Cầm kiếm đưa lên, Cố Trường Phong trước thử quơ quơ vài đường kiếm qua lại, đến lúc thuận tay muốn thử trước một đoạn kiếm pháp Cố gia thì có vài chiêu thức kĩ lạ bỗng hiện lên trong đầu.
Cố Trường Phong chưa kịp ngẫm nghĩ nhiều liền theo bản năng tập theo kiếm chiêu kì lạ đó, mười chiêu kiếm lúc được Cố Trường Phong múa lên liền tạo ra những cơn gió bao lấy xung quanh hắn, bên trong còn lấp lánh kiếm mang.
Sau khi dừng lại nhìn xung quanh đồ vật khắp nơi đều có những vết chém hằn lên khiến Cố Trường Phong có chút sững người.
Tới gần, đây là những vết chém do lúc nãy hắn tạo ra sao? Cố Trường Phong hơi nhíu mày, bộ kiếm pháp này sao tự dưng hiện lên trong đầu hắn, đây chắc chắn không phải công pháp Cố gia hơn nữa hắn có thể ẩn ẩn cảm thấy được bộ công pháp này còn phần sau và hắn hình như muốn thành thục tới mức độ nào đó mới có thể tiếp cận.
Tại Trường Khung thế giới này tuy có nhiều thứ Cố Trường Phong chưa đủ hiểu biết, nhưng chuyện tự dưng có công pháp này là không hề bình thường, người ngoài thấy có thể không sao nếu cha mẹ nguyên chủ biết dò hỏi vậy liền khó nói.
Đây chẳng lẽ là bàn tay vàng sau khi xuyên không sao? Cố Trường Phong suy nghĩ có chút bay xa nghĩ ngợi rồi cười trừ, dù không biết có phải bàn tay vàng hay không nhưng hắn có thể cảm nhận được bộ kiếm pháp này phù hợp hơn với hắn hơn kiếm pháp Cố gia rất nhiều. Suy đi tính lại một chút Cố Trường Phong vẫn là tiếp tục luyện kiếm pháp này chỉ là hạn chế không ra tay trước mặt Cố Tranh cùng Vị Tử Yên liền được
Thôi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, ngẫm nghĩ nhiều cũng không có ích, có lẽ đợi hắn càng mạnh hơn thì mọi thứ mới có thể có câu trả lời, bộ kiếm pháp này tuy không biết từ đâu tới nhưng mạnh mẽ là tất nhiên nắm chặt Hoang Phần trong tay, Cố Trường Phong ngẫm nghĩ chút liền gọi là bộ kiếm này là Phong Uyên kiếm pháp vậy.
Không tiếp tục nghĩ ngợi, Cố Trường Phong liền tiếp tục tập luyện Phong Uyên kiếm pháp. Tâp xong, Cố Trường Phong ngồi lại đả tọa bộ sung lại linh lực, hắn nắm nắm tay nghĩ thầm, quả nhiên kiếm pháp này rất phù hợp cùng hắn giống như hắn vốn vô cùng hiểu rõ nó vậy, lí giải đều chưa ra chút vấn đề chỉ là nếu có thêm tâm pháp có lẽ hiệu quả sẽ càng tốt.
Vừa nghĩ như vậy, trong đầu Cố Trường Phong lại có một bộ tâm pháp hiện ra, lần này có rõ ràng từng dòng chữ hiện trong đầu hắn như bị in xuống nhớ kỹ rõ ràng, bộ tâm pháp này tên là ' Sơn Hà kiếm tâm' chính là một bộ với 'Phong Uyên kiếm pháp ' vừa rồi, Cố Trường lần này kinh hãi rồi, một bộ kiếm pháp chưa đủ bây giờ ra thêm một bộ kiếm tâm, chính Cố Trường Phong lần này cũng không thể an ủi bản thân bình thường được nữa.
Cố Trường Phong nhịn không được thầm nghĩ, hắn không phải là từng là lão tổ của thế giới tu chân sau đó đoạt xá nguyên chủ xong bị mất trí nhớ đó chứ? Nghĩ không ra, thật đau đầu, hắn vẫn là không nghĩ nữa vậy, thà tiếp tục luyện tập còn hơn. Sau đó Cố Trường Phong tiếp tục nhắm mắt lại đả tọa nhưng lần này đã dùng bộ tâm pháp vừa rồi, quả nhiên ngay sau đó linh khí nhanh chóng được bổ sung đầy đủ, không những thế hạn mức chứa linh khí trong đan điền Cố Trường Phong còn có chút tăng lên.
* * *
3 tháng sau.
Cố Trường Phong vừa đặt bút xuống liền cầm lá lôi hỏa phù trên bàn kích hoạt thử, phú chú đánh vào một gốc cây cạnh viện liền nhanh chóng biến thành tro bụi, tàn tro còn vương chút ánh lửa.
Thời gian này Cố Trường Phong không ngừng luyện tập nghiên cứu kỹ năng trong ký ức của nguyên chủ, trận pháp thì có cha của nguyên chủ am hiểu cùng kiếm pháp có hai bộ kiếm tâm cũng gọi là có chút thành tựu nhưng phù chú thì toàn dựa vào Cố Trường Phong tự mày mò, với vì tu vi hiện tại của hắn thì bùa chú vẽ ra thường uy lực đều không lớn hơn nữa lúc đầu khống chế linh khí không đủ thành thục đã vẽ hỏng không biết bao nhiêu lá bùa.
Lôi hỏa phù lúc nãy đã là loại phù công kích lớn nhất mà hắn vẽ được nhưng hiện tại Cố Trường Phong có thể vẽ ra cũng chỉ là bán thành phẩm.
Nhìn đống bùa chú cùng cuốn phù chú toàn thư trên bàn Cố Trường Phong lần nữa cảm thán lợi ích có một gia tộc chống lưng cho học tập, nếu hắn vẫn là một cô nhi không biết muốn học phù chú cần hao phí bao nhiêu tài lực hơn nữa còn không có truyền thừa khó khăn cỡ nào có thể nghĩ đến.
Trong 3 tháng này Cố Trường Phong cũng gặp qua cha mẹ nguyên chủ vài lần, Cố Tranh còn dạy hắn bày một cái phong linh trận bản giản đơn giúp phong cấm linh lực dưới trúc cơ, Vị Tử Yên thì dịu dàng thấu hiểu lòng người, hoàn mỹ phù hợp với nghiêm phụ từ mẫu trong tưởng tượng trước kia của Cố Trường Phong, tuy hắn có chút cảm thấy đây là do hắn trộm được vốn không thuộc về hắn nhưng thật lòng Cố Trường Phong cũng rất cảm động.
Đi ra Trúc Phong viện, Cố Trường Phong liền bước thẳng tới Vị Tranh viện của Cố Tranh.
"Phụ thân, mẫu thân." Vừa vào liên thấy Cố Tranh cùng Vị Tử Yên đang chơi cờ, Cố Trường Phong ngoan ngoãn hô lên.
Vị Tử Yên nhìn về phía Cố Trường Phong cười một chút vẫy vẫy tay gọi cậu lại gần.
"Phong nhi, lại đây có chuyện gì sao?"
Cố Trường Phong nhanh chóng tới bên cạnh hai người ngồi xuống chậm rãi nó: "Cha, mẹ con muốn ra ngoài rèn luyện một chút."
"Ra ngoài? Con muốn đi đâu rèn luyện." Vị Tử Yên dịu dàng cười hỏi.
"Dạ, con tính đến bìa rừng Vạn Yêu Lâm chút ạ."
"Vạn Yêu Lâm cạnh đây? Cũng được, con đã chuẩn bị đồ đạc kỹ hết rồi chứ." Cố Tranh nhìn cậu từ ái hỏi.
"Dạ con đã chuẩn bị kỹ càng rồi." Cố Trường Phong ngoan ngoãn hỏi gì đáp nấy.
"Ừm." Cố Tranh nhẹ gật đầu một cái rồi lấy từ túi càn khôn ra một người giấy bằng bàn tay đưa cho Cố Trường Phong: "Người giấy này có tu vi kim đan, chỉ cần con không vào trong trung khu mà chỉ ở hạ khu của Vạn Yêu Lâm thì có người giấy này hẳn đã đủ bảo vệ an nguy của con."
"Cảm ơn ngài." Cố Trường Phong cười chút rồi nhận lấy.
Sau khi rời đi, Cố Trường Phong liền hướng thẳng tới Vạn Yêu Lâm mà tiến đến, khoảng thời gian này hắn luyện tập kiếm pháp đã thành thục nên đi thử thực chiến một chút cũng.
Học nên đi chung với hành, Cố Trường Phong cũng không muốn chỉ học thành thục hết kiếm thuật rồi đề cao tu vi xong đến khi đối phó với yêu thú lại lóng ngóng như mấy pháo hôi lắm tiền nhiều của mỏng như giấy chuyên bị vả mặt trong truyện
tu tiên từng đọc đâu.
Vạn Yêu Lâm liền gần ngay bên cạnh núi Đông Nhạc của Cố gia nên Cố Trường Phong chỉ mất nửa canh giờ nên đến gần.
Gần Vạn Yêu Lâm có một thành trì tên Vạn Yêu thành, nơi đây vì do thường xuyên có tu sĩ đến Vạn Yêu Lâm rèn luyện hoặc săn thú nên rất phát triển.
Cố Trường Phong vừa tới Vạn Yêu thành chọn một tửu lâu trông náo nhiệt nhất tiến vào nghỉ ngơi, sau khi nghe ngóng chút liền biết được mùng 1 hàng tháng nơi đây sẽ tổ chức tụ hội đấu giá những vật phẩm trong Vạn Yêu Lâm, từ bây giờ đến đấu giá hội liền còn khoảng hai ngày thời gian.
Cố Trường Phong cũng liền ở trong thành đợi thêm tầm 2 ngày để tham gia thử đấu giá hội thế nào, hẳn người xuyên việt nào có cơ hội cũng sẽ muốn thử qua cảm giác xem nhà đấu giá trong truyện tiên hiệp ra sao và hắn cũng không ngoại lệ.