghiệm khảo sát, trực tiếp dò hỏi đối phương xem các bước chiếc lược tôi đã thực hiện trước đây có được hay không, còn có đề xuất nào khác không.
Cuối cùng, tôi dành hai tiếng đồng hồ, tìm ra được một phương án khả thi, cuối cùng tôi quả thật gọi một tiếng thầy Mikoshiba.
Cũng không biết vì sao, khi nghe câu trả lời thầy Mikoshiba bỗng nhiên thay đổi thành một người khác, đột nhiên chuyển sang giọng nữ dễ thương với các biểu tượng cảm xúc...... Có lẽ đây là tính cách trên mạng của đối phương! Tôi sẽ tôn trọng loại đam mê này!
Sau khi tôi nói lời cảm ơn, nhìn vào những điểm chính mình liệt kê.
Bước đầu tiên, khiến cho hắn chú ý -- Mikoshiba kiến nghị làm rớt thứ gì đó cúi xuống rồi nhặt nó lên, tuy rằng cảm thấy cảnh này rất quen thuộc hơn nữa có chút thô tục...... Nhưng sở dĩ nó kinh điển vì nó hữu ích! Tiếp thu!
Bước thứ hai, chủ động nhào vào trong ngực -- cảm thấy bước này tôi đã hoàn thành...... Nhưng Mikoshiba nói không thể bỏ qua, hơn nữa phải vô tình nhào vào trong ngực, giống như không cẩn thận ngã vào trong lòng ngực đối phương...... Tôi chỉ có thể nói sẽ cố gắng, dù sao cánh tay của tôi đã ổn.
Bước thứ ba, xin số điện thoại, bắt chuyện -- Mikoshiba đề nghị tôi về việc đi xe đạp đôi, tuy không biết tại sao, nhưng đối phương nói như vậy khẳng địnhlà một tuyệt chiêu thắng lợi, trước tiên sử dụng nó!
Bước thứ tư, chủ động nháy mắt với hắn, hoặc làm một vài động tác quyến rũ -- tuy rằng chưa từng làm qua, nhưng tôi sẽ cố gắng!
Bước thứ năm, dùng lời nói trêu chọc -- nhất định không được! Cái này nên lưu lại cuối kịch bản đi! Mikoshiba đã giới thiệu cho tôi không ít truyện tranh thiếu nữ cùng trò chơi để có thể học tập!
Tôi xem xong những điểm mấu chốt, đặt tờ giấy xuống, thấy đã tới giờ ăn sáng, thay quần áo, tràn đầy tự tin mở cửa đi ra ngoài.
***
Morofushi Hiromitsu cảm thấy hôm nay Asahina Mei có chút không thích hợp.
Không chỉ là bởi vì hôm nay rạng sáng đột nhiên thái độ kia của đối phương, cũng không phải bởi vì hôm nay đối phương ra ngoài phòng khách ăn bữa sáng, hay là bởi vì......
"Ây da." Asahina Mei kêu lên một tiếng, bàn tay cầm đũa buông nhẹ.
Morofushi Hiromitsu tay mắt lanh lẹ ở giữa không trung bắt được chiếc đũa, giơ tay đưa qua, sau đó phát hiện vẻ mặt đối phương lộ ra ánh mắt không thể tin được, nhìn chiếc đũa trong tay hắn, lại nhìn hắn, sau khi động tác này lặp đi lặp lại hai lần, mới không tình nguyện mà nhận lấy chiếc đũa, động tác gắp cơm động có chút bực bội.
Morofushi Hiromitsu: "......" Có chuyện gì với chiếc đũa này sao?
Mà đây cũng chưa phải là kết thúc, Asahina Mei trong một bữa sáng ngắn ngủi, ngoại trừ chiếc đũa, còn làm rơi cái thìa, một cái nĩa, một quả táo -- đương nhiên, đều bị hắn chặn lại.
Lúc này hắn mới có thể chắc chắn -- đối phương chính là cố ý làm rơi đồ.
Vì thế hắn càng không hiểu...... Đây hành vi để trút sự bất mãn của mình sao? Nhưng nếu là một con mèo hắn có thể hiểu......
Sau khi đối phương ăn xong bữa sáng cũng không về phòng ngày lập tức, mà nhìn trái phải, thừa dịp hắn không chú ý, vươn tay tới cái thìa trong phòng bếp, Morofushi Hiromitsu quyết định mở miệng hỏi: "Cô Asahina, cô làm sao vậy?"
Thiếu nữ tóc nâu ngẩng đầu nhìn về phía hắn, vẻ mặt có chút khổ sở, sự không vui hiện rõ trên mặt: "Bởi vì, bởi vì chưa hoàn thành bước đầu tiên, bị BUG......"
....... Bị BUG? Là chỉ làm trình tự sao? -- Morofushi Hiromitsu có chút khó hiểu, nhưng cũng rõ đối phương muốn làm gì...... Vì vậy khi đối phương đánh rơi đồ vật lần nữa, hắn cũng không có ngăn cản, mà nhìn đối phương làm rơi chiếc thìa, sau đó nhặt cái thìa lên...... Hửm? Cứ như vậy sao?
Morofushi Hiromitsu càng thêm khó hiểu, bất quá này cũng không tính là gì, bởi vì hành động tiếp theo của đối phương càng thêm khó hiểu hơn.
Sau khi cô nhặt xong cái thìa, đứng tại chỗ do dự trong một lúc, nhìn có vẻ khá bối rối còn tại chỗ xoay vài vòng, sau đó giống như hạ quyết tâm, tay nắm chặt thành nắm đấm đặt ở trước ngực, như thể cổ vũ cho chính mình.
Sau đó, cô nhìn về phía hắn, bước từng bước nhỏ về phía hắn, khi hắn đang không hiểu tình huống gì xảy ra nhẹ nhàng ôm hắn một chút, rời đi ngay lần chạm đầu tiên, sau đó nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, thậm chí bởi vì quá mức căng thẳng giọng điệu có chút ngượng ngùng: "Có thể, có thể cho số điện thoại của anh được không?"
...... Quả nhiên thực sự không thích hợp.
Morofushi Hiromitsu cảm thấy những điều kỳ lạ này không thể bỏ qua được, hắn nhìn đối phương một lát, giơ tay xoa giữa mày, thở dài, nói thẳng: "Có thể...... Nhưng cô Asahina, cô có thể nói trước với tôi là cô muốn cái gì."
Đối phương trầm mặc, Morofushi Hiromitsu cũng không thúc giục, kiên nhẫn chờ.
Sau một lúc lâu, cô mới thật cẩn thận mở miệng nói: "Anh...... Có thể đừng đi hay không?"
Morofushi Hiromitsu ngẩn ra: "...... Hả?"
"Lúc trước anh nói...... Anh chỉ phụ trách một tuần......" Vẻ mặt Asahina Mei càng trở nên bất an hơn, nhẹ giọng nói mang theo chút ngập ngừng, "Có thể hay không...... Không đổi người?"
Morofushi Hiromitsu sửng sốt một chút mới phản ứng lại, hiểu được đối phương chắc là hiểu lầm gì đó.
Nhìn từ góc độ của cô, quả thực sẽ có loại lo lắng này...... Có lẽ ngày đó buổi tối nhận được điện thoại Gin, đối phương có nghe được một chút. Cẩn thận nghĩ, buổi tối hôm đó cô hỏi có chút nhiều.
Trong trường hợp này...... Những điều quái dị hôm nay thật ra có thể giải thích. Có thể đoán thời gian hắn rời đi nghĩ là muốn đổi người? Cho nên rạng sáng mới có thái độ kia sao...... Hả? Chờ một chút, vậy hành động vừa rồi......
Morofushi Hiromitsu đoán được một chút dụng ý của đối phương, trong khoảng thời gian ngắn biểu tình cũng trở nên có chút vi diệu -- nếu hắn không hiểu sai ý, cái ôm vội vã vừa rồi cùng với việc hỏi số điện thoại của mình đều vì là...... Hả, để giữ mình lại?
........ Woa.
Rõ ràng như vậy mà bản thân không nhận ra...... Nhưng nếu cố tình làm vậy sẽ không có tác dụng gì cả ngược lại còn phản tác dụng, từ phương diện nào mà nói, cô cũng rất lợi hại.
Chính hắn hiện tại còn không hiểu tại sao việc ném đồ nhặt đồ lên là bước đầu tiên, lại còn không thể bỏ các bước.
Morofushi Hiromitsu không khỏi thở dài một tiếng, đưa tay ra: "Mang đến đây."
"Hả?"
"Không phải nói muốn số điện thoại tôi sao?"
Asahina Mei sửng sốt, sau khi phục hồi tinh thần nở một nụ cười rộ ra lúm đồng tiền, nhanh chân chạy về phòng ngủ lấy ra di động của mình, đưa bằng hai tay cho hắn, trong lời nói còn mang theo chút dò hỏi: "Cho nên...... Sẽ không đổi người, đúng không?"
"Ừm." Sau khi Morofushi Hiromitsu đưa dãy số của mình cho cô, nhìn hai mắt đối phương trong nháy mắt sáng lên, nhẹ nhàng gật đầu, "Tôi cam đoan với cô, nhiệm vụ này sẽ không thay đổi người."
Chỉnh sửa cuối: