Căn phòng ấy giờ chỉ còn hai người, không khí xung quanh không hiểu sao có chút ngượng ngùng.. ////
- Cậu thấy thế nào rồi? - Vanitas lên tiếng rồi ngồi xuống bên Nóe-
- Cũng ổn rồi, không còn tê như vừa nãy nữa
- Vậy là được rồi..
* * *
Không khí im lặng lại tiếp tục bao trùm lấy căn phòng nhỏ, từ phía cửa sổ, ánh chiều đỏ rực chiếu vào.. Im lặng như vậy cũng khó chịu quá, lòng như muốn sục sôi, cả hai mới cất tiếng
- Này- cả hai cùng lúc-
- A.. anh nói trước đi
- Thôi, cậu nói trước cũng được.
- Vậy, tôi nói trước.. vừa nãy đánh nhau anh không bị thương ở đâu chứ? - Nóe hỏi anh-
- Không có, tôi đâu có yếu tới vậy, có vài con sao có thể khiến tôi bị thương, không yếu như cậu- vừa nói, vanitas vừa móc máy Nóe-
- Tôi phải bảo vệ anh đấy. - Nóe cũng chẳng chịu cúi thua-
- Chậc! Chỉ một vết cắn đã như thế thì còn làm ăn được gì- tiếp tục chọc ngoáy cậu ta-
- Thì anh cứ thử bị cắn đi- cậu cảm thấy mình bị nói xâú-
Không được yên một lúc, hai người lại lao vào cãi nhau vì một lí do vớ vẩn "cậu yếu hơn tôi". Họ gặp nhau là liền chí chóe, không biết kiếp trước có nghiệt duyên gì không mà giờ lại như vậy. Ồn ào cả nơi làm việc của cậu bác sĩ kia. Cuối cùng thì cũng nhờ cậu ta đi vào can lại.
- THÔIII! Ồn ào quá, các anh cũng phải để cho người khác nghỉ ngơi chứ! - cậu bác sĩ trách móc-
- Anh mà cũng có bệnh nhân à - Vanitas lại xỉa xói đến tay bác sĩ, không lớn tiếng với Nóe nữa-
May mà vết thương không có gì quá nguy hiểm, chỉ cần nghỉ ngơi vài bữa là khỏi. Sau vụ ấy hai người cũng thận trọng hơn trước, mọi hành động đều suy xét kĩ lưỡng. Nhưng mà cũng nhờ vụ đó hai người hiểu nhau hơn cũng đỡ cái vã hơn trước. Nhiệm vụ dạo này càng thêm chất đống, ai nấy đều mệt mỏi, ngày qua ngày trôi qua không có lấy một giây để thở. Vanitas không còn gặp Jeanne, Nóe cũng không có thời gian bên cạnh Dominique. Suốt một tuần liền, cậu loanh quanh bên cạnh Vanitas, nhiệm vụ rồi lại nhiệm vụ, chưa bao giờ thôi..
Tối hôm ấy, lại phải dùng bữa muộn, cơ thể hai người như rời ra thành từng mảnh, cơn buồn ngủ lan tỏa khắp cơ thể. Họ trở về phòng.
- Tôi ngủ trước đây, kiệt sức rồi - Vanitas than vãn, nằm xuống chiếc giường bừa bộn không có thời gian dọn dẹp-
- Khoan đã! Anh chưa tắm, nằm như vậy anh sẽ bốc mùi lên mất - Nóe khuyên bảo -
- Tôi nói tôi kiệt sức rồi, không nghe thấy sao - hơi cáu-
- Vậy để tôi tắm cho anh- Nóe bất giác thuận miệng phát ra câu nói không được an toàn cho lắm-
Dứt xong lời, cậu mới cảm thấy hơi sai sai, bản thân không biết vì lí do gì nói một câu rất đáng ăn đánh, nhận ra cũng đã quá muộn, cậu lắp bắp:
- A.. a tôi, tôi lỡ mồm..
Vanitas cũng bị đơ luôn. Lúc sau, anh đứng phắt dậy. Đá cho cậu một cái rõ đau:
- Nói cái quái gì thế! Tôi mà phải cần cậu tắm cho à! - anh vừa tức giận vừa ngại ngùng hét lên -
Sau đó, anh liền chạy vào phòng tắm, mặt không thể giấu đi sự xấu hổ. Ở đây, mặt Nóe cũng bốc khói bừng bừng. Cậu ngồi xuống giường, ngoài tiếng nước chảy trong nhà tắm, cậu còn nghe thấy tiếng con tim đập như muốn rớt ra ngoài.
* bịch * bịch * bịch *
Vanitas tắm xong, anh bước ra với một bộ đồ ngủ xanh ngọc trầm. Mái tóc mới gội đang còn ướt xõa xuống và chiếc khăn tắm che gần nửa đầu. Công nhận nhìn anh bây giờ thật là hấp dẫn quá đi. Phải là Nóe thì tôi đã ăn tươi nuốt sống anh ta luôn rồi!
- Đi tắm đi, chắc cậu cũng mệt rồi, tôi gọi đồ ăn cho- Vanitas nhẹ giọng nói với cậu -
- Vâng
Tắm xong, hai người cùng dùng bữa tối trên mái hiên. Khung cảnh thật trong lành. Hôm nay không thấy trăng, chỉ có mây và sao trời nhưng cũng thật quyến rũ. Làn gió nhẹ làm bay bay mái tóc của anh. Phía dưới là thành phố tập nập người qua lại, ồn ã và náo nhiệt. Ánh đèn đường lung linh chiếu trên những góc phố..
Rồi bỗng nhiên, Nóe chợt cất tiếng:
- Sau này tôi không muốn ăn đồ ăn nhanh như thế này nữa..
- Ý cậu là sao? Không muốn ở cạnh tôi nữa? Phải chăng cậu thấy việc chạy theo tôi rất mệt mỏi hửm? - Vanitas hỏi mấy câu vu vơ -
- A.. không phải như thế, tôi chỉ muốn chúng ta ăn uống đoàng hoàng chút, ngày làm mệt rồi mà đến bữa lại chỉ là mấy cái hamburger.
- Tôi không biết nấu ăn và cũng chả thừa tiền để đưa cậu đi ăn ở cái nhà hàng sang trọng nào đó- Vanitas liếc nhìn Nóe như kiểu muốn nói "nếu không thích thì cậu cứ đi" -
- Nhưng tôi biết nấu ăn, tôi sẽ nấu cho anh! - cậu nói-
- Ha, cậu nấu cho tôi, thật sự đồ cậu nấu có thể ăn được à?
- Tất nhiên là ăn được! - cậu nói rồi nở một nụ cười ngây ngốc -
Anh ta có vẻ hơi bối rối một chút, lông mày nhíu lại, ra vẻ trách móc:
- Lo ăn đi, đồ lắm mồm - xong rồi liền quay mặt ra chỗ khác, cắn lấy một miếng hamburger, trong lồng ngực thầm phát ra tiếng tim đập loạn nhịp -
Nói là nấu ăn chứ thời gian nghỉ ngơi còn không đủ lấy đâu ra thời gian chen vào bếp nấu này nấu kia.
* * *
Rồi cuối cùng, qua bao nhiêu ngày tháng, cực khổ cũng tan biến, hai người được thảnh thơi nghỉ ngơi một thời gian khá dài.
Mỗi người họ đều nhận được một chuyến du lịch rong chơi ngoài bãi biển, nơi đây gần như không có người du lịch vì nó là một bãi biển tư nhân*
* họ được nhận nhiệm vụ bởi một thành viên cấp cao trong hội giữ nền hòa bình giữa người và ma cà rồng. Sau khi thực hiện hết những gì được giao thì chuyến du lịch này là phần thưởng.
Vanitas mời Jeanne cùng đi với mình, bên cạnh đó Nóe cũng đi với Dominique. Họ ở cùng một căn biệt thự sang trọng. Vanitas và Jeanne ở Chái Tây còn Nóe và Dominique ở Chái Đông, cánh nhau khá xa. Lí do chính để Nóe và Vanitas không đi cùng nhau vì đây là chuyến du lịch đôi dành cho các cặp đôi. Giờ hai người con trai ấy mà đi với nhau thì đúng là hơi bị căng nhỉ! Nên mới có thêm hai cô nữa.
* * *
- Ahh, chỗ này đẹp quá nhỉ Vanitas! Nơi chỉ có hai chúng ta.. * - Jeanne vướn vai cảm thán-
*lúc này quan hệ giữa hai người gần như là người
yêu nên xưng hô rất thoải mái. Vì Vanitas ngỏ lời trước mà Jeanne cũng bị anh ta cưa đổ đứ đừ nên trước đó họ đã đi hẹn hò vài lần.
Hai người kéo theo vali bước vào căn biệt thự phía trước, mở cửa ra, bên trong đã có người chờ họ sẵn.
- Vanitas? - Dominique từ trong nói vọng ra -
- Em tưởng ở đây chỉ có chúng ta chứ? Cô quay sang nhìn Nóe đang tiến đến-
- À! Anh xin lỗi vì không báo trước, chúng ta sẽ ở đây với họ trong thời gian nghỉ mát. - anh giải thích cho Dominique
- Chào anh! Vanitas, anh đến hơi muộn đấy.
- Chậc! Chán ngắt - Vanitas làm bộ như không thèm đếm xỉa cậu-
- Chị Dominique, Nóe! Chào mọi người - nghe đoạn hội thoại của hai người họ lúc nãy, Jeanne chắc cũng đã hiểu vấn đề nên tiến ra chào hỏi một cách rất tự nhiên -
- Ừm chào em- Dominique nở một nụ cười tươi với Jeanne -
Nóe cũng đáp lại, cô gái đi cùng anh bảo họ mang cất đồ đi rồi cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Trời cũng đã bắt đầu xẩm tối dần.
* * *> tu bi..