Tôi liếc nhìn Quân Nguyên xem phản ứng của anh ấy thế nào, nhưng mà lại bắt gặp ánh mắt anh ấy cũng đang nhìn vào tôi, đương nhiên là anh ấy cũng có suy nghĩ như tôi rồi.
Tôi khẽ gật đầu với anh ấy, dù sao thì nếu tôi đã lợi hại hơn họ thì hơi đâu chấp nhất mấy chuyện nhỏ nhặt này.
Thấy Quân Nguyên bỏ qua, Hoàng Tiến Đạt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lại đi đến bên cạnh tôi, dáng vẻ càng cung kính hơn, khi nói thậm chí còn khom người:
- Cô Tiền à, cô xem..
- Được rồi, không phải muốn mời chúng tôi ăn cơm sao? Ông dẫn đường đi.
Thấy một người lớn tuổi cúi đầu cung kính với mình như vậy, tôi cũng cảm thấy không quen, cho nên đã nhanh chóng phất tay bảo ông ấy dẫn đường.
Lời nói này của tôi làm cho Hoàng Tiến Đạt như được đại xá, ông ấy vui mừng ríu rít nói:
- Được, được, cô Tiền, cậu Nguyên, mời các vị đi theo tôi.
Tôi, dì Thanh Nguyệt và Quân Nguyên đi theo ông ấy, lúc đi ngang qua Ngô Thành Dương, Quân Nguyên chợt hỏi:
- Cha không đi cùng sao?
Ngô Thành Dương lắc đầu:
- Các con cứ đi đi, cha còn bận một số việc.
Nói vậy thôi, chứ tôi biết, nếu ông ta đi, chẳng lẽ Dương Mỹ Yến không đi theo sao. Dù gì đi nữa thì bà ta cũng là vợ của ông ta. Lần này, Quân Nguyên và Dương Mỹ Yến xem như đã hoàn toàn trở mặt. Nếu đứng về phương diện của ông ta, tôi cũng cảm thấy hoàn toàn không có mặt mũi nào đi cùng.
Quân Nguyên cũng gật đầu nói với ông ta một tiếng rồi bước đi, cũng không thèm liếc nhìn Dương Mỹ Yến một cái.
Dương Mỹ Yến cũng không dám hó hé tiếng nào, bởi vì bây giờ chỗ dựa của bà ta đã mất, Mộng Ngọc vẫn còn quỳ ở kia, còn Dương Tùng Nam hiện đang bị ông Hồ Mộc gọi đến nói cái gì đó, cũng không biết là nói cái gì mà sau khi ông Hồ Mộc xoay người đi theo chúng tôi thì Dương Tùng Nam cũng mặt mày tái mét, ngã khụy xuống đất.
Thấy vậy, bà ta cũng lén lút đi theo Ngô Thành Dương đi khỏi đó.
Ba người Mộng Ngọc vẫn còn quỳ, cũng chẳng ai gọi họ đứng lên, nhìn thấy nhiều người nhìn chầm chầm vào mình như vậy, Mộng Ngọc ấm ức, lập tức đứng phắt dậy, bụm mặt khóc lóc vọt chạy ra ngoài.
Cha mẹ Mộng Ngọc thấy vậy cũng vội vàng đứng lên đuổi theo ra ngoài.
Vậy là tôi, dì Thanh Nguyệt, và Quân Nguyên đã có bữa cơm ngon lành với ông Hoàng Tiến Đạt và ông Hồ Mộc, thậm chí còn trao đổi phương thức liên lạc nữa.
Lúc trở về, tôi để dì Thanh Nguyệt về trước.
Còn tôi đương nhiên là tính sổ vụ phiền phức này với Quân Nguyên rồi.
Tuy nhiên, tôi chưa kịp hỏi thì anh ấy đã lên tiếng trước:
- Chuyện hôm nay anh xin lỗi em!
Tôi lườm anh ta một cái:
- Hừ, biết có lỗi thì anh phải giải thích cho rõ đi.
Quân Nguyên nhìn xung quanh, thấy chỗ này hơi đông người, không tiện nói chuyện nên kéo tôi đến một chỗ khác vắng vẻ hơn, nhưng mà lại cạnh bờ sông, dưới ánh đèn đêm phản chiếu dưới mặt nước gợn sóng lăn tăn, trông cũng lãng mạn lắm.
Chỉ là chúng tôi lại không có tâm tình thưởng thức cảnh đẹp.
Quân Nguyên thở dài hơi ngập ngừng nói với tôi:
- Thật ra.. anh là một.. tu ma.
Ừ thì cái này tôi biết mà, nhưng nó có liên quan gì tới việc anh ta kéo tôi vào tròng chứ.
Thấy vẻ mặt bình thường hơn cả bình thường của tôi, Quân Nguyên hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó lại cười bất lực nói:
- Đồ ngốc, em cũng là người tu luyện chẳng lẽ không biết tu ma đại diện cho điều gì sao?
Anh ấy hỏi một câu làm tôi cũng ngơ ngác, không phải cũng đều là tu luyện à?
- Tôi quên nói với ký chủ, ở thế giới này tu ma bị kỳ thị.
Lúc này,
hệ thống lại lên tiếng.
Nhưng mà chỉ cần hai chữ "kỳ thị" thì tôi cũng đã hiểu ra vấn đề. Cũng giống như hệ thống từng nói, ở đời, người ta đều thích làm tiên chứ ai mà muốn làm yêu ma đâu.
Thảo nào Quân Nguyên lại che giấu thực lực của mình, chính là sợ bị người khác nhìn ra sẽ kỳ thị anh ấy, mà xem cái cách kỳ thị sang hèn bình thường như lúc nãy ở bữa tiệc, mọi người dành cho tôi, thì khỏi hỏi cũng biết sự kỳ thị trong tu luyện nó sẽ kinh khủng cỡ nào rồi.
- Vậy thì đã sao, đối với tôi mà nói, quan trọng là nhân cách con người, phương thức tu luyện không đánh giá được bản chất của người đó.
Nghe tôi nói vậy, Quân Nguyên khẽ mỉm cười.
- Nếu ai cũng suy nghĩ như em thì thế giới hòa bình rồi.
Tôi liếc nhìn anh ấy một cái, sau đó hỏi:
- Nhưng nó có liên quan gì đến việc anh lôi tôi vào rắc rối hả?
Quân Nguyên thở dài, nói với tôi, bởi vì anh ấy là một người tu ma cho nên có nhiều chuyện thân bất do kỷ, trước khi thực lực chưa mạnh hơn người thì tuyệt đối không thể bại lộ. Cho nên là dưới sự áp đặt của mụ dì ghẻ, mặc dù anh ấy biết, nhưng anh ấy có cách nào, ngay cả cha anh ấy còn không dám cãi lại bà ta huống hồ chi bản thân anh ấy.
Thật ra ban đầu Quân Nguyên định là sẽ nói với Mộng Ngọc là anh ấy đã có bạn gái, nhưng không ngờ lại gặp tôi ở đó, vậy là anh ấy lập tức đem tôi ra để xem như bằng chứng sống, nói miệng nhiều khi không tin, cho nên có người vẫn tốt hơn. Nào ngờ, Mộng Ngọc lại là con người kiêu ngạo háo thắng như thế.
Có điều, Quân Nguyên có thể nhìn ra thực lực của tôi, vì thế anh ấy cũng chẳng lo tôi sẽ gặp điều gì nguy hiểm. Nhưng mà Quân Nguyên không ngờ tới, Dương Mỹ Yến lại gọi Dương Tùng Nam đến.
Dương Tùng Nam tuy không lợi hại gì nhưng dù sao cũng là viên chức, huống hồ chi lại có ông Mộc ở đó. Ông ấy cũng là người tu luyện lại là người có quyền lực nhất thành phố C này, thực lực của ông ấy, Quân Nguyên không nhìn ra, bởi vì ông ấy cũng che giấu thực lực, nhưng mà, phàm là người che giấu thực lực, tuyệt đối sẽ không tầm thường.
Chính vì vậy mà lúc Dương Tùng Nam bảo người bắt tôi, Quân Nguyên đành phải ra tay. Cho dù bại lộ bản thân là người tu ma, anh ấy cũng tuyệt đối không để tôi phải gặp nguy hiểm.
Tuy nhiên, khi ông Hồ Mộc đến, Quân Nguyên nhìn thấy ánh mắt đầu tiên của ông ấy lúc nhìn thấy tôi đã có một tia khiếp sợ xẹt qua, kèm theo một chút vui mừng thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm, mặc dù rất nhanh nhưng dưới ánh mắt tinh tường của Quân Nguyên thì anh ấy vẫn có thể bắt được. Vì thế mà Quân Nguyên đã yên tâm đứng sang một bên xem diễn biến.
Nghe Quân Nguyên nói xong, tôi khá thắc mắc:
- Nhưng tôi chưa gặp ông Mộc bao giờ, sao ông ấy lại dùng ánh mắt đó nhìn tôi chứ?
Quân Nguyên nhún vai:
- Anh không biết, nhưng mà anh luôn quan sát ông ấy, thấy lúc ông Đạt khom người cung kính với em, ông ấy cũng rất vui vẻ đấy. Cho nên anh biết ông ấy đứng về phía em.
Cái này thì tôi hoàn toàn không hiểu rồi, mà đã không hiểu thì tôi cũng chẳng cần suy nghĩ chi cho thêm phiền, mọi chuyện đã rõ ràng, trời cũng đã khuya, trở về ngủ là tốt nhất.