Trời chiều nhạt nắng, ánh dương ngả về tây, sắc cam rực rỡ phủ lên ngọn núi hùng vĩ, tựa như vầng hào quang chói lọi của thời gian. Gió thổi nhẹ qua những rặng cây cổ thụ, mang theo mùi đất và lá mục. Bùi Thùy Thùy đứng lặng bên một cánh cổng đá phủ đầy rêu xanh, tay khẽ chạm vào những nét chạm khắc tinh xảo đã mòn theo năm tháng.
Trước mặt nàng là di tích Cổ Sơn, nơi từng là kinh đô của một triều đại lẫy lừng. Nơi đây từng chứng kiến những vinh quang và bi kịch của đế vương, giờ chỉ còn lại những tàn tích im lìm, nằm yên trong vòng tay của núi rừng.
Từ lâu, lòng nàng đã say mê những câu chuyện về thế giới
cổ đại. Mỗi lần đọc sách, ngắm tranh thủy mặc hay chiêm ngưỡng những bức thư pháp, nàng đều thầm ước:
"Giá như ta có thể bước vào thế giới ấy, sống giữa những cảnh sắc và con người thanh tao đó, liệu đời ta có khác?"
Hôm nay, nàng đứng đây, giữa cánh cửa nối liền hiện tại và quá khứ, không ngờ rằng ước mơ ấy sắp trở thành hiện thực.
* * *
Trong gian tháp cổ nhất của di tích, một chiếc gương đồng lớn được đặt trên bệ đá. Người ta gọi nó là "Nguyệt Hồn Kính", một bảo vật từng thuộc về hậu cung. Bề mặt gương phủ mờ như sương sớm, nhưng viền gương lại sáng bóng, khắc họa hình phượng hoàng tung cánh, xen giữa những đóa hoa nở rộ.
Người hướng dẫn nói:
"Nguyệt Hồn Kính không chỉ là báu vật. Có lời đồn rằng, nó là cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, nơi quá khứ và hiện tại giao hòa."
Lời nói ấy vang lên trong tâm trí Thùy Thùy như một tiếng gọi xa xăm. Nàng bước đến gần, ánh mắt không rời khỏi chiếc gương. Bàn tay nhỏ nhắn khẽ chạm vào mặt gương lạnh buốt, và ngay lập tức, một luồng sáng chói lòa bùng lên.
* * *
Ánh sáng bao trùm lấy nàng, cuốn nàng vào một không gian vô tận. Không có đất, không có trời, chỉ có sắc trắng mờ ảo như một dòng sương đặc quánh, ôm trọn cả thế giới.
Cơ thể nàng nhẹ bẫng, như thể không còn trọng lực. Nàng cố vùng vẫy, nhưng mọi hành động đều trở nên vô ích. Ý thức dần trở nên mơ hồ, nàng nghe thấy những âm thanh thì thầm từ nơi nào đó:
"Ngươi có muốn nhìn thấy điều ngươi hằng khao khát không?"
"Ta.." Nàng muốn trả lời, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt.
Rồi mọi thứ trở nên im lặng. Bóng tối bao trùm, kéo nàng rơi xuống vực sâu không đáy.
* * *
Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên nàng cảm nhận được là hương thơm dịu nhẹ của hoa dại. Mở mắt ra, nàng thấy mình nằm giữa một cánh đồng hoa tím ngút ngàn, những cánh hoa nhỏ xíu lay động dưới ánh nắng sớm mai.
Xa xa, những ngọn núi sừng sững ẩn hiện trong làn sương mờ, dòng suối nhỏ róc rách chảy qua từng tảng đá rêu phong. Tất cả tựa như một bức tranh thủy mặc sống động, đẹp đến mức nàng không dám tin đây là thực tại.
"Cô nương, cô nương không sao chứ?"
Một giọng nói khàn vang lên phía sau. Thùy Thùy quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên, tay cầm liềm, mặc áo vải thô sờn.
Ánh mắt ông đầy lo lắng:
"Ta thấy cô nằm đây từ sáng sớm, tưởng cô gặp nạn. Cô nương là người phương nào?"
Thùy Thùy mở miệng, nhưng cổ họng như nghẹn lại. Làm sao nàng có thể nói rằng mình không thuộc về thế giới này? Sau vài giây ngập ngừng, nàng đáp:
"Ta.. bị lạc đường."
Người đàn ông nhíu mày, nhưng không hỏi thêm. Ông chỉ tay về phía xa:
"Nếu cô nương không nơi nương tựa, hãy về thôn Thanh Trúc nghỉ tạm. Chỗ này không an toàn đâu."
* * *
Thôn Thanh Trúc nằm nép mình dưới chân núi, nơi những mái nhà tranh thấp thoáng sau rặng tre xanh. Con đường đất dẫn lối qua những cánh đồng lúa mênh mông, nơi người dân đang chăm chỉ cày cấy. Tiếng trẻ con cười đùa vang vọng, hòa cùng tiếng gió thổi qua những ngọn tre rì rào.
Người dân trong làng nhìn nàng với ánh mắt hiếu kỳ nhưng không ai hỏi han. Họ chỉ lặng lẽ quan sát, như những người đã quen với cuộc sống bình dị, không vội vàng.
Người đàn ông đưa nàng về nhà, một căn nhà nhỏ nhưng gọn gàng. Trong nhà, một bé gái chừng tám tuổi chạy ra, đôi mắt đen láy nhìn nàng chằm chằm.
"Tỷ tỷ, tỷ từ đâu đến? Sao y phục của tỷ khác lạ thế?"
Thùy Thùy cúi xuống, khẽ mỉm cười, đáp nhẹ nhàng:
"Tỷ từ nơi xa tới."
Cô bé cười tươi, rồi chạy ra ngoài. Người đàn ông rót cho nàng một chén trà nóng, nói bằng giọng trầm ấm:
"Cô nương, đêm nay cứ ở đây nghỉ ngơi. Trời tối rồi, không nên đi đâu cả. Sáng mai hãy tính tiếp."
* * *
Đêm ấy, ánh trăng tròn sáng vằng vặc, soi qua những kẽ hở trên mái tranh, đổ bóng mờ lên vách nhà. Thùy Thùy nằm trên chiếc giường gỗ cứng, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài sân.
Lòng nàng ngổn ngang trăm mối. Đây là đâu? Làm sao nàng có thể trở về? Hay đây chính là nơi mà số phận đã an bài?
Nhưng giữa những suy nghĩ hỗn loạn, một tia sáng lóe lên trong tâm trí nàng:
"Nếu đây là nơi ta phải sống, vậy thì sao không biến nó thành một cuộc đời mà ta hằng khao khát?"
Ý nghĩ ấy khiến nàng mỉm cười. Dẫu tương lai thế nào, nàng biết rằng đây là khởi đầu của một hành trình mới, nơi nàng sẽ khám phá bản thân và tìm ra con đường cho chính mình.
Ngoài kia, ánh trăng vẫn tỏa sáng dịu dàng, như chứng nhân cho bước ngoặt của cuộc đời nàng.