Chiều chủ nhật, Hoàng Hà đã có mặt tại tiệc cưới của Bạch Dương cùng với người con gái mang tên Ngọc Liên mà anh đã từng
yêu tha thiết.
Dù biết là bị lừa dối, bị phản bội nhưng Hoàng Hà không thể phủ nhận rằng, tình cảm anh dành cho người con gái này thật sự từng tồn tại. Anh ngồi tại bàn dành cho khách dự tiệc, nhìn trang hoàng của đám cưới, quả thật là vô cùng hào nhoáng. Anh cười chua chát nhưng lại khẽ gật đầu hài lòng. Có lẽ sẽ không ai biết, chính anh là người đã bỏ ra toàn bộ chi phí để tổ chức lên một đám cưới hoành tráng này đây.
Khi Hoàng Hà nói với Bạch Dương, anh muốn đứng ra lo liệu cho đám cưới của anh ấy, Bạch Dương đã quyết liệt không đồng ý. Nhưng Hoàng Hà đã nói một câu khiến Bạch Dương không thể nói ra thêm một câu chối từ nào:
- Cậu đã là người phải đứng ra làm chú rể, vậy mọi sự tốn kém do đám cưới này mang lại, tớ sẽ lo. Như vậy thì mới công bằng với cậu, dù sao đó cũng từng là tình đầu của cả hai ta, cả hai phải cùng nhau có trách nhiệm chứ? Phải không?
Bạch Dương nhìn vẻ mặt dửng dưng như đang nói chuyện về người khác của Hoàng Hà, anh im lặng. Anh biết, Hoàng Hà không thiếu tiền, việc anh nhận trợ giúp từ Hoàng Hà cũng không phải lần đầu, cũng không phải chỉ có chuyện lần này. Vậy cứ để Hoàng Hà dùng tiền để phát tiết cảm xúc của bản thân một chút cũng không phải vấn đề gì lớn. Dù sao, tiền đúng là một trong số những thế mạnh của Hoàng Hà trong cuộc sống.
Thế nhưng, đáng tiếc là có một số người lại luôn không biết cách thu liễm thái độ của bản thân. Khi một phần xấu xí trong tâm hồn họ đã bị lộ ra thì dường như họ đã không còn biết cách che giấu bộ mặt đáng ghét đến cực điểm của chính mình nữa.
Xuất hiện với tư cách là một trong hai nhân vật chính của buổi lễ, Ngọc Liên khoác trên mình bộ váy cưới vô cùng sang trọng và cao quý. Cô ta khoác tay Bạch Dương, cùng anh đi mời rượu khách đến dự tiệc. Tình cờ bước qua vị trí mà Hoàng Hà đang ngồi, cô ta liếc một ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía anh rồi nhẹ nhàng nói bên tai Bạch Dương:
- Chồng à, anh đúng là một ông chủ hào phóng. Ai là nhân viên của anh cũng thật là may mắn, có cơ hội tham gia những buổi tiệc cưới như thế này có lẽ sẽ khiến họ mở rộng tầm mắt rất nhiều.
Bạch Dương nghe vậy chỉ nở một nụ cười lạnh lẽo:
- Vậy em cảm thấy bản thân mình có được mở rộng tầm mắt thêm chút nào không?
Ngọc Liên nghe vậy thì im lặng. Cô quả thật biết Bạch Dương là một người rất hào phóng, nhưng có thể hào phóng đến mức này thì quả là lần đầu cô được trải nghiệm. Cô thầm đắc ý, điều này chẳng phải chứng minh rằng Bạch Dương đã yêu cô đến mức nào sao? Dù nghi ngờ cô có mối quan hệ dây dưa không rõ với nhân viên, cũng chính là bạn thân của mình mà vẫn không lỡ rời bỏ cô. Bây giờ dù có bực tức mà vẫn bộc lộ sự chiếm hữu đến mức phải cưới cô về nhà ngay lập tức.
Vậy Bạch Dương có nói chuyện khó nghe hơn nữa thì đã sao? Có biểu hiện lạnh lùng với cô hơn nữa thì thế nào? Chẳng phải dù chưa thể đăng kí thì anh ta vẫn hào phóng tổ chức một hôn lễ vô cùng long trọng để tuyên bố với tất cả mọi người rằng cô đã thuộc về anh sao?
Ngọc Liên quả thật càng nghĩ càng đắc ý, Bạch Dương không biết chuyện giữa cô cùng Hoàng Hà cũng tốt, nếu biết mà vẫn chấp nhận nhẫn nhịn như thế, vậy thì càng tốt... Điều ấy chứng minh cô ta vẫn có thể tiếp tục kiêu ngạo trước mặt Bạch Dương nhỉ?
Vậy là, dù có bị Bạch Dương tỏ ra lạnh lùng khó chịu, Ngọc Liên vẫn có thể tự mình nghĩ thành những điều vô cùng tốt đẹp, lại còn có vẻ vô cùng hợp tình hợp lý nữa chứ.
Trong đầu Ngọc Liên bắt đầu vẽ lên một kế hoạch vô cùng to lớn để muốn thử xem giới hạn cuối cùng của Bạch Dương với cô là ở đâu. Cô lại không biết rằng, chính kế hoạch này lại trở thành một cái cớ hoàn hảo để Bạch Dương đẩy cô xuống vực sâu không thể nào cứu vãn...
Về phía Hoàng Hà, nghe những lời được thốt ra từ chính miệng Ngọc Liên, anh lại vô cùng bình tĩnh và lạnh nhạt. Có lẽ, Hoàng Hà đã sớm chấp nhận mọi sự đen ngòm, xấu xí phía sau lớp vỏ bọc sáng láng và từng trông rất ngây thơ kia.
Anh chỉ nhếch mép cười, nâng ly rượu một cách tự nhiên lên rồi cụng với ly của Bạch Dương. Bạch Dương không nói gì, cả hai cùng uống cạn. Anh nhìn nụ cười lạnh nhạt được duy trì trên nét mặt Hoàng Hà, lựa chọn không đi mời rượu cùng Ngọc Liên nữa. Anh quay lại nói với cô ta:
- Em xem muốn giao lưu làm quen với ai thì tự mình qua đó đi. Anh muốn ngồi lại nói chuyện với Hoàng Hà một lát.
Ngọc Liên thầm cười nhạo. Ha... Bạn thân thì sao? Cuối cùng Bạch Dương có vẻ đã không nhịn được mà muốn cảnh cáo Hoàng Hà về mối quan hệ với cô rồi nhỉ? Sự lừa dối và phản bội tình cảm với hai người đàn ông trước mắt không biết từ bao giờ đã trở thành điều đáng kiêu ngạo và tự hào trong lòng Ngọc Liên. Cô kiêu hãnh quay lưng, tiến đến làm quen với những người có vẻ giàu có mà cô cho là đáng để kết giao.
Hoàng Hà nhìn bóng lưng cô rời đi, nhìn Bạch Dương với ánh mắt dò hỏi. Anh nói:
- Vì một người như vậy, đáng sao?
Bạch Dương cũng nhìn anh rồi hỏi lại:
- Vậy còn cậu? Thấy có đáng không?
Hoàng Hà không nói gì, anh lại cười cười cụng ly với Bạch Dương rồi uống cạn. Đúng lúc này, có một người đàn ông bỗng nhiên đi qua, dơ một ly rượu lên trước mặt Bạch Dương, cười nói:
- Chú rể Bạch Dương nhà ta hôm nay thật có phúc, cô dâu thật là xinh đẹp. Nào, anh em ta cùng cạn một ly...
Bạch Dương không động đậy, anh nói:
- Xin lỗi anh Chu, tôi có chút say rồi, không tiếp được!
Người tới là Mạnh Huỳnh Chu, một tay đàn anh có tiếng chuyên thu phí bảo kê tại các quán ăn nhỏ. Anh ta từng có mấy lần động chạm với Bạch Dương, đều bị người thanh niên này dành tặng cho những bài học nhớ đời. Dần dần, anh ta nhận thấy Bạch Dương không phải người dễ chọc, vậy nên thay đổi thái độ, lân la muốn kết bạn với anh. Bạch Dương không từ chối, cũng không có ý thân thiết.
Lần này Bạch Dương mời người này đến dự đám cưới với mục đích riêng khá rõ ràng. Mạnh Huỳnh Chu vô cùng vui vẻ đồng ý. Anh ta quả thật không chê những phụ nữ có hình dáng xinh đẹp lại biết tỏ vẻ ngây thơ giống như Ngọc Liên vậy.
Hoàng Hà thấy Bạch Dương có ý từ chối tiếp rượu người được gọi là anh Chu trước mắt, anh bèn nở một nụ cười rất hào sảng, dơ ly rượu trong tay của mình lên:
- Anh Chu, không ngại làm quen chứ?
Mạnh Huỳnh Chu đưa ánh mắt tràn đầy ý tứ dò xét liếc qua Hoàng Hà, cuối cùng anh ta cười lớn:
- Nào, người anh em, vậy chúng ta cùng cạn! Có gì khó xử cứ thoải mái tâm sự với anh Chu, đừng ngại nhé!
Hoàng Hà nghe vậy thì chỉ cười. Không biết anh đã nói gì với anh Chu mà chẳng mấy chốc hai người đã chén chú chén anh tỏ ra vô cùng thân thiết. Anh Chu còn gọi thêm rất nhiều người đến vây quanh Hoàng Hà uống rượu.
Hoàng Hà hôm nay tỏ ra dễ nói chuyện đến bất ngờ, ai đến cụng ly cũng không từ chối, cuối cùng uống đến mức khó phân biệt được đông, tây, nam, bắc là đâu. Bạch Dương chứng kiến tất cả, anh nhìn Hoàng Hà với ánh mắt khó nói. Cuối cùng, Bạch Dương đứng dậy, ra hiệu cho đám người anh Chu đứng sang một bên rồi tự mình kéo tay Hoàng Hà:
- Mau về thôi, tớ đưa cậu về! Cậu hôm nay đã say quá rồi!
Hoàng Hà vẫn cười rất vui vẻ:
- Say! Hôm nay là ngày vui của người bạn thân nhất của tớ, tớ chắc chắn là phải say rồi! Ha ha... Nào, lại đây anh Chu, anh em ta tiếp tục uống...
Nói rồi Hoàng Hà còn đẩy tay Bạch Dương:
- Cậu còn ở đây làm gì chứ? Mau về với người vợ mới cưới của cậu đi! Không cần lo cho tớ!
Bạch Dương tiếp tục níu tay anh lại:
- Vợ mới cưới gì chứ? Không có người như vậy! Cậu đừng thế này nữa! Cậu thế này, chú Vĩ có biết không? Chú ấy đã có quá nhiều chuyện phải lo lắng rồi, cậu nghĩ vì chú ấy chút đi! Để tớ đưa cậu về...
Hoàng Hà nghe vậy bèn hất thẳng tay Bạch Dương ra:
- Người anh em, cậu thật tệ! Tớ lớn như này rồi mà vẫn bị cậu lôi ba tớ ra quản là sao? Thôi được, không uống thì không uống, tớ tự mình về, không cần cậu lo...
Bạch Dương nghe anh nói vậy lại càng không yên tâm, anh tiếp tục túm chặt lấy tay Hoàng Hà rồi nói:
- Cậu say quá rồi, sao tự về được? Để tớ đưa cậu về đi, cậu tự mình về tớ sẽ không yên tâm.
Hoàng Hà chậc lưỡi, tỏ ra vô cùng phiền phức. Anh hất tay của Bạch Dương ra một lần nữa, nói:
- Tớ có tài xế, cậu lo gì chứ? Cậu cứ làm mọi chuyện trở nên phiền phức như vậy làm gì? Cậu đi đi, tớ tự về...
Nói rồi Hoàng Hà rứt khoát đẩy Bạch Dương về phía sau, tự mình loạng choạng bước đi. Bạch Dương lo lắng nhưng cũng chẳng thể làm gì. Anh càng nhìn càng thấy phiền lòng, tính cách Hoàng Hà anh cũng không lạ, nói không cho anh đưa về thì chắc chắn là sẽ không để anh đưa về. Anh biết Hoàng Hà có xe, có tài xế nhưng anh cứ cảm thấy không yên tâm. Bạch Dương lại đuổi theo Hoàng Hà, đỡ lấy anh:
- Được rồi! Vậy để tớ đưa cậu ra xe...
Dù Hoàng Hà tỏ ra không muốn nhưng Bạch Dương vẫn vừa dìu vừa đỡ anh ra đến tận xe. Sau khi giúp Hoàng Hà ngồi vững trên ghế phụ và giúp anh cài dây an toàn, Bạch Dương mới nói với tài xế:
- Cậu Tân, làm phiền cậu đưa Hoàng Hà về nhà nhé! Cậu ấy hơi quá chén, cậu lái xe bình tĩnh chút, chớ vội vàng.
Trần Tân là tài xế tư của Hoàng Hà, cậu còn khá ít tuổi. Bạch Dương cũng đã được gặp cậu ấy vài lần, giao Hoàng Hà cho cậu, anh cũng có thể yên tâm hơn. Trần Tân nghe rồi chỉ khẽ gật đầu mỉm cười với Bạch Dương, sau đó chiếc xe dần dần lăn bánh...
Thanh Ngọc đang trên đường đi dạo để mua sắm thêm ít đồ cá nhân, bao gồm cả mấy món thực phẩm và gia vị mà dì An đã nhờ cô mua.
Hôm qua tham gia phỏng vấn, kết quả cô đã được tuyển rồi. Khi nhận được kết quả, cô muốn lập tức quay trở lại tiệm bánh ngọt và quán ăn để khoe niềm vui ấy với Hoàng Hà.
Thế nhưng khi cô quay trở lại thì quán ăn cùng tiệm bánh bất ngờ nhận được tin đóng cửa tạm thời hai ngày. Cô khó hiểu, nhưng nghĩ có lẽ Hoàng Hà có việc đột xuất nên không quá để tâm. Nhưng mà thật may, có lẽ anh ấy vẫn nhớ đến vị "khách thuê tạm" như cô nên cửa tiệm cô ở không bị khóa, cô vẫn có phòng để về.
Thanh Ngọc bước chân vào tiệm bánh, vì trước cửa treo tấm biển tạm ngừng kinh doanh nên không có khách ra vào, cô bất ngờ gặp một phụ nữ trung niên đang ngồi buồn bã một mình bên bàn uống nước. Cô hơi rụt rè, cất tiếng chào hỏi:
- Dạ, chào dì. Con là Thanh Ngọc. Con đang thuê tạm phòng ở tại lầu trên. Con không làm phiền tới dì chứ ạ?
Dì An khi thấy một cô gái nhỏ nhắn bước vào tiệm, ban đầu còn rất ngạc nhiên. Sau khi nghe cô giới thiệu thì bật cười, quả nhiên là một cô gái đáng yêu. Bà có nghe Bạch Dương nói qua, Hoàng Hà có đồng ý cho một cô gái mới từ quê lên đây xin việc ở nhờ, chắc là cô gái này rồi. Bà nở nụ cười thân thiện hỏi:
- Con gái, hôm nay con vừa đi phỏng vấn xin việc phải không? Kết quả như ý chứ?
Thanh Ngọc nghe dì An hỏi thân thuộc như vậy thì thấy hơi e dè, cô hỏi dò:
- Xin lỗi, dì là?
Dì An bật cười, bà nói:
- Con có thể gọi dì là dì An. Dì là mẹ của Bạch Dương. Hôm qua con mới tới chắc chưa có dịp gặp dì. Dì cùng Bạch Dương cùng quản hai cái quán nhỏ này để bươn trải qua ngày. Con ở đây có gì cần giúp đỡ có thể nói với dì cùng Bạch Dương. Con là bạn của Hoàng Hà, bản thân dì cũng coi Hoàng Hà như con trai, vậy nên có vấn đề gì thì con cứ nói ra, đừng ngại...
Dì An cố tình nói ra những điều này cũng không có ý gì khác. Bà chỉ sợ Thanh Ngọc lại trở thành Ngọc Liên thứ hai, lại vô tình làm khổ Hoàng Hà. Không biết hai đứa nhỏ này có quan hệ gì hay sẽ có thể trở thành quan hệ gì trong tương lai hay không, nhưng bà biết, chỉ cần cô bé có quan hệ với Hoàng Hà thì trước tiên bà đều nên thử tính cách cô bé này trước.
Bà không muốn Hoàng Hà lại bị tổn thương thêm một lần nào nữa. Bà phải cố tình "tiết lộ" cho Thanh Ngọc biết một điều, Bạch Dương mới là con trai bà, mới là "ông chủ" của hai quán kinh doanh này còn Hoàng Hà thì không. Nhìn vào biểu hiện của cô, hoàn toàn có thể hiểu được, cô gái này đúng là hơi ngốc như lời Bạch Dương đã nói.
Quả nhiên, sau khi nghe dì An nói vậy, Thanh Ngọc vô cùng sửng sốt. Nhưng câu nói tiếp theo của cô lại khiến dì An có chút bất ngờ:
- A, chuyện này... Con biết ngay mà! Hoàng Hà chuyên nghiệp như vậy chắc chắc phải là một đầu bếp giỏi, hẳn là phải do nhà hàng mời tới chứ sao là "ông chủ" được? Anh ấy cũng thật hài hước và kiêu ngạo, thảo nào có thể nói chuyện vui đùa với "ông chủ" của mình như vậy, thì ra anh ấy rất thân thuộc với nơi này. Thảo nào còn có thể tự mình cho con mượn phòng, con cảm ơn dì cùng anh Bạch Dương đã đồng ý cho con ở lại ạ.
Dì An:
- ...
Cô gái này là ngốc thật hay giả ngốc vậy? Không phải khi biết là Bạch Dương mới là "ông chủ" thì nên "đổi đối tượng" sao? Bà bèn tiếp tục thử:
- Không có gì đâu! Hôm nay và ngày mai, nhà hàng tạm ngừng kinh doanh vì Bạch Dương tổ chức đám cưới vào chiều chủ nhật. Con cứ ở lại tự nhiên, đừng ngại!
Thanh Ngọc lại sửng sốt:
- Ồ, ra vậy! Thảo nào hôm trước con có thấy bạn gái của anh Bạch Dương đến đây tìm anh ấy, thì ra là họ muốn tổ chức đám cưới. Hì hì... vậy dì cho con gửi lời lời mừng hạnh phúc tới anh ấy nhé! Đám cưới có lẽ sẽ thật bận bịu, dì không cần qua hỗ trợ anh ấy sao ạ? Sao dì lại ngồi một mình ở đây thế? Lúc mới gặp trông dì còn có vẻ không được vui lắm?
Dì An càng nghe lại càng phiền lòng. Biết làm sao được, thằng con dại dột dĩ nhiên bà khó lòng mà vui cho nổi. Thế nhưng bà không có ý định tâm sự những chuyện không mấy hài lòng đó với cô gái ngốc này. Bà cười nói:
- Hôn lễ hai đứa muốn tổ chức tại khách sạn, cũng không có việc gì khiến dì phải bận tâm. Dì cũng không hợp với những nơi quá nổi trội như thế. Thôi thì tùy hai đứa, dì ở nhà nghỉ ngơi, thứ hai lại phải tiếp tục với công việc. Khách hàng quen của quán sẽ không chấp nhận để quán nghỉ quá lâu đâu.
Dì An nói xong còn cười nhạt thêm mấy tiếng. Thanh Ngọc mặc dù không hiểu nổi tại sao một người vốn dĩ là mẹ chú rể lại có thể dửng dưng với đám cưới này như thế nhưng trực giác nói cho cô biết, cô không nên cố ý tìm hiểu sâu hơn. Thanh Ngọc đành cười cười lấy lệ, không nói gì thêm. Dì An thấy vậy thì lập tức đổi hướng đề tài nói chuyện:
- Vậy còn con? Hôm nay phỏng vấn thế nào rồi?
Thanh Ngọc lúc này mới hồ hởi nói:
- Con được tuyển rồi ạ. Con cũng không ngờ một Tập đoàn lớn như Vĩ Hà lại chấp nhận một người mới ra trường chưa có kinh nghiệm như con. Con mừng quá dì ạ. Hi hi...
Dì An thấy Thanh Ngọc vui vẻ như vậy cũng thấy mừng cho cô. Bà nói:
- Hôm nay con cũng đã mệt rồi. Thế con có ý định về quê khoe tin mừng này với ba mẹ con không?
Thanh Ngọc cười cười, thật thà đáp:
- Con định khi lấy được lương tháng đầu tiên mới về mua quà cho ba mẹ. Khi ấy, chắc ba mẹ con sẽ cảm thấy có niềm vui bất ngờ hơn. Con mới vừa dưới quê lên, tin vui này con sẽ khoe qua điện thoại với ba mẹ.
Dì An thấy Thanh Ngọc nói thế, bèn cười cười, vỗ vai cô nói:
- Con gái ngoan! Ba mẹ con thật là may mắn. Chắc chắn ba mẹ con sẽ cảm thấy rất hạnh phúc khi có người con gái như con vậy. Nếu con không có ý định về nhà, con không ngại mấy bữa nay ăn cơm với dì chứ?
Thanh Ngọc nghe vậy thì hai mắt sáng rực, cô có chút ngại ngùng thành thật với dì An:
- Nhưng mà con không có biết nấu ăn. Nói ra thì thật ngại nhưng dì có thể dạy con cách nấu ăn không?
Dì An bật cười:
- Được! Chỉ cần con cảm thấy muốn học, dì sẽ dạy cho con.
Vậy là suốt hai ngày này, Thanh Ngọc đều có phúc được hưởng những bữa cơm do chính tay dì An đứng bếp. Lúc rảnh rỗi bà còn dạy cho cô những món đơn giản. Thanh Ngọc cảm thấy thật mãn nguyện.
Tối nay, sau khi ăn cơm thì Thanh Ngọc nói với dì An rằng bản thân muốn đi mua thêm ít đồ cá nhân vì ngày mai cô đã bắt đầu đi làm buổi đầu tiên. Dì An nói nếu cô tiện đường thì có thể mua cho dì thêm chai dầu đậu lành cùng ít đậu xanh nguyên hạt, đậu nguyên hạt dì có thể trồng thành rau giá.
Thanh Ngọc phải bắt một chặng xe buýt để đến được khu họp chợ gần đây nhất. Ở đó cũng gần siêu thị, nếu ở chợ không có đủ đồ thì cô cũng có thể vào siêu thị đề mua bổ sung.
Thanh Ngọc vừa xuống khỏi xe buýt, trời cũng đã thật sự tối. Bỗng cô thấy ven đường có một người đang cúi đầu nôn thốc tháo bên lề. Càng nhìn càng thấy quen mắt, cái dáng người này sao lại quen như vậy?
Thanh Ngọc không muốn để ý đến người lạ, cô không muốn bản thân bị dây dưa vào những sự rắc rối không cần thiết, cô vốn rất sợ phiền toái. Cô định tiếp tục đi qua nhưng bất ngờ nghe được một giọng nói quen thuộc từ người kia:
- Trần Tân! Cậu còn ở đấy làm gì? Mau lấy cho tôi chai nước, thật là...
Cùng lúc này, Trần Tân đã chạy khỏi chiếc xe đang đỗ vội ven đường để sang cửa hàng gần đó mua nước. Hoàng Hà đang có hơi men trong người, không thấy Trần Tân đáp lời bèn bực bội gọi lại một lần:
- Trần Tân!
Lần này không để anh phải đợi lâu, bên cạnh đã xuất hiện một chai nước khoáng đã được mở nắp cùng một chiếc khăn tay xinh đẹp. Hoàng Hà không ngẩng đầu, anh nghĩ là do Trần Tân đưa bèn nói một câu khách sáo:
- Cảm ơn!
Nhưng một giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng vang bên tai lại khiến anh bất ngờ đứng hình tại chỗ:
- Không có gì đâu ạ! May quá, em lại được gặp anh rồi...
Hoàng Hà quay đầu lại, đôi mắt anh mờ đi, nhìn Thanh Ngọc với ánh mắt mơ màng. Anh khẽ lẩm bẩm:
- Cô bé ngốc đấy à? Sao lại ở đây chứ? Đi lạc rồi sao?
Thanh Ngọc không nghe rõ anh nói gì, chỉ thấy anh sau khi dùng nước súc miệng lại loạng choạng muốn đứng lên. Cô lo lắng dò hỏi:
- Hoàng Hà, anh không sao chứ? Anh có vẻ say quá rồi...
Thanh Ngọc đanh tính đỡ lấy anh lại bị bàn tay của anh túm chặt. Cô thấy Hoàng Hà cất tiếng hỏi:
- Cô... thật sự lo lắng cho tôi à? Nếu thật lo lắng, vậy... đưa tôi về nhà, được không?
Thanh Ngọc sau khi nghe rõ Hoàng Hà nói gì thì vô cùng bối rối. Cô lắp bắp hỏi:
- Anh... anh muốn về nhà sao? Vậy... vậy để em gọi xe đưa anh về nhé? Anh muốn về quán ăn chỗ dì An hay về nhà của anh? Nhà anh ở...
Thanh Ngọc còn chưa kịp hết lời, Hoàng Hà đã gục đầu lên vai cô. Trần Tân quay lại chỉ kịp nhìn thấy cảnh ông chủ của mình gục đầu ôm lấy con gái nhà người ta. Cậu ta hết hồn, hai chân quýnh lên chạy lại, rối rít xin lỗi:
- Xin lỗi! Xin lỗi cô! Cậu ấy say quá rồi, chắc chắn không cố ý đâu. Cô đừng tức giận nhé. Giờ để tôi đưa cậu ấy về, nhất định không làm phiền cô nữa.
Thanh Ngọc nghe vậy thì tỏ nghi hoặc:
- Nói vậy là anh quen anh ấy hả? Vậy thật may quá, anh ấy say quá rồi, phiền anh đưa anh ấy về nhà nhé!
Thế nhưng khi Trần Tân muốn đưa Hoàng Hà vào xe thì bất ngờ phát hiện ra một vấn đề khá nan giải. Hoàng Hà dù hai mắt nhắm nghiền nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy cô gái, gỡ sao cũng không ra. Trần Tân nhìn cô gái với ánh mắt ái ngại, ngập ngừng không biết làm sao cho phải:
- Cái này...
Thanh Ngọc cũng nói không lên lời, dù biết là do Hoàng Hà đang say rượu mới hành động thế này nhưng mặt cô vẫn đỏ bừng, hai tai nóng rực. Cô ấp úng:
- Nếu không... tôi cùng đưa anh ấy về với anh. Dù sao hiện tại tôi cũng không bận...
Trần Tân chỉ chờ mỗi câu này, cậu ta mừng quýnh:
- Vậy thì tốt quá, làm phiền cô rồi!
Thanh Ngọc cúi đầu, chỉ thấy hai tai cô càng đỏ. Cuối cùng cô vẫn vừa dỗ vừa nâng Hoàng Hà lên xe. Cũng may Hoàng Hà sau khi biết cô không rời đi cũng không còn tỏ ra ương ngạnh vậy nữa.
Cũng không biết tại sao, hiện tại Hoàng Hà không muốn người con gái này rời đi. Anh chỉ muốn càn quấy một lần, cũng muốn bản thân được buông thả một lần. Có lẽ sau khi tỉnh rượu, anh sẽ hối hận. Nhưng giờ, ham muốn của anh chính là như thế và anh tự nguyện thuận theo nó. Trái tim anh hiện tại đang vô cùng trống rỗng và anh muốn nó được lấp đầy, có lẽ như vậy anh sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút!
Thanh Ngọc ngồi trên xe cạnh Hoàng Hà, cô nghĩ anh đã ngủ bèn không nén được cảm xúc, khẽ đưa một bàn tay lên muốn vén mái tóc đang rũ xuống trán của anh. Đúng lúc này lại nghe Hoàng Hà lên tiếng:
- Tôi không về nhà! Tôi về khách sạn!
Thanh Ngọc giật thót, rụt tay lại còn Trần Tân thì chỉ như một thói quen đáp lại:
- Được rồi, cậu Hà! Tôi đã biết.
Thanh Ngọc không biết Trần Tân là tài xế riêng, cho nên sau khi xe dừng trước khách sạn, cô bèn muốn rút ví gửi tiền xe. Trần Tân vội vã xua xua tay, cậu nói không cần cô trả. Thanh Ngọc chỉ nghĩ vì Trần Tân quen biết Hoàng Hà nên mới như vậy. Cô nói:
- Dù anh có quen biết anh Hoàng Hà cũng không thể như vậy chứ? Tôi hoàn toàn có thể giúp anh ấy thanh toán. Với lại tôi còn cần phiền anh đợi một chút, tôi đưa anh ấy lên phòng rồi còn cần nhờ anh đưa trở về nữa, giờ đã muộn rất khó gọi xe...
Trần Tân nghe vậy thì vội giải thích:
- À, không phải! Thực ra cậu ấy đã thanh toán trước rồi. Kể cả phòng ở khách sạn, đây là thẻ đặt phòng của cậu ấy, cô cầm lấy, lát sẽ tiện hơn.
Thanh Ngọc bối rối, kì thực cô không hiểu gì về những thứ xa lạ này. Cô còn định hỏi gì thêm nhưng đã bị Hoàng Hà vừa lôi vừa kéo lên phòng một cách vô cùng tự nhiên.
Hoàng Hà lúc này như cố tình tự mình thả hồn vào cơn say, cố tình lợi dụng sự ngây thơ và khờ dại của một cô gái để phát tiết cảm xúc. Ác ý trong lòng anh cứ bị anh nhen nhóm dần lên để thỏa mãn ý nghĩ muốn trả thù vô căn cứ. Anh từng bị vẻ ngoài ngây thơ và hồn nhiên của một cô gái lừa đi cả trái tim, vậy anh sẽ thử tự mình xé toạc những bộ mặt ngây thơ khác thử xem phía trong có phải của ai cũng đều tốt đen, dơ bẩn và xấu xí như người đó không.
Thanh Ngọc không biết chuyện gì sắp xảy ra với mình. Cô được Hoàng Hà dẫn về phòng nhưng lại nhất quyết không muốn cô rời đi. Cô vô cùng bối rối, cô biết mình không thể thuận theo ý của Hoàng Hà được, mặc dù biết như vậy là đang làm trái lại con tim. Thế nhưng, sự từ chối không đủ mạnh mẽ từ cô đã bị Hoàng Hà nhìn thấu. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, xé toạc một sự thật mà cô muốn thầm che giấu...