1559
0
500 câu ca dao tục ngữ Việt Nam
Từ những lời ru ngọt ngào của bà, của mẹ đến những câu nói dân gian mộc mạc được truyền qua nhiều thế hệ, ca dao tục ngữ Việt Nam luôn mang trong mình vẻ đẹp bình dị nhưng đầy sâu sắc. Mỗi câu không chỉ phản ánh cuộc sống lao động, tình yêu quê hương, tình cảm gia đình mà còn chứa đựng kinh nghiệm, bài học và triết lý sống của ông cha ta từ xa xưa.
Bộ sưu tập 500 câu ca dao tục ngữ Việt Nam sẽ đưa người đọc trở về với kho tàng văn hóa dân gian giàu cảm xúc, nơi có những câu nói quen thuộc về tình yêu, tình bạn, đạo làm người, kinh nghiệm sản xuất, thời tiết và cuộc sống thường ngày. Có những câu nghe qua tưởng đơn giản nhưng càng ngẫm càng thấm, càng hiểu càng thấy gần gũi với đời sống hôm nay.
Đây cũng là nguồn tư liệu quý dành cho học sinh, giáo viên, người yêu văn học dân gian hoặc bất kỳ ai muốn tìm lại nét đẹp truyền thống của tiếng Việt. Những câu ca dao tục ngữ không chỉ giúp làm giàu vốn từ, tăng khả năng diễn đạt mà còn góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc qua từng lời ăn tiếng nói.
Gió thổi là chổi trời.
Phá lá cây thì dễ, phá chổi chẳng dễ đâu.
*
Một cây làm chẳng nên non,
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.
*
Rộng đồng mặc sức chim bay,
Biển hồ lai láng, mặc bầy cá đua.
*
Tạnh trời mây kéo về non,
Hẹn cùng cây cỏ chớ còn mong mưa.
*
Đố ai lặn xuống vực sâu,
Mà đo miệng cá, uốn câu cho vừa.
*
Đố ai lượm đá quăng trời,
Đan gầu tát biển, ghẹo người trong trăng.
*
Đố ai tát bể Đông Khê
Tát sông Bồ Đề, nhổ mạ cấy chiêm.
*
Đố ai biết đá mấy hòn,
Tua rua mấy chiếc, trăng tròn mấy đêm.
*
Có trăng thì phụ lồng đèn,
Ba mươi mồng một đi tìm lấy trăng.
*
Lên non đón gió lấy trầm,
Xui ong lấy mật, giục tằm nhả tơ.
*
Nước mưa là cưa trời.
*
Nước khe đè nước suối.
*
Chim ngói mùa thu, chim cu mùa hè.
*
Đố ai biết lúa mấy cây,
Biết sông mấy khúc, biết mây mấy tầng.
*
Đời người có một gang tay,
Ai hay ngủ ngày, còn có nửa gang.
*
Người đời khác nữa là hoa,
Sớm còn tối mất, nở ra lại tàn.
*
Cuộc đời (hay đời người) như cảnh phù du,
Sớm còn tối mất, công phu nhọc nhằn.
*
Trăng mờ còn tỏ hơn sao,
Dẫu rằng núi lở, còn cao hơn đồi.
*
Mồng bốn cá đi ăn thề,
Mồng tám cá về cá vượt vũ môn.
*
Ngày năm thê bảy thiếp,
Đêm trọn kiếp nằm không.
*
Đố ai bắt chạch đằng đuôi;
Bắt chim đầu cánh, bắt người trong trăng.
*
Lòng vả cũng như lòng sung,
Một trăm lòng vả, lòng sung một lòng.
*
Ngồi rồi may túi đựng trời,
Đan phên chắn gió, giết voi xem giò.
Ngồi rồi vác thước đi đo,
Đo từ núi Sở đo lên chùa Thầy..
*
Non cao ai đắp mà cao,
Sông sâu ai bới, ai đào mà sâu?
Nước non là nước non trời,
Ai phân được nước, ai dời được non.
*
Tấm gương vằng vặc chẳng mòn,
Bao nhiêu tinh đẩu là con cái nhà.
*
Vì sương nên núi bạc đầu,
Biển lay bởi gió, hoa sầu vì mưa.
*
Vì mây nên núi liền trời,
Vì cơn gió thổi, hoa cười với trăng.
*
Trăng khoe trăng tỏ hơn đèn,
Sao trăng lại phải chịu luồn đám mây?
Đèn khoe đèn tỏ hơn trăng,
Đèn ra trước gió còn chăng hỡi đèn?
*
Ao sâu tốt cá.
Đầu đi đuôi lọt.
Bồi ở, lở đi.
Cả gió tắt đuốc.
Đến chậm gặm xương.
Xanh vỏ, đỏ lòng.
Đong đầy, bán vơi.
Nuôi ong tay áo.
Liệu cơm gắp mắm.
Mùa hè cá sông, mùa đông cá bể.
Chim, thu, nụ, đé.
Cần tái, cải nhừ.
Khác máu, tanh lòng.
Quỷ tha, ma bắt.
Rán sành ra mỡ.
Ở hiền gặp lành.
Nhất vợ, nhì trời.
Qua đò, khinh sóng.
Vạch lá tìm sâu.
Bới lông tìm vết.
Bới bèo ra bọ
Đứt tay, hay thuốc.
Đất sỏi có chạch vàng.
Cõng rắn cắn gà nhà.
Chỉ đường cho hươu chạy.
Bắng nhắng như nhặng vào chuồng tiêu.
Đóng cửa đi ăn mày.
Đông tay hơn hay làm.
Làm như nhái bỏ đĩa.
Trâu buộc ghét trâu ăn.
Thương gặm xương chẳng được.
Sống lâu lên lão làng.
Rế rách đỡ nóng tay.
Xấu gỗ, tốt nước sơn.
Xấu đều hơn tốt lỏi.
Có tiếng không có miếng
Cơm treo, mèo nhịn đói.
Chơi chó, chó liếm mặt.
Đồng tiền liền khúc ruột.
Người ta là hoa đất
Tốt danh hơn lành áo.
Theo voi ăn bã mía.
Đất có lề, quê có thói.
Đẹp vàng son, ngon mật mỡ.
Chửi cha không bằng pha tiếng.
Đắt ra quế, ế ra củi.
Đói cho sạch, rách cho thơm.
Gái tham tài, trai tham sắc.
Không ưa thì dưa có dòi.
Kiến tha lâu cũng đầy tổ.
Sai con toán, bán con trâu.
Yêu nên tốt, ghét nên xấu.
Nói có sách, mách có chứng.
Sống quê cha, ma quê chồng.
Quen mui, thấy mùi ăn mãi.
Một câu nhịn, chín câu lành.
Ăn không rau như đau không thuốc.
Ăn lúc đói, nói lúc say.
Ăn một miếng, tiếng một đời.
Của một đồng, công một nén.
Bắn bụi tre, đè bụi hóp.
Trăm năm thì ngắn, một ngày dài ghê.
Có thực mới vực được đạo.
Buộc cổ mèo, treo cổ chó.
Có cứng mới đứng đầu gió.
Chết trong còn hơn sống đục.
Vợ đàn bà, nhà hướng nam.
Bói ra ma, quét nhà ra rác.
Trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết.
Râu ông nọ, cắm cằm bà kia.
Vợ dại không hại bằng đũa vênh.
Tham thì thâm, đa dâm thì chết.
Nhà không chủ như tủ không khóa.
Lửa đã đỏ lại bỏ thêm rơm.
Giàu làm chị, khó lụy làm em.
Giặc đến nhà, đàn bà phải đánh.
Có hoa sói, tình phụ hoa ngâu.
Anh em khinh trước, làng nước khinh sau.
Chân tốt về hài, tai tốt về hoãn.
Chẳng ốm chẳng đau, làm giàu mấy chốc.
Chim ngói mùa thu, chim cu mùa hè.
Gạo tám xoan, chim ra ràng, cà cuống trứng.
Thứ nhất thịt bò tái, thứ nhì gái đương tơ.
Trời đất hương hoa, người ta cơm rượu.
Ăn bát cơm dẻo, nhớ nẻo đường đi.
Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau.
Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.
Bảy mươi chưa què, chớ khoe rằng tốt.
Chưa vỡ bọng cứt, đã đòi bay bổng.
Giấy trắng mực đen, làm quen thiên hạ.
Làm ruộng không trâu, làm giàu không thóc.
Đường đi hay tối, nói dối hay cùng.
Dao thử trầu héo, kéo thử lụa sô.
Nhà sạch thì mát, bát sạch thì ngon.
Miếng ngon nhớ lâu, lời đau nhớ đời.
Làm phúc quá tay, ăn mày không kịp.
Nói gần nói xa, chẳng qua nói thật.
Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài.
Sơn ăn từng mặt, ma bắt từng người.
Nhịn đói nằm co hơn ăn no vác nặng.
Nhịn miệng qua ngày, ăn vay mắc nợ.
Việc người thì sáng, việc mình thì quáng.
Thứ nhất phạm phòng, thứ nhì lòng lợn.
Thả con săn sắt, bắt con cá rô.
Ghen vợ, ghen chồng không nồng bằng ghen ăn.
Bắc cầu mà noi, ai bắc cầu mà lội.
Vén tay áo sô, đốt nhà táng giấy.
Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã hay.
Một miếng khi đói bằng một gói khi no.
Việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng.
Tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống.
Chết sông chết suối, không ai chết đuối đọi đèn.
Áo năng may năng mới, người năng tới năng thương.
Buôn tầu buôn bè không bằng ăn dè hà tiện.
Hương năng thắp năng khói, người năng nói năng lỗi.
Một con so, lo bằng mười con dạ.
Một con sa bằng ba con đẻ.
Hay ăn miếng ngon, chồng con trả người.
Ba tháng mười ngày, hết tuần chay gái đẻ.
*
Đàn ông vượt bể có chúng có bạn,
Đàn bà vượt cạn chỉ có một mình.
*
Nòi nào giống nấy.
*
Cha làm sao, con bào hao làm vậy.
*
Con nhà tông chẳng giống lông cũng giống cánh.
*
Giỏ nhà ai, quai nhà ấy.
*
Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi.
Nhiều thầy thối ma, nhiều cha con khó lấy chồng.
*
Ở chọn nơi, chơi chọn bạn.
*
Học thầy chả tầy học bạn.
*
Thua trời một vạn
Không bằng thua bạn một ly.
*
Cha đời cái áo rách này,
Mất chúng, mất bạn vì mày, áo ơi!
*
Bạn bè là nghĩa tương tri,
Sao cho sau trước một bề mới nên.
*
Bạn vàng gặp lại bạn vàng,
Long, lân, quy, phượng, một đoàn tứ linh.
*
Yêu trẻ, trẻ hay đến nhà,
Kính già, già để tuổi cho.
*
Đố ai ngồi võng không đưa,
Ru con không hát, anh chừa rượu tăm.
*
Đố ai chừa được rượu tăm,
Chừa ăn thuốc chín, chừa nằm chung hơi.
"Có tôi chừa được mà thôi,
Chừa ăn thuốc chín, chung hơi chẳng chừa".
*
Cau phơi tái,
Gái đoạn tang,
Chim ra ràng,
Gà mái ghẹ.
*
Cơm chín tới,
Cải ngồng non,
Gái một con,
Gà nhảy ổ.
*
Thâm đông thì mưa,
Thâm dưa thì khú,
Thâm vú thì nghén
Thế gian ba sự không chừa,
Rượu nồng, dê béo, gái vừa đương tơ.
*
Sớm rửa cưa,
Trưa mài đục,
Tối giục ăn.
*
Lệnh làng nào, làng ấy đánh,
Thánh làng nào, làng ấy thờ.
*
Người trên ở chẳng kỷ cương,
Khiến cho kẻ dưới lập trường mây mưa.
*
Người trồng cây hạnh người chơi,
Ta trồng cây đức để đời về sau.
*
Ở hiền thì gặp lành,
Những người nhân đức trời dành phúc cho.
*
Đi với bụt, mặc áo cà sa,
Đi với ma, mặc áo giấy.
*
Làm thầy nuôi vợ, làm thợ nuôi miệng.
*
Của rề rề, không bằng nghề trong tay.
*
Cha mẹ nói oan,
Quan nói hiếp,
Chồng có nghiệp nói thừa.
*
Giàu chủ kho,
No đầu bếp,
Chóng chết quản voi
*
Ai ơi, trẻ mãi ru mà,
Càng đo đắn mãi càng già mất duyên.
*
Gái không chồng như nhà không nóc.
Trai không vợ như cọc long chân.
*
Gái được hơi trai, như thài lài gặp cứt chó,
Trai phải hơi gái, như bè vó trôi sông.
*
Ớt nào là ớt chẳng cay,
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng.
Vôi nào là vôi chả nồng,
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen.
*
Thành đổ đã có chúa xây,
Cầu chi gái góa lo ngày lo đêm.
*
Rượu ngon bất luận be sành,
Áo rách khéo vá, hơn lành vụng may
*
Rượu lạt uống lắm cũng say,
Người khôn nói lắm, dẫu hay cũng nhàm.
*
Tốt gỗ hơn tốt nước sơn,
Xấu người đẹp nết, còn hơn đẹp người.
*
Thế gian chuộng của, chuộng công,
Nào ai có chuộng người không bao giờ
*
Thế gian lắm kẻ mơ màng,
Thấy hòn son thắm ngỡ vàng trời cho.
*
Trâu bò được ngày phá đỗ,
Con cháu được ngày giỗ ông.
*
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
Nào ai vun xới cho mày, mày ăn?
*
Gió đưa gió đẩy mây đua (đưa),
Gặp đâu hay đó, kén lừa mà chi.
*
Gió đưa liễu yếu, mai oằn,
Liễu yếu mặc liễu, mai oằn mặc mai.
*
Ăn quả, nhớ kẻ trồng cây,
Uống nước sông, nhớ mạch suối.
*
Ai ơi, chớ vội cười nhau,
Ngẫm mình cho tỏ trước sau hãy cười.
*
Ai ơi, chớ vội cười nhau,
Cười người hôm trước, hôm sau người cười.
*
Tằm vương tơ, nhện cũng vương tơ,
Mấy đời tơ nhện được như tơ tằm!
*
Mai mưa, trưa nắng, chiều nồm,
Trời còn luân chuyển, huống mồm thế gian.
*
Nói chín thì làm nên mười,
Nói mười làm chín, kẻ cười người chê.
*
Thế gian chẳng ít thì nhiều,
Không dưng ai dễ đặt điều cho ai.
*
Thế gian còn dại chưa khôn,
Sống mặc áo rách, chết chôn áo lành.
*
Biết thì thưa thốt,
Không biết thì dựa cột mà nghe.
*
Rằng xa, cửa ngõ cũng xa,
Rằng gần, Vĩnh Điện, La Qua cũng gần.
*
Chim ham trái chín ăn xa,
Buồn tình lại nhớ gốc đa muốn về.
*
Gà què ăn quẩn cối xay,
Hát đi hát lại tối ngày một câu.
*
Ngựa ô chẳng cưỡi, chẳng bò,
Đường ngay không chạy, chạy dò đường quanh.
*
Kiến leo cột sắt sao mòn,
Tò vò xây tổ, sao tròn mà xây?
*
Chớ thấy hùm ngủ vuốt râu,
Đến khi hùm dậy, đầu lâu chẳng còn.
*
Con cóc nằm góc bờ ao,
Lăm le lại muốn đớp sao trên trời.
*
Em ơi, chị bảo em này,
Trứng chọi với đá có ngày vỡ tan.
*
Chẳng thiêng ai gọi là thần,
Lối ngang đường tắt chẳng gần ai đi.
*
Thuyền đua, bè sậy cũng đua,
Thấy rau muống vượt, rau dừa vượt theo.
*
Chuột chù chê khỉ rằng hôi,
Khỉ mới trả lời: Cả họ mày thơm!
*
Tranh quyền cướp nước gì đây,
Coi nhau như bát nước đầy là hơn.
*
Lúc khó thì chẳng ai nhìn,
Đến khi đỗ trạng chín nghìn anh em.
*
Con ơi chớ lấy vợ giàu,
Cơm ăn chê hẩm, cá kho bầu nó chê tanh.
*
Bực mình chẳng muốn nói ra,
Muốn đi ăn cỗ chẳng ma nào mời.
*
Ngày ngày cắp nón ra đi,
Buôn gì chẳng có, bán gì thì không.
*
Chớ khinh chùa Tích không thờ,
Mà đem xôi oản cúng nhờ gốc cây.
*
Thuyền câu lơ lửng đã xong,
Thuyền chài lơ lửng, uổng công thuyền chài.
*
Gần sông quen với cá,
Gần rừng không lạ với chim.
*
Khó khăn ở quán ở lều,
Bà cô ông cậu chẳng điều hỏi sao.
Giàu sang ở bên nước Lào,
Hùm tha rắn cắn, tìm vào cho mau.
*
Chớ thấy áo rách mà cười,
Những giống gà nòi, lông nó lơ thơ,
Áo dài chớ tưởng là sang,
Bởi không áo ngắn phải mang áo dài.
*
Ra đường bà nọ bà kia,
Về nhà không khỏi cái nia cái sàng.
Ra đường võng giá nghênh ngang,
Về nhà hỏi vợ: "Cám rang đâu mày?"
Cơm rang tôi để cối xay.
Hễ chó ăn hết thì mày với ông!
*
Ông cả ngồi trên sập vàng,
Cả ăn, cả mặc, lại càng cả lo.
Ông bếp ngồi trong xó tro,
Ít ăn, ít mặc, ít lo, ít làm.
*
Yên thân làm sãi giữ chùa,
Tụng kinh niệm Phật, oản thừa sãi xơi.
Bụt lành đừng hạ xuống chơi,
Chùa không có bụt sãi thời cũng đi.
*
Tò vò mày nuôi con nhện,
Đến khi nó lớn nó quện nhau đi.
Tò vò ngồi khóc tỉ ti,
Nhện ơi, nhện hỡi! Mày đi đằng nào?
*
Chuông khánh còn chẳng ăn ai,
Nữa là mảnh chĩnh bỏ ngoài bờ tre.
Chuông khánh còn chẳng ăn chè,
Nửa là mảnh chĩnh rò rè ăn xôi.
*
Vua Ngô ba mươi sáu tàn vàng,
Thác xuống âm phủ, chẳng mang được gì.
Chúa Chổm uống rượu tì tì
Thác xuống âm phủ kém gì vua Ngô.
*
Ở đâu mà chẳng biết ta?
Ta con ông Sấm, cháu bà Thiên lôi.
Xưa kia ta ở trên trời,
Đứt dây rơi xuống làm người trần gian.
*
Trăm năm bia đá thì mòn,
Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ.
*
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
Ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng.
*
Đánh giặc mà đánh tay không,
Thà về xó bếp giương cung bắn mèo.
*
Làm lành muốn chúng biết danh,
Ấy là làm tiếng, phải lành ở mô!
*
Màn treo, chiếu rách cũng treo,
Hương xông nghi ngút, củi rều cũng xông.
*
Sông sâu còn có kẻ dò,
Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng.
*
Đàn ông nông nổi giếng khơi,
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu.
*
Đàn bà không biết nuôi heo là đàn bà nhác,
Đàn ông không biết buộc lạt là đàn ông hư.
*
Người đồn giếng đá thì trong,
Nghiêng gầu sẽ múc, đo lòng cạn sâu.
*
Nước trong còn ở nguồn sanh,
Trà thơm có đợi chén sành hay không?
*
Bông chi thơm lạ thơm lùng!
Thơm cây, thơm rễ, người trồng cũng thơm.
*
Tiếc cây cội lớn không tàn,
Tiếc vườn cúc rậm cả ngàn không bông.
*
Tiếc công vun quét cây tùng,
Xăm soi trên ngọn, gốc sùng không hay.
*
Ở đời có bốn chuyện ngu:
Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu.
*
Đời xưa quả báo còn chầy,
Đời nay quả báo thấy ngay nhãn tiền.
*
Thức lâu mới biết đêm dài,
Ở lâu mới biết là người có nhân.
*
Xin đừng thấy quế phụ hương,
Quế già quế rụi, hương trầm thơm xa.
*
Hoa thơm trồng dựa cành rào,
Gió nam, gió chướng, gió nào cũng thơm.
*
Chó đâu có sủa chỗ không,
Chẳng thằng ăn trộm cũng ông ăn mày.
*
Khi vui thì vỗ tay vào,
Đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
*
Than rằng: Khát đứng bờ ao,
Đói ăn bánh vẽ, chiêm bao thấy vàng.
*
Có vất vả mới thanh nhàn,
Không dưng ai dễ cầm tàn che cho
*
Ăn thì ăn những miếng ngon
Làm thì chọn việc cỏn con mà làm.
*
Chiều chiều ra đứng bờ sông,
Kẻ kéo cho chết, người không động mình.
*
Ăn trái nhớ kẻ trồng cây,
Ăn gạo nhớ kẻ đâm, xay, giần, sàng.
*
Thương thì củ ấu cũng tròn
Không thương thì quả bồ hòn cũng vuông.
*
Hoa thơm ai nỡ bỏ rơi,
Người khôn ai nói nặng lời làm chi.
*
Tưởng là đá nát thì thôi,
Hay đâu đá nát nung vôi lại nồng.
*
Kim vàng ai nỡ uốn câu,
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời.
*
Người khôn không nỡ roi đòn.
Một lời nhè nhẹ hãy còn đắng cay.
*
Lọ là thét mắng mới nên,
Một lời siết cạnh bằng nghìn roi song.
Roi song đánh đoạn thì thôi,
Một lời siết cạnh, muôn đời chẳng quên.
*
Chim khôn thì khôn cả lông,
Khôn cả cái lồng, người xách cũng khôn.
*
Kình nghê vui thú kình nghê,
Tép tôm thì lại vui bề tép tôm.
*
Ở cho phải phải phân phân,
Cây đa cậy thần, thần cậy cây đa.
*
Thương người, người lại thương ta,
Ghét người, người lại hóa ra ghét mình.
*
Trời sinh hùm chẳng có vây,
Hùm mà có cánh, hùm bay lên trời.
*
Tưởng giếng sâu, nối sợi dây dài,
Hay đâu giếng cạn tiếc hoài sợi dây.
*
Ôm bầu mang tiếng thị phi,
Bầu không có rượu, uống gì mà say.
*
Sá chi một nải chuối xanh,
Năm bảy người giành cho mủ dính tay.
*
Miếng ăn là miếng tồi tàn,
Mất ăn một miếng, lộn gan lên đầu.
*
Rượu nào rượu lại say người,
Bớ người say rượu, chớ cười rượu say!
*
Khôn ngoan thì bảo rằng ngoa,
Vụng dại thì bảo người ta rằng đần.
*
Gái khôn tránh khỏi đò đưa,
Trai khôn tránh khỏi vợ thừa người ta.
*
Trăm năm, trăm tuổi, trăm chồng
Đẹp duyên thì lấy, tơ hồng nào xe!
*
Chị dại đã có em khôn,
Lẽ đâu mang giỏ thủng trôn đi mò.
*
Trăm năm, trăm tuổi, trăm chồng,
Mà duyên chưa lợt, má hồng chưa phai.
*
Đau bụng lấy bụng mà chườm,
Ví bằng không khỏi, hắc hương với gừng.
*
Gái phải lòng trai đem của về nhà,
Trai phải lòng gái tháo dỡ cột nhà đem đi.
*
Hoài hơi mà đấm bị bông,
Đấm được bên nọ, nó phồng bên kia.
*
Khen ai khéo đúc chuông chì
Dáng thì có dáng, đánh thì không kêu.
*
Tiếc thay hạt gạo trắng ngần,
Đã vo nước đục, lại vần than rơm.
*
Khi vui, non nước cũng vui,
Khi buồn, sáo thổi kèn đôi cũng buồn.
*
Trăng lên nhu nhú đầu non,
Số em là số sớm con muộn chồng.
*
Hồng nhan ai kém ai đâu,
Kẻ xe chỉ thắm, người xâu hạt vàng.
*
Chớ nghe quân tử ỉ òn,
Mà rồi có lúc ẵm con một mình.
*
Gái đâu có gái lạ đời
Chỉ còn thiếu một ông trời không chim.
*
Cau già khéo bổ thì non,
Nạ dòng trang điểm lại giòn hơn xưa.
*
Không chồng mà chửa mới ngoan,
Có chồng mà chửa, thế gian sự thường.
*
Gà già khéo ướp lại tơ,
Nạ dòng trang điểm, gái tơ mất chồng.
*
Cá lên khỏi nước cá khô,
Làm thân con gái lõa lồ ai khen.
*
Xưa nay thế thái nhân tình,
Vợ người thì đẹp, văn mình thì hay.
*
Văn hay chẳng luận đọc dài,
Vừa mở đầu bài đã biết văn hay.
*
Tằm sao tằm chẳng ăn dâu?
Tằm đòi ăn ruộng, ăn trâu, ăn nhà.
*
Một con tằm cũng phải hái dâu,
Một con trâu cũng phải đứng đồng.
*
Năng mưa, năng tốt lúa đường,
Hễ năng đi lại, coi thường nhau đi.
*
Thế gian còn mặt mũi nào,
Đã nhổ lại liếm, làm sao cho đành!
*
Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa,
Tiếng lành tiếng dữ, đồn ba ngày đường.
*
Một lời nói, quan tiền thúng thóc;
Một lời nói, dùi đục cẳng tay.
*
Nói thì đâm năm chém mười,
Đến bữa tối trời, chẳng dám ra sân.
*
Làm trai cho đáng sức trai,
Khom lưng chống gối, gánh hai hạt vừng.
*
Lo gì mà lo, lo bò trắng răng,
Mua ba đồng thuốc nhuộm răng cho bò.
*
Mặc đời cua máy cáy đào,
Gai kia ai vót, quả nào ai vo.
*
Cá không ăn câu, chê rằng cá dại,
Cá mắc mồi rồi, bảo tại cá tham.
*
Lươn ngắn lại chê chạch dài,
Thờn bơn méo miệng, chê trai lệch mồm.
*
Mèo khen mèo dài đuôi,
Chuột khen chuột nhỏ dễ chui dễ trèo.
*
Bậu chê qua ở rẫy ăn còng,
Bậu về ở chợ ăn ròng mắm tôm.
*
Một lần là tởn đến già,
Đừng đi nước mặn mà hà ăn chân.
*
Có đỏ mà chẳng có thơm,
Như hoa dâm bụt, nên cơm cháo gì.
*
Hơi đâu mà giận người dưng,
Bắt sao được cái chim rừng nó bay.
*
Giương cung rắp bắn phượng hoàng,
Chẳng may lại gặp một đàn chim ri.
*
Sa chân bước xuống ruộng dưa,
Dẫu ngay có chết, cũng ngờ rằng gian.
*
Kẻ có tình thì rình trong bụi,
Kẻ vô tình lủi thủi mà đi.
*
Ai ơi, giữ chí cho bền,
Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai.
*
Dù ai nói đông nói tây,
Thì ta cũng vững như cây giữa rừng.
Dù ai nói ngả nói nghiêng,
Thì ta vẫn vững như kiềng ba chân.
*
Nên ra tay kiếm tay cờ,
Chẳng nên thì chớ, chẳng nhờ tay ai.
*
Đây ta như cây giữa rừng,
Ai lay chẳng chuyển, ai rung chẳng rời.
*
Vàng tâm xuống nước vẫn tươi,
Anh hùng lâm nạn cứ cười, cứ vui.
*
Chim quyên xuống đất ăn giun,
Anh hùng lỡ vận lên nguồn đốt than.
*
Làm trai cho đáng nên trai,
Xuống Đông, Đông tĩnh, lên Đoài, Đoài tan.
*
Nước còn quấn cát làm doi,
Thương nhau ta phải tài bồi cho nhau.
*
Một hòn đắp chẳng nên non
Ba hòn chụm lại, nên cồn Thái Sơn.
*
Ai ơi! Đã quyết thì hành,
Đã đẵn thì vác cả cành lẫn cây.
*
Ai ơi! Đã quyết thì hành,
Đã đan thì lận tròn vành mới thôi.
*
Đã sinh ra kiếp đàn ông,
Đèo cao núi thẳm sông cùng quản chi.
*
Lên non mới biết non cao,
Lội sông mới biết lạch nào cạn sâu.
*
Thui ra mới biết béo gầy,
Đến khi cả gió, biết cây cứng mềm.
*
Ai về ai ở mặc ai,
Ta như dầu đượm thắp hoài năm canh.
*
Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo.
*
Chớ thấy sóng cả mà lo,
Sóng cả mặc sóng, chèo cho có chừng.
*
Có khó mới có miếng ăn,
Không dưng ai dễ mang phần đến cho.
*
Nước lã mà vã nên hồ,
Tay không mà nổi cơ đồ mới ngoan.
*
Con sắt vật ngã ông Đùng,
Đắp mười chiếc chiếu không cùng bàn tay.
*
Nực cười châu chấu đá xe,
Tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe nghiêng.
*
Làm người suy chín, xét ra,
Cho tường gốc ngọn, cho ra vắn dài.
*
Làm người phải đắn phải đo,
Phải cân nặng nhẹ, phải dò nông sâu.
*
Làm người ăn tối lo mau,
Việc mình hồ dễ để ai đo lường.
*
Năm canh thì ngủ lấy ba,
Hai canh lo lắng việc nhà làm ăn.
*
Người ta hữu tử hữu sanh,
Sống lo xứng phận, thác dành tiếng thơm.
*
Gừng già, gừng rụi, gừng cay,
Anh hùng càng cực, càng dày nghĩa nhân.
*
Có gió lung,
Mới biết tùng bá cứng
Có ngọn lửa hừng, mới rõ thức vàng cao.
*
Trăng rằng trăng chẳng nguyệt hoa,
Sao trăng chứa Cuội trong nhà hỡi trăng?
*
Gươm linh sút cán còn trành,
Bình hương dẫu bể, miếng sành còn thơm.
*
Đem chuông đi đấm nước người,
Chẳng kêu, cũng đấm một hồi lấy danh.
*
Đấng trượng phu, đừng thù mới đáng,
Đấng anh hùng, đừng oán mới hay.
*
Lòng ta, ta đã chắc rồi,
Nào ai giục đứng giục ngồi mà nao.
*
Ngựa hay chẳng quản đường dài,
Nước kiệu mới biết tài trai anh hùng.
*
Làm trai mà chẳng biết suy,
Đến khi nghĩ lại, còn gì là thân.
*
Nhiễu điều phủ lấy giá gương,
Người trong một nước thì thương nhau cùng.
*
Ta về ta tắm ao ta,
Dù trong dù đục ao nhà là hơn.
*
Khôn ngoan đá đáp người ngoài,
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.
*
Trâu ta ăn cỏ đồng ta,
Tuy rằng cỏ cụt, nhưng mà cỏ thơm.
*
Hoài sơn mà gắn răng bừa,
Hoài gương tư mã cho bò nó soi.
*
Bầu ơi! Thương lấy bí cùng,
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.
*
Làm trai cho đáng nên trai,
Phú Xuân đã trải, Đồng Nai cũng từng.
*
Đêm đêm vuốt bụng thở dài,
Thở ngắn bằng chạch, thở dài bằng lươn.
*
Đắc thời đắc thế thì khôn,
Sa cơ rồng cũng như giun khác nào
Sa cơ mới phải lụy Tào,
Nhưng so tài đức thì tao kém gì.
*
Ai mà nói dối với ai,
Thì trời giáng họa cây khoai giữa đồng.
Ai mà nói dối với chồng,
Thì trời giáng họa cây hồng bờ ao.
*
Trông mặt mà bắt hình dong,
Con lợn có béo thì lòng mới ngon,
*
Cá tươi thì xem lấy mang,
Người khôn, xem lấy đôi hàng tóc mai.
*
Người thanh tiếng nói cũng thanh
Chuông kêu, sẽ đánh bên thành cũng kêu.
*
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang,
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.
*
Người xấu duyên lặn vào trong,
Bao nhiêu người đẹp duyên bong ra ngoài.
*
Những người thắt đáy lưng ong,
Đã khéo chiều chồng, lại khéo nuôi con
Những người béo trục béo tròn,
Ăn vụng như chớp đánh con cả ngày.
Những người mặt nạc đóm dày,
Mo nang trôi sấp, biết ngày nào khôn!
*
Những người con mắt lá răm,
Lông mày lá liễu, đáng trăm quan tiền.
*
Người khôn đón trước rào sau,
Để cho người dại biết đâu mà dò.
*
Trai ba mươi tuổi đang xoan,
Gái ba mươi tuổi đã toan phận già.
*
Đàn ông rộng miệng thì sang,
Đàn bà rộng miệng tan hoang cửa nhà.
*
Cô kia má phấn môi son,
Nắng dầu mưa dãi càng giòn càng ưa.
Cô kia mặt trẽn mày trơ,
Vàng đeo, bạc quấn cũng dơ dáng người.
*
Chồng thấp mà lấy vợ cao,
Như đôi đũa lệch so sao cho bằng.
*
Dạy đĩ vén xống,
Dạy ông cống vào tràng,
Dạy bà lang bốc thuốc.
*
Học hành ba chữ lem nhem,
Thấy gái thì thèm như chửa thèm chua.
*
Khác nào quạ mượn lông công,
Ngoài thì xinh đẹp trong lòng xấu xa.
*
Mặt rỗ như tổ ong bầu,
Cái răng khấp khểnh như cầu rửa chân.
*
Người khôn con mắt đen sì,
Người dại con mắt nửa chì nửa thau.
*
Trời sanh con mắt là gương,
Ghét người ngó ít, người thương ngó hoài.
*
Những người ti hí mắt lươn,
Trai thì trộm cướp, gái buôn chồng người.
*
Những người phinh phính mặt mo,
Chân đi chữ bát thì cho chẳng màng.
*
Làm người có miệng, có môi,
Khi buồn thì khóc, khi vui thì cười.
*
Kìa ai lào lạo ngoài da,
Mà trong rỗng tuếch như hoa muống rừng.
*
Ở sao cho vừa lòng người,
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê.
*
Cao chê ngỏng, thấp chê lùn;
Béo, chê béo trục béo tròn;
Gầy, chê xương sống, xương sườn bày ra.
*
Tôi đã biết vợ anh rồi.
Quăn quăn tóc trán là người hay ghen.
*
Cô gái Sơn Tây, yếm thủng tày dần,
Răng đen hạt nhót, chân đi cù lèo.
Tóc rễ tre chải lược bờ cào,
Xù xì da cóc, hắc lào tứ tung.
Trên đầu chấy rận như sung,
Rốn lồi quả mít, má hồng trôn niêu.
Cô tưởng mình cô ái ố mỹ miều,
Chồng con chả lấy, để liều thân ru?
Hai nách cô thơm như ổ chuột chù,
Mắt thì gián nhấm, lại gù lưng tôm.
Trứng rận bằng quả nhãn lồng,
Miệng cười tủm tỉm như sông Ngân Hà.
Con rận bằng con ba ba
Đêm nằm nó ngáy cả nhà thất kinh.
Hàng xóm vác gậy đi rình,
Hóa ra rận đực, nóng mình bò ra.
Bánh đúc cô nếm nồi ba,
Mít re tráng miệng, hết vài trăm cây.
Giã gạo vú chấm đầu chày,
Xay thóc cả ngày, được một đấu ba.
Đêm nằm nghĩ hết gần xa,
Giở mình một cái, gãy mười ba thang giường.
*
Khôn như tiên, không tiền cũng dại.
*
Có tiền, mua tiên cũng được
Không tiền mua lược cũng không.
*
Có tiền thì tiên hay múa,
Không tiền thì ông táo chúa ra sân.
*
Tiền bạc đi trước, mực thước đi sau.
*
Của mình thì giữ bo bo,
Của người thì thả cho bò nó ăn.
*
Chị kia có quan tiền dài
Có bị gạo nặng, coi ai ra gì!
*
Chị em thì thật là hiền,
Chỉ vì đồng tiền mà mất lòng nhau.
*
Có tiền, vợ vợ chồng chồng,
Không tiền, chồng Đông, vợ Đoài.
*
Đồng tiền không phấn, không hồ,
Sao mà khéo điểm, khéo tô mặt người.
*
Của đời ông mệ để cho,
Mần không, ăn có, của kho cũng rồi.
*
Vai mang túi bạc kè kè,
Nói quấy nói quá, người nghe ầm ầm.
*
Nón mới giột nước trời mưa,
Ai ham vợ đẹp thì thưa việc làm.
Vợ đẹp chỉ tổ đau lưng,
Chè ngon khan cổ, điếu thông nặng đờm.
*
Trong lưng chẳng có một đồng,
Lời nói như rồng cũng chẳng ai nghe.
*
Tiền của là chúa muôn đời,
Người ta là khách vãng lai một thì.
*
Tham vàng bỏ đống gạch đầy.
Vàng thì ăn hết, gạch xây nên thành.
*
Lời nói chẳng mất tiền mua,
Liệu lời mà nói cho vừa lòng nhau.
*
Cậy tài, cậy khéo, khoe khôn,
Đừng cậy có của đa ngôn quá nhời.
Của thì mặc của, em ơi!
Đừng cậy có của, coi người mà khinh.
*
Cờ bạc là bác thằng bần,
Cửa nhà bán hết, tra chân vào cùm.
*
Tin nhau buôn bán cùng nhau,
Thiệt hơn, hơn thiệt, trước sau như lời.
Hay gì lừa đảo kiếm lời,
Một nhà ăn uống tội trời riêng mang.
Theo chi những thói gian tham,
Pha phôi thực giả, tìm đường dối nhau,
Của phi nghĩa có giàu đâu,
Ở cho ngay thật, giàu sau mới bền.
*
Một quan tiền tốt mang đi,
Nàng mua những gì mà tính chẳng ra?
Thoạt tiên mua ba tiền gà,
Tiền rưỡi gạo nếp với ba đồng trầu,
Trở lại mua sáu đồng cau,
Tiền rưỡi miếng thịt, giá, rau mười đồng.
Có gì mà tính chẳng thông!
Tiền rưỡi gạo tẻ, sáu đồng chè tươi.
Ba mươi đồng rượu, chàng ơi!
Ba mươi đồng mật, hai mươi đồng vàng,
Hai chén nước mắm rõ ràng,
Hai bảy mười bốn, kẻo chàng hồ nghi.
Hai mươi mốt đồng bột nấu chè,
Mười đồng nải chuối, chẵn thì một quan.
*
Gái này là gái chả vừa
Gái bán vải tấm, gái lừa vải con.
Gái này là gái chả non,
Gái lường chợ Quán, gái buôn chợ Cầu.
*
Hoa sen mọc bãi cát lầm,
Tuy rằng lấm láp vẫn mầm hoa sen.
*
Thài lài mọc cạnh bờ sông,
Tuy rằng xanh tốt vẫn tông thài lài.
*
* Hoa kia tươi tốt rườm rà,
Tuy rằng tươi tốt, nhưng mà ong châm.
* Anh ở trong ấy anh ra,
Cớ sao anh biết vườn hoa chị tàn?
Hoa tàn nhưng chị chưa tàn,
Muốn xem chị vén bức màn cho xem!
Gái một con trông mòn con mắt,
Gái hai con, con mắt liếc ngang,
Ba con cổ ngẳng răng vàng,
Bốn con quần áo đi ngang khét mù.
Năm con tóc rối tổ cu,
Sáu con yếm trụt, váy dù vặn ngang.
*
Vào chùa thắp một tuần hương,
Miệng khấn tay vái bốn phương chùa này.
Chùa này có một ông thầy,
Có hòn đá tảng, có cây ngô đồng.
Cây ngô đồng không trồng mà mọc,
Rễ dọc, rễ ngang..
Quả dưa gang trong vàng ngoài trắng,
Quả mướp đắng trong trắng ngoài xanh,
Gương tầu soi cả mặt anh, mặt nàng.
*
Trên đời gì rẻ bằng bèo,
Chờ khi nước lụt, bèo trèo lên sen.
Trên đời gì tốt bằng sen,
Quan yêu, dân chuộng, rã bèn cũng hư.
*
Trăm hoa đua nở tháng giêng,
Có bông hoa cải nở riêng tháng mười.
Trăm cánh hoa cười,
Trăm nụ hoa nở mùa xuân sang.
Đàn con yến trắng, dập dìu đàn ong..
Con chim kia sao khéo não nùng!
Cuốc kêu gióng giả như nung dạ sầu.
Gió nam hây hẩy ban chiều,
Một đàn bướm trắng dập dìu trên non.
Đêm đông trường nghe vượn ru con,
Vượn hát ru con, cá khe lẩn bóng, chim buồn cỗi cây.
Con ve kêu ỏng ảnh tiếng chày,
Kìa quân tử trúc, dạ này bâng khuâng..
Em như hoa thơm mà mọc óc rừng,
Thơm tho ai biết, ngát lừng ai hay!
*
Buồn về một nỗi tháng giêng,
Con chim cái cú nằm nghiêng thở dài.
Buồn về một nỗi tháng hai,
Đêm ngắn ngày dài thua thiệt người ta.
Buồn về một nỗi tháng ba,
Mưa dầm nắng lửa, người ta lừ đừ.
Buồn về một nỗi tháng tư,
Con mắt lừ đừ cơm chẳng muốn ăn.
Buồn về một nỗi tháng năm,
Chửa đặt mình nằm, gà gáy chim kêu..
*
Trăm hoa đua nở mùa xuân,
Cớ sao cúc lại muộn màng tiết thu?
*
Vì hoa tham mấy sắc vàng,
Cho nên hoa phải muộn màng tiết thu.
Đố ai mà được như sen,
Chung quanh cánh đỏ, giữa chen nhị vàng.
Nhị vàng, bông thắm, lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
*
Tối trăng còn hơn sáng sao,
Dẫu rằng núi lở còn cao hơn đồi.
Trăng bao nhiêu tuổi trăng tròn?
Núi bao nhiêu tuổi núi còn trơ trơ?
*
Ông trăng mà bảo ông trời:
Những người hạ giới là người như tiên.
Ông trời mà bảo ông trăng:
Những người hạ giới mặt nhăn như tườu..
*
Bàn tay còn có ngón dài ngón vắn,
Con một nhà đứa trắng đứa đen.
Hễ ăn vóc học quen,
Dẫu họ chê mình vụng, tập rèn phải hay.
*
Thầy bói nói dựa.
*
Tiền buộc dải yếm bo bo,
Trao cho thầy bói đâm lo vào mình.
*
Hòn đất mà biết nói năng,
Thì thầy địa lý hàm răng chẳng còn.
Thầy khoe thầy cứu được người,
Đến khi thầy ốm chẳng ai cứu thầy.
*
Số cô chẳng giàu thì nghèo,
Ngày ba mươi Tết thịt treo trong nhà.
Số cô có mẹ có cha,
Mẹ cô đàn bà, cha cô đàn ông.
Số cô có vợ có chồng,
Sinh con đầu lòng, chẳng gái thì trai.
*
Chập chập thôi lại cheng cheng,
Con gà sống lớn để riêng cho thầy,
Đơm xôi thì đơm cho đầy,
Đơm mà vơi đĩa thì thầy không ưa.
*
Thầy dốt mà đọc canh khôn,
Đến khi đọc dồn: Ý ả ỳ a..
*
Thầy thiếp là thầy thiếp ơi,
Nay chuông mai trống cho tôi động lòng.
Bốn con, tôi bỏ cho chồng,
Tôi theo thầy thiếp, cực lòng tôi thay.
*
Nhất hào
Nhì hào, tam hào..
Chó chạy bờ ao,
Chuột chạy bờ rào..
Quẻ này có động!
Nhà này có quái trong nhà,
Có con chó đực cắn ra đằng mồm.
Nhà bà có con chó đen,
Người lạ nó cắn, người quen nó mừng.
Nhà bà có cái cối xay,
Bốn chân xuống đất, ngõng quay lên trời..
*
Ăn mặn nói ngay,
Còn hơn ăn chay nói dối.
*
Có tội thì lội xuống sông,
Đánh ba tiếng cồng thì nổi tội lên.
*
Na mô một bồ lấy bốn,
Người ta đã khốn lại còn na mô.
*
Lạy trời, lạy Phật, lạy vua,
Để tôi sức khỏe, tôi xua con ruồi.
*
Hôm nay mười bốn, mai rằm,
Ai muốn ăn oản thì nằm với sư.
*
Đi tu, Phật bắt ăn chay,
Thịt chó ăn được, thịt cầy thì không.
*
Ăn trộm ăn cướp, thành Phật, thành tiên,
Đi chùa đi chiền, bán thân bất toại.
*
Nam mô bồ tát,
Chẻ lạt đứt tay,
Đi cày trâu húc,
Đi xúc phải cọc,
Đi học thầy đánh,
Đi gánh đau vai,
Nằm dài nhịn đói.
*
Nam mô một bồ dao găm,
Một trăm giáo mác
Một vác dao bầu,
Một xâu thịt chó..
*
Nam mô một bồ dao găm,
Một trăm con chó, một lọ mắm tôm,
Một ôm rau húng, một thúng rau răm..
*
Trên chùa có tiểu mười ba,
Sư ông mười bốn, vãi già mười lăm.
Muốn cho một tháng đôi rằm,
Trước là lễ Phật, sau thăm vãi già.
*
Cái trống sắc đỏ
Cái mõ sơn son,
Ông sư bà vãi có con rõ ràng.
*
Thịt chó tiểu đánh tì tì,
Bao nhiêu chỗ lội tiểu thì cắm chông.
Nam mô xứ Bắc, xứ Đông,
Con gái chưa chồng thì lấy tiểu tôi!
*
Ai lên Hương Tích chùa Tiên,
Gặp cô sư bác, anh khuyên đôi lời:
Đem thân làm cái kiếp người,
Tu sao cho trọn nước đời mà tu!
*
Sư đi, chùa mốc, sân rêu,
Mõ khuya ai gõ, chuông chiều ai khua?
Vinh hoa là cái trò đùa,
Đã tu không trót, lại mua trận cười.
*
Con chim ăn quả bò nu,
Ai làm nên nỗi, thầy tu đeo xiềng?
Thầy tu ăn nói cà riềng,
Em thưa quan cả đóng xiềng thầy tu.
*
Người ta đi giáo tiền, giáo gạo.
Tiểu tôi đi giáo áo, giáo nồi.
Nhà nào công đức thì thôi,
Nhà nào đi vắng, tiểu tôi giáo bò..
*
Sư tu đâu, tiểu tôi tu đấy,
Oản với chuối ta cùng ăn chung.
Rục tùng xòe, ta rung não bạt,
Dốc một lòng, thế phát đi tu..
*
Vợ sư sắm sửa cho sư,
Áo đen tràng hạt, mũ lư tày giành
Để sư sướng kiếp bành hành..
*
Ngồi buồn đốt một đống rơm,
Khói lên nghi ngút chẳng thơm chút nào.
Khói lên đến tận thiên tào,
Ngọc Hoàng phán hỏi: Thằng nào đốt rơm?
*
Sư đang tụng miệng na mô,
Thấy cô cắp giỏ mò cua bên chùa..
Lòng sư luống những mơ hồ,
Bỏ kinh bỏ kệ, tìm cô hỏi chào.
Ai ngờ cô đi đàng nào,
Tay lần tràng hạt ra vào băn khoăn..
*
Ba cô đội gạo lên chùa,
Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư.
Sư về, sư ốm tương tư,
Ốm lăn ốm lóc, cho sư trọc đầu.
Ai làm cho dạ sư sầu,
Cho ruột sư héo như bầu đứt dây.
*
Em là con gái phủ Từ
Lộn chồng trả của, theo sư chùa Viềng.
Đói ăn thịt chó nấu riềng,
Bán rau mảnh bát, lấy tiền nộp cheo.
Dù còn thiếu thốn bao nhiêu,
Xin làng đừng có cắm nêu ruộng chùa.
*
Vào chùa xem tượng mới tô,
Xem chuông mới đúc, xem cô lộn chồng.
Cô lộn chồng cô tu đã vậy,
Cha mẹ già trông cậy vào đâu?
*
Na mô bồ tát bồ hòn,
Ông sư bà vãi cuộn tròn lấy nhau!
*
Na mô đức Phật Quan Âm,
Bao nhiêu vãi mầm thì lấy tiểu tôi!
*
Ba mươi súc miệng ăn chay,
Sáng ngày mồng một dựng cây trúc đài.
Lâm râm khấn vái Phật trời,
Biết đâu có nắng mà phơi quần hồng!
Ai ơi hãy hoãn lấy chồng,
Để cho trai gái dốc lòng đi tu.
Chùa này chẳng có bụt ru?
Mà đem chuông khánh treo chùa Hồ Sen
Thấy cô yếm đỏ răng đen,
Na mô Di Phật lại quên mất chùa!
Ai mua tiu cảnh thì mua,
Thanh la não bạt, thầy chùa bán cho.
Hộ pháp thì một quan ba,
Long thần chín rưỡi, Thích Ca ba tiền.
Còn hai Mụ Thiện hai bên,
Ai mua bán nốt lấy tiền nộp cheo.
Lệ làng thiếu thốn bao nhiêu,
Đẵn cây tre cộc cắm nêu sân chùa.
Last edited by a moderator:

